Dưới sự dẫn dắt của hồn tu bên phía Diệp Minh, đám đệ tử Thanh Cương Môn bắt đầu tiến vào linh khoáng để khảo sát.
Diệp Minh đứng sang một bên, ánh mắt thâm thúy, khóe miệng nở một nụ cười bí hiểm.
Không lâu sau, đám đệ tử khảo sát hớn hở chạy ra báo cáo: “Khởi bẩm trưởng lão, khoáng mạch này quả nhiên ẩn chứa tài nguyên phong phú. Đủ để Thanh Cương Môn ta khai thác trong mấy chục năm!”
Hai vị tu sĩ Nguyên Anh nghe vậy đại hỉ, đối với đề nghị của Diệp Minh càng thêm động tâm.
Diệp Minh khẽ mỉm cười, thản nhiên nói: “Hai vị nếu không có dị nghị, chúng ta hãy kết minh, đình chiến tại đây.”
Ngay khi lời hắn vừa dứt, từ phía linh khoáng xa xa đột nhiên truyền đến một trận chấn động kịch liệt.
Khoảnh khắc tiếp theo, một tiếng nổ vang trời.
Cả tòa linh khoáng thế mà từ trong ra ngoài sụp đổ hoàn toàn!
Bụi mù cuồn cuộn bốc lên, tất cả mọi người đều kinh ngạc đến ngây người.
“Chuyện này... chuyện này là sao?”
Ngay cả Diệp Minh cũng có chút kinh ngạc.
Hắn phất tay triệu hồi mấy tên hồn tu kia lại, nghiêm giọng chất vấn: “Các ngươi vừa rồi ở bên trong rốt cuộc đã làm gì?”
Mấy tên đó mặt đầy mờ mịt, run giọng nói: “Khởi bẩm đại nhân, chúng thuộc hạ không làm gì cả, chỉ dẫn bọn họ đi một vòng thôi.”
Diệp Minh cau mày, trầm tư suy nghĩ.
“Chẳng lẽ là ta hành động quá sớm, kích hoạt cơ quan đó trước thời hạn?”
Trong lòng hắn dâng lên một luồng bất an mơ hồ.
Vốn định dùng mật thất để vây khốn kẻ địch, không ngờ lại gậy ông đập lưng ông.
Nhưng chuyện đã đến nước này, hắn cũng không kịp nghĩ nhiều.
Hai người Thanh Cương Môn lúc này cũng phản ứng lại, nổi trận lôi đình.
“Diệp Minh, ngươi có ý gì? Thế mà dám trêu đùa lão phu!”
“Thật là quá đáng! Thanh Cương Môn ta há để ngươi bắt nạt?”
Hai người cùng lúc ra tay, chưởng phong lôi đình tựa như hai vị sát thần, hướng đỉnh đầu Diệp Minh vỗ xuống.
Thế công hung mãnh, uy không thể cản.
Diệp Minh nghiêm mặt, quát lớn: “Thiên Lôi Trảm!”
Một kiếm chém ra, lôi quang đầy trời đan xen thành lưới.
“Các ngươi cũng quá coi thường người khác rồi! Chỉ với hai tên Nguyên Anh kỳ mà cũng muốn bắt ta?”
Diệp Minh vừa kịch chiến vừa trả lời trong nhóm chat:
[Diệp Minh (Thế giới Tu Tiên): Kế sách bị nhìn thấu, ta phải tốc chiến tốc thắng, không thể kéo dài thời gian. Các bạn nếu có diệu kế gì thì hãy chỉ điểm một phen.]
Đang lúc đôi bên kịch chiến, bỗng nghe một tiếng quát khẽ: “Khoan đã!”
Cả ba người đều kinh hãi, quay đầu nhìn lại.
Chỉ thấy một lão giả mặc tử bào, hạc phát đồng nhan, không biết đã xuất hiện ở rìa chiến trường từ lúc nào.
Người này khí độ phi phàm, đôi mắt sáng quắc, quanh thân tỏa ra một luồng khí thế mênh mông như biển cả.
“Lão quái vật này từ đâu tới vậy?”
Diệp Minh thầm kinh hãi, thực lực của đối phương thế mà thâm bất khả trắc.
Đang lúc hắn đề phòng thì trong nhóm chat lại vang lên một tiếng kinh hô:
[Khương Đồng (Thế giới Hỏa Ảnh): Diệp Minh huynh, cẩn thận! Khí tức của người này sánh ngang với Đại Thừa lão tổ!]
Tim Diệp Minh thắt lại một cái.
“Đại Thừa? Cường giả cấp bậc này sao lại đột nhiên xuất hiện ở đây?”
Hắn đang kinh nghi bất định thì thấy lão giả tử bào kia bước ra một bước, thản nhiên nói với hai người Thanh Cương Môn:
“Hai vị đạo hữu, hà tất phải so đo với hậu bối này. Đều là người trong giới tu tiên, hãy cho nhau một bậc thang xuống, cũng không phải là không thể.”
Hai người Thanh Cương Môn nghe vậy, trong lòng cũng run sợ.
Trước mặt nhân vật cỡ này, bọn họ đâu còn dám làm càn.
Vội vàng thu hồi pháp bảo, khom người hành lễ nói: “Tiền bối giáo huấn phải lắm. Vãn bối sẽ cùng Diệp đạo hữu giảng hòa ngay lập tức.”
Diệp Minh thấy tình hình đã sáng sủa thì thầm thở phào nhẹ nhõm.
Hắn bất động thanh sắc thu kiếm, cũng ôm quyền nói: “Vãn bối Diệp Minh, bái kiến tiền bối. Đa tạ tiền bối tương trợ.”