Diệp Minh hừ lạnh một tiếng, tay cầm bảo kiếm, mũi kiếm kề sát yết hầu đối phương.
“Súc sinh nhà ngươi! Dám biến thân thành yêu thú, làm hại thế gian! Hôm nay ta sẽ thay trời hành đạo, đánh cho ngươi hồn phi phách tán!”
“Vút!”
Một tiếng xé gió vang lên, kiếm khí lăng lệ rạch phá trường không. Yêu thú phát ra tiếng gầm rú hấp hối, cái đầu to lớn lăn lông lốc sang một bên. Nhục thân của tên hắc bào nhân cũng theo đó hiện ra nguyên hình, thất khiếu chảy máu, không còn chút sinh cơ nào.
“Diệp đại hiệp uy vũ!”
“Diệp đại ca lợi hại!”
Trong nhóm chat, tiếng hoan hô vang lên như sấm dậy, mọi người ai nấy đều hưng phấn không thôi. Ai có thể ngờ được, Diệp Minh lại có thể tay không xé xác yêu thú, quả thực là chiến đấu cơ trong đám đàn ông!
Sở Yên Nhiên cũng vừa mừng vừa sợ, trong mắt ngấn lệ, tràn đầy vẻ sùng bái.
“Chư vị!”
Diệp Minh thu kiếm vào vỏ, cao giọng nói: “Vu Hàm Môn đã bị tiêu diệt, đám đồng nam đồng nữ đều đã được giải cứu. Nơi này giao lại cho các ngươi giải quyết hậu quả, tại hạ còn phải tiếp tục du lịch chư thiên, xin cáo từ tại đây!”
Dứt lời, hắn phi thân rời đi, bạch y thắng tuyết, tiêu sái tuyệt trần.
Đám người đưa mắt nhìn theo bóng lưng hắn đi xa, trong lòng đều dâng lên niềm kính phục không thôi. Trận chiến này đã giúp bọn họ triệt để mở mang tầm mắt, hiểu được thế nào là "thiên hạ ai người không biết quân"! Vị Diệp đại hiệp này, quả thực khiến người ta phải ngước nhìn như núi cao, độc nhất vô nhị!
...
Diệp Minh một đường phong trần, đi tới sâu trong một rừng trúc. Hắn khoanh chân ngồi xuống, tay cầm Vô Tự Thiên Thư, bắt đầu tham ngộ huyền cơ trong đó.
Kể từ khi có được bảo vật này từ tay Thanh Vân đạo trưởng, Diệp Minh lờ mờ cảm thấy tu vi của mình sắp đột phá bình cảnh. Chẳng bao lâu sau, hắn liền tiến vào trạng thái nhập định. Từng luồng kim quang từ Thiên Thư bay ra, chui vào mi tâm Diệp Minh. Khí tức của hắn ngày càng thâm trầm, quanh thân bốc lên làn sương trắng nhàn nhạt.
Hồi lâu sau, Diệp Minh đột ngột mở mắt. Trong đồng tử tinh mang lấp lóe, rực rỡ bức người!
“Ta tham ngộ ra rồi!”
Hắn nhảy cẫng lên, vui mừng khôn xiết.
“Thiên Thư này ẩn chứa Đại Đạo, lại có thể dẫn động thiên địa chi lực! Chỉ cần ta tu luyện đúng cách, chắc chắn sẽ tiến triển cực nhanh, hàng yêu phục ma dễ như trở bàn tay!”
Diệp Minh chí đắc ý mãn, lòng tin tăng lên gấp bội. Xem ra chuyến du lịch chư thiên này thu hoạch được không ít! Hắn vừa định tĩnh tâm tiếp tục tham ngộ Thiên Thư thì bỗng nhiên, trong nhóm chat có động tĩnh.
[Mã Linh (Thế giới Cương Ước)]: Diệp Minh, không xong rồi! Chỗ tôi xảy ra chuyện lớn rồi, mau tới cứu tôi!
Diệp Minh nhíu mày, trong lòng thầm kêu không ổn. Nghe giọng điệu này, e rằng là lành ít dữ nhiều! Hắn quyết đoán trả lời:
[Diệp Minh (Tu Tiên giới)]: Đừng sợ! Ta tới chỗ cô ngay đây, ráng cầm cự!
Dứt lời, hắn thu hồi Thiên Thư, tung người nhảy lên. "Vút" một tiếng, hắn hóa thành một đạo lưu quang, biến mất vào trường không.
Tục ngữ có câu, có phúc cùng hưởng, có họa cùng chia. Thân là thành viên của tiểu đội chư thiên, Diệp Minh sao có thể thấy chết mà không cứu? Lần này, không biết lại có chuyện kinh thiên động địa gì đang chờ đợi hắn đây?
...
Mấy canh giờ sau, Diệp Minh giáng lâm bên ngoài một tòa cổ thành. Phóng mắt nhìn lại, tường thành cao ngất, cổng lầu hùng vĩ. Một mùi máu tanh nồng nặc ập vào mặt, khiến người ta buồn nôn.
Diệp Minh trong lòng rùng mình, thầm nghĩ không ổn.
“Mã Linh, cô đang ở đâu?”
Hắn quát to một tiếng, thân hình như tia chớp lao vào trong thành. Đập vào mắt là cảnh tường đổ vách xiêu, khắp nơi hoang tàn. Người đi đường trong thành thưa thớt, thỉnh thoảng nhìn thấy vài người cũng là bộ dạng kinh hoàng tột độ, bỏ chạy trối chết.
“Chuyện này là sao?”
Diệp Minh nhíu mày, ánh mắt cảnh giác. Hắn một đường tìm kiếm, cuối cùng tại một ngôi nhà dân phát hiện ra manh mối.
“Có người!”
Diệp Minh giật mình, thân hình lóe lên, trong nháy mắt chắn ngay cửa. Chỉ thấy trong nhà nằm la liệt mấy cái xác, nam nữ già trẻ đều có. Bọn họ không ngoại lệ đều cứng đờ, sắc mặt tím tái, dường như là trúng độc mà chết.