Virtus's Reader
Nhóm Chat Bao Lì Xì Chư Thiên

Chương 26: CHƯƠNG 26: QUÁCH TƯƠNG KHÓC, BÁN VÀNG!

Cho Ta Chút Mặt Mũi: Mời Chúa Cứu Thế đại nhân chỉ điểm.

Ta Là Vương Tử: Mời Chúa Cứu Thế đại nhân chỉ điểm.+ 1.

"Ting! Chúa Cứu Thế thành công upload « Vua Hải Tặc », « Hoàng tử tennis »."

"Ting! Cho Ta Chút Mặt Mũi thành công download « Vua Hải Tặc », « Hoàng tử tennis », đạt được 2000 điểm tích lũy."

"Ting! Ta Là Vương Tử thành công download « Vua Hải Tặc », « Hoàng tử tennis », đạt được 2000 điểm tích lũy."

"Ting! Đội Trưởng Đội 5 thành công download « Vua Hải Tặc », « Hoàng tử tennis », đạt được 2000 điểm tích lũy."

...

Rất nhanh, tất cả thành viên trong nhóm đều download « Vua Hải Tặc » và « Hoàng tử tennis », để cho Diệp Húc thành công đạt được 2 vạn điểm tích lũy.

Diệp Húc nhìn điểm tích lũy không ngừng tăng lên, cả khuôn mặt lại cười nở hoa.

Thiên Cổ Đệ Nhất Đế: « Tử Thần » và « Ninja Hỏa Ảnh » còn chưa có xem xong, bây giờ lại thêm hai bộ Anime nữa, xem ra lại phải tiếp tục thức thâu đêm rồi.

Hồng Hướng Dương: Vừa ăn đùi gà, vừa xen Anime, quá thích!

Đội Trưởng Đội 5: Không biết đây là hai thế giới như thế nào, thật là mong đợi.

Thủ Khoa Toàn Khóa: Chờ ta xem xong « Ninja Hỏa Ảnh », lại xem tiếp bộ anime khác.

Nữ Hiệp: Hì hì, lại có Anime để xem. [Vui vẻ. jpg].

Ta Muốn Làm Hokage: Ta sẽ là người thứ nhất xem xong tất cả Anime!

Hinamori Amu và Hoa Đà không nói gì, nhưng, bọn họ xem Anime còn chuyên chú hơn bất cứ ai.

Nữ Hiệp: Đúng rồi, Chúa Cứu Thế đại ca ca, ngươi cũng upload Anime về thế giới của chúng ta đi, [đáng yêu. Jpg.]

Diệp Húc thấy vậy thì hơi sửng sốt.

Hồi lâu, hắn mới phát ra tin tức.

Chúa Cứu Thế: Thế giới các ngươi không có anime.

Nữ Hiệp: [Khóc lớn. Jpg.] Chúa Cứu Thế đại ca ca bắt nạt Tương Nhi, người khác đều có Anime, mỗi ta không có. [Khóc lớn. Jpg.]

Chúa Cứu Thế: Tương Nhi ngoan. Thật ra thì, Anime cũng không có gì đẹp, hơn nữa, còn có rất nhiều thế giới cũng không có Anime.

Diệp Húc phát xong tin tức, đôi mắt chợt nhìn về phía que cay được đặt ở trên bàn.

Chúa Cứu Thế: Tương Nhi đừng khóc, cầm cái que cay này ăn đi.

Ngay tại lúc đó, hắn gửi một cái bao lì xì chuyên chúc cho Nữ Hiệp.

...

Quách phủ.

Quách Tương nằm ở trên giường, cầm trong tay một bọc que cay, hết nhìn trái rồi lại nhìn phải.

Sau đó, đặt ở trên lỗ mũi hít hà.

Cuối cùng, khẩn cấp bỏ vào trong miệng.

Ngay sau đó, trên mặt Quách Tương hiện đầy nụ cười, nói: "Cái đồ vật gọi là que cay này ăn ngon thật, sau này phải nghĩ biện pháp kiếm một ít từ thế gới của Diệp Húc đại ca ca mới được, hì hì."

...

Sau khi mọi người download « Vua Hải Tặc » và « Hoàng tử tennis » xong, nhóm chat Bao Lì Xì Chư Thiên dần dần yên tĩnh lại.

Mà Diệp Húc thì tập trung sự chú ý ở trên « Ảm Nhiên Tiêu Hồn Chưởng », « sách kinh nghiệm Haoshoku Haki » và « sách kinh nghiệm tennis ».

"Ting! Có thể sử dụng 1000 điểm tích lũy tiến hành cường hóa « Ảm Nhiên Tiêu Hồn Chưởng » lần đầu tiên. Sau khi cường hóa, « Ảm Nhiên Tiêu Hồn Chưởng » trở thành « Thiên Địa Đồng Bi Chưởng », đồng thời trừ đi hạn chế về nội lực."

"Ting! Có thể sử dụng 2000 điểm tích lũy tiến hành cường hóa « sách kinh nghiệm Haoshoku Haki » lần đầu tiên. Sau khi cường hóa, « sách kinh nghiệm Haoshoku Haki » trở thành « sách kinh nghiệm Bá Đế Sắc Bá Khí », đồng thời tiêu trừ hạn chế huyết thống."

"Ting! Có thể sử dụng 1000 điểm tích lũy tiến hành cường hóa « sách kinh nghiệm tennis » lần đầu tiên. Sau khi cường hóa, « sách kinh nghiệm tennis » trở thành « tennis thần kỹ », đồng thời tăng cường khả năng phán đoán và độ thuần thục về tennis."

Cường hóa!

Toàn bộ cường hóa!

"Ting! Cường hóa thành công."

"Có sử dụng « Thiên Địa Đồng Bi Chưởng », « sách kinh nghiệm Bá Đế Sắc Bá Khí » và « tennis thần kỹ » hay không ?"

Diệp Húc mới vừa muốn xác định, liền ý thức được cái gì đó, vội lấy ra Huyễn Thế Kiếm, bao phủ phạm vi hơn mười dặm ở trong ảo giác.

Lúc này mới lại dồn sự chú ý vào nhóm chat Bao Lì Xì Chư Thiên.

"Có!"

"Có sử dụng Thiên Đạo Chi Quang tăng nhanh tốc độ tìm hiểu hay không? Admin nhóm chat được ưu đãi 100 điểm tích lũy mỗi phút đồng hồ."

"Có!"

Một lát sau, một đạo tử mang phóng lên cao, cũng vặn vẹo, ngưng tụ trên không trung.

Thay đổi bất ngờ, sấm sét vang dội!

Cuối cùng, tử mang đầy trời, tạo thành một pho tượng đế vương tối cao che khuất bầu trời.

Khí phách vô song, trấn áp đương đại!

Đế vương giận dữ, máu chảy ngàn dặm!

Bất luận kẻ nào ở trước mặt vị đế vương này, đều phải bò lổm ngổm dưới mặt đất, không sinh ra chút lực lượng nào để ngăn cản.

Đây là một loại sợ hãi đến từ linh hồn và sâu trong nội tâm.

Ngay tại lúc đó, một luồng tinh quang xuất hiện ở không trung, cũng dần dần ngưng tụ thành một pho tượng chàng trai lộ sắc mặt buồn bã.

Chàng trai khẽ than, sau đó rên rỉ, như muốn khóc.

Diệp Húc cầm tay thành quả đấm, cảm thụ được lực lượng mạnh mẽ tích chứa trong« sách kinh nghiệm Bá Đế Sắc Bá Khí » và « Thiên Địa Đồng Bi Chưởng », khóe miệng khẽ câu lên.

Theo cánh tay vung lên, thiên địa lại khôi phục dáng vẻ trước kia.

Hắn thấp giọng quát nói: "Phá tan đi, Huyễn Thế Kiếm!"

Lúc này, Diệp Húc chú ý tới nơi xa trên đường phố, mẹ hắn dùng hai cái tay xách túi lớn túi nhỏ, hết sức khó khăn đi về nhà.

Vì thế, hắn vội đuổi tới.

"Mẹ, con tới giúp mẹ. " Diệp Húc nói.

"Ừ! Con đem mấy cái này về trước, ta còn phải tới siêu thị Nhuận Phát một chuyến nữa, hôm nay là ngày giảm giá, mẹ phải tranh thủ mua nhiều nhiều mới được."

Vạn Vân đưa đò cho Diệp Húc xong, liền nhanh chóng xoay người đi khỏi.

Bộ dáng kia, như thể nếu đi chậm, đồ sẽ bị người ta đoạt hết vậy.

Diệp Húc nhìn bóng lưng mẹ mình dần dần đi xa, nhất thời có phần bất đắc dĩ, cũng có chút đau lòng.

Thấp giọng lẩm bẩm nói: "Phải nhanh nhanh đổi vàng thành tiền, thì mẹ sẽ không cần khổ cực như vậy nữa."

Nói làm liền làm.

Diệp Húc đem đồ để về nhà xong, liền đeo một cái mặt nạ vàng trực tiếp ra cửa.

Châu báu Vương Phúc là một trong những công ty châu báu lớn nhất Hán thị, rất uy tín, trang sức ở đây cũng rất đẹp nên mọi người rất được tin tưởng.

Mà tiệm châu báu Vương Phúc ở đường Càn Khôn, chính là của hàng lớn nhất của châu báu Vương Phúc ở Hán thị, nơi này bán rất nhiều loại trang sức rất tinh xảo và quý giá.

"Hoan nghênh quang lâm, xin hỏi ngài muốn mua gì?"

Diệp Húc vừa đi vào châu báu Vương Phúc, liền có nhân viên mỉm cười hỏi han.

"Gọi quản lý của hàng ra tôi gặp, tôi có mối làm ăn lớn muốn nói với hắn. " Diệp Húc không bị mê hoặc dáng vẻ ngọt ngào của cô ta, cất cao giọng nói.

Ngay tại lúc đó, một luồng khí thế vượt xa người thường, chậm rãi khuếch tán, làm cho người ta không dám khinh thị.

Cô nhân viên cũng coi nhưlà có một chút nhãn lực, được gặp không ít người quyền quý, biết rằng cái cậu thanh niên chưa tới hai mươi tuổi kia không hè tầm thường.

Vì thế, cô ta vội nói: "Xin hỏi tiên sinh họ gì?"

"Tôi họ Diệp."

"Vâng, xin Diệp tiên sinh chờ một chút."

Không bao lâu, một chàng trai mặc âu phục, mang mắt kiếng gọng vàng, khí chất nhìn qua có phần nho nhã, theo cô nhân viên kia đi tới trước mặt Diệp Húc.

Đầu tiên là chàng trai kia âm thầm liếc mắt đánh giá Diệp Húc một cái, rồi sau đó hỏi: "Diệp tiên sinh, chào ngài, tôi là phó quản lý Trương Thuần của cửa hàng châu báu Vương Phúc chi nhánh Càn Khôn, không biết có gì có thể giúp ngài đây?"

Diệp Húc lắc lắc đầu nói: "Phó quản lý? Gọi quản lý của các anh tới đây nói chuyện với tôi đi, việc buôn bán của tôi anh không làm chủ được."

Lại là một luồng khí thế mạnh mẽ phát ra, khiến cho trong lòng Trương Thuần kinh hãi.

Trên thực tế, lúc Trương Thuần thấy Diệp Húc chỉ chưa đầy 20 tuổi, trong lòng hắn có chút trách cứ cô nhân viên đã gọi hắn tới.

Mà lúc này, hắn đâu còn tâm trạng để mà trách cứ?

Mặc dù Diệp Húc ăn mặc bình thường, thậm chí, có thể nói là có phần keo kiệt.

Nhưng, Trương Thuần hiểu được hắn tuyệt đối không phải là người bình thường.

Chương 27: Kiểm tra vàng, ra giá!

Nếu như, trên đời thật sự có một loại đồ vật tên là Bá Vương Khí.

Trương Thuần tin tưởng nó đang ở trước mắt rồi.

Khí phách vô song, làm cho người ta kính sợ!

Trương Thuần nuốt ngụm nước miếng, cố gắng làm cho mình trấn định lại, cẩn thận nói: "Thật không dám đấu diếm, hôm nay chủ tịch nhà chúng tôi vừa lúc đang nói chuyện với quản lý.

Thật ra thì tôi cũng có thể làm chủ những chuyện bình thường."

Nếu như không đề cập tới chủ tịch, có lẽ Diệp Húc còn thật sự mở ra ba lô, nói ra toan tính rồi.

Nhưng, lúc này, ánh mắt lại là chuyển động, tản mát ra hơi thở càng thêm mạnh mẽ, nói: "Vậy thì thật là tốt, cho chủ tịch của các anh cùng tới đây đi.

Mối làm ăn này, có lẽ chỉ có hắn có thể làm chủ."

"Hả? " Trương Thuần lập tức ngây ngẩn cả người.

Hắn không nghĩ tới, đối phương không chỉ có muốn thấy quản lý, còn muốn gặp chủ tịch.

Diệp Húc lại nói: "Yên tâm, đối với châu báu Vương Phúc mà nói, đây cũng là một khoản làm ăn lớn.

Sau khi chủ tịch các anh biết, sẽ rất cao hứng."

"Lúc này... " Trương Thuần do dự như cũ.

Suy cho cùng, mời chủ tịch không phải là chuyện nhỏ.

Diệp Húc khẽ cau mày, hình như có phần không nhịn được, trầm giọng nói: "Nếu như anh không muốn làm cuộc trao đổi này, tôi chỉ có thể đi đẹn chi nhánh khác của Vạn Phúc châu báu rồi."

Dứt lời, Diệp Húc không hề do dự xoay người liền muốn rời đi.

Trương Thuần vội nói: "Diệp tiên sinh xin chờ một chút, tôi đây sẽ đi tìm quản lý và chủ tịch.

Nhưng...

Cái kia... Tiểu Lý, cô mang Diệp tiên sinh đến phòng khách quý nghỉ ngơi trước, chuẩn bị nước trà, cà phê tốt nhất, chiêu đãi Diệp tiên sinh."

"Dạ. " Cô nhân viên đáp.

...

Văn phòng quản lý.

Vương Tề nắm một viên ngọc nói: "Bây giờ kinh tế toàn cầu chậm dần, các nghành nghề cũng càng khó khăn hơn.

Rất nhiều công ty châu báu cũng bị ảnh hưởng, nhưng, châu báu Vương Phúc đường Càn Khôn chúng ta vẫn có thể tiếp tục tăng trưởng, trở thành ngôi sao của giới châu báu ở Hán thị.

Trần Khải, ngươi không thể bỏ qua công lao.... !"

Chàng trai mặc áo sơ mi trắng, nhìn qua vô cùng giỏi giang nói: "Tôi chỉ làm đúng bổn phận chuyên môn của mình mà thôi, không đáng được khích lệ như thế."

"Cậu đó... " Vương Tề cười, mới vừa còn muốn nói gì, điện thoại di động lai vang lên tiếng chuông.

" Chào Hoàng hiệu trưởng.

Đã biết tên học sinh kia ư?

Diệp Húc lớp 304?

Tốt, thật rất cảm tạ Hoàng hiệu trưởng, sau này chúng ta phải uống vài chén với nhau đấy..."

Sau khi cúp điện thoại, trên mặt Vương Tề luôn treo nụ cười.

"Đông đông đông!"

Lúc này, một trận tiếng gõ cửa trầm thấp vang lên.

"Vương đổng, Trần quản lý.

Trong tiệm có một vị khách, bảo là muốn cùng châu báu Vương Phúc chúng ta làm một khoản làm ăn lớn, muốn mời ngài ra mặt. " Trương Thuần nói.

Trần Khải nghi ngờ nói: "Muốn tôi ra mặt? Là người thế nào? Hắn muốn nói chuyện làm ăn gì?"

"Tôi chỉ biết là họ Diệp, cụ thể cái làm ăn gì còn không có nói rõ. " Trương Thuần trả lời.

Trần Khải không khỏi khẽ cau mày.

Không phải người quen biết, hơn nữa, còn không biết nói chuyện làm ăn gì, liền trực tiếp muốn mình đi xuống.

Nếu như chủ tịch không ở bên cạnh, Trần Khải cũng muốn chất vấn Trương Thuần một phen rồi.

Vương Tề lại không quá để ý, nói: "Trần Khải, đã có khách muốn tìm cậu nói chuyện làm ăn, vậy trước tiên đi xem một chút đi."

"Tốt. " Trần Khải lên tiếng, chuẩn bị đi ra ngoài.

Trương Thuần có phần chần chờ nói: "Cái kia... Chủ tịch... Vị khách kia muốn mời ngài cùng đi xuống."

"Hả?"

Vương Tề cũng không khỏi cảm thấy ngoài ý muốn.

Hồi lâu, hắn mới cười nói: "Xem ra chi nhánh Càn Khôn chúng ta, lại vó thêm một cái mối làm ăn lớn rồi!

Tốt, tôi cũng xuống xem sao."

...

Phòng khách quý.

Diệp Húc uống trà xanh, ăn kẹo, vẻ mặt hết sức thoải mái, thích ý.

"Diệp tiên sinh, chào ngài, đây là Vương chủ tịch và Trần quản lý. " Trương Thuần vội vàng giới thiệu.

Trần Khải nghe nói thế, mày nhíu lại càng chặt hơn, sử dụng ánh mắt chất vấn liếc nhìn Trương Thuần.

Giống như là đang nói... đây chính là mối làm ăn lớn mà cậu nói?

Một cái người thanh niên chưa đầy 20 tuổi ư?

Trên trán Trương Thuần từ từ rỉ ra mồ hôi.

Trong lòng hắn cũng có chút hối hận, tại sao mình lại thật sự gọi chủ tịch và quản lý ra chứ.

Vị Diệp tiên sinh này thật sự có loại khí chất vô cùng đặc thù.

Nhưng vấn đề là, hắn thật sự quá trẻ tuổi.

Nếu như, hắn không có cái gọi là mối làm ăn lớn.

Thậm chí chỉ là nói dối.

Như vậy, sợ rằng hôm nay không thể không bị phê bình.

Lúc này, Vương Tề đột nhiên cất giọng nói: "Diệp... Diệp Húc! Cậu là Diệp Húc sao?"

Diệp Húc không khỏi nhìn về phía Vương Tề, trên mặt hiện ra vẻ nghi hoặc.

Hắn tin chắc, mình tuyệt đối chưa từng thấy đối phương.

Nhưng, tại sao đối phương lại nhận biết mình?

"Xin hỏi chú là... " Diệp Húc hỏi.

"Xin chào, tôi tên Vương Tề, là chủ tịch châu báu Vương Phúc.

Thật cảm ơn cậu vì đã vươn tay cứu giúp cha tôi ở khách sạn Phong Lai. " Vương Tề kích động nói.

"Ông cụ ấy chính là cha của chú? " Diệp Húc chợt nói.

"Phải. " Vương Tề gật đầu lia lịa.

"Tôi chỉ là tình cờ gặp phải mà thôi, không coi là cái gì. " Diệp Húc không thèm để ý nói.

Vương Tề vội nói: "Đối với cậu thì không coi là cái gì, nhưng, đối với tôi mà nói, thì đó là mối ơn tình quá lớn lao!"

Diệp Húc cũng không tiếp tục dây dưa về cái vấn đề này nữa.

Hắn cất giọng nói: "Chú đã tới, vậy chúng ta nói chuyện làm ăn trước đi."

"Cộc!"

Diệp Húc bỏ balo xuống rồi mở ra, lộ ra vàng lấp lánh ở bên trong.

Vương Tề hơi sững sờ, nói: "Đây là..."

Diệp Húc đẩy ba lô tới, nói: "Nơi này là 100 cân vàng, không biết cửa hàng có thu không?"

100 cân vàng!

Dù là Vương Tề, Trần Khải và Trương Thuần thường xuyên tiếp xúc với vàng bạc châu báu, cũng không khỏi cảm thấy khiếp sợ!

Dựa theo giá cả của thị trường lúc này, 280 nguyên bằng 1 gam, một túi vàng trước mặt ước chừng giá trị 1400 vạn!

Cho dù là cung ứng thương nghiệp bình thường, trong khoảng thời gian ngắn, chỉ sợ cũng khó có thể lấy ra nhiều vàng như vậy.

Hồi lâu, Vương Tề mới nói: " Ở bất cứ lúc nào, vàng đều là đồ vật bảo đảm giá trị nhất.

Mà châu báu Vương Phúc chúng tôi lại càng lấy vàng, châu báu để sống, dĩ nhiên là có thu."

"Tốt, vậy chú kiểm tra đống vàng này rồi ra giá đi. " Diệp Húc nói.

Vương Tề cũng là người quyết đoán, lúc này hắn thông qua một cú điện thoại.

Rất nhanh, hai chàng trai mặc màu lam áo sơ mi, đeo theo cái thùng đi tới phòng khách quý.

Một người trong số bọn họ cầm một khối vàng, lấy ra một chút thuốc bắt đầu kiểm tra.

Không bao lâu, tất cả 100 cân vàng đều bị bọn họ kiểm tra.

Sau một hồi lâu chàng trai đeo kính gọng đen mới nói: "Mỗi một khối đều là thật kim, hàm lượng từ 70% đến 80 %, chia đều thành phần trăm 74%."

Mặc dù Vương Tề đã đoán được tất cả những thứ này đều là vàng.

Nhưng, sau khi nghe được kết quả, vẫn không khỏi kinh hãi một trận.

Suy nghĩ một lúc, hắn mới nói: "Hôm nay giá vàng tầm khoảng trên dưới 280 nguyên một gam.

Mà vàng có hàm lượng khoảng 74%, lại khấu trừ đi một chút phí dụng chiết xuất.

Tôi sẽ thu mua với giá 200 nguyên một gam.

100 cân, tổng cộng 1000 vạn.

Diệp tiên sinh, cậu cảm thấy như thế nào?"

Chương 28: Mua xe, mẹ rất cao hứng!

Trong lòng Diệp Húc không khỏi âm thầm khinh bỉ Tần Thủy Hoàng một phen.

Không ngờ lại cho mình loại vàng thấp kém như thế, hàm lượng vàng chỉ có 74 phần trăm.

Vốn là còn muốn bán 1400 vạn, bây giờ nhìn lại thì không thể rồi.

Nếu như Tần Thủy Hoàng biết ý nghĩ của Diệp Húc, sợ rằng sẽ hô to oan uổng.

Bởi vì, loại vàng này ở Tần triều, thậm chí ở cả Chiến quốc mà nói, đều là loại vàng có tỉ lệ tốt nhất rồi.

Suy cho cùng, luyện kim thuật ở thời kỳ chiến quốc vẫn còn chưa phát triển.

...

Diệp Húc âm thầm tính toán một phen, gật đầu, nói: "Đồng ý!"

Vương Tề nghe nói thế, trên mặt cũng không khỏi lộ ra nụ cười.

Đúng như theo như lời hắn, châu báu Vương Phúc lấy vàng và châu báu để sống.

Có đống vàng này, đối với hắn mà nói cũng có chỗ tốt nhất định.

Còn nữa, sau khi hoàn thành cuộc trao đổi này, còn có thể cùng Diệp Húc có y thuật cao siêu kéo gần quan hệ hơn.

Quả thực là một công đôi việc!

Lúc này, Diệp Húc tiếp tục cất giọng nói: "Tốt, món khai vị ăn xong rồi.

Bây giờ bắt đầu món chính, không biết Vương đổng có thể thu mua được bao nhiêu vàng?"

Vương Tề lại là sửng sốt, nói: "Cậu vẫn còn vàng?"

"Dĩ nhiên!

Tôi nói là một khoản làm ăn lớn, chỉ có 100 cân vàng, thì làm sao có thể coi là mối làm ăn lớn được? " Diệp Húc thản nhiên nói.

Lời này ba người tại chỗ nghe được vậy liền co quắp khóe miệng một trận.

Chính là 100 cân vàng?

Người bình thường mua vàng đều là dùng gam tới tính toán.

Nếu có người lấy ra trang sức bằng vàng nặng 1 cân, không biết sẽ hấp dẫn bao nhiêu ánh mắt của người ta, tất cả mọi người đều sẽ hô to đại gia.

Song, hình như 100 cân vàng Diệp miệng Húc trong căn bản không đáng là gì?

Chỉ dùng hai chữ "chính có" hình dung?

Vương Tề không nhịn được hỏi: "Vậy không biết trên tay Diệp tiên sinh còn có bao nhiêu vàng?"

Diệp Húc đưa ra hai ngón tay.

Vương Tề kinh ngạc nói: "Còn 200 cân?"

Diệp Húc lắc lắc đầu nói: "2000 cân."

"Cái gì?"

Vương Tề, Trần Khải và Trương Thuần cùng kêu to lên, con mắt mở tròn xoe, trên mặt tràn ngập vẻ hoảng sợ.

2000 cân vàng?

Phải biết rằng, một cái mỏ vàng bình thường chỉ sợ cũng chỉ được từng đó.

Người trẻ tuổi này, lại có tận 2000 cân vàng?

Chẳng lẽ... Hắn phát hiện ra một cái mỏ vàng khổng lồ mới?

Nhưng, mình không hề nghe nói gần nhất có chỗ nào xuất hiện mỏ vàng cả.

Chẳng lẽ... Hắn cướp kho vàng của nhà nước?

Diệp Húc thật sự cũng không quá mức để ý vẻ mặt ba người, tiếp tục nói: "Như thế nào đây? Bên chú có nhận mối làm ăn này không?"

Vương Tề nuốt ngụm nước miếng, cố gắng để cho tâm tình của mình bình tĩnh trở lại, nói: "Cái này... 2000 cân vàng...

Nếu như, tất cả đều là độ tinh khiết hơn 70%.

Dựa theo giá tiền 200 nguyên một gam để thu mua, tổng cộng cần khoảng 200 triệu."

Trên mặt Vương Tề không khỏi lộ ra nụ cười khổ vẻ, nói: "Mặc dù châu báu Vương Phúc chúng tôi mở ra không ít chi nhánh.

Nhưng, cũng khó mà lấy ra 200 triệu tiền mặt ngay."

Diệp Húc thật sự cũng không quá thấy ngoài ý muốn, hỏi: "Vậy các chú có thể mua được bao nhiêu?"

Vương Tề suy nghĩ một lúc, nói: "1000 cân! Chúng tôi chỉ có thể lấy ra nhiều nhất 100 triệu tệ."

"Tốt! Vậy tôi bán cho các chú 1000 cân.

Chẳng qua, 1000 cân còn lại tôi cũng đưa cho chú, coi như tôi nhập cổ phần vào châu báu Vương Phúc các chú, chú cảm thấy như thế nào? " Diệp Húc hỏi.

Con mắt Vương Tề nhẹ nhàng phát sáng, nói: "Như thế thì qua tôts rồi."

Diệp Húc gật gật đầu nói: "Được, chụ chuẩn bị xong hợp đồng và tiền, liền liên lạc với tôi để tiến hành giao dịch nhé."

Dứt lời, Diệp Húc cũng không do dự, đứng dậy liền chuẩn bị rời đi.

"Tôi đây sẽ chuyển trước tiền 100 cân vàng cho cậu. " Vương Tề vội nói.

Sau một loạt thao tác, song phương để lại số điện thoại riêng của mình.

Trương Thuần nhìn bóng lưng Diệp Húc rời đi, trong đầu không khỏi hồi tưởng lại biểu hiện Diệp Húc lúc vào cửa hàng.

Trong lòng thổn thức một trận: "Cũng chỉ có loại đại nhân vật như này, mới có cái loại khí thế đặc biệt này đi...

2000 cân vàng, khó trách lại nói mình không làm chủ được, may là hôm nay Vương đổng cũng tới."

...

Diệp Húc đi ngoài, trong lòng vui thích.

Phải biết rằng, trong túi áo hắn đang có một khoản tiền lớn - 1000 vạn!

Đời trước đừng nói là kiếm nhiều tiền như vậy, chính là thấy hắn cũng chưa từng thấy qua!

Hơn nữa, không bao lâu sau, hắn còn có thể kiếm về một trăm triệu!

Mặc dù lúc này Diệp Húc đã không phải là người bình thường, nhưng, đột nhiên nhận được nhiều tiền như vậy, vẫn rất là kích động.

Lúc này, một tòa kiến trúc pha lê khổng lồ vật xuất hiện ở trước mặt Diệp Húc.

Cửa hàng BMW 4S, mấy chữ cái to, cùng với chữ cái nhỏ ở phía dưới được tạo thành từ đèn LED màu đỏ rơi vào mi mắt hắn.

"Nhiệt liệt chúc mừng tổng tài Lỗ Ca tiên sinh trở thành cường giả Tông Sư, hôm nay tiệm xe hơi chúng tôi ưu đãi giảm giá toàn bộ!"

Diệp Húc thấy vậy, con mắt nhẹ nhàng phát sáng.

Đời trước, Diệp Húc vẫn luôn muốn có một chiếc xe thuộc về mình.

Mà chiếc xe hắn thích nhất, chính là BMW!

Nhưng, phải ăn mặc tiết kiệm, mới gom góp đủ tiền trả góp mua một căn hộ nhỏ, còn đâu ra có tiền mua xe?

Càng đừng nói là mua BMW.

Hôm nay, thì đã khác rồi.

Diệp Húc không chút do dự, bước vào cửa hàng BMW 4S.

"Hoan nghênh quang lâm! " một nữ nhân viên bán hàng mặt trái xoan cao gầy, mỉm cười nói.

Diệp Húc không có nhìn nữ nhân viên bán hàng, mà là quét mắt một vòng trong sảnh triển lãm.

Rất nhanh, ánh mắt liền rơi lên chiếc BMW X5 màu đen được đặt trên bục triển lãm.

"Chiếc xe kia bán thế nào? " Diệp Húc hỏi.

Nữ nhân viên bán hàng đáp: "Chiếc xe này vẻ ngoài giống như BMW X5 bình thường.

Trên thực tế, đây là bản nâng cấp của BMW X5, có thể phòng công kích của Linh giả sơ cấp và súng đạn bình thường.

Hôm nay cửa hàng chúng tôi tổ chức hoạt động, thế nên, mới cố ý đặt chiếc X5 này ở đây.

Chiếc xe này có giá tiêu thụ là 500 vạn..."

Song, nữ nhân viên bán hàng vẫn chưa nói hết, Diệp Húc liền móc thẻ ra, nói: "Cà thẻ!"

"Hả? " Nữ nhân viên bán hàng hơi sững sờ.

Diệp Húc lại nói: "Cà thẻ!"

"Cậu... cậu không định trả giá hay gì sao? " nữ nhân viên bán hàng có phần yếu ớt mà nói.

"Xe này còn có thể trả giá? " Diệp Húc nghi ngờ liếc nhìn nữ nhân viên bán hàng với bộ dáng chân thành khả ái, nói, "Ừm, cà thẻ!"

Đồng thời, một tay nhét thẻ vào trong tay nữ nhân viên bán hàng.

Cho đến lúc Diệp Húc cầm lấy giấy phép và giấy chứng nhận tạm thời, lái xe rời đi cửa hàng 4S, nữ nhân viên bán hàng vẫn còn chưa thể hoàn hồn.

Diệp Húc cảm thụ được ghế ngồi mềm mại, không gian rộng rãi, chân ga bén nhạy, đồ vật bên trong xa hoa, cả trái tim đều có chút phiêu lên.

Đây là một loại cảm giác thỏa mãn khó nói lên lời.

Không bao lâu, Diệp Húc liền vững vàng dừng xe ở cửa nhà.

Lúc này, Vạn Vân vừa vặn xách túi lớn túi nhỏ đi tới, kinh ngạc nói: "Con trai, xe ai vậy hả?"

Diệp Húc lặng lẽ nói: "Con mới vừa trúng giải thưởng lớn, thế nên mua chiếc xe.

Bây giờ... Trong tay còn lại 50 vạn."

"Cái gì?

Trúng độc đắc?

Xe là con mua?

Trong tay còn có 50 vạn? " Vạn Vân liên tục kinh hô.

Ngay sau đó, như nghĩ tới điều gì, bà hưng phấn kêu lên: "Tốt! Tốt! Thật sự là quá tốt!

Mau, đưa tiền cho mẹ."

Đồng thời, Vạn Vân còn đưa hết đồ cho Diệp Húc cầm.

Diệp Húc ôm tất cả túi lớn túi nhỏ, hết sức khó khăn móc ra một tấm thẻ ngân hàng.

Vạn Vân cầm thẻ, cao hứng nói: "Ha ha! Vẫn còn có rất nhiều đồ giảm giá không mua, bây giờ có thể đi mua đủ rồi!"

Dứt lời, bà quay lưng đi thẳng.

Chỉ để lại Diệp Húc mờ mịt, xốc xếch đứng ở trong gió.

Cái tình huống khỉ gió gì đây?

Chính mình đi đổi vàng, chính là vì để cho mẹ trôi qua dễ dàng một chút, không cần ăn mặc tiết kiệm.

Nhưng, tại sao mẹ mình vẫn cứ gấp gáp vội vàng chạy đi mua đồ giảm giá thế?

Chương 29: Naruto trở nên mạnh mẽ, Mizuki âm lãnh!

Làng Lá.

Naruto và giống như ngày thường, một thân một mình ở dưới đại thụ âm lãnh, cúi đầu ngồi trên bàn đu gỗ.

Ánh mắt của hắn giống như bầu trời chiều, lộ ra vẻ đặc biệt cô độc, thê lương.

Nhưng, không có ai biết, nội tâm Naruto là rực lửa cỡ nào.

Bởi vì, hắn đang xem anime « Ninja Hỏa Ảnh », nhìn cảnh tượng tương chính mính sử dụng nhẫn thuật lần lượt đánh bại kẻ địch, vô địch thiên hạ.

Sau khi kết thúc tập phim, Naruto như nhớ ra cái gì đó, tập trung sự chú ý vào chức năng điểm danh trong nhóm chat Bao Lì Xì Chư Thiên.

"Điểm danh!"

"+ 50 điểm tích lũy."

"Ting, liên tục điểm danh, tùy cơ đạt được thêm phần thưởng 700 điểm tích lũy."

Naruto thấy vậy, trong nháy mắt đôi mắt cười thành một đường nhỏ.

Bởi vì, những ngày qua kiên trì điểm danh khiến cho hắn đạt được tổng cộng 310 điểm tích lũy.

Hơn nữa hôm nay có thêm 700 điểm tích lũy, khiến cho điểm tích lũy của hắn đạt đến 1010 điểm!

Phải biết rằng, 1000 điểm tích lũy là có thể sử dụng Thiên Đạo Chi Quang rồi!

Nghĩ tới đây, Naruto tung người một cái chạy như điên về phía xa.

Không bao lâu, hắn đi tới trong rừng cây rậm rạp.

Naruto đã xem xét rất nhiều lần, sau khi xác định xung quanh không có những người khác, lúc này mới lại chú ý vào vào nhóm chat Bao Lì Xì Chư Thiên.

"Có sử dụng « Hỏa Long Quyết » hay không ?"

"Có!"

"Có sử dụng Thiên Đạo Chi Quang tăng nhanh tốc độ tìm hiểu hay không? Thiên Đạo Chi Quang mỗi phút đồng hồ 1000 điểm tích lũy."

"Có!"

Tiếp theo trong nháy mắt, nhiệt độ trong rừng rậm cấp tốc lên cao, không khí bắt đầu bị bóp méo.

Khắp rừng rậm, như tùy thời đều có khả năng bị đốt cháy.

Chim chóc côn trùng ở xung quanh, như gặp phải đại họa, lao nhao chạy trốn.

"Xoạt!"

Chẳng qua, Naruto chỉ có 1000 điểm tích lũy mà thôi, loại trạng thái này chỉ duy trì 1 phút đồng hồ liền hoàn toàn biến mất.

Thời gian quá ngắn, thậm chí ngay cả Anbu cũng không cảm thấy được có cái gì khác thường.

Anbu không có cảm thấy được sự khác thường, nhưng, Cửu Vĩ trong cơ thể Naruto lại rất là kinh ngạc.

"Mới vừa rồi đã xảy ra chuyện gì? Hình như Chakra của ngươi, đột nhiên tăng trưởng lên rất nhiều lần!"

Naruto thoải mái cười nói: "Bởi vì ta là Uzumaki Naruto!

Tương lai ta nhất định sẽ trở thành Hokage, thậm chí là người cường đại nhất trong toàn bộ thế giới Ninja!

Kurama, ngươi ngoan ngoãn cho ta mượn càng nhiều lực lượng thêm nữa đi.

Sau này, ta nhất định có thể hoàn hảo thả ngươi ra ngoài, khôi phục sự tự do của ngươi!

Nếu như chậm, không nhất định là ta sẽ còn để ý tới lực lượng của ngươi đâu.

Đến lúc đó, kết cục của ngươi cũng sẽ không tốt rồi."

Cửu Vĩ im lặng một trận, tựa hồ đang suy tư và cân nhắc cái gì.

Mà Naruto cũng không có khuyên bảo nhiều hơn nữa, một lần nữa trở lại dưới bóng cây, ngồi trên bàn đu dây ngẩn ngơ.

Ở dưới ánh trời chiều chiếu rọi xuống, cái bóng của hắn bị chiếu dài trên mặt đất.

...

Trên nóc nhà ở đàng xa, Mizuki tóc màu bạch kim đang dùng đôi con ngươi băng lãnh nhìn chằm chằm Naruto.

Hắn nhếch miệng cười nói: " Khó khăn lắm ông trời mới cho ta cơ hội sống lại một đời, như vậy cả đời này, ta tuyệt đối sẽ không thất bại nữa!

Uzumaki Naruto, ngươi ngoan ngoãn làm sơn dương thế tội cho ta đi.

Sau đó... Đi chết đi!"

Dứt lời, Mizuki tung người đi tới bên cạnh Naruto, dùng ngữ khí hết sức ôn hòa nói: "Naruto, đói bụng rồi chứ? Muốn đi ăn mỳ ramen không?"

Mì ramen, không thể nghi ngờ là món ăn Naruto thích ăn nhất.

Naruto căn bản không hề nghĩ ngợi gật đầu đáp ứng.

Mizuki khẽ vung khóe miệng lên, thầm nghĩ: Quả nhiên, chỉ là một thằng nhóc bình thường mà thôi. Tô mì này, coi như cho dùng để tiễn đưa ngươi đi.

Song, Mizuki nhưng không biết trong lòng Naruto thì đang vô khinh bỉ cùng: Tên Mizuki rác rưởi này, cũng muốn tính toán ta? Quả thực chính là nằm mơ! Miễn phí ăn mì, ngu gì đâu mà không ăn!

Hiển nhiên, Naruto xem qua anime « Ninja Hỏa Ảnh », căn bản sẽ không bị tên Mizuki ngoài mặt ôn hòa, nội tâm hèn hạ lừa gạt.

Sau khi ăn một tô mì ramen, Mizuki dẫn hắn đi lên nóc nhà, nhìn trời chiều phía xa, gió mát thổi nhẹ, làm cho người ta sảng khoái tâm thần.

"Naruto, ta biết giấc mộng của ngươi là trở thành Hokage.

Nhưng, ngươi biết phải làm thế nào thì ngươi mới có thể trở thành hokage không? " Mizuki ung dung hỏi.

Nhắc tới Hokage, Naruto liền bày ra dáng vẻ hưng phấn, hỏi: "Phải thế nào?"

"Đây là một bí mật rất lớn, không muốn nói cho người khác biết. " Mizuki thần bí nói.

Lời này vừa nói ra, con ngươi Naruto liền phát sáng.

...

Trời, dần dần tối xuống.

Tại nhà của Naruto.

Ta Muốn Làm Hokage: Hắc hắc, « Hỏa Long Quyết » thật là lợi hại, khiến cho thực lực của ta đề cao gấp vô số lần!

Hồng Hướng Dương: Cái gì? Naruto cũng có thể tu luyện công pháp cuuar Chúa Cứu Thế đại nhân ròi?

Hồng Hướng Dương: Không đúng! Không thấy ngươi hoàn thành nhiệm vụ.... ! Ngươi tu luyện như thế nào?

Ta Muốn Làm Hokage: Vậy cũng phải hỏi ư, hiển nhiên là ta tài năng hơn người rồi!

Thủ Khoa Toàn Khóa: Chúc mừng! Naruto, ngươi tu luyện tới tầng thứ mấy?

Có lẽ, là bởi vì được xem anime « Ninja Hỏa Ảnh », quan hệ giữa Sasuke và Naruto, hiển nhiên đã tốt hơn trước không ít.

Hồng Hướng Dương: Chúa Cứu Thế đại nhân, nhất định là Chúa Cứu Thế đại nhân mở cửa sau cho ngươi.

Hồng Hướng Dương: Chúa Cứu Thế đại nhân, thỉnh cầu ngài cũng cho ta điểm tích phân để ta tu luyện công pháp.... !

Chúa Cứu Thế: Cho ngươi điểm tích lũy? Ngươi cho rằng ta là ba ba của ngươi à?

Hồng Hướng Dương: Ba ba!

Chúa Cứu Thế: Cút!

Diệp Húc bị chọc cho tức điên lên rồi.

Hắn không khỏi hoài nghi, đến tột cùng Hồng Thất Công trở thành bang chủ Cái bang như thế nào vậy.

Sao lại không có liêm sỉ như thế chứ.

Chúa Cứu Thế: Naruto, đến tột cùng thì ngươi tu luyện như thế nào?

Đối với chuyện này, trong lòng Diệp Húc cũng có chút hoài nghi.

Chẳng lẽ không sử dụng Thiên Đạo Chi Quang, cũng có thể tu luyện công pháp mà hệ thống đã cường hóa?

Ta Muốn Làm Hokage: Cái kia... Ta ngliêntục điểm danh, vận khí tốt giành được 700 điểm tích lũy, cộng thêm 310 điểm tích lũy lúc trước, tổng cộng đạt được 1010 điểm tích lũy.

Ta Muốn Làm Hokage: Sau đó, ta sử dụng Thiên Đạo Chi Quang 1 phút đồng hồ, tu luyện « Hỏa Long Quyết » đến hậu kỳ tầng thứ nhất.

Hồng Hướng Dương: Liên tục điểm danh, thế mà cũng có thể nhận được nhiều điểm tích lũy như vậy! Ta không có văn hóa, chỉ có thể dùng hai chữ để biểu đạt tâm tình lúc này, mẹ kiếp!

Thiên Cổ Đệ Nhất Đế: Mẹ kiếp!

Cho Ta Chút Mặt Mũi: Mẹ kiếp!

Hoa Đà: Mẹ kiếp!

Nữ Hiệp: Ta cũng phải điểm danh để đạt được 1000 điểm tích lũy, ta cũng phải như cá ngươi...

Chúa Cứu Thế: Naruto, tại sao ngươi lại lựa chọn tu luyện « Hỏa Long Quyết » ?

Ta Muốn Làm Hokage: Bởi vì ta biết được từ anime « Ninja Hỏa Ảnh », rằng Chakra của ta là thuộc tính Phong.

Ta Muốn Làm Hokage: Ta nghĩ gió có thể làm cho lửa đốt mạnh hơn, thế nên, liền lựa chọn « Hỏa Long Quyết ».

Diệp Húc không khỏi thầm mắng một tiếng trong lòng.

Con mẹ nó, ai nói Naruto là đổi sổ, tài năng thấp kém?

Phải biết rằng, Quách Tương sử dụng 2 phút đồng hồ Thiên Đạo Chi Quang, mới tu luyện « Thần Kiếm Quyết » đến hậu kỳ tầng thứ nhất.

Mà Naruto chỉ dùng 1 phút đồng hồ, đã tu luyện « Hỏa Long Quyết » đến hậu kỳ tầng thứ nhất.

Hôm nay, Naruto lại có suy nghĩ về gió thổi lửa.

Đây quả thực là một thiếu niên thiên tài đó!

Ta Muốn Làm Hokage: Ngoài ra, hẳn là mọi người cũng xem qua « Ninja Hỏa Ảnh », ‘Tập 1-ta đánh bại Mizuki’ phải không?

Ta Muốn Làm Hokage: Có lẽ, thời điểm các ngươi nhìn anime, còn chưa đủ chân thực. Như thế này, ta sẽ cho các ngươi xem hiện trường trực tiếp!

Chương 30: Phong Ấn Chi Thư bị trộm, Konoha hỗn loạn!

Ban đêm, trời tối đen.

Im lặng, tường hòa.

Chim chóc đều đã đi ngủ, tiến vào mộng đẹp.

Tại nhà Iruka.

"Iruka, mở cửa nhanh, mở cửa! " Mizuki hắng giọng kêu lên.

"Sao thế? " Iruka có ngái ngủ nói.

"Naruto, Uzumaki Naruto đi trộm « Phong Ấn Chi Thư » rồi, Hokage đại nhân cho chúng ta tập hợp. " Mizuki gấp gáp nói.

"Cái gì? " Iruka đầy kinh hãi, cuống quít đi ra ngoài.

"Phanh!"

Song, Iruka lại đột nhiên cảm thấy đầu mình trầm xuống, trước mắt chợt tối sầm, liền ngã thẳng tắp xuống mặt đất.

Mizuki lộ ra vẻ mặt âm lãnh, nhếch miệng cười nói: "Đời trước, đều tại vì cái tên ngu ngốc nhà ngươi mà làm hư chuyện tốt của ta.

Đời này, ngươi cứ ngoan ngoãn nằm xuống đi!"

Sau khi Mizuki nói xong, hắn tiến về phía rừng rậm, cấp tốc chạy tới, cười lạnh nói: " « Phong Ấn Chi Thư » sẽ là của ta rồi!"

...

Không bao lâu sau, cả làng Lá bắt đầu rối loạn lên.

" « Phong Ấn Chi Thư » bị trộm!"

"Cái gì?"

"Quyển sách kia ghi lại rất nhiều nhẫn thuật đáng sợ!"

"Nếu như không biết sử dụng, hậu quả sẽ không thể tưởng tượng nổi!"

"Đến tột cùng là ai đánh cắp « Phong Ấn Chi Thư » ?"

"Naruto, là Uzumaki Naruto!"

"Nó muốn trả thù thôn chúng ta ư!"

"Hokage đại nhân, đây tuyệt đối không phải là trò đùa dai, mau hạ lệnh đi!"

"Hokage đại nhân!"

Một đám Ninja khẩn trương tức giận kêu to.

Sarutobi Hiruzen hút một ngụm khói, ánh mắt chợt lạnh lẽo, nói: "Đi bắt Naruto trở lại đi!"

"Vâng!"

Tất cả Ninja đồng loạt lên tiếng, cấp tốc chạy đi khắp bốn phương tám hướng.

...

Ở nơi khác.

Naruto ôm « Phong Ấn Chi Thư », không hề buồn rầu khi thấy cái nhẫn thuật cực khó thứ nhất giống như trong anime.

Mà là nhanh chóng sử dụng thuật Phân Thân, để cho hai Naruto cùng nhau, lấy tốc độ nhanh nhất, xem hết tất cả nhẫn thuật trong « Phong Ấn Chi Thư ».

Tiếp theo, Naruto dồn hết sự chú ý vào nhóm chat Bao Lì Xì Chư Thiên.

Ta Muốn Làm Hokage: Ha ha ha! Mọi người đã ngủ chưa? Nói cho mọi người một cái tin tức tốt, ta đã thành công lấy được « Phong Ấn Chi Thư » rồi!

Hồng Hướng Dương: Naruto, trâu bò! Đúng rồi, mau cho chúng ta xem một chút, « Phong Ấn Chi Thư » trong truyền thuyết đến tột cùng là cái dạng gì?

Nữ Hiệp: Naruto tiểu đệ đệ, mau mở ra phát sóng trực tiếp!

Thủ Khoa Toàn Khóa: Naruto, bây giờ ngươi ở đâu?

Tiếp theo trong nháy mắt, một cái hình ảnh trực tiếp rõ ràng, xuất hiện ở trong tầm mắt mọi người.

Giống như trong anime « Ninja Hỏa Ảnh », « Phong Ấn Chi Thư » rất dầy nặng nề.

Đội Trưởng Đội 5: Đây chính là quyển trục ghi lại rất nhiều nhẫn thuật cấm kỵ ư? Có lẽ, ta cũng có thể viết một chút thành quả nghiên cứu của mình lên một cuôn giấy như thế?

Hồng Hướng Dương: Ui đỉnh quả, ước gì bây giờ ta cũng được xem quyển trục này.

Thiên Cổ Đệ Nhất Đế: Bảo vật vô giá!

Cho Ta Chút Mặt Mũi: Thứ tốt!

Ngay sau đó, ở dưới ánh mắt soi mói mọi người, « Phong Ấn Chi Thư » biến mất giữa hư không.

Thấy vậy, Diệp Húc cùng với tất cả mọi người đều hơi sững sờ.

"Ting! Ta Muốn Làm Hokage đã phát cho bạn một cái bao lì xì chuyên chúc!"

Đang lúc này, một cái bao lì xì lóe sáng xuất hiện ở trên màn hình.

Diệp Húc như nghĩ tới điều gì, khẩn cấp mở ra.

"Ting! Chúc mừng ngài, đạt được « Phong Ấn Chi Thư »."

May là Diệp Húc đã đoán được loại khả năng này, nhưng, chân chính thấy kết quả, trong lòng vẫn không khỏi cuồng loạn một trận.

Đây chính là « Phong Ấn Chi Thư » !

Ghi chép Đa Trọng Ảnh Phân Thân thuật, Phi Lôi Thần thuật, Thi Quỷ Phong Tẫn, Thụ Giới Hàng Lâm, Bát Môn Độn Giáp, Uế Thổ Chuyển Sinh v.v... rất nhiều loại nhẫn thuật mạnh mẽ vô cùng!

Hôm nay, thế mà đi tới trong tay mình!

Diệp Húc ngẩn ngơ hồi lâu, mới hồi phục lại tâm trạng.

Ta Muốn Làm Hokage: Hắc hắc! Đây coi như là hiếu kính Chúa Cứu Thế sư phụ, Chúa Cứu Thế sư phụ nhất định phải nhận lấy đó!

Chúa Cứu Thế: Cái quà tặng này ta rất thích.

Ta Muốn Làm Hokage: Thế thì tốt quá! [Vui vẻ. jpg].

...

Naruto ở trong nhóm tán gẫu một lúc, liền từ ôm lấy một khúc gỗ, sau đó kết ấn.

"Thế Thân Thuật!"

Lập tức, khúc gỗ biến thành dáng vẻ « Phong Ấn Chi Thư ».

"Sàn sạt!"

Lúc này, Mizuki đầu đầy tóc bạch kim đi tới.

Khi hắn thấy « Phong Ấn Chi Thư » trong tay Naruto, đôi mắt đều có chút đỏ lên.

« Phong Ấn Chi Thư » ! Bảo vật mà mình tha thiết ước mơ, rốt cuộc, đã ở trước mắt rồi!

Lần này, hắn tuyệt đối sẽ không thất thủ!

Mizuki hít vào một hơi thật sâu, mới làm cho mình tỉnh táo lại.

Hắn chậm rãi đi tới hướng Naruto, mỉm cười nói: "Naruto, học tập nhẫn thuật bên trong « Phong Ấn Chi Thư » thế nào rồi?"

Naruto gãi gãi đầu, buồn rầu nói: " Nhẫn thuật trong này đều rất khó."

Mizuki cười nói: "Chuyện này là rất bình thường, bởi vì một khi học thành nhẫn thuật bên trong, là có thể trở thành Hokage đại nhân, tất nhiên sẽ khó khăn rồi.

Nào, trò đưa « Phong Ấn Chi Thư » cho thầy, để thầy dạy trò tu luyện những thứ nhẫn thuật này như thế nào."

Mizuki nói ra lời này, âm thanh đều có chút run rẩy.

Naruto cao hứng nói: "Thật tốt quá, vậy thì nhờ cậy hết vào thầy Mizuki!"

Dứt lời, hắn vui vẻ hớn hở đi về phía Mizuki.

Mizuki thấy vậy, trong lòng càng thêm kích động.

Tốt!

Rất tốt!

« Phong Ấn Chi Thư » sắp thành của mình rồi!

Ngay tại lúc đó, Mizuki dấu tay phải ở sau lưng, kết ấn thật nhanh.

Hắn có thể kết ấn bằng một tay!

Đợi đến khi Naruto hoàn toàn đến gần, Mizuki nhanh chóng ra tay.

"Ngũ Hành Phong Ấn!"

"Ầm ầm!"

Naruto ở trước mặt hóa thành một trận sương khói, mà « Phong Ấn Chi Thư » trong tay của hắn thì biến thành một khúc gỗ.

"Cái gì? Ảnh Phân Thân! " Mizuki rất là kinh ngạc.

Tại sao mình lại quên, Naruto am hiểu nhất đúng là Ảnh Phân Thân thuật.

Nhưng, không phải ở dưới áp lực, hắn mới nhanh chóng nắm giữ và đánh ra Ảnh Phân Thân sao?

Suy cho cùng, Ảnh Phân Thân là nhẫn thuật có đẳng cấp cao hơn Phân Thân Thuật.

Đời trước, ở cuộc thi tốt nghiệp, ngay cả Phân Thân Thuật mà Naruto cũng không thể sử dụng, chính vì lỗ hổng này mà mính mới muốn để Naruto đi trộm lấy « Phong Ấn Chi Thư ».

Nhưng, bây giờ là tình huống thế nào đay?

Vì sao Naruto lại nắm giữ Ảnh Phân Thân thuật nhanh như vậy?

Hơn nữa, còn sớm sử dụng Ảnh Phân Thân đối với mình!

Cuối cùng thì chuyện gì đã xảy ra?

Mizuki chỉ cảm thấy đầu óc có chút loạn.

Trên thực tế, không chỉ có hắn nghi ngờ, mọi người trong nhóm chat Bao Lì Xì Chư Thiên, cũng không giải thích được.

Hồng Hướng Dương: Đây chính là Ảnh Phân Thân thuật trong truyền thuyết sao? Đúng là chiêu thức tuyệt đỉnh. Chẳng qua, Naruto sử dụng từ lúc nào?

Thiên Cổ Đệ Nhất Đế: Quá đỉnh cao! Một chiêu này được sử dụng chỉ trong tích tắc!

Đội Trưởng Đội 5: Một chiêu này có vẻ như rất thú vị.

Nữ Hiệp: Naruto tiểu đệ đệ, cố gắng lên nha!

...

"Sàn sạt!"

Ở dưới ánh mắt kinh ngạc của Mizuki, bóng dáng Naruto chậm rãi hiện ra.

"Thầy Mizuki, thầy đây là đang làm gì đó? " Naruto thoải mái mà hỏi.

Mizuki biến hóa sắc mặt một trận, cuối cùng mới mỉm cười nói: "Naruto, thầy biết ngay là trò sẽ có thể trở thành Hokage mà, lại nắm giữ Ảnh Phân Thân thuật nhanh như vậy!

Tới, đưa « Phong Ấn Chi Thư » cho thầy, thầy sẽ dạy trò tu luyện những nhẫn thuật khác nữa."

Chương 31: Naruto biểu diễn, hành hung Mizuki!

Naruto nghe thế, đôi mắt cười híp tịt, cao hứng nói: "Được!"

Đồng thời, lấy ra một cái quyển trục lớn từ trong bụi cỏ phía sau, bước đi về phía Mizuki.

Mizuki nhìn Naruto không ngừng tới gần, tay phải để phía sau lại kết ấn một lần nữa.

Ngay sau đó, lần nữa đánh ra một chưởng.

"Ngũ Hành Phong Ấn!"

Gần như đồng thời, Naruto trông rất vô hại, chợt xuất ra một quyền.

"Ầm ầm!"

Mizuki bị một quyền đánh bay, mà Naruto ở trước mặt thì đã hóa thành sương khói.

Lại là Ảnh Phân Thân!

"Naruto!"

Sắc mặt Mizuki âm trầm vô cùng, không còn hòa ái dễ gần như lúc trước.

Hắn biết hành vi cuR mình đã bị Naruto hoàn toàn nhìn thấu, định không hề che dấu nữa.

Suy cho cùng, Naruto chỉ là một đứa trẻ ngay cả trường học Ninja cũng chưa tốt nghiệp mà thôi.

Hắn lạnh lùng nói: "Giao « Phong Ấn Chi Thư » ra đây!"

Mizuki biết trong cơ thể Naruto có phong ấn một con Cửu Vĩ Yêu Hồ đáng sợ.

Chẳng qua, hắn cũng không quá e ngại.

Bởi vì, Mizuki vô cùng rõ ràng Naruto căn bản không cách nào nắm giữ lực lượng Cửu Vĩ Yêu Hồ trong tay.

Chỉ cần mình không làm cho nó quá mức tức giận, thì có thể lấy được đồ vật mình muốn rất dễ dàng.

Lúc này, lại có một Naruto đi ra từ trong rừng cây, ung dung nói: " « Phong Ấn Chi Thư » ? Em đã cho thầy rồi mà."

Đồng thời, hắn chỉ vào khúc gỗ trên mặt đất.

"Chán sống!"

Mizuki trầm giọng quát, cầm kunai trong tay phóng về phía Naruto.

Hắn muốn cho Naruto biết, không nghe chính mình nói, thì sẽ có hậu quả gì.

Song...

Mizuki mới vừa đi tới trước mặt Naruto, thì đã cảm thấy hoa mắt.

Tiếp theo, cả người giống như là đạn pháo, bắn ngược lại về phía sau.

"Không nghĩ tới, ngươi còn có loại lực lượng này, là ta xem thường ngươi.

Chẳng qua, cũng chỉ có thế mà thôi! " Mizuki hao tốn không nhỏ khí lực, mới đứng vững được thân thể, lớn tiếng hét lớn.

Dứt lời, vài thanh kunai bay tới hướng Naruto.

Ngay tại lúc đó, ngón tay Mizuki kết ấn thật nhanh.

"Thổ độn, Hắc Nê Chiểu!"

Chỉ thấy...

Mặt đất dưới chân Naruto giống như ao đầm, làm hắn bị lún ở bên trong.

"Ầm ầm!"

Lúc này, vài thanh kunai rơi vào người Naruto, nhưng không xuất hiện cảnh tượng máu tươi văng khắp nơi.

Mà Naruto trực tiếp hóa thành một trận sương khói.

Ảnh Phân Thân!

"Thầy Mizuki, thầy đang nhìn đi đâu đấy? " một đạo âm thanh bình thản, xuất hiện ở bên tai Mizuki.

Mizuki thầm kinh hãi, không đợi hắn kịp phản ứng, một quyền liền rơi vào trên cằm của hắn.

"Phanh!"

Mizuki lần nữa bay ngược ra sau, miệng cũng bị đánh lệch.

Naruto đẩy băng trán ở trên đầu, từ từ đi tới phía trước, nói: "Thầy Mizuki, nếu như chỉ là như vậy, sợ là thầy sẽ lấy không được « Phong Ấn Chi Thư » đâu."

"Vụt!"

Đợi đến khi Naruto và Mizuki chỉhau cánh có ba thước, Mizuki chợt ném ra thanh kiếm mà hắn vẫn luôn đeo sau lưng.

Thanh kiếm trong tay hắn sắc bén, phát ra một trận tiếng rít, bay vụt về phía Naruto.

Naruto nhìn như sơ hở chồng chất, kì thực đã sớm làm xong phòng bị.

Chỉ thấy hắn nhẹ nhàng nhảy lên, liền tránh thoát công kích của thanh kiếm, bình thản nói: "Thế này mới đúng ma, thầy không kịch liệt phản kháng, em vẫn không thể dùng lực lượng lớn hơn để đối phó với thầy."

"Vụt!"

Lúc này, thanh kiếm vốn đã bay khỏi tay, đột nhiên lại bay ngược trở lại với tốc độ tương tự.

Mục tiêu... Chính là phía sau lưng Naruto.

Mizuki khẽ nhếch khóe miệng, như đã thấy cảnh tượng Naruto trúng kiếm ngã xuống đất rồi.

Song, ngay sau đó, sắc mặt Mizuki đã cứng đờ.

Bởi vì, hình như sau gáy Naruto như có mắt, thân thể thoáng lắc một cái, liền thoải mái tránh khỏi công kích.

"Thầy đã công kích liên tục rồi, hiện tại đến lượt em. " Naruto ngây thơ cười nói.

Dứt lời, hắn bước ra một bước, giống như mũi tên nhọn xuất hiện ở trước mặt Mizuki trong nháy mắt.

"Cái gì? " Mizuki bị tốc độ Naruto bày ra làm cho sợ hết hồn, kinh hãi kêu lên.

Chẳng qua, Naruto lại không có cho hắn thời gian kinh hãi.

"Bốp!"

"Bốp!"

"Bốp!"

Quả đấm giống như gió táp mưa rào, không ngừng đập vào trên mặt Mizuki.

Rất nhanh, mặt Mizuki liền sưng như đầu heo, máu tươi giàn giụa.

Naruto tự nhủ: "Đánh như thế vẫn còn chưa đã, tiếp tục nào."

Tiếp theo, Naruto thả ra thần niệm tới một nơi tối tăm, ẩm ướt, đó cũng chính là nơi Cửu Vĩ bị phong ấn.

Hắn đặt một tay lên bị khóa sắt khóa lại Cửu Vĩ trong chiếc lồng.

Trầm giọng nói: "Kurama, bây giờ đã là thời điểm để ngươi biểu hiện thái độ rồi đấy, cho ta mượn hết lực lượng của ngươi đi!"

"Như ngươi mong muốn! " Cửu Vĩ âm lãnh nói.

Lập tức, Chakra yêu dị màu đỏ, không ngừng phóng mạnh về phía Naruto, cũng hoàn toàn bao vây cả người hắn.

"Xoạt!"

Chakra hung lệ và kinh khủng của Cửu Vĩ giống như là núi lửa chợt bộc phát.

Quần áo và làn da của Naruto như là bị bỏng, máu thịt mơ hồ.

Ngay tại lúc đó, cuồn cuộn Chakra màu đỏ như máu, ở phía sau mông Naruto, ngưng tụ ra một cái, hai cái, ba cái đuôi!

Nếu như đặt ở trước kia, Naruto đã sớm thần chí không rõ, công kích lung tung.

Lúc này, hắn lại liếc nhìn hai tay tràn đầy lực lượng của chính mình, phát ra âm thanh ồ ồ, nói: "Cảm giác nầy... rất không tệ!

Như vậy, tiếp tục đánh đi!"

"Đa Trọng Ảnh Phân Thân thuật!"

"Xoạt!"

Trong phút chốc, có vô số Naruto xuất hiện đứng kín cả khu rừng.

"Ngươi... Ngươi muốn làm gì? " Mizuki dùng âm thanh có phần phát run nói.

Một màn này, hắn thật sự quá quen thuộc.

Đời trước, hắn cũng gặp cảnh nà.

Đó là ký ức thống khổ nhất của hắn.

Thậm chí, thậm chí... Hắn cảm giác Đa Trọng Ảnh Phân Thân trước mặt, cùng với Ảnh Phân Thân, còn đáng sợ hơn đời trước rất nhiều.

Cuối cùng thì chuyện gì đã xảy ra?

Iruka không hề tới.

Mình cũng không quá mức kích thích nó mà!

Vô số Naruto đều không để ý quá nhiều, cùng kêu lên: "Làm cái gì ư? Đương nhiên là hung hăng đánh ngươi!"

"Một quyền!"

"Hai quyền!"

"Ba quyền!"

...

"Chín mươi tám quyền!"

"Chín mươi chín quyền!"

"Một trăm quyền!"

"Còn có... Kage Bunshin no jutsu (Uzumaki Naruto liên đạn) !"

"Phanh!"

Mizuki nặng nề ngã ở trên mặt đất, toàn thân là máu, hoàn toàn không có động tĩnh.

Đến đây, khắp rừng rậm lâm vào trong sự yên tĩnh.

...

Trong nhóm chat Bao Lì Xì Chư Thiên.

Ta Muốn Làm Hokage: Hắc hắc! Ta đánh thế nào?

Nữ Hiệp: Quá máu tanh! Chẳng qua, ta thích.

Cho Ta Chút Mặt Mũi: Quá bạo lực! Chẳng qua, ta thích.

Đội Trưởng Đội 5: Quá tàn nhẫn! Chẳng qua, ta thích.

Hồng Hướng Dương: Quá... Quá... Ta không có văn hóa như các vị đại lão, chỉ có thể nói một câu mẹ kiếp!

Ta Là Vương Tử: Mẹ kiếp! + 1.

Hoa Đà: Mẹ kiếp! + 2.

Thiên Cổ Đệ Nhất Đế: Mẹ kiếp! + 3.

Ta Muốn Làm Hokage: Chiêu cuối cùng của ta là Kage Bunshin no jutsu, lực công kích rất kinh người! @ Thủ Khoa Toàn Khóa, Sasuke, ngươi không được học trộm chiêu thức của ta.

Thủ Khoa Toàn Khóa:...

Ta Muốn Làm Hokage: Kế tiếp, mời tiếp tục xem ta biểu diễn! Sắc Dụ thuật!

Lập tức, trên hệ thống trực tiếp, khắp cả núi rừng, hàng ngàn Uzumaki Naruto, tất cả đều biến thành mỹ nữ khỏa thân.

Bọn họ hoặc là khẽ cắn môi dưới, hoặc chu miệng nhỏ, hoặc ưỡn ngực, hoặc vặn eo... Không ngừng bày ra đủ tư thế.

Hồng Hướng Dương: Mẹ kiếp!

Thiên Cổ Đệ Nhất Đế: Mẹ kiếp! + 1.

Cho Ta Chút Mặt Mũi: Mẹ kiếp! + 2.

...

Văn phòng làm việc Hokage.

Sarutobi Hiruzen cầm tẩu thuốc chợt đứng bật dậy, dùng giọng điệu khó tin, nói: "Loại Chakra này... Là Cửu Vĩ!"

Dứt lời, Sarutobi Hiruzen không còn lạnh nhạt như lúc trước, tung người chạy thẳng về phía Cửu Vĩ.

"Xoạt!"

"Xoạt!"

"Xoạt!"

Không bao lâu, Sarutobi Hiruzen và một đám Ninja xuất hiện ở xung quanh Naruto.

Bọn họ nhìn Naruto " mê man bất tỉnh" và Mizuki huyết nhục mơ hồ, nhíu mày.

Lúc này, Naruto " mê man bất tỉnh " vô cùng khó khăn ngóc đầu lên, khàn giọng nói: "Thầy... Thầy Mizuki... bảo em lấy « Phong Ấn Chi Thư », nói học tập nhẫn thuật bên trong là có thể trở thành Hokage...

Nhưng mà, tại sao thầy ấy lại đột nhiên công kích em?

« Phong Ấn Chi Thư »..."

Naruto run rẩy vươn tay, chỉ vào quyển trục bị lửa đốt thành cặn cách đó không xa, lần nữa "bất tỉnh".

Chương 32: Hạn mức cao nhất của hệ thống cường hóa, mời mẹ đi ăn cơm!

Các Ninja nhìn theo phương hướng ngón tay của Naruto chỉ, trong lòng không khỏi kinh hãi.

"Đây không phải là « Phong Ấn Chi Thư » sao?"

"Cái gì? « Phong Ấn Chi Thư » bị thiêu hủy rồi?"

"Đây chính là chí bảo của làng Lá chúng ta!"

"Làm sao bây giờ?"

"Ngoài ra, tại sao Mizuki lại để cho Naruto trộm « Phong Ấn Chi Thư » chứ?"

Từng tiếng nghị luận liên tiếp vang lên ở hiện trường, trên mặt tất cả bọn họ đều hiện ra vẻ lo lắng.

Sarutobi Hiruzen liếc nhìn "Phong Ấn Chi Thư hóa thành tro bụi ", rồi lại liếc nhìn Naruto và Mizuki nằm trên mặt đất.

Trầm giọng nói: "Đưa bọn họ đến phòng điều trị!

Sau đó, gọi Morino Ibiki tới phòng làm việc của tôi một chuyến."

"Vâng! " các Ninja cùng hô lên.

...

Nhóm chat Bao Lì Xì Chư Thiên.

Ta Muốn Làm Hokage: kỹ năng diễn xuất của ta như thế nào hả? Ha ha ha!

Hồng Hướng Dương: Trâu bò! Nhưng, nếu như lại dùng thêm Sắc Dụ thuật một lần nữa, thì càng trâu bò hơn.

Thiên Cổ Đệ Nhất Đế: Không tệ!

Cho Ta Chút Mặt Mũi: Đồng ý.

Nữ Hiệp: Phi! Một đám sắc ma! Chỉ có Chúa Cứu Thế đại ca ca nhà ta là chính trực nhất.

Song, Quách Tương lại không biết Diệp Húc đã lặng lẽ lưu lại video Naruto thi triển Sắc Dụ thuật.

Hắn cũng thầm tán thưởng: "Quá tuyệt vời!"

...

Lúc này, nhóm chat Bao Lì Xì Chư Thiên vang lên một trận âm thanh lanh lảnh.

"Ting! Chúc mừng Ta Muốn Làm Hokage hoàn thành nhiệm vụ ẩn tàng đánh cắp « Phong Ấn Chi Thư », đạt được 2000 điểm tích lũy."

Ta Muốn Làm Hokage: Ha ha ha! Lại đạt được điểm tích lũy rồi! Ta nhất định có thể trở thành vua điểm tích lũy!

...

Hồi lâu, Diệp Húc mới dồn lực chú ý vào cái nhẫn thuật thứ nhất trong « Phong Ấn Chi Thư », Đa Trọng Ảnh Phân Thân thuật!

"Nhắc nhở: Nhóm chat có cấp bậc quá thấp, hệ thống cường hóa đã dùng hết mấy lần, đợi sau khi nhóm chat đề cao cấp bậc, sẽ có thể tiếp tục tiến hành cường hóa."

Diệp Húc thấy vậy thì hơi sững sờ.

Tình huống như thế nào đây?

Hệ thống cường hóa còn có hạn chế ư?

Ngay sau đó, Diệp Húc không cam lòng, nhìn vào nhẫn thuật thứ hai trong « Phong Ấn Chi Thư », Uế Thổ Chuyển Sinh!

"Nhắc nhở: Nhóm chat có cấp bậc quá thấp, hệ thống cường hóa đã dùng hết mấy lần, đợi sau khi nhóm chat đề cao cấp bậc, sẽ có thể tiếp tục tiến hành cường hóa."

Diệp Húc liên tục thử mấy lần, sau đó mới không thể không xác nhận sự thật này.

Đúng là tạm thời không thể sử dụng hệ thống cường hóa.

Nhưng, dù vậy, vẻ mặt Diệp Húc vẫn không có chút chán chường nào, mà là hết sức kiên định.

Không phải là không thể cường hóa thôi ư!

Không phải là cần Chakra mới có thể tu luyện sao?

Ta có điểm tích lũy, ta có Thiên Đạo Chi Quang!

Ta cũng không tin là ta không thể tìm hiểu những thứ nhẫn thuật này.

Nói làm liền làm!

Đầu tiên Diệp Húc lấy ra Huyễn Thế Kiếm, bao phủ hết thảy xung quanh ở trong ảo cảnh.

"Ting! Có sử dụng Đa Trọng Ảnh Phân Thân thuật hay không."

"Có!"

"Có sử dụng Thiên Đạo Chi Quang để nhanh chóng tìm hiểu hay không, admin nhóm chat được ưu đãi 100 điểm tích lũy mỗi phút đồng hồ."

"Vâng!"

Lập tức, Diệp Húc bị một đoàn kim mang sáng chói bao quanh.

Suy nghĩ của Diệp Húc khuếch tán rất nhanh.

Vô số ấn ký, bùa chú, gân mạch, phương pháp kết ấn... không ngừng chớp động lóe lêntrong đầu hắn.

Hệ thống cường hóa có thể trực tiếp loại trừ hạn chế về Chakra, hơn nữa, còn tăng lên uy lực của nhẫn thuật.

Nhưng, hôm nay, Diệp Húc chỉ có thể tự mình đi tìm hiểu Chakra và năng lượng chuyển hóa của bản thân.

Vô hình trung, chuyện trở nên phức tạp hơn rất nhiều.

Nhưng, đúng như lời Diệp Húc nói, hắn có điểm tích lũy, hắn có Thiên Đạo Chi Quang!

Ước chừng 40 phút đồng hồ sau, Diệp Húc chợt mở mắt.

"Xoạt!"

Ngay sau đó, trong phòng xuất hiện mười mấy "Diệp Húc " giống nhau như đúc.

Đa Trọng Ảnh Phân Thân thuật, tu luyện thành công!

Hơn nữa, không cần kết ấn vẫn có thể sử dụng Đa Trọng Ảnh Phân Thân thuật!

Diệp Húc thấy vậy, cả khuôn mặt cười thành một đóa hoa.

Loại này cảm giác chính mình phân ra = thành mười mấy người, liền giống như cánh tay, con mắt, bắp đùi của mình đều có thể khuếch trương vô hạn, quả thực quá là thoải mái.

Đa Trọng Ảnh Phân Thân thuật đúng là vô cùng đỉnh cao.

Nhưng, nếu là bị những người khác của nhóm chat Bao Lì Xì Chư Thiên biết, Diệp Húc dùng ước chừng 40 phút Thiên Đạo Chi Quang, mới tu luyện thành công, sợ rằng hắn sẽ bị mắng là phá sản.

Bởi vì, đối với bọn hắn mà nói, 1 phút Thiên Đạo Chi Quang cần tốn 1000 điểm tích lũy, 40 phút đồng hồ chính là ước chừng 4 vạn điểm tích lũy.

4 vạn điểm tích lũy có thể đề cao bao nhiêu tu vi?

Bọn họ không thể tưởng tượng!

Dĩ nhiên, Diệp Húc có đặc quyền của admin nhóm chat, chỉ hao tốn 4000 điểm tích lũy mà thôi.

Thế nên, hắn cũng không quá mức quan tâm.

Ngay sau đó, Diệp Húc lại chú ý vào « Phong Ấn Chi Thư ».

"Ting! Có sử dụng Phi Lôi Thần thuật hay không?"

"Có!"

"Có sử dụng Thiên Đạo Chi Quang nhanh chóng tìm hiểu hay không, admin nhóm chat ưu đãi 100 điểm tích lũy mỗi phút đồng hồ."

"Có!"

Có kinh nghiệm lần đầu tiên tu luyện nhẫn thuật vượt qua Chakra, theo lý thuyết tu luyện cái nhẫn thuật thứ hai sẽ càng dễ dàng hơn một chút.

Nhưng, cái nhẫn thuật thứ hai Diệp Húc lựa chọn lại là Phi Lôi Thần thuật.

Phi Lôi Thần thuật liên quan đến không gian, hiển nhiên là khó khăn hơn rất nhiều so với nhẫn thuật bình thường.

Ước chừng 1 mấy giờ sau, Diệp Húc lần nữa mở mắt.

Tiếp theo, thân hình của lúc thì xuất hiện ở góc tường, lúc thì xuất hiện ở trần nhà, lúc thì xuất hiện ở cửa... Nhanh chóng bắt đầu chuyển động.

Phi Lôi Thần thuật, tu luyện thành công!

Hơn nữa, hắn không giống như Namikaze Minato, phải lưu lại dấu hiệu mới có thể thi triển.

Liên tục học tập hai nhẫn thuật, hao tốn 9000 điểm tích lũy, cũng khiến cho Diệp Húc có phần đau lòng.

Ngoài ra, một mình hắn ngây người ở trong phòng gần hai tiếng.

Nghĩ tới không thể để cho mẹ lo lắng, thế nên, hắn không tiếp tục tu luyện nhẫn thuật trong « Phong Ấn Chi Thư » nữa.

Theo cánh tay vung lên, hắn cất giọng nói: "Phá tan đi, Huyễn Thế Kiếm!"

Tiếp theo, hắn chậm rãi đi ra khỏi phòng.

"A Húc, mẹ vừa tìm con mãi, con chạy đi đâu thế? " Vạn Vân hỏi.

Diệp Húc liếc nhìn trên chiếc bàn trong phòng khách chất đầy bao gạo, đồ ăn vặt, rau dưa các loại..., hàm hồ nói: "Con mới đi quanh một chút, mẹ, mẹ tìm con có việc gì hả?"

Vạn Vân chưa trả lời, mà là móc ra điện thoại di động, cười hỏi: " Bà Bình, đang làm gì đấy?"

"À, chuẩn bị về nhà nấu cơm hả.

Không cần nấu nữa đâu, tới khách sạn Phong Lai đi."

"Đúng, đúng, tôi mời bà ăn cơm.

Mời bà Bình ăn cơm, còn cần lý do ư?

Vậy thì cứ quyết như vậy đi, gặp nhau ở khách sạn Phong Lai nhé!"

Vạn Vân cúp điện thoại, sau đó vung tay lên, nói: "A Húc, đi, lái chiếc BMW của con, chúng ta tới khách sạn Phong Lai ăn cơm!"

Diệp Húc sao lại không rõ ý định của mẹ mình?

Chính là muốn cầm tiền, lái xe sang, tới khoe khoang trước mặt Tưởng Bình.

Chẳng qua, Diệp Húc cũng không quá mức để ý.

Chỉ cần mẹ hắn vui vẻ là được.

"Ha ha! BMW chính là khác biệt, bên trong thật rộng rãi."

"Còn có cái màn hình này cũng quá lớn đi?"

"Ghế salon cũng rất êm."

"A Húc, mau! Mở bài này cho mẹ!"

"Không hổ là BMW, âm thanh cũng rất hay!"

"Ha ha ha! Quá tuyệt vời!"

Vạn Vân ngồi trong BMW, sờ nơi này một tí, đụng nơi đó một tí, tựa như một đứa nhỏ nhận được đồ chơi, cực kỳ vui vẻ.

Diệp Húc thấy vậy, trong lòng cũng cao hứng vô cùng.

"Reng reng!"

Lúc này, điện thoại của Vạn Vân vang lên tiếng chuông.

"Alo, bà Bình, bà đã đến cửa khách sạn Phong Lai rồi à?

Rồi rồi, tôi thấy bà rồi!

Tôi đang ngồi tron chiếc BMW đây này."

Vạn Vân chờ xe dừng hẳn, liền vội hạ cửa xe vươn tay ra vẫy.

Chương 33: Giải thích chuyện vé số, lại thêm người mới!

Tưởng Bình nhìn đi Vạn Vân ra từ bên trong chiếc BMW, không khỏi nghi ngờ nói: "Vạn Vân, bà ngồi xe của ai tới thế?"

Nhắc tới chuyện này, nụ cười trên mặt Vạn Vân càng tươi hơn, cả khuôn mặt đều nhăn thành một đoàn.

"À, bà nói chiếc BMW X5 lúc nãy ư, là A Húc nhà tôi mua, cũng chỉ vài chục vạn, dù sao vãn không tới một trăm vạn. " Vạn Vân khoát khoát tay, một bộ giọng điệu không đáng nhắc tới.

Chính mình chỉ hỏi là ngồi xe của ai tới, chứ không có hỏi là cái gì xe, càng không hỏi bao nhiêu tiền mà?

Được!

Tưởng Bình xem như là đã hiểu, Vạn Vân mời chính mình ăn cơm, là để tới khoe khoang.

Chẳng qua, trong lòng Tưởng Bình vẫn rất khiếp sợ và nghi ngờ.

Không nhịn được hỏi: "A Húc bây giờ mới học lớp mười hai, nó lấy đâu ra tiền để mua chiếc xe đắt như vậy?"

Vạn Vân lần nữa cười nói: "Haizz, chuyện này đều tại tôi, không có để ý bó buộc tốt nó.

Tôi thường xuyên nói với nó, vé số gọi là vé số phúc lợi, đó là để chúng ta giúp đỡ cho nghèo khó.

Mặc dù trúng thưởng, cũng không thể đi nhận.

Nhận rồi... thì chính là rất bất thiện.

Kết quả, tiểu tử này không chỉ đi nhận, mà còn đi mua chiếc xe BMW X5 mấy chục vạn.

Cái này cũng chưa tính... Nó còn cứng rắn đưa cho tôi một tấm thẻ 50 vạn."

Khi Vạn Vân đang nói chuyện, bà móc ra một tấm thẻ ngân hàng, không ngừng quạt gió.

Bộ dáng kia, như là thật sự bị Diệp Húc chọc tức vậy.

Khóe miệng Tưởng Bình co quắp một trận.

Cái bà này, quá giỏi làm màu.

Tưởng Bình bĩu môi nói: "Bà đã suy nghĩ vì người dân nghèo khó như vậy, tôi thấy bà vẫn nên quyên luôn cả tiền và xe đi."

Vạn Vân cười nói: "Lúc ban đầu tôi cũng nghĩ như vậy.

Nhưng, sau đó tôi lại suy nghĩ một lúc, dù sao đây cũng là khoản thu đầu tiên của con trai.

Nếu như cứ thế quyên sạch, nó sẽ không vui.

Thế nên, tôi quyết định chờ lần sau nó trúng số nữa lại quyên."

Tưởng Bình vô cùng xem thường.

Lần sâu lại trúng số nữa?

Bà cho rằng trúng số giống như uống nước, ăn cơm? Nói trúng là trúng ý?

Không phải là cố ý ra vẻ thôi sao?

Cứ nói thẳng là được!

Tưởng Bình cảm thấy lòng đày mệt mỏi, không muốn nói chuyện, xoay người bước vào khách sạn Phong Lai.

Tới cũng tới rồi, cứ để bà ta giả vờ nốt cho xong đi.

Bây giờ, phải đi ăn chút thức ăn ngon coi như là an ủi vậy.

Lúc này, một v người đàn ông trung niên mặt chữ quốc, nhìn qua vô cùng thân thiện đi tới, nói: " Chào Diệp tiên sinh, cậu tới khách sạn chúng tôi sao không nói trước một tiếng? Mời cậu vào."

Vạn Vân không khỏi nghi ngờ nhìn hướng Diệp Húc, nói: "A Húc, vị này là..."

Diệp Húc cười khổ nói: "Con cũng không nhận ra.

Chú, hình như chúng ta chưa từng gặp mặt mà?"

Người đàn ông trung niên luôn miệng nói: "Ồ, thiếu chút nữa đã quên tự giới thiệu mình rồi.

Tôi tên Tống Bân, là quản lý khách sạn Phong Lai.

Diệp tiên sinh cứu một bệnh nhân ở khách sạn chúng tôi.

Xem như là giúp chúng tôi một mối ân tình lớn, là ân nhân của khách sạn chúng ta.... !"

Ngay sau đó, Tống Bân như mới ý thức tới cái gì, nói: "Ôi xem tôi này! Lại vẫn để mọi người đứng ở chỗ này.

Sảnh Đế Hoàng của khách sạn Phong Lai chúng tôi vừa lúc trống không, mau, mời các vị đi vào bên trong."

Vạn Vân chưa đi vào, mà là có chút cảnh giác mà hỏi: "Sảnh Đế Hoàng? Có tiêu phí thấp nhất không?"

Tống Bân cười đáp: "Diệp tiên sinh là ân nhân của khách sạn cúng tôi, sao có thể nói đến loại tiêu phí thấp nhất?

Hôm nay Diệp tiên sinh ở khách sạn chúng tôi sẽ được miễn phí!"

Lời này vừa nói ra, đôi mắt Vạn Vân mắt sáng lên trong nháy, cao hứng nói: "Quản lý của khách sạn, chính là khác biệt! Xa hoa!"

Tống Bân hỏi: "Ngài và Diệp tiên sinh rất giống nhau, ngài là chị gái của cậu ấy phải không?"

Vạn Vân che miệng cười khanh khách không ngừng nói: "Cái gì mà chị gái nha, tôi là mẹ của Diệp Húc."

"Mẹ? Không nhìn ra luôn, thật sự không nhìn ra! Làn da của ngài thật sự quá tốt.

Quả thực tựa như cô bé hai mấy tuổi..."

Không thể không nói, Tống Bân có thể trở thành quản lý khách sạn Phong Lai, quả thật là bởi hắn có chỗ độc đáo.

Công phu vuốt mông ngựa của hắn ta khiến Vạn Vân cười đến mức căn bản không ngậm miệng được.

Không bao lâu sau, mấy người liền đi tới sảnh Đế Hoàng.

Rộng rãi, xa hoa!

Vạn Vân vừa đi vào, đôi mắt lại bắt đầu lấp lánh ánh sao.

Tống Bân nói: "Ba vị khách quý, mời các vị nghỉ ngơi trước, nhân viên phục vụ lập tức sẽ tới ngay."

Vạn Vân vừa vội hỏi: "Chúng tôi dùng bữa ở sảnh Đế Hoàng, thật sự không có tiêu phí thấp nhất ư?"

Tống Bân đáp: "Không có."

"Hôm nay chúng tôi hoàn toàn miễn phí ư?"

"Phải. " Tống Bân khẳng định nói.

"Vậy chúng tôi gọi cá ngừ, tôm hùm, hải sâm, rượu đỏ... tất cả đều miễn phí sao? " Vạn Vân lần nữa hỏi.

Tống Bân cười nói: "Ngài cứ việc gọi món ngài thích ăn, tất cả đều miễn phí."

Đợi đến khi Tống Bân rời đi, Vạn Vân hỏi: " Bà Bình, bà ghi âm rồi chứ?"

Tưởng Bình khoát tay áo, cười nói: "Yên tâm, tôi đã ghi âm hết cả, hắn không bắt đền được."

Diệp Húc ở một bên nghe thế, không khỏi sửng sốt.

Thầm nghĩ: Mẹ và dì Tưởng thống nhất sẽ ghi âm từ lúc nào vậy? Chính mình lại không biết.

Lúc này, một vị nhân viên phục vụ diện mạo ngọt, đang cầm thực đơn đi đến.

Vạn Vân và Tưởng Bình lập tức cùng tiến tới.

"Món tôm hùm này không tệ, cho một phần!"

"Còn có cá ngừ!"

"Xanh hải sâm, thịt bò Úc..."

"Cua Hoàng Đế trông cũng ngon đấy."

"Phật Nhảy Tường, hương vị của món Phật Nhảy Tường ở khách sạn Phong Lai cũng rất không tệ!"

"Rượu đỏ, đương nhiên phải gọi rượu đỏ chứ!"

...

Rất nhanh, hai người báo ra mười mấy món ăn, lúc này mới cảm thấy mỹ mãn ngừng lại.

Vạn Vân cười nói: "Trước hết cứ từng đó đã."

Nhân viên phục vụ đáp lời: "Vâng, xin các vị khách quý chờ trong chốc lát."

hôi

"Chuyện đó còn phải nói nữa ư? " Tưởng Bình cười nói.

"Đúng rồi, A Húc, trước kia con đã cứu người ở khách sạn Phong Lai ư? " Lúc này Vạn Vân mới nhớ tới chuyện đó, bèn hỏi.

Diệp Húc gật đầu nói: "Con chỉ là thuận tay cứu người đó một chút, không nghĩ tới khách sạn còn vẫn nhớ."

Vạn Vân cao hứng nói: "Xem ra những năm này mẹ siêng năng dạy dỗ con, rốt cuộc cũng có hiệu quả! Giúp người làm niềm vui, không hổ là con trai mẹ!"

Tưởng Bình ngồi ở bên cạnh nhẹ nhàng co rút khóe miệng.

Được!

Lại bắt đầu làm màu.

"Cốc cốc cốc!"

Lúc này, nhân viên phục vụ bưng những món ăn tinh xảo đi đến.

"Các vị khách quý, quấy rầy một chút."

Vạn Vân nhìn con tôm hùm to bằng bắp đùi trước mặt, đâu còn tâm trạng để ra vẻ làm màu, bà cầm lấy một cái cái càng, liền nhét ào trong miệng.

"Ngon quá!"

Tưởng Bình cũng không cam chịu yếu thế, vội cầm lấy cái càng còn lại.

"Nhiều thịt thật!"

"Phật Nhảy Tường ăn cũng thật ngon."

"Còn có thịt bò Úc này nữa, quá non mềm!"

"Tới, cạn một chén."

"Dzoooo!"

Diệp Húc thấy hai người vui vẻ, cũng cao hứng theo.

Lúc này, nhóm chat Bao Lì Xì Chư Thiên vang lên một trận âm thanh lanh lảnh.

"Ting! Đang tùy cơ mời thêm bạn bè."

Ting! Cột Chống Trời gia nhập.

Ting! Esdeath gia nhập.

Ting! Tiểu Đương Gia gia nhập.

Ting! Bao Chửng gia nhập.

Ting! Play Boy gia nhập.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!