Bạch Tử Họa là chưởng môn Trường Lưu, thực lực tất nhiên là được công nhận.
Theo lẽ thường, đừng nói là bị thước đánh, cho dù bị thiết chùy gõ thì Bạch Tử Họa cũng sẽ không có vấn đề gì.
Nhưng lúc này mới chỉ bị một cây thước ngắn ngủn quất nhẹ thôi mà thân hình của Bạch Tử Họa đã run rẩy kịch liệt. Sắc mặt hắn trắng bệch trong nháy mắt, cơ thể nhũn ra rồi ngã xuống đất.
Hoa Thiên Cốt hoảng sợ, nôn nóng hỏi: “Sư phụ, ngươi bị làm sao vậy?"
Bạch Tử Họa đổ mồ hôi lạnh toàn thân, hắn thở hổn hển, gian nan nói: “Lực lượng…… tất cả lực lượng đều mất hết rồi. Thước Huyền Trấn……"
Người áo đen lạnh lùng nói: “Đây đúng là Thước Huyền Trấn, nhưng nó đã sớm không phải là Thước Huyền Trấn trước kia. Đương nhiên, Đàn Lưu Quang cũng thế, uy lực của chúng nó đã được tăng cao vô số lần. Bạch Tử Họa, ngươi phải cám ơn chúng ta đấy, khục khục!"
Hoa Thiên Cốt dìu Bạch Tử Họa ngồi trên ghế, lạnh lùng nói: “Ngươi dám đả thương sư phụ ta!"
“Thật sự là lo lắng sư phụ đến sốt ruột nha! Nhưng thích một người cố chấp như vậy cũng không phải chuyện hay ho gì, chi bằng ngươi đi theo ta đi." Người áo đen nhếch miệng cười nói, đồng thời chậm rãi đì về phía Hoa Thiên Cốt.
Bóng dáng hắn vặn vẹo, liên tục kéo dài dưới tia nắng mặt trời, trông giống như một ác quỷ gớm ghiếc và đáng sợ.
Ngay sau đó, người áo đen vung Thước Huyền Trấn đánh về phía Hoa Thiên Cốt.
“Đang!"
Hiển nhiên, Hoa Thiên Cốt đã có chuẩn bị, nàng nhanh chóng rút trường kiếm ra đỡ Thước Huyền Trấn, phát ra một tiếng va chạm của kim loại.
“Hử?"
Người áo đen hơi nhướng mày.
Thước Huyền Trấn trong tay vẽ ra một vòng ánh sáng màu vàng trên không trung, lại một lần nữa quất đánh về phía Hoa Thiên Cốt.
Hoa Thiên Cốt phản ứng rất nhanh, liên tục dùng kiếm ngăn cản.
“Đang!"
“Đang!"
Kiếm và thước chạm vào nhau, tiếng vang không ngừng, ánh lửa bắn tung tóe.
Hoa Thiên Cốt từng sử dụng Thiên Đạo Chi Quang, thực lực đúng là đã được tăng lên. Nhưng do điểm tích lũy của nàng quá ít cho nên thời gian sử dụng Thiên Đạo Chi Quang quá ngắn, tu vi tăng lên cũng rất có hạn.
“Bang!"
Rất mau, người áo đen nắm lấy cơ hội, dùng Thước Huyền Trấn quất mạnh lên người Hoa Thiên Cốt.
“Thịch thịch thịch!"
Hoa Thiên Cốt như bị rút cạn tất cả sức lực trong nháy mắt, cơ thể nàng nhũn ra, liên tục lùi về sau mấy bước, bất cứ lúc nào cũng có thể ngã xuống đất.
“Hoa Thiên Cốt, đừng sợ, ta tới đây!” Người áo đen cười khanh khách như ác ma, chậm rãi đi về phía Hoa Thiên Cốt.
“Hưu!"
Lúc này, một tia sáng màu vàng kim như sao băng xẹt qua bầu trời đột nhiên đâm xuyên giữa mày người áo đen, máu tươi bắn tung tóe.
“Bùm!"
Thân hình của người áo đen cứng lại, sau đó lập tức ngã xuống đất, phát ra một âm thanh nặng nề.
Tiếp theo, Thước Huyền Trấn tràn ra từng tia sáng màu trắng rồi ùa vào trong cơ thể của Hoa Thiên Cốt và Bạch Tử Họa.
Hai người chỉ cảm thấy cơ thể vô cùng ấm áp, giống như đang ngâm mình trong suối nước nóng, cực kỳ thoải mái.
Chẳng mấy chốc thì sức mạnh của cả hai tuôn trào như thủy triều.
Hoa Thiên Cốt đứng lên rồi khom lưng về phía quảng trường: “Cám ơn đại nhân Chúa Cứu Thế."
“Xôn xao!"
Lúc này, Thước Huyền Trấn, Đàn Lưu Quang, Chuông Hoan Tư, Kiếm Mẫn Sinh, Xích Xuyên Thiên, Nghiên Bất Quy và những Thần Khí rải rác ở khắp nơi đều bay lên bầu trời.
Rất mau, mười món Thần Khí vang danh thiên hạ đã hội tụ ở không trung.
Một người áo đen đứng lơ lửng trên trời cười to một cách điên cuồng: “Đủ rồi, rốt cuộc ta đã gom đủ rồi!
Mười món Thần Khí đều nằm trong tay ta!"
“Ong!"
Mười món Thần Khí hình như nghe được lời kêu gọi của người đàn ông áo đen, chúng nó nhanh chóng xoay tròn trên không trung rồi phát ra một ánh sáng lóa mắt.
“Năm người các ngươi cứ an tâm mà chết đi, hãy để ta hoàn thành nhiệm vụ của đại nhân Ma Vương thay các ngươi! Lực lượng Hồng Hoang, xuất hiện đi!"
Người đàn ông áo đen hét lớn một tiếng rồi nhỏ một giọt máu tươi vào giữa mười món Thần Khí.
“Oanh!"
Một cột sáng màu đỏ xông thẳng lên bầu trời, nháy mắt đâm thủng bầu trời, tạo thành một cái lỗ thủng khổng lồ. Những đám mây quay cuồng xoay tròn thành hình xoắn ốc xung quanh cột sáng kia.
Gió thổi ào ào, đất đá bay tứ tung.
“Xôn xao!"
Ngay sau đó, năng lượng vô tận từ trên bầu trời tuôn ra, không ngừng tràn vào trong mười món Thần Khí, khiến cho các Thần khí bắn ra ánh sáng càng lúc càng chói mắt.
Người đàn ông áo đen điên cuồng cười to: “Lực lượng, ha ha ha! Lực lượng đã tăng lên rồi!"
Khí tức ngập trời không ngừng quay cuồng.
m thanh ầm ầm chấn động núi sông.
Gió lớn gào thét, tiếng sấm không ngừng, làm cho người ta vô cùng sợ hãi.
Các sinh linh ở đây, thậm chí là trong phạm vi trăm dặm như gặp phải chí tôn Ma Vương, hai chân nhũn ra, trái tim run rẩy muốn quỳ xuống.
Đây là một loại sợ hãi từ sâu trong linh hồn, khủng bố đến cực điểm!
Diệp Húc lắc đầu than thở: “Vai ác luôn luôn ồn ào như vậy."
Dứt lời, Diệp Húc chậm rãi giơ một ngón tay lên.
Một cột sáng màu vàng kim dài hơn trăm thước bắn lên trời như trụ trời, nện vào người áo đen.
“Oanh!"
Hắn và các Thần Khí vờn quanh nhanh chóng vỡ tan như bọt biển rồi hóa thành một đóa tia lửa sáng chói.
Một luồng sóng năng lượng mạnh mẽ lan tràn khắp bốn phương tám hướng, bụi bay mù mịt đầy trời.
Mọi người…… Trợn mắt há hốc mồm.
Thần Khí kiên cố cỡ nào, Ma Vương trên không mạnh mẽ cỡ nào?
Thế mà đã bị hủy diệt hoàn toàn chỉ bằng một ngón tay!
Quả thực…… Đáng sợ!
Phùng Bảo Bảo nói: “À ha, bàn tay vàng."
Lúc này đây, nhóm chat Bao lì xì Chư Thiên vang lên một giọng nói thanh thúy.
“Đinh! Chúc mừng hoàn thành nhiệm vụ, nhóm sáu người chém giết được tiểu phân đội Vực Sâu."
“Đinh! Chúc mừng Chúa Cứu Thế đạt được 4,5 vạn điểm tích lũy."
“Đinh! Chúc mừng Ngụy Vô Tiện đạt được 3 vạn điểm tích lũy."
“Đinh! Chúc mừng Orochimaru đạt được 3 vạn điểm tích lũy."
“Đinh! Chúc mừng Namikaze Minato đạt được 3 vạn điểm tích lũy."
“Đinh! Chúc mừng Phùng Bảo Bảo đạt được 3 vạn điểm tích lũy."
“Đinh! Chúc mừng Hoa Thiên Cốt đạt được 1,5 vạn điểm tích lũy."
Mọi người vừa nghe xong thì khóe miệng đều cong lên, lộ ra một tia vui mừng.
“Phanh!"
Lúc này, từ trên bầu trời bị vỡ đột nhiên có một thiếu niên rơi xuống với đôi mắt trong veo, vẻ mặt ngơ ngác.
Hắn…… Đúng là căn nguyên của lực lượng Hồng Hoang, Nam Vô Nguyệt.
Diệp Húc khẽ bắn một tia sáng vàng kim về phía Sát Thiên Mạch.
“Xôn xao!"
Tức khắc, những vết thương trước đó của Sát Thiên Mạch đã biến mất với tốc độ rất nhanh, có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Chỉ sau nửa khắc, hắn đã khôi phục dáng vẻ thanh lãnh tuyệt diễm như trước.
Sát Thiên Mạch hơi chắp tay nói: “Cám ơn."
Diệp Húc gật đầu nói: “Không cần khách sáo."
Tiếp theo, Diệp Húc liếc mắt nhìn sang Ma Nghiêm đang ở phía xa, rồi chậm rãi đi về phía đám người Bạch Tử Họa, tiếp tục nói: “Lòng mang chính khí, diệt trừ cái ác, làm việc thiện, thành lập Tiên môn vốn dĩ không có sai! Nhưng nếu tự cho là vì danh dự, vì thể diện Tiên môn mà không từ thủ đoạn, đồng thời còn không phân rõ thị phi trắng đen, đẩy hết tất cả tội ác và thoái thác cho cái gọi là ma quỷ… Tiên môn như vậy, không có cũng chẳng sao!"
“Ong!"
Giọng điệu của Diệp Húc vô cùng bình đạm.
Nhưng chui vào trong lỗ tai mọi người lại như tiếng sấm sét ầm ầm xé toạc bầu trời.
Chương 320: Trở lại, khẩn trương!
Đặc biệt là Ma Nghiêm, Bạch Tử Họa và các đệ tử Trường Lưu, tất cả đều cúi đầu không dám đối diện với Diệp Húc.
Trong lòng mọi người tràn ngập sợ hãi và bất an.
Ma quân Sát Thiên Mạch và chưởng môn Trường Lưu Bạch Tử Họa đều bị tà ma đánh bại một cách nhẹ nhàng.
Nhưng Diệp Húc chỉ cần giơ ngón tay lên, đã có thể nghiền nát tà ma và mười món Thần Khí.
Loại lực lượng này quả thực làm cho người ta sợ hãi!
Nếu bọn họ biết chỉ cần Diệp Húc muốn thì một cái nhấc tay cũng đã đủ giết chết bọn họ.
Yên tĩnh!
Toàn bộ hiện trường yên lặng không một tiếng động.
Trong không khí có thể mơ hồ nghe được tiếng tim đập thình thịch của mọi người.
Mãi hồi lâu, Diệp Húc mới chỉ vào Nam Vô Nguyệt, nói: “Không người nào được thương tổn hắn, cho dù kẻ đó là ai."
Tiếp theo hắn quay sang nói với Hoa Thiên Cốt, “Nhiệm vụ đã hoàn thành, chúng ta đi đây."
Ngụy Vô Tiện vỗ vai Bạch Tử Họa, nói: “Hẹn gặp lại."
Hoa Thiên Cốt như sợ Bạch Tử Họa bị đoạt đi, nàng lập tức chắn giữa hai người, nói: “Đại nhân Chúa Cứu Thế, ca ca Ngụy Vô Tiện, mọi người…… Hẹn gặp lại!"
“Xôn xao!"
Chỉ thấy…….
Không gian xung quanh hơi rung động.
Diệp Húc, Ngụy Vô Tiện, Orochimaru, Namikaze Minato và Phùng Bảo Bảo nhanh chóng biến mất không còn dấu vết.
Hồi lâu, Đường Bảo mới từ từ ngẩng đầu âm thầm quan sát bốn phía, hiển nhiên đang tìm kiếm bóng dáng của nhóm người Diệp Húc.
Hoa Thiên Cốt khẽ nói: “Đại nhân Chúa Cứu Thế và những người khác đã đi rồi."
“Đi rồi sao? Vừa rồi làm ta sợ muốn chết." Đường Bảo thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Giọng nói của hai người vang lên như một cục đá ném xuống mặt hồ tĩnh lặng, tạo nên từng tầng gợn sóng.
Bầu không khí nơi đây rốt cuộc trở nên nhẹ nhàng hơn nhiều.
Ma Nghiêm thắc mắc: “Rốt cuộc thì những người vừa rồi là ai?"
Hiện trường lại trở nên yên tĩnh lần nữa, tất cả mọi người đều dựng lỗ tai lắng nghe.
Ai nấy đều muốn biết đáp án.
Hoa Thiên Cốt chỉ thản nhiên nói: “Họ đều là bạn của ta."
Nghê Mạn Thiên nghe thấy vậy lập tức xanh mặt.
Bạn tốt?
Nàng tìm đâu ra kiểu bạn bè chỉ cần nhấc tay là có thể phá hủy Thần Khí dễ dàng như vậy, có được lực lượng nghiền nát thiên địa kia chứ?
Lúc trước mình đối xử với Hoa Thiên Cốt như vậy, có khi đám bạn của nàng sẽ tới kiếm chuyện với mình không?
Nghĩ đến đây, toàn thân Nghê Mạn Thiên như nhũn ra, suýt nữa té ngã trên mặt đất.
…….
Nhóm chat Bao lì xì Chư Thiên.
Esdeath: Giơ ngón cái cho đại nhân Chúa Cứu Thế, giỏi quá! A!
Trọng Lâu: Rất mạnh! Thậm chí mạnh mẽ đến mức khiến ta không tài nào sinh ra ý chí chiến đấu.
Râu Trắng: Thực lực của đại nhân Chúa Cứu Thế quả là làm ta phải ngước nhìn.
Cát Tiểu Luân: Lại hoàn thành nhiệm vụ, đáng tiếc không có kích phát hệ thống gấp bội.
Hồng Thất Công: Đáng tiếc cái gì chứ? Mặc dù không thể kích phát hệ thống gấp bội nhưng mỗi người đều được thưởng mấy vạn điểm tích lũy.
Naruto: Hy vọng nhiệm vụ lần sau đến nhanh một chút! Bởi vì vua điểm tích lũy là của ta!
Naruto: Còn nữa, hình như ta lại nghe thấy có người nói Namikaze Minato là yêu quái.
Namikaze Minato: Gọi ba.
Boruto: A.
Namikaze Minato: …….
Hồng Miêu: Không tin được con người lại có lực lượng như vậy.
Hồng Thất Công: Con người? Hồng Miêu, có phải ngươi hiểu lầm gì không vậy? Đại nhân Chúa Cứu Thế không phải là người đâu!
“Đinh! Hồng Thất Công bị cấm nói một ngày."
Conan: Ha ha, hằng ngày đều đi tìm đường chết.
Phùng Bảo Bảo: À ha, kết thúc rồi.
Quách Tương: Tên Ma Nghiêm kia quá đáng ghét, Bảo Nhi tỷ chỉ chôn sống hắn thật là quá tốt bụng.
Phùng Bảo Bảo: Chôn người là nghề của ta.
Quách Tương: Đúng đúng, Bảo Nhi tỷ tuyệt vời nhất.
Tần Thủy Hoàng: Nói tới chôn người, ta lại nghĩ món thịt chim kia …… Mùi vị đó thật sự quá tuyệt!
Bao Thanh Thiên: Bây giờ ta lại muốn Tiểu Đương Gia và Yukihira Soma làm vài món ngon.
Tiểu Đương Gia: Không thành vấn đề!
Tần Thủy Hoàng: Chúng ta sẽ yên lặng chờ đợi.
Nobita: Hì hì, mong chờ món ngon.
Lúc này, một vầng sáng màu đỏ chói mắt xuất hiện trên màn hình.
Bao lì xì điểm tích lũy ngẫu nhiên.
Mọi người nhanh tay nhấn chấp nhận.
Naruto: Ta đã nói rồi, vua điểm tích lũy là của ta! Ta đã đạt được 2000 điểm tích lũy.
Shanks: Mọi người thật là nể mặt ta, cho 2400 điểm tích lũy.
Hoa Đà: Ha ha, ta chỉ được 1000 điểm tích lũy, nhưng như vậy cũng đã thỏa mãn rồi.
Hòa thượng Vô Tâm: 1500 điểm tích lũy.
Na Tra: Điểm tích lũy thôi mà, ta có được 2500 điểm tích lũy.
(Trong lòng Na Tra: Ha ha ha! Quá tuyệt vời, quá tuyệt vời! Ta được tận 2500 điểm tích lũy, 2500 điểm tích lũy!)
…….
Thời nhà Tống.
Hồng Thất Công nhìn tin nhắn trong nhóm mà lệ rơi đầy mặt, hắn nức nở nói: “Tại sao ta lại xui xẻo như vậy chứ? Lại bị cấm nói nữa rồi. Mà cấm nói thì thôi đi, ngay lúc này lại còn xuất hiện bao lì xì điểm tích lũy ngẫu nhiên. Điểm tích lũy của ta!"
…
Thế giới Hành Động Phá Băng.
Lý Phi nhìn 1000 điểm tích lũy trên màn hình, trái tim đập loạn nhịp.
Trong khoảng thời gian này, hắn vẫn luôn lặng lẽ quan sát nhóm chat Bao lì xì Chư Thiên, xem phát sóng trực tiếp và nhìn các cuộc trò chuyện trong đó.
Lúc này, Lý Phi đã có hiểu biết đại khái về nhóm chat Bao lì xì Chư Thiên.
Hắn biết tác dụng của điểm tích lũy là gì!
Một lúc lâu sau, hắn mới chậm rãi dời dừng lực chú ý về cửa hàng.
“Đinh! Sử dụng Thiên Đạo Chi Quang không, 1000 điểm tích lũy mỗi phút.”
Lý Phi cắn răng nói: “Có phải ảo giác hay không thì phải xem ngươi rồi!"
“Sử dụng!"
“Xôn xao!"
Trong phút chốc, quanh thân Lý Phi xuất hiện một tầng ánh sáng màu vàng kim chói lọi.
Toàn bộ lỗ chân lông được mở ra trong chớp mắt, nhẹ nhàng và thoải mái tới cực điểm.
Loại cảm giác này giống như cả người muốn bay lên.
Một phút trôi qua, ánh sáng biến mất.
Vẻ mặt của Lý Phi hiện lên cảm giác chưa đã thèm, hắn giơ tay lên vô ý đụng phải cạnh bàn.
“Ầm!"
Tức khắc, chiếc bàn gỗ rắn chắc nặng nề bị xốc bay, nó xoay một trăm tám mươi độ trên không rồi rớt xuống mặt đất phát ra một tiếng vang lớn.
Tài liệu trên bàn rơi đầy đất, cả văn phòng trở nên rối loạn.
Tống Dương ở bên ngoài nghe thấy có tiếng động nên vội vã chạy vào, hỏi: “Lý Phi, ngươi làm sao vậy? Đã xảy ra chuyện gì à?"
Lý Phi mở to hai mắt, thốt lên: “Thật! Tất cả đều là thật!"
“Cái gì đều là thật?” Tống Dương nghi ngờ.
Lý Phi lại không có nói thêm gì nữa, hắn lập tức chạy ra ngoài.
Tống Dương bị bỏ lại trong văn phòng, hắn nhìn mặt đất hỗn độn, cảm thấy rất bất đắc dĩ.
“Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì vậy?"
Lý Phi chạy như bay, tạo ra một luồng gió mạnh.
Nếu có ai bấm đồng hồ tính giờ thì sẽ phát hiện tốc độ của hắn đã vượt xa quán quân chạy nước rút.
Lý Phi lên xe rồi lập tức dẫm chân ga, không bao lâu thì đã về nhà.
Hắn hít thở sâu hai lần, nỗ lực ổn định thần kinh của mình lại một chút.
Thật sự là việc về nhóm chat Bao lì xì Chư Thiên đã vượt ngoài sức tưởng tượng của hắn.
Một lúc lâu sau hắn mới gửi một tin nhắn.
Lý Phi: Xin chào các vị tiền bối.
Yên tĩnh.
Đầu tiên là một khoảng yên tĩnh.
Trái tim của Lý Phi suýt nữa nhảy ra khỏi cổ họng, bởi vì hắn không biết kế tiếp sẽ xảy ra chuyện gì.
Đây là một loại sợ hãi đối với những thứ không biết.
Quách Tương: Lý Phi? Hì hì, hình như là người mới chưa từng gặp qua.
Quách Tương: Lý Phi, hoan nghênh ngươi tới đây!
Chương 321: Tải lên 《 Hành Động Phá Băng 》 , công pháp!
Lý Phi thấy vậy thì vô cùng kích động, vội vàng nhắn tin trả lời.
Lý Phi: Xin chào Tương Nhi tỷ.
InuYasha: Người mới à?
Hồng Miêu: Lý Phi? Hình như là người vào nhóm này cùng lúc với ta.
Lý Phi: Xin chào Khuyển ca.
Lý Phi: Xin chào Miêu ca.
Bao Thanh Thiên: Xem ra người mới rất lễ phép.
Lý Phi: Xin chào Bao ca.
Naruto: Lý Phi?
Lý Phi: Xin chào Naruto ca.
Naruto: Ha ha ha! Đúng là rất có lễ phép, ngươi yên tâm! Về sau ta sẽ che chở cho ngươi.
Lý Phi: Cảm ơn Naruto ca.
…
Trong Nhóm chat Bao lì xì Chư Thiên, mọi người đang vui vẻ cười nói.
Quách Tương: Đại ca Chúa Cứu Thế, Lý Phi có vẻ rất thú vị, ngươi có anime về thế giới của hắn không?
Quách Tương: Ta rất muốn nhìn xem thế giới của họ như thế nào.
Lý Phi: Cái này cũng được à?
Chúa Cứu Thế: Lý Phi, ngươi là một cảnh sát, ở thế giới của ngươi, ma túy tràn lan đúng không?
…
Thế giới Hành Động Phá Băng.
Sau khi nhìn thấy tin nhắn của Diệp Húc, vẻ mặt của Lý Phi trở nên nghiêm túc.
“Đại nhân Chúa Cứu Thế quả nhiên là thần thông quảng đại, những chuyện này cũng có thể biết rõ."
…
Lý Phi: Đúng vậy.
Chúa Cứu Thế: Hẳn là ngươi đã bắt đầu chú ý Trại Thôn rồi? Đã vào đó chưa?
Lý Phi: Trại Thôn là một thôn gương mẫu, nó quá sạch sẽ, sạch sẽ đến mức khiến ta không thể không hoài nghi.
Lý Phi: Ta dự định kiểm tra bất ngờ nơi đó một phen.
Chúa Cứu Thế: Được rồi, ta đã biết.
Chúa Cứu Thế: Có điều thế giới của hắn là phim truyền hình.
“Đinh! Chúa Cứu Thế đã thành công tải lên 《 Hành Động Phá Băng 》 ."
“Đinh! Lý Phi tải xuống thành công 《 Hành Động Phá Băng 》 , đạt được 1000 điểm tích lũy."
“Đinh! Hisoka đã tải xuống thành công 《 Hành Động Phá Băng 》 , đạt được 1000 điểm tích lũy."
“Đinh! Tô Đại Cường đã tải xuống thành công 《 Hành Động Phá Băng 》 , đạt được 1000 điểm tích lũy."
…
Quách Tương: Hành Động Phá Băng? Đây là thế giới của Lý Phi sao? Cái tên không tệ.
Esdeath: Băng?
Đồ Sơn Nhã Nhã: Thú vị đấy.
Naruto: Phim truyền hình mà đại nhân Chúa Cứu Thế tải lên thì nhất định phải xem!
Naruto: Còn nữa, ta cũng muốn xem coi thế giới của đàn em Lý Phi trông như thế nào?
Lý Phi: Cám ơn đại nhân Chúa Cứu Thế đã tải phim truyền hình lên.
Tần Thủy Hoàng: Hì hì, nằm xem phim, không tệ, không tệ.
Râu Trắng: A ha ha ha! Hành Động Phá Băng? Chẳng lẽ nơi này có năng lực cùng loại với Kuzan à?
Na Tra: Xì, dù sao ta cũng đang nhàm chán, xem một chút vậy.
(Trong lòng Na Tra: Ha ha ha! Lại có thể xem phim rồi, tuyệt vời!)
Hồng Miêu: Đại nhân Chúa Cứu Thế, có thể tải thế giới của chúng ta lên được không?
Chúa Cứu Thế: Được.
“Đinh! Chúa Cứu Thế đã tải lên thành công 《 Thất Kiếm Anh Hùng 》 ."
“Đinh! Na Tra đã tải xuống thành công 《 Thất Kiếm Anh Hùng 》 , đạt được 1000 điểm tích lũy."
“Đinh! Harry Potter đã tải xuống thành công 《 Thất Kiếm Anh Hùng 》 , đạt được 1000 điểm tích lũy."
“Đinh! Ellen đã tải xuống thành công 《 Thất Kiếm Anh Hùng 》 , đạt được 1000 điểm tích lũy."
…
Hồng Miêu: Cám ơn đại nhân Chúa Cứu Thế.
Hồng Miêu: Nghe nói đại nhân Chúa Cứu Thế thích nghiên cứu công pháp, ta có một bộ kiếm pháp tổ truyền, hy vọng ngài sẽ thích nó.
Ngay sau đó, trên màn hình Diệp Húc lập tức xuất hiện một ánh sáng đỏ rực.
“Đinh! Hồng Miêu đã gửi cho ngài một bao lì xì."
“Đinh, chúc mừng ngài đạt được kiếm pháp Hỏa Vũ Toàn Phong."
Diệp Húc thấy vậy, đôi mắt trở nên sáng ngời.
Kiếm pháp Hỏa Vũ Toàn Phong là công pháp mạnh nhất trong 《 Thất Kiếm Anh Hùng 》 .
Thậm chí trong mắt Diệp Húc, nó còn mạnh hơn Thất Kiếm Hợp Bích gấp mấy lần.
Đây cũng là một trong những kiếm pháp mà Diệp Húc khao khát nhất khi xem anime lúc nhỏ.
Chúa Cứu Thế: Được rồi, ta nhận lấy.
Quách Tương: Hì hì, không ngờ hôm nay có phim truyền hình lại còn có anime để xem, thật là quá tuyệt vời.
Quách Tương: Hồng Miêu, Lam Thố? Lam Thố chắc là con gái? Hồng Miêu, ngươi và nàng là gì của nhau vậy?
Hồng Miêu: Nàng là một trong truyền nhân Thất kiếm và cũng là bạn của ta.
Hinamori Amu: Chỉ là bạn thôi sao? Tại sao ta lại ngửi được một mùi vị không bình thường đâu đây thế này. Cười xấu xa.jpg.
Hồng Miêu: Là bạn.
Chúa Cứu Thế: Tạm thời chỉ là bạn.
Hinamori Amu: Thì ra là thế. Cười xấu xa.jpg.
Hồng Miêu: …
Na Tra: Dù sao ta cũng đang rảnh rỗi, xem bộ anime này một chút vậy.
(Trong lòng Na Tra: Quá tốt rồi, quá tốt rồi, không ngờ hôm nay lại có nhiều thứ để xem như vậy. Ta nên xem 《 Hành Động Phá Băng 》 trước hay là 《 Thất Kiếm Anh Hùng 》 trước đây?)
Phùng Bảo Bảo: À ha.
Pikachu: Pika pika.
…
Sau một hồi ầm ĩ, nhóm chat Bao lì xì Chư Thiên lại trở nên yên tĩnh.
Hiển nhiên là tất cả mọi người đều đi xem phim và anime.
Thân hình của Diệp Húc chợt lóe, nháy mắt đã đi tới khu rừng ở ngoại ô kinh đô.
Hắn nhẹ nhàng nắm tay lại, Huyễn Thế Kiếm lập tức xuất hiện ở trong tay.
Tức khắc, mọi thứ trong phạm vi một trăm dặm đều bị bao phủ trong ảo cảnh.
Tiếp theo, Diệp Húc lại nhìn vào nhóm chat Bao lì xì Chư Thiên.
“Có thể sử dụng 2000 điểm tích lũy để cường hóa lần đầu cho kiếm pháp Hỏa Vũ Toàn Phong. Sau khi cường hóa thì kiếm pháp Hỏa Vũ Toàn Phong sẽ trở thành kiếm pháp Thần Chi Hỏa Vũ Toàn Phong, đồng thời loại bỏ ảnh hưởng và hạn chế của nội lực đối với kiếm pháp."
“Cường hóa!"
“Có sử dụng kiếm pháp Thần Chi Hỏa Vũ Toàn Phong hay không?"
“Có!"
Trong phút chốc, quanh thân Diệp Húc phun trào ra một luồng năng lượng đỏ rực như lửa, giống như giây tiếp theo sẽ đốt cháy hắn.
Cực nóng và chói lọi!
Ngọn lửa càng ngày càng lớn, nhanh chóng lan khắp bốn phương tám hướng.
Ngay sau đó, Diệp Húc đột nhiên mở bừng mắt.
Cả người nhảy lên không trung rồi vung kiếm.
“Xôn xao!"
Tia lửa đầy trời không ngừng bốc lên từ trường kiếm của Diệp Húc, sau đó ngưng tụ thành một con phượng hoàng đỏ rực đang giương cánh bay lượn, uy thế làm cho người ta sợ hãi.
Phượng hoàng lửa bay lượn, thắp sáng cả bầu trời tối tăm.
Nó vừa gầm lên, không gian như rạn nứt, uy áp kinh người.
Lúc này, trường kiếm trong tay Diệp Húc đột nhiên đâm về phía trời cao.
“Oanh!"
Một cơn lốc lửa khổng lồ bốc lên không trung, ngay lập tức xuyên thủng một lỗ hổng lớn trên bầu trời.
Cùng lúc đó, phượng hoàng lửa cũng lao nhanh về phía lỗ thủng đó.
“Oanh!"
Trong phút chốc, khắp màn trời đều rách nát.
Một cơn gió lốc không gian khủng bố trút xuống.
Thiên địa như sắp bị hủy diệt ngay lập tức.
Uy lực mạnh mẽ không thể tưởng tượng!
Diệp Húc lơ lửng giữa không trung, khóe miệng hơi hơi cong lên, khẽ nói: “Không tệ."
Giơ tay nhấc chân một chút mà màn trời đã bị xé rách, uy lực xem như không tệ!
Nếu như lời của Diệp Húc bị người khác nghe thấy thì không biết người nọ sẽ có vẻ mặt như thế nào?
Tiếp theo, Diệp Húc vung tay lên, bộc phát ra một luồng năng lượng mênh mông, tản ra khắp nơi.
Luồng năng lượng này giống như đôi tay của Chúa Sáng Thế, có được lực lượng thần kỳ đến cực điểm.
Màn trời bị thiêu đốt và xé rách, mặt đất nứt ra, cây cối ngả nghiêng, núi đá sụp đổ…… Tất cả đều được khôi phục nguyên trạng trong nháy mắt.
Gió tan đi, bình lặng và yên tĩnh.
Tất cả các loài côn trùng, chim chóc chạy như điên, tránh né tai nạn trước đó cũng dừng bước lại.
Chúng nó chớp đôi mắt nhỏ nhìn xung quanh, vẻ mặt mờ mịt và ngơ ngác.
Lửa lớn đâu?
Gió lốc đâu?
Động đất đâu?
Biến đi đâu hết rồi?
Chúng nó cảm giác như những gì vừa xảy ra đều chỉ là ảo giác mà thôi.
Chương 322: Điện thoại, bị thương!
Tất nhiên là Diệp Húc không hề để ý chuyện này.
Thân hình hắn chợt lóe lên, lập tức đã xuất hiện trong rừng lần nữa.
Tiếp theo lại nhìn vào nhóm chat Bao lì xì Chư Thiên.
Năng lượng: 15000/15000.
Điểm tích lũy: 553000.
Thay đổi!
Năng lượng: 17000/17000.
Điểm tích lũy: 353000.
…
Thay đổi!
Năng lượng: 20000/20000.
Điểm tích lũy: 53000.
Sau mấy lần thay đổi liên tục, năng lượng trong cơ thể Diệp Húc nhanh chóng tăng vọt.
Hắn nhẹ nắm tay lại, không gian xung quanh vặn vẹo không ngừng, giống như sẽ tan vỡ bất cứ lúc nào.
Khóe miệng Diệp Húc hơi cong lên, hiển nhiên vô cùng vừa lòng loại lực lượng này.
“Tan đi, Huyễn Thế Kiếm!"
Ảo cảnh biến mất, thân hình của Diệp Húc chợt lóe lên rồi biến mất trong rừng.
…
Tổng đốc giáo dục Trương Đào nhìn sao trời nơi xa, trong mắt toàn là ánh sao.
Hắn nhẹ giọng lẩm bẩm: “Vì sao tim ta lại đập nhanh tới vậy? Rốt cuộc thì đã xảy ra chuyện gì? Chẳng lẽ xuất hiện bí cảnh? Xem ra cần phải để lớp trẻ trưởng thành nhanh lên mới được."
…
Hôm sau.
Bầu trời trong xanh, không khí tươi mát.
Nhưng Diệp Húc cũng chưa rời giường.
Bởi vì hôm nay là thứ bảy.
“Đinh!"
Lúc này di động trong túi chợt vang lên tiếng chuông dồn dập.
Diệp Húc nhìn tên người gọi tới.
Thì ra là mẹ.
“Mẹ, sao hôm nay ngài chịu bỏ thời gian gọi cho ta vậy?” Diệp Húc nhẹ nhàng cười nói.
“A Húc, hôm nay ngươi nghỉ phải không? Ngươi có thể tới bệnh viện trung tâm Hán thị được chứ?” Điện thoại truyền ra giọng nói trầm thấp của Vạn Vân.
“Ong!"
Diệp Húc đột nhiên chấn động.
Một loại dự cảm không tốt nhanh chóng ập tới.
Hối hận, lo lắng, sợ hãi…….
Vô số cảm xúc không ngừng dâng lên.
Hắn không nói gì, thân hình chợt lóe lên.
Chưa đầy một giây thì Diệp Húc đã xuất hiện trước cổng chính bệnh viện trung tâm Hán thị.
Người đi đường không khỏi dụi mắt của mình.
Họ khẳng định là vừa rồi nơi này không có ai.
Vậy người thanh niên này từ đâu nhảy ra?
Diệp Húc không để ý tới ánh mắt của người đi đường, tinh thần lực như thủy triều lan tràn khắp bốn phương tám hướng.
Tức khắc, mỗi ngóc ngách trong bệnh viện đều hiện lên trong đầu của Diệp Húc.
Rất mau, hắn đã nhìn thấy Vạn Vân.
Ngay sau đó, Diệp Húc xuất hiện ở hành lang bệnh viện.
“Mẹ." Diệp Húc khẩn trương lên tiếng, đôi mắt lấp lóe, nhanh chóng kiểm tra cơ thể của Vạn Vân.
Hắn muốn xem nàng có bị thương ở đâu hay sinh bệnh gì không?
Một lát sau, Diệp Húc mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Bởi vì, cơ thể của Vạn Vân vô cùng khỏe mạnh, không hề có chút ốm đau gì.
Vạn Vân nghe thấy tiếng của Diệp Húc thì chậm rãi xoay người lại, nghi ngờ hỏi: “A Húc, ta vừa mới gọi điện thoại cho ngươi, sao bây giờ ngươi lại có mặt ở đây rồi?"
Diệp Húc bịa ra một lý do: “À thì… không phải hôm nay được nghỉ sao? Ta muốn đi thăm ngươi cho nên bắt taxi đến bệnh viện, vừa đến nơi thì ngươi gọi cho ta."
Vạn Vân nghe vậy thì gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.
Diệp Húc thấy mẹ mình như còn muốn hỏi gì đó cho nên vội ngắt lời: “Đúng rồi, mẹ, tại sao ngươi lại đột nhiên tới bệnh viện vậy?"
Lúc này, Vạn Vân mới nhớ tới gì đó, nói: “A Húc, ta chuẩn bị bán chiếc BMW của ngươi."
“Bán? Tại sao?” Diệp Húc nghi ngờ.
Vạn Vân thở dài: “Phương Chính Đường bị trọng thương, hiện tại phải làm phẫu thuật, cần rất nhiều tiền. Ta đã nhờ người môi giới bán căn nhà vừa mới mua, hẳn là hai ngày nữa sẽ có thể bán đi. Nhưng vẫn còn thiếu một ít."
Mặc dù Vạn Vân và Tưởng Bình thường xuyên khoác lác và giận dỗi lẫn nhau, nhưng tình cảm của hai người lại sâu đậm hơn rất nhiều so với người bình thường.
Một người gặp nạn thì người kia cũng sẽ hỗ trợ hết mình.
Diệp Húc nói: “Anh Phương bị thương? Ngươi dẫn ta đi thăm hắn trước đi."
“Ừ, ngươi tới thăm hắn đi." Vạn Vân gật đầu.
Hai mẹ con đẩy cửa một phòng bệnh ra.
Tưởng Bình nhìn thấy hai người thì vội đứng lên, nhẹ giọng nói: “A Húc, ngươi đã trở lại? Tới đây, mau ngồi xuống."
Diệp Húc nói: “Dì Tưởng, ngươi đừng khách sáo."
Lúc này khuôn mặt Tưởng Bình đã không còn hồng hào như trước.
Đôi mắt nàng đỏ ngầu, toàn bộ khuôn mặt vàng như nến, tóc tai bù xù, cả người còn bốc mùi chua…… Nhìn qua vô cùng hốc hác và tiều tụy.
Tiếp theo, Diệp Húc dời mắt về phía giường bệnh. Phương Chính Đường nằm im, băng bó khắp người, toàn thân cắm đủ loại ống, dáng vẻ gần như không ra hình người.
Phương Chính Đường là anh lớn, lúc nhỏ thường mua kẹo cho Diệp Húc.
Có người ức hiếp Diệp Húc thì Phương Chính Đường là người đầu tiên đứng ra giúp đỡ.
…
Từng ký ức xưa cũ không ngừng bay qua trong đầu Diệp Húc.
Một lúc lâu sau, Diệp Húc mới trầm giọng nói: “Dì Tưởng, anh Phương đã xảy ra chuyện gì vậy?"
Tưởng Bình thở dài một hơi, nói: “Ta cũng không biết, nghe nói là hắn bị tai nạn xe cộ."
Diệp Húc khẽ nhíu mày.
Tai nạn xe cộ?
Phải biết rằng, Phương Chính Đường chính là Linh Giả.
Tình trạng cơ thể và tốc độ phản ứng mạnh hơn người thường, tai nạn xe cộ có thể khiến hắn trở thành như vậy sao?
Diệp Húc cảm thấy chuyện này không đơn giản.
Nhưng hắn cũng không hỏi gì thêm, mà chỉ nhẹ giọng nói: “Dì Tưởng, ngươi đừng lo lắng, đúng lúc ta có được một viên thuốc chữa thương ở đại học Hoa Thanh, thứ này hẳn sẽ giúp được chút ít cho Phương ca."
“Thuốc của đại học Hoa Thanh? Nhưng hiện tại Chính Đường không thể nuốt được cái gì cả." Tưởng Bình khẽ nói.
Diệp Húc giải thích: “Viên thuốc này tương đối đặc thù, chỉ cần bỏ vào trong miệng thì sẽ lập tức tan ra, nhanh chóng được người nuốt hấp thụ."
Vạn Vân nghe vậy, đã vội thúc giục con trai: “Vậy ngươi còn chờ cái gì nữa? Mau cho Phương Chính Đường uống đi."
Diệp Húc gật đầu, hắn không nói gì nữa, ý niệm khẽ nhúc nhích, một viên thuốc màu nâu xuất hiện trong tay.
Tức khắc, mùi hương dược liệu nồng đậm lan tỏa khắp căn phòng.
Tưởng Bình và Vạn Vân vừa hít mấy hơi thì đã lập tức cảm thấy tinh thần sảng khoái, toàn thân vô cùng nhẹ nhàng.
Khuôn mặt vàng như nến của Tưởng Bình cũng hiện lên một chút hồng hào.
Chỉ mùi thuốc thôi đã có công hiệu thần kỳ như vậy rồi!
Bởi vì đây chính là bảo đan mà Diệp Húc có được khi cùng đi với Trần Kiến vào bí cảnh mấy ngày trước.
Phải biết rằng, chủ nhân chỗ bí cảnh kia có dã tâm khống chế Địa Cầu.
Bảo đan của hắn tất nhiên là có công hiệu không tệ.
Diệp Húc bỏ viên thuốc vào trong miệng Phương Chính Đường, sau đó lặng lẽ dùng hai tay liên tục rót năng lượng vô cùng tinh thuần vào cơ thể đối phương.
Tưởng Bình và Vạn Vân đều nhìn chăm chú không rời mắt.
Thật sự là mùi hương của viên thuốc này quá mức nồng đậm.
Các nàng muốn xem coi rốt cuộc thì thứ này sẽ có tác dụng như thế nào?
Chỉ thấy…
Quanh thân Phương Chính Đường tràn ngập từng lớp sương trắng, tiếp theo, vết thương trên người hắn dần dần thuyên giảm và lành lại với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Lớp vảy nhanh chóng bong ra, các vết sưng tấy biến mất.
Thần tích, quả thực là thần tích trời ban!
Tưởng Bình thấy vậy, nước mắt nàng trào ra rồi lăn dài trên má.
Nhưng nàng vẫn không hề chớp mắt một cái.
Bởi vì nàng lo lắng sau khi mình chớp mắt thì lại đột nhiên phát hiện hết thảy đều chỉ là ảo giác, là một giấc mơ!
Lúc này, Phương Chính Đường vẫn luôn nằm bất động trên giường, ngón tay hơi nhúc nhích.
Ngay sau đó, Phương Chính Đường từ từ mở mắt ra.
Chương 323: Xuất viện, nguyên nhân!
Phương Chính Đường đảo mắt một vòng, nói với giọng hơi khàn khàn: "Mẹ, dì Vân, A Húc."
"Chính Đường, ngươi tỉnh, ngươi tỉnh lại rồi! Hu hu…" Tưởng Bình rốt cuộc không kiềm chế nổi mà khóc rống lên.
Từ khi biết Phương Chính Đường bị tai nạn giao thông, Tưởng Bình cảm thấy mình như rơi vào vực sâu vô tận.
Lạnh lẽo, ẩm ướt, âm u!
Cả người giống như bị rút cạn toàn bộ sức lực, đau đớn muốn ngất xỉu.
Tưởng Bình lo lắng Phương Chính Đường không thể tỉnh lại, không bao giờ có thể mở mắt được nữa.
Đó là con trai của nàng, là đầu quả tim của nàng…
Phương Chính Đường tập nói bi bô, lần đầu tiên gọi mẹ, lần đầu tiên học bước đi, lần đầu tiên đi học…
Nàng thật sự không dám tưởng tượng, nếu không có con trai thì cuộc sống sau này của nàng sẽ như thế nào.
Hiện tại Phương Chính Đường đã tỉnh.
Cảm xúc tích lũy như núi mấy ngày này rốt cuộc bùng nổ.
"Rầm!"
Tưởng Bình lảo đảo một chút, cả người ngã xuống.
Cũng may Diệp Húc phản ứng nhanh, hắn lập tức giơ tay đỡ Tưởng Bình, cũng lặng lẽ truyền một dòng năng lượng tinh thuần cho nàng để điều dưỡng, lúc này mới giúp cơ thể nàng ổn định lại.
"Mẹ, ngươi bị sao vậy?" Phương Chính Đường ngồi dậy hỏi thăm.
Tưởng Bình vội nói: "Ta không sao, ta không sao…… Ngươi mau nằm xuống, ngoan ngoãn nằm xuống đi."
Mặc dù thoạt nhìn Phương Chính Đường đã tốt hơn rất nhiều, nhưng Tưởng Bình vẫn cứ lo lắng hắn có vết thương ngầm nào đó.
Tiếp theo, Tưởng Bình vội ấn chuông báo, nàng muốn gọi bác sĩ tới kiểm tra một phen.
Diệp Húc có được 《 Y Thánh Kinh 》 , Thiên Nhãn và vô số công pháp mạnh mẽ, có thể nói hắn chính là bác sĩ kiêm máy X-quang tốt nhất trên đời.
Diệp Húc vô cùng rõ ràng, sau khi Phương Chính Đường ăn viên thuốc được chính mình điều chế kia thì cơ thể đã được loại trừ tất cả thương tật.
Nhưng Diệp Húc cũng không định giải thích gì cho Tưởng Bình.
Hắn biết, lúc này chỉ có bác sĩ mới có thể làm Tưởng Bình an tâm.
Không bao lâu sau, một y tá vội vã chạy vào hỏi: "Có chuyện gì à?"
Tưởng Bình hơi nói năng lộn xộn: "Ngươi mau kiểm tra con trai của ta đi, vết thương trên người nó đã lành rồi, mau kiểm tra cơ thể của nó một chút…."
Y tá nghe vậy thì đưamắt nhìn lại, cả người hơi sửng sốt.
Bởi vì từ khi Phương Chính Đường được đưa vào đây thì nàng là người túc trực nơi này.
Có thể nói, nàng rất rõ ràng tình trạng cơ thể của Phương Chính Đường.
Cơ thể hắn có nhiều vết thương trí mạng, có thể còn sống đi vào bệnh viện cũng đã là kỳ tích.
Nhưng hiện tại lại là tình huống gì đây?
Các vết thương trên người hắn đâu rồi?
Tại sao hắn lại tỉnh lại?
Y tá sửng sốt hồi lâu cũng không thể nói nên lời.
Tưởng Bình thấy vậy thì không khỏi thúc giục lần nữa: "Ngươi mau đi kiểm tra con trai ta đi."
"À, à…… Ta lập tức gọi bác sĩ ngay." Y tá nói xong vội chạy ra phòng bệnh.
Một lúc lâu sau, một bác sĩ đầu hói bước vào.
Khi hắn nhìn thấy Phương Chính Đường thì cũng không khỏi sửng sốt. Sau đó hắn lấy ống nghe bệnh kiểm tra một chút, lúc này mới nói:
"Chúng ta nên đi làm một vài kiểm tra trước."
"Tốt." Tưởng Bình liên tục đồng ý.
Lấy máu, chụp X quang.
Tất cả kiểm tra đều nhanh chóng được tiến hành.
Không bao lâu sau, một phần báo cáo tổng quát xuất hiện trong tay bác sĩ.
"Thé…… Thế nào?" Tưởng Bình khẩn trương hỏi.
Bác sĩ nói: "Xin hỏi, các ngươi đã cho người bệnh ăn thứ gì à?"
Diệp Húc nói: "Ta là học sinh của đại học Hoa Thanh, ta cho hắn ăn một viên thuốc."
"Thì ra là thế, khó trách lại có biến hoá lớn như vậy." Bác sĩ bừng tỉnh nói.
"Bác sĩ, Chính Đường nhà ta…" Tưởng Bình lại lên tiếng lần nữa.
"À, yên tâm đi, tổn thương xương cốt, nội tạng, thậm chí là ngoại thương của hắn đều đã biến mất hết rồi.
Hắn đã hoàn toàn khoẻ mạnh, có thể xuất viện bất cứ lúc nào." Bác sĩ nói.
Tưởng Bình hưng phấn cám ơn: "Tốt tốt tốt, cảm ơn bác sĩ, cảm ơn bác sĩ."
"Ta không có làm gì cả, ngươi muốn cám ơn thì cám ơn viên thuốc của hắn đi.
Đại học Hoa Thanh không hổ là đại học đứng đầu, một viên thuốc lại có công hiệu thần kỳ như vậy. Sinh tử nhân nhục bạch cốt trong truyền thuyết cổ đại hẳn là như thế này." Bác sĩ không khỏi cảm thán.
Tưởng Bình lập tức nói: "A Húc, cảm ơn ngươi, thật sự vô cùng cảm ơn ngươi."
Diệp Húc nói: "Dì Bình quá khách sáo rồi, đây chỉ là một viên thuốc mà thôi, lúc nhỏ ngài đã cho ta rất nhiều kẹo."
Bác sĩ nghe vậy chỉ biết âm thầm lắc đầu, kẹo có thể so sánh với tiên đan à?
Nhưng hắn lại không biết, ở trong mắt Diệp Húc thì kẹo và "Tiên đan" đúng là không có gì khác nhau.
Sau một hồi nói chuyện phiếm, Tưởng Bình và Vạn Vân đi xử lý thủ tục xuất viện.
Mà Diệp Húc thì nhân lúc này hỏi: "Phương ca, ta nghe dì Bình nói ngươi bị thương là do tai nạn giao thông?"
Phương Chính Đường trầm giọng nói: "Thật ra thì ngày đó khi ta về nhà thì đã cảm giác có người vẫn luôn đi theo mình.
Ta phí rất nhiều sức nhưng lại không thể cắt đuôi bọn họ.
Khi phát hiện chiếc xe tải kia sắp tông trúng mình thì ta đã chuẩn bị nhảy ra khỏi xe. Nhưng lúc đó ta cảm thấy mình như bị thứ gì đó giữ lại."
Diệp Húc thầm nghĩ: Quả nhiên đây không phải là một vụ tai nạn giao thông đơn giản.
Bị giữ ở trong xe?
Chỉ sợ là Phương ca đã bị áp chế bởi khí thế của một cường giả.
Dừng một chút, Diệp Húc lại hỏi: "Dạo gần đây ngươi có đắc tội người nào hoặc là xảy ra việc kỳ quái gì không?"
Phương Chính Đường trầm ngâm nói: "Ngày thường ta ở chung với mọi người khá tốt.
Việc kỳ quái à……. Đúng rồi, lần trước ta nhặt được hai viên châu.
Lúc sau thì năng lượng của ta đã tăng trưởng rất nhanh, đã đạt tới 510g!"
Phải biết rằng, lúc trước cử hành cuộc thi Linh giả thì Phương Chính Đường chỉ vừa mới trở thành Linh giả, năng lượng chỉ có 100g mà thôi.
Lúc này mới qua bao lâu?
Chưa đến một tháng!
Thế mà năng lượng của Phương Chính Đường đã ước chừng tăng cao gấp năm lần!
Loại tiến triển này đủ để cho người khác kinh ngạc và cảm thán.
Diệp Húc đã rõ, hai viên châu kia chính là bảo vật hiếm có.
Đương nhiên, Diệp Húc không hề để ý tới loại bảo vật này.
Điều mà hắn để ý chính là ai đã cướp lấy bảo vật kia, đến nỗi muốn ra tay hãm hại Phương Chính Đường.
Hắn sẽ bắt đối phương trả giá đắt!
Phương Chính Đường nói: "Ngày đó… ta có mang theo một viên châu, sau khi xảy ra tai nạn thì không biết nó ở đâu rồi.
Viên châu còn lại ta đặt trong két sắt ngân hàng. Diệp Húc, hiện tại ngươi là học sinh đại học Hoa Thanh, ngươi cần nó hơn ta, chờ lát nữa ta sẽ tặng nó cho ngươi."
Hiển nhiên, Phương Chính Đường cũng biết viên châu kia vô cùng quý giá, cho nên mới bỏ một viên vào két sắt.
Diệp Húc cười nói: "Ta đúng là có chút hứng thú với viên châu này, nếu có thể mau chóng nhìn thấy nó thì tốt quá rồi."
"Đạp đạp!"
Lúc này, bên ngoài hành lang vang lên tiếng bước chân.
Vạn Vân và Tưởng Bình cầm một chồng tư liệu đi tới.
Tưởng Bình nói: "Thủ tục xuất viện đã hoàn thành rồi, chúng ta đi thôi."
Phương Chính Đường nói: "Mẹ, dì Vân, các ngươi đi trước đi. Ta và Diệp Húc muốn đi một nơi, lát nữa sẽ qua tìm các ngươi."
Tưởng Bình cũng không hỏi nhiều, gật đầu nói: "Được rồi, chúng ta ở khách sạn Phong Lai chờ các ngươi, đi sớm về sớm."
Chương 324: Đưa thuốc, báo thù!
Sau khi ra khỏi bệnh viện, Diệp Húc và Phương Chính Đường lập tức bắt taxi đi tới ngân hàng.
Đừng nhìn Phương Chính Đường chỉ là một học sinh, nhưng mà hắn lại có được thẻ VIP của ngân hàng.
Bởi vì hắn còn có một thân phận khác quan trọng hơn — Linh giả!
Ở thế giới này thì Linh giả vi tôn.
Sau khi Phương Chính Đường đưa thẻ VIP ra thì nhân viên ngân hàng lập tức cung cấp cho hắn phục vụ tốt nhất.
Rất nhanh, hai người đã đi tới trước két sắt.
Nhập mật mã, quét vân tay.
Một hạt châu nho nhỏ xuất hiện trước mặt hai người.
Hạt châu vô cùng tròn trịa, vừa nhìn thoáng qua thì cũng không có gì đặc biệt.
Phương Chính Đường nói: "Diệp Húc, ngươi thử nắm nó trong tay rồi vận chuyển năng lượng thử xem."
Diệp Húc nghe lời làm theo.
Ngay lập tức, linh khí tự do ở không trung như bị hấp dẫn, chúng nó nhanh chóng hội tụ lại đây rồi chui vào trong cơ thể của Diệp Húc.
Không ngờ viên châu này lại có tác dụng tụ tập linh khí.
Phương Chính Đường cảm nhận linh khí kích động tạo thành cuồng phong, hắn hơi sửng sốt một chút.
Hắn từng sử dụng hạt châu cho nên cũng từng có tình huống linh khí hội tụ.
Nhưng linh khí chưa bao giờ hội tụ nhanh chóng và mãnh liệt giống như Diệp Húc hiện tại.
Loại cảm giác này giống như là đột nhiên xuất hiện một cơn lốc linh khí.
Chuyện này rốt cuộc là sao?
Diệp Húc không để ý nhiều như vậy, hắn trả lại hạt châu cho Phương Chính Đường, nói: "Sau này ngươi sử dụng nó thì cố gắng tránh người khác."
Phương Chính Đường hỏi: "A Húc, ngươi làm gì vậy? Ta đã nói tặng nó cho ngươi rồi mà."
Diệp Húc cười nói: "Phương ca, hạt châu này xem như là một món bảo vật. Nhưng mà đối với ta thì nó căn bản không có tác dụng gì cả."
Thứ có thể hội tụ linh khí chỉ có thể coi là một món bảo vật?
Hơn nữa còn vô dụng với Diệp Húc?
Diệp Húc chỉ nói sự thật mà thôi.
Nếu như bảo Diệp Húc nắm hạt châu rồi tu luyện không ngủ không nghỉ mười năm, vậy thì còn không bằng bảo hắn tải một bộ anime lên nhóm chat Bao lì xì Chư Thiên để lấy điểm tích lũy, sau đó chuyển hóa thành năng lượng.
Nếu đúng là như vậy thì hạt châu quả thật có chút râu ria.
Phương Chính Đường cho rằng Diệp Húc đang khách sáo, lại nói: "A Húc, ta đã nói hạt châu này đưa cho ngươi thì nó chính là của ngươi.
Đừng khách sáo với ta!"
Ý niệm của Diệp Húc khẽ nhúc nhích, hắn lấy một viên linh đan ra rồi nói: "Phương ca, ngươi nếm thử viên thuốc này trước đi."
Phương Chính Đường không có do dự, lập tức bỏ viên thuốc kia vào miệng.
"Ong!"
Tức khắc, Phương Chính Đường cảm giác năng lượng hùng hồn như là núi lửa đang phun trào trong người mình.
Cả người giống như bị năng lượng bơm căng, có thể nổ tung bất cứ lúc nào, mồ hôi trên trán hắn tuôn ra liên tục.
Diệp Húc nhẹ nhàng đặt tay trên người Phương Chính Đường, âm thầm giúp hắn luyện hóa thuốc, cũng giúp cho hắn hấp thu nhanh hơn.
Nhờ vậy mà cơ thể Phương Chính Đường mới trở lại bình thường, nhưng năng lượng vẫn liên tục dâng lên không ngừng nghỉ.
Một lúc lâu, toàn bộ viên thuốc đã được hấp thụ hoàn toàn.
Phương Chính Đường nắm chặt tay lại, gân xanh nhảy lên, từng khối cơ bắp nhấp nhô.
Đây là một loại lực lượng cảm xưa nay chưa từng có.
Mặc dù không có thí nghiệm, nhưng Phương Chính Đường rõ ràng … chỉ sợ giá trị năng lượng của bản thân đã tăng lên gần gấp đôi!
Một viên thuốc đã khiến cho giá trị năng lượng tăng trưởng gấp đôi?
Quả thực…… Làm cho người ta sợ hãi!
Diệp Húc giơ tay lên, vô số viên thuốc giống hệt vừa rồi xuất hiện trong tay hắn.
"Ta còn có rất nhiều loại thuốc này, hiện tại ngươi đã tin ta không cần hạt châu này chưa?" Diệp Húc nhẹ nhàng nói, đồng thời đưa hết chỗ thuốc kia cho Phương Chính Đường.
"Này… Cái này quá quý giá, ta không thể nhận được." Phương Chính Đường vội từ chối.
Diệp Húc cười nói: "Phương ca, thuốc này đối với ta chẳng là gì cả, thậm chí ta còn có rất nhiều thuốc tốt hơn.
Nhưng tạm thời ngươi còn chưa dùng được nên không cho ngươi."
"Cái này…" Phương Chính Đường vẫn còn có chút do dự, mãi hồi lâu mới trịnh trọng nói:
"Được rồi, nếu vậy thì ta sẽ không khách sáo nữa."
Tiếp theo, hai người bắt taxi đi tới khách sạn Phong Lai.
Lúc này, Vạn Vân và Tưởng Bình đã đặt một bàn đồ ăn lớn, hai người đang nói chuyện phiếm, vẻ mặt nhẹ nhàng, thích ý.
Hai đôi mẹ con ngồi xuống cười nói vui vẻ, thôi bôi hoán trản, vô cùng náo nhiệt.
Bữa cơm này kéo dài tới tám giờ tối mới kết thúc.
Tất cả mọi người đều ăn uống hết sức vui vẻ.
Diệp Húc đỡ mẹ lên trên giường, sau đó lặng lẽ vận chuyển một dòng năng lượng vào cơ thể nàng để giảm bớt mệt nhọc.
Sau đó hắn mới chậm rãi đi ra khỏi phòng.
Ngay sau đó, đôi mắt Diệp Húc trở nên lạnh lẽo, trầm giọng nói: "Muốn giết Phương ca, vậy phải trả giá thật lớn đi!"
Dứt lời, thân hình của Diệp Húc chợt lóe, chớp mắt đã xuất hiện trong một lối đi tối tăm nào đó ở Hán thị.
Nơi này… Có một hạt châu giống với hạt châu của Phương Chính Đường.
Có vài con chuột chạy qua lại, chúng nó phát ra những tiếng chít chít khiến cho lối đi vốn đã âm trầm càng trở nên khủng khiếp hơn.
Nhưng Diệp Húc không hề để ý tới mấy thứ này, hắn nhẹ nhàng bước nhanh tiến sâu vào nơi tối tăm.
"Đạp!"
Lúc này, một cánh cửa sắt dày nặng xuất hiện trước mặt Diệp Húc
Diệp Húc vỗ nhẹ một cái.
"Rầm!"
Cửa sắt dày nặng vỡ tan tành, biến thành vô số mảnh kim loại nhỏ.
"Đạp đạp đạp!"
Rất nhiều người áo đen nghe thấy tiếng động vội vàng chạy tới. Trong đó có một tên cao lớn quát to:
"Ngươi là ai?"
Diệp Húc không có đáp lời, chỉ giơ một ngón tay lên.
"Đùng!"
Đầu của tên áo đen kia căng phồng như bong bóng rồi nổ tung.
Máu tươi văng khắp nơi!
"Cái gì?"
"Mọi người cẩn thận!"
"Tên này rất mạnh!"
"Là bọn cớm à?"
"Không biết …"
Trên mặt đám người áo đen còn lại đều tràn đầy sự hoảng sợ. Thật sự là phương pháp giết người của Diệp Húc quá quỷ dị và đáng sợ.
Diệp Húc vẫn không nói gì, hắn chỉ nhẹ nhàng chỉ tay về phía đám người áo đen.
"Đùng!"
"Đùng!"
"Đùng!"
Không có gì ngoài ý muốn, đầu của đám người áo đen đều bị nổ tung.
Cơ thể bọn họ như là củ cải lớn ngã mạnh xuống đất, phát ra âm thanh nặng nề.
Trong nháy mắt, cả địa cung bị máu tươi nhiễm đỏ.
Dữ tợn, khủng bố!
Im ắng không một tiếng động!
"Đạp đạp đạp!"
Lúc này, trong lối đi truyền đến những tiếng bước chân dồn dập.
Một nhóm thanh niên mặc áo da, trên vai thêu huân chương đỏ xuất hiện ở trong đại sảnh.
Đúng là đội Chấp Pháp của Hán thị!
Họ nhìn thi thể ngã khắp nơi, ngửi thấy mùi máu nồng nặc trong không khí, ai nấy đều không khỏi sửng sốt.
Hiển nhiên, họ không ngờ sẽ xảy ra việc như vậy.
Một lúc lâu sau, các đội viên Chấp Pháp mới chuyển tầm mắt sang Diệp Húc, một người đội viên mặt tròn lên tiếng dò hỏi:
"Ngươi là ai?"
"Không được nhúc nhích!" Một đội viên Chấp Pháp khác quát to.
Mặc dù Diệp Húc nhìn rất tuổi trẻ và non nớt, nhưng mà việc xảy ra ở hiện trường quá ly kỳ và khủng bố.
Họ không thể không cẩn thận.
Diệp Húc nói: "Ta là Diệp Húc, học sinh của đại học Hoa Thanh, tốt nghiệp từ trường Linh Giả Hán thị."
"Diệp Húc? Không sai! Hắn chính là Diệp Húc!" Một đội viên hơi thấp bé lên tiếng:
"Ta đã nhìn thấy ảnh của hắn ở chỗ Đoạn Siêu."
Các đội viên Chấp Pháp khác nghe vậy, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Chương 325: Giá trị năng lượng kinh người, nhiệm vụ!
Nhưng vẫn có đội viên Chấp Pháp tương đối cẩn thận.
Dù gì thì việc xảy ra ở hiện trường quá dọa người rồi.
“Diệp Húc, tại sao ngươi lại ở chi nhánh của Sáng Thế?” Một người thấp bé và gầy gò lên tiếng hỏi.
Diệp Húc trả lời: “Ta vô tình phát hiện nơi này, sau đó xảy ra một chút xung đột với bọn họ."
Một chút xung đột?
Các đội viên Chấp Pháp không khỏi nhìn hiện trường như địa ngục, thi thể ngổn ngang khắp nơi, máu đỏ chảy thành sông.
Đây chỉ là một chút xung đột?
Vậy nếu là xung đột lớn thì sẽ như thế nào?
Chẳng lẽ cả thành phố này đều bị hủy diệt?
Họ không biết một điều, đối với Diệp Húc thì hủy diệt một thành phố là chuyện vô cùng nhẹ nhàng.
Tên Chấp Pháp thấp gầy lại nói: “Diệp Húc, mời ngươi trở lại đội Chấp Pháp với chúng ta, tiếp nhận một ít điều tra và dò hỏi.
Đây là trách nhiệm của chúng ta, mong ngươi hợp tác."
Diệp Húc gật đầu đáp: “Tốt."
Các đội viên Chấp Pháp mới thở phào nhẹ nhõm, mọi người nhanh chóng chụp hình hiện trường và kiểm tra xung quanh một lần.
…
Khi người bình thường tiến vào đội Chấp Pháp thì ít nhiều gì cũng sẽ hơi lo lắng.
Rốt cuộc, nếu là ở cổ đại thì nơi này chính là nha môn, thẩm vấn phạm nhân, giam giữ tù nhân.
Nhưng Diệp Húc thì chẳng khác gì trở về nhà, cả người đều lộ ra vẻ nhẹ nhàng, bình thản.
Đối với các vấn đề của Chấp Pháp thì đều trả lời hết.
Đội viên Chấp Pháp nhanh chóng lấy được bằng chứng, không bao lâu thì mọi việc đều đã được dò hỏi rõ ràng, cũng bởi vậy mà bọn họ cho ra hai kết luận.
Thứ nhất, Diệp Húc xác thật là học sinh của đại học Hoa Thanh.
Thứ hai, chi nhánh Sáng Thế ở Hán thị đã bị một mình hắn diệt sạch.
Mặc dù trước đó Diệp Húc đã nói qua, nhưng sau khi việc này được chứng thực thì vẫn khiến cho các đội viên Chấp Pháp vô cùng kinh ngạc.
Phải biết rằng, đó chính là chi nhánh Sáng Thế rất lớn mạnh và đáng sợ!
Mà Diệp Húc chỉ mới đi đại học Hoa Thanh chưa đến một tháng.
Một lúc lâu sau mới có đội viên Chấp Pháp do dự lên tiếng: “Này… Diệp Húc, cho ta hỏi giá trị năng lượng hiện tại của ngươi là bao nhiêu rồi?"
Diệp Húc lắc đầu trả lời:
“Đã lâu rồi ta không kiểm tra."
“Ta có năng lượng khí ở đây." đội viên Chấp Pháp mở ngăn kéo ra rồi nói:
“Đương nhiên, nếu ngươi cảm thấy phiền phức thì không kiểm tra cũng được."
Diệp Húc cười nói: “Không phiền gì đâu."
Nói xong, Diệp Húc cầm năng lượng khí rồi nắm “thật chặt"
“Xôn xao!"
Bảng số trên năng lượng khí nhanh chóng nhảy lên, cuối cùng vững vàng ngừng ở con số 65500g.
Các đội viên Chấp Pháp đều há hốc miệng, ngây ra như phỗng.
Toàn bộ đội Chấp Pháp an tĩnh không một tiếng động.
Phải biết rằng…….
10000g đến 19999g là Linh Giả tứ phẩm.
20000g đến 49999g là Linh Giả ngũ phẩm.
50000g đến 99999g là Linh Giả lục phẩm.
Nói cách khác, hiện giờ Diệp Húc đã là Linh Giả lục phẩm!
Một tháng trước, Diệp Húc vẫn còn là một học sinh bình thường của trường Linh Giả Hán thị.
Khi hắn tham gia Cuộc thi Linh Giả thì chỉ vừa mới trở thành Linh Giả nhất phẩm, giá trị năng lượng khó khăn lắm mới vượt qua một trăm.
Nhưng mới một tháng ngắn ngủi mà hắn đã biến thành Linh Giả lục phẩm, giá trị năng lượng đạt tới 65500g, có thể nói là tăng lên gấp mấy trăm lần!
Loại tốc độ này quả thực… Làm cho người ta sợ hãi!
Đây chính là lực lượng của đại học Hoa Thanh, học viện đứng đầu Hoa Hạ hả?
…
Bóng đêm dần buông xuống.
Diệp Húc lặng lẽ nhìn mẹ mình đang ngủ say một lúc rồi trở lại phòng của mình, lắng nghe âm thanh ngoài cửa sổ, tiếng ô tô nối đuôi nhau, tiếng người đi đường…
Một lúc lâu sau mới dời sự chú ý vào nhóm chat bao lì xì Chư Thiên.
Quách Tương: Trước kia ta cảm thấy Nghê Mạn Thiên đã đủ xấu rồi.
Quách Tương: Không ngờ Mã Tam Nương còn tệ hơn!
Quách Tương: Mặt khác, truyền nhân Thất Kiếm quả là hào kiệt chân chính.
Hồng Miêu: Nếu ta đã biết, vậy thì âm mưu của Mã Tam Nương sẽ không thực hiện được nữa.
Hinamori Amu: Ta nói rồi mà, quan hệ giữa Hồng Miêu và Lam Thố chắc chắn không bình thường.
Hinamori Amu: Khi nào các ngươi kết hôn thì cần phải mời chúng ta uống rượu mừng nha.
Hồng Miêu: Cái này… Cái này… Còn quá sớm.
Hồng Miêu: Ít nhất thì cũng phải đợi sau khi chúng ta đánh bại Hắc Tâm Hổ rồi nói.
Cát Tiểu Luân: Hắc Tâm Hổ mà thôi, có đại nhân Chúa Cứu Thế ở đây thì còn lo gì nữa, hắn sẽ lập tức bị đánh chết.
Bao Chửng: Băng thật sự không phải thứ gì tốt!
Hoa Đà: Cũng không thể nói như thế, chỉ là không dùng đúng chỗ mà thôi.
Lý Phi: Không tin được…… Triệu Gia Lương lại là bố ruột của ta.
Quách Tương: Bố ngươi là anh hùng chân chính, hào kiệt!
Lý Phi: Đúng vậy, ta tự hào về hắn.
Lý Phi: Trại Thôn, ta nhất định phải nhổ bỏ tận gốc khối u ác tính này mới được!
Iron Man: Một đám người chế tạo ma túy mà thôi, một quả đạn pháo của ta đủ để làm cho bọn hắn nổ thành mảnh nhỏ.
Lúc này, một âm thanh thanh thúy vang lên trong nhóm chat bao lì xì Chư Thiên.
“Đinh! Nhiệm vụ, nhóm bốn người chém giết người xuyên không Vương Giai. Thế giới Hành Động Phá Băng xuất hiện người xuyên không Vương Giai, muốn sử dụng băng phiến khống chế toàn thế giới. Nhiệm vụ giới hạn bốn thành viên, khen thưởng tổng cộng là bốn vạn điểm tích lũy."
Lý Phi: Đây là… Nhiệm vụ thế giới của ta?
Quách Tương: Đúng rồi đó! Xem ra ngươi sắp được giải quyết Trại Thôn rồi, còn không mau cảm ơn đại ca Chúa Cứu Thế đi.
Lý Phi: Cám ơn đại nhân Chúa Cứu Thế.
Chúa Cứu Thế: Nhiệm vụ là xuất hiện ngẫu nhiên, không cần cảm ơn ta.
Hồng Thất Công: Ha ha, ta tin.
Iron Man: Ta mới nói dùng một quả đạn pháo là có thể làm Trại Thôn nổ tung thì nhiệm vụ lập tức xuất hiện.
Iron Man: Nhiệm vụ này tuyệt đối là chuẩn bị cho ta.
Naruto: Ha ha ha! Vua điểm tích lũy, ta tới đây!
All Might: Băng phiến là suối nguồn tội ác, thế mà có người lại muốn lợi dụng nó để khống chế thế giới. Tuyệt đối không thể tha thứ!
Cát Tiểu Luân: Thế giới Hành Động Phá Băng? Hình như cũng không nguy hiểm lắm, ta có nên báo danh hay không đây?
Conan: Ha ha, ta vẫn nên yên lặng xem phát sóng trực tiếp thì hơn.
Tô Đại Cường: Yên lặng xem phát sóng trực tiếp.+ 1.
Yukihira Soma: Yên lặng xem phát sóng trực tiếp.+ 2.
…
Esdeath: Muốn dùng băng phiến khống chế thế giới? Vậy ta sẽ dùng đá bào nhét đầy người hắn.
Esdeath: A! Đại nhân Chúa Cứu Thế, hãy cho ta cùng làm nhiệm vụ với ngươi đi.
Đồ Sơn Nhã Nhã: Ta nữa.
Optimus Prime: Ta… Ta cũng muốn tham gia.
Chúa Cứu Thế: Người muốn tham gia thì theo luật cũ, thảy xúc xắc đi.
Ngay sau đó, vô số xúc xắc xoay nhanh trên màn hình.
Một lát sau mới từ từ dừng lại.
Iron Man và Đồ Sơn Nhã Nhã đều thảy được 6 điểm.
Iron Man: Ha ha! Cám ơn đại nhân Chúa Cứu Thế.
Đồ Sơn Nhã Nhã: Cám ơn đại nhân Chúa Cứu Thế.
Chúa Cứu Thế: Không cần cảm ơn ta, đây đều là điểm số xuất hiện ngẫu nhiên.
Hồng Thất Công: Ha ha, ta lại tin.
“Đinh! Hồng Thất Công bị cấm nói chuyện một ngày."
…
Thế giới Hành Động Phá Băng.
“Đùng!"
“Đùng!"
“Đùng!"
Trên đường phố đột nhiên truyền đến mấy tiếng vang lớn.
Ánh lửa ngút trời, khói đen từ từ dâng lên.
Rất nhiều người xung quanh nghe thấy tiếng nổ nhanh chóng nhìn về phía bên đó.
Không bao lâu sau, hai chiếc xe cảnh sát chạy tới, kéo dây vòng quanh.
Rất nhanh, TV và báo chí đã lập tức đưa tin, nhanh như mưa rền gió dữ.
“Hôm nay, có ba chiếc xe hơi nhỏ gây ra ba vụ tai nạn giao thông nghiêm trọng ở thành phố Đông Sơn.
Chiếc xe thứ nhất lao vào một cao ốc, tài xế tử vong tại chỗ, bảy người bị thương.
Xe thứ hai húc văng xe buýt, tài xế bị thương nặng, mười người bị thương.
Xe thứ ba lao vào trường học khiến năm học sinh bị thương nặng "
"Sau khi kiểm tra thì được biết cả ba tài xế đều dùng băng phiến."
"Đây là vụ tai nạn xe cộ thứ sáu do tài xế dùng băng phiến ở thành phố Đông Sơn trong tháng này."
"Rốt cuộc thì thành phố Đông Sơn đã xảy ra chuyện gì?"
…
Chương 326: Bắt giữ Lâm Thắng Văn, thả người!
Đội điều tra thành phố Đông Sơn.
Trong phòng họp.
Trên mặt tất cả điều tra viên đều che kín uất ức và tức giận.
Bọn hắn là điều tra, sinh ra để phá Băng.
Nhưng, tháng gần đây lại liên tiếp xuất hiện các loại sự kiện Băng.
Đơn giản... Chính là chà đạp đối với hắn, giống như tát mấy cái thật mạnh trên mặt bọn hắn.
Đây là một loại sỉ nhục to lớn!
Ngồi ở chủ vị, Thái Vĩnh Cường nhìn đám người, sau đó bưng ly trà lên, nhẹ nhàng phẩm mấy ngụm.
"Đạp đạp!"
Lúc này, ngoài hành lang truyền đến một loạt tiếng bước chân dồn dập.
Tổng đội Lý Duy Dân, đại đội Mã Vân Ba và người giám sát cao cấp bước nhanh đến.
"Đang họp à? Là liên quan tới tai nạn xe băng gần đây hả?" Giọng nói của Lý Duy Dân đầu tiên là hơi trầm thấp.
Sau đó, bỗng nhiên trở nên nổi giận như sư tử, quát to: "Bây giờ mới bắt đầu họp, có tác dụng không?"
"Rầm!"
Dứt lời, Lý Duy Dân bỗng nhiên đập cái cặp công văn trong tay lên trên mặt bàn, phát ra một tiếng vang thật to.
Tất cả điều tra viên như giống như học sinh bị phạt, lập tức vội vàng đứng thẳng lên.
"Chức trách của các ngươi đâu?"
"Nhiệm vụ của các ngươi đâu?"
"Quốc gia mời các ngươi đến không phải để các ngươi ngồi đây uống trà, đọc báo!"
"Rầm!"
Lý Duy Dân vỗ mạnh lên bàn, hét lớn.
Hiển nhiên, chuyện đã xảy ra ở thành phố Đông Sơn đã làm cho hắn tức giận không nhẹ.
Nửa ngày sau, Lý Duy Dân mới nói: "Thái Vĩnh Cường ở lại, những người khác tranh thủ thời gian đi ra ngoài tìm manh mối cho ta, bắt tất cả các vụ buôn bán băng!"
"Vâng!" Các điều tra viên đồng thanh nói.
Sau khi lên xe, Tống Dương thở dài nói: "Đông Sơn chúng ta thật sự là càng ngày càng loạn."
"Đúng vậy." Lý Phi nói.
"Ta thấy... Chuyện này có quan hệ rất lớn với một ít lãnh đạo vô trách nhiệm!" Tống Dương nói.
Lý Phi hỏi: "Ngươi nói ai?"
"Còn có thể là ai? Đương nhiên là Thái Vĩnh Cường!
Ngươi không thấy bộ dáng thảnh thơi uống trà vừa rồi của hắn à?
Từ khi hắn làm đội trưởng đội điều tra thì có từng phá được án lớn nào chưa?
Không có đúng không?
Ngược lại, Đông Sơn chúng ta còn càng ngày càng loạn.
Thậm chí, ta hoài nghi Thái Vĩnh Cường chính là ô dù của các vụ mua bán băng!
Thật hi vọng Mã đại đội sớm bắt được nhược điểm của Thái Vĩnh Cường, bắt hắn vào đi." Tống Dương nói.
Lý Phi lắc đầu nói: "Thật ra rất nhiều chuyện không thể chỉ nhìn bề ngoài."
"Không thể chỉ nhìn bề ngoài? Ý của ngươi là?" Tống Dương nghi ngờ nói.
Lý Phi suy nghĩ một chút nói: "Giống như Tháp Trại, nó quá sạch sẽ."
"Nói đến Tháp Trại, Lý Phi, ngươi nói lúc nào chúng ta đến xem?
Nói không chừng thật đúng là có thể có phát hiện gì đó." Tống Dương nói.
Lý Phi nói: "Sắp rồi."
Khi hai người đang nói chuyện đã lái xe tới trung tâm thành phố.
"Đùng!"
Lúc này, một chiếc SUV đâm vào trên cột điện.
Khói đen bốc lên, còi hú không ngừng.
Tống Dương bỗng nhiên đạp mạnh phanh lại, trong miệng hùng hổ nói: "Không phải lại là chơi băng chứ?"
Trong chiếc SUV có một người đàn ông lùn đi ra, cơ thể của hắn hơi lung la lung lay, hình như bởi vì tai nạn xe cộ nên hơi choáng váng.
Khi người đàn ông lùn nhìn thấy Lý Phi và Tống Dương đang chậm rãi đi tới thì giống như là chuột nhìn thấy con mèo, nhanh chân bỏ chạy.
"Đứng lại!" Tống Dương hét lớn.
Lý Phi cũng đuổi bám chặt theo.
Người đàn ông lùn vốn là trạng thái không tốt.
Sao có thể chạy thoát khỏi Lý Phi từng sử dụng Thiên Đạo Chi Quang?
Rất nhanh, hắn đã bị Lý Phi mạnh mẽ đè lên trên tường.
"Sao không chạy nữa đi!" Tống Dương nói to.
Người đàn ông lùn tìm lý do nói: "Ta... Ta không có chạy."
"Ngươi không chạy? Có cần ta lấy camera giám sát ra cho ngươi xem hay không?" Lý Phi nói.
"Ta chỉ là mắc tiểu, muốn đi nhà xí." Người đàn ông lùn lại tìm lý do.
"Mắc tiểu? Tốt, đại đội chúng ta cũng ở gần đây, đi đại đội chúng ta đi." Lý Phi không nói lời gì, dắt theo người đàn ông lùn lên xe điều tra.
Đại đội điều tra.
Lý Phi trước tiến hành một loạt kiểm tra cho người đàn ông, nhưng cũng không phát hiện bất cứ vấn đề gì.
Nhưng hắn vẫn hỏi một loạt vấn đề đối với người đàn ông.
"Tên." Lý Phi hỏi.
"Lâm Thắng Văn." Người đàn ông trả lời.
Lý Phi nghe vậy, ngón tay hơi dừng lại.
Lý Phi đã xem phim truyền hình « Hành Động Phá Băng », đương nhiên hắn biết Lâm Thắng Văn, hắn là người của Tháp Trại, cũng là người cực kỳ quan trong nên muốn đánh tan Tháp Trại.
Lý Phi tiếp tục nói: "Vì sao nhìn thấy chúng ta lại bỏ chạy?"
Lâm Thắng Văn đạo: "Quan lớn à, ta nói ta mắc tiểu.
Ngươi chưa từng nghe mắc tiểu sẽ nín chết người à?
Các ngươi kiểm tra trời đất cũng không thể quản người đi ị đánh rắm được chứ?"
Giọng nói của Lâm Thắng Văn là nhẹ nhàng, lạnh nhạt như vậy.
Hiển nhiên, lúc này, hắn đã triệt để bình tĩnh lại.
Lý Phi đột nhiên đứng dậy, dùng một đôi sắc bén con mắt chăm chú nhìn Lâm Thắng Văn, lớn tiếng nói: "Ngươi nói láo! Bởi vì, ngươi đang chế băng."
Cả người như là mãnh thú, bắn ra khí thế mạnh mẽ, dọa đến Lâm Thắng Văn run lẩy bẩy, trên trán toát ra một tầng mồ hôi mịn.
Nửa ngày sau, hắn mới xấu hổ cười nói: "Điều tra viên à, ngươi không có chứng cứ cũng chớ nói lung tung.
Cẩn thận ta tố cáo ngươi tội phỉ báng."
Lý Phi nói: "Ngươi cần chứng cứ hả? Có thể!
Mặc dù trên người ngươi không giấu băng.
Nhưng, ta đoán lúc ngươi chế băng chắc là mặc bộ quần áo này, đúng không?
Trên quần áo chắc chắn còn lưu lại bột băng, chỉ cần làm kiểm tra một chút, rất nhanh sẽ có thể kết quả."
Dứt lời, Lý Phi trực tiếp bước lên kéo áo Lâm Thắng Văn.
"Ngươi làm gì đấy? Điều tra là có thể làm xằng làm bậy hả? Dừng tay lại!" Lâm Thắng Văn hốt hoảng kêu lên.
Nhưng tất cả chỉ phí công mà thôi.
Rất nhanh, Lý Phi đã cầm một chồng tài liệu đi đến, quát to: "Bây giờ ngươi còn cái gì để nói?"
Lâm Thắng Văn lo lắng nói: "Nhất định... Nhất định là ở đâu không cẩn thận dính vào... Ta không chế băng."
Lý Phi nói: "Ồ? Vậy ngươi nói là nơi nào dính vào cái này?"
Lâm Thắng Văn đạo: "Mỗi ngày ta đi rất nhiều nơi, sao ta biết bị dính ở đâu được..."
Lý Phi quát to: "Giảo biện!
Ta khuyên ngươi vẫn là sớm thành thật, nếu không, chờ chúng ta điều tra rõ chuyện của ngươi.
Đến lúc đó, ngươi đừng hối hận.
Có phải ngươi cho là chúng ta không biết gì hết hay không?
Ngươi không phải có quay một đoạn video à?
Nhanh lấy ra cho ta xem một chút, có thể tính ngươi lập công chuộc tội."
"Làm sao ngươi biết ta có quay video rồi?" Hai mắt Lâm Thắng Văn bỗng nhiên co rụt lại, hoảng sợ kêu to.
Lý Phi nói: "Ngươi cho rằng giấu được à? Thế giới này không có tường nào gió không lọt qua được, nhanh giao ra đây.
Nếu không, đến lúc đó sẽ không chỉ là chúng ta điều tra ra tìm ngươi phiền phức.
Mà ngay cả Tháp Trại cũng sẽ tìm ngươi phiền phức."
Lâm Thắng Văn bị dọa đến thân thể run rẩy một trận, mồ hôi trên trán ứa ra như mưa, nhanh chóng chảy xuống.
Bên cạnh, Tống Dương nghe hai người nói chuyện, trong lòng kinh hãi, vô cùng kích động.
Chế băng?
Video?
Lần này thật sắp bắt được cá lớn à?
"Đạp đạp đạp!"
Lúc này, ngoài hành lang vang lên một loạt tiếng bước chân thanh thúy.
Thái Vĩnh Cường đi đến, nói: "Lâm Thắng Văn, ngươi có thể đi."
Ngay sau đó, Lâm Thắng Vũ và Lâm Diệu Hoa đi đến.
Lâm Diệu Hoa trầm giọng nói: "Thắng Văn, đi về nhà thôi."
Lâm Thắng Văn đầu tiên là sửng sốt một chút, sau đó cao hứng nói: "Vâng."
"Không thể để cho bọn hắn đi!" Tống Dương kêu lên.
Lâm Diệu Hoa không nhanh không chậm nhìn về phía Thái Vĩnh Cường.
Thái Vĩnh Cường đành phải lần nữa nói: "Để bọn hắn đi."