Một chớp mắt tiếp theo, lít nha lít nhít xúc xắc nhanh chóng chuyển động trên màn ảnh.
Một lát sau mới vững vàng dừng lại.
Shanks, Cát Tiểu Luân và Ellen ném ra 6 điểm.
Ellen: Rốt cục có thể đi thế giới khác.
Shanks: Cảm ơn đại nhân Chúa Cứu Thế đã cho ta mặt mũi.
Cát Tiểu Luân: Ta... Ta chỉ tùy tiện thảy một cái mà thôi.
Naruto: Tùy tiện thảy một cái thôi hả? Hay là ngươi nhường cơ hội này cho ta đi?
Cát Tiểu Luân: Vậy không được.
Naruto:...
Subaru Natsuki: Vậy ta sẽ ở đây đợi các vị đến.
...
Thế giới Re: Zero.
Subaru Natsuki vừa mới rời khỏi giường, mở cửa phòng đã nhìn thấy Rem và Ram đang vô cùng nghiêm túc làm việc nhà.
Hai người chỉ nhàn nhạt liếc mắt nhìn Subaru Natsuki, sau đó cúi đầu tiếp tục quét dọn vệ sinh.
Sau một khắc, sắc mặt Rem và Ram cùng nhau thay đổi, thân hình lóe lên, nhanh chóng chạy ra ngoài.
Subaru Natsuki hơi không rõ lắm, nhưng nhìn thấy bộ dáng bọn hắn lo lắng như vậy nên cũng vội vàng đi theo.
Lúc này, một đám người áo đen đang đứng trước cổng.
Sau khi Rem và Ram nhìn thấy bọn hắn thì như bị điên, hai mắt trở nên đỏ như máu.
Ram phát ra một tiếng hét trầm thấp, bắn ra một cơn gió lốc mạnh mẽ, gào thét bay về phía những người áo đen.
Rem thì là nhanh chóng quơ Lưu Tinh Chùy, đột nhiên nện như điên về phía người áo đen.
"Ầm!"
"Ầm!"
Thực lực của Rem và Ram không tệ, đột nhiên xuất thủ đã trực tiếp đánh bay mấy người áo đen, máu tươi văng khắp nơi.
Nhưng, khi nàng lần nữa thi triển lực lượng, Phong Ma Pháp lại giống như bị một bức tường vô hình ngăn cản.
Lưu Tinh Chùy càng giống như bị đồ vật gì đó nhìn không thấy quấn chặt, không cách nào đánh xuống.
Sau khi người áo đen đứng ở giữa nhất nhìn thấy Subaru Natsuki thì điên cuồng hét lớn: "Mùi thơm mùi thơm mùi thơm * N!"
Dứt lời, một xúc tu màu đen người thường không nhìn thấy bỗng nhiên phóng về phía Subaru Natsuki.
Nhưng người thường nhìn không thấy không có nghĩa là Subaru Natsuki không nhìn thấy.
Thân hình Subaru Natsuki thoắt một cái đã thành công né sang một bên.
Sau đó, bỗng nhiên hắn ném ra một thanh kiếm dài, chặt đứt cổ tay trái của người áo đen.
Máu tươi chảy ra, tiếng gào thét vang trời.
"Máu máu máu máu máu * N!" Người áo đen điên cuồng kêu to, đồng thời cầm cổ tay trái không ngừng chảy ra máu tươi giờ lên trên đầu, mặc cho máu tươi cực nóng từ trên đầu chảy xuống mặt, từ xa nhìn lại vô cùng dữ tợn.
Nhưng, người áo đen hình như vẫn cảm thấy chưa đủ.
Tay phải của hắn bỗng nhiên nắm chặt, móng tay sắc nhọn như dao đâm vào trong thịt, mặc cho máu tươi càng thêm cực nóng và nóng hổi tùy ý ra.
"Máu máu máu máu * N!"
"Khặc khặc khặc khặc khặc khặc * N!"
"Giết giết giết giết giết * N!"
Người áo đen giống như bị điên, điên cuồng gầm rú, âm thanh vô cùng chói tai.
Lập tức, những người áo đen đứng sau lưng hắn cùng nhau rút ra thanh đao dài bên hông, tản ra khí tức lạnh lẽo, chậm rãi đi về phía Rem, Ram và Subaru Natsuki.
Subaru Natsuki chỉ cảm thấy mình như rơi vào trong vực sâu vô tận, cả người lạnh lẽo, đồng thời nhịn không được liên tục lùi ra sau mấy bước.
Ngay khi người áo đen bước lên trước, giơ cây đao lên định chém vào đầu Subaru Natsuki.
Nơi xa đột nhiên vang lên một âm thanh to rõ: "Bắn tên!"
"Vù!"
Mấy chục cây trường tiễn, bỗng nhiên từ xa tế bay vụt đến, vô cùng chuẩn xác đâm vào trong cơ thể người áo đen.
"Ầm!"
"Ầm!"
Chỉ nghe thấy một âm thanh nặng nề, hiện trường có chút rạo rực.
Tất cả người áo đen đều ngã trên mặt đất, mất đi tất cả âm thanh.
Sau đó, Emilia mang theo một đám hộ vệ bước nhanh chạy tới.
"Ngươi không sao chứ?" Emilia đi tới bên cạnh Subaru Natsuki, quan tâm hỏi.
Subaru Natsuki nhẹ nhàng thở ra, nói: "Ta không sao..."
Lúc này, người đàn ông mặc áo đen bị hai mũi tên đâm vào người, đột nhiên đứng lên, gào to: "Chết chết chết chết chết * N!"
Dứt lời, người đàn ông mặc áo đen bỗng nhiên bắn ra năng lượng mắt thường không thể thấy được.
Những năng lượng này nhanh chóng ngưng tụ thành một cây trường thương sắc bén, phóng về phía Emilia.
Hai mắt Subaru Natsuki híp lại, hét lớn: "Cẩn thận!" Sau đó vội kéo tay Emilia né xang một bên.
"Vù!"
"Vù!"
Ngay lúc đó, hộ vệ cũng nhanh chóng bắn tên.
Lít nha lít nhít mũi tên cùng nhau bắn ra, nháy mắt đâm người đàn ông mặc áo đen thành tổ ong vò vẽ.
Nháy mắt... Không gian trở nên bình tĩnh.
Emilia chưa tỉnh hồn nói: "Gần đây, tín đồ của Ma Nữ liên tiếp xuất động, chỉ sợ tai nạn sắp đến."
Subaru Natsuki an ủi: "Không sau đâu, không bao lâu nữa những nguy cơ này đều sẽ được giải trừ."
Subaru Natsuki nói đến đây, trong đầu nghĩ đến đám người Chúa Cứu Thế.
Emilia cho là hắn đang an ủi mình, khẽ gật đầu một cái, nói: "Ừm."
"Đông đông đông!"
Lúc này, nơi xa đột nhiên vang lên một loạt tiếng vó ngựa.
Crusch Karsten, Wilhelm van Astrea và Felix, cùng với một binh đoàn đi nhanh tới, khiến cho trong rừng cây tràn ngập bụi mù, lá rụng bay lên.
Rất nhanh, Crusch Karsten đã tới trước mặt Subaru Natsuki, nói: "Subaru, liên quan tới đề nghị chinh phạt Cá voi trắng lần trước, ta đồng ý."
Subaru Natsuki hơi sửng sốt, nói: "Cùng... Đồng ý à?"
Crusch Karsten gật đầu nói: "Không sai!"
Felix đi lên phía trước, nói: "Không chỉ chúng ta đồng ý, còn có rất nhiều binh đoàn hỗ trợ nữa, Subaru."
Sau đó, bỗng nhiên Crusch Karsten quay lại, cất cao giọng nói: "Ma Nữ Đố kỵ đã dựng dục ra Cá voi trắng, coi thế giới là bãi săn.
Chà đạp, ngang ngược trên đầu chúng ta đã qua hơn bốn trăm năm!
Trong những năm này, số người chết đi đếm mãi không hết!
Nương theo sương mù hiểm ác này, số lượng mộ bia ngay cả tên cũng không có đang không ngừng gia tăng!
Thế nhưng, thời gian bi thảm đã tới hôm nay sẽ triệt để kết thúc!
Hôm nay, chúng ta sẽ tiêu diệt Cá voi trắng."
"Diệt Cá voi trắng!"
"Diệt Cá voi trắng!"
Hiện trường lập tức vang lên tiếng gầm rú nhiệt liệt.
Một số người càng bởi vậy kích động nhiệt lệ rưng hốc mắt.
Những năm này... Bọn hắn có quá nhiều khuất nhục và bi thương.
Bọn hắn thống hận Cá voi trắng, không giờ khắc nào không muốn báo thù.
Hôm nay, rốt cục có thể hoàn thành nguyện vọng này!
Emilia vui vẻ nói: "Subaru, chúng ta đã thành công."
Subaru Natsuki há to miệng, nhưng căn bản không nói nên lời.
Hắn đã từng rất muốn tiêu diệt Cá voi trắng.
Nhưng, chỉ là đã từng mà thôi.
Bây giờ căn bản không cần thiết.
Bởi vì, đại nhân đám người Chúa Cứu Thế rất nhanh sẽ đến đây.
Bọn hắn lại trợ giúp mình tiêu diệt kẻ địch.
Mình có cần khuyên đám người này không cần phải đi đánh Cá voi trắng hay không đây?
Thế nhưng, nhìn bộ dáng hưng phấn và kích động của đám người.
Nếu như mình mở miệng, có thể trực tiếp bị bọn hắn đánh chết tại chỗ hay không?
Felix thấy Subaru Natsuki còn hơi sững sờ, thế là, nói khẽ: "Bên trên địa long, Subaru."
Sau đó, cũng không đợi Subaru Natsuki trả lời, hai tay nhẹ nhàng nhấc lên đã mang Subaru Natsuki bỏ lên trên địa long.
Crusch Karsten liếc nhìn đám người một vòng giơ cao vũ khí, cao giọng kêu lên: "Xuất phát!"
"Đông đông đông!"
Như vậy, một đám người, không ngừng tiến vào chỗ sâu, làm bốc lên bụi mù đầy trời.
Chương 354: Chém giết Cá voi trắng, đến!
Đám người vội vàng muốn báo thù nên tốc độ tiến lên cực kỳ nhanh.
Không bao lâu đã vượt qua khu rừng rậm rạp, đi tới một cánh đồng cỏ bát ngát
Mặt trời treo lơ lửng trên bầu trời, vạn dặm không một bóng mây.
Một đám ngỗng trời đang chậm rãi bay qua, đồng phát ra một loạt tiếng kêu to âm trầm.
Crusch Karsten hỏi: "Chính là chỗ này hả?"
Subaru Natsuki vừa chuẩn bị trả lời...
Lúc này, vốn dĩ bầu trời sáng sủa đột nhiên tràn ngập ra một vòng sương mù dày đặc, làm toàn bộ thế giới trở nên mịt mờ, nhiều hơn một tia lạnh lẽo.
"Ngang!"
Ngay lúc đó, một con Cá voi trắng hình thể to lớn, trên đầu lơ lửng một đám sáng kỳ dị xuất hiện trên bầu trời.
Nó nhẹ nhàng thở ra, không ngừng phun ra sương trắng.
"Là Cá voi trắng!"
"Nó thật xuất hiện!"
"Mọi người cẩn thận sương trắng."
"Giết, nhất định phải giết nó!"
Đám người cùng nhau kêu to, có người rút ra đao lớn, có người nâng ma trượng lên...
Crusch Karsten lập tức chỉ huy nói: "Pháo Ma pháp, tấn công!"
Một dãy lớn pháo Ma pháp cùng nhau bắn ra đạn pháo đáng sợ, cùng nhau mạnh mẽ bắn lên người Cá voi trắng.
"Đùng!"
m thanh điếc tai nhức óc không ngừng vang vọng khắp trời đất.
Cá voi trắng thì phát ra một tiếng tru chói tai.
"Xùy!"
Những chỗ trên cơ thể Cá voi trắng bị đạn Ma pháp bắn trúng thì lập tức phun ra một đám sương mù dày đặc.
"Tấn công!" Crusch Karsten lần nữa kêu to.
"Vù!"
Lại là một loạt đạn Ma pháp cùng nhau bắn ra.
"Ngang!"
Cá voi trắng lần nữa ngửa mặt lên trời thét dài, đồng thời lại phun ra một đám sương mù dày đặc.
Lúc này, Cá voi trắng giống như nổi giận, mở to cái miệng của mình ra, sau đó lao nhanh xuống phía dưới.
Nhìn bộ dáng đó... giống như muốn nuốt tất cả mọi người vào trong bụng.
Tốc độ cực nhanh, uy thế mạnh mẽ.
Làm cho người ta như muốn ngã xuống đất.
Nhưng, Wilhelm tóc bạc phơ lại không sợ hãi chút nào.
Ngược lại, trên mặt hắn hiện ra một vẻ cực kỳ hưng phấn.
Hắn nhảy thẳng lên bay về phía Cá voi trắng, đồng thời nhanh chóng rút trường kiếm ra.
"Xoạt!"
Chỉ thấy ánh sáng chói mắt tùy ý bắn ra, nhưng từ đầu đến cuối đều không tạo thành thương tổn quá lớn cho Cá voi trắng.
Thế là Wilhelm lần nữa nhảy lên, nhảy đến trên đầu Cá voi trắng, đồng thời cầm kiếm mạnh mẽ đâm vào trong mắt của Cá voi trắng.
"Ngang!"
Máu tươi chảy ra, tiếng gầm rú làm rung động trời.
Sương trắng càng thêm nồng đậm, điên cuồng phun ra.
Nháy mắt bao phủ toàn bộ thế giới vào trong màn sương trắng xóa.
Người dưới đất chỉ có thể thấy được phạm vi không quá một mét quanh mình.
"Ầm!"
"Ầm!"
Những sương trắng này bỗng nhiên ngưng tụ thành vô số pháo khí kinh khủng, đánh một đám người bay ra ngoài.
Cũng có người phản ứng nhanh đã vội vàng né sang một bên.
Nhưng dù vậy, pháo khí cũng lưu lại rất nhiều cái hố thật sâu trên mặt đất.
"Sương trắng này là cái gì vậy?"
"Không ngờ lại có uy lực lớn như thế."
"Thật đáng sợ."
"Ngang!"
Khi mọi người ở đây đang bàn tán thì một cái miệng to lớn cắn về phía này, nháy mắt trực tiếp nuốt mấy người vào bụng.
Máu tươi văng khắp nơi, tiếng kêu rên không dứt.
Uy áp kinh khủng dọa cơ thể đám người như nhũn ra, không thể điều khiển được cơ thể, nháy mắt đánh mất dũng mãnh và cường hãn lúc trước.
Trước mặt tử vong, cơ thể không chịu khống chế, ngay cả ý chí chiến đấu cũng không còn.
"Ngang!"
Nhưng làm cho bọn hắn càng thêm sợ hãi là chẳng biết lúc nào trên bầu trời lại xuất hiện ba con Cá voi trắng.
Cơ thể của bọn chúng to như một ngọn núi, không ngừng bay lượn trên bầu trời, phát ra khí tức vô cùng kinh khủng.
Một con Cá voi trắng đã không cách nào chém giết.
Không ngờ bây giờ lại xuất hiện ba con!
Đối mặt với ba con Cá voi trắng, giống như đối mặt với Tử Thần cao cao tại thượng, lạnh lẽo, kinh khủng.
Tất cả mọi người không sinh ra ý chí tiếp tục chiến đấu nữa, lần lượt quỳ trên đất.
Nếu phản kháng cũng không thể thay đổi gì thì dứt khoát lựa chọn từ bỏ.
Subaru Natsuki liếc nhìn đám người một lần, sau đó ngẩng đầu nhìn ba con Cá voi trắng trên bầu trời, trong lòng lo lắng nói: "Quả nhiên giống như đúc với nội dung trong Anime."
Sau đó, hắn vội vã đi tới bên cạnh Crusch Karsten và Wilhelm, nói: "Ta biết phương pháp đối phó với Cá voi trắng."
"Cái gì? Ngươi biết?" Vốn dĩ trên mặt mấy người này đang vô cùng mờ mịt, rốt cuộc trở nên tươi sáng rực rỡ lên.
Subaru Natsuki dùng sức gật đầu nói: "Đúng vậy, bởi vì trên thực tế chỉ có một con Cá voi trắng."
Sau đó, Subaru Natsuki nói ra suy nghĩ của mình, đồng thời nhanh chóng thực hiện.
Đầu tiên, Subaru Natsuki bị ném lên bầu trời, hấp dẫn con Cá voi trắng đầu đầy máu trên cùng.
Sau đó, tất cả mọi người nắm chắt cơ hội dùng năng lượng pháo bắn gãy cây đại thụ cách đó không xa, dùng nó đè lên người con Cá voi trắng.
"Đùng!"
Đất rung núi chuyển, bụi mù khắp nơi.
Quả nhiên, giống như Subaru Natsuki nói.
Khi con Cá voi trắng đầu đầy máu bị đè xuống, hai con Cá voi trắng còn lại đã trực tiếp hóa thành không khí, biến mất không thấy gì nữa.
Đến tận đây, trận chiến chinh phạt Cá voi trắng đã thắng lợi viên mãn.
Tất cả mọi người cùng nhau vui vẻ hô to.
Cũng có không ít người vui đến chảy nước mắt.
Qua nhiều năm như vậy, vô số bạn bè và người thân của bọn hắn đều bị Cá voi trắng giết chết.
Hôm nay, cuối cùng đã có thể báo thù cho bọn họ!
"Subaru, ngươi thật là tuyệt người!"
"Cảm ơn ngươi, Subaru."
Từng âm thanh khen ngợi và cảm ơn liên tục vang lên.
"Xoạt!"
Đúng lúc này, không gian xung quanh hơi rung động.
Ngay lúc đó, Diệp Húc, Ellen, Shanks và Cát Tiểu Luân cùng nhau xuất hiện bên cạnh.
"Hả? Các ngươi là ai?" Crusch Karsten trầm giọng hét to.
Khả năng quan sát của nàng vô cùng nhạy bén, lập tức xác định trước đó đám người Diệp Húc tuyệt đối không có trong đội ngũ.
Bọn hắn mặc quần áo kỳ lạ, hơn nữa, còn xuất hiện đột ngột như thế, không thể không làm cho nàng cảnh giác.
Mấy người Rem và Ram cũng vô cùng cẩn thận đánh giá Diệp Húc.
Subaru Natsuki vội nói: "Bọn hắn là bạn của ta."
Đám người nghe như vậy thì mới yên tâm xuống.
Diệp Húc liếc nhìn hiện trường một chút, khi nhìn thấy Cá voi trắng bị cây đại thụ đè lên người, hiểu rõ nói: "Đã chém giết Cá voi trắng rồi à?"
"Đúng thế." Subaru Natsuki trả lời.
Diệp Húc gật đầu, sau đó, đưa lực chú ý vào trong nhóm chat bao lì xì Chư Thiên, đồng thời mở ra hệ thống trực tiếp.
Ngụy Vô Tiện: @ Lam Vong Cơ, mấy người đại nhân Chúa Cứu Thế đã đến thế giới Re: Zero.
Lam Vong Cơ: Ừm.
Hồng Thất Công: Ha ha! Các ngươi nhìn gương mặt ngơ ngác của Cát Tiểu Luân kìa.
Conan: Nhóm người đại nhân Chúa Cứu Thế vừa tới mà xung quanh đã bị phá hoại thành như vậy rồi?
Conan: Quả nhiên, vẫn là yên lặng xem trực tiếp thích hợp với ta hơn.
Tô Đại Cường: Xem trực tiếp.+ 1.
Nobita: Xem trực tiếp.+ 2.
...
Quách Tương: Wow! Hai chị em sinh đôi bên cạnh là Rem và Ram hả? Thật là thật xinh đẹp, quá đáng yêu.
Quách Tương: Nếu được ôm lấy hai nàng chắc chắn rất dễ chịu.
...
Diệp Húc nhìn thấy mấy tin nhắn này thì không kìm lòng được, dời ánh mắt nhìn qua bên cạnh.
Chỉ thấy...
Hai tấm gương mặt giống nhau như đúc, một đôi mắt to sáng lóng lánh và cái miệng nhỏ nhắn cực kỳ động lòng người.
Dáng người có lồi có lõm, mặc trang phục hầu gái giống nhau như đúc.
Có lẽ, hai người vì dễ phân biệt.
Nên một người có mái tóc màu xanh da trời, một người có mái tóc màu hồng phấn... Có lẽ vì nguyên nhân này nên mới đánh vào thị giác của người ta mãnh liệt hơn.
Chương 355: Nể mặt ta, hợp tác!
Hình như Rem và Ram cũng cảm nhận được ánh mắt của Diệp Húc, hai khuôn mặt xinh đẹp nhanh chóng hiện lên một tia đỏ ửng.
Diệp Húc thấy vậy, lúc này mới thu hồi ánh mắt, sau đó thảy xúc xắc độ khó trong nhóm chat Bao lì xì Chư Thiên
"Xôn xao!"
Xúc xắc màu đen khổng lồ nhanh chóng xoay tròn trong nhóm, một lát sau từ từ dừng lại ở mặt “3" điểm.
Độ khó và khen thưởng điểm tích lũy X3.
…
Thế giới Re: Zero.
Mọi người vừa kiểm tra người bệnh vừa không ngừng bàn tán.
"Rốt cuộc giết được Cá voi trắng."
"Bên chúng ta đã chết ba người."
"Nơi này có hai người chết."
Nói đến người chết, bầu không khí lập tức trở nên trầm trọng.
"Khục khục, nếu mọi người không muốn nhìn thấy người chết đến như vậy thì để ta giúp một tay nhé."
Lúc này có một giọng nói vang lên từ phía xa.
Tiếp theo, một chùm laser bay về phía giữa trán Subaru Natsuki.
Một luồng khí chết chóc dày đặc điên cuồng dâng lên trong lòng Subaru Natsuki, lông tơ cả người hắn dựng thẳng lên, Ma Nữ Xú Vị nhanh chóng khuếch tán.
"Đang!"
Lúc này, một bóng hình cao lớn đột nhiên xuất hiện ở trước mặt Subaru Natsuki, người đó dùng đao cản chùm laser kia hết sức dễ dàng.
Người đó chính là Shanks.
Shanks gác đao dài trên vai, nói: "Nè nè, đừng có ra tay đột ngột như vậy chứ."
"Ngươi là ai mà có thể cản được đòn tấn công của ta?" Người áo đen ở nơi xa nắm chặt hai tay lại, nhìn chằm chằm Shanks với một đôi mắt đỏ như máu.
"Ta tên là Shanks."
Khi Shanks vừa dứt lời thì có ba gã áo đen khác xuất hiện từ bên trái, bên phải và phía sau. Mỗi tên đều tràn ngập hơi thở lạnh lẽo, làm người khác không rét mà run.
"Bộ hạ cũ của Ma Nữ à?" Crusch Karsten trầm giọng hỏi.
Dứt lời, nàng đột nhiên vung kiếm lên rồi bắn ra một tia kiếm mang về phía tên áo đen đằng trước.
"Đông!"
Khi kiếm mang bay vụt đến trước mặt thì tên áo đen hoàn toàn không có bất cứ động tác gì, bởi vì đòn tấn công kia đã bị chặn bởi một bức tường năng lượng mà người thường không thể nhìn thấy.
"Ừm, lực lượng không tệ, vậy trả lại gấp đôi cho ngươi đi."
Tên áo đen nở nụ cười giễu cợt rồi giơ tay lên.
Hắn nói được thì làm được, một tia kiếm mang to hơn gấp đôi tia trước đó bay thẳng về phía Crusch Karsten.
Wilhelm vội vàng nâng trường kiếm lên để ngăn cản.
"Phanh!"
Nhưng uy lực của kiếm mang thật sự đáng sợ, Wilhelm bị đánh phải lùi lại hơn mười mét và kéo ra một cái rãnh sâu trên mặt đất trước khi dừng lại.
Diệp Húc liếc nhìn bốn gã áo đen xung quanh, thản nhiên nói: "Vậy bắt đầu làm nhiệm vụ đi."
"Được." Eren vô cùng hưng phấn lao tới phía sau tên áo đen.
Khi chạy được nửa đường thì hắn đột nhiên cắt lòng bàn tay mình.
"Xoạt!"
Ngay sau đó, hắn lập tức hóa thành một con Titan cao hơn mười mét với hàm răng vô cùng dữ tợn.
Mọi người xung quanh thấy vậy thì không khỏi la to.
"Đó là cái gì?"
"Thứ này là anh chàng vừa rồi à? Tại sao hắn lại đột nhiên trở nên to lớn như vậy?"
"Hơn nữa còn không có mặc quần áo…"
"Các cô gái mau nhắm mắt lại."
"Không cần nhắm mắt đâu, hình như hắn ta không có cái đó … Chẳng lẽ hắn cũng là con gái?"
Trong lúc mọi người kinh ngạc và nghi ngờ thì Eren đã vọt tới trước mặt người áo đen, hai nắm đấm cực nóng như là thiên thạch nện lên người đối phương.
"Phanh!"
Nhưng nắm đấm của hắn lại bị một bức tường năng lượng vô hình cản lại như kiếm mang trước đó.
“To xác đấy, nhưng mà thực lực hơi bị yếu." Người áo đen nhếch miệng cười nói.
Ngay sau đó, bức tường năng lượng chợt ngưng tụ thành một cột năng lượng to lớn, hất mạnh Eren ra xa mấy thước.
Eren không thèm để ý, hắn tiếp tục xông thẳng về phía người áo đen rồi tung nắm đấm một lần nữa.
"Ta nói rồi, thực lực của ngươi hơi yếu." Người áo đen cười mỉa mai.
Eren trầm giọng nói: "Vậy hả?"
Lúc này đây, nắm đấm của Eren trở nên trong suốt và cứng rắn như là kim cương.
"Phanh!"
Cú đấm này khiến cho bức tường năng lượng như là một tấm kính bị va đập mạnh, nó bắt đầu xuất hiện các vết nứt rồi cuối cùng vỡ tan tành.
"Cái gì?" Đôi mắt của tên áo đen hơi co lại, trên mặt hiện ra một tia khó tin.
Nhưng phản ứng của hắn lại không hề chậm một chút nào, thân hình hóa thành một ảo ảnh, nhanh chóng né sang một bên.
Sau đó cả hai thay phiên tấn công và né tránh liên tục.
…
Mặt khác, Shanks vác đại đao đi đến trước mặt tên áo đen.
"Đông!"
"Đông!"
Mỗi bước đi của hắn đều phát ra một âm thanh nặng nề, mỗi một bước đều gây áp lực cực lớn lên người tên áo đen, buộc hắn phải từ từ lùi về phía sau.
Cuối cùng, tên áo đen như là không thể chịu nổi loại áp lực này nữa, hắn hét to một tiếng rồi tập trung toàn bộ năng lượng vô hình tấn công Shanks.
"Đang!"
Shanks tùy tiện dùng chuôi đao để ngăn cản đòn tấn công, đồng thời nhìn đối phương với ánh mắt sắc bén, nắm tay siết chặt, nói: "Nể mặt ta, ngã xuống đi!"
"Xoạt!"
Một lực lượng cực kỳ mạnh mẽ bộc phát quanh người Shanks, nó như một ngọn núi khổng lồ và khủng bố đè nặng lên người của tên áo đen kia.
"Bùm!"
Tên áo đen cảm thấy đầu mình từ từ cúi xuống, cả người hoàn toàn không có cảm giác gì, cuối cùng ngã mạnh xuống đất.
…
Cát Tiểu Luân cúi người lao về phía gã áo đen bên trái.
Nhưng thay vì tấn công trực diện thì hắn lại quan sát trận chiến của Shanks và Eren.
Cái này khiến cho tên áo đen đối diện chờ đợi đến mất kiên nhẫn.
Hắn hít sâu một hơi rồi phun ra một cột năng lượng mà mắt thường nhìn không thấy, đánh văng Cát Tiểu Luân ra xa.
Nếu là người bình thường thì chắc là đã hộc máu, cả người không còn sức lực khi bị loại lực lượng như vậy đụng phải.
Cát Tiểu Luân có được Lá Chắn Thịt Ngân Hà Chi Lực, hơn nữa hắn từng sử dụng Thiên Đạo Chi Quang cho nên cũng không bị thương tổn quá nghiêm trọng.
Chẳng bao lâu thì hắn đã đứng lên như một người bình thường.
Người áo đen thấy vậy, đôi mắt hắn hơi nheo lại, trầm giọng nói: "Để ta xem ngươi có thể chặn được bao nhiêu lần!"
Dứt lời, hắn lại ngưng tụ một cột năng lượng nữa rồi bắn về phía Cát Tiểu Luân.
Lúc này hiển nhiên là Cát Tiểu Luân đã chuẩn bị sẵn sàng, hắn hét lớn: "Câm lặng!"
"Phanh!"
Tên áo đen ở xa đột nhiên cảm thấy đầu mình nặng dần, sau đó ngã mạnh trên mặt đất.
Cát Tiểu Luân chớp thời cơ nhìn về phía Eren, người còn đang chiến đấu, và Shanks, người đã kết thúc trận chiến của mình.
Đôi mắt hắn xoay tròn rồi nhanh chóng chạy tới bên cạnh Eren, nói: "Eren, chúng ta hợp lực đánh bọn họ, ngươi thấy thế nào?"
"Tốt." Eren lập tức đồng ý không chút do dự.
Cát Tiểu Luân nghe vậy, trên mặt hắn hiện lên một nụ cười rồi kêu to: "Câm lặng!"
"Đông!"
Tên áo đen chiến đấu với Eren cũng giống như tên áo bên trái, đầu hắn từ từ cúi xuống, sau đó ngã mạnh xuống đất.
Eren bắt lấy thời cơ, lập tức vung nắm đấm.
"Phanh!"
Máu tươi văng khắp nơi, đất đá bay tứ tung.
Một đấm biến đối phương thành bánh nhân thịt.
Chương 356: Hoàn thành nhiệm vụ, mạnh!
Lúc này, tên áo đen bên trái chậm rãi đứng lên.
Hình như do té ngã đột ngột cho nên hắn rất tức giận, hai tròng mắt đỏ như máu, tỏa ra hơi thở vô cùng hung dữ.
Hắn trầm giọng quát: "Chết đi!"
Dứt lời, cả người tên áo đen chợt dâng lên năng lượng nồng đậm, sau đó bắn thẳng về phía Cát Tiểu Luân.
Cát Tiểu Luân hét lớn: "Câm lặng!"
"Phanh!"
Vẫn như trước đó, tên mặc đồ đen nặng nề ngã xuống đất.
Titan Eren chớp thời cơ lao tới trước mặt tên áo đen trong nháy mắt, sau đó dùng nắm tay kim cương nện xuống người đối phương.
Máu đỏ bắn ra, mặt đắt chấn động kịch liệt.
Sự hợp lực giữa Cát Tiểu Luân và Eren đã thành công tiêu diệt hai tên áo đen.
…
Diệp Húc nhìn tên áo đen bên phải với ánh mắt vô cùng bình đạm, nói: "Subaru Natsuki, ngươi muốn thử không?"
Subaru Natsuki vội nói: "Không, không cần đâu…"
Hắn vừa mới tận mắt chứng kiến thực lực của người áo đen. Hắn ta có thể dễ dàng ngăn cản đòn tấn công của Crusch Karsten, sau đó tiện tay đánh bay Wilhelm ra xa. Loại lực lượng này … Căn bản không phải là thứ mà hắn có thể chống lại.
Diệp Húc nói không chút để ý: "Được rồi."
Vừa dứt lời, Diệp Húc phất tay, bộc phát ra một luồng sáng rực rỡ rồi đâm xuyên qua giữa mày tên áo đen.
Một đóa hoa máu lộng lẫy lập tức nở rộ, kiều diễm và bắt mắt.
"Lạch cạch!"
Người áo đen chưa kịp phản ứng gì thì đã ngã xuống đất, phát ra một âm thanh nặng nề.
Đến tận đây, bốn người áo đen trước, sau, trái và phải đều đã chết.
"Xoạt!"
Cũng chính vào lúc này, cơ thể của bốn gã áo đen ngã trong vũng máu đột nhiên tràn ra từng luồng khí màu đen dày đặc.
Những luồng khí đen này liên tục bay lên bầu trời, chúng dần che lấp ánh mặt trời và biến cả bầu trời trở nên tối tăm.
Một cơn gió mạnh từ xa thổi tới, nhấc lên khói bụi mịt mù.
Bầu không khí ở hiện trường đột nhiên trầm trọng và quỷ dị.
Mồ hôi không ngừng tuôn ra trên trán rất nhiều người, trong lòng ai nấy đều vô cùng hoảng loạn.
"Ong!"
Ngay sau đó, một đôi mắt đỏ như máu, to như trăng tròn chậm rãi xuất hiện trên bầu trời đen kịt, yêu dị và rợn người.
Bất kỳ ai nhìn thấy đôi mắt này cũng run rẩy từ tận sâu trong linh hồn, muốn cúi đầu quỳ xuống.
Ngay sau đó, trên trời cao vang lên một giọng nói ồm ồm.
"Không ngờ các ngươi có thể giết chết thuộc hạ của ta, xem ra ta đã xem thường các ngươi rồi. Hình như lần này các ngươi đang săn giết Cá voi trắng đúng không? Vậy hãy để Cá voi trắng chơi với các ngươi đi."
Ngay khi nói xong những lời này, trên bầu trời đen kịt đột nhiên xuất hiện một, hai, ba… mấy chục, gần một trăm con Cá voi trắng có kích thước khổng lồ như trước đó.
Mỗi con Cá voi trắng đều chậm rãi phun ra sương trắng, sau đó há mồm phát ra những tiếng gào rống rung trời.
Thấy vậy, tất cả mọi người cảm thấy cơ thể như nhũn ra, đầu óc trống rỗng, trên mặt che kín vẻ tuyệt vọng.
Phải biết rằng, trước đó họ gần như đã vắt kiệt sức lực và dùng cạn kiệt mọi thứ, sau cùng tập hợp sức lực mới có thể miễn cưỡng giết chết được một con cá voi trắng mà thôi.
Nếu như lại có lần thứ hai thì họ cũng chưa chắc mình có thể thành công lần nữa hay không?
Nhưng tình huống hiện tại là như thế nào?
Gần một trăm con Cá voi trắng đột nhiên xuất hiện trên bầu trời.
Bây giờ… Bọn họ nên ngăn cản như thế nào đây?
"Ngang!"
Cá voi trắng tiếp tục ngửa mặt lên trời rít gào, nó gầm lên một tiếng rung chuyển cả bầu trời và bắn ra màn sương trắng càng thêm dày đặc.
Những màn sương mù dày đặc này tiếp tục lan rộng ra, sắp sửa bao phủ mọi người ở bên trong.
Lúc này, Diệp Húc ngẩng đầu, nhàn nhạt nói: "Ồn quá, câm miệng hết đi."
"Ong!"
Trong phút chốc, một luồng khí thế kinh người lao thẳng lên trời.
Giờ phút này, Diệp Húc dường như đã trở thành một vị quân vương, một vị hoàng đế, thậm chí là Thần Vương tối cao!
Lệnh của Thần Vương, không thể từ chối!
"Phanh!"
"Phanh!"
Những con cá voi trắng đang bay lượn trên bầu trời, rít gào liên tục và phun ra sương trắng dày đặc đột nhiên rơi từ trên trời xuống đất như thiên thạch, liên tục phát ra những tiếng nổ lớn.
Mặt đất rung chuyển dữ dội, khói bụi bốc lên khắp nơi rồi nhấc lên một cơn lốc mạnh mẽ.
Mọi người nhìn cảnh tượng này đều ngẩn người, mắt trợn tròn.
Chuyện gì đang xảy ra ở đây thế này?
Tại sao Cá voi trắng lại rơi xuống đất?
Toàn bộ thế giới rơi vào yên lặng ngắn ngủi.
Một lúc lâu sau, trên bầu trời lại vang lên một giọng nói lanh lảnh.
"Rốt cuộc thì ngươi là ai?"
Giọng nói đó giống như một tiếng sấm cực lớn vang ầm ầm bên tai mọi người.
Diệp Húc khẽ cau mày, trầm giọng nói: "Quả nhiên là chủ nào thì tớ nấy mà."
Dứt lời, hắn giơ tay lên.
Một bàn tay vàng che trời lướt qua, đi đến đâu thì khí đen và sương trắng đều tan biến.
Tiếp đó, bàn tay khổng lồ kia tóm gọn đôi mắt đỏ như máu trên bầu trời và cả tên áo đen ẩn núp bên trong.
"Phanh!"
Cuối cùng, đôi mắt đỏ như máu và tên áo đen kia vỡ tan như bọt nước trong bàn tay vàng, cả hai hóa thành một cơn mưa máu nhè nhẹ, theo gió rơi xuống.
Yên tĩnh!
Hiện trường… Lại lần nữa chìm vào sự yên tĩnh.
Một lời, Cá voi rơi!
Bàn tay vàng, xé trời!
Tất cả những điều này đã hoàn toàn vượt qua sức tưởng tượng của đám người Rem, Ram.
Mọi người nhìn bầu trời vẫn còn chói chang ánh vàng, nhất thời sững sờ.
Mà trên mặt của đám người Diệp Húc lại hiện ra một nụ cười.
Bởi vì một âm thanh thanh thúy vừa mới vang lên trong nhóm chat Bao lì xì Chư Thiên.
"Đinh! Hoàn thành nhiệm vụ, nhóm 5 người chém giết tiểu phân đội Tử Thần."
"Đinh! Thành tấn công phát động hệ thống gấp bội, khen thưởng X3 điểm tích lũy."
"Đinh! Chúc mừng Chúa Cứu Thế đạt được 13,5 vạn điểm tích lũy."
"Đinh! Chúc mừng Shanks đạt được 9 vạn điểm tích lũy."
"Đinh! Chúc mừng Cát Tiểu Luân đạt được 9 vạn điểm tích lũy."
"Đinh! Chúc mừng Eren đạt được 9 vạn điểm tích lũy."
"Đinh! Chúc mừng Subaru Natsuki đạt được 4,5 vạn điểm tích lũy."
Hồng Thất Công: Nhìn thấy số điểm tích lũy này ta đang không ngừng chảy nước miếng.
Ngụy Vô Tiện: Ta đã chảy nước miếng đầy đất rồi.
Ngụy Vô Tiện: @ Lam Vong Cơ, điểm tích lũy chính là thứ rất tốt. Ta trở nên mạnh như vậy đều vì điểm tích lũy.
Lam Vong Cơ: Mạnh?
Ngụy Vô Tiện: Sao, ngươi muốn thử à?
Lam Vong Cơ: Được.
Hinamori Amu: Vì sao ta nghe đối thoại giữa Lam Vong Cơ và Ngụy Vô Tiện thì trong đầu lại hiện ra hình ảnh nào đó vậy?
Hinamori Amu: Hai người các ngươi định làm gì?
Naruto: Nhất định lần sau ta sẽ đạt được nhiều điểm tích lũy hơn nữa!
Phùng Bảo Bảo: Bàn tay vàng.
Esdeath: Bàn tay của đại nhân Chúa Cứu Thế! Quá tuyệt vời!
Yagami Raito: Quả nhiên… Là lực lượng vượt qua thần linh.
Yagami Raito: Điểm tích lũy à?
…
Diệp Húc nhìn lướt qua tin nhắn trong nhóm, trong lòng vui vẻ hơn nhiều so với mặt ngoài.
Bởi vì trong đầu hắn lại vang lên một âm thanh thanh thúy.
"Đinh! Kích hoạt hệ thống gấp bội, khen thưởng X2 điểm tích lũy."
Tiếp theo, 13,5 vạn điểm tích lũy mà Diệp Húc thu được ban đầu đã biến thành 27 vạn trong nháy mắt!
Một lần nhiệm vụ đạt được 27 vạn điểm tích lũy!
Quả là khen thưởng phong phú!
Nếu như bị các thành viên trong nhóm chat biết thì e là mọi người sẽ ghen ghét tới đỏ mắt.
Chương 357: Trở lại, tính kế!
Một lúc sau, Diệp Húc mới thu hồi suy nghĩ.
Hắn thoáng nhìn những người bị thương trong trận chiến với Cá voi trắng trước đó rồi vung tay lên, những tia sáng vàng kim lập tức phát ra khắp nơi.
Những tia sáng này giống như mấy tấm lụa mỏng, chậm rãi lướt qua những người bị thương.
Trong tích tắc, vết thương của mọi người nhanh chóng lành lại với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, khuôn mặt tái nhợt của mọi người hồng hào trở lại.
Mọi thứ quả thực như Thần Tích!
Tất cả mọi người đều lộ ra vẻ mặt khó tin.
Lúc này Diệp Húc nói: "Cá voi trắng đã chết, nhiệm vụ hoàn thành, Subaru Natsuki, chúng ta đi đây."
Subaru Natsuki còn chưa nói gì thì Emilia đứng bên cạnh đã lên tiếng: "Xin ngài chờ một chút."
Diệp Húc hơi sửng sốt, nghi ngờ hỏi: "Có chuyện gì à?"
"Là thế này… Ngươi là bạn của Natsuki, hơn nữa đã giúp chúng ta giải quyết nguy cơ, đồng thời còn chữa trị cho mọi người. Chúng ta có thể mời các ngươi ăn một bữa cơm không?" Emilia nói.
Rem lập tức tiếp lời: "Chúng ta chắc chắn sẽ tiếp đãi các ngươi thật tốt."
"Đúng vậy, sẽ tiếp đãi thật tốt." Ram cũng nói.
Diệp Húc nghe thấy giọng nói ngọt ngào của các cô gái, ánh mắt của bọn họ ánh lên sự chờ mong.
Tiếp đãi?
Diệp Húc không khỏi nuốt nước miếng một cái, nói: "Đúng lúc chúng ta cũng hơi đói bụng, vậy thì cung kính không bằng tuân mệnh."
Diệp Húc đã nói như vậy thì Shanks, Cát Tiểu Luân và Eren đương nhiên sẽ không phản đối.
Chẳng bao lâu thì cả nhóm đã đi vào một cung điện nguy nga.
Những món ăn thịnh soạn được bày đầy ở trên bàn.
Cát Tiểu Luân và Eren chưa từng gặp được trường hợp như vậy, khi nào thì bọn họ nhìn thấy nhiều món ăn ngon như vậy chứ?
Đôi mắt hai người nhìn chằm chằm bàn tiệc rồi nuốt nước miếng.
Rem dường như nhìn thấy sự khẩn trương của họ, nàng mỉm cười ngọt ngào rồi nói: "Mọi người thích gì thì cứ ăn thoải mái."
Cát Tiểu Luân nghe vậy thì lập tức dẫn đầu vươn tay cầm lấy một cái móng heo rồi cho vào miệng.
Eren và Shanks cũng nhanh chóng cầm một cái móng heo lên.
"Bẹp, bẹp!"
"Lộc cộc, lộc cộc!"
Mọi người đều ăn uống thả cửa, mặt mũi dính đầy cặn thức ăn.
Rem chậm rãi đi đến bên cạnh Diệp Húc, nàng rót thêm một ly rượu cho Diệp Húc rồi nói: "Đây là loại rượu nho ủ hai mươi năm vừa mới lấy khỏi hầm rượu, mời ngài thưởng thức."
Hai mắt của Diệp Húc hơi sáng lên, hắn gật đầu nói: "Được."
Sau khi uống xong một ly, Diệp Húc cảm thấy trong miệng trào ra một hương vị ngọt ngào, sau đó lại như lửa đốt chậm rãi lan tràn khắp cơ thể.
Hắn không khỏi khen ngợi: "Rượu ngon."
"Ngài thích là tốt rồi." Rem mỉm cười ngọt ngào, đồng thời còn dùng khăn tay lau giọt rượu bên miệng Diệp Húc một cách vô cùng cẩn thận.
Có lẽ là do tác dụng của rượu.
Hoặc có lẽ do sau khi Rem trở lại thì nàng đã đi tắm và thay quần áo…
Nó khiến cho Diệp Húc mơ hồ cảm thấy Rem mặc trang phục hầu gái có vẻ xinh đẹp và đáng yêu hơn mấy phần.
Diệp Húc hít nhẹ một hơi, hắn cảm thấy dường như có một mùi hương ngọt nhẹ quanh quẩn đâu đây.
Diệp Húc vừa mới chuẩn bị nói cái gì đó thì đột nhiên nhướng mày, nói: "Các ngươi cứ từ từ ăn, ta có chút việc phải đi trước."
Dứt lời, không gian xung quanh hơi rung động.
Nháy mắt Diệp Húc đã biến mất khỏi cung điện.
Rem đứng bên cạnh thấy vậy, trên khuôn mặt xinh đẹp lộ ra vẻ nghi ngờ.
Subaru Natsuki giải thích: "Đại nhân Chúa Cứu Thế đã đi rồi."
Shanks, Cát Tiểu Luân và Eren đưa mắt nhìn nhau, sau đó ăn thịt với tốc độ nhanh hơn nữa.
Cả ba ăn ngấu nghiến, vô cùng mau lẹ.
Không bao lâu thì ba người chào tạm biệt mọi người rồi ôm bụng rời đi.
Nhóm chat Bao lì xì Chư Thiên.
Hồng Thất Công: Nhiệm vụ lần này cũng thực sự rất tuyệt vời, không những có được rất nhiều điểm tích lũy mà còn được ăn rất nhiều món ngon.
Cát Tiểu Luân: Nói về những món kia thì chúng thật sự rất ngon.
Shanks: Rượu cũng không tệ.
Esdeath: Hình như đại nhân Chúa Cứu Thế có chút hứng thú với Ram và Rem, là do quần áo hay kiểu tóc?
Đồ Sơn Nhã Nhã: Chắc là cả hai, quần áo và kiểu tóc đều có ảnh hưởng nhất định.
Esdeath: Vậy à? Đồ Sơn Nhã Nhã, ngươi và ta am hiểu việc sử dụng băng, hơn nữa đều thích đại nhân Chúa Cứu Thế, lần sau chúng ta đổi kiểu tóc và quần áo giống như Ram và Rem được không, ngươi thấy thế nào?
Đồ Sơn Nhã Nhã: Được.
Trọng Lâu: Xem ra… Tạm thời ta vẫn không thể chiến đấu cùng với đại nhân Chúa Cứu Thế được rồi.
Râu Trắng: A ha ha ha! Nếu ngươi ngứa tay thì ta có thể đấu với ngươi bất cứ lúc nào.
Trọng Lâu: Tốt!
Quách Tương: Vừa rồi đại ca Chúa Cứu Thế đi nhanh như vậy, chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì à?
Tô Đại Cường: Yên tâm đi, cho dù mọi người có xảy ra việc gì thì chắc chắn đại nhân Chúa Cứu Thế cũng sẽ không sao.
…
Vùng ngoại ô Kinh Đô, trong một khu rừng.
Tổng đốc Giáo dục Trương Đào, hiệu trưởng đại học Hoa Thanh Hồ Xuyên và một nhóm nam nữ quanh người tràn ngập hơi thở mạnh mẽ nhìn về phía đại học Hoa Thanh với ánh mắt lập loè ánh sáng vàng kim.
Hồ Xuyên nói: "Tổng đốc, chúng ta có cần thiết phải làm như vậy không?"
Trương Đào nói: "Đương nhiên là cần thiết rồi!"
Hồ Xuyên lại nói: "Nhưng dù nói gì đi nữa thì lần trước hắn cũng đã giúp chúng ta giết địch."
Trương Đào nghiêm túc nói: "Đúng vậy, đúng là hắn đã tiêu diệt kẻ địch, nhưng hắn cũng đồng dạng là một biến số lớn! Lần trước ta không có mặt thì kẻ địch đã phá hủy gần một nửa cái kinh đô.
Nếu lần sau ta lại không có ở đây, hắn đột nhiên làm khó dễ rồi phá hủy toàn bộ kinh đô, thậm chí là toàn bộ Hoa Hạ thì sao bây giờ chúng ta? Chúng ta tuyệt đối không thể coi hắn là bạn chỉ vì đối phương từng giúp đỡ chúng ta một lần được.
Nếu là bạn bè chân chính vậy thì mạnh dạn đứng ra, tránh ở sau lưng thì căn bản không phải là bạn bè. Ai biết rốt cuộc thì lão gia hỏa kia có tính kế gì chứ? Không chừng chúng ta vừa lơ là một cái đã bị bán đi rồi. Còn nữa, nếu hắn thật là bạn, vậy thì hỗ trợ tiêu diệt kẻ địch một chút cũng là chuyện bình thường đúng không?"
Những người xung quanh đều gật đầu.
"Đúng vậy!"
"Tổng đốc đại nhân nói rất đúng."
Đúng lúc này, bầu trời trên kinh đô đột nhiên bị xé rách ra hai cái lỗ hổng cực lớn.
Từng cơn cuồng phong khủng bố gào thét từ trong lỗ thủng đó và lao thẳng về phía kinh đô.
"Phanh!"
"Phanh!"
May mắn thay, kinh đô đã sớm bày ra trận pháp phòng hộ ở bên trên, một vòm ánh sáng lập tức được hình thành và ngăn cản những cơn gió mạnh kia lại.
Tuy là như thế thì cũng đã gây ra một trận động đất nhỏ, rất nhiều tòa nhà rung chuyển dữ dội.
Tiếng kêu sợ hãi, tiếng còi inh ỏi … Vang lên không dứt ở bên tai.
Ngay sau đó, trong màn trời rách chậm rãi xuất hiện một con cua lớn màu vàng kim và một con thằn lằn khổng lồ.
Hai con thú to lớn phát ra những tiếng rít gào, hình thành một luồng sóng âm mạnh mẽ, chấn động khắp trời đất.
Những người bình thường xanh mặt sau khi nhìn thấy chúng, thậm chí nhiều người còn hoảng sợ tới mức ngã xuống đất.
…
Ký túc xá đại học Hoa Thanh.
Diệp Húc đột ngột mở mắt ra, trên mặt lộ ra một tia tức giận, trầm giọng nói: “Lại là những người này, thật là không dứt mà!”
Nói xong, Diệp Húc giơ tay lên.
Một bàn tay vàng vô cùng lớn xuất hiện trên bầu trời, nó lập tức tóm gọn con cua lớn và con rồng thằn lằn trong lòng bàn tay như bắt gà con. Mặc kệ chúng nó giãy giụa như thế nào đi nữa thì cũng không hề có tác dụng gì.
Chương 358: Dẹp loạn, Naruto chào đời!
Tiếp theo, bàn tay vàng nhẹ nhàng nắm chặt lại.
“Phanh!"
“Phanh!"
Cua vàng và thằn lằn khổng lồ lập tức tan vỡ như bọt nước.
Những giọt máu màu vàng kim bay đầy trời rồi rơi xuống đất như một cơn mưa rào.
Tiếp theo, bàn tay vàng lật ngược lại.
“Đùng!"
Màn trời rách nát hơi rung động sau đó nhanh chóng khép lại.
Đến tận đây, bàn tay vàng mới hóa thành từng vệt sáng rồi biến mất không chút dấu vết.
Người phía dưới lập tức quỳ xuống bái lạy, hô to.
“Cảm ơn."
“Cảm ơn ngài."
…
Ở một nơi khác, ở khu rừng vùng ngoại ô kinh đô.
Đám người Trương Đào, Hồ Xuyên đứng ngây người như trời trồng.
Một lúc lâu sau mới có người lẩm bẩm: “Cái này… đã xong rồi à?"
“Trương…… Trương tổng đốc, nếu ta không nhìn lầm thì hai con yêu thú kia đã vượt qua cấp Hoàng, đúng không?”
“Uy thế đó đương nhiên là hơn hẳn cấp Hoàng rồi! Có khi là Thần Thú, thậm chí là Thánh Thú?"
“Chắc không phải là Thánh Thú."
“Nhưng hai con Thần Thú lại có thể bị bóp chết dễ dàng như vậy à?"
“Hơn nữa, trở tay một cái là có thể chữa trị không gian…"
“Rốt cuộc thì cần phải có thực lực mạnh đến mức nào đây?"
Mọi người càng nói càng kinh hãi, càng nói càng hoảng sợ.
Cả nhóm lại nhìn về phía đại học Hoa Thanh lần nữa, giống như thấy được một vị Thần Ma vô thượng đứng sừng sững ở trên cao, quanh người tỏa ra ánh sáng vàng kim lộng lẫy.
Làm cho người ta muốn quỳ xuống cúng bái.
Trương Đào yên lặng một lát rồi mới lên tiếng: “Chúng ta thật là đã xem nhẹ thực lực của vị kia rồi. Xem ra… ta phải hấp dẫn yêu thú mạnh hơn nữa tới đây mới được."
“Ngươi còn muốn thử nữa à?” Hồ Xuyên kinh ngạc hỏi.
“Đúng vậy! Hơn nữa sau khi trải qua chuyện này thì ta càng thêm kiên định chuyện tìm ra hắn. Loại người này ở Địa Cầu chính là một quả bom hạt nhân có thể phát nổ bất cứ lúc nào, hơn nữa còn là quả bom hạt nhân khổng lồ có thể hủy diệt toàn bộ Địa Cầu!” Trương Đào nói một cách vô cùng nghiêm túc.
Mọi người nghe vậy thì như mới nhận ra điều này, trên trán bắt đầu lấm tấm mồ hôi.
Một cường giả siêu cấp ẩn nấp ở xung quanh, chuyện này đúng là rất đáng sợ.
…
Đương nhiên Diệp Húc không biết những chuyện này.
Sau khi liếc nhìn bầu trời quang đãng trên cao một cái thì Diệp Húc lại tập trung sự chú ý vào nhóm chat Bao lì xì Chư Thiên.
Trong không gian nhóm.
Quách Tương nói: “Cha nuôi, ngươi có thể dạy ta một ít võ công không?"
“Đương nhiên là không thành vấn đề, có điều sẽ rất gian khổ, ngươi còn muốn học không?” Râu Trắng hỏi ngược lại.
“Sau này ta cũng sẽ tham gia nhiệm vụ, ta muốn trở nên mạnh mẽ hơn nữa! Ta muốn cùng chiến đấu với đại ca Chúa Cứu Thế và cha nuôi. Ta không sợ mệt." Quách Tương nói một cách đầy quyết tâm, hai tay nắm chặt lại.
Râu Trắng cười sảng khoái: “A ha ha ha! Không hổ là con gái của ta, vậy đầu tiên ta sẽ dạy cho người Hải Quân Lục Thức."
“Vâng ạ!” Quách Tương vui vẻ gật đầu.
Râu Trắng bắt đầu thị phạm cho Quách Tương xem, hắn biến cánh tay của mình trở nên đen nhánh và cứng như một khối sắt.
Quách Tương sử dụng Thiên Đạo Chi Quang để học tập nhanh chóng.
Không bao lâu thì cánh tay trắng nõn của Quách Tương cũng biến thành màu đen.
Cát Tiểu Luân đứng quan sát một bên cười nói: “Quách Tương, với dáng vẻ hiện tại của ngươi thì có lẽ ngay cả Big D của Học Viện Siêu Nhiên chúng ta cũng sẽ chướng mắt."
Quách Tương nghe vậy thì bĩu môi, vung tay cho Cát Tiểu Luân một đấm.
“Phanh!"
Lực lượng bùng nổ, ánh lửa bắn ra bốn phía.
Uy lực của một đấm trực tiếp đánh bay Cát Tiểu Luân ra xa, hắn lăn vòng vòng trên mặt đất hơn mười mét rồi mới lảo đảo đứng dậy, mặt mày xám xịt.
Râu Trắng cười nói một cách sảng khoái: “A ha ha ha! Không hổ là con gái nuôi của ta, nhanh vậy đã nắm giữ Tekkai rồi. Kế tiếp, hãy thử xem……"
Orochimaru liếc nhìn Râu Trắng và Quách Tương một cái, sau đó chậm rãi đi tới bên cạnh Aizen.
Hắn nói với giọng khàn khàn: “Aizen, ngươi nói xem, nếu dung hợp Chakra và Reiatsu thì chuyện gì sẽ xảy ra?"
Đôi mắt Aizen hơi sáng lên, nói: “Ta nghĩ… Chắc là sẽ sinh ra một lực lượng vô cùng thần kỳ."
Tiếp theo, hai người chậm rãi đi tới một góc, thấp giọng thảo luận.
…
Hai tay của Na Tra đặt trong quần, đôi mắt như bị khói đen bám vào nhìn qua lại xung quanh.
Rất nhanh, hắn đã tập trung sự chú ý của mình lên một người đang đội mũ, Echizen Ryōma.
Trong lòng Na Tra vô cùng vui vẻ, có điều trên mặt hắn vẫn bày ra dáng vẻ thản nhiên.
Hắn cất bước đi tới trước mặt Echizen Ryōma, nói: “Dù sao thì ta cũng đang nhàm chán, đánh tennis với ngươi một chút vậy."
Trong lòng Na Tra: Ngươi nhất định phải đồng ý, nhất định phải đồng ý đó! Đã lâu rồi ta không được chơi tennis.
Echizen Ryōma sửa mũ lại rồi nói: “Được thôi."
“Đạp!"
Na Tra nghe vậy thì lập tức nhảy cao hơn mười mét, nhanh chóng móc vợt tennis từ quần của mình ra, hắn nhe răng cười nói: “Bóng tới đây!"
“Phanh!"
Trong phút chốc, bóng tennis lao nhanh về phía Echizen Ryōma như đạn pháo.
Echizen Ryōma có được kỹ thuật tennis cao siêu, hơn nữa hắn còn đã sử dụng Thiên Đạo Chi Quang, tốc độ và lực lượng của hắn đều đã tăng lên trên diện rộng.
Cho nên khi đối mặt với loại phát bóng như vũ bão thế này thì Echizen Ryōma cũng không hề có chút sợ hãi.
Hắn đón đầu trực diện và nhanh chóng đánh trả.
“Phanh!"
Hai người cứ thế mà ngươi tới ta đi, mồ hôi cuồn cuộn, vô cùng vui vẻ.
…
So sánh với sự vui vẻ của hai người kia thì trên mặt Namikaze Minato lại lộ ra một chút ưu sầu.
Naruto hỏi: “Sao vậy? Ngươi cãi nhau với mẹ của ta à?"
Namikaze Minato lắc đầu nói: “Ta và mẹ của ngươi vô cùng ngọt ngào, làm gì có chuyện cãi nhau."
“Vậy tại sao trông ngươi như bị ai đó nợ mấy trăm vạn không trả thế?” Naruto bĩu môi nói.
Namikaze Minato liếc mắt nhìn Naruto một cái rồi nói: “Không phải ai nợ ta mấy trăm vạn, mà là ta có thể sắp mất mấy trăm vạn. Bởi vì, có lẽ không bao lâu nữa thì ngươi sẽ được sinh ra."
Naruto gãi đầu hỏi: “Ta…… Ta sắp chào đời rồi à?"
Không biết Hồng Thất Công xuất hiện ở đây từ bao giờ, hắn cười nói: “Namikaze Minato, ngươi xem đứa con trai của ngươi thật là không hiểu chuyện. Hay là ngươi nói vợ mình đừng sinh nữa? Biết đâu lại hoàn thành nhiệm vụ che giấu, đạt được một số điểm tích lũy khổng lồ thì sao?"
Namikaze Minato như là động tâm, hắn sờ cằm nói: “Cái này có vẻ là một ý không tệ."
Sasuke đứng bên cạnh nói với giọng điệu nghiêm túc: “Naruto ở thế giới các ngươi sắp chào đời à? Như vậy thì có lẽ nhóm Obito cũng sắp hành động rồi. Lần này ngươi nhất định phải bảo vệ mẹ của Naruto cho tốt."
Nói tới đây, Namikaze Minato lập tức thu hồi dáng vẻ vui đùa trước đó, hắn nói một cách trịnh trọng: “Yên tâm, lúc này ta sẽ bảo vệ Kushina thật tốt."
Bao Thanh Thiên nghi ngờ hỏi: “Vậy tại sao ngươi không ở bên cạnh nàng mà vào đây làm gì?"
Namikaze Minato nói: “Ta đã an bài thích đáng cho Kushina.
Có điều… Ta phát hiện dạo gần đây, hình như trong giới Nhẫn Giả đã có một ít biến hóa đặc biệt, cho nên ta tiến vào đây để hỏi thăm đại nhân Chúa Cứu Thế."
Mọi người nghe vậy thì gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.
Mà cũng đúng lúc này, một giọng nói thanh thúy vang lên trong nhóm chat Bao lì xì Chư Thiên.
“Đinh! Nhiệm vụ, nhóm 5 người chém giết tiểu phân đội Vực Sâu. Thế giới nhẫn giả làng Lá xuất hiện nhóm 5 người tiểu phân đội Vực Sâu muốn ngăn cản Naruto sinh ra, tụ tập tất cả Vĩ Thú, đạt được lực lượng tối cao, khống chế toàn bộ thế giới."
Chương 359: Lựa chọn, đối thoại!
Namikaze Minato nghe thấy vậy, trầm giọng nói: "Đúng vậy, thế giới của chúng ta thật xuất hiện kẻ địch!"
Không biết Orochimaru đi qua từ lúc nào, cười hắc hắc nói: "Thế nào, cần ta hỗ trợ giải quyết không?"
"Ta cũng rất tình nguyện hỗ trợ." Aizen nói.
Naruto nói: "Ngăn cản ta sinh ra, như vậy ta nhất định phải tham gia!"
"Ta cũng đi hỗ trợ." Sasuke nói.
Iron Man nói: "Tiểu phân đội Vực Sâu gì đó? Một pháo của ta sẽ chân chính biến bọn hắn thành vực sâu."
Râu Trắng nói: "Ha ha ha ha! Để ta đi xem thực lực của thế giới Naruto thế nào."
Trọng Lâu nói: "Ta cũng muốn đi xem thử."
Optimus Prime vang lên tiếng ong ong nói: "Còn... Còn có ta."
...
Một đám người nhao nhao lên tiếng.
Lúc này, thân ảnh Diệp Húc cũng xuất hiện trong không gian nhóm.
Sau khi đám người nhìn thấy hắn thì càng vui vẻ nói: "Chào đại nhân Chúa Cứu Thế."
"Đại nhân Chúa Cứu Thế."
Namikaze Minato thì đi đến trước mặt Diệp Húc, nói: "Đại nhân Chúa Cứu Thế, thế giới của chúng ta xuất hiện nhiệm vụ."
Diệp Húc gật đầu, nói: "Ta đã biết."
Hắn há to miệng, ngay khi vừa chuẩn bị đang nói cái gì thì trong không gian nhóm lại xuất hiện hai người.
Một người có mái tóc hồng mặc áo choàng, một người có mái tóc lam rủ xuống tự nhiên.
Cả hai nàng đều mặc trang phục hầu gái giống nhau như đúc, thể hiện ra dáng người có lồi có lõm và bắp đùi thon dài của mình.
Sau khi hai nàng đến, không khí trong không gian nhóm đều mơ hồ có thêm một chút hương vị ngọt ngào.
Người mới tới... Chính là Esdeath và Đồ Sơn Nhã Nhã.
Diệp Húc nhớ lại trước đây không lâu hai nàng đã từng nói muốn ăn mặc giống như Rem và Ram.
Nhưng, hắn lại không ngờ họ nói thật, hơn nữa còn nhanh như thế.
Phải biết, Đồ Sơn Nhã Nhã là một Hồ Tiên lạnh lùng.
Mà Esdeath còn là Nữ Vương siêu S.
Các nàng mặc trang phục hầu gái, lại phối hợp với dáng người hoàn mỹ và gương mặt xinh đẹp như búp bê...
Trước sau, mang đến trái ngược quá lớn, cho người ta một loại sang chấn tâm lý và thị giác mãnh liệt.
Tất cả mọi người... Bao gồm cả Harry Potter, Bao Chửng, Quách Tương, Hinamori Amu, vân vân, tất cả đều há to mồm, một mặt ngơ ngác.
Esdeath và Đồ Sơn Nhã Nhã lại không để ý đến nhiều như vậy, giống như một con mèo nhỏ dịu dàng ngoan ngoãn chậm rãi đi đến bên cạnh Diệp Húc, cùng nhau kéo cánh tay Diệp Húc.
Ngọt ngào nói: "Đại nhân Chúa Cứu Thế."
Cả người Diệp Húc như mềm nhũn xuống, hắng giọng một cái nói: "Khụ khụ, quy củ cũ, người muốn tham gia nhiệm vụ thì thảy xúc xắc."
Mặc dù mọi người kinh ngạc về trang phục của Esdeath và Đồ Sơn Nhã Nhã.
Nhưng sau khi nghe thấy vậy thì rất nhanh phản ứng lại.
Trong chốc lát, vô số xúc xắc nhanh chóng chuyển động trên màn hình.
Nửa ngày sau mới vững vàng dừng lại.
Cuối cùng, All Might, Đường Tam, Naruto thảy được "6" điểm.
All Might: Xem ra... Ta đến quá đúng lúc.
Đường Tam: Thế giới Naruto là một trong những thế giới ta thích nhất, rất may mắn vì có thể tham gia nhiệm vụ lần này.
Naruto: Tiểu phân đội Vực Sâu gì đó? Muốn ngăn cản ta sinh ra à, nằm mơ đi!
Chúa Cứu Thế: Tốt, nhiệm vụ lần này sẽ do Naruto, ta, Đường Tam, All Might và Namikaze Minato cùng nhau tham gia.
Namikaze Minato: Chờ đợi mọi người đến.
...
Thế giới Naruto.
Văn phòng Hokage.
Namikaze Minato đang ngồi trên ghế, cực kỳ nghiêm túc phê duyệt tài liệu.
Lúc này, Shikaku Nara vội vã chạy vào, nói: "Đại nhân Hokage, làng Cát và làng Mây truyền đến cấp báo, bọn hắn tao ngộ một đám người mặc áo choàng màu đen công kích, tổn thất cực kì nghiêm trọng.
Đồng thời, tất cả bọn hắn đều bị cướp mất Vĩ Thú!
Hiện tại, bọn hắn hoài nghi những người áo đen này chỉ sợ là đang bí mật quay lại, muốn lần nữa phát động chiến tranh đáng sợ."
Dừng một chút, Shikaku Nara nói tiếp: "Tạm thời phát hiện bọn người áo đen này sử dụng các nhẫn thuật về thủy độn, phong độn, hỏa độn.
Trong đó, không thiếu siêu cấp nhẫn thuật cấp S."
Shikaku Nara nói đến đây, trên mặt hiện ra vẻ mặt ngưng trọng khó có thể che giấu.
Siêu cấp nhẫn thuật cấp S đáng sợ thế nào?
Bọn hắn mới vừa trải qua chiến tranh, trả giá rất nhiều máu tươi và tính mạng mới không dễ dàng trở lại hòa bình.
Chẳng lẽ... bây giờ lại phải tiếp tục chiến loạn nữa à?
Hơn nữa, có thể còn là chiến loạn đáng sợ hơn lúc trước.
Namikaze Minato nhẹ nhàng vỗ vai Shikaku Nara, nói: "Không cần lo lắng."
Shikaku Nara tưởng là Namikaze Minato đang an ủi mình, khẽ gật đầu một cái, nói: "Được rồi."
"Xoạt!"
Bỗng nhiên, một ANBU đi tới bên ngoài cửa sổ, nói nhỏ: "Đại nhân Hokage, phu nhân sắp sinh."
Namikaze Minato nghe thấy vậy thì vẻ mặt lập tức nghiêm lại.
Thân hình lóe lên.
Một chớp mắt sau, hắn đã xuất hiện ở trong nhà.
Lúc này, hai bà đỡ mập mạp đang làm bạn với Kushina Uzumaki, các nàng nhao nhao quay về phía Namikaze Minato, nói: "Xin chào đại nhân Hokage."
Namikaze Minato luôn miệng nói: "Không cần đa lễ."
Sau đó, dùng âm thanh vô cùng nhẹ nhàng, nói: "Kushina, ngươi cảm thấy thế nào?"
Kushina ôm bụng lớn, nhẹ lắc đầu, nói: "Ta không sao."
Sau đó nói với hai bà đỡ: "Hai vị bà bà, có thể để ta nói chuyện với Namikaze một chút không?"
Hai bà đỡ lần nữa xoay người, nói: "Được rồi, nếu như không thoải mái chỗ nào thì phải lập tức gọi chúng ta."
Dứt lời, hai người chậm rãi đi ra bên ngoài.
Lập tức, cả phòng chỉ còn lại hai người Namikaze Minato và Uzumaki Kushina.
Uzumaki Kushina không còn vẻ mặt kiên cường như trước mặt người ngoài nữa.
Lúc này, nàng chỉ là một người phụ nữ mang thai yếu đuối, một người vợ.
Nàng rúc vào trong ngực Namikaze Minato, nói khẽ: "Namikaze, ngươi nói... Con của chúng ta là nam hay là nữ?"
"Là nam." Namikaze Minato nói.
"Vậy lỡ như là nữ thì sao? Ngươi có thích không?" Uzumaki Kushina hơi ngước đầu lên, hỏi.
Namikaze Minato hơi sững sờ.
Bởi vì, trong đầu của hắn, đột nhiên hiện ra bộ dáng Naruto mặc váy.
Hình ảnh đó... Thật sự là hơi quái dị.
Nửa ngày sau, Namikaze Minato mới nói: "Nếu như là nữ, vậy ta cũng thích."
"Ừm!" Uzumaki Kushina lại nói: "Vậy ngươi nói xem, sau này con của chúng ta có ngoan hay không?
Hắn sẽ trở thành Nhẫn Giả như thế nào?"
Namikaze Minato nói: "Con của chúng ta, hắn có được ý chí bất khuất, thiên phú siêu cường, còn sẽ có rất nhiều người bạn tốt...
Mặt khác, sau này hắn cũng sẽ giống như ta, trở thành Hokage."
Sau khi Namikaze Minato nói ra lời này, không khỏi nghĩ đến anime « Naruto », trên mặt lộ ra một nụ cười vui vẻ.
Khuôn mặt Uzumaki Kushina càng cười tươi như hoa, ngọt ngào nói: "Thật hả?"
Namikaze Minato nghiêm túc gật đầu, nói: "Đúng vậy, hơn nữa, rất nhanh ngươi sẽ được gặp hắn."
Uzumaki Kushina tưởng là nói mình sắp sinh con, thế là dùng sức gật đầu, nói: "Ừm!"
"Đùng!"
Nhưng đúng lúc này, nơi xa đột nhiên vang lên một tiếng nổ thật lớn.
Chương 360: Làng Lá gặp nguy hiểm, đến!
Ở phía xa, bụi mù bay lên, mặt đất dưới chân cũng rung động mãnh liệt.
Kushina Uzumaki hơi lo lắng nói: "Có chuyện gì vậy?"
"Xoạt!"
Lúc này, một ANBU đi vào trong phòng, cung kính nói: "Báo cáo đại nhân Hokage, phát hiện tung tích kẻ địch ở gần kết giới của làng."
"Đùng!"
Ở phía xa lại vang lên một tiếng nổ thật lớn.
Namikaze Minato nhẹ nhàng vỗ vai Kushina Uzumaki, nói: "Không cần lo lắng, sẽ giải quyết nhanh thôi."
Sau đó, cất cao giọng nói: "Bà đỡ."
"Đại nhân Hokage." Hai bà đỡ vội vã chạy vào.
"Làm phiền các ngươi giúp đỡ chiếu cố Kushina một chút." Namikaze Minato nói khẽ.
"Vâng." Hai bà đỡ cùng nói.
"Namikaze..." Kushina Uzumaki hơi không nỡ nói.
Bất kỳ người phụ nữ nào, chỉ cần vào lúc sắp sinh đều sẽ lộ ra vô cùng yếu đuối, khát vọng chồng mình có thể ở đó làm bạn với mình.
Cho dù là kiên cường như Kushina Uzumaki cũng như thế.
Namikaze Minato mỉm cười nói: "Yên tâm đi, ta sẽ ở đây cùng với ngươi."
Dứt lời, Namikaze Minato nhanh chóng kết ấn.
"Ảnh Phân Thân Chi Thuật!"
"Xoạt!"
Trong chốc lát, một người giống Namikaze Minato như đúc xuất hiện ở bên cạnh.
Bản thể Namikaze Minato nói: "Ngươi đi hỗ trợ làng giải quyết kẻ địch."
"Được rồi." Phân Thân gật đầu, đồng thời dưới sự chỉ dẫn của ANBU, nhanh chóng tiến lên.
...
Ở bên ngoài kết giới của làng Lá.
Một đám người áo đen đang không ngừng tập kết.
Nhẫn Giả làng Lá quát lớn: "Người đến là ai?
Nơi này là làng Lá, nhanh rời khỏi đây!
Nếu không..."
Nhưng không đợi hắn nói xong, mấy người áo đen đã nhanh chóng kết ấn, bắn ra quả cầu lửa ngập trời.
"Đùng!"
"Đùng!"
Quả cầu lửa giống như thiên thạch cùng nhau bắn về phía làng Lá.
Sắc mặt các Nhẫn Giả làng Lá thay đổi, nhanh chóng né tránh.
Ngọn lửa trào lên, tràn ngập bụi mù.
Rất nhanh, mặt đất đã cháy đen, hình thành vô số cái hố lớn nhỏ.
"Lên!"
Các Nhẫn Giả làng Lá cũng không dám nương tay nữa, nhao nhao xuất ra nhẫn thuật vô thượng đánh tới.
"Ầm!"
"Ầm!"
Vũ khí chạm vào nhau, ánh lửa văng khắp nơi, gió lớn nổi lên.
Những người áo đen đã dám đán vào làng Lá thì thực lực đương nhiên không kém.
Mà số lượng của bọn hắn còn rất đông.
Trong lúc mơ hồ ép tới Nhẫn Giả làng Lá liên tục bại lui.
Không ngừng có người bị thương, không ngừng có người ngã xuống...
Lúc này, Hokage đệ Tam Sarutobi Hiruzen với mái tóc bạc trắng, mặc giáp da dịch chuyển tới.
"Dám đến làng Lá quấy rối, thật là to gan!"
Sarutobi Hiruzen gầm thét một tiếng, đồng thời, hai tay nhanh chóng kết ấn.
"Hỏa độn, Hỏa Long Viêm Đạn!"
"Xoạt!"
Trong chốc lát, một con rồng lửa bắn ra, đồng thời nhanh chóng múa thân thể, cắn xé về phía người áo đen.
"Ầm!"
"Ầm!"
Những nơi rồng lửa đi qua, tất cả đều bị đốt cháy, nhẹ nhàng đánh bay một đám người áo đen ra ngoài.
"Đại nhân đệ Tam!"
Các Nhẫn Giả làng Lá kích động hô to.
Nhưng người áo đen cũng không vì vậy mà sợ hãi.
Ngược lại, bọn hắn giống như trở nên càng thêm hung mãnh, nhanh chóng lao về phía Sarutobi Hiruzen.
Sarutobi Hiruzen là Hokage đệ Tam, thực lực không thể nghi ngờ.
Đáng tiếc là tuổi của hắn đã cao.
Thể lực đã không cách nào sánh được với người trẻ tuổi.
Sau một lượt công kích thì trên trán đã chậm rãi hiện ra mồ hôi rịn, bắt đầu thở hồng hộc.
Lúc này, một luồng ánh sáng màu vàng từ chỗ sâu trong làng Lá bắn ra.
Chính là Phân thân của Namikaze Minato đến.
"Đại nhân Hokage đệ Tứ!" Đám Nhẫn Giả làng Lá lần nữa kích động kêu to.
Phân thân của Namikaze Minato gật đầu, tiện tay ném ra lít nha lít nhít kunai.
Sau đó, đám người chỉ cảm thấy trước mắt không ngừng lấp lóe ánh sáng màu vàng.
"Ầm!"
"Ầm!"
Ngay lúc đó, tất cả người áo đen đều thẳng tắp ngã trên mặt đất, triệt để không còn động đậy.
Một người, nháy mắt diệt sát kẻ địch!
Mạnh mẽ... Như thế!
Mà Phân thân của Namikaze Minato lại giống như chỉ là làm một việc nhỏ không có ý nghĩa, mỉm cười nói: "Không sao rồi."
"Không sao rồi?
Khặc khặc.
Chỉ sợ các ngươi vui mừng quá sớm."
Một giọng nói lạnh lẽo vang lên từ đằng xa.
Sau đó, lại một đám người áo đen nhanh chóng chạy tới.
Từ xa nhìn lại, một mảnh đen kịt làm người ta vô cùng sợ hãi.
Trong đó, một người đàn ông mặc áo choàng màu đỏ, đeo mặt nạ, lơ lửng trên bầu trời, dùng một đôi mắt đỏ như máu nhìn chằm chằm vào Phân thân của Namikaze Minato.
"Namikaze Minato, ta cho ngươi một cơ hội, lập tức giao vợ của ngươi cho ta.
Ta có thể tạm thời bỏ qua cho làng Lá." Người đàn ông đeo mặt nạ nhếch miệng cười nói.
"Vù!"
Phân thân của Namikaze Minato không nói hai lời, nháy mắt xuất hiện trước mặt người đàn ông đeo mặt nạ, đồng thời tay cầm kunai đâm thẳng đến trán của người đàn ông đeo mặt nạ.
"Ầm!"
Nhưng đúng lúc này, phía trước mặt của người đàn ông đeo mặt nạ đột nhiên xuất hiện một quả cầu năng lượng màu đen.
Kunai chạm vào quả cầu năng lượng phát ra một âm thanh như kim loại va chạm vào nhau.
Tia lửa bắn ra xung quanh.
Không thể ảnh hưởng chút nào đến quả cầu năng lượng.
Phân thân của Namikaze Minato hơi nhăn mày, hoặc thuấn di đến sau lưng, hoặc thuấn di đến đỉnh đầu, hoặc thuấn di đến dưới chân...
Không ngừng tấn công từ các phương hướng khác nhau.
Nhưng, quả cầu năng lượng màu đen vẫn có thể kịp thời xuất hiện trước mặt Namikaze Minato, ngăn cản toàn bộ công kích của hắn.
Người đàn ông đeo mặt nạ nhếch miệng cười nói: "Tia Chớp Vàng chỉ như vậy thôi à?"
Khi Phân thân của Namikaze Minato lần nữa đánh tới thì quả cầu năng lượng màu đen bỗng nhiên nhanh chóng to ra, mặt ngoài xuất hiện mấy cây gai nhọn to lớn, đâm xuyên qua cơ thể Namikaze Minato.
"Đại nhân Hokage!" Các Nhẫn Giả làng Lá, kinh hãi kêu to.
"Ầm!"
Nhưng, Namikaze Minato bị đâm xuyên lại đột nhiên hóa thành không khí, biến mất không còn gì nữa.
Người đàn ông đeo mặt nạ khẽ nhăn mày, nói nhỏ: "Ảnh Phân Thân à?
Có lẽ... Chân thân còn ở bên cạnh của Kushina Uzumaki."
Sau đó, người đàn ông đeo mặt nạ dùng một đôi mắt lạnh lẽo, liếc nhìn đám người Sarutobi Hiruzen.
Nhếch miệng cười nói: "Nếu đã như vậy, vậy thì ta sẽ tiêu diệt các ngươi trước."
Dứt lời, đám người áo đen phía dưới giống như ong vỡ tổ, nhanh chóng bay thẳng về phía Sarutobi Hiruzen và đám Nhẫn Giả làng Lá.
Uy thế đáng sợ, bộ dáng đó... Giống như muốn nháy mắt xe tất cả mọi người thành mảnh nhỏ.
...
Trong nhà của Namikaze Minato.
Kushina Uzumaki nằm trên giường, bàn tay nhỏ trắng như ngọc, từ đầu đến cuối nắm chặt Namikaze Minato không chịu buông ra.
Ngay lúc đó, Namikaze Minato đột nhiên đứng lên.
Cũng vào lúc đó, nơi xa lần nữa vang lên một trận tiếng nổ thật lớn.
Kushina Uzumaki lo lắng hỏi: "Namikaze, xảy ra chuyện gì hả?"
Namikaze Minato vừa mới chuẩn bị mở miệng nói chuyện thì không gian xung quanh hơi rung động.
Bốn bóng người lập tức xuất hiện ở bên cạnh.
Chính là Diệp Húc, Naruto, Đường Tam và All Might.
"Ai đấy?"
Nhân viên ANBU bước lên một bước, nhanh chóng lấy ra kunai nhắm về phía đám người Diệp Húc.
Bên ngoài đang đại chiến, vậy mà trong nhà đại nhân Hokage lại đột nhiên xuất hiện mấy người lạ, muốn bọn hắn không cảnh giác cũng không được.
Namikaze Minato vội vàng nói to: "Mọi người dừng tay, bọn hắn là bạn của ta."
Sau đó, Namikaze Minato đi lên trước, dùng giọng nói vô cùng cung kính, nói: "Đại nhân Chúa Cứu Thế, Đường Tam, All Might, Naruto, chào các ngươi."
Chương 361: Đến, All Might ra tay!
Diệp Húc nói: "Chào ngươi."
Sau đó, hắn tập trung lực chú ý vào trong nhóm chat bao lì xì Chư Thiên, đồng thời nhanh chóng mở ra hệ thống trực tiếp.
Quách Tương: Hì hì, nhìn thấy đại ca Chúa Cứu Thế và đại ca Namikaze Minato.
Quách Tương: Có lẽ... Bọn hắn đã đến thế giới Naruto.
Quách Tương: Wow! Chị gái xinh đẹp nằm trên giường chính là mẹ của Naruto à?
Boruto: Đó chính là bà nội hả?
Orochimaru: Không sai. Ta đã từng gặp nàng.
Orochimaru: Kushina Uzumaki có Thuật Phong Ấn rất không tệ, cho dù ở trong tộc Uzumaki cũng là thiên tài hiếm thấy.
Aizen: Thuật Phong Ấn à?
Orochimaru: Aizen, ngươi cảm thấy hứng thú với Thuật Phong Ấn à? Đợi chút nữa chúng ta có thể nghiên cứu một chút.
Aizen: Tốt.
Harry Potter: Người mang mặt nạ kia chắc là ANBU Làng Lá à? Cảm giác giống như Dementor.
Ngụy Vô Tiện: @ Lam Vong Cơ, mau đến xem thế giới Naruto.
Lam Vong Cơ: Được.
Phùng Bảo Bảo: Trực tiếp bắt đầu rồi.
Pikachu: Pika pika.
Sa Tiểu Quang: Anh hùng, anh hùng, anh hùng... Thật nhiều anh hùng!
Esdeath: Lại có thể nhìn thấy đại nhân Chúa Cứu Thế vô thượng thần tư!
Đồ Sơn Nhã Nhã: Đại nhân Chúa Cứu Thế, cố lên!
...
Lúc này, một viên xúc xắc to lớn màu đen nhanh chóng bắt đầu chuyển động trong nhóm chat bao lì xì Chư Thiên.
Cuối cùng, dừng lại ở mặt "3" điểm.
Độ khó của nhiệm vụ và ban thưởng điểm tích lũy X3.
...
Thế giới Naruto.
"Đùng!"
Nơi xa lại truyền tới tiếng nổ vang.
Toàn bộ làng Lá cũng theo đó chấn động lên.
Sau đó, hai tên ANBU vội vã chạy vào.
"Đại nhân Hokage, đám người đệ Tam đã ngăn cản không nổi."
Namikaze Minato chưa kịp nói gì thì All Might đã giành nói trước: "Không sao đâu, muốn hỏi vì sao à?
Bởi vì ta đến rồi!"
Sau đó, All Might nói với Diệp Húc: "Đại nhân Chúa Cứu Thế, cho ta đi giải quyết kẻ địch nha."
Đường Tam nói: "Ta cũng đi theo xem."
Đôi mắt Naruto thì từ đầu đến cuối đặt lên cái bụng lớn của Kushina Uzumaki, nói: "Ta sẽ ở lại đây."
Naruto thường xuyên nói: Muốn trở thành Vua điểm tích lũy.
Mà giải quyết nguy cơ, tiêu diệt kẻ địch, chính là lúc kiếm điểm tích lũy tốt nhất.
Nhưng lúc này nhìn thấy mẹ mình đang mang thai, bất cứ lúc nào cũng có thể xuất hiện nguy cơ, hắn lại từ bỏ cơ hội kiếm điểm tích lũy.
Bởi vì, hắn muốn ở bên cạnh bảo vệ mẹ mình, không để mẹ mình xuất hiện bất kỳ ngoài ý muốn nào.
Diệp Húc gật đầu nói: "Được."
"Vù!"
All Might nghe thấy vậy thì hai chân đạp một cái, cả người như một viên đạn, trực tiếp bay ra ngoài, chỉ để lại một cơn gió lớn.
Thân hình Đường Tam lóe lên, theo sát sau lưng.
Mấy thành viên ANBU cũng hơi sửng sốt.
Hiển nhiên, tất cả bọn hắn cũng không ngờ tới All Might và Đường Tam lại có tốc độ như thế.
Nửa ngày sau, ANBU mới lần nữa lên tiếng: "Đại nhân Hokage, ở cổng làng..."
Namikaze Minato mỉm cười nói: "Đã có All Might và Đường Tam qua đó, chuyện này chắc chắn sẽ được giải quyết rất nhanh thôi.
Ta ở đây cùng với Kushina là được rồi."
"Chuyện này..."
Mấy tên ANBU hai mặt nhìn nhau, trong ánh mắt đều hiện ra vẻ không thể tin.
Đây là Hokage đệ Tứ một lòng vì làng à?
Hắn yên tâm để cái người to con vừa mới tới và người trẻ tuổi đi giải quyết nguy cơ của làng Lá vậy à?
Có ANBU há to miệng, giống như muốn nói gì.
Nhưng cuối cùng vẫn ngậm miệng lại, sau đó nhanh chóng đi về phía cổng làng.
Hắn muốn đi bảo vệ làng Lá, nếu thật sự xuất hiện nguy cơ, lại đến mời Hokage đệ Tứ ra tay.
Kushina Uzumaki cũng hơi nghi ngờ một chút nói: "Namikaze, ngươi không đi không sao chứ?"
Namikaze Minato mỉm cười nói: "Không sao, bọn hắn có thể giải quyết.
Hơn nữa, nếu như ta muốn đi.
Một nháy mắt có thể đi."
Đối với chuyện này, Kushina Uzumaki đương nhiên cực kỳ vui vẻ liên tục gật đầu.
Sau đó, nàng giống như lại nghĩ tới cái gì, nói với Naruto: "Ngươi tên là Naruto à?"
Naruto kích động nói: "Đúng thế."
"Naruto, ngươi biết không? Namikaze đặt tên cho con trai nhà ta, cũng tên là Naruto, Uzumaki Naruto." Kushina Uzumaki chỉ cười nói, đồng thời khẽ vuốt bụng.
Bộ dáng đó giống như đang nói: Con trai, ngươi nghe thấy chưa, vị đại ca này cùng tên với ngươi đó.
Naruto dùng sức gật đầu nói: "Ừm!"
Chẳng biết tại sao, Kushina Uzumaki cảm thấy Naruto có loại cảm giác đặc biệt gần gũi, lại nói: "Namikaze còn nói Naruto nhà chúng ta có ý chí bất khuất, thiên phú mạnh mẽ, sẽ có bạn bè rất tốt...
Đúng rồi, hắn còn nói Naruto sẽ giống như hắn, trở thành Hokage."
Kushina Uzumaki nói đến đây, hình như đã tưởng tượng đến hình tượng tương lai của Uzumaki Naruto, cả khuôn mặt đều nở nụ cười tươi như hoa.
Dừng một chút, nàng nói tiếp: "Thật ra, ta cảm thấy cũng không cần ưu tú như vậy.
Uzumaki Naruto nhà chúng ta có thể giống như ngươi, vậy ta đã rất vui vẻ rồi.
Ta hi vọng hắn có thể luôn khỏe mạnh, vui vẻ lớn lên..."
Naruto lần nữa gật đầu, nói: "Yên tâm đi, chắc chắn hắn sẽ khỏe mạnh, vui vẻ lớn lên.
Hắn cũng sẽ rất ưu tú, sẽ có rất nhiều bạn bè thật tốt, sẽ còn trở thành Hokage!
Mặt khác, ngươi sẽ có thể nhìn hắn lớn lên."
Khi Naruto đang nói chuyện, dùng sức nắm chặt nắm đấm, trong lòng kiên định nói: Nhất định phải bảo vệ mẹ mình thật tốt.
...
Ở cổng làng Lá.
Sarutobi Hiruzen và những Nhẫn Giả trải qua đại chiến lúc trước, đã sớm sức cùng lực kiệt.
Bây giờ, lần nữa đối mặt với kẻ địch đen nghịt đã lộ ra cực kỳ tốn sức.
Trên trán bọn hắn đều giăng đầy mồ hôi hột lớn chừng hạt đậu, vết thương trên người càng ngày càng nhiều, liên tiếp lui về phía sau.
Sarutobi Hiruzen biết nếu cứ tiếp tục như vậy không phải là biện pháp, trong lòng tràn đầy lo lắng.
Lúc này, người đàn ông đeo mặt nạ đứng trên bầu trời, điên cuồng cười to nói: "Khặc khặc! Giết, giết, giết! Giết chết tất cả bọn chúng cho ta!"
"Ông!"
Khí thế của đám người áo đen bỗng nhiên tăng vọt, tấn công cũng biến thành càng thêm hung lệ và đáng sợ.
Lúc này, trong mắt những Nhẫn Giả làng Lá, những người áo đen này giống như hóa thân thành ác ma dữ tợn, Tử Thần lạnh lùng.
Vô cùng đáng sợ và kinh khủng!
Đám Nhẫn Giả làng Lá không khỏi lội ra vẻ tuyệt vọng, trong lòng sợ hãi nói: Xong!
Đúng lúc này, từ sâu trong làng Lá đột nhiên vang lên một âm thanh to rõ.
"Ha ha ha ha! Không sao đâu, muốn hỏi lý do à? Bởi vì ta đến rồi!"
Sau đó, một thân ảnh cao to, cuốn theo một cơn gió lớn bỗng nhiên xuất hiện.
Chính là All Might.
Chỉ thấy...
All Might bỗng nhiên vung một quyền về phía lít nha lít nhít người áo đen.
"Đùng!"
Lực lượng kinh khủng bỗng nhiên bộc phát.
Trong chốc lát, vô số người áo đen bị hất bay ra ngoài giống như bụi đất.
Ngay lúc đó, mặt đất vốn dĩ bằng phẳng bỗng nhiên xuất hiện một vết nứt sâu không thấy đáy.
Chỉ một quyền mà đã mạnh mẽ như thế!
Yên tĩnh!
Toàn bộ hiện trường nháy mắt trở nên yên tĩnh.
Tất cả mọi người... đều há to mồm, dùng ánh mắt vô cùng ngơ ngác nhìn All Might vô cùng cường đại đột nhiên xuất hiện này.