Virtus's Reader
Nhóm Chat Bao Lì Xì Chư Thiên

Chương 371: CHƯƠNG 371: PHẢN ỨNG CỦA MỌI NGƯỜI, LUYỆN TẬP!

Biến mất rồi!

Đế Quốc Xà Yêu, bao gồm hai Yêu Soái, hai Yêu Tôn và Đế Chủ, trong chớp mắt đã biến mất không còn!

Toàn bộ thế giới, toàn bộ vũ trụ, trong chốc lát này giống như bị đóng băng.

Trên mặt mọi người tràn ngập mờ mịt và không dám tin.

“Đùng!”

Lúc này, một tòa nhà bỏ hoang vì gió thổi mạnh mà không ngừng sập xuống, phát ra một đợt âm thanh nặng nề, lúc này mới kéo mọi người từ trong suy nghĩ trở về hiện thực.

Một số cao thủ đến từ thế giới khác nhau liếc mắt qua, cùng nhau thảo luận.

“Vừa nãy... là sao vậy?”

“Mấy con rắn đó, ừm... Hình như tất cả đều bị bàn tay to màu vàng kia bắt đi rồi?”

“Một bàn tay to màu vàng có thể bắt hết cường giả trong Đế Quốc Xà Yêu đi?”

“Chuyện này...”

Thật sự là, chuyện xảy ra trước đó quá quỷ dị, đã hoàn toàn vượt qua tưởng tượng của bọn hắn.

...

Kinh đô, ở giữa núi rừng.

Vẻ mặt của đám người Hồ Xuyên, Trương Đào và Phương Bình cũng không tốt hơn bao nhiêu.

Nửa ngày sau, Hồ Xuyên mới nuốt nước miếng, nói: “Hiện tại... làm thế nào đây?”

Phương Bình cười nói: “Làm thế nào?

Thắng lớn!

Chậc, một bàn tay đã nghiền nát toàn bộ Đế Quốc Xà Yêu, thật sự làm cho ta mở mang tầm mắt.

Ta đoán là hiện tại mấy đế quốc Yêu tộc và thế lực lớn khác đều bị dọa ngơ ngác cả rồi?”

Hồ Xuyên hỏi: “Chúng ta còn phải tiếp tục thử lão gia hỏa trong đại học Hoa Thanh nữa không?”

Phương Bình kì lạ nói: “Hiệu trưởng Hồ, ngươi biết chuyện tổng đốc Trương chúng ta thích làm nhất là gì không?

Chính là nghe lén.

Bất cứ âm thanh nào trong phạm vi trăm dặm, tổng đốc Trương đều có thể nghe rõ ràng.

Chỉ cần lão tiền bối kia... Lão tiền bối kia muốn thì lời ngươi vừa nói nhất định đã bị hắn nghe rõ ràng.

Ngươi không sợ lát nữa bị hắn tới à?”

Hồ Xuyên vừa nghe đến đây thì cả khuôn mặt lập tức chuyển thành màu trắng xanh.

Tận mắt hắn đã thấy sức mạnh khủng bố vừa rồi của đối phương, nếu người ta đến gây sự với mình.

Như vậy...

Mới tưởng tượng thôi mà Hồ Xuyên đã run một trận.

Phương Bình thấy vậy, nụ cười trên mặt càng tươi thêm một chút.

“Sau này, cũng đừng có thử gì nữa.

Một người mạnh thế này, nếu thật sự muốn gây bất lợi cho Địa Cầu, chúng ta cũng không cách nào ngăn cản.”

Phương Bình vừa nói chuyện, vừa nhẹ nhàng vỗ vai Hồ Xuyên, nói: “Ngươi cứ coi như trong trường của mình có một linh vật là được rồi.”

Nói xong, cả người chợt lóe lên, biến thành tia sáng, nháy mắt biến mất giữa núi rừng.

Vẻ mặt Hồ Xuyên đau khổ nói: “Vậy... tổng đốc Trương, nghe nói gần đây đại học Ma Đô phát triển không tệ.

Ta thấy mình nên qua bên đó học tập chút, ngươi cảm thấy thế nào?”

Trương Đào nói: “Ta cảm thấy chẳng ra gì.

Lão kia... Vị linh vật kia chọn đại học Hoa Thanh, nói không chừng là công lao của ngươi đó.

Ngươi đi rồi, lỡ hắn cũng đi theo, thế làm sao bây giờ?

Cho nên, tất cả vẫn không nên thay đổi.”

Hồ Xuyên vừa nghe thấy vậy thì muốn khóc.

Bất cứ lúc nào cũng phải ở chung một chỗ với loại người khủng bố này, là cảm giác thế nào?

Quả thật... giống như người thường bị nhốt chung với sư tử trong lồng sắt vậy.

Lúc nào, cũng có thể bị xé thành mảnh vụn!

...

Đúng như lời của Phương Bình, tất cả đế quốc Yêu Tộc khác đều đã bị dọa choáng váng.

Đế quốc Hổ Yêu.

Hổ Đế từ trước giờ lúc nào cũng rất hung ác, dám chiến cả thiên hạ, mà lúc này, trên mặt lại hiện ra một tia sợ hãi.

Nửa ngày sau, Hổ Yêu mới thấp giọng nói: “Mấy con Xà yêu đó đi đâu rồi?”

“Sẽ không phải, trong nháy mắt đều bị giết hết rồi chứ?”

“Chuyện này...”

“Ngay lúc mấy cái cột sáng đó xuyên qua đầu Xà yêu, sức sống của bọn chúng đúng là nháy mắt đều biến mất hết.”

“Hừ, rốt cục cột sáng đó là gì vậy?”

“Thật đáng sợ!”

...

Hổ Đế vẫn không nói gì, ánh mắt thay đổi một lúc.

Cuối cùng, mới cất cao giọng nói: “Từ giờ trở đi, phải hết sức tránh xung đột với người Địa Cầu.”

“Vâng!” Chúng Hổ yêu cùng lên tiếng nói.

...

Đế Quốc Bằng Yêu.

Cả đại sảnh rộng lớn trở nên yên tĩnh.

Hồi lâu sau, Bằng Đế mới cất tiếng nói: “Trong thời gian cực ngắn, giết tất cả Yêu Soái, Yêu Tôn, Yêu Đế và vô số con Xà yêu...

Sức mạnh thế nào, không thể tưởng tượng!

Địa Cầu, đúng là nơi thần bí nhất.

Tạm thời hủy hết kế hoạch liên quan đến Địa Cầu.”

“Vâng!” Những con chim đại bàng ở dưới trả lời.

...

Đế Quốc Hùng Yêu.

“Hô!”

“Hô!”

Trong đại sảnh chỉ thấy một con gấu mập mạp đang không ngừng đánh khò khè.

Đến nỗi, quá trình chiến đấu và kết quả hắn vẫn hồn nhiên chưa biết.

...

Mà đối với ý nghĩ và biến hóa trong lòng Trương Đào, Hồ Xuyên, Phương Bình và các đế quốc, thế lực lớn kia, Diệp Húc vốn chẳng để ý làm gì.

Lúc này, hắn đã sớm chuyển hết lực chú ý vào trong nhóm chat bao lì xì Chư Thiên.

Trong không gian nhóm.

Orochimaru cười ha ha nói: “Thật ra, các ngươi chỉ cần coi chakra như một loại năng lượng.

Sau đó, thông qua cách kết ấn, đi qua gân mạch cả người rồi phóng ra ngoài là được.”

Tiếp theo, Orochimaru lấy tốc độ cực kì thong thả kết ấn.

Khẽ quát một tiếng: “Hỏa độn, Hào Hỏa Cầu Chi Thuật!”

“Xoạt!”

Lập tức bắn ra một quả cầu lửa thật lớn, cả không gian trắng xoá càng trở nên nóng hơn vài lần.

Quách Tương ở bên cạnh, cũng bắt chước kết ấn.

Cuối cùng, hét lớn một tiếng: “Hỏa độn, Hào Hỏa Cầu Chi Thuật!”

Nhưng, cái gì cũng không xảy ra.

Tương tự như vậy, còn có đám người Tô Đại Cường, Cát Tiểu Luân, Lý phi.

Mà mấy người Ngụy Vô Tiện, Lam Vong Cơ, Lâm Chính Anh lại theo phun ra một đám lửa.

Ngụy Vô Tiện vui vẻ nói: “Ha ha, thật là thú vị.

Chỉ cần vậy đã phun ra lửa được.

Sau này, nếu không có tiền dùng thì có thể dùng cách này, có lẽ đi đầu đường cũng kiếm được không ít tiền.”

Ngụy Vô Tiện vừa nói chuyện, vừa khoát tay lên vai Lam Vong Cơ.

Tiếp theo, hắn lại nói: “Lam Trạm, đầu tóc ngươi hởi rối loạn, ta tới giúp ngươi.”

Lam Vong Cơ cũng không từ chối, chỉ là cả khuôn mặt tuấn tú, nháy mắt đỏ bừng như cà chua chín, rất là đáng yêu.

Ngụy Vô Tiện thấy vậy, cầm lòng không được sờ trên mặt hắn một phen, cười nói: “Ha ha ha! Quá thú vị.”

Hinamori Amu kêu to lên: “Há, bắt đầu rải thức ăn cho chó.”

Inuyasha dùng sức hít cái mũi, nói: “Thức ăn cho chó? Chỗ nào có thức ăn cho chó?”

Ngụy Vô Tiện nhịn không được ôm bụng, cười to nói: “Ha ha ha! Inuyasha, ngươi thật thú vị, ha ha ha!”

Na Tra vốn không cần kết ấn, há mồm, phun thẳng một miệng lửa cực nóng ra.

Bĩu môi, nói: “Hừ, không phải chỉ là phun lửa à?

Cần gì phải phiền phức như vậy?”

(Trong lòng Na Tra: Wow! Đó chính là kết ấn à? Nhìn thật thú vị, đợi lát nữa ta cũng muốn lén kết ấn.

Chơi thật vui!)

“Xoạt!”

Lúc này, không gian nhóm hơi rung động.

Sau đó, Diệp Húc chậm rãi hiện ra.

Mọi người thấy vậy, lần lượt khom lưng nói to.

“Chào đại nhân Chúa Cứu Thế.”

“Chào đại nhân Chúa Cứu Thế.”

“Hì hì, lại được gặp đại ca Chúa Cứu Thế.” Quách Tương mỉm cười ngọt ngào nói.

Diệp Húc mỉm cười nói: “Chào các ngươi.”

Tiếp theo, Diệp Húc tùy ý vung tay lên.

“Ầm ầm ầm!”

Hàng ngàn con rắn lớn chất như núi, cùng lúc rơi vào trong không gian nhóm.

Lập tức, mọi người ai nấy đều trừng to mắt, ngơ ngác không hiểu gì.

Toàn bộ không gian nhóm, nhanh chóng yên tĩnh trở lại.

Chương 372: Tiệc nấu nướng rắn, kích động!

Trong không gian nhóm, Râu Trắng, Trọng Lâu, Orochimaru, … có ai mà chưa thấy qua việc đời?

Đặc biệt là Orochimaru, rắn là thú thông linh của hắn.

Hơn nữa, hắn cũng từng tới nơi tiên nhân Bạch Xà ở, động Rồng.

Ở đó, Orochimaru đã thấy vô số rắn có hình thể khổng lồ.

Nhưng vẫn bị cảnh tượng ở đây dọa hoảng sợ.

Bởi vì, dù là động Rồng cũng chẳng có con nào có thể so sánh với đám rắn khổng lồ trước mặt.

Dù về hình thể, hay uy thế nó tỏa ra... Thì đám rắn này, cũng làm người ta có thấy cực kì run rẩy sợ hãi.

Mặc dù... tất cả chúng đều đã chết.

Diệp Húc trầm giọng lên tiếng: “Khi trước không phải nói sẽ chuẩn bị chút thịt Thần tiên cho Tiểu Đương Gia và Yukihira Soma làm ramen à?

Ta nghĩ... nhiêu đây chắc là đủ rồi?”

Chắc là đủ rồi?

Chỉ một con rắn, đừng nói làm ramen, thậm chí mọi người hợp lại ăn chung cũng không thể hết.

Huống chi, hiện giờ trong không gian nhóm còn chất một đống rắn như ngọn núi cao, đếm còn không hết.

Dùng câu “Chắc là đủ rồi” có thể hình dung ra được à?

Nói là có thể no chết mọi người, cũng thật không sai chút nào.

Hồng Thất Công nhịn không được nói: “Cái này...

Đại nhân Chúa Cứu Thế, lúc trước, sau khi ngài hoàn thành nhiệm vụ xong, không phải là một mình vọt vào chỗ Thần tiên ở chứ?

Sau đó tàn sát toàn bộ bọn hắn chứ?”

Vừa nghe đến đây, mọi người lập tức nghiêm túc lên.

Cũng không phải như thế chứ?

Đám rắn lớn rắn nhỏ, xếp thành đống này...

Đúng là giống một tộc đàn thật.

Diệp Húc sờ mũi, cười nói: “Thật không phải.

Chỉ là chúng nó tới quấy rầy ta, cho nên ta thuận tay giải quyết thôi.”

Trong lòng mọi người lại là nhảy loạn một trận.

Đại nhân Chúa Cứu Thế, thật là quá mạnh mẽ và đáng sợ.

Diệp Húc cũng không tiếp tục dây dưa vấn đề này nữa, nói: “Tiểu Đương Gia, Yukihira Soma, các ngươi mau xem thử nhiêu đây rắn có thể làm ramen không?”

Trên thực tế, cũng không cần Diệp Húc nhiều lời, Tiểu Đương Gia và Yukihira Soma đã tới bên cạnh từng con rắn, hoặc dùng đao cắt, hoặc dùng tay chạm vào, xem xét chất thịt rắn.

Yukihira Soma hăng hái nói: “Thịt rắn này, là tuyệt nhất ta từng thấy đó!”

“Không sai! Đại nhân Chúa Cứu Thế, mấy con rắn này còn tốt hơn thịt lần trước.” Tiểu Đương Gia vui vẻ nói: “Làm ramen nhất định không vấn đề!”

Dừng một chút, lại nói: “Hơn nữa, còn có thể làm rất nhiều đồ ăn ngon khác!”

“Đúng vậy, làm tiệc rắn luôn cũng được!” Yukihira Soma kêu lên.

Diệp Húc cười nói: “Há, vậy các ngươi thử làm xem.”

“Được!” Yukihira Soma và Tiểu Đương Gia cùng trả lời.

Nói làm là làm, hai người nhanh chóng nổi bếp lò lên trong không gian nhóm.

Cắt thịt, nêm gia vị...

“Thịch thịch thịch!”

Ánh đao lập loè.

Chỉ nghe một loạt âm thanh dồn dập, không ngừng vang vọng trong không gian nhóm, từng miếng thịt rắn lớn nhỏ đều đều, lập tức được bày chỉnh tề trên mâm.

Hai người làm việc mau lẹ, nghiêm túc, hấp dẫn mọi người.

Ở trong mắt hắn, đây vốn không phải nấu nướng, mà là nghệ thuật, là một bữa tiệc thị giác!

Mọi người tất cả đều nhìn vô cùng tập trung và say mê.

Không bao lâu sau, từng đợt mùi thịt nồng đậm tỏa ra.

Nhẹ nhàng hít một hơi, mọi người chỉ thấy lỗ chân lông cả người như được mở ra, cả người ngâm trong nước nóng, thoải mái sắp bay lên.

“Ừng ực!”

Mọi người nhịn không được nuốt ngụm nước miếng.

Dù bọn hắn còn chưa nhìn thấy thành phẩm, nhưng bọn hắn biết đây nhất định là thức ăn ngon nhất, hương vị chắc chắn phải cực kì ngon.

“Xoạt!”

Rốt cuộc, dưới ánh mắt chăm chú của mọi người, Tiểu Đương Gia bỏ phần thịt rắn đầu tiên vào trong chén.

Gần như cùng lúc, Yukihira Soma cũng gắp một phần thịt rắn bỏ vào trong tô.

Tiếp theo, phần thịt rắn thứ hai, thứ ba, thứ tư... Nhanh chóng được đặt lên trên bàn.

Lập tức, mùi thịt nồng đậm, giống như núi lửa, ầm ầm nổ ra.

Ngón tay Diệp Húc nhẹ nhàng vẩy một cái, một phần thịt rắn nhanh chóng xuất hiện ở trong tay.

Tiếp theo, hắn gấp không chờ nổi cầm đũa lên, gắp thịt rắn bỏ vào trong miệng.

“Bẹp, bẹp!”

“Lộc cộc, lộc cộc!”

Diệp Húc như vừa uống quá nhiều rượu, hoàn toàn say.

Hắn không cầm lòng được nhắm hai mắt lại.

Ngay lúc này, Diệp Húc như chạm đến đỉnh núi cao.

Lúc này, một còn Ngũ Trảo Kim Long, đột nhiên tới dưới chân hắn, sau đó mang hắn bay lên cao, xuyên qua từng tầng mây, nhìn lên mặt trời cực nóng, nhìn xuống lộng lẫy sao trời...

Nhẹ nhàng, thoải mái!

Đây là một loại hưởng thụ từ sâu trong linh hồn.

Hồi lâu sau, Diệp Húc mới chậm rãi mở to mắt, khen một tiếng: “Ăn ngon!”

Đám người Tần Thủy Hoàng, All Might, Ngụy Vô Tiện vừa nghe đến đây thì rốt cuộc không nhịn được nữa, nhanh chóng đi lên, bưng một tô thịt rắn gắp bỏ vào miệng.

“Bẹp, bẹp!”

“Lộc cộc, lộc cộc!”

Bọn họ cũng không để ý chuyện thịt rắn còn nóng hay không, tay và miệng đã sớm không dừng được.

Ăn như hổ đói, dầu mỡ đầy miệng, hình tượng mất hết sạch, nhưng cũng không thèm để ý chút nào.

“Ăn ngon, thật là ăn quá ngon!”

“Ta cảm thấy lưỡi cũng sắp bị nuốt vào bụng.”

“Đồ ngon, thật là rất ngon.”

“Cả người cũng thấy ấm áp dễ chịu, quá thoải mái.”

“Ô, ta muốn khóc.”

...

Một loạt âm thanh than thở, hết đợt này đến đợt khác.

Tiểu Đương Gia và Yukihira Soma thấy mọi người ăn vui vẻ như vậy, tốc độ nấu nướng cũng càng nhanh hơn.

Mà theo đó, bên cạnh họ cũng dần đứng đầy người.

Tất cả mọi người đều dùng ánh mắt chờ mong, vui vẻ, tha thiết nhìn chằm chằm hai người.

Khi một mâm thịt rắn được bưng ra, mọi người lập tức gấp không chờ nổi chạy lên tranh giành.

Râu Trắng tiện tay cầm một mâm thịt, trực tiếp đổ vào miệng, sang sảng cười nói: “A ha ha ha ha, ăn ngon!”

Iron Man đứng bên ngoài, bĩu môi nói: “Không phải chỉ là chút thịt rắn à?

Nhà hàng Michelin còn nhiều món ngon hơn nhiều.”

Tuy nói vậy nhưng trong mắt Iron Man vẫn luôn nhìn chằm chằm vào Tiểu Đương Gia và Yukihira Soma, cả mí mắt cũng không chớp một cái.

Ngay lúc một chén thịt rắn phóng lên bàn, hắn trở thành đầu tàu gương mẫu, vươn một cánh tay người máy ra cướp lấy trước.

Tiếp theo, cả người chợt lóe, nhanh chóng về tới thế giới hiện thực.

Sau đó, Iron Man cũng không lấy đũa, dao hay nĩa mà trực tiếp dùng tay bốc thịt rắn bỏ thẳng vào miệng.

Không đến một phút, một tô thịt rắn to lớn đã bị Iron Man ăn sạch sẽ.

Nhưng hắn còn chưa thỏa mãn, duỗi đầu lưỡi ra, liếm sạch cái tô mấy lần.

Lúc này mới gật gù nói: “Không ngờ trên thế giới vẫn còn thịt rắn ngon đến thế này, thật là thật là thật là... Quá tuyệt vời!

Cái gì Michelin, cái gì gan ngỗng, cái gì bò bít tết... Quả thật chính là rác rưởi!”

Iron Man lại nuốt nước miếng, nói: “Không được, ta phải đi ăn thêm, phải ăn thật nhiều thịt rắn!”

Dứt lời, Iron Man chợt lóe lên, lại lần nữa xuất hiện trong không gian nhóm.

Vẻ mặt hắn bình tĩnh như thường, giống như người ăn như hổ đói, liếm sạch tô khi nãy là hai người hoàn toàn khác nhau.

Chương 373: Cuồng ăn, nhiệm vụ thế giới Doraemon!

Na Tra cho hai tay vào trong quần rồi liếc nhìn Hồng Thất Công, người đang ôm một khối thịt rắn lớn.

Hồng Thất Công vội né tránh sang một bên, đồng thời nhìn Na Tra với ánh mắt vô cùng cảnh giác.

Dáng vẻ kia thật giống như đang nói: Ngươi đừng mong cướp nó khỏi tay ta.

Trong lòng Na Tra khẽ hừ một tiếng, vẻ mặt khinh thường.

Sau đó hắn lại dời ánh mắt về phía Phùng Bảo Bảo, người gần như chôn cả khuôn mặt vào trong chén.

Phùng Bảo Bảo dường như cũng cảm giác có ai đó đang nhìn mình, vì vậy nàng chậm rãi ngẩng đầu nói: "Ngươi muốn ăn à?"

Na Tra nhìn chằm chằm vào khối thịt rắn to trong chén của Phùng Bảo Bảo, ngạo kiều nói: “Ai muốn ăn chứ."

Có điều sau khi nói xong thì hắn lại vô thức nuốt nước bọt.

“À ha."

Phùng Bảo Bảo không để ý nhiều như vậy, nàng đáp một tiếng rồi lại vùi đầu vào chén lần nữa.

“Bẹp, bẹp!"

“Lộc cộc, lộc cộc!"

Phùng Bảo Bảo ăn vô cùng vui vẻ, nước thịt văng tung tóe khắp nơi.

Na Tra nuốt nước bọt một lần nữa, hắn mở miệng ra nhưng lại không nói nên lời.

Lúc này, Tiểu Đương Gia lại làm một mâm thịt rắn khác và đặt lên bàn.

Na Tra lập tức đi tới gần, hắn bưng một tô thịt rắn lên rồi chạy đi, trên mặt vẫn bày ra dáng vẻ dửng dưng, ậm ừ nói: “Dù sao thì ta cũng hơi đói rồi, miễn cưỡng ăn một chút vậy."

Tiếp theo, thân hình của Na Tra chợt lóe lên, nháy mắt đã bay đến trong một góc không gian nhóm rồi cầm một miếng thịt rắn lớn cho vào miệng.

“Bẹp, bẹp!"

“Lộc cộc, lộc cộc!"

Na Tra ăn đến miệng đầy dầu mỡ, vẻ mặt hớn hở.

Hôm nay, mọi người đều ăn uống vô cùng tận hứng. Bụng ai nấy đều từ từ phồng lên, miệng và tay thì vẫn không muốn dừng lại.

Cho đến khi...

Một âm thanh thanh thúy vang lên trong nhóm chat bao lì xì Chư Thiên.

“Đinh! Nhiệm vụ, nhóm 5 người chém giết tiểu phân đội Tân Nhân Loại. Thế giới Doraemon xuất hiện tiểu phân đội Tân Nhân Loại muốn thay đổi lịch sử, trở thành bá chủ Địa Cầu. Nhiệm vụ này giới hạn 5 thành viên tham gia, khen thưởng tổng cộng 5 vạn điểm tích lũy."

Sau khi tin nhắn này xuất hiện, Tiểu Đương Gia và Yukihira lập tức dừng nấu nướng.

Mà những người ăn thịt rắn đều buông chén đũa xuống.

Một lúc sau, Shanks mới sờ lên bụng, nhe răng cười nói: “Hì hì, đại nhân Chúa Cứu Thế thật quá nể mặt ta, biết ta vừa mới ăn no, cần vận động một chút, cho nên nhiệm vụ này lập tức xuất hiện."

Naruto nghiêng đầu nói: “Nhất định là sư phụ Chúa Cứu Thế muốn ta sớm trở thành vua điểm tích lũy, cho nên mới ra nhiệm vụ nhanh như vậy. Cảm ơn sư phụ Chúa Cứu Thế."

“Đại nhân Chúa Cứu Thế, xin hãy cho ta cùng đi làm nhiệm vụ với ngài đi." Esdeath ôm cánh tay của Diệp Húc.

Optimus Prime phát ra giọng nói ầm ầm ầm: “Tân Nhân Loại ở tương lai, ta... Ta cũng muốn đi xem."

“Nhân loại tương lai là gì chứ? Một pháo của ta cũng đủ bắn nát bọn họ thành tro." Iron Man nói năng hùng hồn.

Nhưng dầu mỡ trên mặt và phần bụng phồng lên của hắn lại mang đến sự tương phản rõ rệt, tạo cho người ta một cảm giác hài hước.

Trọng Lâu lau miệng nói: “Không biết nhân loại tương lai có khác gì với yêu ma chúng ta hay không đây?"

Ngụy Vô Tiện dựa vào vai Lam Vong Cơ, cười nói: “Lam Trạm, chúng ta cùng nhau báo danh tham gia nhiệm vụ đi? Thế giới Doraemon chính là thế giới tương lai, có ô tô, có máy bay và rất nhiều thứ khác nha."

“Được." Lam Vong Cơ đồng ý.

“Lam Trạm, trên mặt ngươi dính dầu."

Ngụy Vô Tiện vừa nói vừa nhân cơ hội chạm vào khuôn mặt tuấn tú của Lam Vong Cơ, trong lòng càng thêm vui vẻ.

Hồng Thất Công vuốt cằm mình với bàn tay đầy dầu mỡ, thấp giọng nói: “Hình như thế giới của Doraemon chỉ có vài đứa nhóc, chắc là sẽ không có nguy hiểm gì? Được, ta sẽ suy xét việc tham gia."

Cát Tiểu Luân, Tô Đại Cường, Lý Phi và những người khác nghe vậy, trên mặt ai nấy đều lộ ra vẻ muốn thử.

Mọi người đều muốn đi tới thế giới khác và kiếm điểm tích lũy.

Conan cười ha ha, nói: “Không có nguy hiểm? Các ngươi có thấy nhiệm vụ nào không nguy hiểm chưa? Ta thấy mình vẫn nên ngoan ngoãn xem phát sóng trực tiếp thì hơn."

Trên trán Cát Tiểu Luân lập tức toát ra mồ hôi, hắn gật đầu liên tục nói: “Đúng vậy, xem phát sóng trực tiếp là tốt nhất."

“Đúng đúng đúng, vừa xem phát sóng trực tiếp vừa có thể ăn thịt rắn." Tô Đại Cường nói:

“Sau khi ăn thịt rắn thì ta có cảm giác lực lượng của mình đã trở nên mạnh mẽ hơn. Ta muốn ăn nhiều một chút!"

“Ta cũng có loại cảm giác này." Lý Phi gật đầu, sau đó lại cho một miếng thịt vào miệng.

Phùng Bảo Bảo nói: “À ha, có nhiệm vụ."

Dứt lời, nàng lại vùi đầu vào trong chén lần nữa.

“Bẹp, bẹp."

“Lộc cộc, lộc cộc."

Lúc này Nobita dường như đã hoàn hồn sau tin nhắn trong nhóm, kinh hãi nói: “Thế giới của chúng ta xuất hiện nhiệm vụ?"

Quách Tương cười hì hì: “Yên tâm đi, đại ca Chúa Cứu Thế và chúng ta nhất định sẽ giải quyết kẻ địch giúp ngươi."

“Đúng rồi, đúng rồi." Nobita gật đầu lia lịa.

...

Toàn bộ không gian nhóm ồn ào và vô cùng sôi động.

Diệp Húc hắng giọng một cái, nói: “Được rồi, quy củ cũ. Ai muốn tham gia nhiệm vụ thì thảy xúc xắc."

“Xôn xao!"

Mọi người dường như đang chờ đợi câu này.

Khi giọng nói của Diệp Húc rơi xuống, vô số xúc xắc nhanh chóng lăn trên màn hình, một lát sau mới chậm rãi dừng lại.

Sasuke, Optimus Prime, Nagato đều thảy được 6 điểm, đạt được tư cách tham gia nhiệm vụ.

Naruto sờ mũi, nói: “Lần này không được may mắn rồi, nhưng nếu Sasuke có thể tham gia thì cũng không tệ. Sasuke, cố lên nha!"

“Được." Sasuke gật đầu.

Optimus Prime nói: “Ta... có thể đi gặp nhân loại tương lai à?"

Nagato suy nghĩ một chút rồi hỏi: “Có nên để cho nhân loại ở thế giới Doraemon cảm nhận một chút thống khổ không?"

Nobita vội nói: “Đừng, đừng... Thế giới của chúng ta đã rất thống khổ rồi. Mỗi ngày ta đều có bài tập làm mãi không xong, một ngày cũng chỉ được cho chút đồ ăn vặt, còn không được chơi game thỏa thích... Thật sự vô cùng thống khổ."

Nagato:...

Diệp Húc cười nói: “Được rồi, nhiệm vụ lần này sẽ có ta, Nobita, Sasuke, Nagato và Optimus Prime."

Cát Tiểu Luân gãi đầu, nói: “Chúng ta có thể tiếp tục ăn thịt rắn chứ?"

“Đúng vậy, đúng vậy! Tiểu Đương Gia, Yukihira Soma, mau tiếp tục nấu nướng đi." Hồng Thất Công vội vàng la to.

“Được rồi! Ta mới vừa nghĩ ra vài phương pháp nấu ăn, bây giờ thử xem một chút." Tiểu Đương Gia vui vẻ nói.

Yukihira Soma cũng đáp lời: “Vậy à? Ta cũng vừa mới nghĩ ra vài phương pháp."

Sau đó, cả hai nhanh chóng cầm nồi sạn và dao phay, bắt đầu bận rộn nấu ăn.

...

Thế giới Doraemon.

Doraemon đang chợp mắt nằm trên mặt đất.

“Xoạt!"

Lúc này, Nobita đột nhiên xuất hiện ở bên cạnh hắn, hơn nữa còn kích động hét lớn: “Doraemon, mau thức dậy, mau thức dậy đi!"

Doraemon mơ màng hỏi: “Sao vậy Nobita? Đến giờ ăn bánh rán rồi à?"

“Không phải... Thế giới của chúng ta có nhiệm vụ, xuất hiện kẻ địch!” Nobita kích động la to.

“Nhiệm vụ? Kẻ địch?"

Doraemon vẫn còn hơi chút khó hiểu, hỏi lại một câu.

Chương 374: Gặp nạn, Tân Nhân Loại!

Ngay sau đó, Nobita kể hết cho Doraemon những gì mình nghe được trong nhóm chat bao lì xì Chư Thiên.

Doraemon vốn dĩ còn có chút buồn ngủ, nhưng sau khi nghe xong thì hai mắt đã mở tròn xoe.

“Nobita, ngươi nói cái gì? Một con rắn to như quả núi? Hương vị còn ngon hơn Bánh rán gấp một vạn lần? Mau lấy ra cho ta nếm thử đi, nhanh lên nào."

Doraemon càng nghe càng ứa nước miếng, hưng phấn kêu to.

Nobita gãi đầu, có chút chột dạ: “Cái này... Ta đi quá vội vàng cho nên quên mất."

“Sao ngươi có thể quên một thứ quan trọng như vậy chứ?” Doraemon lập tức lay người Nobita.

Nhưng ngay sau đó, Doraemon nhận ra mình không thể lay chuyển Nobita được chút nào, đối phương cho hắn cảm giác như mình đang chạm vào một ngọn núi lớn.

Doraemon chưa kịp định thần lại thì Nobita khẽ vung tay lên, không ngờ lại bộc phát ra một cỗ lực lượng cực mạnh, hất văng Doraemon xa ra.

“Gì…?"

Nobita nhìn đôi tay của mình, trên mặt tràn đầy vẻ không tin tưởng.

Doraemon lăn vài vòng trên mặt đất rồi mới bò dậy một cách gian nan

“Nobita, ngươi trở nên mạnh như vậy từ khi nào thế?” Doraemon hỏi.

“Là do thịt rắn... Mọi người đều nói đó là thịt Thần Tiên." Nobita nói: “Khi ta ăn nó thì cảm giác cơ thể mình rất ấm áp. Không ngờ... Món này lại có hiệu quả lợi hại như vậy."

Nobita vừa giải thích vừa đi tới bàn học, hắn giơ tay lên, toàn bộ bàn học đều được nhấc lên khỏi mặt đất một cách hết sức dễ dàng.

“Doraemon, ngươi có thấy không? Sức lực của ta rất lớn.” Nobita hào hứng nói.

Doraemon nhìn tác dụng của thịt rắn, nghĩ đến hương vị thơm ngon của nó.

Đáng tiếc là hắn không thể ăn được, không khỏi hầm hừ nói: “Thấy rồi."

Lúc này, tiếng của mẹ Nobi từ dưới đầu vang lên: “Nobita, ngươi ở trên lầu làm gì vậy? Muốn phá nhà à, mau đi làm bài tập đi!"

“Vâng, ta biết rồi, ta làm ngay đây." Nobita hoảng loạn đặt cái bàn xuống đất.

Nhưng hắn hoàn toàn không có ý định làm bài tập, mà nằm trên giường, hưng phấn nói: “Thực lực hiện tại của ta có thể coi như là siêu nhân rồi phải không? Để xem sau này Jaian còn dám bắt nạt ta nữa không? Đúng rồi, hôm qua hắn còn cướp kẹo que của ta nữa."

Ngay sau đó, Nobita đột nhiên nhảy dựng lên, chạy nhanh xuống lầu dưới.

Doraemon nghĩ tới nhiệm vụ và nhân loại tương lai mà Nobita mới vừa nói, hắn hơi chút do dự sau đó chạy theo sau.

Dưới lầu.

Mẹ Nobi đang quét dọn, gọi một tiếng: “Nobita..."

Nhưng nàng còn chưa nói xong thì Nobita đã la to: “Mẹ, ta phải đi cứu thế giới, ta sẽ về sớm."

Hắn không nói thêm gì nữa, chạy ra khỏi nhà nhanh như chớp.

“Cứu thế giới?” Mẹ Nobi sửng sốt một lúc rồi tức giận mắng: “Thằng nhóc này lại đọc truyện tranh gì vậy? Sau này phải trông chừng kĩ hơn mới được!"

Lúc này, Jaian và Suneo đang tán gẫu ở bãi đất trống.

Shizuka từ xa đi tới.

Nobita thấy vậy, hưng phấn nói: “Jaian, cuối cùng cũng tìm được ngươi rồi! Trước kia ngươi luôn bắt nạt ta, hiện tại ta đã biến thành siêu nhân, đã đến lúc báo thù rồi! Shizuka, hãy để ta cho ngươi xem dáng vẻ anh dũng của mình!”

Dứt lời, Nobita khí phách hiên ngang bước tới trước mặt Jaian.

Có điều hắn chưa kịp nói gì thì thấy Jaian khoanh hai tay, cười dữ tợn hỏi: “Nobita, nghe nói ngươi vừa mới mua máy chơi game mới đúng không? Mau đưa cho ta chơi một chút!"

Nobita vốn dĩ đã nghĩ tới cảnh tượng đạp Jaian dưới chân, nhưng vừa nghe thấy giọng nói, nhìn thấy thân hình to lớn như tinh tinh của đối phương thì mọi ý tưởng đều bị vứt ra sau đầu trong nháy mắt.

Nobita gục đầu xuống, cơ thể run rẩy không ngừng… Không hề có chút sức lực để phản kháng.

Shizuka vội vã chạy tới, nàng đứng chắn trước mặt Nobita, nói: “Jaian, ngươi muốn làm gì? Không được bắt nạt Nobita."

Jaian không thèm để ý, hắn khịt mũi nói: “Xì, ta chỉ mượn máy chơi game của hắn chơi một chút thôi."

Doraemon lắc đầu, âm thầm thở dài: “Thật là, người nhút nhát có được sức mạnh cũng vô dụng."

“Xoạt!"

Lúc này, không gian xung quanh hơi rung động.

Một người đàn ông mang kính đen đột ngột xuất hiện trên bầu trời bãi đất trống.

Tiếp theo, bàn tay của hắn đột nhiên biến thành súng laser, không nói không rằng mà nhắm bắn về phía nhóm người Nobita.

Lẫm lệ, mạnh mẽ!

Chỉ một đòn đã muốn tiêu diệt tất cả mọi người.

Doraemon mở to mắt, trên trán toát ra một lớp mồ hôi lạnh, hắn muốn tránh né và phản kháng, nhưng đã quá muộn.

Lúc này, một người đàn ông mặc đồng phục cảnh sát, ngồi trên một chiếc phi thuyền loại nhỏ xuất hiện ở bầu trời.

Sau khi nhìn thấy tình hình dưới bãi đất trống, hắn vội vàng dùng phi thuyền bắn ra một cột sáng màu vàng kim, quấn lấy Nobita và những người khác.

Ngay sau đó, không gian rung động.

Phi thuyền và mọi người biến mất trong nháy mắt.

Tiếp theo thì cả nhóm đã xuất hiện trong một khu rừng

Doraemon thở phào nhẹ nhõm một hơi, nói: “Được cứu rồi."

Jaian, Suneo và Shizuka vẫn còn ngơ ngác không hiểu gì.

“Không phải vừa rồi chúng ta đang ở bãi đất trống à? Tại sao đột nhiên lại đi tới nơi này rồi?” Jaian nghi ngờ.

“Đây là đâu vậy?” Shizuka hỏi.

Suneo lắc đầu, nói: “Ta cũng không biết."

“Các ngươi đừng sợ." Trong bầu trời vang lên một giọng nói, tiếp theo, một người cảnh sát nhảy xuống khỏi phi thuyền.

Lúc này đám người Jaian mới chú ý tới phi thuyền, cả đám kích động la to.

“Wow! Phi thuyền!” Jaian kêu lên.

“Người ngoài hành tinh, ngươi chắc chắn là người ngoài hành tinh! Cha, mẹ, các ngươi đang ở đâu? Ta bị người ngoài hành tinh bắt cóc rồi này! Xin ngươi đừng giải phẫu ta, trên người ta không có gì đáng cả để nghiên cứu đâu! Ta nói thật đó!” Suneo khóc la.

“Ngươi cũng đừng nghiên cứu ta…” Jaian nói.

Shizuka yếu ớt nói: “Ta nữa, ngươi đừng nghiên cứu ta."

Vị cảnh sát kia giải thích: “Hình như các ngươi hiểu lầm gì rồi, ta không phải là người ngoài hành tinh, ta cũng là người Địa Cầu giống các ngươi thôi."

Hắn dừng một chút rồi nói tiếp: “Ta xin tự giới thiệu.

Ta tên là Yamada Matsu, đến từ tương lai một trăm năm sau, công việc của ta là cảnh sát.

Thời đại của chúng ta xuất hiện năm tên Tân Nhân Loại đáng sợ. Bọn chúng có được vũ khí mạnh mẽ, không chuyện ác nào không làm, tội ác ngập trời!

Rồi có một ngày, cảnh sát chúng ta đã tốn rất nhiều công sức mới bao vây năm người ở trong một nhà máy bỏ hoang.

Nhưng bọn họ đã sử dụng cỗ máy thời gian được chuẩn bị bí mật trước đó rồi âm thầm chạy trốn, cho nên dù chúng ta đã tìm kiếm một thời gian dài thì vẫn không thể phát hiện tung tích của bọn họ.

Tên kính đen vừa rồi chính là một trong năm tên Tân Nhân Loại đó!

Các ngươi đã thấy mặt hắn cho nên hắn mới muốn ra tay với các ngươi, vì muốn che giấu hành tung của mình.

Mục đích là muốn giết người diệt khẩu."

Ngay khi Yamada Matsu nói ra những lời này, tất cả mọi người đều sững sờ.

Chương 375: Phong tỏa thời không, tới nơi!

Doraemon và Nobita đã chuẩn bị tâm lý từ sớm cho nên cũng không có quá ngoài ý muốn.

Jaian, Suneo và Shizuka đều ngơ ngác mở to hai mắt, trên mặt tràn ngập vẻ khó có thể tin.

Cảnh sát suy nghĩ một chút, lại nói: "Đương nhiên, các ngươi đừng quá sợ hãi, cũng không cần phải quá để ý những việc này. Bởi vì ta đã phát hiện hắn đi tới thế giới này, chờ lát nữa ta sẽ gọi đại đội cảnh sát lại đây, một lưới tóm gọn! Cho nên hắn sẽ không thể giết các ngươi diệt khẩu."

Suneo lắp bắp hỏi: "Ngươi... Ngươi nói ngươi đến từ tương lai à?"

"Đúng vậy." Yamada Matsu gật đầu.

Lúc này hắn đột nhiên phát hiện Doraemon đứng bên cạnh, cười nói: "Không ngờ ở đây lại có một con Mèo máy. Nhưng hình như thiếu cái gì đó thì phải?"

"Lỗ tai của ta bị cắn hư rồi." Doraemon hơi ngượng ngùng sờ đầu giải thích.

"À, hóa ra là lỗ tai." Yamada Matsu bừng tỉnh.

Hắn dừng một chút rồi lại nói tiếp: "Ta không thể trì hoãn được nữa, nếu không thì sẽ không biết tên Tân Nhân Loại kia chạy đi đâu."

Dứt lời, Yamada Matsu lấy máy truyền tin ra, chuẩn bị liên lạc với đồng đội.

Nhưng sau đó hắn lại nhíu mày, nghi ngờ hỏi: "Tại sao lại không có tín hiệu chứ? Thôi… Đành ngồi phi thuyền trở lại một trăm năm sau rồi gọi đại đội lại đây vậy."

Tiếp theo, Yamada Matsu trở lại phi thuyền, chuẩn bị xuyên qua thời không, có điều hắn thử khởi động hơn mười lần mà vẫn không có động tĩnh gì.

"Sao lại thế này…?" Yamada Matsu nhíu chặt mày.

Doraemon nói: "Có phải nó bị hỏng gì rồi hay không? Nhà ta cũng có một Cỗ Máy Thời Gian, hay ngươi sử dụng nó đi."

Yamada Matsu trầm giọng nói: "Không đúng, không phải hỏng! Đáng chết! Bọn họ dám phong tỏa thời không! Tất cả máy móc không gian đều không thể sử dụng được nữa. Rốt cuộc thì bọn họ muốn làm gì?"

Doraemon thử lấy cánh cửa thần kỳ rồi mở ra, chậm rãi đi vào, phát hiện mình vẫn ở trong rừng.

Sắc mặt Yamada Matsu trở nên rất khó coi: "Quả nhiên là như thế. Nếu như vậy... E là chỉ có năm tên Tân Nhân Loại kia mới có thể sử dụng máy móc không gian ở thế giới này. Họ muốn biến thế giới này thành căn cứ địa!"

"Xoạt!"

Lúc này, không gian xung quanh hơi hơi rung động.

Bốn bóng người từ từ hiện ra.

Đúng là Diệp Húc, Sasuke, Optimus Prime và Nagato.

Thấy vậy, Yamada Matsu la to một tiếng: "Mọi người cẩn thận!"

Đồng thời, hắn nhanh chóng móc súng laser ra rồi bắn về phía đám người Diệp Húc.

Cũng không trách hắn sẽ làm như thế.

Bởi vì hiện giờ trên thế giới này chỉ có năm tên Tân Nhân Loại mới có thể sử dụng máy móc không gian.

Mà đám người Diệp Húc lại đột nhiên xuất hiện, ở trong mắt Yamada Matsu thì bọn họ chính là Tân Nhân Loại!

Mặc dù ngoại hình của bốn người không giống trong hình truy nã, nhưng nếu như bọn họ cải trang một chút thì cũng không phải việc khó gì.

"Xoạt!"

Đối mặt với laser bay vụt đến, đám người Diệp Húc căn bản không có làm ra bất cứ hành động né tránh gì.

Trong khoảnh khắc tiếp theo, các tia laser đều bị bắn bay ra ngoài bởi một lực cản vô hình. Chúng nó đánh vào các cây to, âm thanh ầm ầm vang lên khắp nơi, bụi bay mù mịt.

Khi cảnh sát chuẩn bị tiếp tục tấn công thì Nobita vội kêu lên: "Đừng tấn công, đừng tấn công! Họ không phải là Tân Nhân Loại, họ là bạn của ta!"

Yamada Matsu nghe vậy, lúc này mới không nổ súng nữa.

Nhưng trong mắt của hắn vẫn tràn ngập sự cảnh giác.

Hiển nhiên, chỉ cần đám người Diệp Húc có bất cứ hành động gây rối gì thì hắn sẽ lập tức bấm cò súng lần nữa.

Doraemon vui vẻ nói: "Ngài chính là đại nhân Chúa Cứu Thế đúng không?"

Hắn đã từng xem phát sóng trực tiếp của nhóm chat bao lì xì Chư Thiên thông qua Máy Chiếu Ký Ức, cho nên đương nhiên biết Diệp Húc.

Diệp Húc nghe thấy có người nói chuyện với mình, hắn chậm rãi nhìn sang bên cạnh.

Chỉ thấy…

Một con mèo ú với hai màu lam và trắng, thân hình to bằng một đứa trẻ con, đứng hai chân như con người, đang nhìn mình.

Mà trên bụng hắn lại có một cái túi to hết sức nổi bật.

Diệp Húc cười nói: "Đúng vậy, ngươi là Doraemon phải không?"

"Đúng rồi, là ta! Không ngờ đại nhân Chúa Cứu Thế lại biết tên của ta, thật quá vinh hạnh!" Doraemon kích động kêu lên.

Tiếp theo, Doraemon lại nói: "Yamada Matsu, họ thật sự không phải là Tân Nhân Loại. Còn nữa, ngươi không cần phải lo lắng về việc không thể sử dụng máy móc không gian nữa đâu. Bởi vì vị này chính là đại nhân Chúa Cứu Thế!"

Nói tới đây, trên mặt Doraemon lộ ra một tia kích động và sùng bái.

Hắn đã sử dụng Máy Chiếu Ký Ức để xem nhóm chat bao lì xì Chư Thiên, cho nên vô cùng rõ ràng Chúa Cứu Thế có được lực lượng khủng bố như thế nào?

Đó tuyệt đối là Thần Linh chân chính, Thần Linh tối cao!

Yamada Matsu nghe Doraemon chắc chắn như thế thì cũng dần thả lỏng trở lại.

Diệp Húc căn bản không quá để ý chuyện này.

Hắn nhìn thoáng qua hoàn cảnh xung quanh, sau đó phóng ra một sợi ý thức tiến vào nhóm chat bao lì xì Chư Thiên, nhanh chóng mở ra hệ thống phát sóng trực tiếp.

Quách Tương: Hì hì, nhìn thấy nhóm của đại ca Chúa Cứu Thế rồi.

Quách Tương: Nơi này chính là thế giới Doraemon à?

Quách Tương: Wow! Đó là Doraemon à? Quá đáng yêu, nếu có thể ôm một cái thì quá tuyệt vời.

Cát Tiểu Luân: Con mèo ú như vậy, không biết để Tiểu Đương Gia và Yukihira Soma làm thành món ăn thì có ngon không ta?

Conan: Ha ha, hình như Doraemon là một con Mèo máy, nếu răng của ngươi đủ tốt thì có thể thử xem.

Cát Tiểu Luân: Hả? Thôi... Thôi vậy.

Hinamori Amu: Bé gái kia là Shizuka đúng không? Ánh mắt của Nobita không tệ nha, với kinh nghiệm duyệt vô số phụ nữ của ta, sau này nàng lớn lên tuyệt đối là một đại mỹ nữ!

Nobita: Hì hì, cái này... Đúng là Shizuka rất xinh đẹp.

Nobita: Nhưng ta không biết mình có thể theo đuổi nàng thành công hay không?

Hinamori Amu: Chàng trai trẻ, ngươi nhất định sẽ làm được!

Hinamori Amu: Còn nữa, hai đứa nhỏ một béo một gầy bên kia hẳn là Jaian và Suneo?

Hinamori Amu: Thật ra thì, ta cảm thấy nếu hai người thành một đôi thì cũng không tệ lắm.

Hinamori Amu: Nếu như vậy, ta sẽ có thể chứng kiến thêm một đôi nữa ngoại trừ Naruto và Sasuke, Ngụy Vô Tiện và Lam Vong Cơ, Na Tra và Ngao Bính.

Sasuke: …

Naruto: …

Na Tra: Chậc.

Tô Đại Cường: Ta nhớ thế giới Doraemon là đô thị thì phải? Tại sao đại nhân Chúa Cứu Thế và mọi người lại xuất hiện ở trong núi?

Conan: Chuyện này rất kỳ lạ hả?

Conan: Thế giới xuất hiện nhiệm vụ, đừng nói là trong núi, ngay cả núi lửa cũng rất bình thường mà.

Tô Đại Cường: Có lý.

Iron Man: Đám người tương lai gì đó ở đâu vậy?

Iron Man: Mau xuất hiện để ta xem bọn họ nhìn như thế nào?

Esdeath: A! Đại nhân Chúa Cứu Thế của ta!

Hồng Thất Công: Tiểu Đương Gia, Yukihira Soma, có thể cho chúng ta một phần thịt rắn nướng được chứ? Chúng ta vừa ăn thịt rắn nướng vừa xem phát sóng trực tiếp, đúng rồi, lại thêm chút rượu... Mới nói thôi đã cảm thấy quá tuyệt rồi!

Râu Trắng: A ha ha ha! Ý kiến hay!

Tiểu Đương Gia: Không thành vấn đề.

Yukihira Soma: Được.

Từng dòng tin nhắn liên tục hiện lên trong nhóm chat bao lì xì Chư Thiên.

Ngay sau đó, một viên xúc xắc màu đen cực lớn chuyển động ở trên màn hình.

Xúc xắc độ khó!

Cuối cùng, điểm số ngừng ở mặt "3" điểm.

Độ khó và khen thưởng điểm tích lũy X3.

Chương 376: Tìm kiếm, cuối cùng đã gặp Tân Nhân Loại!

Thế giới Doraemon.

Yamada Matsu đã hoàn toàn tin tưởng đám người Diệp Húc không phải Tân Nhân Loại.

Nhưng, hắn vẫn hơi chút nghi ngờ, nói nhỏ với Doraemon: "Vị đại nhân Chúa Cứu Thế kia rất nổi tiếng ở thế giới này à?"

Doraemon lắc đầu, nói: "Không phải, đại nhân Chúa Cứu Thế không phải người thuộc về thế giới này."

"Không thuộc về thế giới này?" Yamada Matsu càng thêm nghi ngờ.

Lúc này, Diệp Húc nhìn xung quanh một vòng rồi lên tiếng: "Tân Nhân Loại đã xuất hiện?"

"Đúng vậy, hắn còn tấn công chúng ta, cho nên chúng ta mới phải dịch chuyển khẩn cấp đến nơi này." Doraemon vội giải thích.

Diệp Húc gật đầu, nói: "Vậy ngươi mang chúng ta đi dạo một chút, thuận tiện tìm kiếm tung tích của bọn họ đi."

"Được." Doraemon nói.

Yamada Matsu nói: "Không gian trong phi thuyền của ta không lớn, e là không thể chở nhiều người như vậy. Hơn nữa hiện tại ta còn không thể thực hiện Bước Nhảy Không Gian…"

Diệp Húc nói: "Ngươi chở nhóm Nobita là được rồi, đừng để ý đến chúng ta."

Dứt lời, Diệp Húc, Nagato và Sasuke từ từ bay lên bầu trời như không có trọng lượng.

Optimus Prime đang ở trạng thái xe tải thì hoá thân thành một người máy khổng lồ, hai chân phun ra hai ngọn lửa màu tím, nháy mắt đã bay thẳng lên trời cao.

"Wow! Người máy, một người máy thật lớn!" Suneo lập tức kêu to.

"Quá ngầu!" Jaian kêu lên.

Shizuka không nói gì, nhưng đôi mắt của nàng lại sáng lấp lánh.

Hiển nhiên, nàng cũng vô mê mẩn.

Lúc trước Nobita đã xem phát sóng trực tiếp về Optimus Prime, cho nên phản ứng bình đạm nhất.

Hắn nói nhỏ: "Shizuka, đó là Optimus Prime, hắn là bạn của ta… Khi nào có dịp thì ta sẽ bảo hắn chơi cùng với ngươi."

"Thật hả?" Shizuka kích động nói.

Nobita nhìn đôi mắt chứa đầy sao trời của Shizuka, cả người đều ngây ngốc.

Một lúc sau hắn mới gật đầu lia lịa, nói: "Đương nhiên là thật rồi."

Mà ánh mắt của Yamada Matsu khi nhìn về phía đám người Diệp Húc đã tràn ngập sự kinh hãi.

Optimus Prime vẫn còn tốt, hắn chỉ là một người máy có hình thể cao lớn mà thôi, trong tương lai cũng có loại người máy như vậy.

Nhưng nguyên lý làm cho đám người Diệp Húc bay lên thì hắn hoàn toàn không nghĩ ra được.

Qua một lúc sau, Yamada Matsu mới hồi phục tinh thần lại, hắn dẫn nhóm Nobita bước lên phi thuyền.

Đoàn người cứ thế mà từ từ tiến về phía trước trên bầu trời xanh thẳm.

Mọi người nhìn những đám mây trắng giống như kẹo bông gòn, những ngọn núi như ngón tay út, những dòng sông uốn lượn quanh co khúc khuỷu, những thửa ruộng vuông vắn…. Trong lòng tràn đầy cảm giác mới lạ và thoải mái.

Lúc này, trong một cống thoát nước tối tăm.

Năm người đàn ông cao lớn đeo kính đen vô cùng tùy ý đứng ở hai bên, thấp giọng thảo luận.

"Tốt, thành công rồi! Chúng ta đã phong tỏa thời không thành công!"

"Hiện tại, ngoại trừ năm người chúng ta ra thì không ai có thể sử dụng Thời Không Chi Lực nữa."

"Từ giờ trở đi, chúng ta chính là Thần Linh của thế giới này!"

"Nhưng mọi người vẫn phải cẩn thận một chút. Ở đây vẫn còn có một tên cảnh sát tương lai và một con Mèo Máy."

"Chỉ là một tên cảnh sát tương lai và một con Mèo Máy mà thôi! Tốt nhất là bọn họ nên cầu nguyện đừng gặp được ta, nếu không thì đó chính là ngày chết của bọn họ!"

"Hả, lực lượng… Lực lượng của ta đột nhiên trở nên mạnh mẽ, mạnh hơn rất nhiều."

"Ta cũng vậy."

"Ta cũng vậy…"

"Ha ha ha! Xem ra trời cao cũng muốn cho chúng ta trở thành thần linh của thế giới này!"

"Đúng vậy!"

Năm người điên cuồng cười to, trên mặt tràn đầy hưng phấn.

Một lúc lâu sau, một người mới lên tiếng: "Việc này không nên chậm trễ, bắt đầu hành động đi!"

"Rõ!" Bốn người còn lại đồng thanh trả lời.

Sau đó, năm người giậm chân, cả người lao ra ngoài như tên lửa, đâm thủng cống thoát nước thành năm cái lỗ lớn hình người.

Trên mặt đất, vài chiếc xe tình cờ chạy ngang qua đột nhiên bị xốc bay lên cao.

Tiếng va đập vang dội khắp bốn phía, ánh lửa bốc lên thu hút sự chú ý của nhiều người qua đường.

Nhưng năm tên Tân Nhân Loại kia không hề quan tâm đến chuyện này, bọn họ đưa mắt nhìn nhau.

Sau đó hóa thành những vệt sáng bay đi các hướng khác nhau.

Không bao lâu, một tên Tân Nhân Loại bay tới một ngọn núi lửa lớn.

Hắn nhìn chằm chằm núi lửa với một đôi mắt sắc bén.

Tức khắc, một lượng lớn dung nham nóng chảy, không ngừng quay cuồng bên trong núi lửa xuất hiện trong tầm nhìn của hắn.

Tân Nhân Loại nhe răng cười nói: "Vậy thì hãy bắt đầu từ đây trước đi."

Dứt lời, nắm tay của hắn lập tức biến thành một cái nòng pháo đen sì, năng lượng liên tục được ngưng tụ và tạo thành một cột laze dày đặc bắn thẳng về phía núi lửa.

"Ầm ầm ầm!"

Ngay lập tức, cả vùng núi rung chuyển dữ dội, mặt đất nhanh chóng nứt vỡ ra vô số cái khe sâu hoắm.

"Xoạt!"

Ngay sau đó, một làn khói đen dày đặc bốc lên, dung nham nóng chảy cuồn cuộn tuôn ra như sóng biển

Từng khối đất đá, tảng lớn cây cối nháy mắt hóa thành tro tàn…

Nhiệt độ tăng lên một cách nhanh chóng.

Thảm họa… buông xuống chỉ trong nháy mắt!

Trên bầu trời phía xa.

Yamada Matsu hoảng sợ la to: "Không tốt rồi, đó chính là Tân Nhân Loại!

Đáng chết, hắn dám làm nổ tung một ngọn núi lửa lớn! "

Tiếp theo, Diệp Húc, Sasuke, Nagato và Optimus Prime cùng bay về phía núi lửa.

Sau khi đến gần, sắc mặt của Yamada Matsu càng thêm khó coi.

Dung nham vẫn liên tục phun trào, khiến cho hiện trường trở thành một bể dung nham cực nóng.

"Nhiều dung nham như vậy… Có một thành phố cách đó không xa… Bây giờ…" Giọng nói của Yamada Matsu đã hơi run rẩy.

"Thật… Thật đáng sợ." Jaian lắp bắp không nói nên lời.

"Quá kinh khủng." Suneo hoảng loạn.

Shizuka thậm chí không dám nhìn ra bên ngoài phi thuyền, cả người run rẩy.

Nagato lãnh đạm liếc nhìn dung nham nóng chảy phía dưới, nói: "Dường như hắn muốn cảm nhận sự thống khổ.

Đại nhân Chúa Cứu Thế, hãy giao tên này cho ta đi."

"Được rồi." Diệp Húc gật đầu đồng ý.

Đúng lúc này, tên Tân Nhân Loại kia đã phát hiện phi thuyền và đám người Diệp Húc, hắn nhếch miệng cười nói: “Ta còn đang suy nghĩ các ngươi sẽ trốn ở nơi nào, không ngờ lại bị ta phát hiện nhanh như vậy. Một khi đã như vậy, hãy để ta tiễn các ngươi đi sớm một chút đi!"

Dứt lời, hắn giơ nắm tay hình nòng pháo lên rồi bắn một cột laser thô to về phía phi thuyền.

Hắn muốn phi thuyền bị nổ tung thành tro bằng một đòn này.

"Không!" Yamada Matsu hoảng sợ la to.

Bởi vì cột laser này, bất kể lực lượng hay tốc độ thì đều vượt xa phạm vi tránh né và chống đỡ của phi thuyền.

Đối với việc này…

Nagato chỉ khẽ quát một tiếng: "Thần La Thiên Chinh!"

"Xoạt!"

Trong phút chốc, laser bay ngược lại đường đi ban đầu, biến cánh tay của Tân Nhân Loại thành tro tàn.

Lúc đầu thì tên Tân Nhân Loại kia gào thét vì đau đớn. Nhưng ngay sau đó, phần cụt tay của hắn lại xuất hiện rất nhiều sợi dây kim loại, nhanh chóng phục hồi cánh tay của hắn như cũ.

Tân Nhân Loại nhìn cánh tay của mình với ánh mắt kinh dị, sau đó hắn cười to một cách điên cuồng:

"Ha ha ha! Ta chính là bất tử bất diệt! Thế giới này nhất định phải quỳ xuống dưới chân của chúng ta!”

Chương 377: Chiến đấu, kinh ngạc!

Cảnh sát ngồi trong phi thuyền thấy thế, sắc mặt trắng xanh.

Tay bị cụt có thể nháy mắt phục hồi như cũ.

Đây là nguyên lý gì?

Nếu vậy thì làm sao mới có thể tiêu diệt Tân Nhân Loại này?

"Cánh tay của hắn, có thể mọc ra." Suneo nói.

"Hắn... Là Thần Linh hả?" Jaian nói cà lăm.

Doraemon và Nobita cũng không khỏi trợn to mắt, khuôn mặt đầy vẻ khó tin.

...

Mà ngược lại với sự kinh hãi của bọn hắn, đám người Diệp Húc và Pain từ đầu đến cuối vô cùng bình tĩnh.

Pain thản nhiên nói: "Bất tử bất diệt à? Vậy thì cảm nhận một chút thống khổ trước đi!"

Dứt lời, Pain chậm rãi giơ hai tay lên.

Lập tức, dung nham cuồn cuộn bỗng nhiên hóa thành mười mấy trụ lửa to lớn, như rồng lửa gào thét hội tụ trên bầu trời.

Ngay lúc đó, Tân Nhân Loại cảm nhận được một lực kéo cực mạnh, không thể ngăn cản kéo cả người hắn bay về phía bầu trời.

"Không!"

Tân Nhân Loại cảm thấy mình càng ngày càng gần dung nham, cả người sợ hãi, cực kỳ bối rối.

Hắn ra sức phản kháng, muốn rời xa nơi này.

Nhưng, tất cả chỉ là phí công.

"Đùng!"

Cuối cùng, Tân Nhân Loại chạm vào mười mấy trụ lửa, đồng thời nhanh chóng ngưng tụ thành một quả cầu lửa thật lớn.

Từ xa nhìn lại giống như trên bầu trời xuất hiện mặt trời thứ hai, chói lọi và nóng bỏng.

Mà Tân Nhân Loại ở chính giữa quả cầu lửa thì nháy mắt hóa thành hạt bụi.

"Địa Bộc Thiên Tinh!"

Lúc này, mặt đất đã không còn một chút dung nham nào.

Nhưng, sau khi được dung nham cọ rửa, mấy chục dặm xung quanh đều cháy đen, không còn một ngọn cỏ, vô cùng hoang vu.

Diệp Húc liếc mắt quả cầu lửa khổng lồ trên trời, nói: "Pain, đặt lại nó vào trong lòng đất đi."

"Được!" Pain trả lời.

Chỉ thấy...

Pain tiện tay giơ lên, quả cầu lửa cực lớn như thiên thạch từ ngoài vũ trụ bay xuống, đâm mạnh lên trên mặt đất, nháy mắt hình thành một cái hố sâu to lớn, vừa lúc bao quanh dung nham cuồn cuộn vào trong, mơ hồ hình thành một ngọn núi lửa chưa phun trào mới.

Diệp Húc gật đầu nói: "Giải quyết được một tên Tân Nhân Loại.

Nhưng mặt đất này thật khó coi."

Dứt lời, Diệp Húc vẫy tay một cái.

"Thần Thụ Hàng Lâm!"

Trong chốc lát, mặt đất vốn dĩ cháy đen đột nhiên mọc lên vô số chồi non nhỏ bé.

Ngay sau đó, những chồi non nhỏ bé, lấy tốc độ mà mắt thường cũng có thể thấy được, nhanh chóng sinh trưởng.

Chỉ trong thời gian mấy hơi thở, mặt đất cháy đen, cực nóng, hoàn toàn tĩnh mịch, hoang vu đã xuất hiện một rừng cây to lớn.

Đưa mắt nhìn qua, xanh mơn mởn một mảnh, dạt dào sức sống.

Thấy vậy...

Trên phi thuyền, cảnh sát, Jaian, Suneo, Shizuka và Doraemon đều há to miệng, triệt để sửng sốt.

Cũng chẳng trách bọn hắn sẽ như thế!

Đều tiên là dung nham như biển cả, hóa thành một quả cầu lửa giống như mặt trời.

Sau đó, mặt đất cháy đen lại mọc lên đại thụ to lớn trong nháy mắt.

Tất cả mọi thứ nhìn qua rất không chân thực, vượt xa khỏi tưởng tượng của mọi người.

Trong lòng bọn họ chỉ có một từ: Thần Linh!

Đối với chuyện này, đám người Diệp Húc vẫn không thèm để ý chút nào.

Cơ thể lóe lên, đã bay nhanh về phía bầu trời.

Lúc này, cảnh sát mới kịp phản ứng, vội vã điều khiển phi thuyền theo sát sau lưng đám người Diệp Húc.

...

Trên biển lớn xanh thẳm.

Mấy con chim hải âu đang sải đôi cánh trắng như tuyết, tự do bay lượn, vô cùng nhẹ nhàng, thoải mái.

"Xoạt!"

Lúc này, một Tân Nhân Loại cuốn theo một cơn gió lớn đột nhiên xuất hiện phía trên đại dương, làm cho bầy chim hải âu hoảng sợ bay tán loạn.

Tân Nhân Loại nhếch miệng cười nói: "Nước là nguồn gốc của sự sống. Vậy thì dùng nguồn gốc của sự sống lấy đi tính mạng của các ngươi vậy!"

Dứt lời, Tân Nhân Loại ném xuống đại dương mấy cục kim loại màu đen.

Ngay sau đó, mặt biển vốn dĩ bình tĩnh đột nhiên nhanh chóng nhộn nhạo.

Dần dần, hình thành một cơn sóng thần cao mấy mét, mười mấy mét, mấy chục mét, mấy trăm mét.

Từ xa nhìn lại, như nhấc lên một tấm chăn bông, vô cùng rộng lớn, thậm chí che kín toàn bộ bầu trời, toàn bộ mặt trời.

Bầu trời nháy mắt tối lại.

Nơi xa, trên mặt đám người đang nằm trên bờ cát uống dừa nước, phơi nắng, đánh bóng chuyền đột nhiên lộ ra vẻ nghi ngờ, cùng nhau ngẩng đầu nhìn về nơi xa.

Không nhìn còn đỡ, nhưng khi tất cả mọi người đều nhìn thấy thì sửng sốt.

Sau nửa ngày, đám người mới hồi phục tinh thần lại, nhao nhao hoảng sợ kêu lớn lên.

"Sóng thần đến rồi!"

"Chạy mau!"

"Cứu mạng!"

Tất cả bọn hắn đều vô cùng rõ ràng sóng thần đáng sợ cỡ nào, nhất định phải trốn!

Mặc dù bọn hắn cũng không biết mình không có thể chạy thoát thành công.

Tân Nhân Loại bay lơ lửng trên bầu trời nhìn xuống khách du lịch đang chạy trốn, nhếch miệng cười nói: "Chạy đi, chạy nhanh lên. Xem các ngươi nhanh, hay sóng thần của ta nhanh, khặc khặc!"

Đúng lúc này, nơi xa đột nhiên vang lên một giọng nói to rõ.

"Hỏa độn, Hỏa Long Chi Thuật!"

Trong chốc lát, một con rồng lửa dài vài trăm mét, to lớn, bay ngang qua bầu trời, sử dụng móng vuốt sắc bén lại cực nóng, lao nhanh về phía sóng thần, mạnh mẽ xé rách.

"Xoạt!"

Lập tức, nồng đậm hơi nước nhanh chóng khuếch tán, triệt để bao phủ toàn bộ bờ biển.

Ngay sau đó, hiện trường rơi xuống hơi nước nóng hổi.

Rất lâu, hơi nước mới chậm rãi tán đi.

Lộ ra Sasuke, Diệp Húc, Pain, Optimus Prime và một phi thuyền đứng ở phía trước.

Lúc này, trên mặt biển mênh mông đã không còn sóng thần.

Mọi thứ... Lại trở nên bình thường.

Trên phi thuyền, cảnh sát lắp bắp nói: "Rồng... Vừa... Vừa rồi là Rồng hả?"

Không ai trả lời hắn.

Tân Nhân Loại vẫn bay lơ lửng trên bầu trời chăm chú nhìn Sasuke, Diệp Húc và phi thuyền ở xa.

Trầm giọng nói: "Hóa ra là cảnh sát tương lai. Vừa rồi các ngươi đã sử dụng thứ gì?"

Hắn đến từ tương lai, tôn trọng bạo lực, vô cùng thích nghiên cứu các loại vũ khí.

Nhưng hắn chưa bao giờ nhìn thấy vũ khí có thể biến thành rồng lửa to lớn.

Sasuke không trả lời hắn mà nói với Diệp Húc: "Đại nhân Chúa Cứu Thế, có thể để cho ta đối phó hắn không?"

"Có thể." Diệp Húc nói.

Sasuke nghe vậy, một đôi Sharingan giống như máy xay gió nháy mắt hiện ra trong con mắt.

Sau đó, Sasuke bước lên bầu trời như trên đất bằng, chậm rãi đi về phía Tân Nhân Loại.

Tân Nhân Loại thấy bọn họ không trả lời mình.

Đã vậy còn phái một đứa bé đi đối phó mình, cảm giác như bị vũ nhục.

Gầm thét lên: "Các ngươi muốn chết!"

Nhưng, cũng ngay khi vừa hét lên câu này.

Hắn đột nhiên phát hiện mình đã đi vào trong một không gian đỏ như máu.

Mà chính hắn thì đang bị cột thật chặt lên thập tự giá, đừng nói tấn công, ngay cả ngón tay cũng không thể động đậy.

Ngay lúc đó, một luồng khí tức lạnh lẽo, âm hàn đánh thẳng vào trong lòng hắn.

Loại cảm giác này... giống như tiến vào trong Địa ngục vô biên, cô tịch, khủng bố!

"Đạp đạp!"

Lúc này, Sasuke nặng nề bước đi tới trước mặt hắn.

Gương mặt không chút biểu tình xuất ra môt cây dao găm, đâm lên ngực của hắn.

"Phốc!"

Máu tươi văng khắp nơi.

Chương 378: Liên tục giết chết, kế hoạch!

Tiếng kêu thảm thiết, vang vọng cả vùng không gian.

Nhưng, biểu lộ của Sasuke vẫn không có một chút thay đổi.

Hắn lại lần nữa rút dao găm ra khỏi lồng ngực của Tân Nhân Loại.

Sau đó, lần nữa mạnh mẽ đâm vào.

"Phốc!"

Máu tươi... Chảy ra!

Cứ như thế, liên tục đâm mấy chục trên trăm đao.

Máu tươi nóng hổi, không ngừng chảy ra, làm cho mặt đất nhiễm đỏ màu máu.

Tân Nhân Loại cảm thấy thân thể của mình sắp biến thành một đống thịt nhão.

Đau đớn trên ngực đã sớm lan ra toàn thân.

Toàn bộ thể xác và tinh thần của hắn đã thống khổ và mỏi mệt đến cực hạn.

Khi Sasuke lần nữa dùng đao đâm hắn, hắn thậm chí đã không còn sức kêu thảm.

Ngay lúc đó, Sasuke không chút biểu cảm, đột nhiên hóa thành mấy con quạ đen trước mặt hắn, sau đó phát ra một tiếng kêu to bỗng nhiên chui vào trong miệng người đàn ông Tân Nhân Loại.

"Ô!"

Tân Nhân Loại giãy dụa kịch liệt, hai tròng mắt giống như sắp trừng rơi ra ngoài, nước miếng, nước mũi giống như nước suối, không ngừng chảy ra.

Nhưng, cho dù hắn phản kháng như thế nào?

Mấy con quạ đen cũng đều chui vào cổ họng của hắn...

Cuối cùng, cả người bị dằn vặt từ sống đến chết, mất đi tất cả sức sống.

Trong không gian đỏ như máu này, Tân Nhân Loại vượt qua mấy canh giờ, tiếp nhận vô tận thống khổ.

Nhưng trong mắt đám người cảnh sát, Jaian, Suneo, Nobita, Shizuka và Doraemon lại chỉ là trong chớp mắt thôi.

Trong nháy mắt, Tân Nhân Loại đột nhiên tắt thở, rơi thẳng xuống biển từ trên bầu trời.

Vô cùng kỳ lạ.

Đối với việc này, Diệp Húc, Pain và Optimus Prime cũng không quá kinh ngạc.

Bởi vì, bọn hắn đã gia nhập nhóm chat bao lì xì Chư Thiên được một đoạn thời gian rất dài, vô cùng rõ ràng đây là năng lực của Mangekyou Sharingan.

Diệp Húc ung dung nói: "Tân Nhân Loại thứ hai, tiếp tục tìm đi."

Dứt lời, thân hình đám người lóe lên, lần nữa bay về phía xa.

...

Trên một tháp tín hiệu cao lớn, như là Thần Linh vô tư, thẳng tắp, cao lớn, trợ giúp loài người học tập, giải trí, sinh hoạt, làm việc....

"Xoạt!"

Lúc này, một Tân Nhân Loại xuất hiện ở phía trên tháp tín hiệu.

Ngón tay của hắn biến thành mũi kim sắc bén, trực tiếp đâm vào trong tháp tín hiệu.

Lập tức, vô số tin tức trên toàn thế giới giống như thủy triều, không ngừng vọt vào trong đầu của hắn.

Tân Nhân Loại nhếch miệng cười nói: "Rất tốt, để ta khống chế một vài món vũ khí chơi đùa..."

Một lát sau, quân doanh nào đó.

"Máy tính bị sao vậy?"

"Không tốt, bị xâm nhập!"

"Hắn đang điều động vũ khí!"

"Nhanh, nhanh ngăn cản hắn lại!"

Từng tiếng gào liên tiếp vang lên trong quân doanh.

Trên mặt tất cả mọi người đều cực kỳ sợ hãi.

Nếu vũ khí bị người này điều động thành công, chuyện này tuyệt đối là một tai họa vô cùng đáng sợ!

...

Lúc này, Tân Nhân Loại ngồi trên tháp tín hiệu, nhe răng cười nói: "Đúng, chính là loại biểu cảm sợ hãi này. Nhưng, sợ hãi có tác dụng không? Cho ta xem uy lực của vũ khí nóng trên thế giới này đi."

"Vù!"

Nhưng không đợi hắn đưa vào chỉ lệnh, một viên đạn đột nhiên từ xa bắn tới.

Mục tiêu... Chính là Tân Nhân Loại ngồi trên tháp tín hiệu.

Trong lòng tên Tân Nhân Loại cuồng loạn, vội vã né qua một bên.

"Đùng!"

Toà tháp tín hiệu kia hóa thành một đống phế tích.

"Người nào?" Tân Nhân Loại lạnh lùng hét lớn, đồng thời sử dụng một đôi mắt sắc bén nhìn về phương xa.

Chỉ thấy...

Một đám người trẻ tuổi, một người máy khổng lồ và một chiếc phi thuyền cùng nhau xuất hiện trên bầu trời.

"Cảnh sát tương lai? Hóa ra là các ngươi! Ngươi tới đây chịu chết hả?" Tân Nhân Loại trầm giọng nói.

Nhưng hắn lại không lộ ra một chút vẻ e ngại nào.

Ở thế giới tương lai, hắn chưa từng sợ cảnh sát.

Huống chi, bây giờ hắn có được lực lượng mạnh hơn trước nên càng không sợ hãi.

Nhiệm vụ lần này chỉ có 5 mục tiêu, bây giờ đã chết 2, cơ hội càng ngày càng ít.

Thế là, Optimus không nói: "Đại... đại nhân Chúa Cứu Thế, có thể cho ta đối phó với kẻ địch này không?"

"Có thể." Diệp Húc gật đầu.

Optimus Prime nghe thấy thế, trong cơ thể lập tức vang lên một đoạn nhạc DJ dồn dập.

Hiển nhiên, hắn đang vô cùng vui vẻ.

Tân Nhân Loại hừ lạnh một tiếng: "Tưởng là người máy to lớn thì lực lượng sẽ mạnh à? Thật là buồn cười!"

Chỉ thấy...

Hai tay của Tân Nhân Loại biến thành hai cái họng pháo đen thùi lùi, nhanh chóng bắn ra hai tia laser đỏ thẫm.

Optimus Prime phản ứng vô cùng nhanh, trong đôi mắt của hắn cũng bắn ra hai tia laser.

"Bành!"

Laser chạm vào nhau, phát ra một âm thanh thanh thúy.

Ngay sau đó, tia laser của Tân Nhân Loại lập tức tiêu tán.

Mà tia laser của Optimus Prime vẫn như lúc ban đầu, tiếp tục nhanh chóng bắn về phía Tân Nhân Loại.

"Không!"

Tân Nhân Loại hoảng sợ kêu to.

Nhưng đều không có tác dụng gì.

Trong nháy mắt, laser bắn chảy hơn phân nửa thân thể của hắn, sau đó, lại làm nổ một vùng đất phía sau thành một cái hố sâu mấy chục mét, lúc này mới chậm rãi tiêu tán.

Tiện tay tấn công đã mạnh như thế!

Trên thực tế, chuyện này cũng cực kì bình thường.

Dù sao, Optimus Prime đã từng tham gia mấy nhiệm vụ, thu hoạch được rất nhiều điểm tích lũy, từ đó khiến cho lực tấn công của hắn đã sớm tăng lên mấy lần.

Chuyện liên quan tới điểm tích lũy, cảnh sát đương nhiên không thể nào biết được.

Hắn nhìn vào thi thể cụt tay chỉ còn lại gần một nửa trên mặt đất, và một cái hố sâu mấy chục mét, khuôn mặt đầy sợ hãi.

Trên đời này lại có tia laser kinh khủng như vậy à?

Sau khi Tân Nhân Loại này bị tiêu diệt và tháp tín hiệu bị phá hủy, máy tính trong quân doanh nào đó cũng khôi phục lại bình thường.

...

Ở một nơi khác, trên một ngọn núi cao nguy nga.

Hai tên Tân Nhân Loại đang đứng đỉnh núi, nhìn về phương xa, nhìn qua vô cùng nhẹ nhàng, thoải mái.

Ngay lúc đó, lông mày của hai người cùng nhau nhăn lại.

Một tên Tân Nhân Loại trong đó trầm giọng nói: "Bọn hắn đến cùng là ai? Thổ dân của thế giới này, hay do tên cảnh sáng đến từ tương lai mang tới? Lại có được lực lượng mạnh như thế. Nhanh như vậy... đã giết chết ba tên Tân Nhân Loại."

"Đúng là rất mạnh!" Một tên Tân Nhân Loại khác, nói.

"Cho dù là chúng ta... Chỉ sợ, cũng không nhất định là đối thủ của bọn hắn."

"Nếu đã như vậy... Vậy thì để bọn hắn cùng nhau hủy diệt với thế giới này đi! Sau đó chúng ta một lần nữa tạo ra thế giới mới, khi đó... Chúng ta sẽ là Thần chân chính, là Chủ Tạo Vật!"

"Ý của ngươi là..."

"Bây giờ, thế giới này chỉ có ta và ngươi có thể sử dụng máy móc thời không. Chúng ta dẫn dắt hố đen, thôn phệ tất cả!"

"Thì ra là thế, biện pháp tốt!"

Hai người rất nhanh đạt thành nhất trí, trên mặt che kín vẻ ngoan lệ.

"Hô!"

Nơi xa... Đột nhiên xuất hiện một cơn gió lớn.

Mây đen như thủy triều không ngừng trào lên.

Cả bầu trời nhanh chóng tối xuống.

"Đúng!"

Ngay lúc đó, một tiếng vang ầm ầm chấn động trời đất, làm cho lỗ tai của tất cả mọi người trở nên đau nhức, vẻ mặt tràn đầy lo lắng.

Tất cả mọi người đều ngẩng đầu, dùng ánh mắt vô cùng tò mò nhìn lên bầu trời.

Chỉ thấy...

Trên bầu trời, không biết từ lúc nào đã xuất hiện một cái hố đen giống như vòng xoáy.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!