Chúa Cứu Thế: Được, vậy các ngươi lại đây đi.
Tiếp theo, trên màn hình xuất hiện bao lì xì của Sōma Yukihira và Tiểu Đương Gia.
Hai người nhanh chóng nhấn mở, bên trong tất cả đều là bùa Xuyên Việt.
Ngay sau đó, Sōma Yukihira và Tiểu Đương Gia cùng nhau xuất hiện ở thế giới One Piece.
Quách Tương: Oa! Đại ca Chúa Cứu Thế bọn họ lại muốn tổ chức tiệc ở trên du thuyền. Hâm mộ. jpg.
Hồng Thất Công: Hơn nữa, còn là Tiểu Đương Gia và Sōma Yukihira cùng nhau nấu nướng, nước miếng của ta sắp không nhịn được mà chảy ra.
Minato: Bữa tiệc lần trước, giống như là ngày hôm qua, hương vị kia…… Thật quá tuyệt vời.
Lam Nhiễm: Qủa thật không tồi.
Tần Thủy Hoàng: Nói về mỹ thực của Tiểu Đương Gia và Sōma Yukihira, ta đột nhiên cảm thấy tổ yến trong miệng không ngon.
Uchiha Madara: Chỉ là một ít thức ăn mà thôi, cần thiết như thế sao?
Cát Tiểu Luân: Chỉ là một ít thức ăn? Kia chính là món ăn do Sōma Yukihira và Tiểu Đương Gia làm!
Hòa Thân: Ha hả, có lẽ do tiên sinh Madara còn chưa có ăn qua thức ăn của Sōma Yukihira vàTiểu Đương Gia.
Hòa Thân: Hương vị tươi ngon, màu sắc diễm lệ…… Màu sắc, hương vị tất cả đều đạt tới cực hạn!
Hòa Thân: Đó chính là tiên vị chân chính.
Uchiha Madara: Dù ăn ngon như thế nào, cũng chỉ là đồ ăn dùng để lấp đầy bụng mà thôi.
Hòa Thân: Ha hả, chờ ngươi ăn đồ ăn của Sōma Yukihira và Tiểu Đương Gia, sẽ không nói như vậy nữa.
Uchiha Madara: Mặc dù là đồ ăn, ở trong mắt ta cũng chỉ là mì sợi, cơm chiên bình thường, không có gì khác nhau.
…
Thế giới One Piece.
Thatch nhìn đến phía sau thấy Tiểu Đương Gia, như học sinh gặp được thầy giáo mà mình kính trọng nhất, trên mặt tràn đầy kích động và kính trọng.
Bước nhanh đi tới, nắm chặt tay Tiểu Đương Gia, nói: “Tiên sinh Tiểu Đương Gia, ngươi đã đến rồi.”
Cũng không nghĩ đến, Thatch sẽ như thế.
Bởi vì, hắn ngoại trừ là hải tặc ngoài biển, còn là một người đầu bếp ưu tú, đặc biệt vô cùng yêu thích nấu nướng.
Lần trước Tiểu Đương Gia bày ra trù nghệ, sớm đã hoàn toàn thuyết phục hắn.
Tiểu Đương Gia có chút ngượng ngùng, sờ sờ cái ót, nói: “Chào ngươi, tiên sinh Thatch.”
Bên cạnh Sōma Yukihira kích động nói: “Những thứ trên boong tàu này chính là bắt về từ biển sao?
Ha ha, thật sự quá lớn.
Nhìn qua…… Rất thú vị!
Ta nên ngẫm lại làm sao nấu được món ăn ngon đây.”
Nhắc tới nấu nướng, Tiểu Đương Gia lập tức tỉnh táo tinh thần, nói: “Con cá này rất tươi, thịt rất mềm……”
“Hắc hắc, ta đã có chút gấp không chờ nổi muốn nấu ngay.” Sōma Yukihira hưng phấn nói.
Shanks bên cạnh thấy vậy, nói: “Tiểu Đương Gia và Sōma Yukihira nấu ăn sao?
Xem ra…… Ta phải kêu nhóm thuyền viên ở đây mới được.”
Râu Trắng gật đầu nói: “Đều kêu lên đây hết đi.”
Rất nhanh, Lucky Roo, Yasopp, Benn Beckman và đám người Rockstar tất cả đều tập trung tại đây.
Bọn họ nhìn thấy Tiểu Đương Gia, đôi mắt nhao nhao sáng lên, trong óc như đã bắt đầu nhớ tới mùi vị lần trước, tất cả đều nhịn không được mà nuốt nước miếng.
Lúc này, Tiểu Đương Gia và Sōma Yukihira đã đi tới trước tấm thớt, hai người liếc mắt nhìn nhau một cái.
Rồi sau đó, cùng nhau cầm lấy dao phay.
“Thịch thịch thịch!”
Chỉ nghe được một âm thanh nặng nề, trên boong tàu hơi bập bềnh, những miếng ớt xanh, hẹ và các gia vị khác có kích thước như nhau, được đặt ngay ngắn trên đĩa.
Tiếp theo, hai người nhanh chóng động dao phay.
“Xoạt xoạt!”
Ánh dao như gương, sáng lạn bắt mắt, tùy ý bay múa.
Mạnh mẽ, nhanh nhẹn.
Vẩy cá, xương cá, nhanh chóng bị loại bỏ, cũng nhanh chóng bị cắt thành các miếng cá phi lê có độ dài như nhau.
Ở trong mắt mọi người, đây căn bản không phải nấu nướng.
Đây là kiếm nghệ xuất sắc, thậm chí, có thể nói là một môn nghệ thuật!
Mọi người xem đến say mê, vô cùng ngơ ngác.
“Lên!”
Không biết khi nào, phía sau Clint Barton treo thanh kiếm lớn, đi tới trên boong tàu này.
Đôi mắt hắn sắc bén, gắt gao nhìn chằm chằm Tiểu Đương Gia và Sōma Yukihira, nghiêm túc nói: “Kiếm thủ, kiếm thủ trời sinh!”
Giọng nói của Clint Barton, giống như ném xuống một cục đá ở mặt hồ tĩnh lặng, gợi lên những gợn sóng, làm mọi người phục hồi tinh thần lại.
“Clint Barton? Hắn lên thuyền khi nào vậy ?”
“Không biết.”
“Đây…”
“Hắn chính là một trong Thất Võ Hải!”
“Kiếm khách đệ nhất thiên hạ!”
Các hải tặc không ngừng nghị luận, trên mặt tràn đầy vẻ cảnh giác.
Một tay của Shanks đặt ở trên vai Clint Barton, cười nói: “Ngươi đã đến rồi.”
Mọi người thấy vậy, hơi nhẹ nhàng thở ra.
Bọn họ đã rõ, Clint Barton được Shanks mời đến.
Clint Barton tiếp tục nhìn chằm chằm Tiểu Đương Gia và Sōma Yukihira, nói: “Ta tới dạy bọn họ luyện kiếm, sau này bọn họ khẳng định sẽ trở thành Đại Kiếm Khách mạnh nhất!”
Kiếm khách mạnh nhất thế giới, chủ động mở miệng thu đồ đệ!
Các hải tặc lắng nghe vậy, thẫn thờ một lúc, ánh mắt nhìn về phía Tiểu Đương Gia và Sōma Yukihira, tràn đầy hâm mộ.
Nếu được làm đồ đệ của Clint Barton, sau này định có thể vang vọng thế giới.
Shanks cười nói: “Clint Barton, bọn họ sẽ không theo ngươi học kiếm.”
Clint Barton hỏi: “Vì sao?”
“Bởi vì, bọn họ là đầu bếp.” Diệp Húc trả lời.
“Đầu bếp?” Lông mày của Clint Barton hơi nhăn lại, lại nói, “Lần trước, ngươi đi đến Marineford?”
“Đúng vậy.” Diệp Húc nói.
Clint Barton không nói thêm nữa gì nữa, con ngươi vẫn như cũ gắt gao nhìn chằm chằm Tiểu Đương Gia và Sōma Yukihira.
“Hô!”
Một làn gió bay thoảng từ xa tới, lan tỏa hương thơm nồng đậm đến đây.
Mọi người nhẹ nhàng hít vào một hơi, chân lông toàn thân lỗ đều mở ra, yết hầu không nhịn phát ra những âm thanh ực ực, nhịn không được nuốt nước miếng.
“Thơm, thơm quá.”
“Ta đã gấp không chờ nổi nữa, muốn ăn.”
“Bọn họ thật sự đang chế biến hải sản sao?”
“Đây quả thật… Quá tuyệt vời!”
“Không giống với hương vị lần trước, nhưng, vẫn tuyệt vời như vậy.”
…
Clint Barton nghe mùi hương trong không khí, trong con ngươi hiện lên một tia khác thường.
Shanks cười nói: “Thế nào, thơm không? Đợi lát nữa đến lúc ăn, mùi vị càng tuyệt hơn.”
Rockstar đứng ở một bên, dùng sức hút lấy mùi hương.
Tiếp theo, dùng ánh mắt vô cùng cảnh giác, nhìn đám hải tặc xung quanh.
Trong lòng âm thầm nói: “Hai lần trước, ta đều không thể cướp được mỹ thực. Lần này, ta nhất định phải cướp hết mới được!”
Rockstar nghĩ như vậy, lặng lẽ cất bước, đi gần về phía bàn ăn.
Lúc này, Tiểu Đương Gia nhấc lên nắp nồi, cũng nhanh chóng múc một phần mỹ thực bỏ vào trong chén.
Ngay lúc đó, Sōma Yukihira cũng đưa lên một phần mỹ thực.
Hai người cùng nhau nói: “Hoàn thành!”
“Chà!”
Rockstar không nói hai lời, liền lắc một cái tiến tới chỗ cái chén.
Nhưng …… tốc độ của Na Tra, càng nhanh hơn một chút, hắn trực tiếp nhảy lên cái bàn, bê chén, không nhanh không chậm nói: “Vừa đúng lúc bụng có chút đói, miễn cưỡng ăn chút vậy.”
Tuy rằng nói như vậy.
Nhưng, Na Tra lại cố gắng không cho nước miếng chảy ra ngoài.
Tiếp theo, hắn chậm rãi bê lên cái chén.
“Chà!”
Lúc này, mùi hương giống như núi lửa, ầm ầm bùng nổ, xông thẳng tận trời.
Na Tra bứng chén, cả người hoàn toàn ngây người.
Một lúc sau, hắn mới phản ứng lại, vội bỏ thịt cá và đồ ăn kèm vào trong miệng nuốt xuống.
“Bẹp, bẹp!”
“Lộc cộc, lộc cộc!”
Chương 406: Tranh đoạt, uể oải!
Cho thịt cá vào miệng, nhẹ nhàng nhai, nhảy bắn lên trong miệng giống như được sống lại, đồng thời trôi sâu vào trong yết hầu.
Ngay sau đó, hương vị tươi ngon, ngọt ngào, từ trong bụng sau đó nhanh chóng lan ra toàn thân.
Đây là một hương vị khó có thể nói nên lời, từ sâu trong lòng, không nhịn được mà tán thưởng.
Na Tra cầm lòng không nổi nói: “Thật sự ăn quá ngon!”
Lời này nói ra, Na Tra mới hồi phục tinh thần lại.
Hắng giọng một cái nói: “A, còn tính là thể tạm được.”
Tiếp theo, dáng vẻ của Na Tra vô cùng thờ ơ, nhẹ nhàng nhảy xuống bàn ăn, đi đến bên cạnh.
Trong lòng lại kích động nói: “Ăn ngon, ăn ngon, ăn quá ngon! Tiểu Đương Gia nấu, thật quá tuyệt vời. Còn cho ta tham gia nhiệm vụ lần này. Hắc hắc, đợi lát nữa lại nếm thử thức ăn của Sōma Yukihira. Hôm nay, ta muốn ăn thật sảng khoái!”
Rockstar bên cạnh, lúc nào cũng muốn cướp hết tất cả thức ăn.
Nhưng, lại bị Na Tra nhanh chân đến trước.
Chỉ đành phải dán ánh mắt lên người Sōma Yukihira.
Đôi mắt của Rockstar không chớp mắt nhìn chằm chằm Sōma Yukihira, nhìn hắn chậm rãi đưa tới một phần thức ăn trên bàn, nhảy dựng lên, lập tức nhào về phía bàn ăn.
Nhưng, tốc độ của hắn sao so được với Diệp Húc?
Chỉ thấy...
Diệp Húc nhấc ngón tay, mỹ thực đã xuất hiện ở trong tay.
Sau đó, nhẹ nhàng hít vào một hơi, tán thưởng nói: “Rất thơm.”
Dứt lời, hắn trực tiếp cho mỹ thực vào trong miệng nuốt xuống.
“Bẹp, bẹp!”
“Lộc cộc, lộc cộc!”
Tức khắc, Diệp Húc như biến thành một con cá thoăn thoắt, tùy ý ngao du trong biển rộng xanh thẳm.
Cúi đầu nhìn cá đầu rồng giống như sao trời, mắt cá như lồng đèn, chậm rãi đong đưa thân thể với một đám rùa biển.
Tất cả, bày ra thật sự rất đẹp.
Diệp Húc xuyên qua bầy cá, bay nhảy, vô cùng nhẹ nhàng, tự tại.
...
Rockstar bị mất món thứ hai, hắn cũng không có ủ rũ, tiếp tục dừng ánh mắt trên người Tiểu Đương Gia.
Tiểu Đương Gia cực kì nhanh chóng, rất mau lại mang ra một chén mỹ thực.
Rockstar tay mắt lanh lẹ, vội vàng tiến lên.
Lúc này, thân hình của Shanks chợt lóe, nháy mắt xuất hiện ở phía trướ Rockstar.
Tiếp theo, hắn không nhanh không chậm tiến lên trên bàn mỹ thực, tán thưởng nói: “Thơm!”
Dứt lời, Shanks trực tiếp cho mỹ thực vào trong miệng, nhai nuốt.
“Lộc cộc, lộc cộc!”
“Bẹp, bẹp!”
Shanks bỏ mỹ thực vào miệng, căn bản không dừng được.
Cả khuôn mặt thiếu chút nữa đã vùi vào trong chén.
Rất lâu sau, Shanks mới ngẩng đầu lên, nói: “Ăn quá ngon, không hổ là mỹ thực của Tiểu Đương Gia.”
Rockstar nhìn bộ dáng chuyên chú của Shanks, nghe mùi hương trong không khí, nhịn không được nuốt nước miếng.
Trong lòng hắn kiên định nói: “Chén tiếp theo, nhất định là của ta!”
Sōma Yukihira lại múc thêm một chén, tùy ý đặt trên bàn.
Rockstar trong lòng hô to nói: Ta!
“Chà!”
Sau lưng Marco xuất hiện một đôi cánh màu xanh, bay đến phía trên bàn ăn, cúi đầu cầm chén thức ăn trong tay.
“Cái gì?” Rockstar kêu to.
Bất quá, hắn cũng không có lãng phí thời gian, xoay người hướng tới Tiểu Đương Gia.
Mà Tiểu Đương Gia múc ra một phần mỹ thực, sau lưng Ace xuất hiện một đôi cánh đỏ rực, giống như Marco, bay đến phía trên bàn ăn, cũng thuận tay cầm đi mỹ thực.
Ace hắc hắc cười nói: “Nãy giờ nghe các ngươi nói món ăn ngon, lỗ tai đều sắp chai sạn. Hiện tại, ta phải nếm thử mới được.”
Khi nói xong, Ace cho thịt cá vào trong miệng nuốt xuống.
“Chà!”
Trong phút chốc, Ace như đột nhiên xuất hiện ở trong biển sâu, bỗng một đàn cá sặc sỡ lao về phía hắn.
Nước biển mặn, cá linh hoạt...
Ace quả thực giống như đang nằm mơ.
Nhưng, loại cảm giác này, rất chân thật, căn bản không giống như nằm mơ.
Phải biết rằng, Ace đã từng ăn qua Gomu Gomu no Mi.
Một khi tiến vào trong nước biển, cả người như bị rút cạn sức lực, vô cùng khó chịu.
Nên hắn vô cùng yêu thích đại dương bao la hơn so với người thường.
Loại cảm giác nhẹ nhàng và dễ chịu này, hắn chưa bao giờ được trải nghiệm qua.
Sau khi ăn hết bát cá, Ace mới chậm rãi khôi phục lại cảm giác như bình thường.
Tán thưởng nói: “Ăn rất ngon!”
...
Liên tiếp bị người khác đoạt đi mỹ thực, Rockstar vẫn như cũ chưa từ bỏ.
Trong lòng hắn vẫn như cũ vô cùng kiên định, nói: “Chén tiếp theo, chén tiếp theo, nhất định là của ta!”
“Đông!”
Lúc này, Sōma Yukihira vừa mới xơi mỹ thực lên, đặt trên bàn.
Nhưng, không đợi Rockstar có hành động, không biết từ nơi nào Yasopp lấy ra một sợi dây thừng, tiện tay cướp mất chén mỹ thực đi.
Rockstar chỉ đành phải ngửa mặt lên trời, nhìn cái chén bay qua đỉnh đầu mình, căn bản không có cách nào khác.
“Chà!”
Rockstar sững sờ một lúc, một đám người sôi nổi vây quanh lại.
Bọn họ hoặc đẩy, hoặc gào...
Dần dần, Rockstar từ đang đứng sững ở chỗ đó lại bị đẩy ra ngoài, vô luận hắn cố gắng như thế nào, trước sau vẫn không có cách nào tiến vào bên trong.
Chỉ có thể nghe được mọi người vây quanh ở trước bàn ăn, thỉnh thoảng vang lên một lời tán thưởng.
“Đây thật sự là thịt cá sao?”
“Hương vị quá tuyệt vời.”
“Ta cảm giác như bản thân biến thành một con cá.”
“Ta còn chưa ăn qua thịt cá ngon như thế bao giờ.”
“Trời ơi, đầu lưỡi của ta thiếu chút nữa nuốt vào trong bụng.”
“Thật sự, ăn quá ngon.”
...
m thanh như thế này ngày càng nhiều, Rockstar càng sốt ruột.
Hắn không nhịn được nuốt nước miếng, hoặc nhảy dựng lên, hoặc dùng sức đâm... Nhưng trước sau vẫn không có cách nào tới gần bàn ăn nửa bước.
Lúc này, Râu Trắng phát ra một tiếng cười sang sảng: “A ha ha ha!
Ta cũng tới nếm thử tài nghệ của Tiểu Đương Gia và Sōma Yukihira đi!”
Dứt lời, Râu Trắng lại chậm rãi đi về phía trước.
Bởi vì cơ thể của hắn cao lớn, đám người vây quanh bàn ăn, căn bản không chắn được tầm mắt của hắn, cũng không có biện pháp ngăn cản hắn duỗi tay.
Đầu tiên Râu Trắng tiện tay bưng lên hai chén mỹ thực, chưa kịp nhai hết, đã trực tiếp nuốt vào bụng.
“Quá ít, hương vị cũng chưa nếm được.”
Khi Râu Trắng nói xong, đôi con ngươi sắc bén dừng ở trên Tiểu Đương Gia và Sōma Yukihira đang nấu nướng.
Tiếp theo, đôi bàn tay to của hắn bưng lên hai cái nồi, tất cả đều đổ vào trong miệng.
“Bẹp, bẹp!”
“Lộc cộc, lộc cộc!”
Rất nhanh, hai nồi thịt cá tiến vào trong bụng Râu Trắng.
Các hải tặc không nhìn được, hỏi: “Cha, hương vị thế nào?”
“Ăn ngon không?”
Râu Trắng sang sảng kêu lên: “A ha ha ha ha! Hương vị, thật sự quá tuyệt vời!”
Các hải tặc nghe xong, sôi nổi lớn tiếng hoan hô, nói: “Thật tốt quá!”
Bộ dáng kia... Quả thật còn vui vẻ hơn so với bọn hắn ăn được mỹ thực.
Lúc này, xung quanh bàn ăn không còn chen chúc giống như lúc trước, Rockstar nhìn xuyên thấu qua khe hở, đột nhiên nhìn thấy trên bàn còn có một chén mỹ thực.
Tức khắc, trái tim của Rockstar đập thình thịch, điên cuồng nhảy loạn lên.
Hắn ung dung thản nhiên đi tới gần cái bàn, duỗi tay... Khi mắt thấy sắp chạm vào cái chén, một cánh tay đột nhiên xuất hiện ở phía trước hắn.
Đúng là Optimus Prime.
Optimus Prime cầm lấy cái chén, cho thịt cá vào trong miệng nhai qua nhai lại.
Nỉ non nói: “Hình như... Chả có mùi vị gì.”
“Bịch!”
Hai chân của Rockstar cong xuống, thẳng tắp quỳ xuống mặt đất, uể oải nói: “Thức ăn ngon... Toàn bộ đã hết rồi!”
Chương 407: Vui vẻ nhẹ nhàng, náo nhiệt!
Rockstar khổ trong lòng.
Mình đã chuẩn bị đầy đủ, mặc dù không phải là người thứ nhất được ăn thức ăn ngon nhưng cũng phải được ăn trước mấy người chứ?
Nhưng, tình huống hiện tại là như thế nào?
Tất cả đồ ăn ngon… Đã không còn chút nào!
Tiểu Đương Gia bất đắc dĩ nói: “Lão gia Râu Trắng, ngươi ăn quá nhanh, ta còn chưa làm xong nữa mà.”
“Ta cũng thế.” Yukihira Soma nói.
Râu Trắng không thèm để ý nói: “A ha ha ha! Đã ăn rất ngon.”
Tiếp theo, hắn dùng một đôi mắt sắc bén, tùy ý liếc mắt boong tàu một cái, nói: “Nguyên liệu nấu ăn hình như không đủ dùng.
Vậy thêm một chút đi.”
Chỉ thấy…
Râu Trắng nắm chặt hai tay, tiếp theo đột nhiên đấm ra.
“Ầm!”
Tiếng nổ mạnh kinh khủng giống như đạn pháo làm sóng biển dâng lên trăm mét.
“Rào rào!”
Sau đó, mấy chục loại cá lớn ào ào rơi trên boong tàu, không ngừng rớt bịch bịch xuống.
Tiểu Đương Gia vui vẻ nói: “Wow, thật nhiều!”
“Hắc hắc, kế tiếp…… Xem ta đây!” Yukihira Soma nói.
Tiếp theo, hai người cầm dao phay lên, nhanh chóng chuyển động.
“Thùng thùng thùng!”
Một hồi âm thanh nặng nề, nhanh nhẹn, nhộn nhạo ở trên boong tàu.
Một đống nguyên liệu nấu ăn, bị cắt thành lớn nhỏ đều đều, hình dáng vô cùng tinh xảo.
Clint Barton từ đầu đến cuối nhìn chằm chằm vào Tiểu Đương Gia và Yukihira Soma, không chớp mắt một cái nào.
Shanks cười nói: “Thế nào, bọn họ càng thích hợp làm đầu bếp chứ?”
Clint Barton nhàn nhạt liếc Shanks một cái, cũng không có nói lời nào.
“Soàn soạt!”
Rất nhanh, một phần thêm một phần đồ ăn ngon được Tiểu Đương Gia và Yukihira Soma đặt trên bàn.
Đồng thời lúc này, mùi thơm giống như sóng thần, bay về phía mọi người, khiến cho cơ thể mọi người đều lắc lư theo.
Giống như phản ứng theo bản năng, đều chạy tới bàn ăn.
Tiểu Đương Gia cười nói: “Mọi người không cần phải gấp, tất cả đều có phần, tất cả đều có phần.”
Dứt lời, hắn nhanh chóng đặt thêm một phần thức ăn ngon lên bàn.
Sau khi mọi người cướp được đồ ăn ngon trước mặt, tất cả đều khó lòng dừng nổi, ăn như hổ đói.
“Chẹp, chẹp!”
“Ực, ực!”
“A! Ăn ngon, ăn quá ngon.”
“Quá tuyệt vời.”
“Ô ô ô, sau khi ăn toàn bộ thức ăn ngon này, dù cho có chết, cũng đáng!”
“Ăn ngon!”
…
Tiếng gào tán thưởng như tiếng sấm, quanh quẩn dạng ở trên boong tàu.
Mọi người ăn dầu mỡ dính đầy mặt, không hề có chút hình tượng, lại tất cả đều không thèm để ý.
…
Nhóm chat bao lì xì Chư Thiên.
Quách Tương: Wow! Bọn họ ăn ngon thật.
Cát Tiểu Luân: Tuy rằng là phát sóng trực tiếp, nhưng ta giống như đã ngửi thấy mùi hương.
Sa Tiểu Quang: Xem thử… Thật sự rất ăn ngon.
Bao Chửng: Ăn đi, khẳng định so với nhìn thấy càng muốn ăn hơn.
Ngụy Vô Tiện: A, nước miếng của ta, nãy giờ vẫn ngăn không được chảy ra.
Hinamori Amu: Nước miếng chảy ra ngoài? Vậy ngươi chạy nhanh đi tìm Lam Trạm, nhất định hắn rất thích.
Ngụy Vô Tiện: …
Naruto: Rất muốn ăn thử.
Orochimaru: Hắc hắc, sau khi xem phát sóng trực tiếp, ta phải tạm thời buông xuống nghiên cứu của ta.
Hồng Thất Công: Miếng thịt cá kia trắng mềm …
Hồng Thất Công: Cảm giác khi bỏ vào trong miệng, mềm mại, mùi thơm bốn phía.
Hồng Thất Công: Thật là… Quá tuyệt vời!
Tần Thủy Hoàng: Hồng Thất Công, ngươi đi thế giới One Piece rồi à?
Tần Thủy Hoàng: Nhưng, hình như ta không thấy được ngươi.
Hồng Thất Công: Không đi.
Tần Thủy Hoàng: Vậy ngươi ăn như thế nào ở đâu?
Hồng Thất Công: Ta tưởng tượng ra mình ăn không được à?
Tần Thủy Hoàng: …
Tô Đại Cường: Chảy nước miếng.jpg.
Hòa Thân: Chảy nước miếng.jpg.
Naruto: Chảy nước miếng.jpg.
…
Toàn bộ màn hình đầy hình ảnh chảy nước miếng, spam triệt để.
Uchiha Madara: Chỉ ăn một chút thôi, không cần như vậy chứ.
Hòa Thân: Tiên sinh Madara, ngươi chưa ăn nên không thể tưởng tượng được.
Chúa Cứu Thế: Xem ra… Mọi người đều rất muốn ăn.
Quách Tương: Đại ca Chúa Cứu Thế, ngươi muốn cho chúng ta đồ ăn ngon à?
Chúa Cứu Thế: Không sai!
Chúa Cứu Thế: Chờ chút nữa, ta sẽ nói Tiểu Đương Gia và Yukihira Soma nấu nhiều hơn tí.
Naruto: Sư phụ Chúa Cứu Thế, ngươi thật là quá tuyệt vời!
Hồng Thất Công: Hắc hắc, mong chờ đồ ăn ngon.
Cát Tiểu Luân: Lập tức có thể ăn được đồ ăn ngon, thật tốt quá!
Sa Tiểu Quang: Chảy nước miếng.jpg.
…
Thế giới One Piece.
Lúc này, nhóm hải tặc đều đã ăn rất nhiều đồ ăn ngon, bụng của đám người chậm rãi to tròn lên.
Nhưng, bọn họ như cũ không ngừng bỏ vào trong miệng.
Diệp Húc nói: “Tiểu Đương Gia, Yukihira Soma, đợi lát nữa làm nhiều thêm mấy phần, đưa hết cho đám người kia đi.”
“Được.” Tiểu Đương Gia nói.
“Bao ở trên người ta!” Yukihira Soma nói.
Khi hai người nói chuyện, tốc độ nấu nướng càng thêm nhanh hơn vài phần.
Râu Trắng đổ một mâm đầy thức ăn vào trong miệng, cười vang nói: “A ha ha ha! Ăn ngon!”
Tiếp theo, hắn lại cúi đầu nhìn Shanks, nói: “Thằng nhóc tóc đỏ, chúng ta chuẩn bị đồ ăn ngon.
Ngươi chuẩn bị rượu à?”
Shanks nói: “Đây mà coi như các ngươi chuẩn bị đồ ăn ngon à?
Rõ ràng là Tiểu Đương Gia và Yukihira Soma làm.”
Dừng một chút, lại nói: “Tuy nhiên, rượu thì ta quả thật chuẩn bị không ít.”
Dứt lời, thân hình Shanks chợt lóe, nháy mắt biến mất khỏi boong tàu.
Đợi hắn lần nữa xuất hiện thì trên hai vai khiêng hai cái lu rượu to như núi, chậm rãi đi tới.
“Đông!”
“Đông!”
Mỗi một bước đều phát ra một trận âm thanh nặng nề.
Mỗi một bước đều làm cho con tàu Moby Dick lung lay dữ dội.
Râu Trắng thấy vậy, đôi con mắt lập tức sáng lên.
Hắn giơ tay nắm chặt, nhẹ nhàng nâng lên một lu rượu to như núi, và mở nắp bình, nuốt vào toàn bộ rượu trong đó.
“Rào rào!”
Rượu tràn ra, mùi rượu xông vào mũi.
Râu Trắng kêu to một tiếng: “Rượu ngon!”
Diệp Húc nói: “Phải không? Ta cũng nếm thử.”
Dứt lời, hắn tùy tay vung lên.
“Rào rào!”
Bên trong cái lu rượu to như núi khác, giống như suối trào, tuôn ra từng giọt rượu, đổ vào trong miệng Diệp Húc.
“Ừ, không tệ.” Diệp Húc gật đầu.
Những thành viên khác của nhóm hải tặc nghe thấy cũng ồn ào cầm chén tiến lên, nói: “Ta cũng nếm thử.”
“Thêm ta nữa.”
“Ta cũng muốn uống rượu.”
“Đồ ăn ngon như thế, nên uống thêm rượu.”
Rất nhanh, tất cả mọi người đều được phát cho rượu ngon, chạm cốc với nhau, uống một hơi cạn sạch.
Sau khi có rượu, bầu không khí tại hiện trường càng thêm vài phần nhiệt huyết.
Hoặc hét lên, hoặc ca hát, hoặc cười to… Cực kỳ vui sướng.
Tự do tự tại, bất luận chuyện gì, miệng uống rượu lớn, ăn thịt thật to… Đây là cuộc sống của bọn họ, cuộc sống tốt đẹp nhất.
Shanks cầm hai chén rượu đi tới bên cạnh Clint Barton, nói: “Đừng nghiêm túc như vậy.
Tới, làm một chén.”
Clint Barton không trả lời, chỉ là tùy tiện tiếp nhận rượu, uống một hơi cạn sạch.
Bên trong bất tri bất giác, tốc độ ăn thịt của mọi người chậm xuống.
Không phải bọn họ ăn ngán, thật là, ăn đến quá no.
Sau khi ăn xong, bọn họ sợ bụng của mình sẽ nổ mạnh.
Mà tốc độ nấu nướng Tiểu Đương Gia và Yukihira Soma, trước sau không có chậm lại chút nào.
“Đông! Đông! Đông!”
Ánh đao của bọn họ như bóng, chuyển động nhanh nhẹn ở trên thớt.
Sau đó, một phần lại một phần đồ ăn ngon bày ra ở trên bàn.
Diệp Húc thấy thế, nhỏ giọng nói: “Xem ra… Có thể đưa qua một ít cho các thành viên.”
Chương 408: Tải lên 《 Kỳ Hồn 》 , thật thơm.
Sau đó, ý niệm của Diệp Húc khẽ nhúc nhích.
“Rào rào!”
Đồ ăn ngon được bày ra ở trên bàn, nháy mắt đều biến mất không thấy.
Đồng thời lúc này, nhóm chat bao lì xì Chư Thiên bắn ra một luồng sáng màu đỏ.
Bao lì xì!
Cướp!
Gần như là cùng lúc đó, mọi người đồng thời lựa chọn nhận.
Triều Tần.
Tần Thủy Hoàng một tay hất hết đồ ăn lên bàn rơi xuống đất, phát ra một âm thanh lách cách lách cách.
Hộ vệ bên ngoài vội vọt vào.
Tất nhiên, bọn họ lo lắng có thích khách.
Tần Thủy Hoàng xua tay nói: “Không có việc gì, đều lùi xuống đi.”
Hộ vệ nghe vậy, rối rít khom người, cũng nhanh chóng lui ra ngoài.
Sau đó, Tần Thủy Hoàng gấp không chờ nổi bưng cái chén lên.
“Xoạt!”
Ngay lập tức, hương thơm nồng nàn, bay ra.
Nháy mắt… Bay quanh toàn phòng.
Tần Thủy Hoàng không nhìn được hít vào một hơi, nhịn không được tán thưởng nói: “Mùi... Thật là quá thơm.”
Ngay sau đó, Tần Thủy Hoàng lấy đôi đũa ra, gắp một miếng thịt cá bỏ vào trong miệng.
“Chẹp, chẹp!”
“Ực, ực!”
Đôi mắt Tần Thủy Hoàng lập tức sáng lên, cả người hoàn toàn lâm vào say mê.
Tay và miệng của hắn cơ bản không bị khống chế, không ngừng một giây nào, nhét đầy đồ ăn ngon vào miệng.
...
Thế giới Iron Man.
Iron Man chậm rãi mở nắp ra.
“Xoạt!”
Mùi thơm cũng tương tự bay ra ngoài.
Cả người Iron Man đều hơi ngây người, nỉ non nói: “Chính là mùi thơm này.”
Sau đó, hắn gấp không chờ nổi nhét tất cả đồ ăn ngon vào trong miệng.
...
Trên thực tế, không chỉ có Tần Thủy Hoàng và Iron Man, Naruto, Sasuke, Sa Tiểu Quang, Cát Tiểu Luân...
Sau khi tất cả thành viên có đồ ăn ngon, mọi người đều ăn ngấu nghiến.
Hình dáng vội vàng của bọn họ, quả thật giống như người đói được thả ra từ trong nhà tù.
...
Thế giới Naruto.
Uchiha Madara tùy tiện ấn nhận.
“Xoạt!”
Nháy mắt sau đó, chén thức ăn ngon vô cớ xuất hiện trước mặt hắn.
Uchiha Madara nhẹ giọng nói: “Phương pháp không gian thật đặc biệt.
Quả nhiên, theo như lời nhóm chat bao lì xì Chư Thiên... Tất cả đều là thật vậy chăng?
Liên kết vạn thế giới trong vũ trụ?”
Uchiha Madara suy nghĩ một lát, rốt cuộc chậm rãi nâng lên cái chén.
“Rào rào!”
Lập tức, mùi thơm nồng nặc giống như thủy triều, nhanh chóng khuếch tán ra bốn phương tám hướng.
Người trong tộc Uchiha nhẹ nhàng hít vào một hơi, ồn ào bàn tán.
“Mùi gì vậy?”
“Thơm quá.”
“Thứ gì có thể có được loại mùi thơm này? Chẳng lẽ là ảo thuật à?”
“Giải!”
Người trong tộc Uchiha hoặc thi triển Sharingan, hoặc kết ấn...
Nhưng, mùi thơm vẫn trước sau không thay đổi, thậm chí, càng thêm nồng nặc vài phần.
Uchiha Madara không thèm để ý tới phản ứng của những người khác trong tộc.
Đôi mắt hắn gắt gao nhìn chằm chằm vào đồ ăn ngon trong chén, khóe miệng rơi xuống một dòng nước miếng.
Nửa ngày sau, hắn không thể kìm nén được nữa nhồi tất cả đồ ăn ngon vào trong miệng.
“Chẹp, chẹp!”
“Ực, ực!”
Lập tức, Uchiha Madara cảm thấy như đang ngồi trên một con cá voi thật lớn.
Chỉ thấy...
Đuôi cá voi dùng sức vẫy, chở Uchiha Madara lên bầu trời xanh thẳm, bay nhanh đi.
Bọn họ xuyên qua tầng mây thật dày, tiến vào bên trong vô vàn sao trời.
Sao trời đầy trời như có nắp xe che lại bầu trời, chìm nổi ở đỉnh đầu của hắn, giống như giơ tay là có thể chạm.
“Ngẩng!”
Lúc này, cá voi phía dưới phát ra tiếng gầm thét.
m thanh... nhộn nhạo qua lại khắp tinh vực.
Giờ khắc này, Uchiha Madara giống như tiến vào trong cảnh giới đặc biệt, kỳ ảo linh hoạt, cuồn cuộn.
Mà lúc hắn bỏ miếng thịt cá cuối nuốt xuống bụng, cả người mới từ loại cảnh giới phục hồi tinh thần lại.
Nhịn không được tán thưởng nói: “Loại hương vị này... Quá tuyệt vời!”
...
Nhóm chat bao lì xì Chư Thiên.
Hồng Thất Công: Hắc hắc, không hổ là năng lực nấu ra đồ ăn ngon của Tiểu Đương Gia và Yukihira Soma, hương vị thật là quá tuyệt vời.
Tần Thủy Hoàng: Mấy ngày trước, ta cảm thấy tài nấu ăn của đầu bếp đã tiến bộ không ít, hiện tại xem ra... Ai.
Naruto: Ichiraku Ramen là cái gì? Sau này ta sẽ không bao giờ ăn nữa.
Conan: Ha hả, những lời này... Nghe thật quen tai.
All Might: Đây là đồ ăn ngon có thể làm cho người vui sướng!
Sa Tiểu Quang: Ăn quá ngon.
Uchiha Madara: Cái kia... Không biết đợi lát nữa chúng ta còn có thể ăn nữa không?
Hồng Thất Công: Ta nhớ rõ ngươi nói như thế nào... Chỉ là ăn một ít mà thôi, có phải vậy không?
Hồng Thất Công: Đồ ăn ngon như thế nào, cũng chỉ là đồ vật lấp đầy bụng mà thôi.
Hồng Thất Công: Ăn không khác gì ramen, cơm chiên bình thường,.
Hồng Thất Công: Bây giờ thật thơm?
Cát Tiểu Luân: Bây giờ thật thơm? + 1.
Tô Đại Cường: Bây giờ thật thơm? + 2.
...
Conan: Ha hả, mọi người đều bắt đầu tìm đường chết.
Conan: Các ngươi sẽ không quên, Uchiha Madara là người mạnh nhất ở thế giới Naruto chứ?
Conan: Thậm chí, hắn thiếu chút nữa có thể khống chế toàn bộ thế giới.
Cát Tiểu Luân: Cái này... Ta vừa mới không cẩn thận lặp lại lời của Hồng Thất Công.
Tô Đại Cường: Ai, người già rồi, tay cũng dễ run, so ta lại lặp lại lời Hồng Thất Công chứ?
Hồng Thất Công:...
Hồng Thất Công: Đại lão, ta sai rồi. Quỳ lạy.jpg.
Esdeath: A! đại nhân Chúa Cứu Thế đưa đồ ăn ngon tới, thật là quá tuyệt vời!
Esdeath: Nhẹ nhàng cắn một cái, nước canh tràn ra.
Esdeath: Loại cảm giác này... Giống như ta nằm ở trong lòng ngực đại nhân Chúa Cứu Thế, thậm chí, giống như hoàn toàn dung hợp với hắn!
Hòa thượng Vô Tâm: Hải Vương cũng là sinh linh, sao lại có thể sát sinh? A di đà phật.
Hòa thượng Vô Tâm: Nếu đại nhân Chúa Cứu Thế lại phát thêm bao lì xì đồ ăn ngon thì càng tốt, thật là ăn quá ngon.
Fujiwara no Sai: Ta ăn rồi, ta thế mà cũng có thể ăn được đồ ăn, hơn nữa, là đồ ăn ngon như thế.
Ellen: Ăn đồ ăn không phải rất bình thường sao?
Fujiwara no Sai: Nhưng, ta chỉ là một linh hồn.
Bao Chửng: Ngạc nhiên! Bổn đàn kế có được Chúa Cứu Thế, hoàng đế, người thường, Tử Thần, Yêu Quái... Hiện tại lại có được Linh Hồn.
Naruto: Linh Hồn, là thứ gì?
Phùng Bảo Bảo: A.
Hòa thượng Vô Tâm: A di đà phật.
Quách Tương: Fujiwara no Sai lại là linh hồn, không biết thế giới bọn họ là một thế giới như thế nào.
Chúa Cứu Thế: Thế giới Fujiwara no Sai sao? Nếu các ngươi rảnh thì có thể xem thử.
“Đinh! Chúa Cứu Thế tải lên 《 Kỳ Hồn 》 thành công.”
“Đinh! Naruto tải xuống 《 kỳ hồn 》 thành công, đạt được 1000 điểm tích lũy.”
“Đinh! Tần Thủy Hoàng tải xuống 《 kỳ hồn 》 thành công, đạt được 1000 điểm tích lũy.”
“Đinh! Bao Chửng tải xuống 《 kỳ hồn 》 thành công, đạt được 1000 điểm tích lũy.”
...
Nháy mắt, tất cả bộ phận thành viên đều tải xuống thành công, khiến cho Diệp Húc thành công đạt được 4.5 vạn điểm tích lũy.
Hồng Thất Công: Kỳ Hồn? Tên này, vì sao lại quái lạ như vậy?
Esdeath: A! Đại nhân Chúa Cứu Thế, ngài đã tới!
Tần Thủy Hoàng: Hắc hắc, cái này được, vừa mới ăn một phần đồ ăn cực kỳ ngon, không chỉ có thể xem phát sóng trực tiếp mà còn có thể xem maga anime!
Bao Chửng: Kỳ Hồn? Chẳng lẽ là chơi cờ vây à? Để ta xem thử.
Fujiwara no Sai: Bao Chửng, ngươi biết chơi cờ vây à? Sau này chúng ta có thể chơi cùng nhau?
Bao Chửng: Đương nhiên có thể.
Fujiwara no Sai: Thật là quá tốt.
Chương 409: Sung sướng, chơi cờ!
Thế giới One Piece.
Bữa tiệc vẫn tiếp tục.
Nhóm One Piece vẫn uống rượu, ăn thịt, hoặc kể ra điều gan dạ năm đó, hoặc thảo luận về mỹ nữ, hoặc cười ha ha... Toàn bộ boong tày cực kỳ náo nhiệt, vô cùng vui sướng.
Diệp Húc nhìn đồ ăn ngon đầy trên bàn, khẽ động suy nghĩ, tất cả đồ ăn ngon đều biến mất không thấy.
Đồng thời lúc này, nhóm chat bao lì xì Chư Thiên lại lần nữa xuất hiện ánh sáng màu đỏ.
Bao lì xì.
Cướp!
Mọi người vội nhanh chóng ấn nhận.
Quách Tương: Hì hì, lại có đồ ăn ngon, cảm ơn đại ca Chúa Cứu Thế. Đáng yêu.jpg.
Tần Thủy Hoàng: Thật tốt quá.
Esdeath: Lại có thể nằm ở trong lòng ngực đại nhân Chúa Cứu Thế, lại có thể cùng dung hợp với đại nhân Chúa Cứu Thế. A!
Hòa Thân: Nhìn đồ ăn ngon trong tay, ta không khỏi nghĩ tới cha mẹ mình, bọn họ năm đó cũng vô tư như thế, yêu quý ta như vậy.
Hòa Thân: Đại nhân Chúa Cứu Thế, ngài chính là cha mẹ của ta, cầu tiếp nhận cái dập đầu thành khẩn này. Quỳ lạy.jpg.
Orochimaru: Hắc hắc, ăn ngon.
Ngụy Vô Tiện: @ Lam Vong Cơ, tài nấu ăn của Tiểu Đương Gia và Yukihira Soma không tệ chứ?
Lam Vong Cơ: Đúng vậy.
Ngụy Vô Tiện: Lam Trạm, ngươi ở đâu? Ta qua đi tìm ngươi.
Ngụy Vô Tiện: A, ta nhìn thấy ngươi rồi.
Ngụy Vô Tiện: Ngươi xem ngươi kìa, trên mặt toàn là dầu, ta giúp ngươi lau.
Hinamori Amu: Mới ăn no, lại bắt đầu rải thức ăn cho chó, ai.
Hinamori Amu: Nhưng ngươi rải thức ăn cho chó có thể rải cho tốt hay không? Mở ra phát sóng trực tiếp, xem các ngươi có phải chỉ lau thôi hay không?
Hòa thượng Vô Tâm: Thật nhiều thịt cá, tội lỗi tội lỗi, a di đà phật.
Hòa thượng Vô Tâm: Nhưng, nếu có thể có nhiều thêm thì càng tốt.
Phùng Bảo Bảo: A, lại có thức ăn ngon.
Tô Đại Cường: Hắc hắc, chính là vị này.
Pikachu: Pika pika.
...
Thế giới One Piece.
Theo thời gian trôi qua, tiếng hát, tiếng hoan hô, dần dần nhỏ lại.
Đối lập với nó, tiếng ngáy càng thêm vài phần mãnh liệt.
Gió biển thổi tới vù vù.
Bầu trời, dần tối xuống.
Mấy con chim nhỏ, xòe cánh, chậm rãi bay trên bầu trời.
Trên bầu trời, lốm đốm đầy sao, lộng lẫy, sáng lạn.
Nhóm Hải tặc nằm ở trên boong tàu, ôm bình rượu, trên mặt có bong bóng nước mũi, thỉnh thoảng gãi ngứa một chút.
Na Tra nằm trên người một người cao to, gót chân nhỏ trực tiếp nhét vào trong lỗ mũi đối phương, trong miệng còn không ngừng nói mãi: “Ăn ngon.”
Mọi chuyện... Đều nhẹ nhàng, bình tĩnh như vậy.
Diệp Húc quét nhìn một vòng boong tàu, nhảy xuống, nhảy tới trên người Optimus Prime, nói: “Optimus Prime, thế giới One Piece thế nào?”
Optimus Prime sờ lên ót, nói: “Quá nhiều biển.”
“Thế giới One Piece đương nhiên nhiều biển.” Diệp Húc cười nói: “Chúng ta đi nơi không có biển nhìn thử, thế nào?”
“Được.” Optimus Prime lên tiếng.
Sau đó, dưới ánh trăng, Optimus Prime phóng qua.
Diệp Húc ngồi ở trên người Optimus Prime, cảm nhận được gió nhẹ trước mặt, cả người nhẹ nhàng khoang khoái, tự tại.
Bọn hải tặc đang ngồi ở dưới đại dương vô tận, giống như phát hiện điều gì, rối rít ngẩng đầu nhìn lên trời cao.
Nhưng, tốc độ Optimus Prime nhanh đến mức nào?
Chờ khi bọn họ phản ứng lại, bầu trời chỉ còn lại một dòng khói thật dài thôi.
Đêm tới, vô số thảo luận như châu chấu, tùy ý bay tán loạn.
Mà Diệp Húc và Optimus Prime chỉ đi dạo một vòng ở trên đảo nhỏ đã trở lại thuyền Moby Dick, cũng chậm rãi nhắm hai mắt lại, sa vào trong nghỉ ngơi.
Nhóm chat bao lì xì Chư Thiên.
Toàn bộ thành viên cũng đã ăn no, mà đám người Diệp Húc tất cả đều đi ngủ, trong khoảng thời gian ngắn tại phòng phát sóng trực tiếp, chìm vào yên tĩnh.
Quách Tương: Nha, thế giới One Piece tiến vào ban đêm.
Tần Thủy Hoàng: Ta đã xem xong Kỳ Hồn rồi.
Bao Chửng: Ta cũng xem xong rồi, ta thật không ngờ một người lại cố chấp với cờ vây như thế, thậm chí, để hắn vượt thời gian.
Hòa Thân: Hành vi chờ đợi này, quả thực... Làm người ta khâm phục, làm ta không ngăn được muốn khóc lớn một hồi, khóc vì sự cố chấp của Fujiwara no Sai!
Orochimaru: Hắc hắc, từ ý nghĩa nào đó nói, Fujiwara no Sai cũng là một thiên tài.
Hoa Đà: Nếu là có cơ hội, nhất định phải uống vài chén với Fujiwara no Sai cho đã.
Quách Tương: Yêu cầu cơ hội gì?
Quách Tương: Lão gia Hoa Đà, hiện tại ngươi có thể tiến vào không gian nhóm với Fujiwara no Sai, sau đó, uống trên mấy chén thật tốt nha.
Quách Tương: Đương nhiên, ngài phải chuẩn bị một chút rượu ngon, sau đó lại chuẩn bị một bàn cờ mới được. Hì hì.
Hoa Đà: Sao ta lại quên mất không gian nhóm chứ, ha ha!
Hoa Đà: @ Fujiwara no Sai, ngươi có muốn uống mấy chén với lão hủ không? Mặt khác, nơi lão hủ chính là rượu ngon thượng hạng và bàn cờ vây.
Tá Vì: Vậy thật là quá tốt. Đúng rồi, ta cũng có thể chơi cờ vây không?
Hoa Đà: Chắc là không có vấn đề.
Ngay sau đó, từ Hoa Đà tóc bạc, mang áo choàng, Fujiwara no Sai mi thanh mục tú, cùng với đám người Naruto, Sasuke, Bao Chửng, Tần Thủy Hoàng, Quách Tương, Orochimaru, sôi nổi xuất hiện ở bên trong không gian nhóm.
Tá Vì đầu tiên nhìn quần áo của mình, sau đó, kinh hỉ nói: “Tất cả các ngươi đều có thể nhìn thấy ta?”
“Đương nhiên.” Quách Tương cười hì hì nói.
“Fujiwara no Sai, tới, chúng ta uống một ly.” Hoa Đà chậm rãi đi lên, cũng nâng lên một chén rượu.
Tá Vì không từ chối, uống một hơi cạn sạch.
Tán thưởng nói: “Rượu ngon!”
Dứt lời, hắn tập trung lực chú ý trên bàn cờ vây.
Hoa Đà cười nói: “Chúng ta tới ván tiếp theo?”
“Được!” Tá Vì kích động nói.
Rất nhanh, hai người khoanh chân ngồi xuống đối diện nhau.
Hoa Đà nói: “Con người của ta tương đối thích ra tay trước, ta không khách khí với ngươi ha.”
“Bang!”
Khi Hoa Đà nói chuyện, trực tiếp đặt một quân cờ trắng trên bàn cờ, phát ra một trận âm thanh thanh thúy.
Mà Tá Vì cầm quân cờ màu đen, lại là thật lâu không hạ xuống.
Hoa Đà không khỏi lộ ra thần sắc kinh ngạc, chậm rãi ngẩng đầu nhìn Fujiwara no Sai.
Chỉ thấy...
Lúc này, Fujiwara no Sai cầm quân cờ, khụt khịt một hồi, trên mặt toàn là nước mắt.
Nửa ngày sau, hắn mới chú ý tới ánh mắt của Hoa Đà, vội lau nước mắt, nói: “Thật xin lỗi, lâu lắm rồi ta không chạm vào cờ vây.
Nên trong khoảng thời gian ngắn, hơi quá kích động.”
Hoa Đà nói: “Không có việc gì, ta có thể hiểu.
Nếu mấy trăm năm không nghiên cứu bệnh tật, chỉ sợ cũng sẽ như thế.”
Hòa Thân giơ ngón tay cái lên, nói: “Người cực kỳ, làm người tán thưởng!”
Quách Tương nói theo: “Fujiwara no Sai, ngươi yên tâm đi, sau này mọi người chúng ta đều có thể chơi cờ vây với ngươi, có thể rất nhiều lần chơi cờ vây.”
“Không sai!” Bao Chửng nói.
Fujiwara no Sai dùng sức gật đầu nói: “Ừ!”
Tiếp theo, hai ngón tay hắn kẹp quân cờ đen lên, khí chất cả người nảy sinh chuyển đổi.
Một giây trước là một thư sinh tay trói gà không chặt.
Giây tiếp theo giống như biến thành một tướng quân chinh chiến giết vô số địch!
“Bang!”
Hắn đặt thật mạnh quân cờ màu đen xuống trên mặt cờ, phát ra một âm thanh vô cùng thanh thúy, lỗ tai mọi người ở đây chấn động vang lên ầm ầm, cũng phát ra một khí thế mạnh mẽ, loại làm người kinh sợ, ngước nhìn, thậm chí là cảm giác không thở nổi.
Chương 410: Thắng liến tiếp, Shanks đấu với Uchiha Madara!
Cùng lúc đó, quân cờ luôn đen như mực đột nhiên phát ra ánh sáng chói mắt, khiến con ngươi co rút lại.
"Ừng ực!"
Hoa Đà ngồi đối diện không khỏi nuốt một ngụm nước miếng.
Một lúc sau, hắn chậm rãi cầm quân cờ trắng lên rồi đặt xuống bàn cờ.
"Bang!"
Fujiwara no Sai gần như không do dự, sau đó hắn cũng hạ xuống một quân cờ.
"Bang!"
Tiếp theo, bọn họ ngươi tới ta đi, không ngừng so nước cờ.
"Bang!"
"Bang!"
"Bang!"
Tại hiện trường, những âm thanh trong trẻo, dễ nghe vang lên qua lại.
Sắc mặt Fujiwara no Sai vẫn luôn lạnh lùng như mọi khi.
Mà trên khuôn mặt đầy nếp nhăn của Hoa Đà dần dần nổi lên một tầng mồ hôi mỏng.
Trong suy nghĩ của Hoa Đà, hắn giống như bị vô số binh lính trên lưng ngựa đuổi theo, vô cùng đáng sợ.
"Bang!"
Lúc này, Fujiwara no Sai lại hạ một quân cờ, cuối cùng những binh lính này cũng dồn Hoa Đà vào góc chết, họ cùng nhau bắn tên, vung đao, đâm kiếm.
"Xoẹt!"
Máu tươi bắn tung toé, lập tức ngã xuống đất chết.
Trên trán Hoa Đà lấm tấm mồ hôi, một lúc lâu sau, hắn mới nói: "Ta thua rồi."
Lúc này, Fujiwara no Sai cũng trở lại dáng vẻ thoải mái trước đó, mỉm cười nói: "Cảm ơn."
"Bộp bộp bộp!"
Bao Chửng liên tục vỗ tay tán thưởng.
"Kỹ thuật đánh cờ thật tuyệt vời! Xuất sắc, quá xuất sắc! Ta chưa bao giờ được xem ván cờ nào xuất sắc như vậy! Mặc dù, ta biết mình không phải là đối thủ của ngươi. Nhưng, tiên sinh Fujiwara no Sai, ngươi có thể hạ mình chơi với ta một ván không?” Bao Chửng nói.
“Tất nhiên là có thể rồi.” Fujiwara no Sai vui vẻ nói.
“Vậy ta muốn cảm ơn tiên sinh Fujiwara no Sai trước.” Bao Chửng nói: “Ha ha, ta giống như lão tiên sinh Hoa Đà, ta cũng muốn đi cờ trước. Vậy ta không khách sáo nữa."
Vừa dứt lời, Bao Chửng cầm lên một quân cờ màu trắng, vô cùng bĩnh tĩnh đặt xuống bàn cờ.
"Bang!"
Khoảnh khắc Fujiwara no Sai chạm vào quân cờ, khí thế của hắn lại đột ngột thay đổi.
Lúc này, hắn như đang đứng trên đỉnh núi với một đôi mắt sắc bén như thần tiên, nhìn xuống chúng sinh từ trên cao.
Cao ngạo, to lớn!
Ngay sau đó, hai ngón tay thon dài trắng trẻo của hắn kẹp chặt quân cờ đen giống như một tia chớp màu đen ầm ầm dừng trên bàn cờ.
"Bang!"
Bao Chửng bị khí thế này đè ép, tinh thần hơi chấn động.
Một lát sau, hắn mới tiếp tục đi quân cờ tiếp theo.
"Bang!"
"Bang!"
Trận đấu giữa hai người nhanh chóng diễn ra, ngươi tới ta đi, liên tục không ngừng.
Orochimaru đứng bên cạnh không khỏi cười nói: “Kỳ lạ, thật kỳ lạ. Trên người Fujiwara no Sai hoàn toàn không cảm thấy bất kỳ năng lượng dao động nào, nhưng hắn lại có được loại khí thế này. Thật sự... Rất đáng để học tập."
“Hơn nữa, cũng không có bất cứ dấu hiệu ảo thuật nào.” Sasuke Sharingan quay qua nói.
“Vì thế, đây chính là bản năng tiềm tàng từ sâu trong linh hồn! Nếu được dẫn dắt thêm, trong tương lai nó chắc chắn sẽ là một loại khí phách tuyệt vời!" Không biết từ khi nào Shanks đã xuất hiện trong không gian nhóm, hắn nói.
“Thế sao?” Orochimaru như đang suy tư về điều gì đó.
Lúc này trận đấu cờ giữa Fujiwara no Sai và Bao Chửng vẫn tiếp tục.
Sắc mặt của Fujiwara no Sai vẫn rất bình tĩnh.
Mà Bao Chửng cũng như Hoa Đà trước đó, trên trán đã chảy ra một tầng mồ hôi mỏng.
Một lúc sau, Bao Chửng cuối cùng cũng nói: "Ta thua rồi."
“Ta tới, ta cũng chơi.” Quách Tương cười hì hì nói: “Chỉ có điều, tài đánh cờ của ta không tốt lắm, Fujiwara no Sai, ngươi phải nhường ta nha. Nhường ta... 3 quân, không, 5 quân cờ thì thế nào?"
Fujiwara no Sainói: "Được."
"Bang!"
"Bang!"
Ván cờ mới lại bắt đầu.
Đúng như Quách Tương đã nói, kỹ năng chơi cờ vây của nàng thật sự không tốt.
Ở trạng thái này, mặc dù đã được nhường trước 5 quân cờ nhưng kết quả cuối cùng vẫn thua.
Ngày càng càng có nhiều người chơi cờ.
Toàn bộ không gian nhóm vang lên những âm thanh thanh thúy.
Nếu người bình thường, sau một thời gian chơi cờ vây như vậy chắc chắn sẽ rất mệt mỏi.
Thế nhưng, Fujiwara no Sai càng chơi, tinh thần lại càng hưng phấn.
Mà trong mỗi ván cờ, hắn luôn giành chiến thắng.
"Xoạt xoạt!"
Đúng lúc này, Uchiha Madara mặc một bộ chiến giáp màu đỏ, xuất hiện trong không gian nhóm.
Thấp giọng lẩm bẩm: "Đây là không gian nhóm sao? Đúng là một nơi đặc biệt."
Đầu tiên, hắn liếc nhìn mọi người đang đánh cờ, sau đó chuyển sự chú ý lên đám người Orochimaru.
"Bây giờ cũng có hơi nhàm chán, các ngươi có thể nhảy múa làm cho ta vui vẻ chút được không?"
Orchimaru khàn giọng nói: "Tiền bối Madara, ngươi đang muốn khiêu chiến với chúng ta sao?"
"Ồ? Khiêu chiến à? Việc này tuyệt đấy. Ta đã không đánh nhau được một thời gian rồi." Trọng Lâu nói.
“Được rồi, vậy chúng ta chiến đấu một lát đi.” Aizen nói.
"Hắc hắc, ta cũng có thể tới thử. Bộ Iron Armor của ta vừa mới được nâng cấp đó." Iron Man nói.
Hồng Thất Công vui vẻ nói: “Hắc hắc, đại nhân Chúa Cứu Thế, mọi người đi nghỉ ngơi đi, phát sóng trực tiếp không có gì hay để xem cả. Bây giờ xem đánh nhau, ừm, cũng không tệ."
Esdeath phản bác lại: “Không có gì để xem có nghĩa là sao? Khuôn mặt nổi bật, thân hình rắn rỏi, đôi môi mỏng... Của đại nhân Chúa Cứu Thế chính là những ưu điểm thu hút lớn nhất! A! Đại nhân Chúa Cứu Thế! "
Esdeath vừa nói chuyện vừa chậm rãi giang hai tay ra.
Nhìn dáng vẻ này của nàng giống như đang muốn ôm Diệp Húc vào trong lòng mình vậy.
Nàng xoa nhẹ cơ thể mình, khuôn mặt xinh đẹp đỏ bừng lên vì xấu hổ.
Cả người cứ tự thỏa mãn, hạnh phúc như vậy.
"Cộp cộp!"
Shanks bước lên một bước rồi nói: "Nể mặt ta, để ta đánh với ngươi trước."
Uchiha Madara nói: "Bất cứ ai tới trước cũng được, nhiệt tình khiêu vũ đi!"
Ngay lập tức, cả người Shanks chợt lóe lên giống như đạn pháo, cuốn theo làn sóng xung kích mạnh mẽ, chạy như bay về phía Uchiha Madara.
"Oanh!"
Tung ra một cú đấm.
Uchiha Madara còn không có thời gian có kịp phản ứng, hắn đã phun ra một ngụm máu, hóa thành một luồng ánh sáng rồi bay ngược ra ngoài, trượt trên mặt đất mấy chục mét mới từ từ dừng lại.
Mọi người đều hơi sửng sốt.
Shanks sờ sờ sau ót của mình, hối lỗi nói: "Hình như... Ta dùng sức quá mạnh rồi đúng không?"
"Đạp đạp!"
Lúc này, cuối cùng Uchiha Madara cũng chậm rãi đứng lên từ trên mặt đất.
Hắn lau vết máu nơi khóe miệng, vô cùng chật vật nói: “Trên đời này lại có thực lực đáng sợ như vậy! Xét về phương diện kỹ thuật, ta... Đồng ý gọi ngươi là người mạnh nhất! "
Sau khi thở hổn hển vài hơi, hắn nói: “Ngươi có sức mạnh nào mạnh hơn không? Thoả thích nhảy múa đi!"
Shanks nói: "Vậy còn chưa dùng hết toàn lực sao? Chống lại cú đấm của ta? Không hổ danh là Uchiha Madara. Thế nhưng, ta cũng đã không dùng hết sức. Bởi vì vừa rồi, ta còn chưa dùng đến 1% sức mạnh "
“Cái gì?” Con ngươi của Uchiha Madara đột nhiên co rút lại.
Hắn vừa mở miệng định nói thêm gì đó, nhưng lại nhận thêm một cú đấm nữa, phun ra một ngụm máu giống như suối chảy.
Cả người hắn... Lại lần nữa bay ngược ra ngoài.
Lúc này... Hắn đã bay xa vạn mét.
Hắn trực tiếp ngất đi, rất lâu vẫn chưa bò dậy được.
Hồng Thất Công nghi ngờ hỏi: "Tại sao Uchiha Madara vẫn chưa đứng lên nhỉ?"
Quách Tương có chút lo lắng: "Có vẻ không ổn..."
Vừa dứt lời, cả người nàng chợt lóe lên, đi thẳng tới trước mặt Uchiha Madara.
Ngay sau đó nàng hét lớn: "Tiên sinh Hoa Đà, tiên sinh Hoa Đà, không xong rồi, ngươi mau đến nhìn xem!"
Chương 411: Chữa trị, đảo Ác Ma!
Hoa Đà nghe thấy thế cũng không dám chần chờ chút nào, bước nhanh về phía trước.
Đầu tiên, hắn liếc nhìn mặt Uchiha Madara đầy máu, hơi thở yếu ớt.
Sau đó, hắn vội vàng đặt ngón tay của mình lên cổ tay của Uchiha Madara.
Tiếp theo, hắn lấy ra một vài viên thuốc rồi nhét chúng vào cái miệng đầy máu tươi của Uchiha Madara.
Cuối cùng, không ngừng xoa bóp cơ thể của Uchiha Madara.
Qua một lúc lâu, Uchiha Madara, người đang nằm bất động, rốt cuộc cũng khôi phục lại một chút tỉnh táo, từ từ mở mắt ra.
Quách Tương nói: "Tiên sinh Uchiha Madara, ngươi tỉnh rồi, thật sự tốt quá."
“Vừa rồi ngươi làm ta sợ chết khiếp đấy.” Shanks cười nói: “Nếu ta đánh chết người trong không gian nhóm, đại nhân Chúa Cứu Thế chắn chắc sẽ không tha thứ cho ta.”
Đừng nhìn Shanks đang cười nói.
Thật ra, trong lòng hắn thực sự vô cùng lo lắng.
Hắn biết rất rõ sức mạnh của Chúa Cứu Thế khủng bố đến mức nào?
Nếu Chúa Cứu Thế đã mời Uchiha Madara vào nhóm chat Bao lì xì Chư Thiên, vậy thì khẳng định hắn có kế hoạch riêng của mình.
Ngộ nhỡ, chính mình kết liễu mạng sống của Uchiha Madara khiến cho Chúa Cứu Thế không hài lòng, hậu quả đó... Chỉ nghĩ đến thôi đã thấy đáng sợ rồi.
Orochimaru khàn giọng nói: "Chúng ta đều sử dụng Thiên Đạo Chi Quang nhiều lần, thực lực đã trở nên quá mạnh, về sau thật sự phải chú ý một chút."
“Đúng vậy.” Aizen đồng ý.
Ánh mắt Uchiha Madara đảo quanh đám người, trong lòng lại cảm thấy sợ hãi, hoảng loạn.
Hắn là người luôn hiếu chiến và dám chiến đấu.
Nhưng, chắc chắn không giống như hôm nay trở thành bao cát bị người ta đánh.
Thậm chí cái gì cũng không biết, trực tiếp bị người khác đánh chết.
Đánh chết?
Chính xác!
Khi cú đấm thứ hai của Shanks rơi xuống người hắn, ngay lập tức Uchiha Madara cảm giác mình sắp phải nói lời tạm biệt với thế giới này.
Uchiha Madara, người đã trải qua hàng nghìn trận chiến, chưa từng có trải nghiệm này.
Hắn… Thật sự thấy sợ hãi.
Hồng Thất Công vỗ vai Uchiha Madara rồi nói: “Madara à, đừng như vậy. Chờ sau khi ngươi hoàn thành một số nhiệm vụ, kiếm thêm nhiều điểm tích lũy thì cũng có thể trở nên rất mạnh."
Đừng nghĩ rằng cái vỗ vai này của Hồng Thất Công không dùng nhiều sức.
Thế nhưng, lúc này, Uchiha Madara đang ở trong tình trạng suy yếu.
Hắn sao có thể chịu được bị vỗ liên tục như vậy?
"Khụ khụ."
Uchiha Madara thấp giọng ho khan, phun ra một ngụm máu nhỏ.
Hoa Đà nói: "Đừng động vào Uchiha Madara nữa. Hiện tại hắn rất yếu, rất cần được nghỉ ngơi."
“Được… Được.” Hồng Thất Công vội vàng nói, đồng thời lui về phía sau mấy bước.
Nhìn dáng vẻ này, có vẻ như hắn đang lo lắng Uchiha Madara sẽ đột ngột ngỏm củ tỏi.
Những người khác thì ta nhìn ngươi, ngươi nhìn ta, tất cả bọn họ đều không phát ra tiếng nào.
Không gian nhóm rơi vào khoảng lặng ngắn ngủi.
...
Thế giới One Piece.
Mặt trời như lòng đỏ trứng gà đang từ từ nhô lên khỏi nơi giao nhau giữa biển và trời, ánh nắng dàn trải như khoác lên trên boong tàu hải tặc một tấm lụa mỏng, tăng thêm một chút ấm áp cho bọn họ.
"Phật phật!"
Lúc này, một vài con chim hải âu bay từ trên cao xuống với đôi cánh trắng muốt, "bẹp" một tiếng, nó xổ ra mấy đống phân đen rơi trên mặt của vài tên hải tặc, lúc này đây, chúng mới đánh thức bọn họ tỉnh dậy từ trong giấc mơ.
"Chà, trời đã sáng rồi."
"Thật thoải mái quá."
"Hôm nay lại là thời tiết tốt."
"Mặt trời không tồi."
"Ngày hôm qua, thức ăn rất ngon, đồ uống cũng rất thích."
"Thoải mái quá, đã lâu không được thoải mái như vậy."
...
Sau khi nhóm hải tặc tỉnh dậy, bọn họ duỗi người vươn vai, cười lớn hoặc nói chuyện liên tục.
Boong tàu yên tĩnh ban đầu trở nên sôi động trở lại.
“Sắp đến đảo Ác Ma rồi.” Một tên hải tặc cầm bản đồ và kính viễn vọng kêu lên.
Lập tức, trên boong tàu càng trở nên náo nhiệt hơn.
Tất cả những tên hải tặc đều chạy về phía mép tàu, lấy ống nhòm ra nhìn về phía xa, hoặc cố gắng hết sức mở to mắt ra để nhìn thấy rõ.
"Ha ha ha! Thật tốt quá, cuối cùng thì chúng ta cũng đã đến đảo Ác Ma rồi."
"Không biết liệu có kho báu của Roger trên đảo Ác Ma hay không?"
"Hắc hắc, đợi đến lúc có được nó, băng hải tặc Râu Trắng của chúng ta sẽ là hải tặc số 1 thế giới, chính là vua hải tặc!"
"Băng hải tặc Râu Trắng muôn năm!"
"Muôn năm!"
"Nói nhảm, rõ ràng băng hải tặc Tóc Đỏ của chúng ta là hải tặc số một, Tóc Đỏ chính là vua hải tặc!"
"Băng hải tặc Tóc Đỏ muôn năm!"
"Muôn năm!"
"Các ngươi đang nói gì vậy?"
"Hải tặc Râu Trắng là hải tặc số một!"
"Hải tặc Tóc Đỏ mới là hải tặc số một!"
Ngày hôm qua, bọn họ còn ôm nhau, vui vẻ uống rượu, hát hò ầm ĩ, thân thiết như anh em một nhà.
Lúc này đây, lại không ngừng cãi vã, đối chọi gay gắt, thậm chí còn rút vũ khí ra.
Tình hình này... Có vẻ như bất cứ lúc nào cũng có thể xảy ra đánh nhau, không chết không ngừng!
Đây chính là hải tặc.
Bất cứ điều gì đều có thể cho, nhưng chỉ có một người được gọi là vua hải tặc!
Vì danh dự, vì lý tưởng!
"Được rồi!"
"Yên lặng đi!"
Râu Trắng và Shanks cùng lên tiếng.
"Ầm ầm!"
Ngay lập tức, toàn bộ hiện trường đột nhiên an tĩnh.
"Rầm rầm!"
Chỉ có tiếng sóng vỗ vào mạn tàu, gợn sóng qua lại bên tai mọi người.
Đây là hai vị đội trưởng uy tín trong lòng mọi người.
Shanks nhẹ nhàng nói: "Yên tâm đi, sẽ không có kho báu của Roger trên Alcatraz đâu."
“Roger sẽ không để kho báu ở đó.” Râu Trắng cũng nói theo.
Mọi người nghe xong, trên mặt lộ ra vẻ khó hiểu.
Có người nhịn không được hỏi: "Thế thì tại sao gần đây trên biển lại có tin tức về đảo Ác Ma?"
“Lý do rất đơn giản, bởi vì có ai đã đó cố tình thu hút tất cả mọi người đến đây.” Shanks vừa nói vừa nghiêng người nhìn về một hòn đảo đang lớn dần ở phía xa.
Lúc này, gần hòn đảo nhỏ, có mấy tên hải tặc trên tàu đang bàn luận sôi nổi.
"Đêm qua ngươi có nhìn thấy ánh sáng trắng không?"
"Tất nhiên là nhìn thấy, không biết là cái gì."
"Thần linh, chắc chắn là thần linh!"
“Vị thần tối cao biết rằng chúng ta sắp đến đảo Ác Ma và sẽ sớm trở thành vua hải tặc thế hệ mới ở vùng biển này. Vì vậy, thần đã hiển linh trước! "
"Không sai!"
"Chúng ta nhất định là vua hải tặc thế hệ mới!"
"Kho báu của Roger sẽ được chúng ta lấy được!"
Đúng lúc này, một tên hải tặc chỉ tay về phía xa rồi nói: "Các ngươi nhìn kìa... Có một con tàu khác đang đến".
"Có tàu đến là chuyện bình thường mà."
"Đúng vậy."
"Rốt cuộc, chuyện của đảo Ác Ma đã truyền ra khắp thế giới rồi."
"Nhưng bọn họ đến cũng chỉ phí công mà thôi."
"Không sai!"
"Hắc hắc, kho báu trong truyền thuyết, ta tới đây!"
Những tên hải tặc càng nói càng trở nên phấn khích, trong ánh mắt của bọn họ đều nhiều lần ẩn hiện lên tia sáng.
Dáng vẻ này... Như thể kho báu đã được đặt trước mặt bọn họ vậy, chỉ chờ bọn họ ôm trong lòng mà thôi.
Đúng lúc này, một tên hải tặc đang cầm ống nhòm đột nhiên hét lên kinh hãi như thể hắn đã nhìn thấy một ác ma vô cùng đáng sợ.
"Gì thế?"
"Uỳnh!"
Chân hắn mềm nhũn ra rồi trực tiếp ngã xuống đất.
"Cái gì, cái gì vậy?"
"Ngươi đang làm gì đấy?"
Có tên hảo tặc nghi hoặc, hắn cầm ống nhòm lên nhìn về phía trước.
Ngay sau đó, trên trán hắn toát ra một tầng mồ hôi như hạt đậu.
Lắp bắp nói: "Đó... Đó là... Băng hải tặc Râu Trắng và băng hải tặc Tóc Đỏ! "
Chương 412: Phát động, Buster Call!
“Đạp đạp!"
Tên hải tặc kia liên tục lùi về phía sau, cuối cùng té ngã xuống đất như người trước đó.
“Băng hải tặc Râu Trắng và băng hải tặc Tóc Đỏ?"
“Ngươi không nhìn lầm chứ?"
“Làm sao mà bọn họ tới đây được?"
Những tên hải tặc khác không quá tin tưởng, nhanh chóng giơ kính viễn vọng nhìn về phía xa.
Chưa xem còn không có chuyện gì, sau khi xem xong thì mọi người hoàn toàn ngây dại.
“Tới…… Tới……"
“Thật…… Tới thật rồi."
“Tóc Đỏ và Râu Trắng…… Cùng nhau tới đây."
“Bùm!"
“Bùm!"
Một đám mềm nhũn ngã trên mặt đất.
Sắc mặt ai nấy đều biến thành màu trắng xanh, mồ hôi rơi như mưa.
Cũng không trách họ có biểu hiện như thế.
Người có tên, cây có bóng.
Thật sự là…… Danh tiếng của Râu Trắng và Tóc Đỏ quá mức vang dội và dọa người.
Hai người trong Tứ Hoàng, ai nghe mà không sợ? Ai nghe mà không kinh hãi!
Cho dù vua hải tặc Roger còn sống, đồng thời gặp hai người họ cũng không dám lơi lỏng cảnh giác.
Khi thấy hai con thuyền Moby Dick và Red Force càng ngày càng tới gần, các hải tặc mới hoàn hồn trở lại.
Cả đám hét lớn: “Giong buồm… Mau! Giong buồm!"
Người lái tàu cũng phản ứng lại, hắn lao nhanh về phía trước như một con chim sẻ bị dọa sợ.
Ngay sau đó, tin tức về việc băng hải tặc Râu Trắng và băng hải tặc Tóc Đỏ sắp đến đảo Ác Manhanh chóng được lan truyền khắp nơi.
“Cái gì? Băng hải tặc Râu Trắng và băng hải tặc Tóc Đỏ muốn tới đảo Ác Ma?"
“Không thể nào!"
“Đó là hai Tứ Hoàng đấy!"
“Bọn họ có cần thiết tới đây không chứ?"
“Suy nghĩ như vậy thật sai lầm, thật ra thì không chỉ Râu Trắng và Tóc Đỏ tới đây thôi đâu, ta nghe nói Big Mom và Kaido cũng tới."
“Có người đã phát hiện tung tích của họ trên đảo Ác Ma."
“Ngươi nói bốn Tứ Hoàng đều tới nơi này?"
“Đây quả thật là chuyện cười mà!"
Lúc này, tên hải tặc vẫn luôn quan sát mặt biển bằng kính viễn vọng kêu to: “Không phải là chuyện cười! Họ tới thật rồi! Các ngươi mau nhìn xem bên kia!"
Mọi người vừa nghe vậy, lập tức lấy kính viễn vọng quan sát.
“Red Force, Moby Dick! Tới thật rồi!"
“Băng hải tặc Râu Trắng và băng hải tặc Tóc Đỏ xuất hiện thật rồi!"
“Đây…"
“Chúng ta nên làm cái gì bây giờ?"
Trên mặt ai nấy đều lộ ra vẻ hoảng loạn.
Họ tới đây vì tranh đoạt kho báu trong truyền thuyết, nhưng ai lại dám tranh đoạt với hai Tứ Hoàng đây?
Thậm chí, nếu hai Tứ Hoàng không vui, chỉ sợ một cái nhấc tay cũng đủ giết chết bọn họ.
Càng nghĩ thì mọi người càng sợ hãi.
Lúc này có người nói nhỏ: “Ngay cả Râu Trắng và Tóc Đỏ cũng tới đây, chỉ sợ trên đảo Ác Mathật sự có kho báu chân chính của Roger! Có khi nào sau khi lấy được nó thì ngươi sẽ lập tức trở thành vua hải tặc không?"
Vừa nghe được câu này, đôi mắt các hải tặc trở nên sáng rực.
Sắc mặt họ dần dần chuyển biến từ hoảng sợ sang kích động và hưng phấn.
Đúng vậy!
Nếu như vậy thì kho báu chắc chắn có thật.
Nếu không thì hai Tứ Hoàng cũng sẽ không cùng nhau nắm tay đến đây.
Đây là ích lợi và dụ hoặc tới mức nào?
Một số người bắt đầu hít thở dồn dập, đôi mắt từ từ đỏ ngầu.
Rốt cuộc, có người kêu lên: “Đi thôi, mau đi tìm kho báu!"
“Trước khi Râu Trắng và Tóc Đỏ tới thì ta phải lấy được kho báu!"
“Bảo tàng là của ta, không ai có thể cướp nó đi!"
“Ta chính là vua hải tặc tương lai!"
Hiện trường lập tức trở nên ồn ào và hỗn loạn, các hải tặc trên quảng trường như ong vỡ tổ, nháo nhào chạy vào sâu bên trong đảo Ác Ma.
Tiếng hò hét, tiếng bước chân chạy vội không dứt bên tai.
Vì kho báu trong truyền thuyết, họ sẽ làm tất cả mọi thứ!
Cho dù có chết thì cũng không hối tiếc!
Đây là hải tặc, không sợ sống chết, dũng mãnh vô địch!
…
Sâu dưới lòng đất đảo Ác Ma.
Tùng Đảo Điền với thân hình thấp bé, mái tóc thưa thớt nhìn chằm chằm vào một quả cầu thủy tinh tỏa ra ánh sáng nhạt, thu hết tất cả chuyện vừa rồi vào trong mắt.
Giọng nói ồm ồm của hắn vang lên: “Khặc khặc, rất tốt, rất tốt! Cứ tiếp tục như vậy, tất cả đều lại đây đi. Điều khiến ta bất ngờ là ngay cả Tóc Đỏ và Râu Trắng cũng tới. Quả thật là ông trời cũng giúp ta, sau ngày hôm nay, toàn bộ biển cả đều sẽ thuộc về ta! Khặc khặc khặc khặc khặc!"
Tiếng cười chói tai vang vọng dưới lòng đất như tiếng thét của lệ quỷ, vô cùng rợn người.
Tiếp theo, hắn cầm Ốc Sên Truyền Tin lên, nói: “Đô đốc Akainu phải không?"
“Ngươi là ai?” Akainu hỏi.
“Khặc khặc, ta là ai không quan trọng. Quan trọng là ngươi có muốn báo mối thù ở Marineford không?” Tùng Đảo Điền thấp giọng nói.
“Ngươi có ý gì?” Akainu trầm giọng hỏi.
“Khặc khặc, Râu Trắng, Tóc Đỏ và rất nhiều hải tặc khác đều đang đi tới đảo Ác Ma, nếu lúc này ngươi phát động Buster Call thì sẽ một lưới bắt hết!” Tùng Đảo Điền cười nói.
“Tại sao ta phải tin tưởng ngươi?” Akainu nói.
“Khặc khặc, ngươi có thể không tin." Sau khi nói xong câu này, Tùng Đảo Điền lập tức cắt điện thoại.
Chỉ để lại Akainu ngồi trên ghế chính, sắc mặt đen tối khó đoán.
Hắn nhớ lại trận chiến ở Marineford.
Đó là sự sỉ nhục của hắn, một sự sỉ nhục vĩnh viễn không thể xóa nhòa.
Trận chiến kia đã khiến cho vô số hải quân thương vong.
Bản thân Akainu cũng bị đánh tới bán sống bán chết.
Marineford suýt nữa bị bắn chìm.
Kết quả, cuộc hành hình thất bại.
Tất cả nhân vật quan trọng bên hải tặc, không có một ai tử vong!
Chuyện này khiến cho hải quân bị toàn thế giới nhạo báng, cho dù đi tới đâu thì cũng không dám ngẩng đầu.
Thậm chí người dân còn yêu cầu thay đổi toàn bộ lãnh đạo hải quân.
Mỗi khi nhớ tới chuyện này đều làm cho hắn vô cùng phẫn nộ.
Akainu nắm hai tay thật chặt, gân xanh trên cánh tay như rắn nước, phập phồng và vặn vẹo.
“Xoạt xoạt!"
Ngay sau đó, một khối dung nham khổng lồ đột nhiên xuất hiện trên nắm tay của Akainu, lóe ra ánh sáng chói mắt.
“Tí tách!"
Dung nham nhỏ giọt xuống đất, nháy mắt đã tạo thành một cái hố sâu hoắm.
Khói đen cuồn cuộn, vô cùng đáng sợ.
Gần như không có lúc nào mà Akainu không nhớ tới việc báo thù, nghĩ tới việc tiêu diệt băng hải tặc Râu Trắng và băng hải tặc Tóc Đỏ, nghĩ tới việc quét sạch toàn bộ hải tặc.
Nhưng hắn không có cơ hội này.
Bởi vì số người có hạn, hắn cũng không biết hướng đi của băng hải tặc Râu Trắng và băng hải tặc Tóc Đỏ.
Hơn nữa, hắn còn có một nỗi sợ khác.
Hắn vẫn còn nhớ như in chiêu Hủy Thiên Diệt Địa của Diệp Húc.
Quá mức đáng sợ!
Mỗi khi nhớ tới thì Akainu không khỏi rùng mình.
Nhưng kể từ sau trận Marineford thì người này giống như bốc hơi, chưa từng xuất hiện lại lần nữa.
Akainu chậm rãi đứng dậy, đi qua đi lại ở trong phòng.
Hiển nhiên, hắn đang tự hỏi lợi và hại.
Rất lâu sau, cuối cùng hắn cũng dừng bước, trầm giọng nói: “Người kia đã biến mất lâu như vậy rồi, tất nhiên sẽ không dễ dàng xuất hiện lần nữa! Cho dù hắn xuất hiện thì cũng tuyệt đối không thể sống sót dưới Buster Call! Huống chi trong khoảng thời gian này, lực lượng và vũ khí bên phe ta đều có tiến bộ vượt bậc..."
Nói tới đây, đôi mắt của Akainu trở nên cực kỳ sắc bén như dao, đáng sợ và tản ra sát khí vô tận.
Cuối cùng, hắn cao giọng nói: “Đây là lúc để ta lấy lại uy danh cho hải quân! Phát động Buster Call!"