Đứng ở cổng trường Đại học Hoa Thanh, nơi tràn ngập cảm giác về thời gian, việc đầu tiên Diệp Húc làm là liếc mắt nhìn hai bên trái phải một cái.
Sau đó, tinh thần lực mạnh mẽ tản ra bốn phương tám hướng như thủy triều.
Rất nhanh, hắn tập trung tinh thần lực vào một tòa nhà cao lớn, lộng lẫy, mang hơi thở rất hiện đại hóa.
Nhà hàng Thiên Thượng.
Sau đó, người hắn như một bóng ma bước nhanh về phía trước.
Lúc này, tiếng nói chuyện và cười đùa trong phòng Đại Bàng Giương Cánh của nhà hàng Thiên Thượng vô cùng náo nhiệt.
"Ta nghe nói rằng có rất nhiều phụ nữ xinh đẹp trong lớp của lão sư Lý Đình!"
"Không phải sao? Khuôn mặt đó, dáng người đó... Đúng là có thể so với tiên nữ trên trời."
"Kiểu tóc này của ta thế nào? Có rối không?"
"Quần áo của ta có bị nhăn không?"
...
Lão sư Đỗ Lỗi bên cạnh cũng khác với vẻ béo mập hằng ngày.
Hắn khoác lên mình bộ vest trắng nhưng cái bụng tròn trịa vẫn như cũ khiến cho người ta có cảm giác mập mạp.
"Kẽo kẹt!"
Lúc này, cánh cửa mở ra.
Lúc đầu, căn phòng còn ồn ào lập tức trở nên yên tĩnh.
Mọi người đều giống như người khiêm tốn, ngồi ngay ngắn chỉnh tề.
Mà sau khi bọn họ nhìn thấy đó là Diệp Húc thì thở phào nhẹ nhõm.
"Diệp Húc, hóa ra là ngươi tới rồi!"
"Nhìn xem làm ta sợ đến mức nào."
"Nhanh vào đi."
"Diệp Húc, ngươi thật tuyệt vời, lúc trước ta nghĩ ngươi tham gia Chân Long đại tái đã rất ghê gớm rồi.
Kết quả là ngươi làm rất tốt, trực tiếp tiến vào trong mười người đứng đầu!"
"Đợi lát nữa ngươi ăn thật ngon, uống thật ngon... Hắc hắc, hơn nữa còn có nhiều em gái tới đây lắm, hãy nắm chắc cơ hội!"
"Không sai!"
Một tràng cười thoải mái vang lên qua lại trong phòng.
"Thịch thịch thịch!"
Lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân nặng nề.
Những học sinh vừa trò chuyện ríu rít chợt im bặt.
Cùng lúc đó, bọn họ nhanh chóng sửa sang lại quần áo và kiểu tóc của mình.
Mấy nữ sinh bên cạnh đều không khỏi khinh thường.
"Kẽo kẹt!"
Cánh cửa phòng lại được mở ra.
Một nhóm người đẹp duyên dáng lần lượt đi vào.
Người đứng đầu là Lý Đình mặc đồ thể thao màu đen, bên hông đeo một thanh kiếm dài màu bạc, nhìn rất oai hùng.
Đỗ Lỗi lập tức đi lên chào hỏi, mỉm cười nói: "Lão sư Lý, ngươi đến rồi? Mời vào."
Đồng thời, vội ấn nút gọi phục vụ mang đồ ăn lên.
Lý Đình nhẹ gật đầu, sau đó dùng ánh mắt cực kỳ sắc bén nhìn chằm chằm Diệp Húc, nói: "Ngươi thực sự không tồi."
Thực ra, không chỉ có mình Lý Đình chú ý tới Diệp Húc, mà phía sau nàng còn có mười, hai mươi nữ sinh cũng đang nhìn, đôi mắt xinh đẹp của họ đều tràn đầy ánh sáng rực rỡ.
Sắc mặt của một số nữ sinh ngày càng ửng hồng, không khỏi cúi đầu thấp xuống.
Chờ sau khi mọi người đã ngồi yên vị, những người phục vụ mới lần lượt mang món ăn ngon đến.
Có tôm hùm dài tới sải tay, cá hồi tươi thơm ngon, thịt bò đỏ mọng nước...
Màu sắc, hương thơm và mùi vị đều đạt tới trình độ cao nhất, làm cho người ta vô cùng say mê.
Đỗ Lỗi nuốt một ngụm nước miếng, lúc này mới cao giọng nói: "Để chúc mừng bạn học Diệp Húc lớp chúng ta lọt vào mười người đứng đầu của Chân Long đại tái, ta đề nghị mọi người cùng nhau uống một ly."
"Được!"
"Đinh!"
Mọi người nâng ly, chạm nhẹ rồi nhấp một ngụm.
Đỗ Lỗi cười nói: "Mọi người, mời ngồi..."
Thế nhưng, Diệp Húc lại không ngồi xuống theo.
Con người hắn vừa xoay chuyển, ôm bụng nói: “Ai da, lão sư Đỗ, các ngươi ăn trước đi. Xin lỗi, ta có hơi đau bụng."
Sau đó hắn như không nhịn được nữa, vội vàng chạy ra ngoài.
Vừa mới chạy ra khỏi cửa, hắn gặp ngay Lý Thủ Tam, người trước đó đã gọi hắn đến tham gia bữa tiệc.
Hai người suýt chút nữa va vào nhau, cũng may mà Diệp Húc tay mắt lanh lẹ, vội vàng né tránh qua một bên.
Chỉ để lại Đỗ Lỗi, Lý Đình và các giáo viên, học sinh khác trong phòng với vẻ mặt mờ mịt.
Lúc này vừa mới bắt đầu ăn... Không, thậm chí, còn chưa bắt đầu ăn cơm, chỉ nhấp một ngụm rượu... Đã bị tiêu chảy?
Đỗ Lỗi ho nhẹ một tiếng nói: "Mọi người đừng để ý, chúng ta ăn cơm của chúng ta, không cần phải xen vào chuyện của Diệp Húc, hắn hơi đặc biệt."
Đám người Lý Đình nghe thấy vậy, không khỏi nghĩ đến một số tin đồn về Diệp Húc.
Ta nghe nói hắn chỉ cần kéo shit là sẽ trở nên mạnh mẽ.
Nghĩ đến đây, mọi người không khỏi tức giận bởi vì Diệp Húc đột nhiên tiêu chảy mà rời khỏi bữa tiệc.
Ngược lại, sắc mặt của họ lộ ra vẻ hâm mộ khó có thể che giấu.
Đặc biệt là các nữ sinh, khuôn mặt xinh xắn của bọn họ càng thêm ửng hồng.
Mà lý do khiến Diệp Húc rời đi là vì trong nhóm chat bao lì xì Chư Thiên vang lên một giọng nói trong trẻo.
"Đinh! Mời bạn ngẫu nhiên."
"Đinh! Mai Trường Tô gia nhập."
"Đinh! Arthur Curry gia nhập."
"Đinh! Sakura gia nhập."
"Đinh! Tôn Ngộ Không gia nhập."
"Đinh! Hanamichi Sakuragi gia nhập."
Diệp Húc nhìn thấy loạt tên này thì dứt khoát từ bỏ bữa tiệc xã giao.
Mặc dù trong bữa tiệc thực sự có rất nhiều cô gái đẹp, nhưng người đẹp làm sao có thể so sánh được với việc trò chuyện với các thành viên mới.
Diệp Húc bước nhanh vào toilet rồi khóa trái cửa lại.
Sau đó, mọi sự chú ý của hắn đều tập trung vào nhóm chat bao lì xì Chư Thiên.
Quách Tương: Oa! Có người mới tham gia nhóm.
Quách Tương: Chào mừng người mới.
Naruto: Hắc hắc, chào người mới.
Cát Tiểu Luân: Lại có người mới sao? Sao người mới không nói chuyện?
Mai Trường Tô: Đây là đâu? Ảo giác? Trong mơ?
Mai Trường Tô: Có vẻ như... Gần đây ta hơi mệt mỏi.
Hanamichi Sakugari: Ôi, giấc mơ quái gì thế này? Không có gái đẹp.
Hồng Thất Công: Đã xuất hiện, người mới mông lung hỏi ba lần! Ha ha.jpg.
Sakura: Nhóm chat?
Quách Tương: Sakura? Ngươi là một nữ sinh, đúng là một cái tên đẹp.
Quách Tương: Hì hì, cuối cùng cũng có nữ sinh gia nhập nhóm.
Sakura: Cảm ơn đã khen ngợi.
Hanamichi Sakuragi: Đây có tính là cô gái đẹp không? Ảnh chụp đâu?
Sakura: Ngươi muốn chụp ảnh tự sướng sao? Đồng ý.
Sakura: Sakura.jpg.
Hanamichi Sakuragi: Xinh thì xinh, đáng tiếc nhỏ quá.
Quách Tương: Oa! Sakura thật sự rất xinh đẹp, đáng yêu quá.
Sakura: Hì hì, cảm ơn.
Arthur Curry: Cho nên, rốt cuộc nơi này là nơi nào?
Tôn Ngộ Không: Ta không biết.
Hòa Thân: Đại nhân Chúa Cứu Thế không có ở đây, vậy để ta giúp đỡ giải thích một chút đi.
Hòa Thân: Nơi này là nhóm chat bao lì xì Chư Thiên, một nơi thần kỳ có thể kết nối mọi thế giới trong vũ trụ.
Hòa Thân: Ở chỗ này thông qua đăng ký, đoạt lấy bao lì xì điểm tích lũy, chờ sau khi hoàn thành nhiệm vụ thì đạt được điểm tích lũy, v.v., bạn có thể sử dụng Thiên Đạo Chi Quang để nhanh chóng tăng cường sức mạnh của mình.
Sakura: Tất cả thế giới trong vũ trụ?
Hanamichi Sakuragi: Giấc mơ này… Hình như rất tuyệt.
Arthur Curry: Có vẻ như hôm qua ta đã uống quá nhiều rồi.
Tôn Ngộ Không: Mặc dù ta vẫn chưa biết tại sao lại thế này, nơi này có người nào giỏi không?
Tôn Ngộ Không: Vài ngày tới sẽ tham gia thi võ thuật số 1 thế giới, vì vậy ta phải tập luyện chăm chỉ.
Hồng Thất Công: Ý của ngươi là… Muốn tìm người đánh nhau sao?
Tôn Ngộ Không: Đúng vậy!
Râu Trắng: Võ thuật số một thế giới?
Râu Trắng: A ha ha ha! Hình như là một cuộc thi đấu không tồi! Nếu ngươi muốn tìm người đánh nhau, ngươi có thể tìm ta!
Uchiha Madara: Madara sẽ ở bên tháp tùng bất cứ lúc nào.
Hisoso: Ta như cảm giác được một sức nóng chưa từng có, ta rất muốn đấu với hắn một trận!
Chương 458: Phân Tích, Máy Trò Chơi Chiến Đấu Quái Thú Mới!
Diệp Húc nhìn tin nhắn trong nhóm, ánh mắt khẽ động.
Hắn đã đoán được tất cả về danh tính của các thành viên mới.
Tôn Ngộ Không danh tiếng lẫy lừng, nhưng hắn sắp tham gia Võ Thuật Số Một Thế Giới.
Rõ ràng, vị Tôn Ngộ Không này không phải người trong Tây Du Ký mà là Son Goku nhân vật chính mang dòng máu Saiyan trong Bảy Viên Ngọc Rồng.
Nghĩ đến thành tựu tương lai và sức mạnh bất khả chiến bại của hắn, trên mặt Diệp Húc không khỏi lộ ra vẻ phấn khích.
Mai Trường Tô, hắn nói chuyện nho nhã lịch sự, căn cứ theo trí nhớ của Diệp Húc, chỉ có nhân vật chính của Lang Gia Bảng được gọi là Mai Trường Tô.
Arthur Curry, theo như lời đồn thì hắn là người không nói nhiều, nhưng tên của hắn lại độc nhất vô nhị, dũng cảm, chính nghĩa, ghét cái ác như kẻ thù, nam chính trong Aquaman: Đế vương Atlantis.
Hanamichi Sakuragi, không cần nói, Diệp Húc cũng biết lai lịch của hắn. Hắn là một nhân vật huyền thoại trong Cao Thủ Bóng Rổ đã làm xúc động không biết bao nhiêu cầu thủ bóng rổ.
Sakura hoạt bát, đáng yêu nhưng có quá nhiều nhân vật manga anime mang tên này, nên tạm thời chưa thể đoán ra.
Tuy như thế, những người mới này cũng đủ khiến cho người ta mong chờ.
Nhóm chat bao lì xì Chư Thiên.
Hồng Thất Công: Hắc hắc, nếu mọi người đều muốn chiến đấu với Son Goku, ta đây cũng tới cũng tới xem náo nhiệt.
Son Goku: Ha ha ha! Thật tốt quá, không ngờ mình lại gặp được nhiều võ sư như vậy!
Chúa Cứu Thế: Son Goku, ngươi đã gặp đại ma vương Piccolo chưa?
Son Goku: Đại ma vương Piccolo? Đó là ai?
Chúa Cứu Thế: Ta đây đã biết đại khái rồi.
Quách Tương: Hì hì, đại ca Chúa Cứu Thế đã đến rồi.
Esdeath: A! Đại nhân Chúa Cứu Thế, ta lại nghĩ đến bàn tay vàng của ngài, cơ thể ta... Run rẩy! A!
Cát Tiểu Luân: Hắc hắc, xin chào đại nhân Chúa Cứu Thế.
Phùng Bảo Bảo: Ôi, đại nhân Chúa Cứu Thế đến rồi.
Hòa Thân: Đại nhân Chúa Cứu thế, ngài chính là ngọn đèn soi ta tiến về phía trước. Chào mừng đại nhân Chúa Cứu thế đã tới.
Diệp Vấn: Xin chào, đại nhân Chúa Cứu thế.
...
Tôn Ngộ Không: Đại nhân Chúa Cứu Thế? Hắn cũng là một võ sĩ sao? Ngươi có thể đấu với ta không?
Chúa Cứu Thế: Đấu sao, tạm thời chỉ sợ không được rồi.
Chúa Cứu Thế: Son Goku, khi nào ngươi rảnh, ngươi có thể xem Bảy Viên Ngọc Rồng.
"Đinh! Chúa Cứu Thế đã tải lên Bảy Viên Ngọc Rồng thành công."
"Đinh! Quách Tương đã tải xuống Bảy Viên Ngọc Rồng thành công, đạt được 1000 điểm tích lũy."
"Đinh! Đường Tam đã tải xuống Bảy Viên Ngọc Rồng thành công, đạt được 1000 điểm tích lũy."
"Đinh! Diệp Vấn đã tải xuống Bảy Viên Ngọc Rồng thành công, đạt được 1000 điểm tích lũy."
...
Rất nhanh, phần lớn mọi người đã lần lượt tải xuống Bảy Viên Ngọc Rồng, khiến cho Diệp Húc một lần đạt được 4 vạn điểm tích lũy.
Tần Thủy Hoàng: Manga anime đã xuất hiện trở lại, xem ra... ta phải nói với các cận thần, tạm dừng vài ngày lên triều.
Râu Trắng: A ha ha ha! Bảy Viên Ngọc Rồng sao? Hãy để ta nhìn xem rốt cuộc nó là kiểu thế giới nào?
Nobita: Mặc dù ta vẫn còn rất nhiều manga anime chưa xem nhưng ta vẫn phải nói, cảm ơn đại nhân Chúa Cứu Thế!
Ngụy Vô Tiện: Lam Trạm, lại có một manga anime hay nữa, đợi lát chúng ta hãy cùng nhau xem sau nhé.
Lam Trạm: Ừ.
Hinamori Amu: Oa! Các ngươi muốn nằm trên một chiếc giường rồi xem manga anime cùng nhau sao?
Hinamori Amu: Thật ngượng ngùng nha.
Ngụy Vô Tiện:...
Lam Trạm:...
Hinamori Amu: @Naruto, @Sasuke, hai người các ngươi học Ngụy Vô Tiện và Lam Trạm đi.
Naruto: …
Sasuke:...
Hòa Thân: Cảm ơn đại nhân Chúa Cứu Thế đã tải anime lên, chúng ta có thể được mở rộng tầm mắt của mình rồi!
Hòa Thân: Đúng rồi, những người mới có thể không biết manga anime là gì?
Hòa Thân: Hình như trong nhóm còn có Naruto, One Piece, Bleach… Tất cả bọn họ đều ghi lại tương lai của mỗi thế giới.
Hòa Thân: Mọi người có thể tìm hiểu trước về tương lai thế giới của mình bằng cách xem manga anime, phim ảnh, TV và tiểu thuyết, để tránh nguy hiểm và đưa ra một số lựa chọn phù hợp nhất.
Arthur Curry: Ghi lại tương lai? Sao có thể!
Hồng Thất Công: Hắc hắc, người mới lại bắt đầu không tin. Không thành vấn đề, rất nhanh sẽ tự vả vào mặt mình thôi.
...
Thế giới Lang Gia Bảng.
Mai Trường Tô đang nằm trên bàn, giống như đi vào giấc ngủ say.
Đúng lúc này, Phi Lưu đã nhảy tới, cầm một chiếc áo khoác lông chồn trắng như tuyết, dày nặng đi tới trước mặt, từ từ khoác lên người Mai Trường Tô.
Mai Trường Tô giống như cảm nhận được điều gì đó, chậm rãi mở mắt.
Hắn liếc nhìn xung quanh, trên mặt lộ ra vẻ hơi mờ mịt.
Phi Lưu bĩu môi trách móc: "Ngươi lại ngủ ở đây, cẩn thận bị cảm lạnh."
“Ngủ?” Mai Trường Tô hỏi: “Phi Lưu, ta vẫn nằm đây suốt à?”
Phi Lưu gật đầu nói: “Đúng vậy.”
“Thế giới Chư Thiên, tương lai… Hóa ra nó thật sự là một giấc mơ sao? Cũng đúng.” Mai Trường Tô lẩm bẩm một mình.
...
Nhóm chat bao lì xì Chư Thiên.
Iron Man: Mọi người đều ở đây à, lại có manga anime nữa sao? Có vẻ như ta đã xuất hiện rất đúng lúc.
Iron Man: Đúng rồi, ta đang rảnh rỗi không có việc gì làm. Nên ta đã tiến hành một số cải tiến cho thẻ chiến đấu của trò chơi quái thú lần trước rồi. Trong số các ngươi có ai muốn trải nghiệm một chút không?
Muto Yugi: Cải tiến như thế nào? Ta có thể trải nghiệm nó không?
Nobita: Ta cũng muốn trải nghiệm nó, ta cũng muốn!
Cát Tiểu Luân: Ta cũng tới chơi.
...
Không ít người hưởng ứng sôi nổi.
Iron Man: Được rồi, mọi người hãy đến không gian nhóm đi.
Ngay sau đó, đám người Nobita đã xuất hiện trong không gian nhóm rộng lớn.
Manga anime thực sự rất có sức hấp dẫn.
Nhưng trò chơi... Càng cuốn hút bọn họ hơn.
Iron Man liếc nhìn đám đông một cái, sau đó dùng giọng rất tự hào nói: "Cái này chính là máy trò chơi chiến đấu quái thú mới."
Cát Tiểu Luân nghi hoặc nói: "Hình như so với lần trước... Không khác gì mà."
“Thật sao?” Iron Man cười nói: “Vậy thì ngươi triệu hoán quái thú đi.”
“Được.” Cát Tiểu Luân đáp lại, lấy ra một thẻ bài quái thú rồi đặt nó vào máy trò chơi chiến đấu quái thú.
“Xoạt xoạt!”
Ngay lập tức, một con quái thú to lớn giương nanh múa vuốt, gào thét rung trời xuất hiện trong không gian nhóm.
Sóng âm dao động.
Thậm chí, nổi lên một trận gió lớn.
"Oa! Thật ngầu quá!" Nobita phấn khích thốt lên.
Vừa nói chuyện, Nobita không nhịn được mà bước đến gần con quái thú to lớn rồi đưa tay ra vuốt ve nó.
Nếu là trước đây, chắc chắn bàn tay của Nobita đã trực tiếp xuyên qua cơ thể của con quái thú.
Rốt cuộc, đây cũng chỉ là một hình chiếu mà thôi.
Thế nhưng, lần này, Nobita lại cảm nhận rõ được bề ngoài của con quái thú cứng như thép.
"Oa! Có quái thú!" Nobita hoảng sợ hét lên, quay người bỏ chạy.
Orochimaru ở phía xa, đôi mắt lạnh lùng khẽ nheo lại, lập tức đi tới trước mặt con quái thú.
Sau đó, hắn không khỏi khen ngợi: "Thực thể, không ngờ cái thẻ trò chơi chiến đấu quái thú này lại triệu hồi ra được thực thể của quái thú!"
Rất nhanh, Aizen cũng đến trước mặt con quái thú, ngạc nhiên nói: "Đúng là thực thể!"
Iron Man khoanh tay trước ngực, đắc ý nói: "Triệu hồi ra thực thể của quái thú có gì đáng ngạc nhiên."
Orochimaru mở miệng, từ trong miệng rút một thanh kiếm dài rồi, giáng một kiếm vào con quái thú.
Nhanh chóng và đáng sợ.
"Bùm!"
Cơ thể của con quái thú giống như một khối đậu phụ bị chia làm hai.
Cuối cùng, nó lại đột nhiên vỡ tan như bong bóng, hóa thành các chấm sáng.
Chương 459: Nhiệm Vụ, Thế Giới Transformers!
Aizen vội hỏi: “Như thế nào?”
Orochimaru nói: “Độ cứng còn kém hơn một chút so với tưởng tượng của ta, tuy nhiên, đã rất hiếm thấy.”
Iron Man nhìn quái thú biến mất, hơi chớp mắt.
Nhưng, sau khi nghe được lời của Orochimaru nói, lại lần nữa khoanh tay trước ngực, nói: “Đó là tất nhiên!”
Orochimaru hỏi: “Iron Man, có thể nói cho chúng ta biết quái thú cụ thể như thế nào không? Ta có linh cảm, nếu nghiên cứu thành công, tuyệt đối có thể mang đến hiệu quả khó mà tưởng tượng!”
Aizen ở bên cạnh, đôi mắt hơi sáng lên.
Iron Man nói: “Các ngươi đây là đang xin chỉ bảo sao?”
Orochimaru và Aizen đồng thời gật đầu.
Iron Man vô cùng đắc ý nói: “Nếu các ngươi khiêm tốn xin chỉ bảo, ta đây sẽ dạy các ngươi một chút.”
Nobita ở phía xa hưng phấn kêu lên: “Thế mà triệu hồi ra quái thú chân chính, thật quá tuyệt vời!”
“Ta triệu hồi, Y-Long Đầu!”
Ngay sau đó, một con rồng sắt có hình dáng to lớn, có uy lực làm người ta sợ hãi xuất hiện ở hiện trường.
Nobita không khỏi tiến lên, nhẹ nhàng vuốt ve thân hình hùng tráng của rồng sắt, kích động kêu lên: “Rồng, ta triệu hồi ra rồng, ha ha!”
Saitama nói: “A, ta cũng muốn triệu hồi.”
“Xoạt xoạt!”
Ngay lập tức, một đống Kuriboh xuất hiện ở phía trước, vây quanh Saitama ở giữa.
Yugi Muto kêu lên: “Xuất hiện đi, Phù Thủy Áo Đen!”
“Xuất hiện đi, Rồng Có Cánh Của Thần Ra!”
“Xuất hiện đi, Rồng Trắng Mắt Xanh!”
...
Theo sau từng tiếng gào rống, một con lại một con hình dáng cao lớn, quái thú tỏa ra hơi thở mạnh mẽ, xuất hiện tới tấp ở trong không gian nhóm.
Đôi tay của Na Tra đặt trong túi quần, ngáp nói: “Còn không phải chỉ là một ít quái thú nhỏ sao, quái thú nhỏ có gì kinh ngạc, nhàm chán.”
(Trong lòng Na Tra: Thật nhiều quái thú, thật quá đẹp trai, tưởng tượng đứng ở trên người chúng nó, loại cảm giác đó khẳng định rất tuyệt!)
...
Nhóm chat bao lì xì Chư Thiên.
Lưu Khải: Đại nhân Chúa Cứu Thế, tiên sinh Iron Man, Sasuke, Hồng Thất Công, thật sự cảm ơn các ngươi, nếu không nhờ các ngươi, chỉ sợ rằng Địa Cầu của chúng ta đã bị hủy diệt hoàn toàn.
Chúa Cứu Thế: Không cần khách khí.
Hồng Thất Công: Không sai, không cần khách khí, đó chỉ là một chuyện nhỏ mà thôi.
Conan: Chuyện nhỏ?
Conan: Ha ha, Hồng Thất Công đã làm cái gì sao?
Cát Tiểu Luân: Không có.
Tô Đại Cường: Không có.
Sa Tiểu Quang: Không có.
Hồng Thất Công:..
Lưu Khải: Đối với các ngươi, chỉ là việc nhỏ, nhưng, với ta mà nói lại là chuyện rất to.
Lưu Khải: Đặc biệt là đại nhân Chúa Cứu Thế và tiên sinh Iron Man, đại nhân Chúa Cứu Thế hủy diệt sao Mộc, hiện tại được người Địa Cầu chúng ta xưng là thần tiên.
Lưu Khải: Tiên sinh Iron Man tu sửa, cải tiến phát triển mạnh động cơ và thay đổi hướng động cơ, hiện tại được người Địa Cầu chúng ta gọi là người máy siêu cấp.
Iron Man: Người... Người máy siêu cấp? Tên có chút quê mùa, coi như, miễn cưỡng tiếp nhận đi.
Naruto: Không biết nhiệm vụ sau khi nào xuất hiện, haizz, vua điểm tích lũy còn đang chờ ta đây.
Lưu Khải: Thế giới chúng ta mới vượt qua nguy hiểm, chắc tạm thời không xuất hiện nhiệm vụ.
Nobita: Gần đây thầy giáo giao rất nhiều bài tập, không biết có thể xuất hiện nhiệm vụ hay không?
Conan: Ra bài tập... Xuất hiện nhiệm vụ? Chẳng lẽ muốn cho chúng ta viết 100 bài thi?
Nobita: 100 bài thi? Đó thật sự quá đáng sợ!
Conan: Uầy uầy, ta chỉ là nói ví dụ thôi, làm gì có nhiệm vụ như vậy.
Haibara Ai: Đây cũng không nhất định, ai có thể nghĩ tới Thần Chết sẽ xuất hiện ở thế giới chúng ta? Ngươi có thể nghĩ tới Death Note sao?
Conan: Ngạch...
Hòa Thân: Thế giới của chúng ta gần đây cũng tương đối bình ổn.
Echizen Ryōma: Bình ổn.
...
Mỗi một thành viên trong nhóm kể ra tình huống thế giới của mình.
Optimus Prime: Ta... Thế giới của chúng ta gần đây giống như có chút kỳ lạ.
Naruto: Kỳ lạ như thế nào?
Optimus Prime: Một vài Autobot, thường xuyên tranh chấp, đánh nhau.
Hồng Thất Công: Tranh chấp và đánh nhau có gì kỳ lạ, Optimus Prime, ngươi cũng quá sợ hãi rồi.
Lúc này, nhóm chat bao lì xì Chư Thiên đột nhiên vang lên âm thanh thanh thúy.
“Đinh! Chém giết tiểu đội nhỏ nhóm 4 người. Thế giới Transformers xuất hiện tiểu phân nhỏ nhóm 4 Tương Lai, muốn no dịch tất cả Autobot, chinh chiến toàn vũ trụ. Nhiệm vụ này hạn chế 4 người tham gia, tổng khen thưởng 8 vạn điểm tích lũy.”
Sau khi âm thanh này vang lên, toàn bộ nhóm hoàn toàn xôn xao lên.
Naruto: Hì hì, sư phụ Chúa Cứu Thế mới vừa nghe ta nói muốn kiếm điểm tích lũy, lập tức đã phân bố nhiệm vụ, cảm ơn sư phụ Chúa Cứu Thế!
Iron Man: Thế giới Transformers sao? Xem ra lại yêu cầu ta ra tay.
Orochimaru: Nếu tham gia nhiệm vụ lần này, đạt được điểm tích lũy, nói không chừng có thể cải tiến trò chơi đấu quái thú.
All Might: Chiến đấu với kẻ ác vũ trụ, để cho ta tới kết thúc bọn họ đi.
Namikaze Minato: Mới vừa hoàn thành một chút việc trong thôn, vừa lúc có thể tham gia nhiệm vụ.
Râu Trắng: A ha ha ha! Đã lâu không động tay động chân.
Daigo: Bọn họ thế mà muốn chinh chiến vũ trụ, thật đáng giận.
...
Vô số tin nhắn, không ngừng nhảy lên ở trong nhóm.
Chúa Cứu Thế: Quy định cũ, người nào muốn tham gia nhiệm vụ, ném xúc xắc đi.
“Xoạt xoạt!”
Vô số tin nhắn im bặt, thay vào đó là xúc xắc không ngừng lăn lộn trên màn hình.
Rất lâu sau, xúc xắc mới vững vàng dừng lại.
Saitama và Ngụy Vô Tiện ném được “6” điểm đầu tiên, do đó đạt được tư cách tham gia nhiệm vụ.
Ngụy Vô Tiện: Ha ha, xem ra vận may của ta cũng không tệ lắm.
Ngụy Vô Tiện: Lam Trạm, ngươi không thể đi tới thế giới Transformers, thế nào, hâm mộ sao? Đừng khóc nhè đó.
Lam Vong Cơ: Vô vị.
Hinamori Amu: Nha nha, ta đoán hiện tại trong lòng của Lam Vong Cơ nhất định rất phức tạp, lo lắng, sầu lo...
Hinamori Amu: Tiện Tiện, ngươi phải an ủi Trạm Trạm.
Ngụy Vô Tiện: Ha ha ha, Trạm Trạm, không tệ, dễ nghe! Ha ha ha!
Lam Vong Cơ: Vô vị.
Orochimaru: Đáng tiếc, không thể tham gia nhiệm vụ.
Naruto: Sư phụ Chúa Cứu Thế, vì sao ta không thể tham gia nhiệm vụ?
Naruto: Ta hiểu, nhất định là lần sau... Nhiệm vụ lần sau, sẽ đạt được càng nhiều điểm tích lũy!
Nobita: Thật tốt quá, không những có thể xem manga anime, còn có thể xem phát sóng trực tiếp.
Cát Tiểu Luân: Dù sao ta cũng không muốn tham gia nhiệm vụ, xem phát sóng trực tiếp đã rất tốt.
Quách Tương: Hì hì, đại ca Chúa Cứu Thế, ta sẽ xem phát sóng trực tiếp rồi cổ vũ cho ngươi.
Esdeath: Tuy rằng không thể tham gia nhiệm vụ với đại nhân Chúa Cứu Thế, nhưng, có thể xem tư thế oai hùng của đại nhân Chúa Cứu Thế được phát sóng trực tiếp, ta cũng rất thỏa mãn.
Esdeath: A! Đại nhân Chúa Cứu Thế !
Hồng Thất Công: Hắc hắc, ha ha đùi gà, xem phát sóng trực tiếp, thật sự là một kiểu hưởng thụ!
Chúa Cứu Thế: Này chỉ sợ... Không thể như ngươi mong muốn.
Chúa Cứu Thế: Bởi vì, ta nhớ rõ lần trước ngươi nói, nếu nhiệm vụ xuất hiện lần nữa, mặc dù không thể tham gia ném xúc xắc, ngươi cũng rất vui lòng đi trước.
Chúa Cứu Thế: Lần này cũng đi theo đi.
...
Triều Tống.
Khi Hồng Thất Công nhìn cả đống tin nhắn, mới vừa ném đùi gà vào trong miệng, trực tiếp rơi xuống trên mặt đất, cả khuôn mặt nháy mắt biến thành màu gan heo.
Hắn vừa mới chuẩn bị nhắn tin.
Lúc này, bóng người cao lớn lại xuất hiện ở trước mặt.
Đó là Diệp Húc.
Chương 460: Biến cố, trốn đi!
Thế giới Transformers.
Hành tinh Cybertron.
Máy móc cao lớn, tùy tiện đều có thể thấy được.
Có cánh tay dài như cần cẩu trăm mét, có những bánh răng quay chầm chậm như những ngọn núi khổng lồ, có những ngọn tháp bằng sắt mang tính biểu tượng…
Toàn bộ chính là một thế giới máy móc khổng lồ, làm người ta nghẹn họng nhìn trân trối.
Trên đường cái rộng lớn.
Một chiếc Autobot màu đen đang vững bước đi tới.
Lúc này, một chiếc Autobot màu trắng đột nhiên từ bên cạnh chạy như bay qua, làm cho hố nước bên cạnh, bắn tới trên người tất cả Autobot màu đen.
Autobot màu đen lập tức giận dữ, kêu lên: “Ta vừa mới tắm, ngươi lại dám làm dơ người ta. Đáng ghét, đứng lại cho ta!”
“Ầm!”
Dứt lời, Autobot màu đen đột nhiên tăng tốc, giống như một ảo ảnh đi tới Autobot màu trắng.
Cuối cùng, hung hăng đánh vào trên người Autobot màu trắng.
Tia lửa bắn ra bốn phía.
Autobot màu trắng cũng giận dữ nói: “Khốn nạn, ngươi dám đâm ta!”
“Xoạt xoạt!”
Ngay tức khắc, cơ thể Autobot màu trắng chuyển động, biến thành một người máy màu trắng to lớn.
Mà Autobot màu đen cũng không chịu yếu thế, biến thành người máy màu đen to lớn.
“Ầm!”
Sau đó, hai người máy khổng lồ hoặc vung tay, hoặc đá chân, hoặc rút ra vũ khí... Không ngừng tấn công.
Ầm ầm không ngừng, tia lửa bắn ra bốn phía.
Máy móc xung quanh đứt gãy, con đường bằng phẳng, rộng lớn, sụp đổ, tan vỡ theo.
Mà việc này... Chỉ là một màn đánh đấm của hành tinh Cybertron mà thôi.
...
Bên trong kho hàng rộng lớn.
Bumblebee chậm rãi đi tới, nói: “Optimus Prime, thì ra ngươi ở chỗ này.”
“Ta vẫn luôn ở chỗ này.” Optimus Prime nói.
Bumblebee thở dài, nói: “Gần đây cũng không biết sao lại thế này, mọi người đều trở nên rất nóng nảy. Bất đồng quan điểm là sẽ ra tay đánh nhau.
Có Autobot bởi vì đua xe nên đánh nhau, có Autobot bởi vì bổ sung vật tư mà đánh nhau...
Thậm chí, ta còn nghe nói có người máy vì âm thanh có chút chói tai mà đánh nhau.”
Bumblebee nói: “Optimus Prime, ngươi nói mọi người đều bị làm sao vậy? Còn tiếp tục như vậy, hành tinh của chúng ta sợ là sẽ biến thành chiến trường!”
Sau khi Bumblebee nói xong, nhịn không được dùng sức nện xuống mặt đất bằng sắt.
“Ầm!”
Ánh lửa bắn ra bốn phía, một cái hố to, xuất hiện như thế.
Optimus Prime tùy tiện liếc cái hố, âm thầm có suy nghĩ trong lòng, nói: “Yên tâm đi, rất nhanh... Mọi thứ sẽ tốt lên.”
“Ầm!”
Lúc này, cả nhà kho...
Không!
Toàn bộ hành tinh Cybertron như xảy ra động đất đáng sợ, lắc lư kịch liệt.
Một ít máy móc cao lớn, ngã xuống đất, rơi trên mặt đất, phát ra âm thanh bùm bùm.
Sau đó, một năng lượng kỳ dị, từ bốn phương hướng đông, nam, tây, bắc giống như một chiếc lưới lớn vô hình, bao trùm toàn bộ hành tinh Cybertron ở trong đó.
“Gào!”
Một ít Autobot gào rống kêu to, hai tròng mắt đỏ lè, không ngừng giãy giụa.
Một ít Autobot còn mất hết năng lượng trong nháy mắt, muốn động cũng không thể động.
Bumblebee kinh ngạc nói: “Sao lại thế này? Năng lượng... Năng lượng đang tiêu hao rất nhanh. Xảy ra chuyện gì?”
Mắt của Optimus Prime thay đổi, vẫn không nói chuyện.
Hắn cũng cảm thấy năng lượng trong cơ thể nhanh chóng bị mất đi, hắn muốn tận lực ngăn cản, căn bản không có bất cứ tác dụng gì, quả thật chính là không thể kháng cự.
Thậm chí, theo thời gian trôi qua, tốc độ tiêu hao năng lượng còn đang tăng lên nhanh chóng.
“Khặc khặc, thành công!”
“Tốt, ha ha!”
“Từ hôm nay trở đi, hành tinh Cybertron đã bị chúng ta thống trị!”
“Tất cả Autobot, đều biến thành người hầu của chúng ta!”
...
Từng giọng cười u ám, nhộn nhạo vang lên trong toàn bộ hành tinh Cybertron, làm cho trong lòng người khác phát lạnh.
Optimus Prime nhỏ giọng nói: “Bumblebee, ôm chặt ta!”
“Xoạt xoạt!”
Ngay sau đó, hai chân của Optimus Prime phóng ra ngọn lửa rất mãnh liệt, mang theo Bumblebee phóng lên cao, công phá cái lưới trên đỉnh đầu.
Cuối cùng, hai người hóa thành ánh sáng, lao nhanh đi về hướng sao trời vô tận.
“Cái gì?”
“Sao có thể có Autobot lao ra khỏi lưới?”
“Vì sao hắn không bị ảnh hưởng?”
“Đó là ai?”
“Không cần lo lắng, hắn đã nhiễm virus điện tử, thật nhanh sẽ rơi xuống dưới.”
Từng đợt âm thanh khó tin, dập dờn qua lại giữa trời cao.
Optimus Prime lao ra khỏi lưới năng lượng cũng không có quay người công kích.
Bởi vì, đầu của hắn như sắp nổ mạnh, không ngừng căng ra, ý thức cũng dần trở nên mơ hồ.
Vì thế, Optimus Prime lợi dụng tia ý thức cuối cùng, nhanh chóng định vị một tọa độ, chở Bumblebee, dùng tốc độ nhanh hơn, nhanh chóng bay về phía không trung vô tận.
“Ồ? Hắn lại không có rơi xuống!”
“Đến cuối cùng là người nào?”
“Được rồi, chỉ là một Autobot thôi.”
“Không, một người máy cũng không thể thiếu, đặc biệt, hắn là Optimus Prime!”
“Cái gì, Optimus Prime chạy mất?”
“Đây nhất định phải truy tìm!”
“Không sai!”
“Tuy nhiên, nếu là Optimus Prime, hắn nhất định là đi nơi đó.”
“Ngươi đang nói đến Địa Cầu?”
“Như thế thì cũng không sao, vậy chúng ta thuận tay chiếm lấy Địa Cầu đi.”
“Được!”
...
Địa Cầu.
Đêm khuya, ở xưởng sửa chữa xe ô tô bị hư.
Bảo vệ đang ngủ, hắn không có chú ý sao băng chói mắt, bay vụt tới xưởng vứt bỏ xe second-hand.
Cuối cùng, mạnh mẽ dừng ở giữa xưởng xe second-hand.
“Ầm!”
Ngay tức khắc, một âm thanh ầm vang, vang vọng bốn phía, nổi lên cơn gió lốc cuồng bạo, bụi mù bay đầy trời.
Nhưng, bảo vệ vẫn vô tri vô giác như cũ, tiếp tục ngủ say.
Sáng sớm hôm sau.
Khi một tia nắng chiếu trên mặt bảo vệ, hắn mới chậm rãi mở mắt.
Bảo vệ lười biếng duỗi eo, chậm rãi đứng lên.
Cũng vào lúc này, bảo vệ mới chú ý tới sân xe second-hand lại xuất hiện thêm một cái hố.
Vốn là xe second-hand cũ nát, trên nóc xe càng có rất nhiều bụi đất.
Bảo vệ đếm số lượng ô tô, phát hiện xe không chỉ không thiếu, ngược lại, còn nhiều thêm hai chiếc.
Đầu tiên là hơi sửng sốt một chút.
Rồi sau đó lại nói nhỏ: “Không thiếu là được, nếu thiếu cũng không phải chuyện của ta.”
Hắn cứ như vậy xoay người tan tầm.
Một cô gái tên là Charlie Watson, từ nhỏ đã thích ô tô.
Tuy nhiên, vì hoàn cảnh gia đình khó khăn, cho nên, vẫn luôn không thể như ý muốn.
Vì thế, kỳ nghỉ nàng phải làm thêm kiếm tiền.
Hôm nay, nàng đi lại như thường, buổi sáng bán trà sữa, buổi chiều đi vào xưởng xe second-hand đào linh kiện.
“Hắc, ngươi lại tới nữa.” Bảo vệ tùy ý liếc Charlie Watson, nói.
“Đúng vậy, ta nghĩ... Rất nhanh ta sẽ có thể có được một chiếc xe của chính mình.” Charlie Watson cười nói.
“Ta đây chúc mừng ngươi trước.” Bảo vệ nói.
Charlie Watson cao hứng nói: “Cảm ơn.”
Tiếp theo, đôi mắt đen láy của nàng nhanh chóng mở to, nhìn quét những xe second-hand đầy bụi ở xưởng xe.
Trong phút chốc, sờ sờ chiếc xe này.
Trong phút chốc, vỗ vỗ chiếc xe kia.
Trong phút chốc, mở cửa xe ngồi vào xem.
Trong phút chốc, mở ra xem xét động cơ.
Nàng một chút cũng không có lộ ra vẻ mặt ghét bỏ vì những chiếc xe đầy bụi.
Chương 461: Nhặt được bảo vật, ngạc nhiên!
Thậm chí, nàng không những không chán ghét, ngược lại, trên mặt còn tràn ngập vẻ vui vẻ.
Bộ dáng đó, giống như gặp được món đồ chơi yêu thích nhất.
“Nơi này thế mà còn có thể gặp được loại xe này, quá tuyệt vời!”
“Đáng tiếc, động cơ bị dọn đi rồi.”
“Khụ khụ, chiếc xe này giống như chỉ còn lại thân xác.”
“Chiếc xe này không có ghế dựa.”
“Tay lái cũng không có.”
Charlie Watson nhận xét đối một chiếc lại một chiếc xe.
Rất nhanh, nàng đã dừng ánh mắt trên một chiếc xe tải to lớn, cháy đen, hưng phấn kêu lên: “Oa! Nơi này còn có loại đồ chơi này.”
“Thật cao lớn!”
Khi nói chuyện, Charlie Watson mở cửa xe tải ra, ngồi lên.
“Ghế dựa này... Cũng quá mềm đi? Thật sự quá tuyệt vời!”
Tiếp theo, nàng tiện tay vặn chìa khóa.
“Ầm ầm ầm!”
Xe tải cao lớn, run rẩy dữ dội.
Cuối cùng, thật sự khởi động thành công.
Charlie Watson vui mừng hét lớn: “Trời ạ, thế mà còn có thể khởi động, cũng quá ghê gớm đi! Không biết đây là xe nhãn hiệu gì, quá tuyệt vời.”
Charlie Watson quay cuồng ở trên xe.
Nàng nhìn ví của mình, như đưa ra quyết định gì, đi nhanh tới chỗ tiêu thụ.
Sau khi cò kè mặc cả một trận, tiêu hết tiền tiết kiệm của nàng, sau đó trả bằng thẻ tín dụng, lúc này mới thành công mua được.
Charlie Watson ngồi trên xe tải cao lớn, nhìn xa bốn phía, cảm giác tầm nhìn vô cùng tốt.
Không bao lâu, nàng đã về tới nhà của mình, mở ra nhà kho phủ đầy bụi, cầm lấy cờ lê, cái vít, cẩn thận kiểm tra, sửa chữa xe tải.
Làm cho cả người Charlie Watson toàn là dầu mỡ, lại không thèm để ý, thậm chí rất thích thú.
“Loảng xoảng!”
Lúc này, nhà kho đột nhiên phát ra một âm thanh nặng nề.
Một chiếc xe thể thao màu vàng, xuất hiện ở phía dưới xe tải.
Thấy vậy...
Charlie Watson hoàn toàn ngây ngẩn cả người.
Sau đó, cả người cao hứng kêu to lên.
“Trời ạ! Ta không nhìn lầm chứ? Camaro! Phía dưới xe tải thế mà có một chiếc Camaro! Làm sao nó được giấu ở phía dưới xe tải chứ?”
Charlie Watson sắp cao hứng tới điên rồi.
Nàng khó nhịn nổi chui xuống gầm xe tải, như con cá, mở ra cửa xe Camaro.
“Ầm ầm ầm!”
Sau khi vặn ga, Camaro giống như xe tải, khởi động thành công.
“Oa! Trời của ta! Ta không có nằm mơ! Khởi động, thế mà khởi động được! Ta có được một chiếc Camaro!” Charlie Watson hưng phấn kêu to.
Rất lâu sau, nàng mới nỗ lực kiềm chế kích động trong lòng, chậm rãi lôi Camaro ra.
Sau đó, Charlie Watson đặt tất cả tâm tư trên chiếc Camaro.
Lau xe, kiểm tra.
Ước chừng tốn thời gian gần ban ngày, nàng mới đưa Camaro ra khỏi kho hàng, rong ruổi đi ra đường cái.
Nhưng, Charlie Watson lại không có chú ý tới, lúc nàng ra khỏi nhà kho, xe tải trưng bày ở nhà kho lại lắc mình một chút.
Charlie Watson điều khiển Camaro, đón gió nhẹ mát lạnh, nhìn mặt đường uốn lượn, mặt hồ rộng lớn... Nàng kêu to, tùy ý rống to.
Cả người cảm giác như biến thành một con đại bàng, tự do tự tại, nhẹ nhàng, vui sướng tới cực độ.
Mãi cho đến buổi tối, Charlie Watson mới về tới nhà kho.
Rong ruổi cả ngày, nàng chưa đã thèm, sau khi đóng cửa xe.
Đầu tiên Charlie Watson vuốt ve thân xe Camaro, giống như vuốt ve mặt người yêu, nhẹ giọng nói: “Ngủ ngon, tiểu Bee.”
Sau đó, nàng lại nhẹ nhàng vuốt ve thân xe tải, nói: “Ngủ ngon, tiểu Ka.”
Lời này vừa nói ra, xe tải đang yên tĩnh, đột nhiên lại lắc lư lần nữa.
Hơn nữa, theo thời gian trôi qua, biên độ đong đưa càng lúc càng lớn.
Cuối cùng, giống như con người đứng thẳng lên, không ngừng vặn vẹo, biến thành một người máy cao lớn.
“A!”
Charlie Watson sợ tới mức té ngã ở trên mặt đất, kinh sợ tới cực điểm.
Điều này còn chưa có xong, Camaro bên cạnh cũng đứng lên theo, nhanh chóng vặn vẹo, cũng biến thành một người máy cao lớn.
Chúng nó... Chính là Optimus Prime và Bumblebee chạy thoát khỏi hành tinh Cybertron.
“Ngươi... Các ngươi là thứ gì?” Charlie Watson sợ tới mức cả người run rẩy, không nhịn được bò đi trên mặt đất.
“Ong ong ong!”
Optimus Prime và Bumblebee muốn nói chuyện, chỉ có thể phát ra một âm thanh điện tử chói tai.
Chúng nó vội vàng tự động kiểm tra, phát hiện tất cả thiết bị điện tử trong cơ thể đều đã chịu virus điện tử quấy nhiễu, căn bản không chịu khống chế.
Đồng thời, năng lượng còn sót lại ở trong cơ thể cũng nhanh chóng trôi đi.
Optimus Prime và Bumblebee không thể không biến thành hình dáng xe tải và Camaro.
Tất cả... Khôi phục yên tĩnh.
Rất lâu sau, Charlie Watson mới chậm rãi đứng lên từ trên mặt đất.
Nàng hít vào một hơi thật sâu, cố gắng làm cho bản thân bình tĩnh.
Nếu cột đá trong nhà kho không bị Optimus Prime và Bumblebee phá hư, nàng sẽ cho rằng mình vừa mới xuất hiện ảo giác.
Đó đến cuối cùng là thứ gì?
Charlie Watson nghĩ tới muốn gọi cảnh sát báo nguy.
Nhưng, cảnh sát sẽ tin sao?
Đương nhiên, nàng không bỏ xe tải lớn và Camaro được.
Mặt khác, nàng cũng không cảm thấy ác ý gì từ trên người Optimus Prime và Bumblebee.
Sau khi cân nhắc mãi, Charlie Watson mới rời khỏi nhà kho, cũng khóa cửa kỹ.
Hôm nay lăn lộn cả ngày, nàng quyết định ngủ một giấc thật tốt, ngày mai lại đưa ra quyết định.
Hôm sau, sáng sớm.
Mấy con chim nhỏ ở ngọn cây nhảy qua lại.
Charlie Watson nhanh chóng bò dậy từ trên giường, tùy tiện ăn hai lát bánh mì uống một ngụm sữa bò, chạy tới nhà kho lần nữa.
Nhưng, nàng lại đột nhiên phát hiện cửa nhà kho mở ra.
Charlie Watson luống cuống ngay tức khắc, nàng vội nhìn vào bên trong.
Lúc này, nhà kho chỉ có một chiếc xe tải, mà Caramo lại không thấy.
Chẳng lẽ Caramo biến thành người máy chạy đi?
Nhưng, xe tải như thế nào lại không chạy?
Cảm xúc của Charlie Watson ngổn ngang như tơ vò.
Lúc này, bên ngoài vang lên một âm thanh.
Sau đó, một hình bóng chiếc xe lóe mắt từ bên ngoài tới.
Chính là Camaro của mình.
Charlie Watson chạy nhanh tới, lúc này mới phát hiện... Thì ra em trai của mình thấy mình điều khiển Camaro vào ngày hôm qua.
Cho nên, sáng sớm hôm nay đã lặng lẽ mở nhà kho ra, lái nó ra ngoài, phóng đi một chút.
Charlie Watson quở mắng: “Ai cho ngươi chạm vào xe của ta!”
Em trai bĩu môi, không thèm để ý nói: “Không phải chỉ là lái một chút thôi sao, có gì đâu.”
Charlie Watson há miệng thở dốc, không có tiếp tục răn dạy, tiện đà nhỏ giọng nói: “Ngươi... Khi lái xe, có cảm thấy được cái gì không thích hợp không?”
“Không thích hợp?” Em trai suy nghĩ nói, “Chân ga có hơi nặng, mùi trong xe có chút nồng, quay bánh lái vẫn tốt, phanh lại cũng còn tốt...”
Charlie Watson nghe vậy, biết rõ em trai không biết việc Caramo biến thành người máy, trong lòng âm thầm nhẹ nhàng thở ra.
Đồng thời, lại dùng ánh mắt cảnh giác, nhìn về phía Camaro và xe tải.
Chương 462: Hư Hỏng, Đến!
Anh trai nàng cũng không để ý nhiều như vậy, hắn ngáp một cái, sờ cái ót, sau đó chậm rãi đi về phía trong nhà.
"Đinh đinh đinh!”
Đúng lúc này, Camaro đang vững vàng dừng lại tại chỗ, đột nhiên duỗi ra một cánh tay, lắc lư một hồi.
Charlie Watson cả kinh kêu lên: "Không không không... Không!”
BumbleBee giống như bị giọng nói này làm sợ hãi, cánh tay robot nhanh chóng thu vào Camaro.
Khi em trai vừa quay người lại, mọi thứ vẫn như bình thường.
Hắn cau mày nghi ngờ hỏi: "Chị, làm sao vậy?”
Charlie Watson sợ em trai lo lắng nên xua tay nói: "Không... Không có việc gì.”
“Được.” Em trai hờ hững lên tiếng rồi tiếp tục đi vào trong nhà.
Đúng lúc em trai xoay người lại, Camaro một lần nữa duỗi ra cánh tay máy móc ra, nó không ngừng lắc lư.
Charlie Watson tròn mắt.
Thế nhưng nàng không tiếp tục la hét nữa.
"Xoạt xoạt!”
Ngay sau đó, Camaro lại vặn vẹo một trận rồi biến thành hình một con ong vàng cao lớn, nhìn thẳng vào Charlie Watson với một đôi mắt chứa đầy ánh sáng màu cam.
Nó muốn phát ra âm thanh nhưng vẫn chỉ là tiếng dòng điện xì xì.
Sau khi BumbleBee cảm nhận được nguồn năng lượng đang chảy trong cơ thể, nó lại thu nhỏ lại một lần nữa, trở về hình dáng của Camaro.
Charlie Watson nuốt một ngụm nước miếng rồi nói: "Máy... Người máy... Ngươi có nghe thấy không?”
Nhưng BumbleBee không hề đáp lại.
"Ầm ầm ầm!”
Lúc này, ba mẹ và em trai đi đến trên chiếc xe ô tô nhỏ.
Người mẹ nói: "Charlie, chúng ta sẽ đến trung tâm mua sắm để mua một số thứ cho em trai của ngươi, ở nhà trông nhà thật nhé.”
Charlie Watson nói: "Dạ… Vâng.”
"Vèo!”
Ba không nói gì, chỉ đạp chân ga phóng nhanh về phía xa, tạo nên một cơn gió nhẹ thoảng qua, khiến quần áo của Charlie Watson tốc lên.
Charlie Watson nhìn chiếc xe ô tô nhỏ đang đi xa, khẽ thở dài rồi chuyển sự chú ý sang người Camaro.
Lúc này, Camaro đột nhiên tự động khởi động rồi đi thẳng về phía nhà kho.
"Này này...”
Charlie Watson nhỏ giọng kêu lên, cũng đi theo Camaro vào nhà kho để muốn xem nó sẽ làm cái gì.
"Tiểu Bee, Tiểu Ka?”
Charlie Watson bình tĩnh nhìn chiếc Camaro đang gọi chiếc xe tải đứng lặng im trong nhà kho.
"Xoạt xoạt!”
Có vẻ như tiếng gọi vừa rồi có tác dụng, Camaro và chiếc xe đều vặn vẹo rồi biến thành BumbleBee và Optimus Prime vô cùng cao lớn.
Thế nhưng, virus điện tử đã lan ra trong toàn bộ cơ thể của bọn họ, tiêu hao năng lượng của họ.
Vì thế Optimus Prime và BumbleBee không ngừng lay động giống như người say.
Cuối cùng, một người không cẩn thận ngã xuống đất.
"Ầm ầm ầm!”
Nhà kho to lớn sụp đổ theo tiếng động này.
Thậm chí, không chỉ nhà kho mà phòng bên cạnh cũng trở nên hỗn loạn.
Kính bị vỡ, bàn bị phá hủy, tường bị nứt toác.
Optimus Prime và BumbleBee vội bò lên.
Một người lại vô tình vấp ngã trên mặt đất.
"Xì xì!”
Trong không gian chật hẹp, hai Autobots giống như những vị la hán xếp chồng lên nhau, còn Optimus Prime nằm bên dưới thì ngã trên những sợi dây điện bị đứt.
Ánh điện tràn ngập, ngọn lửa bốc lên.
Phải mất một lúc lâu, Optimus Prime và BumbleBee mới có thể đứng dậy khỏi mặt đất một lần nữa.
Chỉ có điều, chân của bọn họ không còn yếu như lúc ban đầu.
Bởi vì, vừa rồi sau khi bị điện giật, bọn họ đã được bổ sung một ít năng lượng.
BumbleBee cố gắng phát ra những âm thanh ngắt quãng, nói: "Prime... Optimus Prime, ngươi có... Biết... Chúng ta đang ở đâu không?”
Optimus Prime nói: "Là... Địa Cầu.”
BumbleBee lại nói: "Ta... Hành tinh... Chúng ta … Xảy ra... Chuyện gì?”
“Rất nhanh… Nó sẽ đi qua.” Optimus Prime nói.
"Xoạt xoạt!”
Đúng lúc này, không gian xung quanh hơi rung động.
Ngay sau đó, có bốn bóng người đột ngột xuất hiện bên cạnh họ.
Đó chính là Diệp Húc, Hồng Thất Công, Saitama và Ngụy Vô Tiện.
“Khụ khụ.”
Ngụy Vô Tiện như hít phải một ít tro bụi, không khỏi ho khan một tiếng, nói: “Nơi này làm sao vậy?”
“Không lẽ… Kẻ thù đã xuất hiện rồi à?” Hồng Thất Công vô cùng cảnh giác nhìn khắp nơi xung quanh, yên lặng tới gần Diệp Húc.
Theo hắn thì chỉ cần ở gần đại nhân Chúa Cứu Thế sẽ không có bất cứ nguy hiểm gì hết.
Diệp Húc nhìn xung quanh một vòng, sau khi suy nghĩ một chút, hắn đại khái đã đoán ra được một chút sự việc.
Sau đó, hắn chuyển sự chú ý đến nhóm chat bao lì xì Chu Thiên, đồng thời mở ra hệ thống phát sóng trực tiếp.
Quách Tương: Hì hì, đại ca Chúa Cứu Thế, bọn họ đã đến thế giới Transformers rồi.
Quách Tương: Nhưng tại sao ở đó lại hỗn loạn như vậy?
Sa Tiểu Quang: Chẳng lẽ có kẻ thù ở gần đó sao?
Tần Thủy Hoàng: Chỉ sợ là như vậy.
Hòa Thân: Đừng lo lắng, đại nhân Chúa Cứu Thế đang ở đó, chắc chắn kẻ thù sẽ sớm bị tiêu diệt thôi.
Esdeath: A! Đại nhân Chúa cứu thế.
Optimus Prime: Này... Thật ra, nơi này vừa rồi đã bị ta và BumbleBee không cẩn thận làm loạn.
Bao Chửng: Thì ra là thế.
Iron Man: Cơ thể của các ngươi thật sự có hơi lớn.
...
Các thành viên của nhóm sôi nổi gửi tin nhắn.
Lúc này, một viên xúc xắc màu đen rất lớn lăn nhanh trên màn hình.
Một lát sau, nó từ từ dừng lại trên mặt "4” điểm.
Đến thời điểm này, độ khó của nhiệm vụ và ban thưởng điểm tích lũy X4.
...
Thế giới Transformers.
"Trời ơi!”
Charlie Watson bước vào phòng khách.
Nàng nhìn cảnh hỗn loạn... Thậm chí, cả ngôi nhà có thể sụp đổ bất cứ lúc nào, nàng há hốc miệng, vẻ mặt thất thần.
Sau khi ba mẹ trở về, chỉ sợ bọn họ sẽ giết mình.
Diệp Húc cười nói: "Xin chào.”
Giờ đây Charlie Watson mới chú ý đến đám người Diệp Húc, cảnh giác nói: “Các ngươi là ai? Sao lại ở trong nhà ta?”
Diệp Húc chỉ vào Optimus Prime rồi nói: “Chúng ta là bạn của Optimus Prime. Xin lỗi... Hắn đã làm cho ngôi nhà của ngươi trở thành như thế này. Nhưng chúng ta sẽ giúp dọn dẹp.”
Sau đó Diệp Húc tùy ý vung tay lên, thấp giọng nói: "Mau khôi phục như cũ.”
"Xoạt xoạt!”
Ngay lập tức, kính vỡ, tường rạn nứt, ấm đun nước rơi trên mặt đất, TV bốc khói đen cuồn cuộn...
Tất cả đều được tự động sửa chữa, dần khôi phục lại hình dáng ban đầu.
Rất nhanh, ngôi nhà vốn hỗn độn, có thể sụp đổ bất cứ lúc nào đã trở nên sạch sẽ và ngăn nắp trở lại.
Đơn giản... Đây chính là phép màu.
Charlie Watson dùng sức dụi mắt, sắc mặt đầy vẻ khó tin.
Ngôi nhà... Cứ như vậy bình thường trở lại sao?
Thật ra, đừng nói đến Charlie Watson, ngay cả Optimus Prime và BumbleBee, cũng như Hồng Thất Công và Ngụy Vô Tiện bên cạnh, tất cả đều nhìn Diệp Húc với ánh mắt vô cùng ngây ngốc.
Nhưng Diệp Húc cơ bản không quan tâm chút nào, thản nhiên nói: “Optimus Prime, BumbleBee, các ngươi còn đứng trong nhà người khác làm gì? Lát nữa đừng có dẫm hỏng sàn nhà.”
“Ồ, vâng!” Optimus Prime vội vàng đáp lại, nhanh chóng biến thành xe tải rồi chạy về phía nhà kho.
BumbleBee bên cạnh thấy Optimus Prime rời đi thì cũng biến thành Camaro đi vào nhà kho.
Chương 463: Tiêu diệt, thi đấu!
Nhóm chat bao lì xì Chư Thiên.
Quách Tương: Chuyện gì vừa xảy ra vậy?
Quách Tương: Ngôi nhà loạn thành như vậy, thế nhưng lập tức... Đã trở nên ngăn nắp rồi sao?
Esdeath: Không hổ là bàn tay của đại nhân Chúa Cứu Thế... A! Cơ thể ta không thể nhịn được lại run lên lần nữa.
Trần Bắc Huyền: Năng lực này… Giỏi quá.
Naruto: Sư phụ Chúa Cứu Thế quá tuyệt vời!
Nobita: Thần tiên, chắc chắn đại nhân Chúa Cứu Thế là thần tiên.
Hòa Thân: Đại nhân Chúa Cứu Thế hơn xa thần tiên nhiều.
Vô Tâm: A Di Đà Phật.
Harry Potter: Tốc độ phục hồi vẫn vậy, đây là ma pháp Nhanh Chóng Phục Hồi Như Cũ! Vậy mà đại nhân Chúa Cứu Thế thực sự đã làm chủ được ma pháp đến mức độ này.
Hinamichi Sakuragi: Ma thuật biến đổi sao?
Hisoso: Đây không phải là ma thuật.
Na Tra: Xùy, cái gì vậy?
(Trong lòng của Na Tra: A! Thật sự quá tuyệt vời! Nếu ta có thể làm được như vậy thì tốt rồi. Nói như thế, về sau ta tùy ý phá hủy một ngôi nhà, ngay lập tức có thể khôi phục lại nó. Không bao giờ phải lo lắng bị ba mẹ la mắng nữa.).
...
Thế giới Transformers.
Saitama khẽ chớp mắt, ngơ ngác nói: "Nếu ta có khả năng này, sau này ta sẽ có thể kiếm được nhiều tiền bằng cách dọn dẹp giúp mọi người.”
"Khụ khụ.”
Hồng Thất Công ho khan một cái.
Ngụy Vô Tiện khoác tay lên vai Saitama, cười nói: "Saitama, vừa rồi ngươi muốn dùng năng lực của đại nhân Chúa Cứu Thế dọn dẹp vệ sinh sao?”
“Không tệ! Ha ha ha! Ý tưởng thực sự rất tuyệt vời!”
Diệp Húc mỉm cười với Charlie Watson rồi nói: "Ngươi nhìn xem… Ở đây còn có chỗ nào chưa ổn không?”
Đầu tiên Charlie Watson sửng sốt trong giây lát, nàng lắc đầu nói: "Không, không có… Ngôi nhà còn sạch hơn trước đây nhiều!”
Lời này, nàng thực sự không nói lung tung.
Bởi vì, lúc trước sau khi nàng ăn sáng ở nhà, quần áo và bát đĩa vẫn chưa được dọn dẹp, bàn ghế sofa tương đối lộn xộn, sàn nhà cũng có chút bụi.
Lúc này, mọi vết bẩn trên quần áo, bát đũa đều biến mất không thấy.
Bộ bàn ghế sofa cũng trở nên vô cùng ngăn nắp.
Đến nỗi sàn nhà giống như vừa được đánh sáng, có thể soi như gương.
Diệp Húc nghe vậy, nhẹ gật đầu, sau đó đi về phía nhà kho.
Hồng Thất Công, Saitama và Ngụy Vô Tiện theo sát phía sau.
Charlie Watson do dự một chút cũng đi theo.
Lúc này, chiếc xe tải cao lớn và chiếc Camaro đều đang dừng lại vững vàng ở giữa nhà kho.
Khi họ nhìn thấy đám người Diệp Húc, bọn họ nhanh chóng vặn vẹo rồi biến thành Optimus Prime và BumbleBee một lần nữa.
Hồng Thất Công hỏi: "Optimus Prime, tại sao ngươi lại biến thành như vậy?”
Optimus Prime nói ngắt quãng: "Ta... Ta... Hành tinh của chúng ta... Có… Kẻ thù xuất hiện.”
Bumblebee hỏi: "Prime … Optimus Prime, bọn họ... Là ai vậy?”
Optimus Prime nói: " Đại nhân... Chúa Cứu Thế...”
Diệp Húc nói: "Các ngươi bị hư hỏng sao?”
Hồng Thất Công nghi ngờ hỏi: "Optimus Prime đã hoàn thành nhiều nhiệm vụ. Lẽ ra hắn phải kiếm được không ít điểm tích lũy. Chẳng lẽ hắn không sử dụng Thiên Đạo Chi Quang để trở nên mạnh mẽ hơn sao?”
“Còn bị người khác làm tổn thương như vậy?”
“Điện… Viruss điện tử.” Optimus Prime nói.
Diệp Húc nói với chiếc đồng hồ trên cổ tay của mình: "Godvis, giúp kiểm tra xem có thể tiêu diệt hết virus trong cơ thể Optimus Prime và BumbleBee không?”
"Vâng, chủ nhân.”
Sau đó, từ trong chiếc đồng hồ phát ra hai luồng ánh sáng chiếu thẳng vào cơ thể của Optimus Prime và BumbleBee.
Một lúc lâu sau, Godvis mới nói: "Nó là một loại virus điện tử cấp độ trung bình, có thể xóa sạch.”
“Tốt, vậy diệt nó đi.” Diệp Húc nói.
"Vâng, chủ nhân.”
Chỉ thấy...
Quanh người Optimus Prime và BumbleBee đột nhiên phát ra ánh sáng vàng chói mắt, đợi sau khi ánh sáng vàng biến mất, hai Autobots không khỏi lung lay đứng lên.
Optimus Prime nói: "Đại nhân Chúa Cứu Thế, cảm ơn ngài.”
Diệp Húc xua tay nói: "Không cần khách sáo, năng lượng của các ngươi hình như có chút không đủ, đúng không?”
Vừa dứt lời, Diệp Húc hất tay, hai con rắn sấm sét màu tím lập tức đi vào trong cơ thể Optimus Prime và BumbleBee.
"Xì xì!”
Sau một âm thanh chói tai vang lên, ánh sáng trong con ngươi của Optimus Prime và BumbleBee trở nên lạnh hơn rất nhiều.
"Thượng... Thượng đế...” Ở phía xa, Charlie Watson nói lắp bắp.
Diệp Húc cười nói: "Ta không phải Thượng đế, ta chỉ là… Người đến từ một hành tinh khác mà thôi.”
“Người ngoài hành tinh?” Charlie Watson ngạc nhiên.
Lúc này, trong đầu nàng không khỏi hiện lên những hình ảnh của bộ phim The Extra-Terrestrial.
Diệp Húc gật đầu nói: “Đúng vậy, người ngoài hành tinh. Nhưng ngươi có đồng ý giúp chúng ta giữ bí mật này không? Đừng lo lắng, chúng ta sẽ không làm tổn thương ngươi.”
Charlie Watson không khỏi nghĩ trước đó Diệp Húc dùng năng lực kỳ lạ, giúp dọn dẹp căn phòng.
Theo nàng, một người sẵn sàng giúp mình dọn dẹp, cho dù đó là người ngoài hành tinh, chắc chắn không phải là một người ngoài hành tinh xấu.
Vì vậy, Charlie Watson mạnh mẽ gật đầu nói: "Ta sẽ giữ bí mật.”
Diệp Húc vui vẻ nói: "Đây là lần đầu tiên chúng ta tới thế giới này, ngươi có thể dẫn chúng ta đi dạo khắp nơi được không?”
“Tất nhiên là có thể rồi!” Charlie Watson nói.
Sau đó, Diệp Húc, Charlie Watson, Hồng Thất Công, Saitama và Ngụy Vô Tiện chia nhau ra ngồi lên xe tải và Camaro, bọn họ phóng nhanh về phía con đường thẳng tắp.
Bọn họ ngắm nhìn những tán cây xanh lớn bên đường, mặt hồ lấp lánh xa xa, những đàn chim bay lượn trên bầu trời cao...
Tất cả mọi người đều không khỏi vui vẻ hét lớn.
Vô cùng vui sướng.
"Oanh!”
Đúng lúc này, ở đằng xa có một chiếc xe thể thao màu đen sáng loáng, lao nhanh tới như một con dã thú đang nổi giận.
Chẳng mấy chốc, chiếc xe đó đã đi đến bên Camaro.
Cô gái tóc vàng ngồi bên trong nói ra với vẻ khinh thường: “Ồ, đây không phải là Charlie sao? Ngươi biết đi xe khi nào vậy? Có muốn so một trận không? Người thua bao hết chi phí của đối phương và nhóm bạn, thế nào?”
Cô gái tóc xoăn bên cạnh chế nhạo: “Miri, ngươi đừng làm khó Charlie nữa. Nàng không dám đua đâu.”
Sắc mặt Charlie Watson vô cùng khó chịu.
Nàng rất muốn mở miệng nói đồng ý thi đấu.
Nhưng, nàng lại nhớ tới chiếc ví rỗng tuếch của mình.
Ngộ nhỡ đấu thua, chính mình phải làm gì bây giờ?
Nàng chỉ nghiến chặt răng không dám nói.
Diệp Húc cười nói: "Vì các nàng muốn mời khách, chúng ta cũng đồng ý đi.”
Charlie Watson không khỏi liếc nhìn Diệp Húc, sau đó nói: "Được, vậy chúng ta đấu một trận!”
Bởi vì nàng đã biết thân phận người ngoài hành tinh của Diệp Húc.
Hơn nữa, lúc trước Diệp Húc sử dụng năng lực kỳ lạ để dọn dẹp phòng, cùng với sự xuất hiện của Camaro và xe tải biến thành robot đều đã khắc sâu vào tâm trí nàng.
Charlie Watson tin tưởng Diệp Húc.
Cả hai cô gái kia đều sửng sốt một chút.
Thực ra, bọn họ cơ bản không hề nghĩ tới việc Charlie Watson sẽ đồng ý.
Bọn họ chỉ muốn chế nhạo nàng mà thôi.
Một lúc sau, cô gái tóc vàng mới nói: "Được, nếu ngươi đã đồng ý, vậy chúng ta sẽ xem ai đến bãi biển cách đây 50 km trước nhé!”
“Được.” Charlie Watson nói.
“Vậy thì chúng ta đi trước đây!” Cô gái tóc vàng hét lên rồi đột nhiên dẫm chân ga.
Ngay lập tức, chiếc xe thể thao điên cuồng rít gào, máy đo tốc độ nhanh chóng tăng lên, phóng nhanh về phía trước, thổi bay những chiếc lá rơi bên đường.
"A!”
Cô gái tóc xoăn ngồi ghế phụ hét lên đầy phấn khích.
Chương 464: Thắng Lợi, Mời Khách!
Charlie Watson thấy vậy, vội vàng đạp xuống chân ga.
Phải biết rằng, nếu ai thua trận đấu này sẽ phải mời khách.
Ai biết các nàng sẽ ăn đồ sang trọng như thế nào?
“Ầm!”
Lập tức, Camaro gào lên một tiếng, lao nhanh về phía trước.
Mà xe tải đằng sau cũng không muốn bị tuột lại, tăng tốc độ nhanh hơn.
Ba chiếc xe, cứ như vậy ngươi theo ta đuổi, rất nhanh tạo thành một cảnh tượng khác trên con đường yên tĩnh.
Cô gái tóc quăn ngồi đằng trước xe thể thao nói: “Không ngờ Charlie cũng dám thi đấu, thật đúng là khó tin.”
“Đúng vậy, đúng rồi, người đàn ông kia là ai? Nhìn qua cũng thật đẹp trai.” Cô gái tóc vàng nói.
“Làm sao... Động lòng rồi?” Cô gái tóc quăn cười hỏi.
“Đương nhiên, hắn không chỉ đẹp trai, hơn nữa, còn rất vạm vỡ...” Cô gái tóc vàng nói tới đây, gương mặt đẹp hơi đỏ bừng.
Cô gái tóc quăn cười to nói: “Há, ngươi xấu hổ?
Nói như vậy, chúng ta lại càng phải ra sức hơn, biểu hiện tốt một chút cho anh đẹp trai trước mặt thấy.”
“Ngay cả cái xe cũ nát của Charlie, ta cũng sẽ làm nó ăn rắm ở phía sau!” Cô gái tóc vàng vui lòng cười nói.
Tiếp theo, nàng dùng sức dẫm lên chân ga, tốc độ của xe thể thao lần nữa tăng tốc.
...
Charlie Watson nhìn xe thể thao càng ngày càng xa mình, trong lòng không khỏi sốt ruột.
Nhưng, rồi lại không thể làm gì được.
Bởi vì, tính năng của chiếc xe có chênh lệch, kinh nghiệm điều khiển cũng cách nhau rất nhiều.
“Ầm ầm ầm!”
Lúc này, Camaro mà Charlie Watson đang lái đột nhiên vang lên tiếng nổ mãnh liệt.
Tiếp theo, chỉnh cho xe tiếp tục tăng tốc, 120 km/giờ, 150 km/giờ, 180 km/giờ...
Tốc độ không ngừng tăng lên, thực sự, như tên lửa phóng đi vậy, lúc nào cũng có thể bay thẳng lên trời cao.
Charlie Watson kinh ngạc nói: “Sao lại thế này?”
Nàng nhìn khúc cua phía trước, dùng sức dẫm xuống chân phanh, lại chẳng có một chút tác dụng nào, vừa kinh ngạc vừa sợ hãi hét lớn: “Không... Không... Không!”
Diệp Húc cười nói: “Không cần lo lắng.”
Hình như lời nói của Diệp Húc có phép màu gì đấy.
Lập tức, tay lái của Camaro tự động di chuyển, chiếc xe tiếp tục lướt tới cực kì đúng tiêu chuẩn, nhẹ nhàng vượt qua khúc cua.
Tiếp theo, Camaro lại tăng tốc lần nữa, lao nhanh về phía trước.
Lúc này, cô gái tóc quăn trong xe thể thao đằng trước, đột nhiên kêu lên: “Không ổn, Charlie sắp đuổi kịp rồi!”
Cô gái tóc vàng nhẹ nhàng cười nói: “Sao có thể?”
Tuy rằng nói vậy, mắt nàng vẫn nhìn qua kính chiếu hậu, hét lớn: “Cái gì? Camaro cũ nát như vậy, sao có thể đuổi theo kịp!”
Khi nói xong, cô gái tóc vàng dùng sức dẫm xuống chân ga.
Nhưng, Camaro lại tiếp tục theo sát đuôi xe trước sau như một.
Hơn nữa, khoảng cách ngày càng gần, càng ngày càng gần mình.
Như bất cứ lúc nào cũng có thể đuổi kịp và vượt qua vậy.
Cô gái tóc quăn thúc giục nói: “Chạy nhanh lên, nhanh lên đi... Nàng sắp đuổi kịp theo sau rồi.”
Cô gái tóc vàng cũng không trả lời, bởi vì, nàng đã tập trung tất cả lực chú ý về phía trước.
Tốc độ hiện giờ, đã là giới hạn của nàng.
Chỉ cần hơi có lệch một chút, như vậy, chờ đợi bản thân... Có lẽ chính là xe bị hủy, bản thân mất mạng.
Ngay sau đó, con ngươi của cô gái tóc vàng chợt co rụt lại.
Nàng cuống quít dẫm chân phanh, không ngừng giảm tốc độ.
Bởi vì, phía trước đột nhiên xuất hiện một khúc cua gấp.
Mà Camaro phía sau lại vốn không có giảm tốc độ, thậm chí, hắn vẫn tăng tốc như cũ, tăng tốc... Không ngừng tăng tốc.
“Xoẹt xoẹt!”
Camaro như một cơn gió xoáy, lóe qua từ bên cạnh xe thể thao.
Cô gái tóc vàng kinh hô: “Charlie điên rồi?”
“Ôi!”
Nhưng, ngay sau đó, cô gái tóc vàng lại ngây ngẩn cả người.
Bởi vì, lúc Camaro chạy đến khúc cua gấp, đột nhiên vượt qua khúc cua cực kì nhẹ nhàng như một cơn gió xinh đẹp lướt qua.
“Trời ạ!” Cô gái tóc vàng và cô gái tóc quăn cùng nhau kêu lên.
Lúc này, xe tải lớn vốn ở phía sau Camaro, cũng lấy tốc độ cực nhanh vượt qua xe thể thao.
Cuối cùng, cũng giống như Chevrolet Camaro, xinh đẹp lướt qua một cái, vượt thẳng chỗ khúc cua gấp.
“Trời ơi!” Cô gái tóc vàng và cô gái tóc quăn lại cùng kêu lên lần nữa.
Tuy Camaro đã cũ nát, nhưng, nói thế nào cũng là chiếc xe thể thao.
Nó có thể dùng tốc độ cỡ này, hơn nữa còn vượt qua thành công, miễn cưỡng có thể chấp nhận.
Nhưng xe tải phía sau xảy ra chuyện gì?
Vì sao nó có thể đạt tới tốc độ cỡ này, thậm chí... như đang trôi đi!
Xe tải cũng có thể trôi đi?
Cô gái tóc vàng và cô gái tóc quăn ngớ ra một cái, các nàng chỉ thấy bản thân như đang nằm mơ vậy.
Một lát sau, Camaro, xe tải và xe thể thao mới lần lượt đến bờ cát biển cách đó 50 km.
Khuôn mặt của Charlie Watson tràn ngập nụ cười, rõ ràng, nàng đã đạt được chiến thắng trong cuộc thi.
Charlie Watson cười nói: “Hôm nay, thời tiết không tồi, hay lát nữa chúng ta ăn cơm ở đây đi.”
“Được.” Cô gái tóc quăn nhẹ nhàng tiếp lời, tiếp theo, lại dùng âm thanh vô cùng nghi ngờ, hỏi, “Charlie, kỹ thuật điều khiển của ngươi, lợi hại như vậy lúc nào?”
Cô gái tóc vàng bên cạnh, không khỏi ngẩng đầu theo, dồn hết lực chú ý tập trung về đây.
Đối với chuyện này, nàng cũng cực kì nghi ngờ.
Hai tay Charlie Watson ôm trước ngực, hả hê nói: “Đó là bởi vì trước kia các ngươi chưa từng thấy ta lái xe.”
Cô gái tóc quăn lại nói: “Xin hỏi, chiếc xe tải vừa rồi là ai điều khiển vậy?”
Hai con mắt Ngụy Vô Tiện lộc cộc chuyển động, nhấc tay cười nói: “Há, là ta!”
Lập tức, vẻ mặt hai người cô gái tóc quăn và cô gái tóc vàng vô cùng giật mình.
Ánh mắt hai người nhìn về phía Ngụy Vô Tiện, tất cả xoẹt qua một tia sáng.
Bầu trời dần dần tối sầm xuống.
Đoàn người ngồi trên bờ biển đang chuẩn bị lắp giá nướng.
Sau đó một luồng khói than bốc lên, một xâu lại một xâu thịt nướng màu sắc xinh đẹp, nhanh chóng được bưng lên mâm.
Mấy người cùng nhau uống rượu, cùng nhau ăn thịt, vô cùng nhẹ nhàng, vui sướng.
Cô gái tóc vàng cầm lấy một đống thịt nướng, đưa tới trước mặt Ngụy Vô Tiện, nói: “Đây là thịt tự tay ta nướng, ngươi nếm thử.”
“Còn có ta, còn có ta, ta nướng một ít hải sản.” Cô gái tóc quăn nói.
Hai người vây quanh Ngụy Vô Tiện, vô cùng nhiệt tình.
Ngụy Vô Tiện cũng không khách sáo, nhận lấy thịt nướng và hải sản, nhét vào trong miệng, đánh giá nói: “Nướng cũng không tệ lắm, chỉ là...”
“Chỉ là cái gì?” Ánh mắt của cô gái tóc vàng và cô gái tóc quăn sáng quắc hỏi.
“Chỉ là hương vị có hơi nhạt, nếu cho nhiều ớt cay hơn một ít thì càng tốt.” Ngụy Vô Tiện nói.
“Thì ra Tiện Tiện thích ăn cay.” Cô gái tóc quăn nói.
“Đàn ông ăn cay, thân thể khỏe nhất!” Cô gái tóc vàng nói.
Tiếp theo, con ngươi hai cô gái nhìn về phía Ngụy Vô Tiện, càng thêm lóe sáng lên.
Nhóm chat bao lì xì Chư Thiên.
Quách Tương: Thế giới Transformers cũng rất đẹp nha.
Quách Tương: Hơn nữa, nhìn bọn họ ăn thịt nướng, bụng ta cũng có hơi đói.
Bao Chửng: Ta cũng thấy đói bụng, đi ăn hai cái bánh bao mới được.
Tô Đại Cường: May mà ta vừa bảo đầu bếp chuẩn bị thịt kho tàu.
Tần Thủy Hoàng: Đáng tiếc, các ngươi không ở Tần quốc ta. Nếu không, món ngon vật lạ, đều được hầu hạ thật đầy đủ.
Hinamori Amu: Hôm nay Ngụy Vô Tiện không chỉ có kề vai sát cánh với Saitama, hiện tại còn thân mật với hai cô gái như vậy.
Hinamori Amu: Ta đoán Lam Vong Cơ cũng tức giận sắp ngất rồi nhỉ?
Lam Vong Cơ: Hừ!