Virtus's Reader
Nhóm Chat Bao Lì Xì Chư Thiên

Chương 517: CHƯƠNG 517: THOẢI MÁI, BÁ THIÊN ĐẾ!

Trong lòng Thiên Cực cảm thấy buồn khổ.

Hắn là con trai của Tây Hoàng đế, hơn nữa vừa rồi khi hắn chơi cờ cùng với Tây Hoàng đã phải chịu hành hạ lâu như vậy.

Kết quả lại không thu được gì.

Tây Hoàng hình như nhìn thấy dáng vẻ buồn bực của Thiên Cực, nói: "Phương Bình, nếu như ngươi đồng ý với ta sau này sẽ cứu Thiên Cực một mạng thì ta có thể cho ngươi một ít lợi ích khác."

Phương Bình nói: "Cái đó còn phải xem là lợi ích gì đã."

Tây Hoàng nói: “Ba viên thần đan này có thể giúp cho người ta trực tiếp đến Vương Cấp mà không có bất kỳ tác dụng phụ nào.

Chỉ có điều, ngươi cần phải tự mình lấy."

Ánh mắt của Phương Bình hơi sáng lên, hắn nói: “Được, ta đồng ý sẽ cứu Thiên Cực một mạng.

Vậy thần đan ở đâu?"

Tây Hoàng nói: "Ở Tây Cung."

Thiên Cực hoàn toàn không thể nghe thấy cuộc trò chuyện này, vì vậy hắn chỉ có thể không ngừng vò đầu bứt tai với vẻ mặt buồn bực.

Lúc này, Tây Hoàng mới nói: "Có người tới, ta đưa các ngươi rời đi."

"Xoạt!"

Ngay lập tức, Phương Bình, Từ Khuyết, Diệp Húc, Thương Miêu và Thiên Cực đều lập tức biến mất.

Cùng lúc đó, đám người Càn Vương xuất hiện.

Càn Vương cung kính nói: "Xin chào, Tây Hoàng."

Ngay sau đó hắn lại hỏi: "Mấy người Phương Bình vừa ở chỗ này phải không?"

Tây Hoàng mỉm cười nói: "Đánh cờ vây thắng ta thì sẽ được qua cửa."

Càn Vương không dám nói thêm gì nữa: "Được."

Vừa dứt lời, Càn Vương nhặt một quân cờ đen đặt xuống vị trí ngôi sao.

"Bang!"

"Bang!"

"Bang!"

Hai người không ngừng đặt cờ xuống, tạo thành một âm thanh thanh thúy trong hoàng cung.

Một lúc sau, Càn Vương nhìn quân cờ đen trên bàn cờ gần như bị vây kín, thở dài nói: "Ta nhận thua."

Hơn mười ván tiếp theo, kết quả của mỗi ván gần như giống nhau, tất cả quân lính của Càn Vương đều bị giết hết.

Càn Vương... Và mọi người phía sau lưng hắn, trên trán toát ra một tầng mồ hôi mỏng.

Mà trên mặt Tây Hoàng lại nở ra một nụ cười tươi.

Thoải mái.

Cuối cùng cũng thoải mái.

Lúc trước bị hành hạ lâu như thế, bây giờ cuối cùng cũng được tận hưởng niềm vui khi dày vò người khác rồi.

Càn Vương ho nhẹ một tiếng rồi nói: "Chuyện đó... Tây Hoàng tiền bối, kỹ năng cờ vây của ngài thật tuyệt vời, dựa vào kỹ năng đánh cờ của chúng ta chắc chắn không thể thắng được ngài.

Không biết, ngài có thể nhẹ tay chút không?"

Tây Hoàng mỉm cười giống như một người máy nói: "Chơi cờ vây thắng ta thì qua cửa."

Tiếp theo, Càn Vương lại tiếp tục bị hành hạ.

...

Đối với chuyện này, đám người Phương Bình và Diệp Húc tất nhiên không thể nào biết được.

Lúc này, bọn họ đang xuất hiện trong một cung điện mới.

Bên trong cung điện, có một võ đài rộng lớn.

Trên võ đài có một người đàn ông cao lớn, rắn rỏi đang không ngừng đánh nhau với một người mặc áo giáp.

Thấy vậy...

Phương Bình ngạc nhiên thốt lên: "Thiết Đầu!"

Người mặc áo giáp nghe vậy không khỏi quay đầu lại nhìn.

"Bùm!"

Chính sơ hở này đã giúp cho người đàn ông cao to đá Thiết Đầu bay ra khỏi sàn đấu.

“Thiết Đầu, ngươi không sao chứ?” Phương Bình vội vàng hỏi.

Thiết Đầu sờ lên đầu nói: "Không có việc gì đâu."

“Làm thế nào mà ngươi lại chiến đấu trên võ đài?

Người đó là ai thế?” Phương Bình chỉ vào người đàn ông cao lớn.

Thiết Đầu mờ mịt nói: "Ta cũng không biết, hắn nói muốn vượt qua cửa thì phải đánh bại hắn trên võ đài."

Thương Miêu hít một hơi thật dài nói nói: "To Con!"

Phương Bình khẽ đảo mắt, nói: "Ngươi nói... Hắn là Bá Thiên Đế?"

Thương Miêu nhẹ nhàng gật đầu.

Phương Bình nói: "Thì ra là thế, vậy để ta đây lên thử xem."

"Đạp!"

Phương Bình nhảy lên trên võ đài.

Ngay lập tức, hơi thở của Bá Thiên Đế thay đổi, mơ hồ giống với Phương Bình.

Phương Bình cười nói: “Như vậy, có vẻ như... Sau khi mọi người lên võ đài, sức mạnh của Bá Thiên Đế sẽ trở nên tương tự như sức mạnh của đối phương.

Đây là một nơi tốt để cải thiện kỹ năng chiến đấu."

Sau đó, Phương Bình nói: "Bá Thiên Đế, ta tới đây!"

"Xoạt!"

Chỉ thấy...

Phương Bình biến thành một luồng ánh sáng màu vàng bay về phía Bá Thiên Đế.

Đáng sợ, mãnh liệt.

Bá Thiên Đế không hề sợ hãi, hắn hóa thành một luồng ánh sáng màu cam bay tới.

"Bùm!"

"Bùm!"

Chỉ nghe thấy trên sàn đấu vang lên tiếng động lớn như một quả bom nổ mạnh.

Cũng may xung quang sàn đấu dày đặc trận pháp bảo vệ, vì vậy sóng năng lượng bùng phát không có bất kỳ tác động nào đến đám người Thiết Đầu, Từ Khuyết và Diệp Húc đang đứng ở bên ngoài.

Một lát sau, Phương Bình tìm được cơ hội đánh bật Bá Thiên Đế ra khỏi sàn đấu bằng một cú đấm.

Phương Bình cười nói: "Bá Thiên Đế, cái này có tính là thông qua không?"

Bá Thiên Đế gật đầu nói: "Không tệ."

Từ Khuyết nói với giọng vô cùng phấn khích: "Ta cũng muốn khiêu chiến với Bá Thiên Đế."

Thiết Đầu và Phương Bình không khỏi liếc nhìn Từ Khuyết vài cái.

Mặc dù Phương Bình và Thiết Đầu đều biết rõ quy tắc qua cửa ải.

Khi bước lên võ đài, sức mạnh của Bá Thiên Đế sẽ trở nên gần giống với sức mạnh của người khiêu chiến.

Nhưng, dù thế nào đi nữa, người đó cũng là Bá Thiên Đế độc nhất vô nhị.

Người bình thường… Chưa nói đến việc thách đấu với Bá Thiên Đế, ngay cả đứng trước mặt hắn cũng sẽ rụt rè.

Thế nhưng Từ Khuyết, Tông sư thất phẩm lại chủ động khiêu chiến.

Lòng dũng cảm này không người bình thường nào sánh được, đáng được khen ngợi.

"Đinh! Xin chúc mừng, ngươi đã khoác lác không tầm thường, đạt được 20000 điểm khoác lác."

Trong đầu Từ Khuyết vang lên một âm thanh, khóe miệng hắn hơi nhếch lên.

Sau đó, hắn bước lên sàn đấu, nắm chặt tay rồi nói: "Bá Thiên Đế, mời!”

“Được!” Bá Thiên Đế cao giọng hét lớn.

Cả hai người rất nhanh đã chiến đấu với nhau giống như Phương Bình đã làm trước đây.

Mặc dù trận chiến của bọn họ không gay cấn như Phương Bình.

Thế nhưng, nó vẫn rất thú vị.

Khoảng nửa giờ sau, Từ Khuyết đánh bật Bá Thiên Đế ra khỏi sàn đấu với cái mũi chảy đầy máu.

Thấy vậy...

Sắc mặt của Phương Bình, Thiên Cực và Thiết Đầu đều lộ ra vẻ ngạc nhiên khó có thể che giấu.

Rất hiếm khi có người dám đối đầu trực diện với Bá Thiên Đế.

Hôm nay, hắn đã thành công đánh bại Bá Thiên Đế.

Tài năng chiến đấu và tốc độ phát triển này, tuyệt đối có thể gọi là thiên tài, quái vật!

"Đinh! Xin chúc mừng, ngươi đã khoác lác để cho người ta nhìn ngươi bằng con mắt khác, đạt được 20000 điểm khoác lác."

Từ Khuyết nghe vậy, mạnh mẽ lau mũi đang chảy máu của mình rồi khoanh tay nói: "Hóa ra Bá Thiên Đế cũng chỉ có như thế thôi sao?"

Bá Thiên Đế... Cũng chỉ có như vậy?

Ngay cả nhiều Hoàng Giả cũng không dám nói những lời như vậy.

Kết quả là một Tông sư thất phẩm lại thực sự nói ra điều đó.

Tất cả mọi người đều tròn xoe mắt, không tin vào tai mình.

Thật ra, sau khi Từ Khuyết nói ra lời này thì chân của hắn cũng run rẩy một trận.

Thế nhưng, sau khi hắn nghe thấy âm thanh nhắc nhở trong đầu mình, trên mặt hắn lại nở ra một nụ cười

"Đinh! Xin chúc mừng, ngươi đã khoác lác mạnh mẽ, đạt được 10 vạn điểm khoác lác."

"Đinh! Xin chúc mừng, ngươi đã khoác lác làm cho người ta khó có thể tin, đạt được 10 vạn điểm khoác lác."

...

Đúng là không sai, khoác lác ở trước mặt người mạnh sẽ có được thu hoạch vô cùng phong phú.

Kể từ giờ, hắn có thể tiến vào cảnh giới Tông sư bát phẩm bất cứ lúc nào!

Bá Thiên Đế kêu lên một tiếng: "Ta chỉ có như vậy ư? Đây là lần đầu tiên ta nghe thấy những lời như vậy."

Dứt lời, trong hai mắt của Bá Thiên Đế phát ra tia sáng dữ tợn giống như một mũi tên sắc nhọn, khiến người ta cảm thấy ớn lạnh.

Từ Khuyết không khỏi rùng mình một cái, hắn không dám nói gì nữa mà chỉ cười hai tiếng rồi vàng nhảy xuống khỏi võ đài.

Chương 518: Bá Thiên Đế Vỡ Tan, Bắc Hoàng!

Diệp Húc thản nhiên liếc nhìn mọi người.

"Ta cũng muốn khiêu chiến một lần."

Bá Thiên Đế giống như một con mãnh thú, cả người nhảy lên võ đài, phát ra hơi thở vô cùng hung dữ.

Hắn cất cao giọng nói: "Được!"

Rõ ràng là hắn đã bị hành động lúc trước của Từ Khuyết làm cho nổi giận.

Bây giờ, hắn cần tìm người để trút cơn giận.

Phương Bình định mở miệng muốn nói điều gì đó với Diệp Húc.

Nhưng, Diệp Húc đã nhanh hơn một bước đã nhảy lên võ đài rồi.

Một luồng hơi thở kỳ lạ bao quanh người Diệp Húc.

Lúc này, đáng lẽ ra hơi thở của Bá Thiên Đế phải giống với Diệp Húc.

Nhưng ngay sau đó, cả người của Bá Thiên Đế đột nhiên vỡ tan ra giống như bọt nước.

Một lúc lâu sau, một Bá Thiến Đế mới xuất hiện trở lại.

Chỉ có điều, lúc này hơi thở của Bá Thiên Đế rất yếu ớt, cơ thể hơi hư ảo, giống như một cơn gió có thể thổi hắn vỡ tan ra lần nữa.

Tất cả mọi người... Bao gồm cả Bá Thiên Đế cũng không biết phải làm sao.

Phương Bình nói: “Đang xảy ra chuyện gì vậy?

Cái đó... Bá Thiên Đế, ngươi còn muốn tiếp tục đánh nhau sao?"

Bá Thiên Đế trợn trắng mắt.

Đã xảy ra chuyện gì?

Ngươi hỏi ta, ta biết hỏi ai?

Về việc, tiếp tục chiến đấu?

Chiến đấu như thế nào đây?

Bây giờ chính hắn cun sợ rằng nếu mình hít một hơi, sẽ vỡ tan lần nữa.

Nghĩ đến Bá Thiên Đế, từ khi nào mà hắn bất đắc dĩ đến như vậy?

Bá Thiên Đế thở dài nói: "Không đánh nữa, hắn qua cửa ải rồi."

“Chuyện đó… Ta muốn đánh nhau thì sao?” Thiên Cực hỏi.

“Ngươi cũng qua cửa rồi.” Bá Thiên Đế nói.

“Ta thì sao? Còn ta thì sao?” Thương Miêu nghển cổ hỏi.

“Qua cửa, qua cửa, tất cả các ngươi đều qua cửa!” Bá Thiên Đế không kiên nhẫn nói.

Cùng lúc đó, hắn vẫy tay lên một cái.

“Xoạt!”

Không gian xung quanh hơi rung động.

Phương Bình, Diệp Húc, Từ Khuyết, Thiết Đầu, Thương Miêu và Thiên Cực cùng nhau biến mất khỏi cung điện.

Nhưng khi bọn họ vừa rời đi, cơ thể Bá Thiên Đế lập tức ngưng tụ, khí tức tăng vọt.

Hắn nhỏ giọng lẩm bẩm: "Kỳ lạ, tại sao bọn họ vừa rời đi, ta lại trở nên bình thường nhỉ?"

"Xùy!"

Lúc này, Loạn xuất hiện ở phía trước.

Hắn cao giọng cười nói: "Ha ha ha! Cuối cùng cũng vượt qua một cửa ải.

Làm thế nào để vượt qua cửa này?

Xin hỏi, tiền bối là ai?"

Bá Thiên Đế nói: “Ta là Bá.

Muốn qua cửa này, đánh bại ta trên võ đài là được"

“Bá Thiên Đế!

Được lắm!

Có thể cùng đấu với Bá Thiên Đế là vinh hạnh của ta!” Loạn hét lên rồi nhảy lên võ đài.

"Xoạt!"

Khí thế của Bá Thiên Đế đã thay đổi, không bao lâu sức mạnh của hắn giống hệt Loạn.

Sau đó, cả hai người nhanh chóng bắt đầu đánh nhau.

"Bùm!"

"Bùm!"

Toàn bộ không gian rung chuyển dữ dội.

Có lẽ là do trước đó Từ Khuyết đã chọc giận Bá Thiên Đế.

Có lẽ là vì sức mạnh mất đi rồi trở lại của Bá Thiên Đế nên hắn rất muốn thể hiện.

Cho nên, Bá Thiên Đế ra tay vô cùng đáng sợ, không chút thương tình nào mà đánh Loạn hết cú đấm này đến cú đấm khác, khiến cho máu vàng của hắn bắn tứ tung, vô cùng thê thảm.

...

Lúc này, đám người Phương Bình và Diệp Húc bước vào trong một cung điện mới.

Cung điện này vô cùng trống trải, bên cạnh có một căn phòng nhỏ bằng đá.

Bên trong phòng đá, có rất nhiều cường giả, bọn họ hoặc nhăn mày hoặc sắc mặt thay đổi... Tất cả đều dùng hai mắt sáng rực nhìn chằm chằm khoảng không trước mặt.

Phương Bình không khỏi nghi ngờ nói: "Tất cả các ngươi đều đứng ở đó làm gì vậy?"

"Xoạt!"

Đúng lúc này, trên khoảng đất trống trước mặt đột nhiên xuất hiện ra rất nhiều bóng người.

Tất cả bọn họ đều tràn ngập năng lượng vô cùng mạnh mẽ, đặc biệt là người đứng đầu, hắn có một loại hơi thở rất khí phách.

Ngay sau đó, ngoại trừ người đứng đầu, quanh cơ thể tất cả những người trên đất trống tràn ngập ánh sáng vàng chói lóa.

Hơn nữa, thời gian trôi đi, ánh sáng vàng này ngày càng trở nên sáng hơn.

Cuối cùng, tất cả mọi người đều nổ tung như đạn pháo.

Sóng khí mãnh liệt cuồn cuộn, cả cung điện rung chuyển kịch liệt.

Đồng tử của Phương Bình hơi co lại, hắn vội vàng bảo vệ Diệp Húc, Từ Khuyết, Thương Miêu chạy nhanh về phía phòng đá.

"Bùm!"

Căn phòng đá như có một sức mạnh vô cùng kỳ lạ có thể ngăn cản mọi sức mạnh, lúc này mới khiến người của Phương Bình không chịu tổn thương gì.

Một lúc lâu sau, ánh sáng vàng chậm rãi tiêu tán, người đàn ông đứng đầu nói: "Lại thất bại rồi."

Vừa dứt lời, bóng dáng của người đàn ông trở nên hư ảo rồi biến mất.

Phương Bình đã sớm nhìn chằm chằm vào trong phòng đá, hắn nói: "Ngươi tới đây bao lâu rồi?"

Mặc dù Lực Vô Kỳ là yêu thú.

Thế nhưng hắn đã từng hợp tác với địa cầu.

Còn Phương Bình mạnh mẽ và tàn nhẫn, hắn càng hiểu rõ hơn so với những người địa giới.

Vì vậy, Lực Vô Kỳ vội nói: “Bẩm Nhân Vương, sau khi ta vào thì đi thẳng đến phòng đá.

Theo suy đoán của Lão Tổ nhà ta thì nơi này chắc là…”

Người đàn ông trung niên có đôi sừng bên cạnh ngắt lời: "Lực Vô Kỳ!"

Thế nhưng, Lực Vô Kỳ giống như không nghe thấy, hắn tiếp tục: "Đây chắc là cung điện của Bắc Hoàng. Chắc hắn đang nghiên cứu một bí pháp mạnh mẽ nào đó ở đây.

Sau khoảng thời gian uống một chén trà, Bắc Hoàng và những người đó sẽ xuất hiện, rồi lại cùng nhau nổ tung như vừa rồi.

Còn về phương thức qua cửa cụ thể thì chúng ta vẫn chưa phát hiện ra."

Người đàn ông trung niên có sừng trâu tức giận nói lên.

Hiện tại hắn hơi nghi ngờ, đây thật là con đẻ của mình à?

Sao lại trực tiếp nói ra tin tức cho người địa cầu biết chứ?

Phương Bình gật đầu, lẩm bẩm nói: “Nghiên cứu bí pháp à?

Cứ tiếp tục nổ mạnh như thế này cũng không phải là cách.

Chẳng lẽ phải giết chết Bắc Hoàng mới được?

Thời gian cho một chén trà chắc là đủ rồi."

Mọi người trong phòng đá đều sững sờ.

Giết chết Bắc Hoàng?

Bọn họ chưa bao giờ nghĩ tới chuyện này.

Mặc dù, trước mặt chỉ là một hình chiếu của Bắc Hoàng.

Nhưng, người đó chính là chí tôn tối cao vô cùng mạnh mẽ mà!

Ai lại dám đấu với chí tôn?

Vậy mà Phương Bình lại nói giết Bắc Hoàng?

Thương Miêu bĩu môi nói: “Giết Bắc Hoàng có gì phải kinh ngạc.

Bá Thiên Đế còn bị chúng ta cho nổ tung.

Thú Hoàng còn bị chúng ta ăn mấy chục lần."

Làm Bá Thiến Đế nổ tung?

Ăn Hoàng thú mấy chục lần?

Tất cả mọi người đều không thể tin vào lỗ tai của mình.

Thương Miêu thản nhiên lấy ra một con cá tuyết rồi ném nó vào miệng.

"Bẹp bẹp!"

Khuôn mặt tròn xoe của con mèo tràn đầy thích thú.

Mọi người trong phòng đá đều tròn mắt nhìn.

Bởi vì bọn họ cảm nhận được một luồng khí cực kỳ dồi dào từ con cá tuyết.

Bảo vật… Đây chắc chắn là bảo vật tối cao!

Thương Miêu giống như đang ăn một món ăn vặt bình thường, nó lại vừa ném một con cá tuyết vào miệng.

"Bẹp bẹp!"

Linh khí nồng đậm, bởi vì lần đầu tiên không thể hấp thụ nên nó lần lượt thẩm thấu từ miệng, mũi, lỗ chân lông của Thương Miêu.

Trong lòng mọi người thầm thở dài: Lãng phí, quá lãng phí!

Lực Vô Kỳ nhịn không được hỏi: "Thương Miêu tiền bối, cá tuyết của ngươi..."

Không đợi hắn nói xong, Thương Miêu đã nói: "Của ta, tất cả đều là của ta!"

Lưu Vô Kỳ vội vàng nói: "Đúng vậy, là của ngài...

Ta chỉ muốn hỏi, những con cá tuyết này có phải là thu được sau khi giết Hoàng Giả và Đế Tôn không?"

Thương Miêu lại kêu lên: "Của ta! Tất cả là của ta!"

Vừa dứt lời, Thương Miêu lại ném vào miệng một con cá tuyết khác vào miệng.

"Bẹp bẹp!"

Chương 519: Đạo Thụ, Cửa Ải Cuối Cùng

Tất cả mọi người trong căn phòng đá đều là cường giả.

Lúc này, bọn họ lại như người thường bị đói mấy ngày, không khỏi nuốt nước miếng.

Thật sự là sức hấp dẫn của cá tuyết quá lớn.

Sau đó, bọn họ hướng mắt nhìn về phía Bắc Hoàng lần nữa xuất hiện ở phía xa, ánh mắt lập loè.

Rõ ràng là bọn họ đang suy nghĩ về việc có nên tiến tới rồi giết Bắc Hoàng để có được cá tuyết hay không.

Cuối cùng, Khôn Vương lên tiếng nói trước: “Cứ chờ đợi như thế này không phải là cách.

Nếu tất cả mọi người đều không có cách nào qua cửa ải, có thể suy nghĩ đến việc giết chết Bắc Hoàng."

Người đàn ông trung niên hai sừng đáp: "Có thể."

"Đồng ý."

"Được."

Khôn Vương nói: “Vậy thì chúng ta phải giao ước rằng tất cả mọi người phải ra tay hết sức, đồng thời dựa theo sự nỗ lực của bản thân để thu được bảo vật tương ứng.

Nếu như ai có hành động làm hại người khác, chúng ta sẽ cùng nhau tru diệt!"

Mọi người đều gật đầu.

Phương Bình lại nói: “Các ngươi muốn giết thì cứ đi giết trước đi.

Ta chỉ mới đến cung điện này nên còn chưa biết cửa này có đặc điểm cụ thể nào.

Nhưng, các ngươi có thể yên tâm, ta sẽ không phá hỏng việc các ngươi đối phó với Bắc Hoàng, càng sẽ không tấn công các ngươi đâu."

Đám người vương Khôn liếc mắt nhìn nhau, sắc mặt đều thay đổi.

Thiên Cực nói ngay: “Đừng nhìn ta, ta sẽ ở trong phòng đá.

Ta không thể nào đánh được Bắc Hoàng, ta chắc chắn sẽ không tấn công các ngươi."

Cuối cùng, Khôn Vương mới nói: "Nhân Vương, ta tin rằng ngươi sẽ không làm ra những việc ngu ngốc."

Lực Vô Kỳ nói: "Lão tổ, ngươi trước đừng tấn công Bắc Hoàng."

Người đàn ông trung niên hai sừng quát lớn: "Ngươi thì biết cái gì!"

Vương Khôn nói: "Nắm chặt thời gian... Ra tay!"

"Xoạt!"

Ngoại trừ Phương Bình, Từ Khuyết, Diệp Húc, Thiết Đầu, Thiên Cực, Thương Miêu và Lực Vô Kỳ ra.

Mọi người cùng nhau lao về phía Bắc Hoàng, cũng đồng thời bộc phát ra sức mạnh vô cùng mạnh mẽ.

Mộc Nạp giống như người máy đứng ở trên người Bắc Hoàng, lắc đầu nói: "Lại thất bại."

"Xoạt!"

Ngay lập tức, nhóm cường giả đông đúc bên dưới chợt bùng lên một ánh sáng cực kỳ chói mắt, sau đó đột ngột nổ tung.

"Bùm!"

Làn sóng năng lượng đáng sợ nhanh chóng khuếch tán, như muốn tiêu diệt tất cả các sinh linh trên thế giới.

Sắc mặt của Vương Khôn và đám người đàn ông hai sừng đều thay đổi, bọn họ hét lên: "Rút lui!"

Mấy người đều là cường giả nên phản ứng của bọn họ vô cùng nhanh chóng.

Thế nhưng, lúc trước bọn họ đến quá gần nguồn nổ nên phải dùng hết sức để quay trở lại căn phòng đá, quần áo của mọi người đều bị rách nát, máu vàng không ngừng chảy ra, cả người nhìn vô cùng chật vật.

Phương Bình cười nói: "Các ngươi làm gì thế? Sao không cẩn thận như vậy?"

Sắc mặt của các cao thủ đều khó chịu, đồng thời nhìn Phương Bình với ánh mắt cảnh giác.

Rốt cuộc, bây giờ chính mình đang bị thương nặng, ngộ nhỡ Phương Bình đột nhiên ra tay, chắc chắn sẽ là một tai họa rất đáng sợ.

Lúc này, Diệp Húc vẫn luôn đứng yên lặng ở bên cạnh, khóe mắt run lên.

Bởi vì vào lúc này, Uông Tư Nhã ở trong cung điện Linh Hoàng bất ngờ bị tấn công.

Diệp Húc không còn ý nghĩ muốn chờ đợi và lang thang nữa, hắn bắn ra hàng ngàn ánh sáng vàng chói lọi rồi lao thẳng lên bầu trời.

"Bùm!"

Sau một tiếng động nhỏ, mười ba cung điện đều vỡ tan tành.

Ngay sau đó, tất cả những cường giả đang chiến đấu hoặc cố gắng phá vỡ các cửa ải đều xuất hiện trên một quảng trường.

Trên mặt của mọi người đều lộ ra vẻ mờ mịt và khó hiểu.

Thật ra, không chỉ có mỗi bọn họ, bên ngoài thế giới Cửu Trọng Thiên còn có rất nhiều Hoàng Giả chân chính mở mắt, khiến cho trên bầu trời xuất hiện hơn mười mặt trời.

Rực rỡ và chói mắt.

Trong số đó, Nhân Hoàng mặc áo bào vàng, thần thái uy nghiêm âm trầm nói: "Chỉ một hành động đã phá hủy không gian của Thiên Phần, sức mạnh thật sự đáng sợ!"

“Chẳng lẽ… Thiên Phần không phải là hình chiếu của Chủng Tử, mà là Chủng Tử thật?” Đông Hoàng với bộ râu dài màu trắng nói.

Vừa dứt lời, ánh mắt của mọi người càng trở nên sáng hơn.

Sở dĩ địa giới tạo ra một lối đi không gian để tiến quân vào địa cầu là vì "Chủng Tử”

Chủng Tử này là kết tinh của sức mạnh, ngay cả Hoàng Giả cũng vô cùng khát vọng.

Thần Hoàng có râu mép nói: “Chắc không phải là Chủng Tử đâu.

Chẳng lẽ, Thiên Phần có thể đã xảy ra chuyện nào đó mà chúng ta không biết.

Bây giờ, năng lượng dâng trào của Thiên Phần cũng không phải là một chuyện xấu đối với chúng ta.

Mọi người chỉ cần yên lặng chờ đợi là được rồi.”

Các Hoàng Giả khẽ gật đầu rồi nhìn biến cố của Thiên Phần cách hàng ngàn dặm.

...

Thiên Phần, quảng trường.

Lúc đầu các cao thủ còn mờ mịt, nhưng bọn họ đã rất nhanh khôi phục lại sự bình tĩnh, cũng hết sức cảnh giác nhìn xung quanh.

Một số người có quen biết nhau nhanh chóng tập trung lại rồi xì xào bàn tán.

"Ngươi đã qua bao nhiêu cửa rồi?"

"Một cửa nhưng thu hoạch rất phong phú. Chuyến đi tới Thiên Phần này thật là một chuyến đi đáng giá!"

"Rốt cuộc vừa rồi đã xảy ra chuyện gì thế?"

"Ta cũng không rõ lắm."

"Các ngươi nhìn xem, Chiến Thiên Đế, Bá Thiên Đế, Diệt Thiên Đế… Đông Hoàng, Nam Hoàng, Tây Hoàng, Bắc Hoàng..."

"Trời ạ, hình chiếu của Cửu Hoàng và Tứ Đế cũng đã xuất hiện trên quảng trường rồi."

"Ta chỉ sợ rằng sắp xảy ra biến cố gì đó, mọi người hãy cẩn thận!"

...

"Xoạt!"

Đúng lúc này, một cái cây cổ tụ to lớn ở đằng xa chợt rung chuyển dữ dội.

Từ thân cây xanh lá mạ mọc lên vô số cành cây bao trùm cả một vùng trời.

Sau đó, bên ngoài cây đại thụ xuất hiện vệt ánh sáng màu vàng, nó dần dần làm cho cây trở nên óng ánh sáng long lanh, như là bảo ngọc.

“Cuối cùng, cuối cùng cũng đến giờ phút này.

Mọi người, ta thông báo cho mọi người một tin tốt, cửa ải cuối cùng đã mở ra!”

Một giọng nói lớn vang lên khắp quảng trường.

Sau khi giọng nói này dứt lời, một cánh cổng to lớn ở phía xa đột nhiên mở ra, lộ ra một con đường tối tăm, lành lạnh mà ngay cả nhiều cường giả cũng không thể nhìn thấy rõ.

Sau một lúc vương Khôn dùng một đôi mắt sắc bén nhìn cánh cổng khổng lồ, hắn lại đưa ánh mắt nhìn lên trên cây rồi nói: “Năm đó, Thần Hoàng vì tìm tòi nghiên cứu thực vật chi đạo.

Thế là đã trồng một cây cổ thụ, tên nó là Đạo Thụ.

Chắc chính là ngươi phải không?"

Thương Miêu há to miệng, mặc cho nước miếng chảy ra ngoài, nó kêu lên: “Thì ra là cây do lão Thần Hoàng trồng, khó trách lại thơm như vậy.

Phương Bình, Đại Cẩu, lúc trước các ngươi nói muốn mời ta một thức uống hoàng gia đó."

Phương Bình cười nói: "Ngươi yên tâm, ta chắc chắn sẽ cho ngươi uống."

Bên cạnh, một con chó màu vàng to như sư tử kêu lên: "Gâu gâu!"

Đại thụ run rẩy một trận, cũng không thèm để ý đến lời nói của Thương Miêu, mỉm cười nói: "Hóa ra Khôn Vương vẫn luôn nhớ tới ta. Thật sự rất vinh hạnh."

Ngừng một chút, Đạo Thụ lại nói: “Có thể mọi người vẫn chưa rõ cửa ải cuối cùng có tác dụng gì.

Hãy để ta giải thích một chút đi.

Miễn là các ngươi vượt qua cửa ải cuối cùng thì các ngươi sẽ có cơ hội nhận được hình chiếu của Chủng Tử và trở thành cường giả chí tôn!"

Ngay khi lời này vừa nói ra, tất cả mọi người đều sôi trào.

Chí tôn... Là cảnh giới mà tất cả mọi Linh Giả đều cố gắng hướng tới, là cảnh giới mà tất cả bọn họ đều mơ ước.

Bây giờ, hy vọng đã ở ngay trước mắt!

Làm sao mọi người có thể không kích động được chứ?

Tất nhiên là ngoại trừ Diệp Húc.

Diệp Húc đang nhìn khuôn mặt xinh đẹp lấm tấm tro bụi và đầu tóc hơi bù xù của Uông Tư Nhã, nhìn qua nàng có hơi nhếch nhác, hắn nhẹ nhàng nói: "Ngươi không sao chứ?"

Chương 520: Tiêu Diệt Đạo Thụ, Chư Hoàng Hạ Xuống!

Với người bình thường thì hình chiếu của Chủng Tử và trở thành cường giả chí tôn đều quan trọng hơn so với bất cứ cái gì.

Nhưng với Diệp Húc thì những cái này vốn không thể bằng một phần mười ngàn Uông Tư Nhã.

Uông Tư Nhã nhìn con ngươi tràn đầy vẻ quan tâm của Diệp Húc, mặt đẹp hơi đỏ lên.

Nhẹ giọng nói: “Ta không sao.”

Diệp Húc gật đầu, chậm rãi vuốt ve mái tóc Uông Tư Nhã một chút.

Lập tức, cả người Uông Tư Nhã như được ngâm trong suối nước nóng, cực kỳ thoải mái.

Lúc trước, tốn nhiều sức lực vượt qua cửa ải, giờ lại giống như sóng biển, nhanh chóng dâng lên, ngày càng nhiều.

Có điều, với chuyện này, Uông Tư Nhã cũng không có thời gian lĩnh hội.

Nàng chỉ đỏ bừng cả mặt, cúi thấp đầu, như là con mèo con dịu ngoan, dựa trong lòng ngực Diệp Húc.

Vào một phút này, Uông Tư Nhã đã quên mất chỗ mình đang ở là Thiên Phần, cũng quên mất xung quanh có rất nhiều cường giả.

Trong lòng nàng chỉ còn Diệp Húc, chỉ còn hạnh phúc, ngọt ngào.

Lúc này, Đạo Thụ lại tiếp tục mở miệng nói: “Các ngươi còn đợi cái gì thế?

Muốn hình chiếu Chủng Tử thì nhanh tiến vào cửa ải cuối cùng đi!”

Sóng âm như sóng, đập vào tai mọi người, cũng để Uông Tư Nhã rời khỏi lòng ngực Diệp Húc.

Diệp Húc thấy vậy, nhăn mày lại.

Cái tên Đạo Thụ này, lại dám quấy rầy Uông Tư Nhã, quấy rầy chính mình!

Diệp Húc giận dữ, đất trời đổi màu!

Trên trời cao, đột nhiên xuất hiện ngàn tia sáng màu vàng.

Những tia sáng đó nhanh chóng tụ lại, thành một bàn tay màu vàng thật lớn, bao lại xung quanh Đạo Thụ.

Tiếp theo, bóp chặt mạnh hắn lại.

“Ca ca ca!”

Lập tức, Đạo Thụ trở nên trong suốt thủy tinh, giống như ngọc bảo hiện ra vết nứt nhè nhẹ.

Cuối cùng, một tiếng nổ lớn vang lên.

Cành đầy trời, chất lỏng giống như mưa đá, mưa to, ào ào rơi xuống.

Chuyện quá bất ngờ, làm mọi người ai nấy đều sợ ngây người.

Đương nhiên, không bao gồm Thương Miêu và Nhị Miêu.

Chỉ thấy…

Hai con mèo lấy hai cái túi thật lớn ra, nhanh chóng lấp lóe trên quảng trường, thời gian mấy hơi thở, đã thu lại tất cả cành vây và chất lỏng.

Tiếp theo, hai con mèo một con uống một hớp chất lỏng lớn, làm cho cả người càng lớn hơn vài lần.

Nhanh chóng, hai chú mèo lớn cười to một trận.

Mãi đến lúc này, những người khác mới hồi phục tinh thần lại.

Mọi người đầu tiên là hối hận, động tác của mình sao lại chậm như vậy?

Phải biết rằng… hơi thở lúc trước Đạo Thụ bày ra, đã tiếp cận chí tôn.

Những cành cây này nhất định có thể dùng tạo ra thần binh hàng đầu, sức mạnh càng cực kì đáng sợ.

Chất lỏng này, càng là dược quý đỉnh cao nhất, mỗi một giọt đều vô cùng có ích.

Nhưng ngay sau đó, trong lòng mọi người lại là một trận hoảng loạn và kinh sợ.

Nguyên nhân, chính là vì tu vi của Đạo Thụ đã tiếp cận chí tôn.

Đạo Thụ mạnh như thế, đột nhiên nát ra, rồi tử vong.

Thậm chí, cả âm thanh phản kháng kêu to cũng chưa kịp kêu lên.

Như vậy, đến tột cùng là người nào ra tay vậy?

Hắn đã mạnh tới mức độ nào rồi?

Có thể nháy mắt chém giết người như Đạo Thụ, tất nhiên cũng có thể nháy mắt giết chết mình!

Mỗi người lập tức vô cùng lo lắng, hoảng sợ!

Trong lòng mọi người xuất hiện một ý nghĩ: Chí tôn đã tới.

Chỉ Chí Tôn mới có thủ đoạn thế này. Bọn họ nhìn khắp nơi xung quanh, muốn tìm kiếm dấu vết của chí tôn.

Đương nhiên, trừ một người ra… Chiến Thiên Đế.

Sau khi bản thân Chiến Thiên Đế đi vào quảng trường, hắn vẫn luôn yên lặng chú ý Diệp Húc.

Bởi vì với hắn, Diệp Húc mang ơn tái tạo.

Cũng nhờ vào sự chú ý này, mới làm cho hắn thấy được sức mạnh của thần tỏa ra từ Diệp Húc.

Chỉ một suy nghĩ đã giết chết Đạo Thụ.

Phải biết rằng… Đạo Thụ kia đang sắp tấn chức Hoàng Cấp đó!

Lập tức, vị trí của Diệp Húc trong lòng Chiến Thiên Đế cũng ngày càng cao lớn, đồ sộ hơn.

Bên ngoài Cửu Trọng Thiên.

Ban đầu, Thần Hoàng còn đang bình tĩnh chú ý hoàn cảnh trong Thiên Phần, vẻ mặt lúc này nhanh chóng trầm xuống, quát: “Ai? Đến tột cùng là ai giết Đạo Thụ!”

Bởi vì…

Đạo Thụ là do hắn chuẩn bị mấy vạn năm.

Hiện giờ, thật vất vả sắp thành công, kết quả đột nhiên lại chết!

Làm sao không tức giận cho được?

Hai con ngươi lạnh lẽo của Thần Hoàng chậm rãi đảo qua một người cao lớn, tràn ngập ánh sáng thiêng liêng chói mắt.

Hắn vô cùng rõ ràng thực lực của Đạo Thụ, muốn giết chết hắn trong nháy mắt, ít nhất phải là Chí Tôn Hoàng Giả ra tay.

Hơn nữa, còn cần phải là cường giả Chí Tôn Hoàng Giả cấp trung đỉnh.

Nhân Hoàng?

Đông Hoàng?

Địa Hoàng?

Nhân Hoàng nói: “Địa Hoàng đã chết 8000 năm trước rồi.

Như vậy, thế giới này chỉ còn Đông Hoàng, Thần Hoàng, Dương, và Chủng Tử chủng tử trong truyền thuyết có sức mạnh cỡ này.

Đông Hoàng và Thần Hoàng đều đang ở đây.

Hơn nữa, Đạo Thụ còn là người do Thần Hoàng bồi dưỡng ra.

Bọn họ sẽ không ra tay.

Chủng Tử cũng không có lý do ra tay.

Như vậy, cũng chỉ còn lại Dương!

Chẳng lẽ Dương đang ở trong Thiên Phần?

Đến cùng hắn đang muốn làm gì?”

Nhắc tới Dương, chúng Hoàng Giả… Thậm chí, gồm cả Thần Hoàng trong đó, vẻ mặt tất cả đều trở nên vô cùng nghiêm trọng.

Bởi vì, Dương là cường giả cổ xưa nhất, thực lực cũng càng sâu không lường được.

Thần Hoàng hừ nhẹ một tiếng, nói: “Dương? Nếu thật là hắn, vậy hắn nên làm tốt trách nhiệm của mình đi.”

Mấy Hoàng Giả vừa nghe đến đó, con ngươi hơi sáng ngời.

Thần Hoàng nói: “Chân thân của chúng ta phải tọa trấn ở Cửu Trọng Thiên.

Các vị, để phân thân mạnh nhất của mỗi người, tới Thiên Phần một chuyến đi.”

Tây Hoàng nói: “Năm đó ta bị mất vũ khí, còn bị thương nặng, vẫn chưa khôi phục hoàn toàn, thực lực phân thân còn quá yếu, không thể phân thân đi được.”

Nam Hoàng nói: “Vết thương của ta cũng chưa có lành.”

Thần Hoàng nói nhỏ: “Các vị, chúng ta hiện tại là một chỉnh thể.

Có vinh cùng vinh, có nhục cùng nhục!

Nếu Dương đi vào Cửu Trọng Thiên, tất cả chúng ta đều sẽ nhẹ nhàng hơn không ít.

Lần này phân thân đi Thiên Phần trước, tất cả đều cần ra lực!

Nếu không, đừng trách ta đem chi trấn áp đương trường!”

Một hơi thở khủng bố cuồn cuộn không giới hạn, giống như sóng thần, trào dâng mà ra.

Đám Hoàng Giả chỉ thấy trên vai như vác một dãy núi cao đồ sộ, khiến vẻ mặt tất cả bọn họ đều cực kỳ nghiệm trọng.

Sau nửa ngày, đám Hoàng Giả mới cùng tụ ra một cái phân thân.

Thấy vậy…

Thần Hoàng giơ tay ra đấm một cái.

“Đông!”

Một âm thanh nặng nề vang vọng toàn bộ Cửu Trọng Thiên.

Tiếp theo, trước mặt xuất hiện một đường hầm không gian thật lớn.

Phân thân của các hoàng giả cùng bước vào.

Nháy mắt tiếp theo, trên quảng trường trống trải ở Thiên Phần xuất hiện 8 bóng người cao lớn, lóa mắt, giống như 8 vầng mặt trời chói chang, lóe ra tia sáng vô cùng chói mắt.

Tất cả mọi người trên quảng trường Thiên Phần đều là cường giả mạnh nhất các thế giới.

Nhưng, sau khi bọn họ nhìn thấy 8 bóng người này thì trái tim vẫn không khỏi run rẩy.

Chí Tôn Hoàng Giả, những người này đều là Chí Tôn Hoàng Giả hết!

Từ hơi thở trên người bọn họ tỏa ra thì không phải hình chiếu, ít nhất là phân thân.

Hơn nữa, là phân thân cực kỳ mạnh.

Phân thân của tất cả 8 vị Hoàng Giả, cùng nhau xuất hiện!

Đây nhất định là chuyện trước đến nay chưa từng có.

Bọn họ hiểu, đã có chuyện lớn rồi.

Thần Hoàng dùng hai con ngươi lạnh như bang tuyết, đảo một vòng mọi người trên quảng trường.

Lạnh giọng quát: “Dương huynh, nếu đã tới thì cùng họp mặt với đám bạn già này đi.”

m thanh như vọng vào chuông lớn, rung động đất trời.

Hiện trường một mảnh yên tĩnh, không có ai đáp lại.

Con ngươi Thần Hoàng hơi nheo lại, âm trầm nói: “Như thế nào… Dương huynh muốn ta ra tay, mới chịu đi ra hả?”

Chương 521: Độc Chiến Chư Hoàng, Mũi Tên Ra!

“Xoạt!”

Áp lực càng thêm khủng bố, lan ra nghiền ép khắp bốn phía.

Mặt đất…

Cũng dần dần nứt ra, sụp đổ.

Thiết Đầu, Từ Khuyết, Uông Tư Nhã, Lực Vô Kỳ và những người khác có sức lực yếu hơn, vẻ mặt hơi đỏ lên, cả người hơi lắc lư, giống như bất kì lúc nào cũng thể té ngã xuống đất.

Vẻ mặt Diệp Húc trầm xuống, chuẩn bị bước đến ra tay.

Dù là kẻ nào, cũng nhất định không được làm tổn thương đến Uông Tư Nhã.

Chư Hoàng cũng không được!

Lúc này, Chiến Thiên Đế đứng ở nơi xa, thân hình vững như cây, đột nhiên bước ra một bước, cũng bắn ra một luồng khí tức mạnh mẽ.

“Xoạt!”

Lập tức, áp lực của tất cả mọi người đứng trên quảng trường chợt giảm xuống.

Vẻ mặt lúc này mới khôi phục như thường.

“Chiến?” Thần Hoàng nói nhỏ.

Chiến Thiên Đế nhàn nhạt nói: “Thần Hoàng, ngươi không thuộc về nơi này, vẫn nên về đi.”

“Về à?” Thần Hoàng cười lạnh một tiếng, nói: “Muốn ta về cũng được.

Nhưng, ta phải mời Dương đến trên mặt Cửu Trọng Thiên, mới đi được.”

Chiến Thiên Đế lắc đầu, nói: “Thần Hoàng, ngươi sai rồi, về đi.”

Dứt lời, Chiến Thiên Đế vung ra một quyền về phía bầu trời.

“Ầm!”

Mảng không gian lớn đột nhiên vỡ vụn, xuất hiện một đường hầm không gian thật lớn.

Thần Hoàng khoanh tay mà đứng, nhìn thẳng qua Chiến Thiên Đế, lại không có ý tiến vào đường hầm không gian.

Chiến Thiên Đế lại mở miệng lần nữa, nói: “Nếu ngươi không muốn đi vào, thì để ta tiễn các ngươi đi một đoạn đường.”

Chỉ thấy…

Chiến Thiên Đế đấm ra một quyền, như sao băng ngang trời.

Mạnh mẽ, oai phong, làm lòng người run rẩy.

Vẻ mặt Thần Hoàng không đổi, theo đó đấm ra một quyền, cũng tỏa ra sức mạnh vô cùng đáng sợ.

“Ầm!”

Nổ mạnh khủng bố, hình thành một cơn sóng năng lượng làm người ta sợ hãi.

Cũng may Chiến Thiên Đế ra tay kịp lúc, tụ ra một màn ánh sáng năng lượng, bao phủ toàn bộ mọi người trên quảng trường vào trong, lúc này mới giúp bọn họ không bị tổn thương.

Mà Thần Hoàng chính diện đón lấy cú đánh, lập tức bị một đòn này bay ngược ra ngoài.

Chiến Thiên Đế cũng không từ bỏ.

Hắn giơ tay nắm chặt, bắt lại đám người Nam Hoàng, Tây Hoàng, Bắc Hoàng, Thú Hoàng, Linh Hoàng như bắt gà con vậy, chộp vào trong tay, tùy tiện ném từng người một bay thẳng vào trong đường hầm không gian.

Lúc này, Thần Hoàng từ nơi xa bay tứ tung lại đây, kinh ngạc nói: “Chiến, sao hình chiếu này của ngươi lại mạnh mẽ như vậy?”

Chiến Thiên Đế không trả lời, hắn nắm tay lần nữa, đánh về phía Thần Hoàng.

Sức mạnh của một quyền này, so với lúc trước không chỉ đáng sợ hơn.

Mà là đáng sợ hơn rất nhiều.

Thần Hoàng vừa kinh ngạc vừa sợ hãi kêu lên: “Đông Hoàng, mau giúp ta một tay!”

“Được!”

Đông Hoàng lên tiếng.

Cùng lúc này, nhanh chóng đến trước mặt Thần Hoàng.

Hai gã Hoàng Giả cùng nhau ra tay.

“Ầm!”

Một âm thanh giống như một ngôi sao nổ mạnh, vang vọng khắp nơi, lửa thần đầy trời, tùy ý bắn ra, năng lượng khủng bố làm phá vỡ tất cả không gian phía trên Cửu Trọng Thiên.

“Két két!”

Phân thân của hai gã Hoàng Giả, giống như đã chịu đòn nghiêm trọng, mặt ngoài xuất hiện vết nứt nhè nhẹ, đang không ngừng chảy máu màu vàng ra.

Chiến Thiên Đế nhàn nhạt nói: “Nếu các ngươi khăng khăng không đi, vậy cũng đừng đi nữa.”

Dứt lời, Chiến Thiên Đế lại chém thêm một quyền ra.

Một quyền này, làm con ngươi của phân thân Thần Hoàng và Đông Hoàng nhanh chóng co lại.

Bọn họ muốn ngăn cản, muốn đánh trả, muốn trốn chạy… Nhưng lại phát hiện cả người của mình, sớm đã bị không gian xung quanh giam lại chặt chẽ, không thể cử động chút nào nữa.

“Ầm!”

Một đợt tiếng xé gió vang lên, phân thân của hai gã Hoàng Giả cùng nhau hóa thành bột mịn, hoàn toàn biến mất không còn gì.

Lập tức, bầu trời vốn đang rách nát, đen nhánh, mây màu máu tràn ngập, âm thanh ảm đạm, vang vọng khắp nơi, mưa máu màu đỏ tươi, ào ào rơi xuống.

Trời khóc, mưa đổ máu!

Trời đất cùng thảm thương!

Mọi người trên quảng trường, ai nấy đều há to miệng, ngẩn ngơ nhìn toàn bộ sự việc vừa xảy ra.

Sức của một người, một mình một ngựa đấu với tám Chiến Tôn Hoàng Giả!

Không những chiến thắng dễ dàng, còn giết cả hai người!

Chiến tích như thế, quá khủng bố!

Mọi người… Quả thực không thể tin được vào hai mắt mình.

Dù mấy Hoàng Giả lúc đó chỉ là phân thân.

Nhưng, đó cũng đạt tới chí tôn chi cảnh rồi.

Trời khóc, mưa máu chính là minh chứng tốt nhất.

“Khốn nạn!”

Đúng lúc này, một âm thanh động trời, vang vọng khắp nơi, khiến cho cả không gian đều rung động mạnh mẽ theo, giống như lúc nào cũng có thể rách ra vậy.

Bầu trời vốn đang mang màu đỏ tươi, nhanh chóng tỏa tia sáng vàng mười ra ngàn trượng, vô cùng loá mắt.

Mà bên trong ánh sáng lóa mắt, một người cao lớn, cả người mang hơi thở mạnh mẽ, đi từng bước đến.

Mỗi một bước hắn đi, trời đất đều sẽ rung động mạnh mẽ theo thế, sức mạnh vô song.

Người này, đúng là bản thể của Thần Hoàng… người vừa mới bị Chiến Thiên Đế đánh chết!

Con ngươi mọi người trên quảng trường nhanh chóng co lại, trong lòng đã cực kì hoảng loạn.

Phải biết rằng……

Thần Hoàng chính là hoàng giả đứng nhất, cổ xưa nhất, thần bí nhất!

Sức mạnh của hắn, đủ để hủy trời diệt đất!

Đối với chuyện này……

Chiến Thiên Đế lại không lộ ra bất cứ ngạc nhiên hay sợ hãi gì.

Hiển nhiên, hắn đã sớm đoán được cách giải quyết này của Thần Hoàng.

Chiến Thiên Đế chỉ dùng hai con ngươi sắc bén, gắt gao nhìn chằm chằm Thần Hoàng đang không ngừng đi bộ đến.

Ngay sau đó, trước mặt hắn xuất hiện một thanh cung màu vàng.

Chiến Thiên Đế chậm rãi giơ tay kéo dây, một mũi tên nhọn tỏa ra khí tức nồng đậm biến mất rồi xuất hiện trên dây cung.

Đúng lúc này, lúc trước một chút năng lượng của Diệp Húc đã rót vào cơ thể Chiến Thiên Đế đã mất đi một phần hai, tiện đà lại nhanh chóng tăng lên.

Một phần trong đó, đã hoàn toàn đi vào bên trong thanh cung màu vàng.

“Xoạt!”

Lập tức, ánh sáng vàng từ thanh cung tỏa ra mạnh mẽ.

Ngay đúng lúc này, mũi tên nhọn trên dây cung cũng không ngừng vặn vẹo, mơ hồ hóa thành móng tay nhọn của một con rồng vàng dữ tợn.

Trong lòng Chiến Thiên Đế thoáng giật mình, trên mặt hiện lên một vẻ kinh ngạc khó có thể che giấu.

Trong lòng hắn đã rõ ……đây là nhờ Diệp Húc giúp mình một phen.

Có điều, hắn cũng không cố ý nhìn về phía Diệp Húc.

Bởi vì, hiện giờ Chiến Thiên Đế cũng đã hiểu, người địa cầu… Thậm chí, là tất cả mọi người ở đây đều không biết Diệp Húc đến tột cùng đang mang sức mạnh đáng sợ thế nào.

Nếu, Diệp Húc không tự động nói cho người khác, Chiến Thiên Đế thấy hắn nhất định đang có ý nghĩ riêng.

Chiến Thiên Đế thế nào không dám vi phạm ý muốn của Diệp Húc.

“Xoạt!”

Chiến Thiên Đế chậm rãi phóng cung, mũi tên nhọn nhanh chóng bay ra, giương nanh múa vuốt, sức mạnh năm ngón rồng bàng phá không bay vụt, ngập cả bầu trời.

Tốc độ vô cùng nhanh, mạnh mẽ đến không ngờ!

Nơi nào đi qua thì không gian cũng vỡ sẽ tan theo.

Mặc dù là cổ Thần Hoàng xưa, vô địch đệ nhất, con ngươi cũng chợt co rụt lại, trên mặt hiện ra một vẻ khó có thể tin.

Hắn muốn né tránh, lại phát hiện mũi tên sớm đã khóa chặt chỗ mình đứng, trong thời gian ngắn không thể nào né được.

Cuối cùng, mũi tên vô cùng chính xác cắm ở trên ngực Thần Hoàng.

“Đông!”

Chỉ nghe thấy một âm thanh nặng nề, nhộn nhạo khắp trời.

Mũi tên nhọn màu vàng mạnh mẽ chui vào trong ngực Thần Hoàng, máu tươi màu vàng tùy ý bắn ra, mỗi một giọt rơi xuống đất đều tạo ra một đống dung nham, biển lửa!

Sức mạnh của mũi tên màu vàng, cũng không ngừng lại như vậy, mà nhanh chóng bay tứ tung đằng sau lưng Thần Hoàng, tạo thành cột sáng chói mắt.

Phá tan Cửu Trọng Thiên, tiến vào vực sâu đen tối vô tận.

Cuối cùng, va chạm mạnh lên ở một mạng tinh thể giống như tổ ong.

“Đông!”

m thanh cũng không tính là lớn, nhưng, lại làm cả tam giới đều rung động theo.

Chương 522: Hình Chiếu Chủng Tử, Trở Về!

Tinh thể tổ ong bay ra khí thế xám xịt, khiến cho mắt thường mất đi tầm nhìn.

Tuy ngực Thần Hoàng bị mũi tên đâm thủng, nhưng lại không chết.

Hắn giơ tay muốn rút mũi tên nhọn ra, lại phát hiện trên mũi tên nhọn hình như tràn ngập lôi điện vô cùng đáng sợ, chỉ cần dùng tay đụng vào, sẽ giật hắn mất sức, run rẩy.

Ngực bị thương nặng, giống như bị xé rách, càng trở nên nghiêm trọng, máu tươi màu vàng, không ngừng rơi xuống.

“Chiến!”

Thần Hoàng tức giận hét lớn, âm thanh rung trời, không ngừng dập dờn.

Giữa tinh thể tổ ong, truyền đến một giọng nói bình thản, to rõ: “Không thể tưởng tượng được… Chiến đã có được loại sức mạnh này.

Nhưng lúc trước các ngươi không giết hắn sao?”

Thần Hoàng nghe vậy, mặt ngẩn ra.

Chiến, quả thật có được tư cách vô địch.

Nhưng, sự kiện mấy vạn năm trước đã giết hắn.

Hơn nữa, một chút khả năng sống cũng không để lại.

Vì sao hắn còn sống?

Còn sống?

Đúng!

Chính là còn sống!

Lúc trước, Thần Hoàng cảm giác được hơi thở sinh mệnh nồng đậm từ trên người Thiên Đế Chiến.

Đây tuyệt đối không phải là hình chiếu và phân thân, là sinh mệnh chân chính.

Hơn nữa, còn trở nên cực kỳ mạnh như thế.

Đặc biệt là mũi tên cuối cùng.

Thậm chí, có khả năng tiêu diệt chính mình.

Chuyện này đến cùng là thế nào?

Sắc mặt Thần Hoàng thay đổi một hồi, rất lâu cũng không nói chuyện.

Phía trên Cửu Trọng Thiên.

Rất nhiều Hoàng Giả đều nhìn thấy chuyện xảy ra lúc trước ở trong mắt.

Sắc mặt tất cả bọn họ đều trở nên vô cùng nghiêm trọng, rất lâu không nói chuyện.

Đông đảo Hoàng Giả đều khiếp sợ, càng cường giả trong Thiên Phần càng là như vậy.

Nét mặt bọn hắn cứng như gỗ, hoàn toàn sững sờ.

Thiên Đế Chiến trộm hướng ánh mắt cảm kích về phía Diệp Húc, rồi sau đó, lại dừng ánh mắt ở trên người Bá Thiên Đế và Diệt Thiên Đế trong thời gian ngắn.

Bá Thiên Đế sờ ót, nói: “Chiến, không ngờ ngươi lại trở nên lợi hại như vậy.

Đáng tiếc, không thể lại tìm ngươi đánh nhau.

Chiến, lúc trước chúng ta đã sai một lần.

Lúc này đây… Hy vọng ngươi có thể giúp chúng ta thực hiện.”

Thiên Đế Diệt nói: “Chiến, cố lên!”

Thiên Đế Chiến nhìn hai người thật sâu.

Sau nửa ngày, mới gật đầu nói: “Các ngươi yên tâm đi.”

“Két két két!”

Ngay lập tức, Bá Thiên Đế và Diệt Thiên Đế, cùng với rất nhiều Hoàng Giả lưu lại đoạn ngắn thời gian đều xuất hiện vết nứt nhè nhẹ.

Cuối cùng, ầm ầm bể tan tành, hóa thành tinh mang đầy trời.

Cũng vào lúc này, quảng trường rộng lớn lắc lư dữ dội, vị trí biên giới càng chậm rãi sụp đổ.

Thấy vậy…

Chiến Thiên Đế nắm bắt trong không khí, lập tức từ cửa ải cuối cùng bắt được một quả cầu nước to như quả bóng rổ.

Mà bên trong quả cầu nước, chính là một em bé trắng nõn đang ngủ say.

Hơi thở sinh mệnh nồng đậm giống như biển cả, từ quả cầu nước lan tràn ra.

Đây… Đúng là hình chiếu của Chủng Tử.

Nó có năng lực làm cho bất luận kẻ nào một bước lên trời.

Nhưng, lúc này, lại không có một người nào dám can đảm tiến lên tranh giành.

Cướp lấy hình chiếu của Chủng Tử trong tay Thiên Đế Chiến?

Đùa giỡn gì vậy?

Đây chính là Thiên Đế Chiến có thể lấy một chọi tám phân thân Chí Tôn Hoàng Cấp, thậm chí, một mũi tên trấn áp Thần Hoàng vô địch!

Không muốn sống nữa à?

Chiến Thiên Đế không nói thêm gì, tùy tay đánh ra một quyền, trước mặt lập tức xuất hiện một đường hầm không gian.

Rồi sau đó, mang theo Nhị Miêu đi vào.

Nhị Miêu còn không quên quay đầu lại kêu lên: “Đại Miêu, hẹn gặp lại.”

“Hẹn gặp lại.” Thương Miêu nói theo.

“Xoạt!”

Sau khi Thiên Đế Chiến rời đi, tốc độ quảng trường Thiên Phần sụp đổ càng nhanh thêm.

Những người khác cũng vội ra tay xé rách không gian, vội vàng chui vào.

Một lát sau, đám người Từ Khuyết, Diệp Húc, Uông Tư Nhã, Đầu Sắt, Phương Bình xuất hiện bên trong một khu rừng rậm ở Địa Cầu.

Phương Bình hít vào một hơi thật sâu, tán thưởng nói: “Quả nhiên, vẫn là không khí Địa Cầu chúng ta trong lành.”

Sau đó, Phương Bình mắt nhìn đám người Diệp Húc và Từ Khuyết, nói: “Chuyện đã xong, chúng ta đi trước.

Tuy nhiên, về chuyện Thiên Phần, cố gắng hết sức không tiết lộ ra ngoài.”

“Được.” Từ Khuyết trả lời.

Phương Bình gật đầu, thân hình chợt lóe, mang theo mấy người Thương Miêu, Thiết Đầu nháy mắt biến mất không thấy gì nữa.

Từ Khuyết sờ lên mũi, trên mặt tràn đầy nụ cười.

Lúc này, hắn có thể nói là thu hoạch khá đầy.

Năng lượng, điểm khoác lác, tất cả đều tăng lên cực nhiều.

Từ Khuyết nói: “Cái đó… Diệp Húc, Uông Tư Nhã, ta muốn đi củng cố tu vi một chút, cho nên đi trước ha.”

Dứt lời, Từ Khuyết hóa thành ánh sáng, phóng đi về nơi xa.

Lập tức, hiện trường chỉ còn lại hai người Diệp Húc và Uông Tư Nhã.

Hai người chậm rãi nghiêng người, bốn mắt nhìn nhau, khuôn mặt xinh đẹp của Uông Tư Nhã nháy mắt đỏ bừng, cũng chậm rãi cúi đầu xuống.

Mà Diệp Húc thì trước sau không chớp mắt nhìn chằm chằm Uông Tư Nhã, cũng không ngừng gật đầu.

Khen ngợi nói: “Không hổ là vợ của ta, thật là xinh đẹp.”

Uông Tư Nhã đã từng nghe qua lời nói như này đâu?

Cả khuôn mặt xinh đẹp càng thêm đỏ bừng.

Diệp Húc đi lên phía trước một bước, ôm Uông Tư Nhã vào trong lòng ngực.

Hắn cảm nhận được da thịt Uông Tư Nhã mềm ấm như ngọc, tâm trạng hơi rung động.

“Đinh!”

Lúc này, điện thoại di động của Uông Tư Nhã nhẹ nhàng vang lên.

Uông Tư Nhã như bị điện giật, vội từ trong lòng ngực Diệp Húc giật mình, khuôn mặt xinh đẹp giống như cà chua chín, đỏ bừng.

Uông Tư Nhã nhanh chóng nhận điện thoại, nói: “A… A lô, sư phụ.”

“Ta…… Ta đã trở lại.

Tốt, ta lập tức tới đây.”

Sau khi Uông Tư Nhã ấp úng một hồi, mới cúp điện thoại.

Bốn mắt lại lần nữa đối diện với nhau, cả khuôn mặt xinh đẹp lại đỏ bừng.

Nhỏ giọng nói: “Diệp… Diệp Húc, sư phụ ta tìm ta có một số việc, ta phải đi trước.”

Diệp Húc sờ đầu Uông Tư Nhã, mỉm cười nói: “Mau đi đi.”

“Vâng!”

Uông Tư Nhã khẽ lên tiếng, rồi sau đó nhanh chóng đi về phía trước.

Diệp Húc nhìn bóng dáng của Uông Tư Nhã, liên tục gật đầu, lại lần nữa tán thưởng nói: “Không hổ là vợ của ta, thật là xinh đẹp.”

Thân hình Uông Tư Nhã đang đi về phía trước hơi cứng lại, thiếu chút nữa té trên mặt đất.

Sau đó, dùng tốc độ càng nhanh, không ngừng đi về phía trước.

“Đạp!”

Sau khi bóng người Uông Tư Nhã biến mất, một bóng người cao lớn, đẹp trai xuất hiện bên cạnh Diệp Húc.

Đó là Thiên Đế Chiến.

Chỉ thấy…

Thiên Đế Chiến hơi khom lưng, nói: “Bái kiến tiền bối.”

Phải biết rằng…

Thiên Đế Chiến chính là thiên tài số một được công nhận, lực chiến đấu độc nhất vô nhị.

Thế mà hắn khom lưng với người ta, giọng nói còn cung kính như thế, quả thật không dám tưởng tượng.

Diệp Húc sờ đầu mập mạp của Nhị Miêu, nói: “Chuyện gì?”

Thiên Đế Chiến nói: “Cảm ơn ngài đã cứu mạng.

Cái hình chiếu của Chủng Tử này đối với ngài không có tác dụng gì, nhưng coi như là một chút tấm lòng của ta, hy vọng ngài có thể nhận lấy.”

Hình chiếu của Chủng Tử không có tác dụng gì?

Đối với người bình thường thì hình chiếu của Chủng Tử là kho báu tối cao.

Mà đối với Diệp Húc, thật đúng là không có tác dụng quá lớn.

Bởi vì, một lần nhiệm vụ kiếm lấy điểm tích lũy đã vượt xa hiệu quả của hình chiếu Chủng Tử.

Tuy nhiên, Diệp Húc vẫn gật đầu, nói: “Được, ta nhận lấy.”

Vô dụng với Diệp Húc, nhưng, lại có tác dụng rất lớn với Uông Tư Nhã.

Thiên Đế Chiến nghe vậy, trên mặt lập tức lộ ra vẻ vui mừng, cũng vội vàng mang hình chiếu của Chủng Tử ra ngoài.

Theo hắn thấy… Diệp Húc có thể nhận lấy đồ vật của hắn, đó chính là một loại vinh hạnh lớn lao.

Chương 523: Địa Hoàng, Từ Khuyết đột phá!

Diệp Húc lại căn bản không có để ý tới Chiến Thiên Đế đang cao hứng, lập tức đi về phía xa.

Mà Chiến Thiên Đế, trước sau đều khom lưng, thái độ vô cùng thành khẩn.

Mãi cho đến khi…

Diệp Húc hoàn toàn biến mất khỏi tầm nhìn, Thiên Đế mới chậm rãi đứng thẳng lên.

Nhưng, trong con ngươi của hắn vẫn như lúc đều là thành ý.

Nhị Miêu lưu luyến nói: “Không biết hình chiếu của Chủng Tử có hương vị gì?”

Chiến Thiên Đế cười nói: “Hình chiếu của Chủng Tử chỉ có một, hương vị lại còn tốt, cũng chỉ có thể ăn một lần.

Nhưng, hiện tại ngươi có thể ăn đủ loại thức ăn ngon.”

“Đúng đúng!”

Nhị Miêu như nghĩ tới cái gì, khuôn mặt tròn trịa nở ra một nụ cười.

Tiếp theo, Chiến Thiên Đế mang theo Nhị Miêu đi một bước, trong nháy mắt lập tức đi vào một khoảng không.

Một người đàn ông mặc áo trắng, sừng sững phía trước.

Người đàn ông nhìn thấy Thiên Đế, nháy mắt trên khuôn mặt nở rộ ra một tia vui mừng khó có thể che dấu.

“Thiên Đế, thật là ngươi!”

Chiến Thiên Đế gật đầu, nói: “Là ta, Địa Hoàng.”

Nếu, tám vị Hoàng Giả khác nhìn thấy cảnh này tuyệt đối sẽ không khỏi chấn động.

Bởi vì, ở thời cổ đại được chia thành thời kỳ đầu, thời kỳ giữa và thời kỳ cuối.

Ở thời kỳ đầu, cường giả đỉnh cao là Dương Hòa Thần Hoàng, thời kỳ giữa cường giả đỉnh cao là Địa Hoàng, rồi sau đó thời kỳ cuối mới là Chiến Thiên Đế.

Có lẽ, nguyên nhân cùng là cường giả đỉnh cao của một thời kỳ, quan hệ giữa Địa Hoàng và Chiến Thiên Đế rất tốt.

Nhưng mấy vạn năm trước, Cửu Hoàng và Tứ Hoàng Giả phát hiện quá nhiều người tài, dẫn tới Tam giới sụp đổ.

Vì thế, Chiến đưa ra ý tưởng các Hoàng Giả hiến tế bản thân để bảo hộ Tam giới.

Chiến, một lòng chỉ vì tam giới, chỉ vì người dân.

Hắn cho rằng tất cả Hoàng Giả cũng là như thế.

Nhưng, hắn đã đánh giá cao mọi người.

Kết quả, tất cả Hoàng Giả hợp lực đánh chết hắn.

Sau đó, Địa Hoàng vì đi Địa Hoàng Đạo, từ đó leo lên đỉnh phong, tiến thêm một bước, cũng bị tất cả các vị Hoàng Giả đánh chết.

Nói tóm lại, hai người bọn họ đều đã chết.

Nhưng, tình huống hiện tại là như thế nào?

Tất cả đều còn sống!

Hai người bọn họ đủ để thay đổi toàn bộ vận mệnh của Tam giới.

Địa Hoàng cao hứng nói: “Chiến, ta biết ngươi không thể dễ dàng chết như vậy mà, tốt, thật là quá tốt!”

Chiến Thiên Đế nói: “Thật ra, ta đã chết.”

“Đã chết?” Địa Hoàng nghi ngờ nói.

Chiến Thiên Đế nói: “Ngươi có thể lý giải là… Ta đã sống lại.”

“Sống lại là tốt, sống lại là tốt.” Địa Hoàng cũng không suy nghĩ quá nhiều, nói tiếp: “Nếu hai người chúng ta đều còn sống, vậy có thể xuống tay làm việc mà năm đó chưa làm.”

Chiến Thiên Đế nói: “Ta nghĩ… Chắc là không cần nữa.”

“Không cần?” Địa Hoàng sửng sốt một chút, trên mặt tràn đầy khó hiểu.

Chiến Thiên Đế nhìn xa phương xa, nói: “Bởi vì, vị đại nhân kia có đủ lực lượng, có thể giải quyết hết tất cả.”

“Vị đại nhân kia?” Địa Hoàng càng thêm nghi ngờ.

Bởi vì, hắn nhìn trên sắc mặt của Chiến Thiên Đế tất cả là sự ngưỡng mộ và kính trọng.

Kính trọng?

Ngưỡng mộ?

Hắn chưa từng nhìn thấy Chiến Thiên Đế như thế?

Nhìn thấy?

Không!

Nghe cũng chưa từng nghe qua!

Mặc dù là Thần Hoàng hay Dương cũng không làm được.

Bởi vì, từ xưa đến nay Chiến Thiên Đế đều là thiên tài đệ nhất, thực lực càng không ở dưới Thần Hoàng và Dương.

Không lâu trước đây, chiến Thiên Đế chính là dùng một mũi tên trấn áp Thần Hoàng.

Như vậy, đến tột cùng là người nào có thể làm Chiến Thiên Đế kính trọng và ngưỡng mộ như thế?

Địa Hoàng nhịn không được nói: “Chiến, ngươi nói vị đại nhân này là…”

Chiến Thiên Đế lắc đầu, nói: “Đến lúc đó, ngươi sẽ biết.”

Trên bờ cát tràn đầy ánh nắng.

Một người đàn ông có cơ thể cường tráng, mang kính râm, trong tay ôm trái dừa, ngủ ở trên ghế dài, vô cùng thảnh thơi.

“Xoạt!”

Ngay sau đó, đôi mắt người đàn ông bắn ra tia sáng, đột nhiên đứng lên.

Nghi ngờ nói: “Kì lạ, thật là kì lạ.

Không phải lúc trước Chiến đã chết rồi à?

Sao hắn lại có thể trấn áp Thần Hoàng?”

Sau nửa ngày, hắn lại lộ ra một nụ cười, nói: “Cũng tốt, cũng tốt.

Năm đó, lúc hắn chết, ta đã cảm thấy thật sự rất đáng tiếc.

Bây giờ, sống lại là một chuyện tốt.

Nếu như vậy, đám người Thần Hoàng chắc là không rảnh tìm ta gây phiền phức.

Ta lại có thể thanh thản phơi nắng, ngủ một chút, tuyệt vời!”

Sau khi người đàn ông nói xong, lại ngủ thiếp đi trên ghế, vô cùng thảnh thơi.

Ở một nơi khác, Từ Khuyết dùng tốc độ nhanh nhất về tới đại học Hoa Thanh.

Hắn kiềm chế kích động trong lòng, thả lỏng người đi tới khu dạy học, ánh mắt chợt lóe lên, ẩn ẩn giống như ánh mặt trời.

Mọi người… Bao gồm cả đại học Hoa Thanh, kinh đô, thậm chí là toàn bộ người Hoa Hạ tất cả đều ngẩng đầu nhìn về phía hắn.

Trên mặt một vài người lộ ra tia nghi ngờ, một ít người chắp tay trước ngực, yên lặng cầu phúc.

“Xoát!”

Ngay sau đó, một luồng uy hiếp mạnh mẽ, giống như thủy triều, khuếch tán ra.

“Bịch!”

“Bịch!”

Một đám người giống như gặp được thần linh, đột nhiên quỳ xuống trên mặt đất.

Trong miệng không ngừng ra tiếng nói: “Bái kiến thần tiên, bái kiến thần tiên.”

Có lẽ, là những lời này bắt đầu có tác dụng tác dụng, ánh sáng xung quanh cơ thể Từ Khuyết càng ngày càng thịnh, càng ngày càng thịnh.

Cuối cùng, Từ Khuyết mới cao giọng kêu lên: “Tên của ta gọi là Từ Khuyết, sinh viên năm ba của Hoa Thanh, năm nay 22 tuổi.

Hôm qua, đột phá thất phẩm Tông Sư.

Hôm nay, đột phá bát phẩm đại Tông Sư!

Vì Hoa Thanh, vì thủ đô, vì Hoa Hạ, vì địa cầu!”

m thanh như tiếng trống chiều và tiếng chuông sớm, rạo rực khắp nơi trên toàn thế giới.

Mọi người tất cả đều mở to hai mắt nhìn, trên mặt tràn đầy tia không dám tin tưởng.

Đừng nói hôm qua phá thất phẩm, hôm nay phá bát phẩm!

Chỉ cần 22 tuổi đạt được bát phẩm đại Tông Sư đã là chuyện xưa này chưa từng có.

Hai điều kiện này hợp lạii, hoàn toàn làm mọi người kinh sợ.

Sau nửa ngày, mới có người kêu lên: “Vì Hoa Thanh, vì thủ đô, vì Hoa Hạ, vì địa cầu!”

“Vì Hoa Thanh, vì thủ đô, vì Hoa Hạ, vì địa cầu!”

“Vì Hoa Thanh, vì thủ đô, vì Hoa Hạ, vì địa cầu!”

Lúc ban đầu, âm thanh còn hơi thưa thớt.

Nhưng sau không bao lâu đã trở nên đều nhịp, như sấm vang, chấn động khắp trời đất.

Khả năng của Từ Khuyết, đương nhiên xứng đáng nhận lời chúc mừng như thế này.

Đồng thời lúc này, trong đầu Từ Khuyết vang lên một âm thanh thanh túy.

“Đinh! Chúc mừng ngươi, khoác lác siêu việt, đạt được 10 vạn điểm khoác lác.”

“Đinh! Chúc mừng ngươi, khoác lác vô địch, đạt được 10 vạn điểm khoác lác.”

“Đinh! Chúc mừng ngươi, hoác lác làm cho người ta ngưỡng mộ, đạt được 10 vạn điểm khoác lác.”

Từ Khuyết nghe tiếng gào của mọi người, trong đầu không ngừng nghe âm thanh nhắc nhở, trái tim cao hứng kịch liệt nhảy lên.

Tuy nhiên, biểu cảm của hắn trước sau vẫn điềm đạm.

Bởi vì… Cao thủ cần phải lạnh lùng!

Trong nhà Tổng đốc giáo dục.

Trương Đào nghe mọi người kêu to, sau đó, ánh mắt dừng ở trên người Từ Khuyết đang lơ lửng trên bầu trời.

Mỉm cười nói: “Tiểu tử này, hơi thú vị.

Một ngày đột phá được một cảnh giới.

Xem ra… Hắn ở trong Thiên Phần đã thu được không ít chỗ tốt.

Đương nhiên, thiên tư của hắn cũng thật không tệ.

Rất tốt, sau này phải nắm chặt điểm này để bồi dưỡng.

Ai, nếu như có được nhiều thêm mấy tên tiểu tử như thế này thì tốt rồi.”

Trương Đào vừa nói xong lời cuối cùng, giống như lại nghĩ tới cái gì, sau đó lại thở dài.

Chương 524: Nhiệm Vụ, Tiên Kiếm Kỳ Hiệp 3

Diệp Húc không để ý đến chuyện đột phá của Từ Khuyết hay phản ứng của mọi người.

Hắn về thẳng ký túc xá, sau đó tập trung sự chú ý vào nhóm chat bao lì xì Chư Thiên.

Quách Tương: Mấy ngày này, ta đã xem xong Lang Gia Bảng rồi, quân Xích Diễm thật là một đội quân anh hùng.

Quách Tương: Nếu có cơ hội, ta nhất định phải uống mấy ly rượu ngon với anh Mai Trường Tô mới được.

Mai Trường Tô: Cảm ơn lời khen ngợi và khẳng định của em gái Tương Nhi, nếu có cơ hội ta nhất định sẽ uống rượu cùng với em gái Tương nhi.

Quách Tương: Đúng rồi, anh Mai Trường Tô, hàn độc trên người của ngươi như thế nào rồi?

Mai Trường Tô: Lần trước, sau khi sử dụng Thiên Đạo Chi Quang, hầu hết hàn độc đã được loại bỏ.

Quách Tương: Hầu hết à? @Hoa Đà, lão gia gia, ngươi có thể giúp anh Mai Trường Tô không?

Hoa Đà: Tương nhi đã nói, vậy ta đương nhiên phải giúp rồi.

Hoa Đà: Thật ra ta cũng rất hứng thú với hàn độc.

Mai Trường Tô: Cảm ơn Hoa Đà.

Tần Thủy Hoàng: Tại sao nước Tần của ta không có một đội quân như Xích Diễm chứ?

Tần Thủy Hoàng: Nếu nước Tần chúng ta có một đội quân lớn mạnh như vậy, ta cần gì phải lo lắng về những chuyện bất công trong thiên hạ nữa?

Hồng Thất Công: Tần Thủy Hoàng, ngươi còn nói chưa dẹp yên thiên hạ à? Ngươi đã xóa xổ sáu quốc gia đó.

Tần Thủy Hoàng: Đây là...

Hòa Thân: Một đội quân bất khả chiến bại, trung thành và yêu nước như quân Xích Diễm thật sự làm cho người ta phải khen ngợi. Ngón tay cái.jpg.

Râu Trắng: Các con của ta, tất cả chúng cũng không tệ.

Nobita: Đúng đúng đúng! Băng hải tặc Râu Trắng rất tuyệt vời! Ta đặc biệt thích Ace.

Râu Trắng: A ha ha ha! Ta sẽ nói cho Ace biết.

Nobita: Cảm ơn.

Naruto: Ai da, chán quá, gần đây sư phụ Chúa Cứu Thế không xuất hiện, không biết khi nào nhiệm vụ tiếp theo mới xuất hiện.

Phùng Bảo Bảo: Nhiệm vụ ở đâu?

Pikachu: Pika pika.

Optimus Prime: Có... Có nhiệm vụ sao?

Cát Tiểu Luân: Nhiệm vụ? Có nguy hiểm không?

Tô Đại Cường: Ta chỉ xem phát sóng trực tiếp là được.

...

Conan: Này này, Naruto chỉ là nói thế thôi, không biết khi nào xuất hiện nhiệm vụ, sao các ngươi lại bắt đầu kích động như vậy?

Haibara Ai: Bản chất của con người là tuyên truyền một cách phóng đại

Bao Chửng: Thật ra muốn thấy nhiệm vụ có xuất hiện hay không, rất đơn giản... Chỉ cần nhìn vào thế giới của mình và xem gần đây có thay đổi gì đặc biệt không là được.

Trọng Lâu: Nói đến thay đổi... Gần đây hình như thế giới của chúng ta có hơi hỗn loạn.

Râu Trắng: Ồ? Ở thế giới Tiên Kiếm Kỳ Hiệp 3 à? Nếu nhiệm vụ thật sự xuất hiện thì rất đáng để mong đợi đó.

Ngay sau đó, trong nhóm chat bao lì xì Chư Thiên chợt vang lên một âm thanh thanh thúy.

"Đinh! Nhiệm vụ, nhóm 4 người chém giết tiểu phân đội Vực Sâu. Trong thế giới Tiên Kiếm Kỳ Hiệp 3 xuất hiện bốn người của tiểu phân đội Vực Sâu, tham vọng muốn khống chế toàn thế giới. Nhiệm vụ này giới hạn 4 người tham gia, tổng điểm thưởng 8 vạn điểm tích lũy."

Naruto: Ha ha! Xuất hiện nhiệm vụ, cuối cùng nhiệm vụ lại xuất hiện rồi, hơn nữa, ta vừa mới nói xong thì nó xuất hiện!

Naruto: Ta chắc chắn sẽ tham gia vào nhiệm vụ này, phải không?

Naruto: Hắc hắc, 8 vạn điểm tích lũy!

Râu Trắng: A ha ha ha! Nhiệm vụ của thế giới Tiên Kiếm Kỳ Hiệp 3 chắc chắn sẽ rất thú vị, ta cũng muốn tham gia.

Ngụy Vô Tiện: Còn có ta và Lan Trạm.

Lam Vong Cơ: Ừm.

Naruto: @Sasuke, nhanh đến báo danh.

Sasuke: Ta tới đây.

Hinamori Amu: A a a, Tiện Tiện và Trạm Trạm thể hiện tình cảm, Naruto và Sasuke cũng thế, ai nha, trong không khí hình như có mùi ngọt ngào.

Hinamori Amu: @Na Tra, ngươi và Ngao Bính phải nhanh lên.

Na Tra: Xùy, Ngao Bính và ta chỉ là bạn bè bình thường thôi.

(Trong lòng của Na Tra: Mình có muốn ở cùng Ngao Bính hay không...)

Hinamori Amu: Đúng rồi, còn có @Son Goku, sau khi xem "Bảy viên ngọc rồng", ta cảm thấy ngươi và Vegeta cũng là một đôi không tệ.

Hinamori Amu: Thậm chí, các ngươi còn thân với nhau hơn cả Tiện Tiện và Trạm Trạm, Naruto và Sasuke, Na Tra và Ngao Bính.

Hinamori Amu: Hòa... Hợp! Quá tuyệt vời!

Mặc dù Son Goku cũng không trả lời tin nhắn.

Nhưng Hinamori Amu vẫn không ngừng trò chuyện ríu rít.

Một lúc sau, Diệp Húc mới gửi đến một tin nhắn.

Chúa Cứu Thế: Lại có nhiệm vụ.

Quách Tương: Hì hì, đại ca Chúa Cứu Thế đã xuất hiện rồi, xin chào đại ca Chúa Cứu Thế.

Tô Đại Cường: Xin chào, đại nhân Chúa Cứu Thế.

Đường Tam: Xin chào, đại nhân Chúa Cứu Thế.+ 1.

Esdeath: A, đại nhân Chúa Cứu Thế! Cuối cùng ta đã gặp lại đại nhân Chúa Cứu Thế rồi!

...

Hòa Thân: Sau mấy ngày liên tục có giông bão, ngày hôm qua ta vẫn còn lo lắng về khả năng xảy ra lũ lụt hay không... Hôm nay, trời bỗng quang đãng, còn xuất hiện một cầu vồng lớn nữa.

Hòa Thân: Hóa ra là vì đại nhân Chúa Cứu Thế xuất hiện.

Hòa Thân: Đại nhân Chúa Cứu Thế, ngài thực sự là một vị Thần Tiên Sống cứu khổ cứu nạn chúng sinh, không! Ngài còn hơn cả Thần Tiên Sống muốn cứu khổ cứu nạn.

Nagato: Có giông bão, lũ lụt sao? Có lẽ đây chính là một nỗi đau.

Daigo: Ta đã báo danh tham gia nhiệm vụ.

Shanks: Đại nhân Chúa Cứu Thế, xin hãy nể mặt ta cho ta tham gia nhiệm vụ đi.

Iron Man: Đại nhân Chúa Cứu thế, hãy để ta đập tan tiểu phân đội Vực Sâu ra thành từng mảnh nhỏ đi!

Orochimaru: Hắc hắc, ta cũng báo danh.

Aizen: Còn có ta nữa.

Esdeath: Đại nhân Chúa Cứu Thế, hãy cho ta làm nhiệm vụ cùng với ngài nhé!

...

Chúa Cứu Thế: Quy tắc cũ, những người muốn tham gia nhiệm vụ thì tung xúc xắc!

"Xoạt!"

Trong phút chốc, trên màn hình có vô số viên xúc xắc nhanh chóng xoay tròn.

Một lát sau, những viên xúc xắc này mới vững vàng dừng lại.

Cuối cùng, Naruto và Esdeath là những người đầu tiên ném được "6 điểm", đạt được tư cách tham gia nhiệm vụ.

Esthers: A! Đại nhân Chúa Cứu Thế, cuối cùng ta cũng có thể cùng làm nhiệm vụ với ngài rồi, đại nhân Chúa Cứu Thế!

Râu Trắng: Đáng tiếc.

Quách Tương: Hì hì, không đáng tiếc đâu, cha nuôi, chúng ta vẫn có thể cùng nhau xem phát sóng trực tiếp mà.

Râu Trắng: A ha ha ha! Nói rất đúng!

Cát Tiểu Luân: Vậy thì ta đây sẽ lặng lẽ xem phát sóng trực tiếp.

Tô Đại Cường: Còn có ta nữa.

Trọng Lâu: Mong chờ đại nhân Chúa Cứu Thế, Naruto và Esdeath đến đó quá.

...

Thế giới Tiên Kiếm Kỳ Hiệp 3.

Màn đêm càng ngày càng tĩnh mịch.

Ba người Cảnh Thiên, Hứa Mậu Sơn và Hà Tất bình đứng ở bên bờ sông nhìn bầu trời đêm.

Ngay sau đó, từ phía xa có một loạt sao băng rực rỡ bay ngang qua.

Cả ba người bọn họ phấn khích hét lên: "Wow! Mưa sao băng, có nhiều mưa sao băng quá!"

"Thật đẹp!"

"Đẹp quá!"

Hà Tất Bình vừa khen ngợi vừa không ngừng đứng xoay quanh tại chỗ.

Cảnh Thiên không khỏi thắc mắc: "Ngươi đang làm gì vậy?"

Hà Tất Bình nói: "Cha ta nói rằng khi nhìn thấy mưa sao băng, chỉ cần xoay ba vòng tại chỗ thì ba điều ước sẽ thành hiện thực!"

“Cái đồ quỷ ích kỷ nhà ngươi, không nói sớm điều này cho ta biết!” Cảnh Thiên hét lên.

Sau đó, Cảnh Thiên và Hứa Mậu Sơn cũng nhanh chóng xoay vòng.

Hà Tất Bình nghi ngờ hỏi: "Các ngươi đã xoay ba vòng rồi, tại sao vẫn còn xoay tiếp?"

Cảnh Thiên kêu lên: “Không phải là ngươi nói xoay ba vòng thì có thể có ba điều ước sao?

Nếu ta xoay thêm vài cái nữa thì có thể có thêm vài điều ước nữa rồi!”

“Đúng thế!” Hứa Mậu Sơn nói theo.

Hà Tất Bình không chịu thua kém, cũng xoay vòng theo bọn họ.

Sau một lúc lâu xoay tròn, mấy người họ chỉ cảm thấy đầu váng mắt hoa rồi lần lượt ngã xuống mặt đất.

Chương 525: Cương thi, Đến!

"Xôn xao!"

Có lẽ là việc mấy người bọn họ xoay tròn đã bắt đầu có hiệu quả.

Một luồng ánh sáng đột nhiên bay về phía này, sau đó nó vững vàng rơi vào trong tay của Cảnh Thiên.

Cảnh Thiên chăm chú nhìn, hóa ra đó là một viên ngọc trong suốt.

Hà Tất Bình nghi ngờ hỏi: "Đây là cái gì vậy?"

Cảnh Thiên hưng phấn nói: "Đây chắc chắn là một món quà mà thần tiên ban tặng."

“Ta nghĩ đó là rác do thần tiên ném ra mà thôi.” Hà Tất Bình nói với vẻ ghen tị.

“Thần tiên ném rác ư, cái này cũng là một bảo bối tốt đó!” Cảnh Thiên bất mãn nói.

“Không sai!” Hứa Mậu Sơn kêu lên.

“Ngẩng đầu!”

Đúng lúc này, ở phía xa đột nhiên vang lên tiếng dã thú gầm rú.

Một cơn gió âm u lạnh lẽo rít gào thổi đến khiến cho người ta run sợ.

Ngay sau đó, một cương thi với đôi mắt xanh lục xuất hiện, nó hơi lay động một cái đã đi tới.

Hắn có răng nanh sắc nhọn, móng tay sắc như lưỡi dao, cả người dính đầy vết máu... Nhìn hắn có vẻ vô cùng dữ tợn và đáng sợ.

Cảnh Thiên, Hà Tất Bình và Hứa Mậu Sơn đều hoảng sợ hét lên.

"Cứu mạng!"

"Có quái vật!"

"Cứu mạng!"

Ba người hét lên rồi sợ hãi bỏ chạy.

Cương thi giống như rất thích trò chơi mèo vờn chuột này, càng nhìn thấy dáng vẻ ba người vừa chạy trốn vừa hoảng sợ nó lại càng thích thú.

Nó giương nanh múa vuốt, nhanh chóng đuổi theo.

Cương thi rất mạnh, tốc độ của nó cũng rất nhanh.

Một lát sau, nó đã đuổi kịp ba người bọn họ, nó dùng bộ móng vuốt sắc nhọn bất ngờ vồ lấy Cảnh Thiên.

Hứa Mậu Sơn hét lên: "Buông lão đại của ta ra!"

Vừa nói hắn vừa dùng cơ thể mập mạp của mình, một tay đẩy cương thi ra.

Cảnh Thiên khen ngợi: "Làm tốt lắm!"

"Gầm!"

Thế nhưng, vụ va chạm này hình như đã hoàn toàn chọc giận cương thi.

Nó há mồm rít gào, càng phát ra khí thế làm cho người ta sợ hãi hơn, nó đột nhiên lao về phía ba người họ.

Cả ba người hét lên: "Chạy mau!"

Cứu mạng!"

"Ngươi đâu!"

Cả ba người hoặc là ném ghế tựa, hoặc là đập bể chậu nước, hoặc là dùng gậy gỗ đánh vào cương thi, hoặc núp dưới gầm bàn run bần bật...

Nhưng tất cả hành động này đều không có bất cứ tác dụng nào.

Chỉ khiến cho cửa tiệm càng hỗn loạn mà thôi.

Bọn họ thấy muốn tránh cũng không thể tránh được nữa, vì vậy mấy người lại chạy ra ngoài đường.

Sau khi Hứa Mậu Sơn nhìn thấy một cây cọc gỗ dựng thẳng đứng thì hét lên: “Lão đại, đi nhanh lên, chắc nó sẽ không leo lên được đâu.”

“Được!” Cảnh Thiên đáp lại.

Hà Tất Bình cũng không chút chần chờ, giẫm lên vai Hứa Mậu Sơn rồi leo lên trên cọc gỗ.

Cuối cùng Hứa Mậu Sơn dưới sự giúp đỡ của Hà Tất Bình và Cảnh Thiên đã thành công leo lên cọc gỗ.

Đúng như dự đoán của Hứa Mậu Sơn.

Cương thi ở phía dưới cơ bản sẽ không leo lên cây được, nó chỉ có thể ở dưới cọc gỗ gầm nhẹ nhưng lại không có cách nào chạm vào được mấy người.

Cảnh Thiên lập tức trở nên đắc ý, cười nói: “Tới đây đi, cương thi!

Không phải vừa rồi ngươi đã bắt được ta sao?

Không phải ngươi muốn bắt chúng ta sao?

Đến đi!

Không bắt được chúng ta à?

Hay là không có khả năng đó."

“Không sai, đến bắt chúng ta đi!” Hứa Mậu Sơn nói theo.

“Ha ha ha!” Cảnh Thiên cười phá lên vui sướng.

“Xoạt!”

Đúng lúc bọn họ còn đang dắc ý thì cây cọc gỗ bỗng rung chuyển dữ dội.

Sắc mặt của ba người đều thay đổi.

Cảnh Thiên hét lên: "Này này, đừng rung, đừng rung!"

"Rắc rắc!"

Nhưng, sự thật luôn đi ngược lại với mong muốn.

Ngay sau đó, cây cọc gỗ ngã thẳng xuống, vừa khéo lại đè lên cương thi ở bên dưới.

Cây cọc gỗ vốn có trọng lượng nhất định, cộng với sức nặng của cả ba người, cho nên sức mạnh sinh ra... Có thể hình dung được.

Sau một trận âm thanh nặng nề vang lên, cương thi hoàn toàn im lặng.

Cảnh Thiên đầu tiên là vô cùng cảnh giác nhìn vào cương thi, sau khi xác nhận nó không hề nhúc nhích thì dùng chân đá nó hai phát.

Sau đó, hắn khoanh tay đắc ý nói: “Ngươi lại dám bắt ta, bây giờ đã biết sự lợi hại của ta chưa?

Chỉ tính kế một chút là có thể đánh gục ngươi rồi!”

Hứa Mậu Sơn nói: "Lão đại là giỏi nhất."

Hà Tất Bình bĩu môi nói: "Giỏi cái gì? Rõ ràng chỉ là trùng hợp mà thôi, vừa rồi còn sợ muốn chết."

Cảnh Thiên như thể không hề nghe thấy, hắn vẫn tiếp tục hả hê.

Sau đó, hắn vội vàng lấy ngọc bội từ trong túi ra, không ngừng lau chùi rồi nói: "Còn may không có việc gì, còn may không có việc gì."

"Ngao!"

"Ngao!"

Lúc này, từ nơi xa lại vang lên tiếng gầm rú vô cùng đáng sợ khiến lòng người phát run.

Trước đó Cảnh Thiên còn ưỡn ngực thẳng tắp thì giờ hắn không khỏi rụt cổ lại, nấp ở sau lưng Hứa Mậu Sơn, nói: "Cái... Cái âm thanh gì vậy?"

Như để trả lời cho câu hỏi của Cảnh Thiên...

Phía trước đột nhiên xuất hiện một đám cương thi đang giương nanh múa vuốt, bọn chúng tỏa ra khí thế lạnh như băng.

Hình dáng của chúng nhấp nhô dưới ánh trăng, có vẻ càng làm cho chúng nhìn đáng sợ hơn vài phần.

"Cái gì đó? Tại sao lại có nhiều cương thi như vậy?" Cảnh Thiên kêu to.

Vừa dứt lời, hắn đã chuẩn bị quay người chạy trốn.

Nhưng, rất nhanh, Cảnh Thiên lại phải dừng bước chân.

Bởi vì, trên con phố phía sau cũng có rất nhiều cương thi đang giương nanh múa vuốt.

Bọn họ lại bị bao vây xung quanh.

“Nhiều cương thi quá!” Từ Mao Sơn hét lên.

“Xong rồi, ta vẫn còn chưa kiếm đủ tiền mà.” Hà Tất Bình kêu rên.

“Ta còn chưa lấy vợ nữa.” Hứa Mậu Sơn nói.

Cảnh Thiên buộc mình phải bình tĩnh nói: “Đừng sợ, đừng sợ, chắc chắn sẽ có cách.

Chắc chắn sẽ có cách.

Chúng ta sẽ không có việc gì đâu."

Cương thi không ngừng đi tới, chúng tiếp tục tiến lên phía trước.

"Cộp cộp!"

Bước chân của bọn chúng như giẫm lên trái tim của mấy người, vô cùng đau đớn, khiến cho bọn họ cảm thấy khó thở.

"Xoạt!"

Đúng lúc này, có một bóng đen từ xa phóng tới.

Đáng sợ và mạnh mẽ.

Một người đàn ông cao lớn, cường tráng, quanh người tràn ngập hơi thở mạnh mẽ xuất hiện trước mặt đám người Cảnh Thiên.

Đó chính là Ma Tôn Trọng Lâu.

Trọng Lâu nhìn Cảnh Thiên một cái thật sâu, sau đó hắn nắm chặt tay giơ lên ngưng tụ ra một cây roi dài đỏ như máu.

"Vụt!"

Hắn thản nhiên vung roi lên.

Chiếc roi như quét qua hàng ngàn quân khiến tất cả cương thi phía trước và phía sau đều bị ngã xuống mặt đất, mãi không thể gượng dậy được.

Nguy hiểm... Nháy mắt đã được giải quyết.

Sự thay đổi đột ngột này làm cho Cảnh Thiên, Hà Tất Bình và Hứa Mậu Sơn không kịp phản ứng.

Thật lâu sau, Cảnh Thiên mới nói: "Cảm ơn... Đại hiệp đã ra tay giúp đỡ."

“Cảm ơn, cảm ơn.” Hứa Mậu Sơn cũng nói theo.

“Cảm ơn.” Hà Tất Bình nói.

“Xoạt!”

Vừa dứt lời, từ xa lại có thêm ba bóng người màu trắng bay tới đây.

Bọn họ chính là ba đệ tử của Thục Sơn xuống núi để trừ yêu diệt ma.

Bọn họ nhìn cương thi nằm trên mặt đất, sau khi phát hiện đám người không bị thương tổn thì mới hơi thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng khi bọn họ nhìn thấy rất nhiều ma khí bao phủ quanh Trọng Lâu, trái tim lại nhảy loạn lên.

Ma khí nồng đậm như vậy, trong đời bọn họ cũng rất ít thấy.

Thật sự… Khủng khiếp!

Đứng ở phía trước, sắc mặt Cố Lưu Phương hiện ra vẻ rất khó chịu.

Bởi vì hắn đã từng gặp qua Trọng Lâu!

Đường đường là một thế hệ Ma Tôn, không ngờ lại xuất hiện ở nơi này.

Nếu hắn đột nhiên ra tay, tùy tiện làm bậy ở nơi này... Sẽ không ai có thể ngăn cản được.

"Xoát!"

Trong khi tất cả mọi người đều đang căng thẳng thì không gian xung quanh khẽ dao động.

Ở hiện trường đột nhiên xuất hiện ba bóng người.

Đó chính là Diệp Húc, Esdeath và Naruto.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!