Virtus's Reader
Như Ý Tiểu Lang Quân

Chương 104: CHƯƠNG 103: THĂM DÒ

Chuyện ngày hôm qua, hẳn là nên cảm tạ Lý Thiên Lan, và cả Trịnh đồ tể.

Quan sai là hắn để người ta gọi tới, ngoài ra, hắn không có lộ ra chi tiết nào khác. Bao gồm cả chuyện hắn dùng một đao giết lùi một người mặc áo tơi sau cùng.

Đối với quan phủ, chuyện này cũng không quan trọng, quan trọng là những thân phận người mặc áo tơi kia. Quan hệ hai nước Trần Sở nhiều năm hữu hảo, lúc này trên địa bàn một nước lại xảy ra chuyện sứ thần một nước khác bị ám sát, vô cùng có khả năng sẽ ảnh hưởng đến quan hệ hai nước, đây không phải là chuyện mà bất kỳ bên nào hi vọng nhìn thấy.

Nhưng dù nói thế nào, đều là Trịnh đồ tể cứu được bọn hắn.

Đường Ninh đi tới hàng thịt, chắp tay với hắn, nói ra: "Đa tạ tiền bối xuất thủ cứu giúp."

"Ấy, ta chỉ là một người mổ heo, cũng không phải là tiền bối gì đó đâu." Trịnh đồ tể liên tục khoát tay, nói: "Nếu ngươi thật sự muốn cám ơn ta,vậy thì bồi thường cho ta một cây đao mới, cây đao kia đã cắt thịt khác, không tiện dùng để cắt thịt heo. . ."

"Đương nhiên là được."

Đường Ninh nhẹ gật đầu, nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ tròn vo của Niếp Niếp, sau đó rời khỏi hàng thịt.

Nếu hắn không muốn bị quấy rầy, Đường Ninh cũng sẽ không tiếp tục dây dưa, những cao nhân ở ẩn như thế, bình thường đều không thích bị người quấy rầy.

Đường Yêu Yêu dùng ánh mắt kinh nghi nhìn thoáng qua Trịnh đồ tể, không chỉ Đường Ninh, ngay cả nàng cũng không ngờ được một đồ tể bán thịt bên đường, lại có có thể là võ lâm cao thủ?

Nàng đi đến bên người Đường Ninh, nhỏ giọng hỏi: "Hắn thật sự là võ lâm cao thủ? Nhìn thế nào cũng thấy không giống mà, không phải là hôm qua ngươi bị trúng độc nên sinh ra ảo giác chứ?"

"Ngươi đánh không lại Lý Thiên Lan, Lý Thiên Lan không phải đối thủ của thích khách kia, còn hắn dùng một đao đã chặt đứt một đầu cánh tay của thích khách kia, ngươi nói hắn có phải võ lâm cao thủ hay không?" Ngay cả Đường yêu tinh cũng có thể tự khoe là võ lâm cao thủ, tính như vậy, Trịnh đồ tể hẳn là cao thủ cao thủ cao cao thủ.

Đường Yêu Yêu bất mãn nhìn hắn: "Ai đánh không lại Lý Thiên Lan hả?"

Mặc dù Đường Yêu Yêu và Lý Thiên Lan chưa từng giao thủ, nhưng Đường Ninh đều đã từng thấy hai người bọn họ xuất thủ, trong lòng cũng có thể phán đoán, Đường yêu tinh hẳn là đánh không lại Lý Thiên Lan.

Đường Ninh lắc đầu, nói: "Ta chỉ tùy tiện lấy một thí dụ."

"Vì sao ngươi lấy ví dụ là người khác, làm sao ta lại không đánh lại Lý Thiên Lan, ngươi nói rõ ràng ra cho ta. . ."

Đường Ninh phát hiện mình đã làm một chuyện cực kỳ ngốc, Đường yêu tinh đã không quan tâm Trịnh đồ tể có phải võ lâm cao thủ hay không, nàng chỉ để ý nàng và Lý Thiên Lan ai lợi hại hơn.

Đường Ninh dừng bước lại, nhìn nàng, nói ra: "Nếu không chờ vết thương của nàng ấy lành, hai người các ngươi đấu thử một lần?"

Đường Yêu Yêu nghĩ một chút rồi nói: "Tại sao ta phải nghe ngươi?"

Khi nãy trong lòng Đường Ninh chỉ chắc chắn tám phần, Đường Yêu Yêu không đánh lại Lý Thiên Lan, hiện tại đã biến thành mười phần.

Hắn ngồi bên một chiếc bàn ở cửa hàng điểm tâm của Tam thúc, nhìn lão khất cái kia.

Trong tay lão khất cái có cầm một bầu rượu, nhìn rất tinh xảo, lão ngước cổ, giơ bầu rượu kia lên cao, dùng sức lắc lắc, sau khi lắc ra giọt rượu cuối cùng, mới ném bình rượu qua một bên, sau đó lại lấy từ phía sau ra một hồ lô lớn, cẩn thận từng li từng tí mở ra, dáng vẻ coi như trân bảo.

Hắn chỉ uống một hớp nhỏ, sau đó lại nhanh chóng đậy nắp hồ lô lại, nhắm mắt lại, vẻ mặt vô cùng thỏa mãn.

Cách thật xa, Đường Ninh cũng ngửi thấy hương rượu thổi qua.

Rầm.

Bành Sâm đứng bên cạnh nuốt từng ngụm nước bọt.

Đường Ninh đi đến bên người lão khất cái kia, ngồi xổm xuống, hỏi: "Mấy ngày trước lão nhân gia ngài đi đâu thế, đã lâu không thấy."

Lão khất cái ngước mắt nhìn hắn một chút, nói: "Đi kinh sư một chuyến, "Cam Lộ Bạch" của Linh Châu mặc dù uống ngon, nhưng hương vị "Thiên Nhật Túy" ở kinh sư cũng không tệ lắm, ngẫu nhiên muốn đổi chút khẩu vị. . ."

Đường Ninh lại hỏi: "Lão nhân gia thích uống rượu?"

Lão khất cái ợ một hơi, vẻ mặt mờ mịt nói: "Đương nhiên rồi, trên đời này, chỉ có mỹ nhân và rượu ngon là không thể cô phụ. . . , ta nói cho ngươi biết a, rượu ở kinh sư mặc dù không bằng Linh Châu, nhưng mỹ nhân kinh sư, chậc chậc, đó mới gọi là cực phẩm. . ."

Lão khất cái này có thể thay đổi luân phiên giữa lão tiền bối và lão dâm tặc, Đường Ninh nhìn lão một lúc rồi hỏi: "Lão nhân gia, lão còn có bí tịch muốn bán hay không?"

Lão khất cái nói với hắn: "Lão phu chỉ mang theo mấy quyển kia, đều bị ngươi mua đi, còn bí tịch nào khác nữa?"

"Nhưng. . ." Vừa nói cxong câu trên, lão lại lập tức đổi giọng: "Nếu ngươi có thể trả một trăm lượng bạc, ngược lại lão phu là có thể phá lệ chỉ điểm cho ngươi một chút, ta cho ngươi biết, người trên giang hồ muốn tìm lão phu để nhờ chỉ điểm có rất nhiều, lão phu đều không có đồng ý, nếu không phải gần đây không có tiền mua rượu. . ."

Đường Ninh nhìn lão, hỏi: "Nói như thế, võ công của tiền bối nhất định là rất cao?"

"Cao bình thường thôi." Lão khất cái lại uống một hớp rượu, khoát tay nói: "Thế nào, muốn cân nhắc hay không?"

Đường Yêu Yêu đứng bên cạnh đưa qua một tấm ngân phiếu, nói ra: "Đây là một trăm lượng."

Lão khất cái giật mình, đưa tay nhận lấy tấm ngân phiếu kia, sau khi ngắm nghía một lúc, liền lập tức nhét vào trong ngực, nhìn Đường Yêu Yêu, hỏi: "Tiểu cô nương gần đây luyện võ gặp phải bình cảnh?"

Trên mặt Đường Yêu Yêu hiện ra một tia kinh ngạc, hỏi: "Ta phải làm thế nào mới có thể đột phá?"

Lão khất cái vuốt vuốt đám râu vừa dơ vừa loạn, nói: "Người tập võ gặp phải bình cảnh là chuyện không thể tránh được, chỉ cần ngươi siêng năng luyện tập, sẽ có một ngày có thể đột phá."

Sắc mặt Đường Yêu Yêu lập tức đen lại, nhìn lão khất cái, nói: " Trả lại tiền cho ta!"

Lão khất cái lắc đầu, nói ra: "Không sợ nói cho ngươi biết, mặc kệ là bạc hay là ngân phiếu đã vào tay lão phu, đều là chỉ có vào chứ không có ra."

"Lão có trả hay không?"

"Không trả!"

Đùng!

Đường Yêu Yêu vỗ một chưởng xuống một khối gạch xanh trên góc tường, gạch xanh vỡ vụn thành mấy khối.

Lão khất cái rất cung kính lấy tấm ngân phiếu kia ra, hai tay đưa cho nàng, cười nói: "Chỉ đùa một chút, tiểu cô nương bỏ qua cho, bỏ qua cho. . ."

Đường Yêu Yêu lườm Đường Ninh một cái, nàng xoay người đi tới bàn ngồi xuống, cũng không tiếp tục nhìn lão khất cái này nữa.

Lão khất cái nhìn về phía Đường Ninh, hỏi: "Hay ngươi cho ta mười lượng, ta chỉ điểm cho ngươi một chút nhé?"

Đường Ninh xuất ra một thỏi bạc, nhưng không đưa cho hắn.

Lão khất cái nhìn thỏi bạc trong tay của hắn, nuốt từng ngụm nước bọt, hỏi: "Tiểu huynh đệ gần đây luyện võ gặp được bình cảnh à?"

Đường Ninh đứng lên, không chút do dự xoay người rời đi.

Lão khất cái vội vàng nói: "Chớ đi mà, không cần chỉ điểm, ta giúp ngươi tính mệnh nhé?"

Đường Ninh quay đầu nhìn hắn, "Ngươi còn biết đoán mệnh?"

Lão khất cái cười cười nói: "Xem bói vận thế, xu cát tị hung, hành tẩu giang hồ, không hiểu những thứ này có thể được sao?"

Hắn nhìn Đường Ninh, nghĩ một chút rồi nói: "Ta nhìn ấn đường ngươi tỏa sáng, hồng quang ẩn hiện, đây là có số đào hoa đấy, vận khí tốt là số đào hoa, vận khí không tốt chính là đào hoa kiếp. . . , ai u, ghê gớm, đời này của ngươi, hoa đào phạm hơi nhiều đấy. . ."

Đường Ninh xoay người rời đi, làm người có vợ, cho đến bây giờ, ngay cả nụ hôn đầu tiên mà hắn còn chưa mất đâu, phạm hoa đào cái rắm ấy. . .

Hắn ngồi trở lại bàn, gọi một bát tào phớ, một lồng bánh bao.

Đường Yêu Yêu nhìn hắn, hỏi: "Đây chính là cao thủ tuyệt thế mà ngươi nói?"

Đường Ninh không có cách nào giải thích với nàng, lão khất cái lôi thôi này, dù là hình tượng hay cách làm việc, đều không có một chút phong phạm cao nhân nào, cũng căn bản không biết lão nói câu nào là nói thật, câu nào là nói dối, ngay cả chính hắn cũng hoài nghi, có phải là hắn đã nghĩ sai hay không?

Lần thăm dò này, cuối cùng đều thất bại.

Đường Yêu Yêu phất phất tay, ngoắc ngoắc người sau lưng nói: "Tiểu Nguyệt, tới đây, đứng ở đó làm gì?"

Đường Ninh quay đầu lại, thấy Phương tiểu bàn đứng ở xa, không biết đã đứng ở đó bao lâu rồi, vẫn chậm chạp không đi tới.

Hộ vệ sau lưng nàng, từ hai người tăng đến sáu người.

Sau khi Đường Yêu Yêu gọi nàng, nàng mới chậm rãi đi tới, đi đến bên người Đường Ninh, xụt xịt nói: "Thật xin lỗi, đều là muội không tốt, muội. . ."

"Không trách muội không trách muội, nhanh ngồi đi." Đường Ninh vuốt vuốt đầu của nàng, quay đầu nói ra: "Tam thúc, lại thêm năm lồng bánh bao."

"Muội, muội không ăn." Phương tiểu bàn nhìn hắn, lắc đầu nói: "Muội chỉ có thể đi ra ngoài một lúc, lập tức phải đi về."

Nàng nhìn Đường Ninh cùng Đường Yêu Yêu một chút, phất phất tay, nói ra: "Muội đi đây. . ."

Đường Ninh và Đường Yêu Yêu đi trở về, khi đi ngang qua Phương phủ, hai người nhìn thấy một bóng người từ trước cửa Phương phủ chạy qua.

Nàng chạy rất chậm, cũng rất vất vả, giống như sau một khắc sẽ dừng lại.

Nhưng từ đầu đến cuối nàng vẫn không hề dừng lại.

Nàng cứ chạy vòng quanh Phương phủ như vậy, gian nan chạy, một vòng, hai vòng, ba vòng. . .

----------------------------------------

Người dịch: Thờisênh239

Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!