Trong nhã các, trước cửa sổ.
Lý Thiên Lan ngồi đối diện Đường Ninh, nàng đã nhìn hắn hồi lâu.
Thua người không thua trận, Đường Ninh cũng ngẩng đầu lên nhìn lại nàng.
Sau một lát, cuối cùng Lý Thiên Lan không nhịn được đành lên tiếng hỏi: "Rốt cuộc là ngươi muốn làm gì?"
Khi nãy hắn viết mười bài thi từ, nàng cũng ngồi nhìn hắn viết mười bài, khi viết bài thứ nhất, nàng cảm thấy thi danh của hắn quả nhiên danh bất hư truyền, khi hắn viết tiếp bài thứ hai, nàng cảm thấy thi tài của hắn còn muốn lợi hại hơn so với lời đồn đại, khi hắn viết đến bài thứ ba, nàng cho rằng hắn là người biết làm thơ nhất trong những người nàng biết.
Đến khi hắn viết bài thứ mười, nàng nghĩ rằng hắn điên rồi.
Lộ liễu đưa ra ngoài mười bài thi từ tuyệt hảo như vậy, không giống tác phong của một người thường xuyên treo hai chữ "Hiểu sơ" trên cửa miệng.
"Vừa tới kinh sư, lộ phí đã sắp tiêu hết, dùng phương pháp này kiếm chút lộ phí." Đường Ninh nhìn nàng, giải thích nói: "Viết thêm mấy bài, đảm bảo."
Lý Thiên Lan nhìn hắn, hỏi: "Ngươi cảm thấy ta sẽ tin?"
Đường Ninh đưa tay chỉ ra ngoài cửa sổ, chỉ tới hướng một nhã các khác, nói: "Ta và Đường gia ở kinh sư có huyết hải thâm cừu, trong đó là Nhị thiếu gia của Đường gia, tên không biết xấu hổ kia mua mười bài thơ, muốn lấy được hạng nhất tối nay, ta không muốn nhìn thấy hắn đắc ý, nên dùng những thi từ này để đập chết hắn, chỉ đơn giản vậy thôi."
Lý Thiên Lan nhìn hắn một hồi lâu, sau đó mới nói: "Nếu là lộ phí của ngươi không đủ thì nói cho ta biết, ta cho ngươi, ngươi làm như thế, không phải hành vi của người quân tử."
Nam tử hán đại trượng phu, gặp phải chuyện khó khăn, tự nhiên là phải tự mình vượt khó tiến lên, tự mình giải quyết vấn đề chứ.
Nếu như ngay cả tiền sinh hoạt mà hắn còn cần nữ nhân cho, vậy hắn thành cái gì?
Từ xưa đến nay, Nguyên Tiêu luôn là một ngày lễ vô cùng quan trọng, thi từ nói về Nguyên Tiêu cũng có vô số, cho dù những cổ nhân như Tô Thức, Tần Quan, Tân Khí Tật, Âu Dương Tu tồn tại ở thế giới này nên không thể sao chép, nhưng vẫn còn có một nửa Đại Đường bị thiếu, Thanh Chiếu cô nương còn chưa từng xuất hiện, Đại Minh quốc phúc 300 năm, có bao nhiêu thi từ có thể chép?
Thôi Dịch Thôi ngự sử, xin lỗi, Thanh Chiếu cô nương, xin lỗi, Thục Chân muội tử, xin lỗi, Đông Dương đại học sĩ, xin lỗi. . .
Viết ra các tác phẩm của từng thi nhân ở các triều đại mang phong cách khác nhau, nói làm nhục văn nhã còn là nhẹ, đây chính là nhân cách phân liệt thành mười người, nói thông tục dễ hiểu hơn chính là bệnh tâm thần.
Nhưng nếu đã quyết định muốn làm, vậy thì phải làm đến mức không có ột chút sơ hở nào.
Lý Thiên Lan nhìn hắn một chút, không tiếp tục hỏi nữa, ánh mắt nhìn tới vào nhã mà khi nãy hắn chỉ.
. . .
Thiên Nhiên Cư, trong phòng khách chính trên đài cao.
Một lão giả tóc trắng nhấp một ngụm trà, hỏi: "Còn có thơ đưa lên sao?"
"Không có." Lão giả ảo xanh nhìn chung quanh một chút, nói ra: "Thời gian cũng không còn nhiều lắm, không bằng cứ quyết định ra mười bài này, mời Tô Mị cô nương ra đi."
"Ta cũng đang có ý này." Lão giả tóc trắng nhẹ gật đầu, vừa mới đứng dậy, nhưng lúc này lại có một người chạy lên đài cao, đặt một chồng giấy lên trên bàn trước mặt hắn.
"Hiện tại mới lấy ra, vừa rồi đi làm cái gì?" Lão giả tóc trắng nhìn hắn, cau mày nói: "Thi hội hôm nay không thu tác phẩm nữa, ngươi đem đi đi."
Tiêu Phúc nghĩ một chút rồi nói với lão giả kia: "Vậy ta trở về nói cho Tiêu tiểu công gia, thi hội hôm nay không thu tác phẩm mới nữa."
Lão giả tóc trắng kia nghe thế thì run lên, lập tức nhìn về phía Tiêu Phúc, mím môi một cái, nói: "Thi hội Nguyên Tiêu một năm mới có một lần, cơ hội không nhiều, hôm nay lão phu sẽ phá lệ một lần."
Tiêu Giác Tiêu tiểu công gia là người lão không chọc nổi, trong lòng của lão thậm chí còn đang nghĩ chỉ cần mấy bài thi từ này không quá kém, lão sẽ cho hắn chút mặt mũi, để bài đó lọt vào top 10, tránh cho sau này Tiêu tiểu công gia đến tìm lão gây phiền phức.
Hắn cúi đầu nhìn thoáng qua, sắc mặt thoáng đổi, lại một lần nữa ngồi xuống, quay sang nhìn mấy người bên cạnh một chút, nói: "Các ông cũng đến xem. . ."
" Đồng hồ ơi đừng thôi thúc nữa!Kinh thành đà bốn cửa mở rồi. Sáng trăng ai nỡ lặng ngồi? Đèn giăng xứ xứ vui chơi ai từ??" Một lão giả vuốt vuốt sợi râu, nói ra: "Không sai, đây là bài tuyệt cú thứ nhất mà hôm nay thấy, chỉ mấy câu đã miêu tả được cảnh náo nhiệt của đêm Nguyên Tiêu ở kinh sư, Tiêu tiểu công gia mua. . . , viết bài thơ này cũng không tệ lắm."
" Thôi Dịch ở thời nhà Đường có 《 Thượng Nguyên Dạ 》 là tác phẩm có một không hai, cùng là thất tuyệt, nhưng bài thơ này còn muốn hơn một bậc."
"Ông cũng nghĩ đến chuyện này đi, nếu đặt bài này cùng một chỗ, lão phu còn tưởng rằng là《 Thượng Nguyên Dạ 》 của Thôi Dịch đấy. . ."
"Nói như thế, thơ này lọt vào mười bài hay?"
"Nên vào."
"Có thể xếp ở vị trí đứng đầ mười bài."
Lão giả tóc trắng nhẹ gật đầu, nói ra: "Nếu bài thơ này lọt vào, thì trong mười bài kia phải loại bỏ một bài. . ."
Lão nghĩ một chút rồi nói: "Một bài 《 Nguyên Nhật 》cuối cùng của Đường Chiêu, xếp ở vị trí cuối trong top 10, lấy bài 《 Thượng Nguyên Dạ 》này thay bài《 Nguyên Nhật 》của hắn, mọi người có ý kiến gì không?"
Đám người đều lắc đầu biểu thị không có ý kiến gì.
Lão giả áo xanh nhìn tới một nhã các nào đó, cũng lên tiếng đồng ý: "Đúng là nên như vậy."
"Vậy. . ." Lão giả tóc trắng đưa bài thơ kia tới, đang muốn nói chuyện, vẻ mặt khẽ giật mình, nhìn xuống tay của mình, kinh ngạc nói: "Còn có?"
Hắn nhìn xem một bài từ viết trên tờ thứ hai, vẻ mặt sửng sốt.
Giống như ý thức được cái gì, hắn đặt tờ thứ hai sang một bên, nhìn tới tờ thứ ba.
Sau đó là tờ thứ tư.
Tờ thứ năm.
. . .
Tờ thứ mười.
Vừa vặn mười bài.
Sau khi lấy lại tinh thần, lão đỡ bàn ngồi xuống, ánh mắt không khỏi nhìn phía nhã các nào đó trên lầu.
Trong các, Tiêu Giác nhìn Tiêu Phúc từ bên ngoài đi tới, hỏi: "Ngươi đi ra ngoài làm cái gì đấy?"
Tiêu Phúc lập tức nói: "Bẩm tiểu công gia, tiểu nhân giúp Đường công tử nộp mấy bài thơ."
Tiêu Giác kinh ngạc nhìn về phía Đường Ninh, hỏi: "Ngươi cũng cảm thấy hứng thú với phần thưởng lần này của Thiên Nhiên Cư?"
Nói nhảm, trên đời này có ai mà không hứng thú với tiền, hắn cũng không phải Đường Yêu Yêu, có một người cha có tiền như vậy, cũng không phải Tiêu Giác có gia tài bạc triệu, không lo ăn uống.
Hắn nhìn về phía Tiêu Giác, hỏi: "Nếu như có thể đoạt được khôi thủ, bọn hắn cho bao nhiêu tiền?"
"Bao nhiêu tiền?" Tiêu Giác kinh ngạc nhìn hắn một chút, nói ra: "Hình như là một ngàn lượng đi."
Thiên Nhiên Cư sẽ thưởng cho khôi thủ thi hội một ngàn lượng bạc, chủ yếu là nhằm vào những học sinh có gia cảnh bần hàn kia, con em thế gia giống Đường Chiêu kia, cũng chỉ coi trọng cơ hội ngồi chung với Tô Mị thôi.
Thiên Nhiên Cư đặt chân ở kinh sư nhiều năm như vậy, mạng lưới quan hệ cực kỳ phức tạp, có thể có quan hệ với chưởng quỹ Tô Mị của Thiên Nhiên Cư, cũng không phải chỉ ngàn lượng, vạn lượng còn có thể cân nhắc.
"Một ngàn lượng?"
Đường Ninh vốn cho rằng có thể khiến Tiêu Giác và rất nhiều con em nhà giàu có bối cảnh thâm hậu ở kinh sư động tâm, phần thưởng kiểu gì cũng phải một vạn lượng chứ, không nghĩ tới chỉ có một ngàn lượng, chênh lệch so với hắn dự đoán thực sự quá lớn.
Hắn đánh giá thấp sự hẹp hòi của Thiên Nhiên Cư, cũng coi trọng những tử đệ thế gia ở kinh sư này.
Nhưng lúc đầu hắn cũng không nghĩ đến cái gọi là khen thưởng.
Thịt muỗi cũng là thịt, huống hồ một ngàn lượng đối với hắn cũng là một khoản tiền lớn.
Một nhã các khác.
Thanh niên tên là Đường Chiêu nhíu mày, hỏi: "Chỉ còn hai bài thôi?"
Lưu Lý có chút lúng túng nói ra: "Vốn là ba bài, nhưng tới thời khắc sống còn, Tiêu tiểu công gia cũng đưa đi một bài, những người kia hẳn là không muốn khiến hắt mất mặt, thế nên mới cho hắn lọt vào top. . ."
Hắn nói xong lại khẽ cười rồi tiếp tục: "Huống chi, những người trúng tuyển kia, ta cũng mua được hơn nửa, đến lúc đó nếu Tô Mị cô nương tuyển bọn hắn, bọn hắn cũng sẽ nhường cơ hội cho chúng ta."
Đường Chiêu nghe vậy, sắc mặt mới khá hơn.
Trên đài cao, sắc mặt mấy vị bình phán lại vô cùng phức tạp.
Lão giả tóc trắng mấp máy đôi môi khô khốc, hỏi: "Làm sao bây giờ?"
Một người bên cạnh lão cười khổ nói: "Không biết."
Lúc đầu mấy người rõ ràng đã chọn xong mười tác phẩm cuối cùng.
Nhưng tới thời khắc sống còn, Tiêu tiểu công gia lại đưa tới mười bài, mặc dù đều không kí tên, nhưng từ trong phòng Tiêu tiểu công gia đưa ra tới, sẽ là những người khác sao?
Mười bài này, tất cả đều là thi từ về thượng nguyên, mỗi một bài đều có tiêu chuẩn cực cao, khiến mấy người không biết bỏ bài nào.
Thơ có điền viên, có biên tái, từ có hào phóng, có uyển chuyển hàm xúc, có nam nhi chí khí, lại có nữ tử khuê tình, có đơn thuần tả cảnh, cũng có đã tả cảnh lại trữ tình, có dõng dạc miêu tả thịnh cảnh đêm thượng nguyên, tán tụng non sông tốt đẹp, cũng có lẻ loi một mình bi thương thê thảm, thổ lộ tưởng niệm đối với vong phu.
Tiêu tiểu công gia đi biên quan lúc nào thế?
Từ lúc nào hắn có trượng phu đã chết?
Cho dù là nói bừa, cũng không thể như thế đâu. .
Bọn hắn cứ nghĩ rằng Nhị thiếu gia Đường gia kia đã đủ không biết xấu hổ rồi, không nghĩ tới Tiêu tiểu công gia vừa ra, vị Nhị thiếu gia Đường gia kia ngay cả tư cách xách giày cho hắn cũng không xứng.
Hắn đâu chỉ vô sỉ, đây phải nói là cực kỳ vô sỉ!
----------------------------------------
Người dịch: Thờisênh239
Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com