Không biết tên vị tài tử đã viết ra mười bài thi từ tuyệt hảo, lóe mù mắt đám người, độc chiếm khôi thủ.
Thi hội đã tan, nhưng biểu diễn vẫn còn tiếp tục, loại náo nhiệt này sẽ tiếp tục đến bình minh ngày thứ hai mới có thể kết thúc.
Thiên Nhiên Cư, trong đình lầu một, đám người còn tụ tập tại dưới tường dán những thi từ kia.
Có người quay đầu nhìn một gian phòng nào đó trên lầu, trên mặt lộ ra vẻ nghi hoặc, khó hiểu nói: "Thế mà lại không phải Tiêu tiểu công gia, người đứng bên cạnh hắn là ai, vì sao trước kia chưa bao giờ thấy qua?"
Một người bên cạnh hắn lắc đầu, nói: "Không giống như là đệ tử đại gia ở kinh sư, những thi từ kia của hắn mua được từ nơi nào?"
Trong đám người, có người không nhịn được nói: "Mười bài thi từ này, bài nào cũng có thể truyền thế, người có thể viết ra thi từ như thế, làm sao có thể đổi thành tiền tài, mà dù thật sự có, thì sao có thể đồng thời xuất hiện mười vị?"
Có người không phục nói: "Ý của ngươi, đây là chính hắn viết, như thế lại càng khó tin, mười bài này, mỗi một bài đều có phong cách khác lạ, tuyệt đối không phải một người có thể viết ra!"
"Đó là bởi vì các ngươi không biết hắn là ai." Một bóng người từ trong đám người đứng ra, lắc đầu nói ra: "Hắn làm loại chuyện này, cũng không phải lần đầu tiên."
Đám người nhìn về phía người vừa lên tiếng, kinh ngạc nói: "Tử Lâu huynh hẳn là quen biết người kia?"
Tăng Tử Lâu nhìn tới gian phòng nào đó, gật đầu nói: "Hắn chính là Đường Ninh -giải nguyên Linh Châu, người được bệ hạ viết thánh chỉ ngợi khen, trong cùng một ngày viết xuống " Nát thịt xương tan nào có sợ. Chỉ mong thanh bạch tiếng còn ghi " cùng " Áo lụa mới thêu thùa. Giá cô vàng lượn đùa "."
"Cái gì, hắn chính là Đường Ninh?"
"Nhưng... Nhưng ngày đó hắn chỉ viết hai bài, mười bài hôm nay------ làm sao có thể có người như vậy?"
"Các ngươi không hiểu rõ hắn." Tăng Tử Lâu lắc đầu, nói ra: "Ta đoán ngày đó hắn chỉ viết hai bài, sợ là bởi vì trong thi châu, chỉ yêu cầu viết hai bài đi. . ."
Hắn làm thơ có thể không ngừng thay đổi phong cách giữa hào phóng và uyển ước, những vế đối thiên cổ mà hắn cũng có thể giống như ăn cơm uống nước há miệng đã đối ra mấy vế dưới, khi thì chinh chiến sa trường lúc lại quy ẩn điền viên, có khi mang theo vợ và có cả trượng phu đã chết, chẳng phải khiến người ta khó mà tiếp nhận.
Đêm Thượng Nguyên tổ chức ở Thiên Nhiên Cư, không chỉ có thi hội, còn có biểu diễn.
Tăng Tử Lâu đến từ Linh Châu đang thao thao bất tuyệt kể về Đường giải nguyên, Tiêu Giác đã ra khỏi phòng, một người chiếm một cái bàn, n hứng thú nhìn vũ đạo trên đài.
Một bóng người từ bên cạnh đi tới, khi đến gần mới chắp tay với hắn, cười nói: "Tiêu tiểu công gia."
"Hóa ra là Đường nhị thiếu." Tiêu Giác liếc hắn, thuận miệng hỏi: "Tìm ta có việc?"
Đường Chiêu cười cười, hỏi: "Tiêu tiểu công gia rất quen thuộc với khôi thủ thi hội tối nay sao?"
Tiêu Giác nhìn hắn một cái, nói: "Ngươi nói Đường huynh hả, hôm qua ta mới quen, làm sao, không phải ngươi trách hắn đoạt danh tiếng của ngươi, muốn trả thù hắn chứ?"
Đường Chiêu không trả lời vấn đề này, nhìn Tiêu Giác rồi nói: "Vì tốt cho Tiêu tiểu công gia, còn xin tiểu công gia cách xa hắn một chút."
Tiêu Giác nheo mắt lại nhìn hắn, hỏi: "Đường Chiêu, ngươi có ý tứ gì?"
"Tiêu tiểu công gia biết ta là có ý gì." Đường Chiêu cười cười, nói ra: "Thuận tiện nói một câu, đây cũng là ý tứ Đường gia chúng ta."
"Đường gia. . ." Tiêu Giác nhìn hắn, sắc mặt có chút quái dị.
Đường Ninh chỉ là một học sinh từ nơi khác vào kinh đi thi, có quan hệ gì tới Đường gia ở kinh sư, hơn nữa nhìn dáng vẻ của Đường Chiêu, Đường Ninh và Đường gia, dường như là có thù oán gì?
Nhưng hắn cũng chỉ kinh ngạc một chút.
Đường Chiêu chưa từng trải nghiệm thống khổ trong những năm này như hắn.
Đường Chiêu cũng không biết làm một cử nhân hữu danh vô thực là cảm thụ gì.
Đường Chiêu càng không biết, đi dạo thanh lâu gọi mười cô nương lại chỉ có thể để các nàng cho muỗi đốt là cảm thụ gì.
Đường Chiêu không biết, Đường Ninh biết, Đường Ninh không chỉ biết, mà còn là hi vọng duy nhất cứu hắn thoát ly khổ hải.
Hiện tại lại có người muốn chặt đứt hy vọng duy nhất của hắn.
Nhị thiếu gia Đường gia cái gì, Đường gia cái gì, tất cả kẻ nào cản ở trước mặt hắn, cho dù là Thiên Hoàng lão tử, hắn cũng sẽ tiêu diệt!
Đường Chiêu nhìn Tiêu Giác, mỉm cười nói: "Chuyện này, còn xin Tiêu tiểu công gia nể mặt."
Tiêu Giác là đệ tử đại gia, hắn biết cái gì là lựa chọn chính xác, cũng biết một bằng hữu mới vừa quen so sánh cùng Đường gia, cái nào quan trọng.
"Mặt mũi của ngươi?" Tiêu Giác đứng người, mỉm cười nhìn hắn, hỏi: "Ngươi nghĩ mình là ai?"
Nụ cười trên mặt Đường Chiêu dần dần cứng đờ.
Hắn nhìn Tiêu Giác, vẻ mặt dần biến thành âm trầm, nhưng nhiều hơn chính là không hiểu, và khó có thể tin.
Hắn đã nói rất rõ ràng, vậy mà Tiêu Giác lại thật sự vì một bằng hữu mới vừa quen một ngày mà muốn trở mặt cùng hắn, muốn trở mặt cùng Đường gia?
Tiêu Giác không kiên nhẫn phất phất tay, nói: "Không có chuyện gì thì cách xa ta một chút, đừng quấy rầy ta xem vũ đạo."
"Tốt, rất tốt. . ." Đường Chiêu nhìn hắn một chút, từ trong hàm răng nhả ra mấy chữ, quay người rời đi.
Tiêu Giác nhìn bóng lưng hắn rời đi, trên mặt lại lần nữa hiện ra vẻ nghi hoặc, lẩm bẩm nói: "Hắn và Đường gia, rốt cuộc là quan hệ như thế nào?"
Cứ suy tư một hồi, ánh mắt của hắn mới nhìn tới trên lầu, "Đã sắp một canh giờ rồi, làm cái gì mà lâu như vậy. . ."
Giống như hắn, trong sảnh còn có rất nhiều người thỉnh thoảng đều đưa mắt nhìn tới cửa gian phòng nơi nào đó trên lầu hai.
"Tên kia và Tô cô nương ở bên trong làm gì chứ?"
Đùng!
Đường Ninh nếm một mảnh gỗ thật mỏng lên bàn, mỉm cười với Tô Mị, nói ra: "Hồ!"
Tô Mị đã sớm không còn hình tượng thục nữ vừa rồi, chân bắt chéo, nghi ngờ nhìn hắn hỏi: "Làm sao ngươi hồ suốt thế, có phải ngươi vụng trộm giấu bài rồi hay không?"
Đường Ninh đứng lên, đưa ống tay áo lật qua để nàng nhìn, nói ra: "Thua không nổi thì đừng chơi, dù sao thời gian cũng sắp hết. . ."
Tô Mị đập bàn một cái, nói ra: "Lại chơi ba ván!"
Đường Ninh ngồi xuống, lên tiếng nhắc nhở: "Trước tiên ngươi cứ dán một mẩu giấy rồi lại nói."
Trên trán Tô Mị đã dán không ít giấy, nàng nhìn Đường Ninh còn chưa bị dán mảnh nào, lập tức mềm mại nói: "Người ta đã dán nhiều như vậy rồi, ngươi tha cho người ta một lần đi. . ."
Nếu vừa rồi nàng nũng nịu như thế, có lẽ Đường Ninh sẽ nhịn không được, nhưng bây giờ trên trán nàng đã bị giấy dán che kín mặt, còn mị hoặc gì nữa, Đường Ninh nhìn nàng, lắc đầu, nói: "Có chơi có chịu. . ."
Tô Mị thở sâu, lại một lần nữa dán lên một tờ, cắn răng nói: "Bắt đầu!"
Một canh giờ nếu không có chuyện gì làm, chơi mạt chược là một phương pháp tốt để giết thời gian.
Đây là mạt chược dành cho hai người mà hắn làm trong lúc nhàm chán trên đường đi thi, so với mạt chược ở hậu thế thì lớn hơn một chút, nhìn giống như lá bài, trên đường nhàm chán chơi cùng lão khất cái để giết thời gian.
Vị Tô cô nương này cũng cực kì thông minh, rất nhanh đã học xong.
Ba ván cuối cùng, Tô Mị thua liền hai ván.
Đến một ván cuối, nàng vô cùng cẩn thận, rút ra một lá bài, nhìn Đường Ninh một chút, cẩn thận buông xuống đi, "Nam phong."
"Đụng."
Đường Ninh đưa thu lấy nam phong của nàng, tiện tay đánh ra một tấm, "Lục vạn."
"Ha ha!" Tô Mị từ trên ghế nhảy dựng lên, không để ý dáng vẻ cười to nói: "Đang chờ lục vạn của ngươi đấy, hồ!"
Tô Mị một tay chống nạnh, nhìn hắn nói ra: "Đến lượt ngươi dán!"
Đường Ninh lấy một tờ giấy dán lên trên trán, khi hắn đứng lên, lại lấy tờ giấy xuống, nói: "Đã hết giờ rồi, Tô cô nương, hữu duyên gặp lại."
Hắn chắp tay với Tô Mị, quay người ra khỏi phòng.
Tô Mị nhìn hắn đi ra ngoài, đưa tay lấy mấy tờ giấy trên mặt xuống, ngồi trên ghế, khóe miệng khẽ câu lên.
Một bóng người từ ngoài cửa đi vào, nói: "Cô nương, còn có tin tức mấy châu cần ngài xem qua, Đoan Vương mời cũng phải mau chóng đáp lời. . ."
Nụ cười trên mặt Tô Mị ngưng lại, trên mặt hiện ra một tia mệt mỏi và chán ghét ẩn rất sâu, vuốt vuốt mi tâm, nhắm mắt lại, nói ra: "Để xuống đi, lát nữa ta sẽ xem."
Lão ẩu kia nhìn nàng một chút, rồi lại mở miệng nói: "Người này. . ."
"Khá thú vị." Tô Mị mở to mắt, nói ra: "Rất lâu rồi không gặp được người thú vị như thế."
. . .
Khi Đường Ninh đi xuống lầu, lượng người trong sảnh rõ ràng đã ít đi rất nhiều.
Gần như tất cả ánh mắt của mọi người đều tụ tập ở trên người hắn.
Tiêu Giác đứng dậy đi tới, đang muốn mở miệng, lại giống như phát hiện cái gì, ánh mắt nhìn về phía vạt áo bị rách của Đường Ninh.
Hắn giật mình một cái, trên mặt lộ ra vẻ hâm mộ.
----------------------------------------
Người dịch: Thờisênh239
Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com