Từ khi tiễn Tô Mị về, Đường Ninh phát hiện ánh mắt các cô nương ở Hồng Tụ các nhìn hắn rõ ràng không giống với lúc trước.
Không chỉ là ánh mắt không giống với lúc trước, hành vi cũng không giống với lúc trước.
Đường Ninh chỉ định ngồi nghe từ khúc một lúc, thế mà lập tức đã có mấy người vây quanh.
"Công tử có khát không, ta pha trà cho ngươi." Đây là lời Sở Sở.
"Công tử có mệt không, ta xoa bóp vai cho ngươi." Đây là Oanh Oanh.
"Công tử, ta đấm bóp chân cho ngươi nhé. . ." Đây là Tĩnh Tĩnh.
. . .
Các cô nương không cướp được vị trí pha trà nắn vai đấm chân, vẻ mặt thất vọng và tiếc nuối lùi lại.
"Không cần, không cần, ta không mệt, cũng không khát. . ." Đường Ninh vội vàng cự tuyệt, hắn còn chưa nói xong, trên vai và trên đùi đã xuất hiện thêm hai đôi tay mềm mại không xương.
Oanh Oanh vừa nắn bóp vai cho hắn, vừa dặn dò: "Công tử cũng phải cẩn thận, Tô Mị kia đúng như là tên của nàng ta, là một hồ mị tử, chỉ biết câu dẫn nam nhân khắp nơi, công tử tuyệt đối không nên bị nàng ta mê hoặc."
Đường Ninh nhẹ gật đầu, nói ra: "Yên tâm đi, ta sẽ không bị mê hoặc đâu."
Lo lắng của các nàng hoàn toàn là dư thừa, ở trước mặt hắn, Tô Mị đã hoàn toàn từ bỏ hào quang nữ thần, để khôi phục lại bản tính vốn có, thế nên nàng căn bản không thể mê hoặc được hắn.
Nhưng nhớ tới dáng vẻ nàng bắt chéo chân rung rung rồi sờ bài, rồi lại nghĩ tới dáng vẻ nàng ấy ở trước mặt người khác thì giả bộ ôn nhu kiều mị, sợ là cũng rất vất vả.
Bản tính một người kiềm chế càng lâu, sẽ càng cần đường tắt để phát tiết, cho nên có rất nhiều người bề ngoài ngăn nắp xinh đẹp, đến khi người đó ở một mình, sẽ có một dáng vẻ hoàn toàn khác khi ở trước mặt người khác.
Tô Mị đại khái chính là loại người này, kỳ quái là, phương thức để nàng giải quyết lại là đánh bài, mà lại là đánh bài cùng hắn, Đường Ninh không nghĩ ra, ngoại trừ dáng dấp đẹp mắt, học rộng tài cao, cần cù dũng cảm, thành thục ổn trọng, hài hước khôi hài thì hắn còn có ưu điểm gì đâu.
Không biết Tô Mị coi trọng điểm nào ở hắn đây?
Tiêu Giác ngồi ở phía xa, ánh mắt nhìn qua một hướng khác, nhìn thấy Đường Ninh như mặt trời được hằng hà sa số hành tinh vây quanh, hắn nhịn không được quay sang hỏi Bành Sâm nói: "Luận về hình dạng, luận về gia thế, luận cả về khí chất. . . , ta có chỗ nào không bằng hắn?"
Bành Sâm quay sang nhìn hắn không nói gì, sau đó ánh mắt nhìn xuống.
. . .
Đêm Nguyên Tiêu đã qua, gần đây chuyện lớn nhất ở kinh sư, chính là đến đầu tháng ba sẽ diễn ra thi tỉnh.
Dựa theo lời của Lý Thiên Lan, kỳ thật hắn không cần dùng quá nhiều thời gian để chuẩn bị.
Dù sao mặc dù sách luận của hắn chưa đạt tới mức cẩm tú văn chương, nhưng cũng sẽ không mất điểm, đến loại trình độ này, nếu muốn tăng lên nữa là rất khó, trong một tháng ngắn ngủi không thể có biến hóa về chất được.
Nhưng mặc dù ngoài miệng Lý cô nương nói như vậy, ngày thứ hai vẫn cứ tới đúng giờ, nàng ăn điểm tâm ở Hồng Tụ các, sau đó sẽ giúp hắn sửa sách luận, tới giữa trưa mới rời khỏi.
Ăn cơm trưa xong, Đường Ninh đi lại trong hậu viện một lúc để tiêu cơm, sau đó chuẩn bị trở về phòng nghỉ ngơi một lát, vừa mới đi vào cửa sau, hắn đã thấy một thiếu niên từ trước cửa đi tới.
Thiếu niên kia nhìn thấy hắn, nhanh chân chạy tới, phẫn nộ nói: "Hôm qua ngươi lừa ta!"
Đường Ninh hỏi hắn: "Ta lừa ngươi cái gì?"
"Hôm qua ta đã dặn ngươi chớ đi. . ."
"Nhưng ta không đồng ý mà. . ."
Thiếu niên giật mình, hỏi Đường Ninh: "Ta là hoàng tử, vì sao ngươi không đồng ý?"
"Hoàng tử cũng phải nói đạo lý." Đường Ninh nhìn thiếu niên mập mạp ngốc ngốc này, nói ra: "Hoàng tử cũng không phải cường đạo, mời người làm việc, cũng phải hỏi xem người khác có đồng ý hay không chứ."
Thiếu niên nghĩ một lúc, cảm thấy hắn nói có đạo lý, trước kia phụ hoàng cũng dạy bảo hắn như thế, nhưng ngoại trừ phụ hoàng, từ xưa tới nay chưa từng có ai đã nói với hắn những lời này, hoạn quan và cung nữ trong cung kia đều là hắn nói cái gì thì bọn hắn thì làm cái đó.
Nhưng những chuyện này không quan trọng, hắn ngẩng đầu nhìn Đường Ninh, hỏi: "Ta nghe Phương Tân Đồng nói, ngươi làm cho Phương Tân Nguyệt rất nhiều món ăn ngon, bản vương lệnh cho ngươi. . . , không đúng, bản vương xin ngươi. . ."
Hắn gãi gãi đầu, nói ra: "Tóm lại, ngươi cũng phải làm cho bản vương ăn."
Đường Ninh nhìn xem hắn, lắc đầu nói: "Thế nhưng ta không biết làm đồ ăn. . ."
Thiếu niên nghe vậy thì giật mình, nói: "Thế nhưng Phương Tân Đồng nói. . ."
"Phương Tân Đồng nói thì ngươi liền tin?"
". . ."
Thiếu niên rối rắm nhăn nhó như đang không nghĩ ra, ánh mắt Đường Ninh lại nhìn về phía Phương Hồng đứng sau lưng thiếu niên, hỏi: "Sao Phương đại nhân lại tới đây?"
"Đưa Nhuận Vương hồi cung." Phương Hồng nhìn hắn, nói ra: "Hắn biết ngươi ở Hồng Tụ các, nhất định phải đến nhìn xem."
Đường Ninh nhẹ gật đầu, thuận miệng hỏi: " Thân thể Thục phi nương nương đã khá hơn chưa?"
Phương Hồng lắc đầu, nói ra: "Người trong cung tới nói, bệnh tình của Thục phi lại nghiêm trọng hơn một chút."
Đường Ninh hơi kinh ngạc, hôm qua Phương Hồng nói tới chuyện này, vẫn chỉ thuận miệng nhấc lên, hiện tại xem ra, tình huống có vẻ cũng không lạc quan.
Khó trách nhìn Phương Hồng không vui, Phương thục phi là thân muội muội của hắn, cũng là chỗ dựa lớn nhất cho Phương gia ở kinh thành, nếu bà xảy ra chuyện gì, không thể nghi ngờ Phương gia là phía chịu ảnh hưởng lớn nhất.
Đương nhiên, là thân nhân thì trong lòng của hắn tất nhiên cũng sẽ lo lắng.
Phương Hồng thở dài, nói ra: "Nếu Tôn thần y ở kinh sư thì tốt, ta đã phái người đi Linh Châu mời Tôn thần y. . ."
Đường Ninh lắc đầu, nói: "Nửa tháng trước Tôn lão đã rời khỏi Linh Châu, nói là ra ngoài một khoảng thời gian, lần này sợ là Phương đại nhân mời không được ông ấy rồi."
"Cái gì?" Phương Hồng biến sắc, trên mặt lộ ra vẻ thất vọng, nhìn thấy Đường Ninh, giống như là nhớ tới cái gì, bỗng nhiên nói ra: "Đường giải nguyên là sư đệ của Tôn thần y. . ."
Đường Ninh khoát tay áo, nói: "Phương đại nhân hiểu lầm, ta chỉ hiểu sơ một chút y thuật, còn lâu mới có thể so sánh cùng Tôn lão."
Hoàng cung có Thái Y viện, mỗi một người trong viện thái y đều có y thuật cao siêu, bọn hắn đều đã thúc thủ vô sách, Đường Ninh không cần tính.
Phương Hồng thở dài, nói ra: "Đã muộn rồi, nếu hồi cung chậm thì bệ hạ sẽ trách tội, ta mang Nhuận Vương hồi cung trước, nếu ngươi ở kinh sư gặp phải chuyện gì, có thể sai người đến Phương phủ báo một tiếng."
Đường Ninh nhẹ gật đầu, tiễn Phương Hồng và Nhuận Vương ra ngoài.
Thiếu niên kia đi ra cửa vẫn còn quay đầu nhìn hắn, nói: "Ngươi cũng không được gạt ta, nếu để cho ta biết ngươi gạt ta, ta sẽ nhờ phụ hoàng đánh ngươi."
Đường Ninh đi trở về Hồng Tụ các, lão khất cái nhìn hắn rồi nói: "Buổi tối hôm nay chúng ta lại đi Thiên Nhiên Cư ăn cơm đi, dù sao không cần tiền, rượu nhà bọn hắn cũng không tệ lắm. . ."
Hứng thú của lão khất cái đối với rượu chưng cất đã không lớn bằng lúc trước, loại rượu này không được thuần hương, uống nhiều thì ai cũng sẽ ghét, mặc dù lão khất cái không ghét, nhưng cũng bắt đầu uống những loại rượu khác.
Đương nhiên, mặc dù lực hấp dẫn của rượu chưng cất đối với lão không bằng lúc trước, nhưng nhìn dáng vẻ của lão, hẳn là dự định vu vạ bên cạnh hắn không đi.
Đường Ninh đoán rằng lão đã coi hắn thành phiếu cơm, phiếu rượu, lâu dài miễn phí, dù sao ở thời đại này, loại người tốt giống hắn biết kính già yêu trẻ, bao ăn quản uống bao ở còn bao cả nhìn mỹ nữ khiêu vũ như thế này thì thật sự không có nhiều lắm.
Muốn bắt lấy trái tim của một nam nhân, trước tiên phải bặt được dạ dày của hắn .
Muốn giữ một người ở bên cạnh mình, trước tiên để hắn tạo thành thói quen.
Mặc dù Đường Ninh không quá muốn đối mặt với Tô Mị, nhưng để dưỡng thành thói quen tốt cho lão khất cái áo đến thì đưa tay, rượu đến há miệng, hắn vẫn không chút do dự mà đồng ý.
Lão khất cái rất hài lòng vỗ vỗ vai của hắn, nói: "Tiểu tử, ta làm thế cũng vì muốn tốt cho ngươi, tiểu cô nương ở Thiên Nhiên Cư kia, không chỉ có trời sinh mị cốt vạn người không được một, nàng còn tu luyện mị công, cái này càng hiếm thấy hơn, quả thực là cực phẩm trong nữ tử, nếu ngươi có thể thu được nàng, ích lợi ngày sau sẽ vô cùng. . ."
Đường Ninh lắc đầu, hắn chịu không được Tô Mị lúc thì "Nô gia" khi lại "Lão nương", nàng mị hoặc đều là giả vờ để thế nhân nhìn thấy, không phải tất cả mọi người nhìn nàng cũng có thể tỉnh táo như hắn được.
. . .
Thiên Nhiên Cư,trong tiểu các nào đó.
Một hạ nhân áy náy nhìn mấy người trong nhã các, nói ra: "Thật không phải, thân thể Tô cô nương không được tốt, hôm nay không tiện gặp khách, xin mấy vị thông cảm. . ."
"Không sao." Một tên thanh niên khoát tay áo, nói ra: "Nếu thân thể Tô cô nương không khỏe, chúng ta cũng không tiện quấy rầy, lần sau rồi tính vậy. . ."
Hạ nhân kia lui ra ngoài, trong các có người cười nói: "Xem ra mặt mũi Từ huynh còn chưa đủ lớn, Tô cô nương không muốn đi ra. . ."
Một người khác lắc đầu nói ra: "Dù sao cũng là đệ nhất mỹ nhân kinh sư, nào có thể dễ thấy như vậy, vị Nhị công tử Đường gia kia đã cầu kiến mấy lần, không phải cũng không thể một mình gặp sao, ngay cả mặt mũi Đường gia mà Tô cô nương cũng không cho, không cho Võ An hầu phủ mặt mũi, không phải cũng rất bình thường sao?"
Ở cửa sổ, một người quay đầu lại, nói ra: "Nhưng nếu Tô cô nương đi bồi người khác thì không chỉ là không nể mặt mũi đi?"
Người kia chỉ vào một chỗ ngoài cửa sổ, nói ra: "Ta vừa nhìn thấy Tô cô nương đi vào gian nhã các kia."
Một thanh niên nhìn hắn, hỏi: "Ngươi không nhìn lầm chứ?"
Lưu Lý nhẹ gật đầu, cười nói: "Xem ra mặt mũi Từ huynh, thật sự là không đủ lớn.
----------------------------------------
Người dịch: Thờisênh239
Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com