Virtus's Reader
Như Ý Tiểu Lang Quân

Chương 147: CHƯƠNG 146: BIẾN NGUY THÀNH AN

Khi Đường Ninh căn dặn Lăng Nhất Hồng, vị Thái y lệnh kia đi lên trước, thử thăm dò: "Đường đại phu, hai đơn thuốc này, có thể cho ta nhìn qua hay không?"

Lăng Nhất Hồng nhìn về phía Đường Ninh, Đường Ninh nhẹ gật đầu, thứ này không có gì phải giấu cả.

Lăng Nhất Hồng đưa phương thuốc đưa cho vị thái y kia, ở phía sau có rất nhiều thái y và danh y ở kinh sư vây quanh.

"Đây. . . , sao lại là giải độc phương?"

" Phương thuốc trên « Danh Y Biệt Lục » thật sự sai rồi?"

"Nhưng đã nhiều năm như vậy, vì sao không có người nào phát hiện?"

"Trần đại nhân, làm sao bây giờ, ngài cho chủ ý đi. . ."

. . .

Đám người kia truyền hai phương thuốc này cho nhau, mọi người nghị luận ầm ĩ, trong lòng cũng không biết là nên lấy hay bỏ.

Nếu không nghe vị tiểu sư thúc của Lăng thái y này, Thục phi nương nương xảy ra chuyện, bọn hắn khó chối tội, thậm chí toàn bộ Thái Y viện đều sẽ gặp hoạ ngập đầu.

Nhưng nếu nghe vị thần y tuổi trẻ này, trị không hết Thục phi nương nương, Thái Y viện cũng khó thoát sẽ bị truy cứu trách nhiệm, nếu chữa khỏi, một người trẻ tuổi còn chưa trải qua lễ đội mũ chữa khỏi, mà tất cả thái y ở Thái Y viện bọn hắn cộng lại cũng không chữa khỏi bệnh, chẳng phải là càng nói rõ Thái Y viện vô năng?

Lúc này bọn hắn đã lâm vào tình cảnh tiến thối lưỡng nan.

Trần Hoàng chậm rãi đi tới, hỏi: "Như thế nào?"

Trần Thái y lệnh suy nghĩ một lát rồi nói: "Hồi bệ hạ, phương thuốc này chính là phương thuốc giải độc, dược tính ôn hòa, coi như không có hiệu dụng, cũng sẽ không tổn hại tới phượng thể của nương nương quá nhiều. . ."

Trần Hoàng nhíu mày nhìn hắn, hỏi: "Ý là cũng không nhất định có tác dụng?"

Trần Thái y lệnh cúi đầu, khổ sở nói: "Bệ hạ, chuyện này. . ."

"Không sao." Trên giường bệnh, Phương thục phi cố ngồi dậy, mỉm cười nói: "Cứ để hắn thử một chút đi."

Trần Hoàng vội vàng đi qua, tự tay đỡ nàng ngồi xuống.

Ánh mắt hắn nhìn về phía Đường Ninh, hỏi: "Có bao nhiêu phần trăm chắc chắn?"

Đường Ninh nghĩ một chút rồi nói: "Bảy thành."

Bảy thành là phỏng đoán cẩn thận, hai phương thuốc kia, đều đã được hậu thế nghiệm chứng qua vô số ca bệnh, tình huống không có khả năng tệ hơn, nếu là Phương thục phi tiếp tục dùng phương thuốc sai lầm ba không kia, sợ là sẽ có nguy hiểm đến tính mạng.

"Bảy thành. . ." Trần Hoàng suy tư một lát, nhìn về phía Đường Ninh, trong mắt hiện ra một tia nghi hoặc, hỏi: "Ngươi tên là gì?"

"Thảo dân Đường Ninh."

"Đường Ninh?" Trần Hoàng đứng dậy, không tin tưởng hỏi lại: " Đường Ninh - giải nguyên Linh Châu thi châu, có danh hiệu Thi Điên?"

Giải nguyên Linh Châu thì giải nguyên Linh Châu, còn phải thêm một câu danh hiêu Thi Điên nữa. . . , Trong lòng Đường Ninh lẩm bẩm một câu, gật đầu nói: "Chính là thảo dân."

Lúc này Trần Hoàng mới nhớ tới, lúc trước một bài sách luận phòng dịch khống dịch của Đường Ninh kia, đã được phát đến các châu phủ, xem như chuẩn tắc để làm theo khi có bệnh dịch xảy ra, nói như thế, hắn thật sự hiểu y thuật.

Trần Hoàng thoáng thả lỏng, ánh mắt một lần nữa nhìn về phía Đường Ninh, nói ra: "Đã là học sinh Linh Châu, thì không cần tự xưng thảo dân, xưng "Học sinh" là đủ."

"Học sinh tuân chỉ."

Đường Ninh luôn cho rằng hoàng đế đều là người có vẻ mặt lạnh như băng đầy uy nghiêm, vị Trần Hoàng này, trên thân mặc dù cũng có một tia bá khí, nhưng thoạt nhìn vẫn rất ôn hòa.

Trần Hoàng nhẹ gật đầu, nói ra: "Ngụy Gian, để người mang Đường thần y tới thiền điện nghỉ ngơi."

Đường Ninh đi theo hai tên hoạn quan rời khỏi đại điện, đi tới một thiền điện.

Vừa mới bước ra cửa điện, hoạn quan kia nhìn thấy hai bóng người đang đi tới, lập tức khom người nói: "Gặp qua Huệ phi nương nương, gặp qua Đoan Vương điện hạ."

Đường Ninh dừng bước chân lại, ánh mắt nhìn về phía phụ nhân cung trang và thanh niên mặc hoa phục bên cạnh bà ở phía trước, cũng chỉ liếc một cái rồi hắn lập tức dời ánh mắt.

Phụ nhân mặc cung trang và thanh niên mặc hoa phục cũng không để ý tới tiểu hoạn quan này, trực tiếp đi vào đại điện.

"Trước tiên Đường thần y nghỉ ngơi ở trong này một lát." Hoạn quan kia dẫn hắn đi vào một thiền điện, nói một câu rồi lui ra ngoài.

Mặc dù hoạn quan kia nói "Nghỉ ngơi một lát", nhưng Đường Ninh biết, khẳng định không chỉ một lát.

Tối thiểu nhất là phải chờ tới khi Thục phi uống thuốc xong không xuất hiện nguy hiểm gì, hoặc là bệnh tình chuyển biến tốt đẹp, thì một lát này mới tính là xong.

Trong khoảng thời gian này đúng là rất nhàm chán, cũng may hắn không sợ nhất chính là nhàm chán.

Hắn dựa vào ghế, nhắm mắt lại, chuẩn bị chiếu lại một bộ phim để giết thời gian.

Một tập phim vừa kết thúc, Đường Ninh đã cảm thấy có đồ vật gì đang tới gần hắn khiến hắn lập tức mở mắt.

Hắn nhìn thấy thiếu niên mập mạp kia từ ngoài cung điện từng bước từng bước đi đến.

Thiếu niên mập mạp kia nhìn thấy Đường Ninh mở to mắt, bước chân dừng lại, sau đó lại đi từ từ tới, ngẩng đầu nhìn hắn hỏi: "Ngươi có thể trị hết bệnh của mẫu phi sao?"

Hai mắt thiếu niên sưng đỏ, hiển nhiên là vừa khóc qua, mà thời gian khóc cũng không ngắn.

Lúc này hắn không còn dáng vẻ ngạo nghễ và vênh váo hung hăng trước đó.

Đường Ninh nhìn hắn, an ủi: "Yên tâm đi, ngày mai mẫu phi ngươi sẽ không sao."

Trên mặt thiếu niên kia nghe thế lập tức hiện ra nét vui mừng, hít mũi một cái, hỏi: "Thật sao?"

Đường Ninh nhẹ gật đầu, nói: "Thật."

Ở trước mặt Trần Hoàng, hắn không nói quá vẹn toàn, nhưng ở trước mặt thiếu niên này, hắn lại không cần cố kỵ cái gì.

Thiếu niên lấy một túi nhỏ từ phía sau ra, hắn đặt búi nhỏ lên bàn, nói ra: "Những thứ này cho ngươi ăn, nếu như ngươi có thể trị hết bệnh cho mẫu phi, về sau ta sẽ chia đồ ăn ngon của ta cho ngươi."

Đường Ninh lập tức có thể khẳng định, Phương gia nhất định là có một loại gen ăn hàng ẩn tàng.

Phương tiểu bàn và vị thiếu niên này, hoàn toàn kế thừa loại gen tổ truyền của Phương gia đầu này.

Vừa rồi ở trong lao, Tô Mị đã cho hắn ăn no, Đường Ninh không lấy đồ ăn cuae thiếu niên, nói ra: "Ta không đói bụng, ngươi ăn đi."

Thiếu niên ngồi đối diện Đường Ninh, mở ra túi nhỏ rồi tự mình bắt đầu ăn.

Trong miệng hắn nhai mứt hoa quả, nhìn Đường Ninh hỏi: "Ngươi và Phương Tân Nguyệt rất quen sao?"

Đường Ninh thuận miệng hỏi: "Ngươi đã gặp qua nàng?"

Thiếu niên nhẹ gật đầu, nói ra: "Khi còn bé có gặp qua, nàng luôn luôn cướp đồ vật của ta, ta không thích nàng. . ."

Đường Ninh phát hiện hắn đã không thể liên hệ Phương Tân Nguyệt hiện tại với Phương tiểu bàn sẽ đoạt đồ ăn của người kia, ngược lại nhìn vị thiên nhiên ngốc này là Nhuận Vương điện hạ, cảm thấy thân thiết rất khó hiểu.

Có lẽ là bởi vì mập mạp luôn có thể mang tới cho người ta một cảm giác mê hảo cảm. . .

Trong một đại điện nào đó.

Phụ nhân mặc cung trang nhìn Trần Hoàng, an ủi: "Bệ hạ không cần lo lắng, muội muội cát nhân thiên tướng, nhất định không có chuyện gì."

Trần Hoàng nhìn Thục phi vừa mới uống thuốc xong lúc này đã ngủ yên, đi ra cửa điện, nói: "Mấy ngày nay nàng cũng không nghỉ ngơi tốt, mau trở lại cung nghỉ ngơi đi."

Phụ nhân mặc cung trang cười cười, nói : "Thần thiếp không sao, thân thể bệ hạ liên quan đến vạn dân, liên quan đến giang sơn xã tắc, phải càng thêm yêu quý mới đúng."

Nhìn phụ nhân mặc cung trang rời đi, Ngụy công công tiến lên một bước, nói ra: "Bệ hạ, Thục phi nương nương đã ngủ, ngài cũng trở về cung nghỉ ngơi một chút đi."

Trần Hoàng nhẹ gật đầu, nói ra: "Nếu Thục phi có chuyển biến gì, lập tức thông báo cho trẫm."

Ngụy Gian cười cười, nói ra: "Bệ hạ yên tâm, lão nô tự mình ở đây trông coi."

. . .

Mặc dù Đường Ninh biết "Một lát" sẽ không ngắn, nhưng cũng không nghĩ tới lại chờ đến quá buổi trưa.

Thiếu niên ăn uống no đủ đã nằm nhoài trên mặt bàn ngủ thiếp đi, vừa mới xem hết một bộ phim hành động đầy kích thích, mặc dù hắn không buông ngủ, nhưng bụng lại có chút đói bụng.

Hắn bắt đầu hối hận, mới vừa rồi không nhận quà của Nhuận Vương, hiện tại một bọc nhỏ kia, tất cả đều bị Nhuận Vương ăn sạch.

Bên ngoài có một hoạn quan bước nhanh đi tới, nói ra: "Đường thần y, bệ hạ triệu kiến. . ."

Đường Ninh đứng lên, đoán đến bây giờ dược hiệu cũng đã phát huy một chút nên hỏi: "Thục phi nương nương thế nào rồi?"

Hoạn quan kia cười nói ra: "Thục phi nương nương đã đỡ hơn rồi, Đường thần y thật sự là y thuật thông thần. . ."

Một cung điện khác.

Thái y lệnh thở phào một hơi, nhìn Trần Hoàng, nói ra: "Bệ hạ, bệnh tình của nương nương đã chuyển biến tốt đẹp, mạch đập cũng khôi phục bình ổn, không quá mức đáng ngại."

Trần Hoàng bước nhanh đi đến trước giường, thấy sắc mặt Thục phi đã hồng nhuận hơn rất nhiều, trái tim rốt cục cũng buông xuống.

Thục phi muốn ngồi dậy, Trần Hoàng vội vàng tiến lên, nói ra: "Bệnh của nàng vừa mới tốt lên, nàng nghỉ ngơi thật tốt, những chuyện khác có trẫm ở đây."

Hắn đi ra ngoài điện, để người ta đóng lại cửa điện, dường như nhớ ra cái gì đó, nhìn tướng lĩnh trẻ tuổi phía sau, hỏi: "Ngươi mới nói khi đi đón Đường thần y, trên đường xảy ra chuyện ngoài ý muốn, chuyện gì thế?"

----------------------------------------

Người dịch: Thờisênh239

Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!