Then cửa đã gãy đôi.
Tô Mị trên giường.
Lý Thiên Lan ngồi bên cạnh bàn.
Đường Yêu Yêu ở ngoài cửa, cầm kiếm, ánh mắt đảo qua Lý Thiên Lan và Tô Mị, cuối cùng dừng lại trên mặt Đường Ninh.
Đường Ninh vẫn có chút không thể tin được, đều nói ban ngày suy nghĩ, đêm sẽ nằm mơ, nhưng lại không ai nói ban đêm nằm mơ sẽ mơ tới hiện thực mà.
Nhưng trước đó hắn mơ tới Tiểu Như và Tiểu Ý, các nàng cũng sẽ lập tức tới kinh sư, đêm qua hắn mới mơ tới Đường Yêu Yêu, hôm nay đã lập tức thấy được nàng.
Không phải là hắn đang nằm mơ chứ?
Nếu như tất cả bây giờ đều là mộng, hắn cũng không cần giải thích với Đường Yêu Yêu vì sao Lý Thiên Lan sẽ ở trong phòng của hắn, Tô Mị sẽ ở trên giường của hắn.
Hắn có chút hoài nghi vươn tay, nhéo nhéo mặt của Đường yêu tinh.
Mềm nhũn, rất có co dãn, cũng rất chân thực.
Đùng!
Đường Yêu Yêu gạt tay của hắn ra, chỉ vào Lý Thiên Lan, hỏi: "Tại sao nàng ta lại ở chỗ này?"
Đường Ninh ngạc nhiên nói ra: "Ngươi thật sự đến kinh sư!"
Nhìn thấy trên mặt hắn tự nhiên toát ra vẻ vui mừng, trong lòng Đường Yêu Yêu vô cùng hài lòng, nhưng nghĩ đến hắn ở kinh sư dám hái hoa ngắt cỏ mang tận về trong phòng đến, còn một lần mang tận hai người thì nàng lại lập tức xụ mặt, nói ra: "Lúc ta đi, Tiểu Như và Tiểu Ý đã dặn ta phải nhìn ngươi, không để cho ngươi hái hoa ngắt cỏ ở bên ngoài."
Nàng trước tiên cho mình một lý do có thể đứng vững được bước chân, sau đó chỉ vào Lý Thiên Lan, hỏi lại lần nữa: "Tại sao nàng lại ở chỗ này?"
"Sao ngươi lại đến kinh sư?" Đường Ninh còn muốn tiếp tục nhéo mặt của nàng để xác nhận, thấy sắc mặt Đường Yêu Yêu trầm xuống, lập tức nói: "Chúng ta trong này thảo luận về sách luận, không tin ngươi nhìn đi."
Hắn đưa mấy phần sách luận trên bàn cho nàng, Đường Yêu Yêu nhìn trong tay Lý Thiên Lan cầm trang giấy, xem như tiếp nhận lời giải thích này, sau đó nhìn về phía Tô Mị, hỏi: "Vậy nàng ta thì sao?"
Đường Ninh nghĩ một lúc mà vẫn không nghĩ ra được một lý do có thể giải thích vì sao Tô Mị chỉ là một bài hữu lại xuất hiện trên giường trong phòng của hắn.
Hắn nhìn Đường Yêu Yêu, nói ra: "Ngươi có đói bụng không, ta làm nồi đất thập cẩm mà ngươi thích nhất, muốn nếm thử hay không?"
Không biết Lý Thiên Lan Tô Mị và Đường yêu tinh sẽ đến, Đường Ninh làm không nhiều, đại khái chỉ đủ một phần cho hắn lại thêm một phần cho Nhuận Vương ăn chực.
Lập tức có thêm ba người, thì có chút không đủ.
Cũng may lượng cơm ba nữ tử ăn cũng không lớn, lượng cơm mà Tô Mị ăn ngược lại rất lớn, nhưng hôm nay cũng chỉ có thể ăn một chén nhỏ.
Về phần Nhuận Vương, hắn vẫn chỉ là một đứa bé, ăn nửa bát là được rồi.
Thiếu niên thân thể khỏe mạnh ngẩng đầu nhìn cửa phòng trên lầu đóng chặt, lại cúi đầu nhìn cái bát có thể trông thấy đáy của chính mình một chút, ủy khuất nói: "Là ta tới trước. . ."
Hắn vừa mới cầm lấy đũa, thấy Lăng Vân đi tới, vội vàng bảo vệ bát, lớn tiếng nói: "Ta!"
Lăng Vân cầm một cây ngân châm trong tay, lắc đầu, nói ra: "Ta chỉ dùng cây châm này thử một chút, điện hạ đợi chút rồi lại ăn."
"Không được!" Nhuận Vương trừng to mắt, nói ra: "Ngươi châm cả ngày đâm tới đâm lui, quá bẩn , ta mới không để cho ngươi đâm!"
Hắn nói xong lập tức ôm bát, uống mạnh một ngụm canh, nóng đến mức nhe răng trợn mắt, ngẩng đầu nói: "Ngươi nhìn, không có độc, đi cầm cho ta một bát cơm. . . , không, ta muốn ba bát!"
Hắn chậc chậc lưỡi, dư vị của ngụm canh kia còn thấm trên đầu lưỡi, hắn xoè ngón tay ra đếm đếm, lẩm bẩm nói: "Một ngụm canh, ba miếng cơm. . ."
. . .
Gian phòng trên lầu.
Đường Ninh nhìn Tô Mị một chút, rồi giải thích với Đường Yêu Yêu: "Tô cô nương là bằng hữu của ta, mới vừa rồi nàng muốn nghỉ ngơi một hồi."
Đường Yêu Yêu liếc mắt nhìn hắn, không nói gì, nếu như chỉ có nữ nhân có dáng dấp như hồ ly tinh này ở trong phòng của hắn, trong nội tâm nàng khẳng định sẽ hoài nghi gì, nhưng lúc này Lý Thiên Lan cũng ở đây, trong lòng nàng ngược lại cũng không nghi ngờ.
Dù sao loại chuyện này chỉ có hai người mới có thể làm, ba người nhất định là trong sạch.
Khi ăn cơm, nàng nhìn Lý Thiên Lan thêm mấy lần, sau đó lại nhìn phía Tô Mị, cúi đầu nhìn xem chính mình, không khỏi lại tức giận.
Tô Mị nhìn Đường Yêu Yêu một chút, hỏi: "Vị này chính là Đường phu nhân sao?"
Đường Ninh có chút không hiểu, Lý Thiên Lan ngay từ đầu cũng hiểu lầm quan hệ giữa hắn cùng Đường Yêu Yêu, hai người bọn họ rất có tướng vợ chồng sao?
Hắn còn chưa kịp giải thích, Đường Yêu Yêu đã để xuống đũa, ngẩng đầu nói: "Ai là Đường phu nhân?"
Tô Mị giống như cười mà không phải cười nhìn nàng một cái, nói ra: "Hóa ra không phải Đường phu nhân à. . ."
Trong nụ cười của nàng đã bao hàm quá nhiều ý nghĩa, giữa nữ nhân với nữ nhân, thường thường chỉ một ánh mắt đã có thể hiểu được ý của đối phương, lĩnh hội tớ hàm nghĩa bên ngoài lời nói, ngực Đường Yêu Yêu bắt đầu chập trùng.
"Ta ăn no rồi, lần sau gặp." Tô Mị để đũa xuống, có chút tiếc nuối nhìn thoáng qua giường kia, sau đó đi ra khỏi phòng.
Dưới lầu, nhìn một vị tỷ tỷ xa lạ xinh đẹp trong phòng đi tới, Triệu Viên vừa mới kẹp lên một miếng đậu hũ lập tức "Xoạch" một tiếng rơi trên bàn.
Hắn có chút đau lòng gắp lên, thổi thổi mấy phát rồi lập tức bỏ vào trong miệng.
"Ta cũng ăn no rồi." Ở gian phòng trên lầu, Lý Thiên Lan để đũa xuống, đứng lên, nói: "Ta đi đây."
"Ta tiễn ngươi. . ." Đường Ninh vừa nói đã cảm giác được nhiệt độ chung quanh bắt đầu hạ thấp.
Đường yêu tinh cầm lấy kiếm mà nàng để ở một bên, cẩn thận nhìn.
Lý Thiên Lan cười một tiếng, nói ra: "Không cần."
Đường Ninh đứng lên, đóng cửa phòng lại.
Đường yêu tinh vừa lau kiếm của mình, vừa nói ra: "Một mình ngươi ở kinh sư, cuộc sống cũng không tệ lắm nha. . ."
"Không có." Đường Ninh lắc đầu, nói ra: "Bên người không có các ngươi, rất nhiều chuyện đều không quen."
"Thật sao?" Đường Yêu Yêu liếc mắt nhìn hắn, hỏi: "Tại sao ta không có nhìn ra?"
Đường Ninh nhìn xem nàng, có chút cao hứng hỏi: "Làm sao ngươi lại tới kinh sư thế?"
Đường Yêu Yêu đút trường kiếm vào vỏ, nói ra: "Ta đến xem sinh ý của nhà chúng ta ở kinh sư."
Đường Ninh lại hỏi: "Vậy lần này ngươi ở đây bao lâu?"
"Không biết." Đường Yêu Yêu lắc đầu, nói ra: "Có lẽ nửa tháng, có lẽ một tháng, ngươi rất hi vọng ta đi à?"
"Không có." Đường Ninh lắc đầu, nói: "Ngươi chờ thêm một tháng, Tiểu Ý các nàng cũng sẽ đến đây."
"Tiểu Ý?" Đường Yêu Yêu giật mình, hỏi: "Tiểu Ý đến kinh sư làm cái gì?"
Đường Ninh nhìn nàng, "Ngươi không biết?"
"Biết cái gì?" Đường Yêu Yêu trừng mắt liếc hắn một cái, nói ra: "Ngươi nói nhanh một chút, đừng quanh co lòng vòng như thế!"
Xem ra lúc nàng rời đi, điều lệnh của nhạc phụ đại nhân còn chưa tới Linh Châu, Đường Ninh đành phải giải thích việc này cho nàng nghe một lần.
Đường Yêu Yêu nhíu mày, nói ra: "Vậy về sau các ngươi sẽ ở tại kinh sư sao?"
Đường Ninh nhẹ gật đầu, nói ra: "Không có gì ngoài ý muốn, hẳn là như thế."
Đường Yêu Yêu nghĩ nghĩ, nói ra: "Vậy trước tiên ta ở li kinh sư, có chuyện gì , chờ hai người Tiểu Ý tới lại nói."
Có thể nhìn thấy Đường yêu tinh ở kinh sư, đại khái là kinh hỉ lớn nhất từ khi hắn tới kinh sư, Tô Mị và Lý Thiên Lan lại thêm nàng, có thể đủ một bàn chơi mạt chược khẩn trương mà kích thích.
Đương nhiên, đây cũng chỉ là suy nghĩ, nếu như ba người các nàng đánh nhau, Đường Ninh giúp ai cũng không được, cũng không giúp được gì, nếu như các nàng đều không biết võ công thì tốt, hắn có thể ở vừa nhìn các nàng xé quần áo kéo tóc, không cần lo lắng bị tác động đến. . .
Đường yêu tinh nhìn hắn, hỏi: "Ngươi nghĩ gì thế?"
Đường Ninh vội vàng ném suy nghĩ kia ra khỏi đầu, nói ra: "Không có gì."
Đường Yêu Yêu nghĩ nghĩ, hỏi: "Vừa rồi vị Tô cô nương kia, chính là đệ nhất mỹ nhân kinh sư?"
Đường Ninh nhẹ gật đầu, lại bổ sung một câu: "Người khác đều nói như vậy."
Đường Yêu Yêu nhếch miệng, nói ra: "Hóa ra cũng như vậy nha. . ."
Tô hồ ly sở dĩ là đệ nhất mỹ nhân kinh sư, không chỉ là bởi vì dung mạo của nàng xinh đẹp, thật sự muốn luận về nhan sắc, dù là Tiểu Ý hay Đường yêu tinh hoặc có thể là Lý Thiên Lan, đều không thua cho nàng, nhiều nhất là đều có đặc điểm thôi.
Nhưng từ trong ra ngoài Tô hồ ly đều tản mát ra một mị lực khiến nam nhân không thể chống cự kia, cũng không phải là nữ tử cũng có thể có được.
Đương nhiên, câu nói này hắn không thể nói ra ngay trước mặt Đường yêu tinh.
Đường Yêu Yêu nhìn hắn một chút, hỏi: "Ngoại trừ Tô cô nương ra, ngươi không quen cô nương nào khác ở kinh sư chứ?"
"Không có." Đường Ninh kiên định lắc đầu.
Hứa chưởng quỹ từ bên ngoài đi tới, cười nói: "Đường công tử, bên ngoài có một vị cô nương tìm ngươi."
Đường Yêu Yêu đứng trên đầu bậc thang, nhìn Đường Thủy từ bên ngoài đi tới, ánh mắt nhìn về phía Đường Ninh, mỉm cười hỏi: "Nàng ta là ai?"
----------------------------------------
Người dịch: Thờisênh239
Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com