Thi tỉnh đã kết thúc, ngân phiếu cũng kiếm được, Đường Ninh không suy nghĩ những chuyện này nữa, Tam thúc đi ra bên ngoài mấy ngày, đã tìm xong công tượng, bắt đầu sửa chữa tòa nhà.
Lúc trước mua xuống tòa nhà này, Đường Ninh liền đã suy tính hồi lâu, khá hài lòng với bố trí ở nơi này, đến khi tu sửa cũng không cần sửa nhiều, chỉ có gạch xanh ở mặt đất cần lát lại, cửa sổ và cột trụ ngoài hành lang cũng cần quét lại sơn, ngôi đình nội viện kia đã quá cũ kỹ, hắn định hủy đi, thiết kế lại một cái lớn hơn một chút, đợi đến khi ngày hè nóng nực, ban đêm có thể ra đó ngồi hóng mát.
Chi tiết cần thay đổi lại càng nhiều.
Phòng vệ sinh nhất định phải xây mới, hắn có ý kiến với nhà xí ở nơi này không phải một ngày hai ngày, nhất định làm bồn cầu, kết nối cùng ống cống của kinh sư là sạch sẽ bớt việc.
Phòng tắm cũng muốn phải xây riêng, trên mặt đất lát đá cẩm thạch, vòi hoa sen phải làm một cái, mỗi lần tắm rửa đều phải nấu một thùng nước lớn, ít nhất phải chờ gần nửa canh giờ, cũng quá bất tiện.
Hậu viện nhất định phải dọn ra một khoảng đất trống để làm sân luyện công, không thể giống sân nhỏ trong huyện nha được, mỗi lần Đường yêu tinh luyện kiếm đều bổ tới chém lui trước mắt của hắn, khiến hắn nhìn mà kinh hồn táng đảm.
Ngoài ra, còn phải để thợ mộc làm một chiếc giường lớn, giường bình thường để một người ngủ thì rộng rãi, hai người ngủ thì thích hợp, ba người ngủ lại có chút quá chật, bốn người, không có bốn người. . .
Tòa nhà sát vách cũng đang sửa chữa lại, trên người Đường yêu tinh đã không có đồng nào, tiền đều lấy từ Hồng Tụ các, bên tòa nhà này sửa thế nào, nàng cứ nhìn thế rồi về cho người sửa lại như thế, điểm khác biệt duy nhất chính là nàng muốn xây một tòa viện trên một mảnh đất trống ở nội viện cách nhau một bức tường.
Đi ra khỏi tòa nhà này, quay đầu nhìn một chút, Đường Ninh mới nghĩ tới một vấn đề.
Chờ đến khi hai tòa nhà đều sửa xong, nơi này chẳng phải là sẽ có hai Đường phủ, hơn nữa còn ở bên cạnh nhau?
Mặc kệ Đường yêu tinh ở kinh sư bao lâu, cuối cùng nàng cũng sẽ về Linh Châu, đến lúc đó tòa nhà này để không sẽ rất đáng tiếc, không bằng chính mình mua lại từ trong tay Đường yêu tinh, sau đó hủy bức tường kia đi, hai Đường phủ sẽ biến thành một Đường phủ lớn, hoàn mỹ giải quyết vấn đề sau này nhà đông người không có chỗ ở.
Hôm nay hắn tới để theo dõi tiến độ, hắn khá hài lòng về đám thợ thủ công này, để Tam thúc tăng thêm hai thành tiền công cho bọn hắn, khi đi ra cửa, mặt trời đã sắp lên tới đỉnh đầu, đã đến lúc trở về huyện nha ăn cơm đi.
Lúc đầu nhạc mẫu đại nhân có chút ý kiến vì hắn dọn ra ngoài, sau đó có lẽ bà cảm thấy từ nơi này tới huyện nha cũng không xa, mới đồng ý.
Đường Ninh vẫn chưa đi đến huyện nha, liền thấy mấy người quanh quẩn một chỗ ở cửa ra vào.
Hắn khẽ giật mình, sau đó nhanh chân đi tới.
Một nha dịch ở cổng huyện nha không nhịn được phất phất tay, nói ra: " Ăn mày từ đâu tới, nơi này là huyện nha, đến chỗ khác xin cơm đi, nơi này không có gì có thể cho các ngươi!"
Đường Ninh đi tới, cười hỏi: "Các ngươi đến đây từ lúc nào?"
"Bang chủ!" Lưu lão nhị nhìn thấy hắn, lập tức nói: "Chúng ta vừa tới hôm nay."
Đường Ninh đã từng viết hai phong thư đến Linh Châu, trong đó có một lá viết cho đám người Lưu lão nhị.
Kinh sư đường xa, ở trong thư hắn dặn bọn họ xử lý tốt chuyện ở Linh Châu rồi đến đây, vốn cho rằng bọn họ sẽ mau tới, không ngờ đến hôm nay bọn hắn mới tới.
Nha dịch ở cửa thấy hắn có vẻ rất quen những tên khất cái này, có chút ngây người.
Đường Ninh nhìn Bành Sâm phía sau, nói ra: "Khi ngươi trở về giúp ta nói một tiếng, nói hôm nay ta không thể về ăn cơm được."
Đám người Lưu lão nhị đi đường mệt mỏi, Đường Ninh vốn muốn mời bọn hắn đi Thiên Nhiên Cư ăn bữa cơm, nhưng mấy người Lưu lão nhị đứng ở cửa Thiên Nhiên Cư lại sống chết không vào đi, cuối cùng chỉ có thể chọn một xe bán mì bên đường.
Đường Ninh nhìn hắn, nói ra: "Các ngươi đều là nguyên lão Cái Bang, về sau sẽ gặp nhiều tràng diện còn hơn như thế, ngay cả tửu lâu cũng không dám đi vào, như vậy sao được?"
"Chúng ta vẫn cảm thấy hai bát mì có thể nhét đầy bao tử tốt hơn." Lưu lão nhị ngượng ngùng cười cười, phất phất tay với tiểu nhị, nói ra: "Lại thêm hai bát có tỏi!"
Đường Ninh không tiếp tục xoắn xuýt chuyện này, hỏi: "Sao các ngươi tới muộn như vậy?"
Lưu lão nhị giải thích nói: "Bang chủ để chúng ta nghe ngóng tin tức về tiểu ăn mày kia, đoạn đường chúng ta đi tới này, mỗi khi đến một thành, đều sẽ dừng lại hỏi một chút, cho nên chậm trễ một chút thời gian."
Đường Ninh hỏi vội: "Thế nào, có tin tức sao?"
"Tạm thời còn không có." Lưu lão nhị lắc đầu, nói: "Nhưng cũng không phải là không có một chút tin tức nào, dọc theo con đường này, chúng ta biết được, ở Linh Châu, tới kinh kỳ này, tiểu ăn mày biến mất giống như vậy còn có không ít, ở trong đó thậm chí còn có một số con cái nhà thường, tất cả vết tích đều hướng tới kinh sư. . ."
Đường Ninh nhìn hắn, hỏi: "Thăm dò được là chuyện gì xảy ra sao?"
Lưu lão nhị lắc đầu, nói ra: "Vẫn chưa hỏi ra được chuyện gì."
Tiểu nhị bưng lên vài bát mì, nói ra: "Khách quan, mì của ngài!"
"Ăn cơm trước đi." Đường Ninh nhìn bọn họ một chút, nói ra: "Cơm nước xong xuôi, các ngươi tìm chỗ đặt chân ở kinh sư trước, những chuyện khác sau này hãy nói."
Mấy người Lưu lão nhị thế đơn lực bạc, muốn lăn lộn được trong vòng tên ăn mày ở kinh sư, không phải một chuyện dễ dàng, cần cẩn thận mưu toan.
Mà với tình hình trước mắt thì chuyện này cũng không khẩn cấp và quan trọng.
Thời gian đã dần tiến tới trung tuần tháng tư, thi tỉnh đã kết thúc được hai mươi ngày, dựa theo lệ cũ, trong mấy ngày nay trường thi sẽ sẽ thả ra tin tức, tuyên bố ngày yết bảng.
Hai mươi ngày này, kinh sư có vô số ánh mắt đều tập trung ở ngoài tường trường thi.
Mà lúc này, trong trường thi, một đám giám khảo đang vây quanh một chỗ, trước mặt để mấy phần bài thi.
Mấy ngày trước đó, tất cả bài thi thi tỉnh lần này đều đã phê duyệt xong, bọn hắn cũng chọn được hơn hai trăm phần từ trong đó, chính là người chiến thắng thi tỉnh lần này.
Phần lớn bài thi, bọn hắn đã căn cứ vào số hiệu để xếp hạng, lập tức có thể mở dán tên, rồi chép tên thí sinh ra.
Lúc này, trước mặt bọn hắn là bài thi của ba người, cũng là ba hạng đầu thi tỉnh lần này.
Chỉ là thứ tự cụ thể đối với ba người này, quan chủ khảo còn chưa đưa ra quyết định cuối cùng.
"Một phần này, trận đầu đáp hoàn toàn đúng, trận thứ hai thi từ cũng kinh diễm không hai, nhưng văn chương sách luận này, lại thường thường không có gì lạ, chỉ có thể coi là trung thượng. . ."
"Hai phần này, mặc dù trận đầu và trận thứ hai kém hơn hắn, nhưng sách luận đều là văn chương thượng giai. . . , ai là khôi thủ, thật là không dễ chọn."
Một lão giả tóc hoa râm lẩm bẩm vài câu, trên mặt hiện ra vẻ do dự.
Thấy chủ khảo có vẻ khó mà lựa chọn, một giám khảo tiến lên một bước, nói ra: "Lý lão, triều đình ta từ trước đến nay nặng sách luận, trận đầu và trận thứ hai, là xét trong tình huống sách luận không kém nhau nhiều, để tham khảo tương đối, hạ quan cho rằng, ba phần bài thi này, cũng có thể hàng một giáp, nhưng khôi thủ vẫn là nên chọn trong hai phần này."
Phương Hồng lắc đầu, nói ra: "Trước khi thi tỉnh bệ hạ đã từng nói, văn chương sách luận chỉ là tham khảo, nên đặt trọng điểm lên "Sách" cùng "Luận", Lưu đại nhân nhanh như vậy đã quên rồi?"
Người vừa mở miệng là Lễ Bộ thị lang lập tức á khẩu không trả lời được.
"Bệ hạ là nhiều lần đề cập qua câu nói này." Lão giả tóc hoa râm kia nhẹ gật đầu, ánh mắt nhìn về phía mấy vị hiệp khảo, hỏi: "Mấy vị hiệp khảo thấy thế nào?"
Mấy người liếc mắt nhìn nhau, cuối cùng cũng có một người đứng ra, nói ra: "Nếu không xét tới văn chương, chỉ nói "Sách" cùng "Luận", thì một phần này càng có ý nghĩa."
Lão giả trầm ngâm một lát, gật đầu nói: "Chính là như vậy, người này chính là thứ nhất ba trận, chư vị đại nhân có gì dị nghị?"
Trận đầu độc chiếm vị trí đầu, đáp hoàn toàn đúng, so với người thứ hai hơn hai thành có thừa, trận thứ hai thi từ, nếu là thả ra, sợ là lại sẽ khiến thi đàn gợn sóng, trận thứ ba mấy vị hiệp khảo lại có ý kiến nhất trí, ba trận đều là đứng đầu bảng, đám người còn có thể có cái gì dị nghị?
Lão giả nhìn đám người một chút, nói ra: "Nếu tất cả mọi người không dị nghị gì, ngày mai yết bảng!"
. . .
Những năm qua yết bảng đều sẽ thông báo sớm trước ba ngày, có lẽ là năm nay thời gian yết bảng kéo quá lâu, khi đám người biết được tin tức lúc, khoảng cách tơi ngày yết bảng, chỉ còn một ngày.
Một ngày này, sắc trời mời vừa hừng sáng, cửa ra vào trường thi kinh sư đã đông nghìn nghịt.
Ở trong đó, chỉ có một một số là học sinh thi tỉnh, đại đa số đều là bách tính kinh sư vây xem.
Sáng sớm Đường Ninh đã bị Tiêu Giác gọi, còn không nhìn thấy cửa trường thi, phía trước đã chen chúc nửa bước khó đi.
----------------------------------------
Người dịch: Thờisênh239
Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com