"Trẫm không sao."
Trần Hoàng ổn định thân hình, trầm giọng nói: "Triệu hai vị thừa tướng, Binh bộ Thượng thư, trung thư lệnh, thị trung. . . , cùng mấy vị đại học sĩ tiến cung!"
Ngụy Gian nhìn Trần Hoàng một chút, khom người nói: "Tuân chỉ!"
Trong một điện khác, Phương Hồng và Lưu Phong cùng mấy vị giám khảo đang chờ đợi bệ hạ quyết định, sau đó tiến hành xếp hạng cuối cùng, nhưng lại chờ tới một tên hoạn quan đến thông báo bọn hắn trở về trước.
Một giáp chưa ra, xếp hạng thi đình còn chưa xong, bệ hạ lại để bọn hắn về trước đi, thật là kỳ quái. Mặc dù trong lòng mấy người vô cùng nghi hoặc đến, nhưng cũng chỉ có thể rời khỏi hoàng cung.
Khi đi tới cửa cung, mới phát hiện có không ít người đang vội vàng đi vào, Vương thừa tướng được hai tên hoạn quan đỡ lấy, bước đi như bay, đi theo phía sau chính là Binh bộ Thượng thư chạy chậm, trung thư lệnh vừa mới xuống xe ngựa, ở chỗ kia, hình như là kiệu của thị trung đại nhân. . .
Mấy người này dù dùng đầu ngón chân để nghĩ, cũng biết nhất định đã có đại sự ghê gớm xảy ra.
Lại liên tưởng đến chuyện ngay cả thành tích thi đình mà bệ hạ cũng không để ý. . .
Vừa nghĩ đến đây, trong lòng của mọi người lập tức trở nên bắt đầu thấp thỏm không yên.
Lưu Phong vừa mới trở lại Lễ bộ nha môn, đã có sai dịch đi tới, nói ra: "Lưu đại nhân, Thượng thư đại nhân nói, để ngài đi tới nha môn thì tới gặp ngài ấy."
"Biết rồi." Lưu Phong nhẹ gật đầu, sửa sang lại quần áo một chút, lúc này mới đi đến trị phòng nào đó, gõ cửa một cá rồi đi vào.
Đường Hoài ngồi trên ghế, không ngẩng đầu, nhìn xem hắn, hỏi: "Thế nào?"
Lưu Phong nói: "Bẩm đại nhân, lần này thi đình, Đường Ninh kia chỉ xếp tam giáp chi mạt."
"Tam giáp chi mạt?" Đường Hoài lặp lại một câu, chân mày hơi nhíu lại.
Lưu Phong biết ý hắn, vội vàng giải thích nói: "Thượng thư đại nhân hiểu lầm, bài thi là dán tên, hạ quan cũng không động tay chân được, là phần sách luận thứ hai của hắn lạc đề quá xa, tám vị giám khảo, tính cả Phương Hồng đều cho hắn đê đẳng nhất, bởi vậy mới xếp ở tam giáp chi mạt."
Sau khi thi đình, ngoại trừ ba người một giáp sẽ lập tức thụ quan, ba mươi người nhị giáp sẽ đi Lại bộ trình diện, về phần hơn trăm người tam giáp, thì phải xem vận khí, dựa vào xếp hạng, nếu triều đình không khuyết thiếu chức quan thì cũng chỉ có thể chờ, về phần phải đợi bao lâu, vận khí tốt thì hai ba năm, vận khí kém thì bảy tám năm cũng có, xếp ở tam giáp chi mạt, còn muốn làm quan ở kinh thành, gần như là mơ mộng hão huyền.
Đường Hoài nhấp một ngụm trà, không tiếp tục mở miệng, Lưu Phong lại nghĩ tới chuyện vừa rồi, mở miệng nói: "Đại nhân, khi hạ quan vừa mới xuất cung, gặp được một chuyện lạ."
Đường Hoài liếc hắn một cái, hỏi: "A, chuyện lạ gì?"
Một lát sau, nghe Lưu Phong nói xong, Lễ bộ Thượng thư từ trước đến nay không nhìn ra hỉ nộ, bỗng nhiên từ trên chỗ đứng lên, cả kinh nói: "Hai vị thừa tướng, Binh bộ Thượng thư, trung thư lệnh, thị trung, đồng thời vào cung, hơn nữa dáng vẻ lại rất vội vàng?"
Lưu Phong nhẹ gật đầu, nói ra: "Hạ quan tận mắt nhìn thấy, không lầm được."
Đường Hoài ngồi trở lại vị trí một lần nữa, trên mặt nổi lên vẻ kinh hãi.
Lần này bệ hạ triệu người tiến cung, có vị nào không phải là nhân vật dậm chân một cái đã khiến triều đình run run, thế mà bệ hạ lại đồng thời triệu tập bọn hắn vào kinh, ngay cả xếp hạng thi đình cũng không để ý, đây là đã xảy ra chuyện lớn gì?
Đại đa số người trong kinh cũng không biết trong hoàng cung xảy ra chấn động, bọn hắn chỉ biết là lần này quan chấm bài thi thi đình đã từ trong hoàng cung đi ra, biểu thị khoa cử lần này đã hoàn toàn kết thúc, chỉ chuyện dán thông báo cuối cùng.
Đương nhiên, đám người trong kinh có tin tức linh thông không phải số ít, trong thời gian cực ngắn, đã có tin tức truyền ra.
Khiến người chú ý nhất, tự nhiên là trạng nguyên và hai người trúng một giáp còn lại sẽ rơi vào nhà nào.
Đáng tiếc, mấy đầu tin tức từ các con đường khác nhau tản ra, cũng không từng để lộ ra tin này.
Chỉ nói là Top 10 người thi đình đã tuyển ra, giao cho bệ hạ định ra ba vị trí đầu, mà bệ hạ còn chưa cho ra kết quả sau cùng.
Trong kinh, người có hi vọng đoạt giải nhất là Cố Bạch, Thôi Lang và Thẩm Kiến, đều là trong mười người này.
Thú vị nhất chính là, khôi thủ thi tỉnh, vị Đường Ninh trước đó ở kinh thành có danh tiếng rất cao, cũng không lọt vào Top mười.
Không lọt vài Top 10, tự nhiên cũng không thể nào là trạng nguyên.
Việc này khiến những người mạo hiểm cược hắn là trạng nguyên kia trước khi thi đình, khiến tỉ lệ đặt cược cao, lúc này đã hối hận đến xanh ruột.
Nhưng chuyện này cũng đánh tan tin đồn gian lận trong khoa cử trước đó.
Lại có thể có người nói thi đình lần này có gian lận, khảo đề đều là do Đường Ninh kia ra, nào có khôi thủ thi tỉnh gian luận đến mức trở thành tam giáp chi mạt trong thi đình, cái gì mà gian luận, chính xác là đánh rắm!
Trước khi thi đình, có người nói vị tỉnh nguyên này không quá am hiểu sách luận, bây giờ xem ra, quả là thế, cũng thật là đáng tiếc, sợ rằng hắn chính là tỉnh nguyên bi kịch nhất của Trần quốc từ trước tới nay,. . .
Thậ ra Đường Ninh biết được tin tức này sớm hơn những người kia, bởi vì đây là chuyện Phương Hồng tự mình nói cho hắn biết.
Phương Hồng từ trong cung trực tiếp tới, nói rõ tình huống, an ủi hắn vài câu, trước khi đi, còn lắc đầu cảm thán đáng tiếc, nói thẳng sách luận của hắn nếu là chịu đi con đường thật thà, có lẽ có hi vọng chen vào nhị giáp.
Chung Ý tựa đầu trên vai của hắn, nhỏ giọng nói ra: "Mặc kệ kết quả thế nào, trong lòng thiếp thân, tướng công luôn là người lợi hại nhất."
Tô Như nắm tay của hắn, mặc dù không nói chuyện, nhưng ánh mắt lại nói rõ hết thảy.
Chung Ý đột nhiên cầm tay ba người đặt cùng một chỗ, nhìn Đường Ninh, nói ra: "Thiếp thân và mẹ đã xem ngày xong, đầu tháng chín, chính là lương thần cát nhật. . ."
Tay của nàng cầm chặt hơn một chút, nhỏ giọng nói: "Chúng ta, chúng ta chọn ngày đó thành thân đi."
. . .
Tiểu Như và Tiểu Ý tựa trên vai của hắn ngủ thiếp đi, Đường Ninh phí hết khí lực, mới ôm các nàng đến trên giường, buổi tối hôm nay, hắn chỉ có thể đi tới nơi khác ngủ.
Đường Yêu Yêu ngồi một mình trong sân, thấy hắn đi tới, hỏi: "Ngươi không sao chứ?"
"Ta có thể có chuyện gì?" Đường Ninh lắc lắc, hiện tại hắn còn đang vui vẻ đây, khoa cử chỉ là quá trình, không phải kết quả, hiện tại hắn đã có kết quả, còn quản quá trình làm gì?
Đường Yêu Yêu nghĩ nghĩ, nói ra: "Nếu ngươi không có chuyện, thì lại cho ta mượn ít tiền đi."
Đường Ninh nhìn nàng một chút, hồi lâu mới hỏi: "Không phải là ngươi dùng tất cả tiền đi cược rồi chứ."
Đường Yêu Yêu không trả lời.
"Ngươi. . . Đánh cược ai?" Đường Ninh nhìn nàng, hỏi: "Không phải là ngươi cược ta đi?"
"Làm sao ta có thể cược ngươi?" Đường Yêu Yêu liếc hắn, nói ra: "Tóm lại, tiền của ta hiện tại không tiện lấy ra, ngươi cho ta mượn trước một chút."
Nghe được nàng không có cược mình, Đường Ninh có chút cao hứng, lại có chút thất vọng, móc ra mấy tấm ngân phiếu từ trong ngực đưa cho nàng, nói ra: "Nếu ngươi không có tiền, cứ mở miệng, cùng lắm thì ta nuôi ngươi trước."
"Ta mới không cần ngươi nuôi." Đường Yêu Yêu nhận lấy ngân phiếu từ trong tay hắn, đứng người lên, đi đến ngoài viện, đi được một nửa, lại dừng bước lại, nói ra: "Không trúng trạng nguyên thì không có trúng trạng nguyên, không có gì lớn. . ."
Đường Ninh cười cười, nói ra: "Ta không sao, không cần lo lắng."
"Ai lo lắng ngươi, tự mình đa tình. . ." Đường Yêu Yêu nhếch miệng, bước nhanh mà rời đi.
Nhìn bóng lưng của nàng biến mất, hai tay Đường Ninh gối lên sau đầu, nhìn tàn nguyệt trên trời, ung dung thở dài.
Khi đứng dậy đi về phòng, mới ý thức được Tiểu Như và Tiểu Ý đang ở trong phòng hắn.
Phòng của Tiểu Như cùng Tiểu Ý ở sát vách nhạc phụ nhạc mẫu, hắn không thể đi.
Hắn đứng ở trong sân nghĩ nghĩ, gian phòng ở huyện nha có hạn, Bành Sâm cùng lão khất cái ở một gian, hắn cũng không cần suy tính, cùng Đường yêu tinh chen chúc đương nhiên là không thể tính, Tình Nhi là nha hoàn. . . , Tình Nhi thì thôi đi.
Phòng của nàng quá nhỏ, ngủ trên mặt đất cũng không đủ.
Hắn do dự rất lâu, vẫn quyết định đi tìm Bành Sâm.
. . .
Đêm đó, vọng tộc nơi nào đó của kinh sư, trong phủ mở yến hội, ăn mừng một mảnh.
"Lang nhi, lần này đã giúp Thôi gia chúng ta mở mặt, nếu có thể được bệ hạ khâm điểm là trạng nguyên, vậy thì càng tốt hơn!"
Thôi Lang bị vô số người vây tại một chỗ, lúng túng nói: "Đây là truyền ngôn phía ngoài, không thể tin."
Một phụ nhân quần áo lộng lẫy nhìn hắn, nói ra: "Ngươi đứa nhỏ này, trước mặt cô cô cũng khiêm tốn, dượng ngươi bị bệ hạ triệu tiến cung đi, chắc hẳn chính là vì chuyện thi đình, chờ đến khi hắn trở về, tất cả chỉ thấy rốt cuộc."
Vừa dứt lời, đã có một vị nam tử trung niên từ ngoài cửa đi tới.
Phụ nhân vội vàng đứng dậy, đi qua hỏi: "Lão gia, thế nào, Lang nhi là trạng nguyên sao?"
Nam tử trung niên lắc đầu, nói ra: "Còn không biết, bệ hạ không nói chuyện này."
Phụ nhân nghi ngờ nói: "Vậy bệ hạ vội vàng triệu ông tiến cung, cần làm chuyện gì?"
Nam tử trung niên thở dài, nói ra: "Hoàn Nhan bộ tộc đã thống nhất gần 20 bộ lạc lớn nhỏ trên thảo nguyên, bây giờ đã trở thành bộ tộc Túc Thận lớn nhất, đồng thời còn không ngừng từng bước xâm chiếm, lần này bệ hạ triệu tập chúng ta tiến cung, chính là thương nghị một chuyện Trần Sở kết minh."
Lạch cạch!
Trước bàn, chén trà trong tay Thôi Lang rơi trên mặt đất, chén trà vỡ vụn, nước trà văng khắp nơi.
----------------------------------------
Người dịch: Thờisênh239
Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com