Đường gia, hậu trạch.
Đường Yêu Yêu vừa gặm hạt dưa, vừa nhìn Chung Ý và Tô Như rồi hỏi: "Các ngươi có cảm thấy hai ngày này hắn có chút không thích hợp hay không?"
Chung Ý suy nghĩ một lúc rồi nói: "Hai ngày này giống như tướng công có chuyện vui gì đó."
Tô Như nhẹ gật đầu, nói ra: "Hai ngày này Tiểu Ninh ca cười cũng nhiều."
"Có thể là bởi vì lập tức sẽ thành thân cùng các ngươi. . ." Đường Yêu Yêu một tay chống cằm, mặc dù ngoài miệng nói như vậy, nhưng dù sao nàng vẫn cảm thấy cũng không phải là bởi vì chuyện này.
Suy nghĩ kỹ một chút, hôm trước hắn gặp Lý Thiên Lan, hôm qua lại tới chỗ Tô Mị đưa thiệp mời, nhất là hôm qua, đưa một cái thiệp mời mà tốn tận hai canh giờ, hai canh giờ đã đủ ngủ một giấc.
Đường Ninh ngồi trong đình, đang tự hỏi một chuyện thì Đường Yêu Yêu từ ngoài đình đi tới, ngồi đối diện với hắn.
Đường Ninh nhìn nàng, hỏi: "Có việc gì à?"
Đường Yêu Yêu nói: "Ta hỏi ngươi một chuyện, ngươi phải thành thật trả lời."
Đường Ninh nghĩ nghĩ, cảm thấy mình không có chuyện gì cần giấu diếm nàng, ánh mắt nhìn về phía nàng: "Nói đi."
Đường Yêu Yêu nhìn hắn, nói ra: "Ngươi cảm thấy Lý Thiên Lan và Tô Mị thì ai xinh đẹp hơn?"
Đường Ninh dò xét nàng vài lần, hỏi: "Chẳng lẽ trong lựa chọn không tăng thêm ngươi sao?"
Đường Yêu Yêu hơi đỏ mặt, nhỏ giọng nói: "Vậy, vậy lại thêm ta thì sao?"
"Tô Mị." Đường Ninh thành thật trả lời.
Làm bằng hữu, hắn không muốn lừa dối Đường yêu tinh, Tô hồ ly được công nhận là đệ nhất mỹ nhân kinh sư, nàng giả vờ ra kiểu phong tình vạn chủng, mị thái ngàn vạn kia, thì nam nhân đều không thể cầm giữ được.
Mặc dù đơn thuần là nhan trị, ba người bọn hắn mỗi người mỗi vẻ, nhưng đứng ở góc độ của một người đàn ông thì Tô Mị thắng không có gì kỳ lạ.
Vẻ mặt Đường Yêu Yêu cứng lại, lúc này mới nhìn Đường Ninh, mỉm cười nói: "Ta cũng cảm thấy Tô Mị đẹp mắt."
Đùng!
Chén sứ mà Đường Ninh để ở trên bàn bị nàng bẻ xuống một miếng.
Đường Ninh nhìn mảnh vỡ trong tay nàng, nhịn không được nuốt từng ngụm từng ngụm nước miếng, nói ra: "Đừng coi là thật, ta chỉ đùa một chút."
Đường Yêu Yêu lắp lại mảnh vỡ kia trở về, cắn răng nói: "Ta cũng là chỉ đùa một chút."
Bướng một chút sẽ phải trả giá thật lớn, Đường Ninh bướng một chút khiến Đường Yêu Yêu không để ý tới hắn.
"Ta đã viết « Trường Sinh điện » xong, ngươi xem một chút xem có chỗ nào không tốt, ta lại sửa một chút."
"Ngươi nói tiếp theo chúng ta viết « Bạch Xà truyện » hay là « Bảo Liên Đăng », « Dương Nhị Lang phá núi cứu mẫu thân » thế nào?"
"Ngươi nói chuyện đi, ngươi không nói lời nào ta coi như ngươi đồng ý, về sau lợi nhuận của hiệu sách ta bảy ngươi ba. . ."
. . .
Dù Đường Ninh nói chuyện gì cùng nàng, nàng cũng vẫn không để ý tới, nhiều nhất chỉ cho hắn một cái liếc mắt.
Đường Ninh nhìn nàng, nói ra: "Kỳ thật dáng vẻ ngươi mắt trợn trắng thật đẹp mắt, so với Tô Mị thì đẹp mắt hơn."
Đáp lại hắn là cái trợn mắt thứ hai.
"Ai, ngươi không muốn nói chuyện với ta coi như xong." Đường Yêu Yêu lắc đầu, có chút tiếc nuối nói ra: "Hôm nay ta đi Thái Y viện chỉnh lý y thư, phát hiện một phương pháp xoa bóp, lúc đầu muốn cầm đưa cho ngươi, nếu ngươi đã không cần, vậy ta cho Tình Nhi, Tình Nhi đã sớm chê dáng người của nàng ấy không đủ đầy đặn. . ."
"Đầy đặn?"
Đường Yêu Yêu đột nhiên quay đầu, lớn tiếng nói: "Ngươi trở về!"
. . .
Mặc dù mấy ngày nay bề bộn nhiều việc, nhưng Đường Ninh vẫn dành thời gian đi Thái Y viện một chuyến.
Trước khi thi tỉnh, hắn đã đồng ý với Thái y lệnh, chờ đến khi khoa cử kết thúc, sẽ giúp Thái Y viện thẩm tra y thư, y học điển tịch của Thái Y viện tự nhiên không phải những thứ bên ngoài có thể so sánh, bên trong có mấy bí phương bí thuật đều là trân tàng hoàng gia, là được vô số người chứng minh qua.
Trong y thư đó, Đường Ninh đã phát hiện ra một bộ phương pháp xoa bóp, quả thực là chế tạo riêng vì Đường Yêu Yêu, lại không biết hiệu quả như thế nào, nhưng cũng không cần uống thuốc , dù sao cũng không có chỗ xấu đối với thân thể, hiện tại vừa vặn có thể làm thứ để làm hòa cùng nàng.
Đường Yêu Yêu nhìn hắn, nói ra: "Chuyện này ngươi không cần phải để ý đến, ta sẽ tự mình giao cho Tình Nhi."
"Ngươi đừng quên là được." Đường Ninh nhắc nhở nàng một câu, Đường yêu tinh nếu đã đồng ý nói chuyện cùng hắn, chứng tỏ cách này của hắn đã tạo nên tác dụng.
Khoảng cách đến ngày hôn lễ còn có mấy ngày, tất cả đều đã chuẩn bị không sai biệt lắm, trong lúc rảnh rỗi, Đường Ninh cùng Đường Yêu Yêu đi đến hiệu sách thị sát.
Từ khi Khang Vương cực lực phổ biến luật bản quyền, trên thị trường không còn có người dám tự mình khắc bản thư tịch mà Đường Nhân trai ghi lại trong danh sách, mấy ngày nay lượng khách thẳng tắp lên cao.
Đương nhiên, Đường Nhân trai xem như có lớn hơn, quy mô và nhân thủ cũng có hạn, không có khả năng dồn tất cả tài nguyên để khắc bản một quyển nào đó, kinh sư lớn như vậy, một mình Đường Nhân trai căn bản ăn không vô.
« Trường Sinh điện » đã chia sẻ bản quyền, đã bán giá cao cho hiệu sách khác, bọn hắn đợi Đường Nhân trai phát hành quyển mới năm ngày xong, mới có thể khắc bản.
Luật bản quyền phổ biến, được lợi không chỉ là Đường Nhân trai, các hiệu sách lớn thi nhau đi đăng ký những thư tịch mà nhà mình dễ bán với quan phủ, một bộ mười lượng bạc, nếu có người còn muốn khắc bản mà không phải thư tịch bản quyền nhà mình, cần đi tới quốc tử giám thẩm tra trước.
Chuyện này, người được lợi lớn nhất vẫn là Khang Vương.
Dù sao Đường Ninh chỉ kiếm lời bạc, mà Khang Vương không chỉ thành công xếp nhân thủ của mình vào quốc tử giám, còn lộ mặt trước văn võ cả triều thậm chí cả hoàng đế, đã được thực quyền, lại được thanh danh, lại một lần nữa hung hăng đả kích Đoan Vương.
Sáng sớm hôm qua, Đường Ninh lại nhận được một phần hậu lễ của Khang Vương.
Luật bản quyền được đẩy ra, Đường Nhân trai đã chủ động hạ thấp giá sách, hiệu sách khác ngay từ đầu cũng không hạ giá, nhưng về sau chẳng biết tại sao, trong vòng một đêm, tất cả đều bắt chước Đường Nhân trai, chủ động hạ giá sách xuống thấp một thành.
Dân chúng tất nhiên là cho rằng đây là công lao Khang Vương, những ngày gần đây, tiếng tán dương trên phố đối với Khang Vương, đột nhiên nhiều hơn.
Có so sánh tự nhiên sẽ có chênh lệch, cho tới nay, Đoan Vương và Khang Vương vẫn luôn đánh đến bất phân cao thấp, lực lượng ngang nhau, danh vọng ở dân gian không nói sánh vai cùng cùng Khang Vương, ngay cả Nhuận Vương cũng không sánh nổi.
Mấy ngày trước đây, bốn cửa thành đông nam tây bắc ở kinh sư lại cùng một lúc dựng lều phát cháo, buổi trưa mỗi ngày, sẽ phát cháo một canh giờ, mặc kệ là tên ăn mày hay dân nghèo, đều có thể tiến lên lấy một bát cháo để uống.
Mà việc thiện lần này, chính là lấy danh nghĩa Nhuận Vương.
Hoàng cung, trong ngự thư phòng, Trần Hoàng đã ăn xong nồi đất thập cẩm, lau miệng, hỏi Nhuận Vương nói: "Những ngày gần đây, tiên sinh của con cũng chỉ dạy cho con nấu cơm?"
Triệu Viên lắc đầu, nói ra: "Tiên sinh không dạy con, là chính con nhìn rồi học."
Trần Hoàng nhìn hắn một hồi, đột nhiên hỏi: "Viên nhi lớn lên thì muốn làm gì?"
Triệu Viên nghĩ nghĩ, nói ra: "Chờ đến khi con trưởng thành, muốn cùng tiên sinh học tốt trù nghệ, làm nhiều món ngon cho phụ hoàng cùng mẫu phi, còn muốn mời bách tính không có cơm để ăn được ăn, để bọn hắn không cần bán hài tử. . ."
Trần Hoàng sờ đầu của hắn, Nhuận Vương liền chạy ra ngoài.
Trần Hoàng nhìn ra cửa điện, hồi lâu sau mới từ trên bàn cầm lấy một phong tấu chương.
Phong sổ con đến từ Ngự Sử đài này, đầu tiên là vạch tội Đoan Vương dung túng thủ hạ ức hiếp bách tính, sau là vạch tội Khang Vương thông qua thủ đoạn bức hiếp, bức bách tiệm sách ở kinh sư giảm giá sách xuống. . . , suy nghĩ lại một chút lời Nhuận Vương vừa nói, trên mặt của hắn lộ ra một tia hoài nghi.
Một lát sau, hắn buông sổ con xuống, lẩm bẩm nói: "Ngụy Gian, ngươi nói trẫm có phải đã chọn sai rồi hay không?"
Sau lưng mãi vẫn không có tiếng đáp lại, Trần Hoàng xoay người, đạp tới một cước, "Tên này, lại giả bộ ngủ, tỉnh, bồi trẫm ra ngoài đi một chút. . ."
. . .
Khoảng cách đến hôn kỳ chỉ có hai ngày, cuối cùng Đường Ninh đã kiểm tra lại một lần tân khách muốn mời, sau khi suy nghĩ một chút, đi đến cửa phòng bếp, tựa ở trên cửa, nhìn lão khất cái đang làm dược thiện cho đồ đệ bảo bối, nói ra: "Lão tiền bối, chúng ta thương lượng một chuyện đi. . ."
----------------------------------------
Người dịch: Thờisênh239
Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com