Virtus's Reader
Như Ý Tiểu Lang Quân

Chương 236: CHƯƠNG 235: TÂN NGUYỆT

Đường Ninh nhìn tiểu cô nương xinh đẹp đứng ở trước mặt hắn, vẻ mặt vô cùng nghi hoặc.

Ở kinh sư hắn chỉ quen biết Tô Mị và Đường Thủy là hai vị tiểu tỷ tỷ xinh đẹp, không quen tiểu muội muội xinh đẹp nào, thế nhưng vị tiểu cô nương trước mắt này lại có thể kêu tên chính xác của hắn, thật sự là kỳ quái đến cực điểm.

Tiểu cô nương xoay một vòng, nói ra: "Đường Ninh ca, huynh không biết ta sao?"

"Tiểu muội muội, muội là. . ." Đường Ninh đứng lên, vừa mới mở miệng, bỗng nhiên thấy được một tia cảm giác quen thuộc từ trên gương mặt xinh đẹp của nàng.

Hắn nghĩ một chút rồi kinh hãi nói: "Muội là Tân Nguyệt!"

Tiểu cô nương nhìn hắn, vui vẻ nói: "Đường Ninh ca, rốt cục huynh cũng nhận ra ta!"

"Muội thật sự là Tân Nguyệt?" Đường Ninh đi một vòng quanh nàng, trên mặt đầy hoài nghi, người này sao có thể là Phương tiểu bàn, toàn thân cao thấp của nàng, không có chỗ nào giống Phương tiểu bàn mà hắn nhận biết.

Nhuận Vương đứng bên cạnh chỉ về phía nàng, càng kinh ngạc: "Ngươi là Phương Tân Nguyệt!"

Tiểu cô nương nhìn hắn, nói ra: "Triệu Viên, mấy năm không gặp, ngươi lại mập rồi."

Nhuận Vương nghe vậy, nhịn không được run một cái, vội vàng chạy đến một bên, ôm lấy hộp đồ ăn mà hắn đã thả đầy ắp thức ăn kia thật chặt.

Nửa năm không thấy, Phương tiểu bàn giống như đã biến thành một người khác, không chỉ gầy, mà còn cao lớn, cho dù lúc này nàng đang đứng ở trước mặt Đường Ninh, Đường Ninh cũng không dám tin tưởng.

Hắn thật vất vả mới tiếp nhận sự thật này, hỏi: "Tiểu Nguyệt, làm sao muội lại tới kinh sư?"

"Đại bá muốn đón nãi nãi tới kinh sư, chúng ta đều theo tới." Phương Tân Nguyệt nhìn hắn, cười hì hì nói ra: "Ta nghe đại bá nói, Đường Ninh ca thi đâu trạng nguyên, huynh lợi hại giống như cha ta vậy!"

Nghe được tiếng nói quen thuộc, lại nhìn thấy một khuôn mặt khác, Đường Ninh cứ cảm thấy quái quái chỗ nào.

Quả nhiên mỗi một người mập mạp đều có sức mạnh hồng hoang, ai có thể ngờ được một năm trước tiểu bàn đôn còn cùng hắn đoạt bánh ngọt, trong thời gian ngắn như vậy, lại có thể biến từ vịt con xấu xí thành thiên nga xinh đẹp?

Đường Yêu Yêu từ trong viện đi tới, hỏi: "Ngươi đang cùng ai nói chuyện đấy?"

"Yêu Yêu tỷ tỷ!" Phương Tân Nguyệt thấy nàng, lập tức nâng váy chạy tới.

Đường Yêu Yêu nhìn tiểu cô nương đang chạy vội tới rồi ôm lấy nàng, kinh ngạc nói: "Tiểu muội muội, ngươi biết ta sao?"

Không chỉ có Đường Yêu Yêu không tin, Chung Ý và Tô Như cũng rất khó tin, tiểu cô nương xinh đẹp đứng ở trước mặt các nàng chính là Phương tiểu bàn nửa năm trước.

Triệu Viên đứng từ xa nhìn Phương Tân Nguyệt, khó có thể tin nói: "Trước kia nàng còn mập hơn cả ta."

Đường Ninh nói ra: "Nếu mỗi ngày ngươi chỉ ăn hai miếng bánh ngọt thì cũng có thể gầy giống như nàng."

Triệu Viên lắc đầu nói: "Nếu như mỗi ngày không thể muốn ăn cái gì thì ăn cái đó, vậy nhân sinh còn có ý nghĩa gì?"

Phương tiểu bàn là kiểu người thuộc họ chim sẻ, không có việc gì đều sẽ líu ríu líu ríu nói không ngừng, đầu tiên là vui vẻ hoan hỉ trò chuyện cùng mấy người Đường Yêu Yêu, sau đó phát hiện nơi này còn có một tiểu tỷ tỷ mà nàng không quen, nàng lại chạy tới, hỏi lung tung này kia, Tiểu Tiểu chỉ ngồi đó nghe không nói.

Hai người một an tĩnh, một ồn ào, tính cách bổ sung cho nhau, Đường Ninh hi vọng hai người có thể trở thành bạn tốt của nhau, như vậy Phương tiểu bàn sẽ có thêm một người bạn để chơi, Tiểu Tiểu cũng sẽ không nhàm chán.

Có con chim sẻ nhỏ Phương Tân Nguyệt này làm bầu không khí sinh động, dường như không khí cũng bớt oi bức.

Đường Ninh đã nắm giữ tỉ lệ trộn diêm tiêu cùng nước, phát hiện hiệu quả tốt nhất, cũng không có khả năng ngưng kết nước trong chậu thành một cái khối băng lớn, nhưng nếu đổi lại vật chứa có thể tích nhỏ một chút, thì lại có thể rất nhanh ngưng kết.

Đường Ninh định làm vài cây kem dưa hấu, đáng tiếc tìm không thấy khuôn thích hợp, chỉ có thể lùi lại mà cầu việc khác, tìm mấy chén nhỏ hơi sâu một chút.

Nhuận Vương vẫn luôn đi theo bên cạnh hắn, thấy hắn dùng thìa xúc ruột nửa quả dưa hấu dưa ra, hắn liếm môi một cái, hỏi: "Tiên sinh, ngươi đang làm cái gì thế, có chuyện gì cần ta giúp sao?"

Đường Ninh đang muốn chuẩn bị một chút vật liệu, đành đưa nữa quả dưa còn lại cho hắn, nói: "Ngươi khoét ruột dưa hấu bỏ vào trong chén, hạt dưa hấu thì cố bỏ ra."

"Được rồi!" Nhuận Vương nhận lấy thìa, tâm tình kích động.

Kem dưa hấu, ngay cả nghe mà hắn cũng chưa từng nghe qua, nhất định là ăn ngon.

Khi Nhuận Vương bỏ hạt dưa hấu ra, Đường Ninh lấy một ít đường cát và bột gạo nếp ra, trộn hỗn hợp thành sền sệt, sau khi hoàn thành, Nhuận Vương bưng lấy một cái chén lớn đi tới, nói ra: "Tiên sinh, đã loại hết hột rồi."

Đường Ninh đập nát ruột dưa lấy nước, trộn cùng hỗn hợp gạo nếp nước đường vừa chuẩn bị xong.

Dùng cái chén làm khuôn, độ khó vẫn có chút lớn, hắn phải mau chóng chế một nhóm khuôn đúc ra mới được.

Một cây kem nhỏ bằng chén rất nhanh đã ra lò.

Nhuận Vương nuốt nước miếng một cái, hỏi: "Tiên sinh, thứ này có thể ăn sao?"

Hắn làm ra đương nhiên là để ăn, Đường Ninh thật vất vả mới lấy được đồ từ trong chén ra, lại bị một cánh tay từ phía sau thăm dò tới đoạt đi.

"Đây là cái gì?" Đường Yêu Yêu cầm cán đũa giơ lên, tò mò hỏi.

Đường Ninh trả lời: "Kem."

Đường Yêu Yêu nhìn hắn một chút, hỏi: "Có thể ăn sao?"

Đường Ninh vươn tay đoạt, rồi nói ra: "Trả lại cho ta, ngươi muốn ăn thì lát nữa sẽ làm cho ngươi."

"Có thể ăn a. . ." Đường Yêu Yêu vươn đầu lưỡi, nhanh chóng liếm liếm, sau đó đưa cho Đường Ninh, hỏi: "Ngươi còn cần không?"

"Muốn."

"Phi, không biết xấu hổ!" Đường Yêu Yêu liếc mắt nhìn hắn, vui sướng niếm kem, cảm thán nói: "Thật ngọt, còn hơi lạnh. . ."

Đường yêu tinh chưa từng ăn kem lại có thể vô sự tự thông, biết thứ này dùng để liếm, nhưng vẻ tươi cười trên mặt nàng rất nhanh đã biến mất, vẻ mặt thống khổ, hai tay ôm bụng, nằm ở trên giường lăn lộn.

Nàng nhìn Đường Ninh, cắn răng nói: "Ngươi, ngươi hại ta. . ."

Đường Ninh nhìn nàng, nói ra: "Tiểu Ý và Tiểu Như ăn mà không có việc gì, Tiểu Tiểu ăn không có việc gì, Tiểu Nguyệt ăn cũng không có việc gì, làm sao chỉ có ngươi bị đau bụng?"

"Ta làm sao biết?" Đường Yêu Yêu trợn mắt nhìn hắn, hỏi: "Ngươi có phải cố ý cho ta một cái hỏng hay không?"

"Cái gì mà ta đưa cho ngươi, đó là ngươi cướp đi." Đường Ninh lườm nàng một chút, ròi lại đột nhiên nghĩ tới điều gì, hỏi: "Ngươi không phải là thứ kia tới chứ?"

Đường Yêu Yêu cắn răng nói: "Thứ nào?"

"Chính là thứ mà ngươi cần uống nhiều nước nóng ấy. . ."

Đường Yêu Yêu giật mình, sắc mặt lập tức liền đỏ lên, vội vàng nói: "Im miệng, đừng nói nữa!"

Khó trách lúc nàng từ hậu viện đi ra, tóc lại không ướt, hóa ra căn bản không xuống nước, thời kì đặc thù còn dám ăn đồ lạnh, ăn một lần thua thiệt, lần sau nhìn xem nàng còn dám đắc ý như thế hay không. . .

Đường Ninh lườm nàng một chút, nói: "Chờ đấy. . ."

Một lát sau, Đường Yêu Yêu ôm một túi chườm nóng, uống nước đường đỏ canh gừng, thoải mái nằm ở trên giường, đuqa cái chén không cho Đường Ninh, nói ra: "Lại cho ta một bát."

Đường Ninh nhìn nàng, nói ra: "Muốn người khác hỗ trợ, ngay cả câu "Giúp" cũng không nói sao?"

Đường Yêu Yêu nghĩ nghĩ, nói ra: "Giúp ta múc thêm một bát."

Đường Ninh nhận bát, nói ra: "Lần sau nhớ kỹ ngữ khí phải uyển chuyển một chút."

Đường Yêu Yêu lại nghĩ, nắm lấy cánh tay của hắn, dịu dàng nói: "Đường Ninh ca ca, lại giúp người ta múc một bát nha. . ."

Tay Đường Ninh run một cái, suýt nữa đã ném cái bát xuống đất.

Hắn nhìn Đường Yêu Yêu, chân thành nói: "Lần sau đừng uyển chuyển. . ."

Hắn bưng nước đường đỏ đi vào gian phòng, từ khi Lý Thiên Lan rời đi, Tô Mị đã lâu chưa từng xuất hiện, Đường Yêu Yêu không có thiên địch, rõ ràng đã sinh động rất nhiều, ngay cả luyện công cũng không quá tích cực.

Không biết những ngày này Tô hồ ly đang bận gì, khẳng định sẽ có thời gian thật dài không ngủ ngon, cũng không biết Lý Thiên Lan đã tới đâu rồi, dựa theo tốc độ bình thường, chắc cũng đã qua Linh Châu rồi. . .

Ở Thiên Nhiên Cư, Tô Mị ngồi ở giữa một đống công văn, sắc mặt mỏi mệt, nàng móc ra một cái túi thơm từ trước ngực, ngửi ngửi một lúc rồi gục xuống bàn nghỉ ngơi.

Linh Châu, dịch quán.

Một thanh niên đi đến trước mặt sứ thần trung niên, do dự nói: "Đại nhân, chúng ta đã dừng lại ở đây ba ngày, cũng nên lên đường đi?"

Trung niên sứ thần thở dài, nói ra: "Vẫn chờ quận chúa hạ lệnh đi. . ."

Sứ thần trẻ tuổi lắc đầu, nói ra: "Những ngày gần đây, quận chúa có chút kỳ quái."

Nam tử trung niên giận tái mặt, nói ra: "Quận chúa là người mà ngươi có thể nghị luận!"

Sứ thần trẻ tuổi lập tức cúi đầu: "Hạ quan biết sai!"

Sứ thần trẻ tuổi lui ra, nam tử trung niên mới thở dài.

Từ khi Quận chúa rời kinh lại biến thành có chút kỳ quái.

Ngày đó nàng chỉ nói để sứ đoàn đi trước, một khắc sau nàng sẽ đuổi tới, nhưng trên thực tế lại dùng gần như hai canh giờ.

Dọc theo con đường này, nàng cũng thường xuyên thất thần ngẩn người, khi đi ngang qua Linh Châu, rõ ràng không có chuyện gì, lại không hiểu gì mà lại chọn dừng lại ba ngày. . .

----------------------------------------

Người dịch: Thờisênh239

Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!