Virtus's Reader
Như Ý Tiểu Lang Quân

Chương 238: CHƯƠNG 237: MA NỮ ĐẤU VỚI YÊU TINH

Triệu Viên nhai băng, ngẩng đầu, đắc ý hỏi: "Phụ hoàng, con lợi hại không?"

Trần Hoàng nhìn hắn, hỏi: "Viên nhi biết vì sao bỏ bột diêm tiêu bỏ vào trong chậu lớn, nước trong chậu nhỏ lại kết băng không?"

"Tiên sinh nói, khi diêm tiêu hòa tan trong nước, thì sẽ hút đi nhiệt khí chung quanh, cho nên nước trong chậu nhỏ sẽ kết băng." Triệu Viên nghĩ nghĩ, lại nói: "Phụ hoàng, chúng ta nói chuyện này cho bách tính đi, tiên sinh còn nói, sau khi diêm tiêu hòa tan chỉ cần phơi khô nước, diêm tiêu sẽ khô lại, còn có thể lại tiếp tục dùng, cứ như vậy, bách tính sẽ không bị nóng đến chết nữa."

Trần Hoàng cười cười, sờ lên đầu của hắn, nói ra: "Được, nghe theo Viên nhi."

"Hắc hắc. . ." Triệu Viên ngu ngơ cười cười, nói ra: "Phụ hoàng, ảo thuật này con còn chưa biểu diễn cho mẫu phi xem đâu, con tới chỗ mẫu phi để biểu diễn đây."

Hắn nhìn hai tên hoạn quan kia, nói ra: "Các ngươi giúp ta chuyển những vật này tới. . ."

Nhuận Vương không kịp chờ đợi chạy tới Thục Tú cung, Trần Hoàng cầm một miếng băng mỏng dán trong lòng bàn tay, hỏi: "Ngụy Gian, ngươi cảm thấy tâm tính Viên nhi như thế nào?"

Ngụy Gian nghĩ nghĩ, nói ra: "Điện hạ ăn cá có thể nghĩ đến bách tính, du ngoạn có thể nghĩ đến bách tính, ngay cả làm ảo thuật, trong lòng cũng nhớ tới bách tính. . . , mặc dù Nhuận Vương điện hạ ham chơi, nhưng tâm tính thuần lương, mọi chuyện đều muốn lấy bách tính, có thể thông cảm với khó khăn của bách tính, đây đều là bệ hạ và nương nương dạy tốt, lão nô chức mừng bệ hạ và nương nương!"

"Tiểu hài tử luôn luôn ham chơi một chút." Trần Hoàng cười cười, nói khẽ: "Trưởng thành là tốt, khó khăn là chờ hắn trưởng thành, sẽ không bị những vật khác mê mắt, còn có thể bảo trì lại một phần tâm tính này."

Ngụy Gian híp mắt, cười nói: "Có bệ hạ và nương nương nhìn xem, lại có quan trạng nguyên làm danh sư, hướng dẫn từng bước, điện hạ sao có thể mất đi thuần lương được

. . .

Không cần ôn bài, cũng không cần đi làm thật sự rất thoải mái, việc mỗi ngày Đường Ninh làm, chính là bồi Tiểu Ý và Tiểu Như ra ngoài dạo chơi, hưởng thụ thế giới ba người, sau đó về nhà nghiên cứu cách làm kem, đến bây giờ hắn đã thử tám vị, kem làm ra cũng từ hình chén bình thường chuyển thành hình trái tim, hình sao.

Trần Hoàng lấy danh nghĩa Nhuận Vương, công bố phương pháp dùng diêm tiêu chế băng ra ngoài, dân chúng có thể tự làm tại nhà.

Diêm tiêu vốn không quý, hơn nữa phơi khô còn có thể dùng lại, dùng để kiếm lợi nhuận thì không ổn, dân chúng tự mình làm dùng để giải nóng cũng không tệ.

Trần Hoàng công bố chuyện gì ra ngoài, Đường Ninh cũng chẳng suy nghĩ gì, hắn chỉ ngoài ý muốn chính là lại lấy danh nghĩa Nhuận Vương.

Nhớ tới chuyện phát cháo lần trước, trong lòng của hắn không khỏi nghĩ đến phương diện nào đó.

Khang Vương cùng Đoan Vương ở trên triều đình đấu túi bụi, Trần Hoàng lại độc sủng Nhuận Vương, nếu như không phải trưởng ấu có thứ tự, tuổi Nhuận Vương ại thực sự quá nhỏ, sợ là trên triều đình đã sớm nổi lên phong ba.

Nhưng từ tình hình trước mắt đến xem, Trần Hoàng đang tuổi tráng niên, trong tình huống bình thường, ông ta sống thêm một hai chục năm hoàn toàn không thành vấn đề, đến lúc đó hoàng vị rơi vào tay ai thật đúng là không nhất định.

Chuyện này trong lịch sử cũng có không ít, cũng không có luật pháp tổ chế nào quy định là mập mạp không thể làm hoàng đế, trong những người mập mạp, tiềm lực cũng có không ít, nói không chừng Nhuận Vương chính là một người trong đó.

Đường Ninh nhìn về một bên, Phương Tiểu Nguyệt đang biểu diễn ảo thuật "Giấy trắng sinh chữ" cho Nhuận Vương, Triệu Viên đứng tại bên cạnh nàng, nhìn thấy thế thì sửng sốt một chút.

Phương Tân Nguyệt nhìn hắn, hỏi: "Muốn học không?"

Triệu Viên liên tục gật đầu: "Muốn!"

"Muốn thì gọi một tiếng tỷ để ta nghe một chút."

"Tỷ!"

Đường Ninh thu hồi đánh giá của hắn đối với Nhuận Vương có "Tiềm lực", nam tử hán đại trượng phu, một chút cốt khí đều không có, tại sao hắn lại có đồ đệ này nhỉ?

Đường Thủy từ ngoài viện đi tới, hỏi: "Tiểu Như đâu?"

Đường Ninh nhìn nàng, hỏi: "Cùng Tiểu Ý đi ra ngoài, ngươi tìm nàng có việc?"

Đường Thủy nhìn hắn.

Sau khi Đường Ninh suy nghĩ một chút, hỏi: "Biểu tỷ, ngươi tìm Tiểu Như có chuyện gì sao?"

Hắn tìm Tiêu Giác cẩn thận hỏi thăm một chút, Đường gia Ma Nữ rốt cuộc là"Ma" thế nào, sau khi hỏi xong hắn đã lập tức quyết định về sau phải tránh né mũi nhọn.

Đường Thủy lấy ra một cái vòng tay từ trong ngực, nói ra: "Đây là tiểu cô để cho ta mang tới cho Tiểu Như."

Vòng tay trong tay nàng hơi khác vòng trên tay Chung Ý, nhưng hiển nhiên cũng có giá trị không nhỏ.

Không chỉ như vậy, Đường Ninh còn chú ý tới trên cổ tay Đường Thủy mang theo cũng có vòng tay, thế mà giống chiếc vòng của Tiểu Ý như đúc.

Hắn không suy nghĩ nhiều, thu vòng tay lại, nói ra: "Chờ đến khi Tiểu Như trở về, ta sẽ giao cho nàng."

Đường Thủy nhẹ gật đầu, nhìn Đường Yêu Yêu từ trong phòng đi ra , hỏi: "Vị Đường cô nương này là gì của ngươi, làm sao luôn luôn ở cùng các ngươi ngụ thế, chẳng lẽ các ngươi. . ."

"Ngươi!" Bước chân Đường Yêu Yêu dừng lại, nhìn nàng ta, đôi lông mày khẽ nhíu lên, không biết nghĩ tới điều gì, chỉ hừ nhẹ một tiếng nhưng cũng không phát tác.

"Thật xin lỗi, ta không có ý gì khác." Đường Thủy nhìn nàng, áy náy nói ra: "Cô nương không nên hiểu lầm."

Đường Ninh nhìn các nàng, bỗng nhiên nghĩ đến một việc.

Ma Nữ đấu với yêu tinh, cũng không biết ai cao hơn một bậc, dù sao hiện tại cũng không có chuyện làm, không bằng tìm một chút việc vui. . .

Hắn nhìn Đường Yêu Yêu, nói ra: "Biểu tỷ ta cũng biết chút võ công, ngươi không phải nói Lý cô nương đã đi rồi, ngay cả một người so tài mà ngươi cũng không có, nếu không, các ngươi luận bàn một chút?"

Từ hành động của nàng luôn muốn tìm người luyện tay một chút, thì trong thân thể Đường yêu tinh có thừa số hiếu chiến.

Vừa lúc, Đường Ninh biết, vị kinh sư Ma Nữ- Đường Thủy này, cũng không phải đèn cạn dầu.

Đường Yêu Yêu nghe vậy, đầu tiên là khẽ giật mình, sau đó ánh mắt nhìn về phía Đường Thủy, có chút kích động.

Đường Thủy nhìn nàng, mỉm cười, nói ra: "Tốt, lâu rồi ta không có luận bàn võ công với người nào."

Hai người đi đến luyện võ tràng ở hậu viện, Đường Ninh vội vàng chạy đến bên người Nhuận Vương, nói ra: "Nhanh lên, đưa hạt dưa của ngươi cho ta. . ."

Phía trước luyện võ tràng nhất có một ngôi đình, Đường Ninh một người ngồi trong đình, vừa ăn hạt dưa, vừa nhìn hai bóng người tay áo tung bay trên đồng cỏ.

Sau một lát, trong lòng của hắn đã xuất hiện một bảng xếp hạng về giá trị võ lực của các nữ tử mà hắn quen biết .

Tô Mị tự nhiên hoàn toàn xứng đáng thứ nhất, xếp ở vị trí thứ hai chính là Lý Thiên Lan, từ tình hình trước mắt đến xem, Đường Thủy hẳn là lợi hại hơn Đường Yêu Yêu một chút, dù sao danh xưng Ma Nữ kinh sư của nàng là dùng nắm đấm đánh xuống.

Quả nhiên, sau mười mấy chiêu, Đường Yêu Yêu bị dồn đến góc tường, không đường thối lui.

Đường Thủy cũng không tiếp tục, mà chỉ đứng ở nguyên tại chỗ, nói: " Võ công của Yêu Yêu cô nương rất không tệ, đa tạ."

Đường Yêu Yêu thẳng thắn thừa nhận nói: "Ta không đánh lại ngươi."

Sau khi Đường Thủy đi, Đường Yêu Yêu đi tới ngồi trong đình, cảm xúc nhìn cũng không phải là rất cao.

Đường Ninh có thể hiểu được tâm tình của nàng, Đường yêu tinh trời sinh mạnh mẽ, nhưng gần nhất nàng gặp phải người nào cũng đánh không lại, liên tiếp bị đả kích, tâm tình đương nhiên sẽ không tốt.

Đường Ninh nhìn nàng, an ủi: "Đừng khổ sở, mặc dù ngươi không phải đối thủ của Tô Mị, Lý Thiên Lan còn có Đường Thủy, nhưng Tiểu Như và Tiểu Ý đều đánh không lại ngươi, Tiểu Nguyệt cùng Tiểu Tiểu cũng còn lâu mới là đối thủ của ngươi. . ."

Đường Yêu Yêu ngẩng đầu nhìn hắn, hỏi: "Ngươi đang cười nhạo ta sao?"

Đường Ninh lắc đầu, "Tuyệt đối không có."

Đường Yêu Yêu nhìn xem hắn, nói ra: "Mặc dù ta đánh không lại Tô Mị, đánh không lại Lý Thiên Lan, đánh không lại Đường Thủy, nhưng là ta có thể đánh thắng một người khác."

Đường Ninh cảnh giác đến: "Ai?"

Đường Yêu Yêu nhìn hắn, mỉm cười nói: "Lý Thanh biểu tỷ đấy."

Đường Ninh trong lòng giật mình, lập tức nói: "Chúng ta đã nói là ai cũng không đề cập tới chuyện này."

"Được thôi, không đề cập tới Lý Thanh thì không đề cập tới Lý Thanh." Đường Yêu Yêu đứng lên, vươn tay với hắn, nói ra: "Đường Ngưng Ngưng, xin chỉ giáo."

Đường Ninh vừa chạy ra ngoài đình, vừa nói ra: "Ta không đánh nữ nhân."

Đường Yêu Yêu hừ lạnh một tiếng: "Đừng cho là ta không biết, ở trong lòng ngươi, cho tới bây giờ đều không coi ta là nữ nhân."

"Ngươi đừng như vậy. . ."

"Ngươi còn như vậy ta sẽ hoàn thủ a!"

"Ta thật sự hoàn thủ!"

. . .

Đường Ninh hoàn thủ không nổi, bởi vì hắn đánh hai chiêu đã bị Đường Yêu Yêu quẳng lên mặt đất, hai cánh tay bị trói ngược lại, Đường Yêu Yêu từ phía sau cưỡi ở trên người hắn.

Đường Yêu Yêu ở trên cao nhìn xuống hắn, nói ra: "Để cho ngươi lại chế giễu ta!"

"Khục!"

Một tiếng ho từ phía trước truyền đến.

Đường Ninh gian nan ngẩng đầu, nhìn thấy nhạc phụ đại nhân một mặt lúng túng, và Đường tài chủ mặt mũi tái nhợt đứng bên cạnh ông.

----------------------------------------

Người dịch: Thờisênh239

Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!