Virtus's Reader
Như Ý Tiểu Lang Quân

Chương 240: CHƯƠNG 239: MỘT CÁI CHĂN

Đường Yêu Yêu nói dọn đi là dọn đi, buổi chiều đã lập tức thu thập đồ vật, chuyển vào tòa nhà sát vách.

Hai tòa nhà có bố cục không khác nhau nhiều lắm, sửa sang tương tự, nàng mua tòa nhà cũng đã sớm làm xong, nhưng Đường yêu tinh ngại lại mướn nha hoàn hạ nhân, cũng không muốn một người ở trong tòa nhà lớn nên vẫn ở chỗ này.

Khi Đường Ninh giúp nàng dọn đồ, nhìn thấy Hứa chưởng quỹ đứng sau lưng Đường tài chủ, trong nhà cũng đã có không ít nha hoàn hạ nhân bắt đầu bận rộn.

Ở Linh Châu, hai nhà bọn họ chính là hàng xóm, hiện tại đến kinh sư, bọn hắn vẫn là hàng xóm.

Đây chính là duyên phận.

Tục ngữ nói nước xa không cứu được lửa gần, bà con xa không bằng láng giềng gần, người cùng quê nhà sẽ luôn hữu ái hỗ trợ, mặc dù Đường yêu tinh không phải một hàng xóm hữu ái, nhưng nể tình nàng đáng yêu, cũng được tính là một hàng xóm tốt.

Đường Tể ở trong nhà dạo qua một vòng, gật đầu nói: "Nơi này cũng không tệ lắm."

Hứa chưởng quỹ cười nói: "Tiểu thư chọn ngôi nhà này tự nhiên không tệ."

Đường Tể thu mắt lại, nhìn ông ta cau mày nói: "Lão Hứa, ta đã viết trong thư thế nào, ta để ngươi nhìn chằm chằm nàng, ngươi lại giúp ta nhìn chằm chằm như vậy?"

Hứa chưởng quỹ lộ vẻ khó hiểu, nói ra: "Chưởng quỹ, khi ta thu được thư của ngài, tiểu thư đã chuyển ra khỏi Hồng Tụ các, chuyện này. . . , ta cũng bất lực mà."

"Được rồi!" Đường Tể phất phất tay, nói ra: "Trong thời gian ngắn như vậy, Yêu Yêu thật sự kiếm lời nhiều bạc như vậy?"

Hứa chưởng quỹ gật gật đầu, nói ra: "Chuyện này ta cũng nghe nói, sẽ không có giả, Đường công tử đầu tiên trúng tỉnh nguyên, sau đó lại trúng trạng nguyên, tỉ lệ đặt cược này rất cao, liên tục cược hai lần, kiếm được tiền gấp mấy chục lần, không phải việc khó."

Đường Tể mặt đen lên, cả giận nói: "Tên tiểu tử thúi này!"

Ông thường quản chế tiền tiêu vặt của nữ nhi, là thủ đoạn cuối cùng để nàng ngoan ngoãn nghe lời, cũng là thủ đoạn hữu hiệu nhất, hiện tại nàng có được trăm vạn lượng, dù là ở Linh Châu hay kinh sư lại đều có sản nghiệp của mình, về sau sợ là cũng đã không thể dùng bạc để uy hiếp nàng.

Nghĩ tới đây ông ta lại tức giận, phất phất ống tay áo, nhìn đồ của Đường Yêu Yêu chuyển vào một cái viện , nhìn xung quanh một chút, đột nhiên hỏi: "Sát vách này. . ."

Hứa chưởng quỹ nói: "Sát vách chính là nhà Đường công tử."

Đường Tể cẩn thận nhớ lại một chút , dựa theo địa hình và bố cục của hai tòa nhà này, sát vách ngôi viện này không chính là hậu trạch của tiểu tử kia?

"Không được!" Đường Tể nhanh chân đi đến, nói ra: "Ngôi viện này để ta ở, Yêu Yêu ở một bên khác."

"Con không đi!" Đường Yêu Yêu ngửa đầu nói ra: "Đồ vật của côn đều đã thu thập xong, không muốn lại thu thập một lần nữa."

Đường Tể còn muốn nói tiếp cái gì đã bị nàng đẩy đi ra.

"Con muốn đi ngủ, lúc ăn cơm đến gọi con." Đường Yêu Yêu nói một câu rồi trực tiếp đóng cửa lại.

Nàng đi trở về gian phòng của mình, nghĩ đến đối thoại vừa rồi khi ở trong phòng của hai cha con, trên mặt có chút nổi giận, sau khi nổi giận lại biến thành mờ mịt.

Tú Nhi nhìn nàng, hiếu kỳ nói: "Tiểu thư, người thế nào?"

Nàng dùng chăn mền che đầu, nằm trên giường, nói ra: "Không cần phiền ta, để cho ta ngủ một hồi. . ."

Ngoài viện, Hứa chưởng quỹ nhìn Đường tài chủ, hỏi: "Chưởng quỹ, lần này ngài mang nhiều người như vậy đến kinh, là không có ý định trở về sao?"

Đường Tể thở dài, nói ra: "Ai bảo ta sinh một nữ nhi tốt như thế chứ. . ."

. . .

Chuyện mà Đường Ninh nói cùng Tiêu Giác nói, ngày thứ hai đã có đáp lại.

Mặc dù luôn nói "Quan không tranh lợi cùng dân ", nhưng quan viên quyền quý ở kinh sư, lại có mấy nhà không giao thiệp với thương nghiệp,?

Đơn giản là đi vòng thêm mấy vòng, giao sản nghiệp nhà mình cho quản gia hoặc là thân thích quản lý mà thôi.

Lưu Tuấn đi theo Tiêu Giác tới, vừa đến đã nhịn không được nói: "Đường huynh, muốn nói tới chuyện kiếm tiền này là ngươi thành thạo nhất, ngươi nói nên làm sao bây giờ, chúng ta nên làm gì!"

Mục Vũ cũng tỏ vẻ mặt hối hận, nói ra: "Lúc trước khoa cử kia, nếu chúng ta chịu đi theo ngươi, hiện tại đã sớm không lo bạc rồi!"

Lưu gia, Hoàng gia cùng Mục gia, đều là gia tộc như trời chiều ở kinh sư, đã từng hiển hách một thời, nhưng khi gia tộc xuống dốc, lực ảnh hưởng cũng khác trước kia.

Đương nhiên, cho dù là xuống dốc, gia tộc quyền thế vẫn là gia tộc quyền thế, vẫn có được nội tình rất sâu, nhưng bọn người Lưu Tuấn chỉ là thế hệ trẻ tuổi tử đệ trong gia tộc, tiền tiêu vặt ngày thường nếu so sánh với thường nhân, tự nhiên là con số trên trời, nhưng nếu so cùng phú nhất đại- Đường Yêu Yêu thì chính là tên ăn mày keo kiệt.

Bọn hắn không để ý tới chút tiền tiêu vặt kia, vì số lượng đó không đủ cho bọn hắn tiêu phí ngày bình thường.

Đường Ninh cười nói ra: "Chuyện cụ thể, Tiêu Giác cũng đã cùng nói qua với các ngươi đi?"

Lưu Tuấn gật đầu nói: "Hắn đã nói rất rõ ràng, chuyện này, chúng ta sẽ nghe Đường huynh, ta có thể lấy ra một ngàn lượng, cũng chính là hai tháng này uống ít mấy bữa rượu, thiếu ngủ mấy cô nương."

Hoàng Dục Long nghĩ nghĩ, nói ra: "Ta cũng có thể lấy ra một ngàn lượng."

Mục Vũ cười cười, nói ra: "Vậy ta cũng ra một ngàn lượng đi."

"Cố Bạch không ở đây, ta đáp ứng thay hắn trước, hắn cũng ra một ngàn lượng." Tiêu Giác nhìn Đường Ninh, nói ra: "Ta ra năm ngàn lượng."

Khi thi tỉnh lần trước, Tiêu Giác đã đánh cược một lần, bây giờ cả gia tài tự nhiên không phải mấy người Lưu Tuấn có thể so sánh, Đường Ninh còn không chưa xuất bạc mà đã có gần một vạn lượng tài chính để khởi động.

Dù có có mở một hiệu sách lớn ở địa phương tấc đất tấc vàng chợ phía đông kia, thì cũng không cần dùng đến nhiều bạc như vậy, nhưng bạc nhiều luôn luôn không có chỗ xấu, có đầy đủ bạc là có thể xây tác phường càng lớn, mời càng nhiều công tượng, tốc độ sắp chữ khắc bản cũng sẽ tăng tốc.

Chuyện mở cửa hàng chi nhánh, đến ngày thứ hai Đường Ninh đã an bài xong xuôi.

Vì có thể mở hiệu sách trong thời gian ngắn nhất, phương pháp của Đường Yêu Yêu rất đáng được tham khảo, chính là thô bạo mua xuống mấy cửa hàng kề nhau, sau đó đả thông, một lần nữa tu sửa, treo lên lệnh bài Đường Nhân trai là có thể.

Với lực ảnh hưởng hiện tại của hiệu sách Đường Nhân trai, thậm chí không cần tuyên truyền quá nhiều, ba chữ "Đường Nhân trai" này, chính là biển chữ vàng lớn nhất.

Đương nhiên, làm tốt tuyên truyền thì bạc không thể thiếu, nếu muốn cửa hàng chi nhánh Đường Nhân trai có danh khí ở khu thành đông, thì vẫn cần phải có một số đồ vật không tầm thường.

Lượng tiêu thụ hiệu sách hiện nay, ngoại trừ « Tây Sương Ký » và « Mẫu Đơn Đình » là kiểu truyện ngôn tình, những chuyện mang theo sắc thái dày đặc huyền bí cũng rất được hoan nghênh, « Trường Sinh điện » chính là một bản bán tốt nhất gần đây.

Từ xu thế nhìn lại, yêu thích của những thiên kim tiểu thư ở kinh sư này, dường như đang từ ngôn tình cổ điển chuyển sang ngôn tình tiên hiệp rồi.

Phải có tình yêu, có thân tình, còn muốn có sức tưởng tượng thiên mã hành không, tốt nhất là dính líu quan hệ cùng tiên thần thuật pháp. . .

Hắn đã viết xong, « Bạch Nương Tử Truyền Kỳ » « Bảo Liên Đăng » đang sửa chữa, đến lúc đó, không chỉ có thể kiếm nước mắt, còn có thể kiếm bạc. . .

Hắn đã để Tiểu Như và Tiểu Ý đọc qua, hai người cảm động rối tinh rối mù, nước mắt muốn dừng cũng không được, kết quả chính là đêm qua hắn không lên được giừng của ai cả, một mình ngủ thư phòng.

Trước khi khắc bản, hắn còn phải cầm tới cho Đường Yêu Yêu nhìn xem, dù sao hiệu sách ngoại trừ lão bản là hắn này, còn có lão bản nương là Đường Yêu Yêu này, bất cứ chuyện gì của hiệu sách, nàng đều có quyền biết.

Không biết Đường tài thần có ở nhà không, khi ở Linh Châu, Đường Ninh đã phát hiện hình như lão cha của Đường Yêu Yêu không quá chào đón hắn, cũng không biết là nguyên nhân vì sao.

Hắn không muốn đi làm chuyện rủi ro, nghĩ một chút mới cầm lấy tập giấy đã viết, nhẹ nhàng nhảy qua tường viện.

"A...!"Tiểu nha hoàn Tú Nhi ở trong sân giật nảy mình, sau khi nhìn thấy người từ trên trời hạ xuống là hắn mới vỗ vỗ bộ ngực, yên lòng.

Đường Ninh nhìn nàng hỏi: "Yêu Yêu có ở nhà không?"

Tú Nhi lắc đầu, nói ra: "Tiểu thư nói nếu ngươi đã đến, thì nói nàng không ở nhà."

Đường Ninh liếc gian phòng Đường Yêu Yêu, không biết nàng lại đang sinh sự chuyện gì, không muốn gặp hắn thì không thấy đi, hắn đặt bản thảo trong tay lên bàn, nói ra: "Ngươi nhớ đem cái này cho nàng là được, ta đi."

Nói xong hắn lại nhảy qua trên tường viện.

Từ trình độ leo tường trôi chảy này, Đường Ninh cảm thấy trong khoảng thời gian này võ học của hắn tiến triển hết sức rõ ràng.

Buổi chiều hắn đang ở thư phòng chỉnh sửa « Bảo Liên Đăng », Đường Yêu Yêu mới từ bên ngoài đi tới, đặt bản thảo kia lên bàn, con mắt có chút sưng đỏ, bất mãn nói: "Sao ngươi luôn viết mấy truyện khiến nữ hài tử chảy nước mắt này. . ."

Sự thật chứng minh, chỉ có khiến những thiên kim tiểu thư này ở kinh sư rơi lệ, mới có thể kiếm được bạc của các nàng .

Nhưng Đường Ninh hiện tại không có ý định nói chuyện với Đường Yêu Yêu, ai bảo buổi sáng nàng lại tỏ vẻ mình không có ở đây.

Ai mà không phải là tiểu công chúa, ai mà không có một chút tính khí?

Hắn không ngẩng đầu, cũng không có nhìn nàng, tiếp tục sửa bản thảo.

Đường Yêu Yêu nhìn hắn, hỏi: "Ngươi câm?"

Lần này Đường Ninh nhìn nàng một cái, vẫn không có nói chuyện.

Đường Yêu Yêu nhìn hắn, cả giận nói: "Tốt, không nói lời nào đúng không, có bản lĩnh thì đừng nói!"

Đường Ninh theo bản năng cảm thấy hai ngày này cảm xúc của Đường yêu tinh có chút không thích hợp, trước kia mặc dù nàng không khó hiểu một chút, nhưng chưa bao giờ có kiểu cố tình gây sự này.

Vào những thời điểm này, tuyệt đối không thể hờn dỗi cùng nàng.

Hắn lườm Đường Yêu Yêu một chút, nói ra: "Tùy ngươi nghĩ như thế nào, dù sao ta cảm thấy những phàm nhân chúng ta này, không xứng nói chuyện với tiên nữ. . ."

Đường Yêu Yêu giật mình, cúi đầu xuống hỏi: "Ngươi đang giận chuyện buổi sáng ta không gặp ngươi?"

Đường Ninh nhìn nàng, hỏi: "Buổi sáng vì sao ngươi lại không gặp ta?"

Đường Yêu Yêu nhìn hắn hồi lâu, bỗng nhiên nắm cả bờ vai của hắn, nói ra: "Đường Ngưng Ngưng, ngươi nhớ kỹ, chúng ta là hảo tỷ muội cả đời!"

"Ai cùng ngươi một cái chăn!" Đường Ninh ghét bỏ đẩy ra nàng, nói ra: "Ta còn chê ngươi đi ngủ chảy nước miếng đâu!"

. . .

Đường Tể và Chung Minh Lễ đi vào sân nhỏ, nói ra: "Ta đã ước thúc Yêu Yêu, ngươi cũng ước thúc cô gia nhà ngươi cho tốt. . ."

Chung Minh Lễ nhìn ông ta: "Ước thúc Yêu Yêu, nàng sẽ nghe lời ngươi?"

"Ta là cha nàng, nàng dám không nghe ta!" Đường tài chủ nhìn ông ta, phất ống tay áo một cái, nói ra: "Tiểu tử kia ở trong phòng đi, ta tìm hắn thương lượng chút chuyện."

Hắn bước dài tiến gian phòng.

Trong thư phòng, Đường Yêu Yêu đè Đường Ninh lên giường, cưỡi trên người hắn, cả giận nói: "Dám nói ta đi ngủ chảy nước miếng, có tin ta đánh ngươi chảy nước miếng hay không!"

----------------------------------------

Người dịch: Thờisênh239

Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!