Khi Đường Ninh và Phương Tiểu Nguyệt về đến nhà, phát hiện nhạc phụ nhạc mẫu cũng ở đây.
"Tiểu Nguyệt, ăn nhiều một chút, nhìn bây giờ con gầy. . ." Trên bàn cơm, Trần Ngọc Hiền nhìn Phương Tiểu Nguyệt, đau lòng nói: "Sao mắt lại sưng lên thế, có phải trong cung học bị người khi dễ hay không, nếu có người khi dễ con, con cứ nói cho tiên sinh, để tiên sinh trừng phạt bọn hắn."
"Không có người khi dễ con." Phương Tiểu Nguyệt lại khôi phục vẻ sáng sủa, ăn cơm xong lại cùng Tiểu Tiểu đi ra trong viện chơi.
Trần Ngọc Hiền nhìn về phía Đường Ninh, hỏi: "Sao hôm nay Ninh nhi trở về muộn vậy, Hàn Lâm viện có rất nhiều việc sao?"
"Không có, là có mấy chuyện nên về hơi muộn." Đường Ninh lắc đầu, rồi đột nhiên nhìn về phía Chung Minh Lễ, hỏi: "Nhạc phụ đại nhân có biết Phương Triết không?"
"Phương Triết!"
Đường Ninh chú ý tới, khi nhạc phụ đại nhân của mình đang nghe tới tên này, tay cầm đũa rõ ràng khẽ run lên.
Trần Ngọc Hiền kinh ngạc nói: "Là Phương Triết mười bốn năm trước kia?"
Đường Ninh không ngờ được ngay cả nhạc mẫu đại nhân cũng nghe về cái tên Phương Triết, hơn nữa ở phía trước tăng thêm cụm từ "Mười bốn năm trước", giờ phút này hắn lại càng hiếu kỳ, trên người của phụ thân Phương tiểu bàn rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Mười bốn năm trước, có chuyện cũ gì lại có thể khiến cái tên Phương Triết này bị một người luôn không quá chú ý tới triều sự như nhạc mẫu đại nhân nhớ kỹ.
Chung Minh Lễ trầm ngâm một lát, mở miệng nói: "Phương Triết là vị tam giáp trạng nguyên thứ nhất từ khi Trần quốc mở khoa cử đến nay, học thức hắn uyên bác, từ thi châu đến thi tỉnh, trận nào cũng đứng đầu, trận đầu cũng giống như con, đều là đáp đún hết, ở thi đàn năm đó cũng là độc lĩnh phong tao, không chỉ như vậy, hắn còn khá tinh thông sách luận, còn chưa thành tiến sĩ, đã dâng lên rất nhiều thực sách cho triều đình. . ."
"Cái gì, hắn chính là. . ." Đường Ninh vốn muốn nói là cầm thú, nhưng nghĩ lại, nói thế hình như cũng mắng cả chính mình, nên hắn lại lập tức đổi giọng: "Hắn chính là một vị tam giáp trạng nguyên khác?"
Hắn có thể thi đậu tam giáp trạng nguyên, một phần là dựa vào vận khí, chín phần dựa vào bật hack, có thể dùng thực lực bản thân làm được chuyện này, hai chữ cầm thú đã không đủ để hình dung, phải là chiến đấu thú trong cầm thú.
"Phương Triết cùng nhạc phụ con là tiến sĩ đồng niên." Trần Ngọc Hiền lại bổ sung một câu.
Đường Ninh bừng tỉnh đại ngộ, khó trách nhạc phụ đại nhân nghe được tên hắn, lại có biểu hiện kỳ quái như vậy.
Gặp được một đối thủ có thực lực nghiền ép 360 độ không góc chết như thế này, đối với tất cả thí sinh đồng niên thì người này chính là ác mộng.
Chung Minh Lễ nhẹ gật đầu, nói ra: "Khoa cử một năm kia, đám người chỉ biết tam giáp trạng nguyên Phương Triết, hào quang của các thí sinh còn lại đều bị hắn che đậy. . . , nhưng hôm nay, những thí sinh khác này, đã có người thăng quan đến tam phẩm tứ phẩm. . . , hiện tại Phương Triết hẳn là vẫn còn ở lại Hàn Lâm viện ?"
Đường Ninh nhẹ gật đầu, nói ra: "Bây giờ ông ta là thị độc học sĩ."
Đã từng là trạng nguyên lại biến thành thị độc học sĩ, đây thật sự là một chuyện rất không bình thường, đối với các vị trạng nguyên bao năm qua, Hàn Lâm viện chỉ là ván cầu để bọn hắn tiến vào triều đình, bọn hắn sẽ chỉ đảm nhiệm chức Hàn Lâm tu soạn, sau đó ít thì một năm, nhiều thì hai năm, họ đều sẽ tiến vào các bộ, nắm giữ thực chức.
Tấn thăng trong Hàn Lâm viện, đều là một số người không có tiền đồ.
Tam giáp trạng nguyên, thế mà lại ở Hàn Lâm viện chờ đợi 14 năm, đây là một việc cực kỳ khó có thể tưởng tượng nổi.
Đường Ninh nghĩ nghĩ, nói ra: "Phương thị lang nói, năm đó bởi vì một chuyện nào đó mới khiến tính tình ông ta đại biến. . ."
Chung Minh Lễ nhẹ gật đầu, nói ra: "Cụ thể thì ta cũng không rõ lắm, nghe nói là năm đó Phương Triết cùng một vị cô nương lưỡng tình tương duyệt, nhưng Phương gia sớm đã giúp hắn sắp xếp xong xuôi một mối hôn sự, sau khi Phương Triết kết hôn, nữ tử kia buồn bực sinh bệnh, không lâu sau vì buồn bực sầu não mà chết, từ đó tính tình Phương Triết đại biến, vô tâm với triều sự, mỗi ngày đều ngơ ngơ ngác ngác. . ."
Đường Ninh ra khỏi phòng, nhìn thấy Phương Tiểu Nguyệt cùng Tiểu Tiểu ở trong sân luyện võ, trong lòng khẽ thở dài.
Nữ tử Phương Triết đã từng thích vì buồn bực sầu não mà chết, vậy không cần phải nói, mẫu thân của Phương Tiểu Nguyệt, chính là vị nữ tử mà Phương Triết tuân theo gia tộc an bài mà cưới, bởi vì nguyên nhân này, Phương Triết đối với hai mẹ con các nàng, vẫn luôn không có tình nghĩ gì.
Đối với chuyện mà vị Phương học sĩ này gặp phải, Đường Ninh cực kỳ đồng tình, hắn là loại người bị chế độ phong kiến này hại, nhưng đồng thời với hắn, dù là đối với Phương Tiểu Nguyệt hay là vị Tứ phu nhân Phương phủ kia, hắn đều không thể trốn tránh trách nhiệm.
Đây là trách nhiệm của một người làm trượng phu, một người làm phụ thân.
Bởi vì nữ tử âu yếm mà cam chịu 14 năm, chứng tỏ hắn là một người trọng tình, nhưng hắn trọng, lại không phải tình cảm đối với thê tử, đối với nữ nhi.
Phương Tân Nguyệt đi đến bên cạnh hắn, nói: "Đường Ninh ca, huỳnh đừng đánh cha ta, trong lòng cha cũng rất khổ."
Đường Ninh vuốt ve tóc của nàng, nói ra: "Yên tâm đi, ta sẽ không động thủ cùng hắn nữa."
Ngày đầu tiên nhập chức vào Hàn Lâm viện, đã xảy ra chuyện như vậy, cũng không phải mong muốn của Đường Ninh, hắn cảm thấy mấy ngày nay, luôn đấu trí đấu dũng cùng Đường gia, trong lòng nhất định đã tích không ít oán khí và nộ khí, lúc này cả người mới trở nên ngang ngược, cần sớm phát tiết ra ngoài.
Hắn quyết định đi tìm Đường Yêu Yêu luyện tập một chút, hoặc là đánh nàng một trận, hoặc là bị nàng đánh một trận, mặc kệ là kết quả nào, đều có thể giải đi một chút buồn bực trong lòng.
Khi hắn leo tường nhảy đến sân nhỏ của Đường Yêu Yêu, chỉ có Tú Nhiở trong sân.
Đường Ninh phủi bụi đất trên tay, hỏi: "Tiểu thư nhà ngươi đâu?"
Tú Nhi đã tập mãi thành thói quen đối với chuyện hắn từ trên trời giáng xuống, nói ra: "Tiểu thư ra ngoài nói chuyện làm ăn."
Đường Ninh biết mấy ngày nay Đường Yêu Yêu tương đối bận rộn, nàng muốn đoạt lại sinh ý hẳn là thuộc về bọn hắn từ trong tay Đường tài chủ, đồng thời còn muốn mở rộng sinh ý của bọn hắn ở kinh sư.
Nàng là có chí hướng rộng lớn, khí thế muốn vượt qua sản nghiệp của cha nàng, trở thành phú bà đệ nhất Trần quốc.
Từ trước đến nay Đường Ninh luôn ủng hộ quyết định của nàng, chỉ cần mỗi tháng chia hoa hồng nhất định, còn lại mặc kệ nàng giày vò.
Song Đường kết hợp, vô địch thiên hạ, gia sản của Đường tài chủ sớm muộn cũng sẽ giao vào tay nàng, tiền của nàng vượt qua Đường tài chủ là chuyện sớm hay muộn.
"Ngươi không thể nghe cha một lần à, sinh ý của Đường gia giao cho ngươi quản lý, không tốt hơn chính ngươi chơi đùa lung tung sao?"
"Con không chơi đùa lung tung, cha đừng quên, con đã kiếm lời một trăm vạn lượng bạc."
"Đó là ngươi kiếm lời sao, đó là ngươi đánh cược!"
"Ai nha cha à, tóm lại người chớ để ý, con có dự định của mình. . ."
. . .
Nghe được ngoài viện truyền đến tiếng Đường Yêu Yêu cùng Đường tài chủ nói chuyện, hơn nữa âm thanh truyền tới càng ngày càng gần, hiện tại leo tường trở về đã không kịp rồi, Đường Ninh ba chân bốn cẳng chạy vào trong phòng.
Đường Yêu Yêu bước vào sân nhỏ, trực tiếp đi vào gian phòng, Đường tài chủ đi theo, ngồi xuống trước bàn, rót một chén trà lạnh, im lặng một chốc lát mới nói ra: "Cha không hy vọng ngươi có thể làm ra đại sự gì, chỉ cần ngươi thật vui vẻ bình an là tốt, chuyện này, ngươi muốn làm thì đi làm đi, gặp vấn đề gì, nhớ kỹ nói cho ta biết."
Đường tài chủ uống trà xong rồi thở dài rời đi.
Đường Ninh từ trong ngăn tủ đi ra, nói ra: "Cha ngươi kỳ thật rất thương ngươi."
Đường Yêu Yêu giật nảy mình, đứng lên hỏi: "Ngươi trốn ở trong ngăn tủ làm gì?"
Đường Ninh giải thích nói: "Cha ngươi không thích ta, ta không thể làm gì khác là trước tiên tìm một nơi tránh một chút."
Đường Yêu Yêu liếc mắt nhìn hắn, nói ra: "Hôm nay ta không có tâm tư đánh bài."
Đường Ninh lắc đầu, nói ra: "Ta không phải tới tìm ngươi đánh bài."
"Không phải đánh bài thì ngươi tìm ta làm gì?"
"Đánh ta."
. . .
Một khắc đồng hồ đằng sau, Đường Ninh nằm trên đồng cỏ hậu viện, sau khi vận động một phen cùng Đường Yêu Yêu, mặc dù toàn thân cao thấp chỗ nào cũng đau, nhưng trong lòng lại cực kỳ thoải và dễ chịu.
Khi tâm tình buồn bực, quả nhiên phải nghĩ biện pháp để phát tiết một phen mới có tác dụng, dù cho toàn bộ quá trình đều không chiếm được tiện nghi gì, nhưng buồn bực trong lòng cũng được quét sạch sành sanh.
Đường Yêu Yêu hoạt động cổ tay một chút, nói ra: "Tâm tình quả nhiên tốt hơn nhiều, nếu không cứ như thế này đi, về sau nếu ngươi không vui vẻ thì cứ tới tìm ta đánh ngươi, như thế hai chúng ta đều sẽ vui vẻ."
"Không cần." Đường Ninh vội vàng nói.
Hắn cũng không phải SM, không bị nàng lăng nhục một phen là không thoải mái, đáng tiếc người hắn quen đều mạnh hơn hắn, không có một người nào có lực lượng ngang nhau, có qua có lại, đại chiến ba trăm hiệp, nhất định sẽ càng thêm thoải mái.
Hắn gối hai tay ra sau đầu, thở phào một hơi.
Ngày đầu nhập chức ở Hàn Lâm viện cũng không vui sướng, không biết về sau sẽ có tình hình như thế nào?
Cho dù là đánh lãnh đạo nhưng nên đi làm vẫn phải đi làm, sáng sớm hôm sau, Đường Ninh vẫn đúng giờ đi tới Hàn Lâm viện.
Không có người an bài việc cho hắn, cũng không có người nhắc tới chuyện ngày hôm qua, hắn ngồi trong trị phòng viết vài quyển « Thiến Nữ Ly Hồn », giữa trưa lại ăn một bữa cơm văn phòng cũng không tính là ăn ngon, rất nhanh đã nhịn đến lúc thả nha.
Khoảng cách từ Hàn Lâm viện tới cửa cung có một đoạn, bữa cơm văn phòng buổi trưa hôm nay khiến một người đã quen tay nghề của Tiểu Như cùng Tiểu Ý như hắn cực kỳ không quen, thái độ của ngự trù trong cung đối với hoàng gia và quan viên hoàn toàn khác biệt, hắn quyết định ngày mai sẽ mang cơm nhà.
Ầm!
Đường Ninh cúi đầu nghĩ ngợi, thình lình có một bóng người từ bên cạnh đụng tới, hắn bị đụng lảo đảo một cái, thân ảnh kia lại trực tiếp ngã xuống đất.
Đường Ninh cúi đầu nhìn lại, phát hiện người đụng hắn chính là người thiếu nữ mà hôm qua hắn gặp.
Thiếu nữ cầm một cuộn dây trong tay, hiển nhiên là đang chơi diều, vừa rồi chính xác là không có chú ý, Đường Ninh cũng không có ý định so đo với nàng.
"Ngươi, ngươi thật to gan!" Thiếu nữ cầm cuộn dây, vừa mới nói một câu, lúc ngẩng đầu lên lại đột nhiên khẽ giật mình, sau đó sắc mặt lập tức trắng nhợt, ném cuộn dây đi rồi hô to bỏ chạy.
"Điện hạ, chạy chậm một chút. . ." Đám hoạn quan cung nữ sau lưng nàng cuống quít đuổi theo.
Đường Ninh nhìn theo phương hướng nàng chạy trốn một chút, lắc đầu nói: "Chả hiểu gì. . ."
----------------------------------------
Người dịch: Thờisênh239
Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com