Hàn Lâm viện, Khang học sĩ dựa vào ghế, trong tay cầm ấm tử sa bảo bối, ngón tay vuốt nhè nhẹ.
Ấm tử sa có rất nhiều ưu điểm, dùng ấm này để pha trà, ấm sẽ không đoạt hương thơm thật sự của trà, ấm này trong tay hắn đã nhiều năm, cho dù không cần lá trà, chỉ ở rót vào nước sôi vào trong ấm, cũng vẫn có hương trà thoang thoảng.
Mặc dù hắn yêu trà, nhưng lại càng yêu ấm, chỉ đáng tiếc một bộ ấm tử sa này, hôm qua đã nát một cái chén nên không còn hoàn chỉnh.
Làm thị độc học sĩ, mặc dù hắn không phải quan viên quyền lực lớn nhất của Hàn Lâm viện, nhưng bình thường học sĩ đại nhân để bận rộn ở bên ngoài, rất ít trở về, Phương Triết lại có dáng vẻ đó, người cầm quyền chân chính ở Hàn Lâm viện hẳn là hắn mới đúng.
Hắn nhìn thoáng qua Phương Triết đang ngồi đối diện, trong tay cầm một quyển sách, từ hôm qua, Phương Triết đã thay đổi vẻ tinh thần sa sút ngày xưa, bình thường quen nhìn hắn ta nửa chết nửa sống, hiện tại hắn ta lại đột nhiên phấn chấn thế này, đúng là không quen thật.
Cũng không biết vì sao hắn lại đột nhiên thay đổi như thế, chẳng lẽ thật sự là bị Đường tu soạn kia đánh nên thức tỉnh, kỳ thật thì hắn càng hy vọng Phương Triết duy trì dáng vẻ trước kia. . .
Khi Khang học sĩ đang ngồi ngẩn người suy nghĩ lung tung, ngoài cửa lại có một người nhanh chân đi đến, Khang học sĩ ngẩng đầu nhìn một chút, ấm tử sa cũng không kịp thả, lập tức đứng lên, nói: "Học sĩ đại nhân."
Hàn Lâm học sĩ tới khẽ gật đầu với hắn, rồi nhìn về phía Phương Triết, ánh mắt ông ta có chút phức tạp.
Ông ta vừa mới tảo triều trở về, hôm nay trên buổi tảo triều, vị trí Hộ bộ Thị lang đã bỏ trống thật lâu kia, rốt cục cũng đã định ra.
Khiến tất cả triều thần ngoài ý muốn chính là người sẽ đảm nhiệm chức Hộ bộ Thị lang này cũng không phải là mấy vị đại nhân được ủng hộ nhất trong triều, mà là thị độc học sĩ Phương Triết của Hàn Lâm viện.
Hộ bộ Thị lang là chính tứ phẩm, thị độc học sĩ chỉ là tòng ngũ phẩm, một lần đã thăng liền mấy cấp ở trong triều vốn rất ít khi phát sinh, hoàng đế dựa vào yêu thích cá nhân mà tùy ý gia quan thì triều thần cũng sẽ không đồng ý.
Nhưng hôm nay trên buổi tảo triều, khi bệ hạ tuyên bố chuyện này, triều đình lại trầm mặc hiếm thấy.
Ngay cả Ngự Sử đài bình thường thích nhất giày vò đều không dám nhiều lời.
Phương Triết là trạng nguyên trúng liền Tam Nguyên, từ xưa đến nay đều rất hiếm thấy, năng lực không phải nói chơi, mà hắn ở Hàn Lâm viện đã 14 năm, sớm đủ tư lịch, căn bản sẽ không có người nào dùng tư lịch để nói.
Càng quan trọng hơn là, cái tên này "Phương Triết" vốn đại biểu cho một truyền kỳ, cho dù triều thần đã rất lâu không nghe được cái tên này, nhưng cũng sẽ không dễ dàng quên.
Hàn Lâm học sĩ nhìn Phương Triết, người đã từng là cấp dưới lại nhảy lên trở thành cự phách trong triều, địa vị và quan giai còn ở trên hắn, trong lòng mặc dù có cảm giác khó chịu, nhưng cũng chỉ có thể cố nặn ra nụ cười, chắp tay nói: "Phương đại nhân, chúc mừng, lần này thăng nhiệm làm Hộ bộ Thị lang, Hàn Lâm viện ta cũng được vinh yên."
Đùng!
Trong trị phòng, tiếng đồ sứ vỡ vụn vô cùng chói tai.
"Hộ bộ Thị lang?"
Khang học sĩ lẩm bẩm một câu, sau đó giống như là ý thức được cái gì, cúi đầu nhìn một chút, sắc mặt đột nhiên biến thành trắng bệch.
Hắn ngồi xổm xuống, đôi môi run rẩy, chậm rãi cầm mảnh vỡ của ấm tử sa lên, hốc mắt đã có chút ướt át.
Một lúc lâu sau, hắn mới ngồi thẳng lên, nhét mảnh vỡ kia vào trong ngực, gian nan chắp tay với Phương Triết, nói ra: "Chúc, chúc mừng Phương, Phương thị lang. . ."
Đường Ninh đang ăn cơm trưa thì biết được tin này, Phương Triết sắp đảm nhiệm vị trí Hộ bộ Thị lang, đồng thời kiêm nhiệm luôn cả chức thị độc học sĩ.
Từ thị độc học sĩ đến Hộ bộ Thị lang, có thể nói là một bước lên trời, nhưng chuyện này thì người khác hâm mộ không được.
Dù sao Phương Triết không chỉ là trạng nguyên trúng liền Tam Nguyên, còn có kinh nghiệm làm việc ở Hàn Lâm viện14 năm, có trình độ có tư lịch, hậu tích bạc phát, người khác căn bản tìm không ra cái gì lý do nào để phản đối.
Chỉ đáng tiếc cho Khang Vương và Đoan Vương đấu lâu như vậy, con vịt đã đun sôi cắt thành thành miếng, chỉ thiếu một bước chấm tương cuối cùng mà lại bị người khác bưng cả đĩa đi.
Những chuyện như thế này, đặt trên thân ai cũng không dễ chịu.
Khang Vương phủ, Khang Vương mới vừa từ trong cung trở về, sắc mặt trầm như nước, nha hoàn hạ nhân bên người hầu hạ cẩn thận từng li từng tí, cũng không dám thở mạnh.
"Phương Triết, Phương Triết. . ." Sắc mặt Khang Vương tái xanh, trong miệng lẩm bẩm cái tên này, âm trầm nói: "Sớm không xuống núi, muộn không xuống núi, hết lần này tới lần khác đến lúc này chạy đến, trước đó bản vương đã tốn bao nhiêu công sức, thế là lại đều uổng phí rồi?"
Bên cạnh hắn, có một trung niên mưu sĩ an ủi: "Điện hạ không cần tức giận, mặc dù vị trí Hộ bộ Thị lang này không phải người của chúng ta, nhưng cũng không phải người của Đoan Vương cùng Hoài Vương, đây cũng không phải kết quả xấu nhất."
Khang Vương đi đi lại lại trong đường, oán khí khó nên rồi bỗng nhiên nói: "Nghe nói, hắn bị Đường Ninh đánh một trận cho nên mới thông suốt?"
Trung niên mưu sĩ lập tức nói: "Điện hạ tuyệt đối không thể tin những lời đồn thất thiệt này mà hoài nghi Đường đại nhân, Phương Triết kia chính là tam nguyên cập đệ, mặc dù yên lặng hơn mười năm, nhưng bệ hạ mười phần coi trọng hắn, điện hạ không nên quên, Đường đại nhân còn xuất sắc hơn Phương Triết kia nhiều, nếu bởi chuyện này mà điện hạ giận chó đánh mèo tới Đường đại nhân, thì đây chính là bởi vì nhỏ mà mất lớn. . ."
"Những chuyện này đương nhiên bản vương đều biết." Khang Vương phiền muộn, cắn răng nói: "Thế nhưng bản vương không cam tâm a, một chức Hộ bộ Thị lang, bù đắp được bao nhiêu quan hệ trong triều, cứ như vậy chắp tay đưa tiễn, ngươi nói bản vương phải cam tâm như thế nào?"
Trung niên mưu sĩ tiếp tục khuyên: "Điện hạ, người là đại sự, không thể luôn so đo nhất thời được mất, điện hạ không nên quên, Hộ bộ Thị lang này vốn thuộc về trận doanh của Đoan Vương, bây giờ mặc dù nửa đường giết ra một tên Phương Triết, nhưng cũng không tiện nghi cho Đoan Vương, tiện nghi cho Đường gia, ai cũng không có tiện nghi, tính toán ra, chúng ta cũng không ăn thiệt thòi. . ."
. . .
"Đường Ninh ca không ăn, ngươi được lời rồi."
Phương Tiểu Nguyệt chuyển đồ ăn vốn chuẩn bị cho Đường Ninh sang cho Triệu Viên, nói ra: "Nhìn ngươi mập đến mức muốn chạy cũng không chạy nổi, ngươi như thế này thì làm sao Vương gia muội muội có thể thích ngươi?"
"Thực sự ưa thích một người, thì sẽ không chỉ thích dáng vẻ của hắn, hơn nữa, biểu tỷ ngươi trước kia còn béo hơn cả ta, hiện tại cũng biến thành gầy như vậy, về sau ta nhất định cũng có thể gầy giống như ngươi." Triệu Viên vừa ăn cơm, vừa nói: "Đúng rồi, tiểu cữu cữu thăng chức kia, lúc nào mời khách ăn cơm đấy?"
Đường Ninh nhìn Phương Tiểu Nguyệt và Triệu Viên ở một bên nói chuyện, bỗng nhiên ý thức được một việc.
Trước kia Phương gia chỉ có Phương Hồng là Lại bộ Thị lang chống đỡ, trong những quyền quý chốn kinh sư thì chẳng không đáng chú ý.
Nhưng từ khi Phương Triết thăng lên làm Hộ bộ Thị lang, tất cả sẽ không giống nhau.
Trong Lục bộ, mặc dù là Lễ bộ cầm đầu, nhưng nắm giữ thực quyền, lại là Hộ bộ và Lại bộ, hai bộ này, một bộ quản lý thuế ruộng quốc gia còn một bộ lại quản lý bổ nhiệm và miễn nhiệm quan viên, đây đều là việc quan trọng nhất, nếu không phải như vậy, Khang Vương và Đoan Vương cũng sẽ không bởi vì một vị trí Hộ bộ Thị lang mà đấu tới mức đầu rơi máu chảy.
Phương gia có một vị Hộ bộ Thị lang, một vị Lại bộ Thị lang, chuyện này ở toàn bộ kinh sư cũng là phần độc nhất.
Đường Hoài mặc dù là Lễ bộ Thượng thư, nhưng Lễ bộ cũng chỉ có chút tác dụng trong khoa cử tổ chức ba năm một lần, hiện tại hoàng đế còn đang dần thu lại quyền lực của Lễ bộ về khoa cử, Lễ bộ dần dần sẽ biến thành một bộ môn bị mọi người treo ở ngoài miệng.
Mà Đường Kỳ, hiện tại không đề cập tới Đường Kỳ cũng được, một mẫu ba phần đất quốc tử giám kia đã đủ để hắn giày vò.
Về phần vị Đường Tĩnh mà Đường Ninh chưa từng gặp mặt kia, là phụ thân của Đường Thủy biểu tỷ, chỉ nghe nói hắn là Trung Thư xá nhân, mặc dù địa vị Trung Thư xá nhân cũng không thấp, nhưng vẫn kém xa người đứng thứ hai Lại bộ cùng Hộ bộ.
Nếu Đường gia không phải kinh doanh nhiều năm, góp nhặt lực ảnh hưởng trên triều đình, và được trận doanh Đoan Vương duy trì,thì hiện tại thật sự không bằng Phương gia.
Mặc dù Phương Tiểu Nguyệt gầy, nhưng Phương gia trong lúc bất tri bất giá lại biến thành một trụ cột.
Đáng tiếc cái đùi này có khả năng hắn mãi mãi cũng không ôm được, không ngờ hoàng đế lại coi trọng Phương Triết như thế, vừa ra tay đã cho hắn chức Hộ bộ Thị lang, về sau không biết sẽ đề bạt hắn tới trình độ nào.
Hắn đánh Phương Triết thảm như vậy, đến bây giờ trên mặt đối phương vẫn còn máu đọng chưa tiêu, còn uy hiếp hắn về sau nếu còn khi dễ Phương Tiểu Nguyệt, thì sẽ nhờ người gặp hắn ta một lần đánh một lần. . . , không biết nhân phẩm vị Phương đại nhân này thế nào, lòng dạ có khoáng đạt hay không, có rộng lớn hay không. . .
Phương học sĩ thăng nhiệm làm Hộ bộ Thị lang trong thời gian ngắn đã truyền khắp Hàn Lâm viện.
Từ thị độc học sĩ trực tiếp thăng nhiệm tới Hộ bộ Thị lang, khiến đám người vừa khiếp sợ nhưng trong lòng cũng dâng lên vô hạn hi vọng.
Đây chính là Hàn Lâm viện, mặc dù phẩm cấp bọn hắn không cao, cũng không bằng quan viên Lục bộ, từng người trong tay cầm thực quyền, nhưng trải qua một phen ma luyện, người từ Hàn Lâm viện đi ra, đều không tầm thường.
Phương đại nhân đợi 14 năm, bước một bước đã lên trời, bọn hắn còn gấp cái gì đâu?
Quan viên lớn nhỏ của Hàn Lâm viện, đối với chuyện Phương học sĩ thăng quan đều lộ ra vẻ vô cùng phấn chấn.
Duy chỉ có Khang học sĩ, theo một người chứng kiến nào đó không muốn lộ ra tính danh thì sau khi Phương đại nhân thăng quan, trong lòng Khang học sĩ vừa hâm mộ lại vừa đố kỵ, trong lúc khó thở đã đạp nát ấm tử sa mà mình yêu mến nhất, khi người quét dọn đi vào, Khang đại nhân đang quẳng cái chén, cả bộ chén trà tử sa đều bị hắn đập nát bấy. . .
----------------------------------------
Người dịch: Thờisênh239
Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com