Virtus's Reader
Như Ý Tiểu Lang Quân

Chương 271: CHƯƠNG 270: DỌN DẸP HUYỆN NHA

"Đây không phải Ngụy ban đầu sao, ngươi ở trong này làm gì?" Bành Sâm vừa quay đầu đã nhìn thấy Ngụy Tam, hắn vén tay áo lên nói: "Huyện nha nhiều việc bận rộn như vậy, ngươi còn có thời gian đứng ở đây mà sững sờ, có phải biếng nhác muốn trộm lười hay không. . ."

Ngụy Tam vỗ đầu một cái, nói: "Bành bộ đầu, ta chợt nhớ ra ở Trương gia thôn còn có một vụ tranh chấp, ta lập tức đi xử lý. . ."

Mặc dù Bình An huyện ở kinh sư, nhưng kỳ thật bình thường cũng không có bao nhiêu đại sự.

Đến chốn kinh sư dưới chân thiên tử này, xác suất xảy ra đại án rất thấp, cho dù là thật sự xảy ra thì bên trên còn có Kinh Triệu phủ và Hình bộ, khi cấp trên không có an bài, trong huyện nha bình thường cũng chỉ chăm lo mấy việc quê nhà tranh chấp, đi bắt tiểu thâu đạo tặc mà thôi.

Những chuyện này, đám nha dịch bộ khoái cũng không chú ý, cũng không phải đại sự nhân mạng gì, ở bên ngoài chạy ngược chạy xuôi nào có thoải mái bằng ngồi trong phòng trực?

Nhưng hai ngày này, chuyện này lại có chút biến hóa, trong huyện nha có một số bộ khoái lại tình nguyện bôn ba ở bên ngoài chứ không nguyện ý ngồi trong phòng trực hưởng phúc.

Chí ít là chạy ở bên ngoài sẽ không bởi vì không đội mũ hay tư thế ngồi bất chính, ăn cơm đánh rắm mà lại bị trừng phạt.

Thời gian hai ngày, những ban đầu vốn về phe Triệu huyện thừa đều bị đổi xuống, nguyên nhân có đủ loại, cái gì mà hành sự bất lực, tiêu cực biếng nhác, vào cửa bước chân trái trước, vào cửa bước chân phải trước , vân vân vân vân. . .

Người sáng suốt đều nhìn ra, đây là huyện lệnh đại nhân đang tiến hành thanh tẩy huyện nha, Triệu huyện thừa liên hợp với mấy vị tá quan, âm thầm ngáng chân Chung huyện lệnh, không nghĩ tới Chung huyện lệnh so với bọn hắn lại càng thêm dứt khoát, một chút mặt mũi cũng không cho Triệu huyện thừa, hắn ở trong huyện nha tổ chức lại, trong thời gian hai ngày nay đã bị thanh tẩy gần sạch.

Đối với những chuyện này, Triệu huyện thừa lại chẳng có biện pháp gì, dù sao Chung huyện lệnh là chính ấn một huyện, điều động những nha dịch này với hắn mà nói chỉ cần một câu nói, đơn giản là hắn có muốn triệt để vạch mặt cùng Triệu huyện thừa mà thôi.

Trước kia nha dịch bộ khoái còn dám lá mặt lá trái đối với mệnh lệnh của Chung huyện lệnh, hai ngày này có ai dám ngỗ nghịch, lập tức sẽ bị đánh gậy một trận, trong tình huống này, tất cả mọi người đêều cảnh giác cao độ, không cẩn thận sẽ bị Chung huyện lệnh dùng để giết gà dọa khỉ.

Ngụy Tam kéo thân thể mệt mỏi từ bên ngoài đến, khi nhìn thấy Bành Sâm, thân thể hắn vô ý thức run một cái.

Hắn bảo trì khoảng cách nhất định với Bành Sâm rồi mới nói: "Bành, Bành bộ đầu, tiểu tặc kia đã bắt được."

"Động tác rất nhanh." Bành Sâm nhẹ gật đầu, nói ra: "Nón của ngươi. . ."

"Ta đeo!" Sắc mặt Ngụy Tam trắng nhợt, vội vàng sờ lên đầu, nói ra: "Ta đeo!"

"Chớ khẩn trương." Bành Sâm đi qua, giúp hắn sửa sang lại nón một chút, nói ra: "Lần sau nhớ kỹ, đừng mang lệch."

Ngụy Tam liên tục gật đầu: "Là. . . , là, thuộc hạ nhất định nhớ kỹ!"

Bành Sâm vỗ vỗ bờ vai của hắn, nói ra: "Có một việc muốn giao cho ngươi, có thể phải chạy hơi nhiều, trong lòng ngươi cần có cái chuẩn bị."

Hiện tại Ngụy Tam tình nguyện ở bên ngoài bôn ba cũng không muốn trở về huyện nha, trong lòng vui mừng, hỏi: "Đều là làm việc vì triều đình, chạy nhiều chút cũng không có gì. . ."

"Vậy là tốt rồi, kỳ thật cũng không có bao nhiêu, cũng chỉ xấp xỉ một nghìn dặm, ngươi nhớ kỹ chuẩn bị vài đôi giày."

. . .

Từ khi Ngụy Tam Ngụy ban đầu đi đường không cẩn thận té gãy chân, mấy ban đầu bộ môn quan trọng trong huyện nha đã không có một người nào người của Triệu huyện thừa.

Tuy nói những nha dịch bộ khoái này ở trong huyện nha cũng không có địa vị gì, chỉ có làm mấy việc chân chạy mới có thể có chút tác dụng, nhưng chỉ bằng Triệu huyện thừa là một quang can tư lệnh thì không được, hắn hạ mệnh lệnh cũng nên có người thi hành, cũng không thể để bất cứ chuyện gì cũng muốn hắn tự thân đi làm, lần này tất cả tâm phúc của hắn đều bị đổi đi, về sau trong huyện nha có thể nói là bước đi liên tục khó khăn.

Huyện thừa nha.

Một quan viên nhìn Triệu huyện thừa, hỏi: "Triệu đại nhân, lần này Chung huyện lệnh đã đổi hết người của ngươi và ta đi, lần tiếp theo còn không biết sẽ làm ra chuyện gì, chẳng lẽ chúng ta cứ trơ mắt nhìn?"

Triệu huyện thừa đặt chén trà xuống, nói ra: "Trịnh huyện úy an tâm chớ vội, nhất thời được mất không tính là gì, Chung Minh Lễ thật sự cho rằng vị trí Bình An huyện lệnh dễ ngồi như vậy, trước tiên chúng ta cứ yên lặng theo dõi kỳ biến, hắn đắc ý không được bao lâu đâu."

Trịnh huyện úy nghĩ một chút rồi lại nói: "Triệu đại nhân, vị Chung huyện lệnh này ở kinh thành hình như cũng có chút quan hệ, con rể của hắn lại là tân khoa trạng nguyên, đảm nhiệm chức vụ ở Hàn Lâm viện, chúng ta làm như thế, có thể hay không. . ."

Triệu huyện thừa nhìn hắn một cái, nói ra: " Bây giờ Trịnh huyện úy nói những lời này, không cảm thấy có chút quá muộn, chúng ta còn có đường để lui lại sao?"

Trịnh huyện úy thở dài, nói ra: "Như vậy hạ quan không cần phải nhiều lời nữa, hạ quan cáo lui."

Sau khi Trịnh huyện úy rời đi, Triệu huyện thừa một lần nữa nâng chung trà lên, một lát sau lại buông xuống.

Bởi vì chuyện xảy ra hai ngày này trong huyện nha, vẻ mặt hắn có chút âm trầm, sau khi âm trầm lại có chút bất đắc dĩ.

Dù sao hắn cũng chỉ là một huyện thừa, tuy nói ở huyện nha vài chục năm, nhưng vẫn là thấp chính ấn huyện lệnh một đầu, cưỡng ép chống lại Chung huyện lệnh, thì vẫn có thua.

Trở mặt cùng Chung huyện lệnh cũng không phải là ý nguyện của hắn, nhưng người sống một đời, có bao nhiêu chuyện có thể dựa theo ý nguyện của mình để làm?

Hắn đi ra bên ngoài nha phòng, nói: "Chuẩn bị kiệu, bản quan phải đi ra ngoài một chuyến."

. . .

Đường Ninh và Tiểu Ý Tiểu Như đi ra huyện nha, hắn nhìn các nàng nói ra: "Các ngươi ở trong nhà nếu quá nhàm chán, thì cùng Yêu Yêu học làm ăn, sinh ý trong nhà cũng nên quan tâm, không thể luôn luôn để người ta quản lý."

Tiểu Như gật đầu nói ra: "Yêu Yêu cô nương đã đang dạy ta."

Chuyện sinh ý này, Tiểu Ý vốn không có hứng thú, Tiểu Như thận trọng, trước kia cũng từng mở cửa hàng tơ lụa, xem như có chút kinh nghiệm, Đường Ninh không có ý định bồi dưỡng nàng thành một nữ cường nhân giống như Đường Yêu Yêu, nhưng ngày bình thường để nàng tìm mấy chuyện giết thời gian cũng tốt.

Khi ba người sắp đi ra huyện nha, một bóng người từ tiền phương đi tới, nhìn thấy bọn hắn, lại cúi đầu vội vã lách qua.

Tiểu Như nghi ngờ nói: "Triệu cô nương sao thế?"

Chung Ý cúi đầu xuống, trên mặt có chút thương cảm, những ngày gần đây, trong huyện nha xảy ra mấy chuyện này, nàng cũng có nghe thấy, đổi lại là nàng, cũng không biết nên đối mặt với Triệu Vân Nhi như thế nào.

"Triệu cô nương có khả năng có việc gấp đi." Đường Ninh cười cười, nắm tay của các nàng , nói ra: "Chúng ta trở về đi, ban đêm cũng không có chuyện gì, không bằng đi Thiên Nhiên Cư một chút. . ."

. . .

Đường Ninh ngồi trong trị phòng thuộc về mình, công chúa Oa Oa ngoan ngoãn ngồi đối diện với hắn, nhìn hắn vừa mới viết xong quyển mới.

Đường Ninh không tiếp tục viết, hắn đang tự hỏi một vấn đề.

Khi hắn vừa tới đến thế giới này, quen biết Tiểu Tiểu, hiện tại Tiểu Tiểu là muội muội của hắn, qua không bao lâu sau lại quen biết Phương Tiểu Nguyệt, nàng ấy cả ngày "Đường Ninh ca" "Đường Ninh ca" kêu, cũng coi là nửa muội muội của hắn.

Khi hắn mới vừa tới kinh, quen biết Đường Thủy, về sau Đường Thủy thành tỷ tỷ của hắn, sau đó hắn quen biết Tô Mị, rồi Tô Mị cũng biến thành tỷ tỷ của nàng, nghiêm túc tính toán ra, công chúa Oa Oa gọi hắn một tiếng "Hảo ca ca", hình như cũng đúng.

Giống như nữ hài tử bên cạnh hắn, ngoại trừ Tiểu Như và Tiểu Ý ra, cuối cùng không phải trở thành tỷ tỷ của hắn thì chính là trở thành muội muội của hắn ------ đây thật sự là một chuyện khiến người ta trăm mối không có cách giải.

Đúng, còn phải loại trừ Đường yêu tinh, nếu có một vị muội muội như nàng ấy, có lẽ hắn đã bị nàng giày vò đến mức giảm thọ.

Triệu Mạn buông xuống hai quyển « Thiên Long Bát Bộ » mà hắn vừa mới viết xong, nhếch miệng nói ra: "Ngươi viết cái gìthế, vì sao người hữu tình cuối cùng đều biến thành huynh muội, nào có kiểu này chứ. . ."

Đường Ninh không ngẩng đầu, đọc sách thì cứ đọc sách, không thích thì không đọc là được, đã được đọc sách miễn phí còn ưa thích nói nhiều, không thèm để ý nàng.

Triệu Mạn dựa vào ghế, ung dung thở dài, nói ra: "Ngươi nói, con người vì sao lại có phiền não đâu, nếu mỗi ngày đều vô ưu vô lự, thật vui vẻ thì tốt biết bao?"

Đường Ninh thuận miệng nói: "Rất nhiều phiền não của con người đều là lo do sợ không đâu, không cần chính mình làm khó dễ chính mình, không nên tranh luận cùng người ngu xuẩn, dù bọn hắn nói cái gì, ngươi chỉ cần nói "Được rồi, ngươi nói đúng" là có thể."

"Ngươi lấy đâu ra ngụy biện. . ." Triệu Mạn liếc mắt nhìn hắn, nói ra: "Chỉ cần là người thì sẽ có phiền não, ngay cả phụ hoàng mà cũng có phiền não, nói thật dễ nghe, chẳng lẽ ngươi không có phiền não sao?"

Đường Ninh nhấc bút lên, tiếp tục viết bản thảo, không thèm ngẩng đầu nói ra: "Ờ, ngươi nói đúng, ngươi nói gì cũng đúng."

----------------------------------------

Người dịch: Thờisênh239

Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!