Virtus's Reader
Như Ý Tiểu Lang Quân

Chương 273: CHƯƠNG 272: LẦN SAU KHÔNG THỂ LÀM NHƯ THẾ NỮA

"Tỷ."

Đường Ninh nhìn Tô Mị, không chút do dự gọi.

Có thể dùng một tiếng "Tỷ" để giải quyết vấn đề, cần gì phải chịu khổ chịu mệt để tra hồ sơ tìm manh mối, một năm trước đều không phá được án, trông cậy vào bọn hắn trong thời gian ngắn phá được là chuyện không thể nào.

"Chờ lấy."

Tô Mị phong tình vạn chủng chậm rãi liếc hắn một cái, rồi đi ra khỏi phòng.

Đường Ninh ngồi trước bàn, rót một chén trà, nhìn chung quanh một chút, phát hiện gian phòng của Tô Mị so với lần trước hắn thấy đã sạch sẽ gọn gàng hơn nhiều.

Xem ra nha hoàn lười Tiểu Đào kia cuối cùng đã hiểu rõ chức trách làm nha hoàn, không đá cầu mây cả ngày trong sân nữa.

Búp bê vải lần trước đưa cho nàng còn nằm trên giường của nàng, làm vật thay thế chính mình, Đường Ninh nhìn thấy búp bê vải kia, luôn luôn có chút kỳ quái cảm giác.

Hắn uống một ngụm trà, kiên nhẫn chờ đợi.

Tô Mị đi vào một căn phòng ở hậu viện, nhẹ nhàng chuyển động một cái bình hoa gác trên giá sách, một bức tường phía trước cũng chậm rãi chuyển động.

Nàng đi đến vách tường, lại chuyển động một bình hoa khác, vách tường lại nhanh chóng khép lại.

Sau vách tường là một gian phòng cực kỳ rộng lớn, trong phòng có rất nhiều giá sách, trên giá sách đều là thư tịch hồ sơ, mấy nữ tử ở trong phòng vọi vàng bận rộn, thấy nàng tiến đến, lập tức khom người chào: "Chào cô nương."

Tô Mị nhìn một người trong đó, nói ra: "Giúp ta tìm mấy phần hồ sơ."

Không bao lâu sau, nữ tử trong phòng bắt đầu tìm kiếm trên giá sách.

Một lão ẩu từ phía trước đi tới, hỏi: "Ngươi tìm hồ sơ mấy vụ án này làm cái gì?"

Tô Mị nói ra: "Có chỗ hữu dụng."

Lão ẩu nhăn mày hỏi: "Lại là vì tiểu tử kia?"

Tô Mị nhếch miệng, nói ra: "Hắn là đệ đệ ta, làm tỷ tỷ, giúp đệ đệ mấy việc thì thế nào?"

"Đây là chuyện nhỏ sao, chẳng lẽ ngươi không biết, vì sưu tập những vật này, chúng ta đã hao phí bao nhiêu khí lực, thế mà ngươi cứ đưa cho hắn như vậy?" Lông mày lão ẩu nhíu chặt, giận dữ nói: "Ngươi đừng lấy danh nghĩ đệ đệ làm ngụy trang, có kiểu giúp đệ đệ giúp đến lên giường sao?"

Tô Mị nhìn bà ta, nói ra: "Ngươi đúng là già mà không kính, nói cái gì đó?"

Lão ẩu trầm giọng nói: "Ngươi hẳn phải biết, những người kia giữ lại, về sau đều sẽ có tác dụng đối với chúng ta, lần này ngươi làm nhân tình, hao tổn chính là lực lượng của chúng ta."

Tô Mị nói: "Những thứ này còn không phải do ta tân tân khổ khổ, dốc hết tâm huyết mới tra được, sửa sang lại, chúng ta cũng không thiếu một hai chuyện này. . ."

Lão ẩu nhìn nàng hồi lâu, mới xoay người trầm giọng nói : "Chỉ này một lần, lần sau không thể làm như thế nữa."

Tô Mị thè lưỡi: "Lần trước ngươi cũng nói như vậy. . ."

Lão ẩu quay đầu lại nói: "Ngươi nói cái gì?"

Tô Mị lập tức nói: "Ta nói. . . Tạ ơn sư phụ!"

Đường Ninh đã uống hai chén trà, trong quá trình chờ đợi lại phát hiện đầu giường Tô Mị có một bản bìa cứng « Thiên Tiên Phối ».

Ngay cả kỳ nữ như nàng cũng không thể thoát khỏi sức hấp dẫn của thoại bản, xem ra nữ hài tử thời đại này mười phần ưa thích đối với tiết mục tư định chung thân, bọn họ đều có ước mơ đối với tình yêu tự do.

Tô Mị từ bên ngoài đi tới, đưa một phong thư cho hắn, nói ra: "Đều ở nơi này."

Đường Ninh nhận phong thư, mở ra nhìn một chút, sau đó để phong thư xuống, đi đến trước giường, ném búp bê vải kia tới chân giường, cởi giày bò lên giường, nói ra: "Tới đi."

Chưa tới nửa giờ sau, hắn từ trong phòng Tô Mị đi ra, không nhìn thấy lão khất cái chờ ở ngoài viện, khi đi vào lầu chính Thiên Nhiên Cư, phát hiện lão còn đang ăn uống thả cửa trong nhã các.

Từ khi rượu ở Linh Châu được chở tới đây, lão khất cái rốt cuộc cũng không uống rượu khác, cũng không vừa lòng vừa uống rượu vừa móc chân, có rượu nhất định phải có đồ ăn, kém nhất cũng phải có một bàn thịt đầu heo.

Đi ra lầu chính, lão khất cái vừa nấc rượu, vừa nói: "Vẫn là tên mổ heo kia cắt thịt đầu heo ăn ngon, người khác không có một phần đao công của hắn kia. . ."

Đường Ninh đi ra xa mấy chục bước, đột nhiên có một bóng người từ phía trước đụng tới, hắn vội vàng đỡ lão ẩu té ngã trên đất, hỏi: "Lão nhân gia, người không sao chứ?"

"Không có việc gì." Lão ẩu kia mặt không đổi sắc nhìn hắn một cái, trực tiếp rời đi.

Đường Ninh nhìn bóng lưng bà rời đi, không khỏi thầm than trong lòng, thời đại này, mọi người nói chung vẫn biết liêm sỉ, mặc dù thái độ của lão nhân gia này không tốt lắm, nhưng cũng không có thừa cơ lừa bịp hắn, đi trên đường, gặp được lão nhân ngã sấp xuống, gần như cũng có thể yên tâm đỡ.

"Đừng động."

Hắn vừa mới bước một bước, bên tai lại đột nhiên truyền đến tiếng lão khất.

Bước chân của hắn lập tức dừng lại.

Lão khất cái đi lên trước, đưa tay sờ lên trên gáy hắn, Đường Ninh chú ý tới trên tay lão có thêm một con tiểu côn trùng.

Hình thể côn trùng này không lớn, giống như một loại giáp trùng, đại khái chỉ lớn cỡ hai hạt gạo, từ trước tới nay Đường Ninh chưa từng gặp qua, kinh ngạc nói: "Đây là vật gì?"

"Không có gì, một con tiểu côn trùng mà thôi." Lão khất cái lắc đầu, ngón tay nhẹ nhàng vân vê, kết thúc sinh mạng của côn trùng kia, sau đó rót một ngụm rượu vào miệng, quay đầu nhìn thoáng qua, lẩm bẩm nói: "Kỳ quái, kỳ quái a. . ."

Khi hai người đi tới cửa ra vào Thiên Nhiên Cư, lão ẩu vừa đụng vào Đường Ninh đang đứng dưới cây liễu bên hồ, tiện tay lấy một mảnh lá liễu, đặt lên bên miệng thổi.

Gần như trong nháy mắt khi tiếng nhạc này vang lên đã có một bóng người vội vội vàng vàng từ trong tiểu viện lao ra.

Tô Mị nhanh chân chạy đến dưới gốc cây, nhìn lão ẩu, tức giận nói: "Ngươi đã làm gì hắn?"

Lão ẩu không đổi sắc mặt nói ra: "Không có gì, để hắn ăn chút đau khổ mà thôi, cũng để cho hắn biết, tiện nghi Thiên Nhiên Cư không phải dễ chiếm như vậy."

"Ngươi. . ." Tô Mị căm hận trừn bà ta một chút, rồi nhanh chân chạy ra phía ngoài.

Lúc này bóng người bên ngoài lầu chính Thiên Nhiên Cư mặc dù không nhiều, nhưng cũng còn có mấy người, nhìn thấy Tô Mị Tô cô nương ngay cả giày cũng không đi, nàng không để ý đến hình tượng chạy nhanh trên đường, tất cả đều khiếp sợ há to miệng.

Đường Ninh sắp rời khỏi Thiên Nhiên Cư,lại nghe thấy sau lưng truyền đến động tĩnh.

Hắn quay đầu lại, nhìn thấy Tô Mai chân trần chạy tới, kinh ngạc nói: "Ngươi sao thế?"

Tô Mị khôn trả lời hắn, đi đến trước mặt hắn, hai tay khoác lên trên vai của hắn, xoay hắn một vòng, từ trên xuống dưới, trước trước sau sau nhìn một lần, mới khẩn trương hỏi: "Ngươi thế nào, có cảm giác thoải mái ở đâu không?"

"Không có. . ." Đường Ninh kỳ quái nhìn nàng, hỏi: "Sao ngươi đi ra mà giày cũng không xỏ thế?"

Tô Mị lại đánh giá hắn một phen, hỏi: "Thật sự không sao?"

Đường Ninh bất đắc dĩ nói: "Ngươi thấy ta giống như có chuyện sao?"

Tiểu Đào từ đằng xa thở hồng hộc chạy tới, gọi: "Tiểu thư, giày!"

Tô Mị dùng khăn mặt Tiểu Đào mang tới xoa xoa chân, lúc này mới đi vào giày.

Đường Ninh chú ý tới, chân Tô Mị nhỏ chắn tinh tế, cũng không giống nữ tử khác trong kinh có thói quen sơn móng tay, cũng không nhuộm ngón tay giữa thành màu đỏ, tay chân này có một loại mỹ cảm thuần thiên nhiên.

Mặc dù bọn hắn cùng giường khác gối rất nhiều lần, nhưng khi nàng và hắn cùng ngủ trên một giường thì đều mặc túc y, đây là lần thứ nhất Đường Ninh nhìn thấy chân c nàng.

Tô Mị thấy hắn thật sự không có việc gì, liếc mắt nhìn hắn, hỏi: "Ngươi nhìn cái gì?"

Đường Ninh thu tầm mắt lại, nói ra: "Về sau dù có chuyện khẩn cấp, cũng nhớ phải đi giày, chân của nữ hài tử, ngoại nhân không được nhìn."

Tô Mị bĩu môi khinh thường, nói ra: "Quê hương của chúng ta không có quy củ như vậy, bị người thấy được chân sẽ chết muốn sống, quá ngu xuẩn. . ."

Đường Ninh cải chính: "Cũng không nhất định muốn chết muốn sống, còn có thể gả cho người kia."

"Gả cho ngươi?" Tô Mị nhìn hắn, nhắc nhở: "Không ngờ ngươi lại có ý nghĩ như vậy, ta thế là tỷ ngươi, đây là loạn luân!"

Quả nhiên hắn đùa giỡn không thắng được Hồ Ly tỷ tỷ, Đường Ninh phất phất tay, nói ra: "Ngươi trở về ngủ tiếp đi, ta đi đay."

Hắn cùng lão khất cái đi đến trên đường, đột nhiên hỏi: "Tiền bối vừa rồi bóp chết con côn trùng kia, có phải có gì đó cổ quái hay không?"

Lão khất cái rót rượu vào miệng, chậc chậc lưỡi, nói ra: "Nghĩ không ra, hiện tại còn có người hiểu thuật dưỡng cổ, chỉ tiếc đạo hạnh không đủ, lúc tuổi lão phu còn trẻ có biết mấy vị cao thủ Cổ Đạo, có vị nào không phải hạ cổ vô hình. . ."

"Cổ thuật?"

Đường Ninh nghe vậy, nhịn không được khẽ run một cái, dù hắn chưa gặp qua đồ vật mang theo sắc thái truyền kỳ này, nhưng trong phim truyền hình điện ảnh và tiểu thuyết lại không thiếu, mọi người truyền tai về thứ này vô cùng kì diệu, nghe mà biến sắc, không ngờ có một ngày hắn lại gặp được.

Lão phụ nhân kia, vậy mà ác độc như thế, chính mình chỉ đụng bà ta một chút, hay là bà ta chủ động đụng vào, thế mà đã hạ ngoan thủ với hắn như vậy, Tô Mị giống như cũng biết một ít gì đó, lần sau phải tìm nàng hỏi rõ ràng một chút.

Nhưng cổ thuật này nghe có vẻ rất lợi hại, nếu có thể học được, chẳng lẽ có thể lấy yếu thắng mạnh, không cần võ công cao hơn Đường Yêu Yêu, mà vẫn có thể đè nàng xuống đất đánh?

Hào quang trong mắt Đường Ninh đại phóng, ánh mắt nhìn về phía lão khất cái.

Lão khất cái phất tay áo, nói ra: "Đừng nhìn ta, ta không biết."

----------------------------------------

Người dịch: Thờisênh239

Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!