Chuyện mà hoàng đế tự mình dặn dò, Hình bộ làm rất nhanh.
Vụ án phóng hỏa năm ngoái huyên náo xôn xao cả kinh sư, tất cả chứng cứ cuối cùng đều chỉ về phía phủ Thọ An Bá, tước vị củaThọ An bá trực tiếp bị xóa, con trai của Thọ An Bá cũng bị đánh vào thiên lao, Hình bộ từ thẩm án đến duyệt lại, không đến một ngày thời gian.
Tám nhân mạng lại có dư luận cực kỳ quan tâm, căn bản không thể đè xuống.
Dựa theo thời gian để tính, trong danh sách xử quyết năm nay thì con trai của Thọ An Bá cũng có phần.
Đây tự nhiên là một chuyện chấn động kinh sư.
Vụ án này năm ngoái, cộng với cả tiểu lại huyện nha, tổng cộng chết mất tám người nhiều, cho dù là ở kinh sư cũng là vụ trọng án, khiến vô số người chú ý.
Tuy vụ án này mặc dù rất được chú ý nhưng cuối cùng lại không giải quyết được gì, Hình bộ không xác định được là cháy hay là bị phóng hỏa, tình tiết vụ án vẫn bị kéo xuống dưới.
Khi dân chúng lại một lần nữa nghe được vụ án này thì vụ án đã được phá.
Theo người biết chuyện lộ ra, án này chính là do Bình An huyện lệnh vừa mới nhậm chức không lâu, không sợ phủ cường quyền của Thọ An Bá, lấy thủ đoạn lôi đình trấn áp huyện thừa trong huyện nha cấu kết cùng Thọ An Bá, rồi nhanh chóng phá án này, coi như có một câu trả lời cho Từ thư lại.
Bách tính đều vỗ tay khen hay về chuyện, mà vị Chung huyện lệnh kia sau khi trải qua chuyện này, trong miệng bách tính đã trở thành một vị Thanh Thiên đại lão gia công chính nghiêm minh, không sợ cường quyền, vì dân làm chủ, trong vòng hai ngày, bách tính đến huyện nha báo án cũng nhiều hơn.
Đường Ninh vốn còn lo lắng mấy vụ án này không thể tra được, không nghĩ tới Trần Hoàng lại tiện tay đưa tới một tấm bảng hiệu như vậy.
Vụ án Thọ An Bá không phải vụ phức tạp nhất trong mấy vụ án này, nhưng là vụ án có bối cảnh thâm hậu nhất, bây giờ ngay cả Thọ An Bá đều bị xử đến cùng, những người khác tự nhiên không cần sợ.
Có tấm bảng hiệu này, giống như có một áo giáp bảo hộ, có thể không cần làm một huyện lệnh biệt khuất, rất nhiều gia tộc quyền quý quyền thế ở kinh sư, có thể không cho huyện lệnh mặt mũi nhưng không thể không cho hoàng đế mặt mũi.
Đường phủ, Đường Hoài đứng trước bàn, nhấc bút lên, gạch mấy chữ "Thọ An Bá" đi.
Đường Kỳ thở dài, nói ra: "Người tính không bằng trời tính, ai cũng không đoán được là bệ hạ sẽ tới Bình An huyện nha, lần này Bình An huyện thừa vào tù, Thọ An Bá bị biếm, an bài bên Hình bộ cũng không có tác dụng, Bình An huyện nha lại như thùng sắt, không tiện thò tay vào."
Từ đầu từ năm nay, Đường gia vẫn luôn gặp bất lợi, gần như không có một chuyện nào thuận lợi, ngay cả người không tin vận thế như ông ta mà trong lòng cũng có mấy phần hoài nghi, Đường gia bọn hắn thật sự đã gặp vận rủi?
Đường Hoài ngẩng đầu, nói: "Bệ hạ đã chú ý đến hắn, tạm thời đừng gây sự với Bình An huyện lệnh."
Đường Kỳ tự giễu cười cười, nói ra: "Đệ chỉ là một học sĩ quốc tử, ra khỏi quốc tử giám, liền chẳng phải là cái gì, có thể tìm người nào phiền phức?"
Trong Thiên Nhiên Cư, lão bà tóc trắng thiêu hủy một chồng hồ sơ, nhìn Tô Mị một chút, thản nhiên nói: "Lần sau còn muốn lấy lòng, tự ngươi đi suy nghĩ biện pháp."
"Hẹp hòi. . ." Tô Mị lườm bà ta một chút, quay người đi trở về gian phòng của mình, khi nhìn thấy Đường Ninh ngồi tại trước bàn, nàng đưa tay dụi dụi con mắt, kinh hỉ nói: "Hôm na ngươi không có vào trong cung?"
"Ta xin nghỉ mấy ngày." Đường Ninh nhìn nàng, nói ra: "Chuyện lần này, cám ơn ngươi."
"Ta mới không nghe cảm ơn, cảm ơn ngoài miệng có tác dụng gì, còn không bằng cảm ơn trên thân thể." Tô Mị nhìn hắn một cái, nói ra: "Nếu ngươi thật sự muốn cám ơn ta, thì cùng ta đánh vài ván bài, lại ngủ cùng ta một giấc, xem như cám ơn ta."
Tô Mị là người theo chủ nghĩa hiện thực, cho nên hôm nay Đường Ninh tới đây cũng đã chuẩn bị tâm lý hiến thân.
Hắn vừa sờ bài, còn vừa đề phòng Tiểu Đào nhìn lén bài của hắn rồi mật báo cho Tô Mị, con bé này cứ cách một lúc lại tới liếc trộm một chút, khó trách Tô Mị luôn luôn không thua.
Đường Ninh đánh một quân đông phong, hỏi: "Nơi này của các ngươi có nắm giữ chứng cứ phạm tội gì của Đường gia hay không. . ."
Tô Mị nhìn hắn một cái, nói ra: "Đương nhiên là có, phải xem ngươi muốn chứng cứ phạm tội tới trình độ gì."
Đường Ninh nghĩ một chút rồi nói ra: "Có thể một lần vặn ngã bọn hắn."
Tô Mị nhìn hắn, hỏi: "Vặn ngã Đường gia cũng không dễ dàng, ngươi cảm thấy ngươi có thể bỏ ra cái giá gì?"
Đường Ninh nghĩ nghĩ, vặn ngã một gia tộc có mấy chục hoặc trên trăm năm nội tình, hơn nữa hiện tại còn giống như mặt trời ban trưa ở kinh sư cũng không phải là một chuyện dễ dàng, sợ là bị nàng ngủ cả đời đều không thể hoàn lại. . .
"Đừng có nằm mộng." Tô Mị liếc hắn, nói ra: "Nếu có thể vặn ngã Đường gia, cũng sẽ không chờ tới bây giờ, tay nhỏ chân nhỏ của ngươi tốt nhất đừng suy nghĩ bậy bạ."
Ngay cả nàng cũng đã nói như vậy, xem ra thời cơ thực sự chưa tới, Đường Ninh đánh vài ván mạt chược, nói ra: "Ta đi xem mẹ trước, lát nữa trở về cùng ngươi."
Tiểu Đào vừa thu dọn giường, vừa nói ra: "Tiểu thư à, người nói Đường công tử hắn có phải cũng tu hành mị thuật hay không. . ."
Tô Mị đặt búp bê vải lớn kia vào trong ngăn tủ, nói ra: "Nói bậy, nam nhân sao có thể tu hành mị thuật?"
"Hắn không tu hành mị thuật, sao có thể khiến người mê đến thần hồn điên đảo, nhưng mà tiểu thư à, người cũng không thể lén lén lút lút như vậy cả một đời, về sau nếu Đường phu nhân là rời khỏi nơi này, Đường công tử cũng không tới, người phải làm sao bây giờ?"
". . ."
Tô Mị thở sâu, trên mặt tươi cười, nói ra: "Tiểu Đào, ngươi qua đây, ta cho ngươi xem một thứ tốt. . ."
Lần này Đường Ninh tới Thiên Nhiên Cư, cũng không có gặp phải lão bà kia.
Lão khất đã giảng giải về cổ thuật cho hắn nghe, sau khi mở ra một tầng khăn che mặt thần bí kia, Đường Ninh hoàn toàn chẳng chút sợ hãi gì.
Nói là cổ thuật, kỳ thật chính là độc trùng mà bọn hắn nuôi, so với trực tiếp hạ độc, phương pháp này càng thêm linh hoạt, không dễ dàng phát giác.
Đương nhiên, trong đó còn có một số môn đạo, Đường Ninh tạm thời không thăm dò, nhưng lão khất cái nói cho hắn biết, lão bà tử kia còn chưa tới trình độ hạ cổ vô hình, chỉ cần không bị bà ta đụng phải, thì sẽ không có cái gì đại sự.
Tu tập cổ thuật này, có một số điều kiện đặc thù, Đường Ninh tạm thời không cách nào thỏa mãn, cũng đành phải gác lại việc này.
Hắn từ Thiên Nhiên Cư đi ra, chưa trở về Đường phủ, mà là đi tới huyện nha trước để đón Tiểu Ý.
Triệu huyện thừa và Trịnh huyện úy cùng bị bắt vào ngục, huyện thừa và huyện úy mới còn chưa tiền nhiệm, trong nha môn lập tức vắng vẻ rất nhiều.
Khi Đường Ninh và Chung Ý đi ra nha môn, nhìn thấy Triệu Vân Nhi cùng một phụ nhân đeo một bao quần áo từ trong huyện nha đi tới.
Phụ nhân kia nhìn bọn hắn một chút, hừ lạnh một tiếng, nhanh chân rời đi.
Triệu Vân Nhi cúi đầu xuống, thoáng khom người rồi cũng đi ra đại môn.
Chung Ý tiến lên một bước, hỏi: "Triệu tỷ tỷ, các ngươi. . . Về sau có tính toán gì?"
Triệu Vân Nhi nhìn nàng, cười khổ nói: "Ngươi còn nguyện ý gọi ta một tiếng tỷ tỷ. . ."
Chung Ý nhìn nàng, bờ môi giật giật nhưng không biết nói cái gì.
Triệu Vân Nhi thở sâu, trên mặt tươi cười, nói ra: "Ta và mẹ dự định về nhà, về sau không biết còn cơ hội gặp lại không. . . , Chung muội muội, Đường công tử, chúc các ngươi vĩnh viễn hạnh phúc."
Nàng phất phất tay với hai người, sau đó quay người rời đi, cũng không quay đầu.
Mặc dù Triệu huyện thừa rơi đài, nhưng hắn phạm tội đi cũng không liên lụy tới người nhà, Triệu Vân Nhi cũng không bị liên luỵ, chỉ là các nàng không thể ở lại kinh sư này.
Chung Ý có chút thất vọng, Đường Ninh có thể hiểu được.
Triệu Vân Nhi là người bạn thứ nhất mà nàng quen khi đến kinh sư, cũng là một trong số không nhiều bằng hữu, trước khi trở mặt với Triệu huyện thừa, quan hệ của các nàng cực kỳ thân mật, chuyện biến thành hôm nay cũng không phải là các nàng hi vọng nhìn thấy.
Chung Ý nắm tay hắn, lẩm bẩm nói: " Tại sao bọn hắn muốn đấu đến đấu đi vậy?"
Người trong giang hồ, thân bất do kỷ, triều đình là một giang hồ, huyện nha cũng là một giang hồ, ở đâu có người ở đó có giang hồ, nơi có giang hồ thì sẽ có tranh đấu.
Đường Ninh nắm chặt tay nàng, thân ở trong vòng xoáy kinh sư này, hắn không thể tránh được chuyện tranh đấu cùng người, chỉ có thể làm hết khả năng, để các nàng rời xa những phân tranh này. . . , những âm mưu quỷ kế, bẩn thỉu hắc ám kia, một mình hắn chống là được.
"Không nghĩ những thứ này nữa." Đường Ninh nắm tay nàng, đi ra huyện nha, nói ra: "Vừa rồi đột nhiên nghĩ đến một bài thơ, nương tử trở về giúp ta xem nhé. . . , còn có, buổi chiều chúng ta ăn cái gì, nồi đất thập cẩm thế nào, cần làm nhiều một chút, hôm nay có thể Yêu Yêu sẽ tới ăn chực. . ."
----------------------------------------
Người dịch: Thờisênh239
Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com