"Hòa thân?"
Nam tử mặc hoa phục nhíu mày, nói ra: "Từ xưa đến nay, hòa thân đều là thủ đoạn để nước mạnh trấn an nước yếu, bây giờ Sở quốc ta cũng không yếu hơn Trần quốc, vì sao lại phại tự hạ thân phận, để thái tử cưới công chúa Trần quốc?"
"Cũng không tính là hòa thân." Sở Hoàng ho nhẹ vài tiếng, nói: "Hai nước Trần Sở đã giao hảo nhiều năm, trước đây chuyện gả công chúa cho lẫn nhau cũng không ít, lần này cưới công chúa Trần quốc, chỉ để tình hữu nghị hai bang thêm bền chặt, bỏ đi nghi kỵ của Trần Hoàng, cùng chống chọi với ngoại địch, cũng không phải tự hạ thân phận."
Nam tử mặc hoa phục thở dài, nói ra: "Hoàng huynh cũng biết quốc gia đại sự, không phải một cuộc hôn nhân là có thể quyết định đại cục."
Sở Hoàng trầm ngâm một lát mới nói: "Thời gian của trẫm không còn nhiều lắm, hai chúng ta đều rất rõ ràng năng lực và bản tính của thái tử, có hôn sự này, dù sao cũng có thể cam đoan, trong thời gian ngắn hai nước Trần Sở sẽ không nổi lên cái xung đột gì lớn."
Nam tử mặc hoa phục suy nghĩ một lát mới gật đầu đồng ý: "Hoàng huynh yên tâm, chuyện này ta sẽ an bài."
Sở Hoàng nằm trên giường, nhắm mắt lại, chậm rãi nói: "Bây giờ trẫm có lòng mà không đủ lực, ngươi giúp trẫm nhìn thái tử, nhìn thiên hạ này. . ."
Trong Đông Cung.
Một thanh niên chỉ mặc áo lót, đi chân đất, trên mắt buộc vải trắng, đang chạy ngược chạy xuôi ở trong điện.
"Các ngươi đừng chạy, ai để bản cung bắt được, bản cung sẽ có trọng thưởng!"
Mấy nữ tử trên người khoác lụa mỏng, chạy trong điện vội vàng tránh né, tiếng cười vui tiếng kinh hô không ngừng truyền ra.
"Giỏi lắm, các ngươi không nghe lời bản cung, nếu để cho bản cung bắt lấy, bản cung sẽ trừng phạt đám các ngươi. . ." Thanh niên cười nói vài câu, đột nhiên ôm lấy một người.
Trong điện lập tức yên tĩnh, lặng ngắt như tờ.
"Ha ha, bản cung bắt được rồi!" Thanh niên dùng một tay ôm người kia, một tay đưa lên kéo khăn che mắt xuống.
Rất nhanh, nụ cười trên mặt hắn đã cứng đờ, vẻ mặt biến thành hoảng sợ.
Hắn đột nhiên buông người kia ra, trên mặt hiện ra một tia sợ hãi, run giọng gọi: "Hoàng, hoàng thúc!"
Đám hoạn quan cung nữ trong điện và những nữ tử áo mỏng kia đều quỳ rạp trên đất, tất cả đều run như cầy sấy, cao giọng nói: "Tham kiến Tín Vương!"
Nam tử mặc hoa phục bình tĩnh phất tay: "Đều ra ngoài đi."
Đám người trong điện vội vàng đứng dậy, nhanh chóng chạy ra ngoài.
"Thái tử điện hạ, ngài lưu lại." Khi thanh niên kia cũng muốn chạy ra khỏi đại điện thì nam tử mặc hoa phục lại mở miệng gọi.
Cả người thanh niên run lên, cúi đầu, hỏi: "Hoàng, hoàng thúc còn có chuyện gì?"
Nam tử mặc hoa phục nhìn hắn, trầm giọng nói ra: "Điện hạ là trữ quân một nước, tương lai phải thừa kế đế vị, nên tự hạn chế bản thân, không nên trầm mê chơi đùa."
Thanh niên gật đầu nói: "Bản, bản cung biết rồi, hoàng thúc còn có việc sao?"
Nam tử mặc hoa phục nhìn hắn, hỏi: "Bệ hạ có ý để thái tử điện hạ cưới công chúa Trần quốc, để quan hệ hai bang vững chắc, không biết ý điện hạ như thế nào?"
Thanh niên lập tức gật đầu nói: "Đều dựa vào phụ hoàng và hoàng thúc làm chủ."
Nam tử mặc hoa phục nhìn hắn một chút, khẽ lắc đầu rồi đi ra đại điện.
Thanh niên kia mặt trầm như nước, cầm lấy chén rượu trên bàn, đột nhiên giơ lên, động tác lại có chút dừng lại, hỏi: "Tín Vương đi rồi sao?"
Một tên hoạn quan từ bên ngoài cửa chạy vào, nói ra: "Hồi điện hạ, Tín Vương đã rời đi."
Đùng!
Thanh niên hung hăng quẳng chén rượu xuống đất, nổi giận mắng: "Ý như thế nào, hỏi ý ta như thế nào, các ngươi còn biết phải hỏi ta!"
" Tín Vương rắm chó, Nhiếp Chính Vương rắm chó, lão tử là thái tử hay ngươi là thái tử, dựa vào cái gì mà tất cả mọi người đều nghe ngươi!"
"Ngươi có bản lãnh như vậy, làm Nhiếp Chính Vương cái gì, tới làm thái tử đi, lão tử tặng vị trí thái tử cho ngươi cho làm!"
. . .
Thanh niên nổi trận lôi đình ở trong điện, hoạn quan cung nữ đứng ngoài cửa run lẩy bẩy.
Đến khi trong điện không còn tiếng đổ vỡ gì mới có một bóng người, lặng lẽ chuồn ra khỏi Đông Cung.
Tín Vương phủ.
Nam tử mặc hoa phục thở dài, vo một tờ giấy nhỏ trong tay rồi ném vào trong chậu than, tờ giấy nhanh chóng bén lửa cháy thành tro.
Ông ta ra khỏi phòng, di dạo trong vương phủ, khi đi tới một vườn hoa thì bước chân thoáng dừng lại.
Sâu trong vườn hoa có một người ngồi trong đình, ánh mắt kinh ngạc nhìn tới một hướng khác.
Ông đứng tại chỗ nhìn một lát rồi mới chậm rãi đi qua, ho nhẹ một tiếng.
Nữ tử áo trắng nghe tiếng vội lấy lại tinh thần, nhìn thấy là ông thì gọi: "Phụ vương."
Nam tử mặc hoa phục nhìn nàng, hỏi: "Từ sau khi đi Trần quốc trở về, con cứ luôn thất thần, làm sao vậy, ở Trần quốc có thứ gì tốt mà câu cả mất hồn nữ nhi của ta đi rồi?"
"Không có gì." Lý Thiên Lan lắc đầu, bình tĩnh hỏi: "Bệnh của hoàng bá bá thế nào rồi?"
Nam tử mặc hoa phục ngồi xuống đối diện với nàng, nói ra: "Vẫn không có gì khởi sắc, nhưng ngự y nói chỉ cần bệnh tình không tiếp tục chuyển biến xấu thì chính là chuyện tốt."
Lý Thiên Lan nhìn ông một chút, hỏi: "Thế nhưng trong triều lại có đại sự gì?"
"Đúng là chuyện gì cũng không thể gạt được Lan Lan." Nam tử mặc hoa phục cười cười, nói ra: "Bệ hạ có ý để thái tử cưới công chúa Trần quốc, ít ngày nữa triều đình sẽ cử sứ thần tới Trần quốc cầu thân."
"Cưới công chúa Trần quốc?" Lý Thiên Lan giật mình, gương mặt xinh đẹp hiện ra vẻ kinh ngạc, hỏi: "Vì sao?"
"Đây là quyết định của bệ hạ, con không cần hỏi nữa." Nam tử mặc hoa phục nhìn nàng, hỏi: "Con mới vừa từ Trần quốc trở về, chắc hẳn cũng có chút hiểu biết về hoàng thất, bây giờ Trần quốc còn có mấy vị công chúa?"
Lý Thiên Lan nghĩ một chút rồi nói: "Trần quốc có không ít công chúa, nhưng công chúa đến tuổi cưới gả thì chỉ có một vị là Bình Dương công chúa Triệu Mạn, năm nay 16 tuổi, còn chưa có hôn phối."
"Như vậy thì thuận tiện." Nam tử trung niên nhẹ gật đầu, nói ra: "Nếu không có công chúa đủ tuổi lập gia đình, việc này sợ là có chút phiền phức, nếu đã như vậy, không nên để lâu đêm dài lắm mộng, chậm thì sinh biến, mấy ngày nữa sẽ điều sứ thần lên đường. . ."
Lý Thiên Lan nghĩ một chút rồi nói ra: "Phụ vương, ta cũng coi là quen biết với Trần quốc, không bằng lần này để cho con cùng nhau đi. . ."
Nam tử mặc hoa phục lắc đầu nói: "Không được, con vừa mới từ Trần quốc trở về, lại đi mấy tháng nữa, mẫu phi con giận thì ta cũng không có biện pháp nào, huống chi trong triều có một số việc cũng không thể không có con. . ."
"Con đã biết." Lý Thiên Lan nhẹ gật đầu, nói ra: "Con đi thỉnh an mẫu phi."
Nam tử mặc hoa phục ngồi trong hoa viên một lát mới đứng lên, đi ra ngoài vườn mới mở miệng hỏi: "Lần trước quận chúa đi sứ tới Trần quốc, ai lĩnh đội?"
Một lão giả bên cạnh ông nghĩ một chút rồi bẩm: "Là Lễ bộ Chu thị lang."
"Mời hắn đến vương phủ một chuyến."
. . .
Trường Ninh cung, Triệu Mạn vẻ mặt đắc ý, nói ra: " Đường Ninh kia còn muốn đánh cược cùng bản công chúa, ta mới không học chó sủa ở trước mặt của nhiều người như vậy. . ."
Một tiểu cung nữ tò mò hỏi: "Điện hạ, ngài và Đường hàn lâm đánh cược gì thế?"
Triệu Mạn nói: "Chúng ta cược ai nói chuyện trước thì người đó thua, người thua phải học ba tiếng chó sủa trước mặt đám người Hàn Lâm viện, mặc dù hôm qua ta không thắng, nhưng cũng không thua, hôm nay ta cũng sẽ không thua. . ."
Tiểu cung nữ nghĩ nghĩ, hỏi: " Tại sao Đường hàn lâm lại muốn cược chuyện này, thật kỳ quái."
Triệu Mạn chép miệng nói: "Hắn chính là như vậy, lúc nào cũng kỳ kỳ quái quái."
Tiểu cung nữ trầm mặc một lát, thử thăm dò: "Có phải là. . . Đường hàn lâm không muốn nói chuyện cùng công chúa hay không, cho nên mới cố ý lừa gạt công chúa cược với hắn?"
Triệu Mạn nghĩ nghĩ, trên mặt đột nhiên lộ ra sắc mặt giận dữ, giận đùng đùng chạy ra cung điện.
Đùng!
Đường Ninh vừa tới Hàn Lâm viện, đi tới trị phòng của chính mình, còn chưa ngồi nóng mông, Triệu Mạn đã giận đùng đùng xông tới, vỗ một bàn tay lên bàn, giận dữ nói: "Ngươi thật gan to!"
Đường Ninh nhìn nàng, nói ra: "Công chúa nói chuyện trước, ngươi thua rồi."
"Ngươi đừng có giả ngu!" Triệu Mạn tức đến mức dậm chân, nàng chỉ vào hắn, giận dữ nói: "Ngươi chính là không muốn nói chuyện mới cố ý đánh cược cùng ta, ngươi là tên xấu xa!"
"Sao có thể như thế được!" Đường Ninh nhìn nàng, vẻ mặt vô tội nói: "Công chúa điện hạ xinh đẹp như vậy, đáng yêu như thế, làm sao ta lại không muốn nói chuyện cùng điện hạ?"
Triệu Mạn kinh ngạc nhìn hắn, sắc mặt đột nhiên đỏ lên, nắm góc áo, nhỏ giọng nói: "Thật sao?"
Đường Ninh giơ bốn ngón tay lên, nói ra: "Ta thề với trời, là thật."
"Nếu ta xinh đẹp như vậy, đáng yêu như thế. . ." Triệu Mạn nhìn hắn, nháy nháy mắt, hỏi: "Vậy ta có thể làm nhân vật nữ chính trong quyển truyện sau mà ngươi viết hay không?"
----------------------------------------
Người dịch: Thờisênh239
Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com