Uống trà, viết bản thảo , chờ thả nha.
Đây là những công việc hằng ngay của Đường Ninh ở Hàn Lâm viện. Cũng không phải vì hắn lười biếng, kỳ thật Hàn Lâm học sĩ an bài nhiệm vụ cho hắn cũng không thoải mái, đủ loại thư tịch đều đựng đầy cả rương không ngừng chuyển tới phòng của hắn.
Hắn thường sẽ dùng mấy ngày thời gian, nhớ kỹ nội dung trong những quyển sách kia, mới đầu Chu học sĩ còn kiểm tra mấy lần, về sau cuối cùng cũng không đến nữa.
Đương nhiên, vì để không bị người khác xem như quái vật, là biến thái, hắn cũng không xem hết một rương rồi lấy một rương mới, mà thường sẽ cách mấy ngày, cứ như vậy, hắn có rất nhiều thời gian nhàn hạ.
Nói nhàn hạ cũng không phải thật sự nhàn hạ, bởi vì mỗi ngày đều phải đấu trí đấu dũng cùng công chúa Oa Oa nhàn rỗi không chuyện gì làm, nghĩ đến hắn còn phải ở lại Hàn Lâm viện đợi ít nhất hai năm nữa mới có thể thoát ly cửa khổ, Đường Ninh cũng cảm giác phía trước là một vùng tăm tối.
Triệu Mạn từ nhỏ ở trong cung luôn được nuông chiều, điêu ngoa tùy hứng, còn không hiểu chuyện bằng Tiểu Tiểu cùng Tiểu Nguyệt, lần trước lai còn dám hỏi hắn có đồng ý vào trong cung làm hoạn quan hay không. . .
Đường Ninh thực sự mong nàng ấy nhanh khai phủ xuất cung đi, nhưng lúc này lại chờ được một tin tức khác.
Hắn kinh ngạc nhìn Chu học sĩ, hỏi lại: "Hộ bộ?"
"Không chỉ là Hộ bộ." Chu học sĩ nhìn hắn, cười nói: "Theo ý của bệ hạ, là muốn Đường tu soạn dùng thời gian hai năm, đi tới tất cả các bộ trong Lục bộ một lần, quen thuộc với sự vụ các bộ, Hộ bộ chỉ là nơi bắt đầu, sau ba tháng, Đường tu soạn sẽ phải tiến về một bộ khác trong Lục bộ."
Đây không phải là đang giày vò người sao, hắn mới đến Hàn Lâm viện được bao lâu, vừa mới thích ứng với cuộc sống ở nơi này, mông hắn còn chưa ngồi ấm chỗ, giờ lại để hắn đi Hộ bộ, nói đùa gì thế, trong triều đình này, còn có nơi nào thanh nhàn hơn so với Hàn Lâm viện sao?
Đường Ninh nhìn ông ta hỏi: "Vậy chức Hàn Lâm viện tu soạn. . ."
Chu học sĩ cười nói: "Ý của bệ hạ là, vị trí Hàn Lâm viện tu soạn này, ngươi vẫn phải kiêm, đi Lục bộ, cũng chỉ là quan sát học tập, làm nền cho hoạn lộ sau này."
Đường Ninh không còn gì để nói nữa rồi, toàn bộ triều đình này đều là của hoàng đế, hoàng đế nói hắn đi đâu thì hắn phải đi đó, rời khỏi Hàn Lâm viện, không bị công chú Oa Oa quấn lấy, cũng không phải là một chuyện xấu.
Đường Ninh nhẹ gật đầu, nói ra: "Hiện tại ta sẽ bắt đầu thu dọn đồ vật."
Chu học sĩ nói: "Bệ hạ nói là từ tháng sau bắt đầu."
"Ồ, hóa ra là như thế. . ." Đường Ninh sờ cằm, lúc này mới giữa tháng, chuyện này có ý nghĩa là hắn còn phải ở trong này nửa tháng. . . , thời gian nửa tháng cũng không ngắn, cũng không dễ chịu.
Chu học sĩ nhìn hắn, nghĩ một chút rồi hỏi: "Muốn bản quan lại phê chuẩn cho Đường tu soạn nghỉ bệnh nửa tháng hay không?"
Đường Ninh giật mình, đưa tay sờ trán của mình, nói ra: "Ta cũng cảm thấy hai ngày này thân thể có chút không thoải mái, đúng lúc ở nhà tĩnh dưỡng mấy ngày, dưỡng tốt thân thể rồi lại đi Hộ bộ."
Khó trách Hàn Lâm học sĩ là Chu học sĩ chứ không phải những người khác, chỉ nói riêng phần quan tâm này, những người khác có thúc ngựa cũng khó đạt đến. . .
Triệu Mạn đi tới bên ngoài, đắc ý nói: "Ngươi nói mò đi, phụ hoàng nói chúng ta sẽ không hòa thân cùng thảo nguyên, cũng sẽ không thông gia cùng Sở quốc. . ."
Hòa thân hay thông gia, Đường Ninh không thèm để ý, dù sao cũng không phải hắn đi, hắn lập tức sẽ rời khỏi Hàn Lâm viện, thật sự có chút không nỡ rời khỏi văn phòng lớn độc lập này của hắn, đến Hộ bộ không nhất định sẽ có đãi ngộ tốt như vậy.
Đúng rồi, Hộ bộ hình như là địa bàn của Phương Triết, lần này đi, chẳng phải là đúng lúc rơi vào trong tay hắn?
Có nên thương lượng với Trần Hoàng một chút hay không nhỉ, đi những bộ khác trước. . . , nhưng suy nghĩ kỹ một chút, hắn sớm muộn cũng phải đi một lần khắp Lục bộ, sớm muộn cũng không tránh thoát, còn không bằng đi sớm một chút cho thống khoái.
Triệu Mạn nhìn hắn, hỏi: "Ngươi thu dọn đồ đạc làm gì?"
Đường Ninh vừa sửa bài viết, vừa nói ra: "Hồi điện hạ, bắt đầu từ ngày mai, ta không tới Hàn Lâm viện nữa."
"A?" Triệu Mạn giật mình, hỏi: "Phụ hoàng muốn biếm quan của ngươi?"
Đường Ninh lắc đầu, giải thích nói: "Không phải biếm quan, là từ Hàn Lâm viện điều đi Hộ bộ."
Triệu Mạn vội vàng hỏi: "Vậy về sau ngươi không đến trong cung nữa à?"
Đường Ninh nhẹ gật đầu, nha môn Hộ bộ lại không ở trong cung, hắn đương nhiên không cần tiến cung, tính toán kỹ ra thì khoảng cách từ nha môn Hộ bộ tới nhà hắn lại gần hơn, mỗi sáng sớm hắn còn có thể ngủ thêm một khắc.
Triệu Mạn nhìn hắn, bất mãn nói: "Ngươi còn chưa dạy ta chơi mạt chược như thế nào đâu!"
Soạt!
Đường Ninh lấy ra một bộ mạt chược từ trong ngăn tủ, đổ xuống trên bàn, kỳ thật hôm nay hắn tới đã liền mang theo mạt chược, vốn chỉ muốn dùng đến lúc nhàm chán sẽ chơi đùa với nàng, không nghĩ tới sau hôm nay, hắn lại không cần đến Hàn Lâm viện.
Chư vị quan viên của Hàn Lâm viện đã biết Đường tu soạn sắp được điều đi Hộ bộ sự tình, trong lòng không khỏi sợ hãi than thở.
Vừa tới hơn một tháng đã được điều đi, ở Hàn Lâm viện chưa từng có tiền lệ như vậy.
Huống chi, hắn không phải chuyển đi bình thường, bắt đầu từ Hộ bộ, chạy khắp Lục bộ một vòng, dù dùng đầu ngón chân để nghĩ cũng có thể hiểu được chuyện này đại biểu cho cái gì.
Sau khi trong lòng bọn họ chấn kinh, thì còn lại chỉ là tràn đầy hâm mộ.
Không chỉ hâm mộ hắn được thánh thượng ưu ái, còn hâm mộ hắn khi tất cả mọi người đều đang bận bịu làm việc, hắn và Bình Dương công chúa ở trong trị phòng lại không biết làm gì, không nói tới chuyện thỉnh thoảng công chúa thét lên, có khi lại truyền đến tiếng vang thanh thúy. . .
Trước khi rời đi Hàn Lâm viện, Đường Ninh tặng bộ mạt chược kia cho Triệu Mạn.
Một bộ này là cho hai người chơi, về sau nàng nhàm chán có thể tùy tiện bắt một người trong cung là có thể chơi cùng nàng, trước khi đi giúp nàng tìm một phương pháp giết thời gian tốt, cũng không uổng công quen biết bấy lâu.
Khi đi ra cửa cung thời điểm, sau lưng bỗng nhiên truyền đến tiếng gọi.
Tiêu Giác bước nhanh tới phía trước hai bước, nhìn hắn hỏi: "Ngươi làm cái gì vậy?"
Đường Ninh mượn Triệu Mạn một mảnh vải, muốn thu dọn đồ vật bỏ vào trong túi vải vác tại trên lưng, thấy Tiêu Giác nhìn vào túi vải trên lưng hắn, giải thích nói: "Bệ hạ nói ta tháng sau đi Hộ bộ, ta dọn dẹp đồ vật một chút."
Tiêu Giác cả kinh nói: "Nhanh như vậy?"
Đường Ninh nói: "Chỉ tạm thời nhậm chức ba tháng, ba tháng sau, còn muốn đi nơi khác."
Tiêu Giác kinh ngạc nói: "Có ý gì?"
Đường Ninh lắc đầu, nói ra: "Ta cũng không biết có ý gì, bệ hạ chỉ để cho ta đi hết Lục bộ một lần."
Tiêu Giác giật mình, sau đó ánh mắt trợn trừng trừng nhìn hắn, hỏi: "Sao ta lại không nhìn ra rốt cuộc ngươi tốt ở chỗ nào mà bệ hạ lại coi trọng ngươi như thế, ngươi có biết hay không, con đường ngươi đi trong hai năm này, người khác cần đi vài chục năm đấy?"
Lời nói này Đường Ninh không thích nghe, cái gì gọi là nhìn không ra hắn tốt chỗ nào, những điểm tốt của hắn vẫn luôn cực kỳ rõ ràng.
Tiêu Giác khoát tay áo, nói ra: "Ta còn muốn đi tuần tra, hôm nào rảnh tìm ngươi uống rượu."
Đường Ninh tiếp tục đi ra ngoài cung, từ Phương Triết và trên người hắn là có thể nhìn ra, Trần Hoàng rất xem trọng tam nguyên cập đệ, nhưng những người như Tiêu Giác này, đối với chuyện này căn bản không có hâm mộ gì, hắn chính là Vũ Lâm đô úy, một trong cận vệ của Thiên Tử, vị trí này, chỉ có người được Thiên Tử tín nhiệm mới có thể đảm nhiệm , bình thường đều là do huân quý tử đệ trong kinh trung thành nhất đối với hoàng thất rõ đảm nhiệm, người bình thường không thể nào thay thế.
. . .
Tân khoa tiến sĩ vừa mới nhậm chức Hàn Lâm viện không đến hai tháng đã bị điều nhiệm tới Hộ bộ, tuyệt đối xem như một chuyện hiếm lạ, trong thời gian một ngày, ở trong triều đã có không ít lời thảo luận.
Đãi ngộ giành cho tam nguyên cập đệ so với người khác chính là khác biệt, Phương Triết như vậy, Đường Ninh cũng như vậy, bệ hạ thiên vị đối với bọn hắn, triều thần cả điện đều rõ như ban ngày, nhưng cũng nói không có ý kiến phản đối.
Loại người này từ khi sáng lập chế độ khoa cử đến nay, cũng không xuất hiện được mấy người, xuất hiện ra một người đã là bánh trái thơm ngon trên triều đình, huống chi là cùng một triều xuất hiện hai vị, đối với bệ hạ muốn làm ra một phen sự nghiệp thì người thiên vị bọn hắn thế nào cũng không đủ.
Phương Triết phí thời gian 14 năm, vừa rời núi chính là Hộ bộ Thị lang, Đường Ninh là tân tấn tiến sĩ, đặc cách đi khắp Lục bộ, loại vinh hạnh đặc biệt này, đơn giản chưa từng nghe thấy.
Đường gia.
Sắc mặt Đường Chiêu tràn đầy vẻ không tin nhìn một người đối diện, hỏi: "Đại ca, tin tức này là thật?"
Đường Cảnh nhẹ gật đầu, nói ra: "Hàn Lâm viện truyền tới tin tức, không thể giả."
"Hay lắm, lúc trước hắn đắc tội với Phương Triết sâu như vậy, đến Hộ bộ, Phương Triết sẽ cho hắn quả ngon để ăn?" Trên mặt Đường Chiêu lộ ra nụ cười trên nỗi đau của người khác, "Trong Lục bộ này, có bộ nào không có người của chúng ta, lần này là chính hắn đưa tới cửa. . ."
----------------------------------------
Người dịch: Thờisênh239
Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com