Trong hoàng cung từ trước đến nay vốn vắng vẻ yên lặng, hôm nay lại náo nhiệt không tầm thường.
Từng tiếng kêu rên vang lên không dứt bên tai, hoạn quan cung nữ trong cung đứng từ xa nhìn thấy một tên Nội Thị Giám và hai tên thiếu giám bị thị vệ lôi từ Ngự Thư phòng ra ngoài, bọn hắn bị trượng hình trước mặt mọi người, trong lòng bọn họ đều sợ hãi đến cực điểm.
Không biết ba vị này đã phạm vào lỗi sai, thị vệ đánh 50 trượng rồi còn chưa dừng lại, xem ra lần này bệ hạ tức giận không nhỏ, phụ trách Ngự Thư phòng cẩn trọng từng chút một, nơm nớp lo sợ. . .
Triệu Viên ôm một cái hộp đẹp đẽ, khi đi đến trước cửa Ngự Thư, nhìn thấy ba người đang bị trượng hình, hai mắt hắn đảo lòng vòng, lại theo đường cũ đi trở về.
Hắn ôm hộp đi đến cung học, lập tức có một đám nữ hài tử vây quanh.
Hắn kẹp một viên thịt ở trong hộp bóp ném vào trong miệng, rồi mở hộp kia ra, nói ra: "Một người chỉ có thể ăn một viên."
"Cảm ơn Viên ca ca."
Một đám tiểu cô nương tranh nhau chen lấn lấy viên thịt từ trong hộp, một nữ hài nũng nịu do dự đi tới, chậm rãi vươn tay.
Triệu Viên nhìn thấy nàng, trên mặt tươi cười, nói ra: "Các nàng chỉ có thể ăn một viên, muội thì có thể ăn hết."
Tiểu cô nương chỉ kẹp lấy hai miếng, đỏ mặt nói ra: "Cảm ơn Viên ca ca."
"Không cần cám ơn." Triệu Viên xoa xoa tay, nói ra: "Lát nữa tan lớp, ta lại dẫn muội đi Ngự Thiện phòng ăn. . ."
Phương Tiểu Nguyệt đi tới, nhìn thấy hắn thì hỏi: "Lát nữa ta muốn tới nhà Đường Ninh ca, ngươi muốn đi không?"
Triệu Viên tiếc nuối nói ra: "Gần đây Phụ hoàng không cho ta tùy tiện rời cung, ta vẫn là đi chơi cùng Vương gia muội muội thôi. . ."
. . .
Độ chi phòng đã tính toán xong sổ sách, vừa vặn gặp được ngày nghỉ mộc, Đường Ninh giao tất cả chứng cứ quan hệ trên trương mục cho Phương Triết.
Hàn thị lang là người của Đoan Vương, Đường Ninh tự nhiên không hy vọng hắn tốt hơn, nhưng người càng không hi vọng hắn tốt, lại là cha của Phương tiểu bàn.
Hàn thị lang ở Hộ bộ nhiều năm, trừ Tiền thượng thư ra, người nắm hết quyền hành rất dễ dàng khiến Phương Triết mới đến mất đi quyền lực, trước đó Đường Ninh còn đang nghi ngờ với bản lĩnh của Phương Triết, cũng không đến mức sẽ bị Hàn thị lang xa lánh như vậy, hiện tại mới hiểu được,ông ta không động thì thôi, chỉ khẽ động thì đã hủy thiên diệt địa, khiến đối phương không còn có cơ hội xoay người.
Trần Hoàng căm thù đến tận xương tủy đối với chuyện tham ô, nghe nói hôm qua suýt nữa đã dùng trượng đánh chết hai tên hoạn quan Nội Thị tỉnh, dám động vào thuế ngân quốc gia, tự nhiên sẽ không có kết cục tốt.
Hôm nay không có việc gì, Tiểu Ý và Tình Nhi trở về huyện nha, Đường Ninh cùng Tiểu Như đi tới cửa hàng.
Đường Nhân trai phụ trách thư tịch đầu nguồn, trên thực tế kiếm tiền lại là các vật phẩm liên quan, hắn để Tiểu Như quản lý một cửa hàng, để tránh việc ngày thường nàng luôn nhàm chán.
Khi hai người đi đến cửa hàng, Tô Mị đã đến, Tiểu Như đi đến bên cạnh một người khác, cúi đầu xuống, đỏ mặt gọi mẹ.
Phía trước là cửa hàng, phía sau là nhà ở có một khoảng sân nhỏ, sau khi hai người bọn họ đi ra hậu trạch, Tô Mị ở lại trong cửa hàng, nàng đi đến bên cạnh hắn, nhỏ giọng nói: "Đoan Vương có một cánh tay ở Hộ bộ là hữu thị lang Hàn Minh, ngươi ở Hộ bộ phải cẩn thận một chút."
Có một chị nuôi luôn chĩa cùi chỏ ra ngoài thực tốt, lúc trước hắn hỏi bà lão kia, đối phương lại không nói cho hắn. . . , Đường Ninh thật sự cảm thấy vài tiếng chị nuôi kia gọi cũng không hề uổng phí.
"Ta biết." Đường Ninh ngồi xuống ghế bên cạnh, nói: "Hàn Minh lợi dụng chức vụ, động tay chân trên thuế má mấy châu, là túi tiền của Đoan Vương, giấu ở Hộ bộ nhiều năm như vậy mà đều không có người nào phát hiện."
"Ngươi nói thật?" Tô Mị hiển nhiên không biết chuyện này, kinh ngạc nói: " Mặc dù chúng ta suy đoán Hàn Minh và Đoan Vương có quan hệ, nhưng lại không nghĩ tới hắn gan to bằng trời như thế, dám trực tiếp động tay chân trên thuế má."
Đường Ninh lắc đầu nói: "Ngươi là tỷ của ta, ta dám lừa ngươi sao?"
Tô Mị nhìn hắn, chân thành nói: "Chuyện này liên lụy quá rộng, một khi công bố ra, tất nhiên sẽ bị phe Đoan Vương phản công mãnh liệt, ngươi không nên hành động thiếu suy nghĩ."
Đường Ninh gật đầu nói: "Yên tâm, ta sẽ không hành động thiếu suy nghĩ đâu."
Hàn Minh vừa đi, một nửa Hộ bộ sẽ là của họ Phương, Phương Triết hiển nhiên không muốn làm cá ướp muối giống như trước, cũng sẽ không dễ dàng tha thứ cho đối thủ Hàn Minh, nhất định sẽ không bỏ qua cơ hội này, Đường Ninh đã làm xong chuyện mình nên làm, chuyện kế tiếp thì cứ giao cho Phương Triết.
Ở cửa ra vào truyền đến tiếng bước chân, hiển nhiên là lại có khách đến.
Một nữ tử đứng ở đầu đường, phất phất tay với một đôi vợ chồng trung niên, nói ra: "Cha, mẹ, hai người đi dạo quanh đi, con vào trong này nhìn xem."
Đường Thủy đi vào cửa hàng, ánh mắt nhìn về phía Đường Ninh, khi nhìn thấy Tô Mị bên cạnh hắn thì lại ngậm miệng lại.
"Đừng lo lắng, người một nhà." Đường Ninh nhìn nàng một chút, nói ra: "Mẹ và Tiểu Như ở bên trong, tự ngươi đi vào."
Đường Thủy nhìn Tô Mị một chút rồi bước nhanh đi vào.
Đường Ninh nhìn về phía Tô Mị, nghĩ một chút rồi không nhịn được lên tiếng hỏi: "Có một chuyện mà ta vẫn luôn thắc mắc, ngươi và lão bà bà kia rốt cuộc là ai, Thiên Nhiên Cư các ngươi muốn làm gì?"
"Chuyện này thì ta không thể nói cho ngươi biết được." Tô Mị nhìn hắn, nói ra: "Nhưng ta có thể cam đoan, ta tuyệt đối sẽ không hại ngươi."
Chuyện này thì Đường Ninh cũng không hoài nghi, Tô hồ ly đã ăn tủy trong xương mới biết vị ngon, nếu là thuốc bị mất, về sau nàng đừng mong được ngủ ngon, nàng sẽ không hi sinh hạnh phúc nửa đời sau của chính mình.
Nhưng mà hắn vẫn hiếu kỳ, suy nghĩ một chút rồi lại hỏi: "Các ngươi không phải muốn tạo phản chứ?"
"Không phải. . ." Tô Mị liếc mắt nhìn hắn, nói ra: "Ngươi cũng đừng hỏi, về sau có cơ hội ta sẽ nói cho ngươi biết."
Nếu không phải tạo phản, tại sao phải chờ sau này, Đường Ninh không có cách nào hỏi tiếp, bởi vì Tô Mị đã đứng dậy đi tới hậu trạch.
Đường Thủy ở lại trong tiệm quá lâu sẽ bị người khác nghi ngờ, một khắc đồng hồ sau, các nàng đã đi ra.
Đường Thủy quay đầu nhìn thoáng qua rồi rời khỏi cửa hàng.
Vợ chồng trung niên từ một gian cửa hàng khác đi ra, phụ nhân kia hỏi: "Thủy nhi mua thứ gì?"
Đường Thủy giơ đồ vật trong tay lên, nói ra: "Một cây trâm."
Phụ nhân lắc đầu nói: "Cây trâm này sao nhìn giống cùng rắn thế kia, xiêu xiêu vẹo vẹo. . ."
Đường Thủy nhịn không được cười nói: "Mẹ không biết à, đây là Bạch Xà Sai được lưu hành rộng nhất trong tháng này, con còn mua một cây Thanh Xà khoản, chúng ta một người một cái. . ."
Vị trung niên nam tử kia không nói gì, ánh mắt dừng lại trên người một vị phụ nhân trong cửa hàng đi ra, thẳng đến khi một đoàn người biến mấ mà ông vẫn không thu tầm mắt lại.
"Dung mạo của nàng xinh đẹp không?" Bên người đột nhiên truyền đến một tiếng nói.
Nam tử trung niên quay đầu lại, cười nói: "Nhìn lâu như vậy, cũng không tìm được điểm nào trên người nàng ấy đẹp hơn bà. . ."
"A. . ." Đường Thủy nhịn không được ôm chặt hai tay, nói ra: "Cha, mẹ, các ngươi đi dạo đi, con đi dạo đây. . ."
. . .
Đường gia, Đường Chiêu đập bàn một cái, cả giận nói: "Cái gì, tên kia nhanh như vậy đã làm xong!"
Đường Kỳ nhìn hắn một cái, nói ra: "Ăn cơm thì ăn cơm đi, cãi nhau, còn thể thống gì?"
"Thật sự là gặp vận may!" Đường Chiêu hừ lạnh một tiếng, há miệng lớn và cơm.
Đường Cảnh ngồi bên cạnh hắn, cầm lấy đũa, nhìn thoáng qua Đường Chiêu, lại nhìn thức ăn trên bàn, không thể hạ đũa.
Sau bữa ăn, Đường Kỳ và Đường Hoài vào trong thư phòng, bàn bạc: "Bây giờ Phương Triết ở Hộ bộ, nên nhắc nhở Hàn Minh để hắn làm việc cẩn thận, nếu như hắn xảy ra chuyện, sẽ ảnh hưởng quá lớn tới Đoan Vương."
"Yên tâm, trong lòng Hàn Minh hiểu rõ." Đường Hoài đứng lên, đi đến bên cửa sổ, nói ra: "Cho dù Phương Triết có bản lãnh đi nữa, ở Hộ bộ cũng chỉ là một lão hổ không có răng, Hàn Minh ở Hộ bộ kinh doanh nhiều năm, sớm đã thâm căn cố đế, không dễ dàng bị rung chuyển như vậy."
Trong một trị phòng ở Hộ bộ.
Phương Triết khép lại quyển sách trong tay, nhìn Hàn Minh nói ra: "Hàn đại nhân, nếu bản quan không có nhớ lầm, thuế má Hà Bắc Đạo hình như do tả thị lang phụ trách, lúc trước Ngụy đại nhân đi điều đi, Hàn đại nhân phụ trách cả sợ là sẽ mệt không nhẹ đi, bản quan đến Hộ bộ cũng có một thời gian, Hàn đại nhân trên vai gánh, là thời điểm buông xuống một chút."
Hàn Minh nheo mắt, sau đó lại cười nói: "Phương đại nhân có chuyện không biết, thuế má Hà Bắc Đạo vẫn luôn do bản quan đang phụ trách, bản quan đã rất quen chuyện này, nếu Phương đại nhân tùy tiện tiếp nhận, sợ là sẽ phải luống cuống tay chân, Phương đại nhân mới vừa vặn đến Hộ bộ không lâu, vẫn nên làm quen một chút với Hộ bộ thì hơn. . ."
Phương Triết cười cười, nói ra: "Đa tạ Hàn đại nhân thông cảm."
Hàn Minh gật đầu nói: "Hẳn là."
. . .
Hai ngày này Đường Ninh đều đang chăm chú theo dõi Phương Triết, nhưng biểu hiện ông ta vẫn luôn rất lạnh nhạt, giống như một chút cũng không nóng nảy.
Từ khi đi vào thế giới này, người mà hắn nhìn không thấu nhất chỉ có hai người, một là Tô Mị, một người nữa chính là Phương Triết, người sau mặc dù nhìn có vẻ gió xuân ấm áp, nhưng luôn luôn tạo cho người ta một cảm giác rất nguy hiểm, đoán không ra trong hồ lô của ông ta chưa cái gì.
Mặc kệ trong hồ lô của ông ta chưa cái gì, chuyện này hắn chỉ tính toán đứng ở một bên xem náo nhiệt.
Hắn nhàm chán gảy bàn tính, chợt có một bóng người đi tới.
Hắn ngẩng đầu, nhìn thấy Trần lang trung nhiều ngày không thấy bước nhanh vào trị phòng, hỏi: "Đường chủ sự, kiểm tra sổ sách thế nào rồi, xử lý xong chuyện bên kia, ta lập tức dục ngựa không ngừng vó gấp gáp trở về, hi vọng còn đến kịp. . ."
"Trần lang trung uống chén trà trước." Đường Ninh chờ hắn ngồi xuống mới nói: "Trần đại nhân yên tâm, hai ngày trước đã hạch toán hoàn tất sổ sách rồi."
Phốc!
Đường Ninh nhanh chân nhảy sang bên cạnh, tránh né nước trà từ phía trước phun tới.
Trần lang trung không thèm lau nước trà, cả kinh nói: "Cái gì, đã hạch toán xong, nhanh như vậy?"
Đường Ninh nhẹ gật đầu, nói ra: "Hai ngày trước đã xong."
Không đợi Trần lang trung mở miệng, đã có một người từ ngoài cửa đi tới, nhìn Đường Ninh, nói ra: "Đường chủ sự, Thượng thư đại nhân để ngài đi qua một chuyến."
----------------------------------------
Người dịch: Thờisênh239
Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com