Virtus's Reader
Như Ý Tiểu Lang Quân

Chương 299: CHƯƠNG 298: PHIỀN NÃO CỦA THIẾU NỮ TRIỆU MẠN

"Không trùng hợp đâu."

Triệu Mạn nhìn hắn, nháy nháy mắt, nói ra: "Nhìn thấy ngươi ta mới tới, ngươi ở trong này làm gì?"

"Ta ở trong này. . ." Đường Ninh nhìn quanh bốn phía là thành cung màu xanh, nói ra: "Ta ở trong này ngắm phong cảnh, phong cảnh nơi này cũng không tệ lắm."

Cũng may Triệu Mạn không tiếp tục vạch trần hắn, hỏi: "Phiền phức của ngươi thế nào rồi, đã giải quyết được chưa?"

Đường Ninh gật đầu nói: "Đa tạ công chúa quan tâm, đã giải quyết xong rồi."

Ánh mắt của hắn nhìn về phía cửa cung, vừa rồi Trần Hoàng phong Tiểu Ý là lục phẩm sắc mệnh, Tiểu Như là thất phẩm sắc mệnh, hắn đang định trở về chia sẻ cùng các nàng, không ngờ trên đường lại gặp phải công chúa Oa Oa.

Triệu Mạn nhìn hắn, hỏi: "Ngươi có việc gấp muốn trở về sao?"

Đường Ninh nhẹ gật đầu, nói ra: "Đúng là có việc gấp."

Triệu Mạn nghĩ một chút rồi nói: "Vậy ta tiễn ngươi ra ngoài đi."

Đường Ninh vội vàng nói: "Công chúa thân phận tôn quý, sao có thể. . ."

Triệu Mạn phất phất tay, nói ra: "Dù sao ta cũng muốn đi một chút."

Nơi này còn cách cửa cung một đoạn, Đường Ninh đi cùng nàng trên đường, hôm nay Triệu Mạn hơi kỳ quái, cũng không ríu rít như chim sẽ giống mọi ngày, cũng không nói chuyện gì, hình như là có tâm sự gì, chỉ cúi đầu bước chân.

Thiếu nữ nào mà không có tâm sự, có lẽ là gặp mấy ngày không tiện mỗi tháng, qua mấy ngày nữa là tốt.

"Đường Ngưng Ngưng." Triệu Mạn đang đi đột nhiên quay đầu nhìn hắn.

"Ừm?" Trong lòng Đường Ninh đang nghĩ lúc nào mới có thể giúp Tiểu Như và Tiểu Ý từ sắc mệnh biến thành cáo mệnh, nghe thấy nàng gọi thì thuận miệng lên tiếng.

Triệu Mạn run run hỏi: "Cha ngươi đối với ngươi có tốt không?"

"Ta không có cha." Đường Ninh nhìn nàng, nói ra: "Từ nhỏ ta đã chưa từng gặp cha ta."

Lúc này Triệu Mạn mới nhớ tới thân thế của hắn, vội vàng xin lỗi: "A, thật xin lỗi, ta không cố ý."

"Không sao." Đường Ninh phất phất tay, biểu thị cũng không thèm để ý.

So với ánh mắt tràn ngập mỉa mai cùng chế giễu của những kẻ đồng lứa khi đến trường kia, thì lời xin lỗi thật lòng của Triệu Oa Oa khiến Đường Ninh cảm thấy ngoài vẻ điêu ngoa tùy hứng ra thì nàng vẫn rất đáng yêu.

"Lúc ta còn rất nhỏ, mẫu phi cũng qua đời." Nhớ tới Đường Ninh và nàng có thân thế giống nhau, ánh mắt Triệu Mạn nhìn về phía hắn lập tức tràn đầy cảm giác đồng bệnh tương liên.

Đường Ninh nhún nhún vai, nói ra: "Công chúa còn có bệ hạ, bệ hạ rất tốt với ngươi."

Nói thật tâm thì hắn cũng cảm thấy Trần Hoàng rất tốt với Triệu Oa Oa, ngay cả xuất cung cũng dẫn theo nàng, tất cả công chúa trong hoàng thất được đãi ngộ này, chỉ có một mình nàng.

"Ngày đó ta không cẩn thận nghe được phụ hoàng và thừa tướng nghị sự." Triệu Mạn nhỏ giọng nói: "Phụ hoàng muốn gả ta đến Sở quốc."

Nghĩ đến ngày đó nàng trốn ở phía sau cây cột nghe được những lời kia, hốc mắt Triệu Mạn có chút đỏ lên.

Vốn muốn cho phụ hoàng một kinh hỉ, kết quả nàng tựa ở trên cây cột một mình, ngẩn người đến đêm khuya.

"A?" Đường Ninh nhìn nàng, kinh ngạc nói: "Lại có việc này?"

Khi quan hệ hai nước Trần Sở cực kỳ khăng khít, gả công chúa cho nước bạn cũng không phải chuyện hiếm lạ, khi Sở quốc còn nhỏ yếu, công chúa Trần quốc gả đi, chính là nhất quốc chi mẫu, Sở quốc công chúa gả tới đây, địa vị cũng không thấp, bây giờ hoàng thất hai nước, kỳ thật huyết mạch đã dung hợp lẫn nhau, từ trình độ nào đó thì trong máu của Trần Hoàng cũng có một bộ phận là huyết mạch hoàng thất Sở quốc.

Lúc trước Đường Ninh hù dọa Triệu Mạn, chỉ là thuận miệng nói nàng có khả năng đến Sở quốc, không nghĩ tới một lời thành sấm.

Hóa ra Triệu Oa Oa bởi vì chuyện này mà rầu rĩ không vui, Đường Ninh nhìn nàng, an ủi: "Kỳ thật công chúa cũng không cần lo lắng, ngươi biết nếu đến Sở quốc thì ngươi sẽ gả cho ai sao?"

Triệu Mạn lắc đầu, nói ra: "Không biết."

Đường Ninh giải thích nói: "Công chúa Trần quốc chúng ta nếu gả đến Sở quốc, nhất định là gả cho hoàng tử Sở quốc, mà hiện nay Sở Hoàng chỉ có một vị hoàng tử, chính là thái tử Sở quốc."

Triệu Mạn bĩu môi nói: "Ta mới không muốn gả cho thái tử Sở quốc."

"Công chúa đừng vội." Đường Ninh cẩn thận vì nàng giải thích nói: "Bệ hạ sẽ không để ngươi gả tới đó làm trắc phi, thế nhưng là, chính phi của thái tử Sở quốc về sau sẽ là hoàng hậu Sở quốc, là mẫu nghi thiên hạ, hiện tại Sở quốc đã không yếu hơn Trần quốc, công chúa cảm thấy, hoàng thất Sở quốc sẽ cho phép một công chúa dị quốc làm hoàng hậu của bọn hắn sao?"

Triệu Mạn suy nghĩ một chút, hai mắt tỏa sáng, hỏi: "Ngươi nói là dù phụ hoàng muốn cho ta gả đi, Sở quốc cũng sẽ không đồng ý, cứ như vậy, ta vẫn sẽ không cần gả!"

Đường Ninh nhẹ gật đầu, trừ phi đầu óc hoàng thất Sở quốc bị úng nước, khi thực lực tổng hợp của quốc gia phát triển không ngừng, lập tức muốn từ tiểu đệ xoay người làm đại ca, lại cam chịu làm kẻ dưới, để công chúa dị quốc làm hoàng hậu, từ xưa đến nay, đây là cách làm chỉ có nước yếu mới có thể chọn lựa.

"Ha ha, ta không cần gả!" Cảm xúc của Triệu Mạn trong nháy mắt đã tăng vọt đứng lên, nói ra: "Họ Đường kia, ta chỉ tiễn ngươi đến nơi này, tự ngươi trở về đi, ta muốn về cung chơi mạt chược!"

Đường Ninh nhìn nàng nhanh chóng chạy đi khẽ lắc đầu.

Nữ nhân quả nhiên đều là móng heo, vừa rồi kể ra ủy khuất thì gọi hắn là Đường Ngưng Ngưng, chỉ chớp mắt đã biến thành "Họ Đường", trở mặt vô tình, mặc xong quần áo không nhận người, uổng công hắn vừa rồi vì khuyên bảo nàng mà làm tri tâm tỷ tỷ lâu như vậy. . .

Trên đường gặp phải Triệu Mạn chậm trễ một hồi, lúc về đến nhà trong phủ đã như ong vỡ tổ.

Tốc độ thánh chỉ nhanh không thể tưởng tượng nổi, thánh chỉ phong thưởng cho Tiểu Ý và Tiểu Như đã đến trong phủ trước khi Đường Ninh về, ngay cả nhạc phụ nhạc mẫu đều bị kinh động, vội vàng chạy đến.

Dù là phong quan hay phong tước, đều sẽ có bổng lộc, những năm này quốc khố trống rỗng, triều đình rất là keo kiệt phong thưởng, không phải người có đại công sẽ không thụ, đối với phong thưởng cáo mệnh và sắc mệnh, từ khi hoàng hậu qua đời hơn mười năm trước lại càng thêm thưa thớt.

Cầm Kỳ Thư Họa nhìn trang phục sắc mệnh trên người các nàng, vẻ mặt hâm mộ, bọn nha hoàn hạ nhân trong phủ càng vui mừng hớn hở, giống như cùng được hưởng vinh dự vậy.

"Tướng công, chàng đã về. . ."

Tiểu Như và Tiểu Ý đi đến bên cạnh hắn, chân tay vẫn luống cuống, Đường Ninh nhẹ nhàng vỗ vỗ mu bàn tay của các nàng, nói ra: "Đây đều là tướng công thay các nàng kiếm được, yên tâm nhận đi."

Nhìn trang phục sắc mệnh trên người nữ nhi, Trần Ngọc Hiền liếc Chung Minh Lễ một cái, Chung Minh Lễ cúi đầu xuống, nhỏ giọng nói: "Về sau sẽ có, về sau sẽ có. . ."

Từ hôm nay trở đi, Tiểu Như và Tiểu Ý mới xem như chân chính bước vào hàng ngũ mệnh phụ, khi Đường Ninh thăng quan, phẩm cấp của các nàng cũng sẽ tăng lên theo.

Đường Yêu Yêu ôm kiếm đứng ở một bên xem náo nhiệt, một lúc say nàng đi đến bên người Đường Ninh, nhỏ giọng nói: "Bộ y phục này rất xinh đẹp, lúc nào cũng đưa ta một bộ nhé?"

Đường Ninh tốn bao nhiêu công sức mới có thể giải thích với Đường Yêu Yêu rằng hai bộ quần áo này không phải muốn đưa là đưa.

Chỉ có mệnh phụ triều đình phong thưởng mới có thể mặc, những người khác mặc vào chính là vi phạm lễ chế, sẽ bị bắt đi ngồi tù.

Trừ phi nàng có thể giống Tiểu Như và Tiểu Ý được gả thật tốt, nhưng khả năng này rất nhỏ, dù sao đầu năm nay, người trong sạch giống như vậy cũng không nhiều lắm.

Tiền thượng thư cho hắn nghỉ dài hạn, nhưng hôm nay hắn còn phải đi Hộ bộ một chuyến, thu dọn đồ đạc đồng thời xử lý thủ tục xin phép nghỉ.

Phương Triết không có ở đây, chỉ có Hàn thị lang ở trong trị phòng.

Hàn Minh nhìn tờ giấy hoa tiên trong tay một chút, kinh ngạc nói: "Đường chủ sự muốn xin m nghỉ bệnh lâu như vậy?"

Đường Ninh gật đầu nói: "Thân thể khó chịu, về nhà tĩnh dưỡng một thời gian."

"Đường chủ sự là trụ cột nước nhà, thân thể quan trọng." Hàn Minh ký vào tên của mình trên giấy hoa tiên, nói ra: "Còn chưa chúc mừng Đường chủ sự, hai vị phu nhân được phong sắc mệnh, từ khi nương nương qua đời, bệ hạ cũng rất ít phong mệnh phụ, đủ thấy ân sủng của bệ hạ đối với Đường chủ sự. . ."

Đường Ninh nhìn cơm hộp trên bàn Hàn Minh, trong hộp là màn thầu cùng dưa muối.

Hắn nhìn Hàn thị lang một chút, kinh ngạc nói: "Bữa trưa của Hàn đại nhân chỉ ăn cái này?"

Hàn Minh nhẹ gật đầu, hỏi: "Thế nào?"

Đường Ninh lắc đầu, nói ra: "Không ngờ Hàn đại nhân là Hộ bộ Thị lang, ngồi ở vị trí cao, ngày bình thường lại đơn giản như thế, thật sự là tấm gương sáng để chúng ta noi theo."

Hàn Minh cười cười, nói ra: "Người làm quan, phải tự mình khiêm khắc, đám quan chức tiết kiệm một chút, bách tính sẽ thêm ra một chút."

"Hàn đại nhân cần kiệm, hạ quan bội phục." Đường Ninh nhẹ gật đầu, nói ra: "Nhưng ngẫu nhiên xa xỉ cũng không ảnh hưởng toàn cục, những ngày này Hàn đại nhân vẫn nên ăn nhiều đồ ngon một chút. . ."

. ---------

Người dịch: Thờisênh239

Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!