Đường Ninh nhìn vật trong tay, lẩm bẩm nói: "Đây là. . ."
"Coi như là lễ vật sắp chia tay đi." Triệu Mạn ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt dừng lại một hồi, mới nói: "Ta hôm nay liền muốn chuyển về cung."
Đường Ninh kinh ngạc nói: "Nhanh như vậy à?"
"Phụ hoàng đã đồng ý với cầu thân của Sở quốc." Triệu Mạn nhìn hắn, nói: "Sau một tháng, ta sẽ lên đường đi Sở quốc, về sau liền sẽ không gặp lại."
Đường Ninh nhìn nàng, trề môi một cái, trong lúc nhất thời không biết nên nói cái gì.
"Được quen biết ngươi là một chuyện rất vui vẻ." Trên mặt Triệu Mạn hốt nhiên lộ ra dáng tươi cười, nói: "Hơn nửa tháng qua, là thời gian cao hứng nhất trong cuộc đời ta, cám ơn các ngươi."
"Thay ta từ biệt Chung tỷ tỷ cùng Tô tỷ tỷ." Nàng phất phất tay, quay đầu đi hai bước, bước chân lại dừng lại.
Nàng đứng ở tại chỗ trong chốc lát, mới chậm rãi xoay người, ngẩng đầu nhìn Đường Ninh.
Tầm mắt của nàng dừng lại ở trên mặt Đường Ninh, nói: "Có một câu muốn nói với ngươi."
Đường Ninh nhẹ gật đầu, nói: "Mời công chúa nói."
"Ta. . ." Bờ môi Triệu Mạn giật giật, cuối cùng lắc đầu, nói: "Nếu như là còn cơ hội gặp mặt, ta sẽ nói cho ngươi biết."
Nói xong, nàng liền quay người đi ra ngoài, không quay đầu lại nữa.
. . .
Triệu Mạn chỉ ở phủ công chúa không đến một tháng, liền lại một lần nữa chuyển về trong cung.
Đây là bởi vì chuyện thông gia giữa hai nước Trần Sở đã chính thức được quyết định, trước lúc đó, hoàng thất còn phải làm rất nhiều chuẩn bị về mặt lễ nghi, trong thời gian này, nàng cũng chỉ có thể đợi ở trong cung, không thể gặp mặt người ngoài.
Đường Ninh ngồi ở trên đầu tường, nhìn phủ công chúa đã người đi nhà trống, đem lễ vật nàng tặng lúc sắp chuẩn bị lên đường thu vào trong ngực, từ đầu tường nhảy trở về sân nhỏ.
Hắn đi vào trong đình ngồi xuống, ánh mắt nhìn về phía phía trước, hơi có chút thất thần.
"Tiểu Ninh ca."
Tô Như từ bên ngoài đi tới, đem một cái bát đang còn bốc hơi nóng đưa cho hắn, nói: "Ngươi vừa rồi vẫn chưa ăn gì, ăn một chút cháo đi."
Chuyện đã xảy ra vào hôm nay cũng không ít, Đường Ninh cũng không cảm thất thèm ăn, nhưng vẫn nhận lấy bát, từng ngụm nhỏ uống vào.
Tô Như nhìn sân nhỏ sát vách một chút, hỏi: "Công chúa dọn đi rồi à?"
Triệu Mạn ở sát vách trong thời gian không đến một tháng này, hai tỷ muội Tiểu Như Tiểu Ý sớm đã quen thuộc.
Đường Ninh buông bát xuống, nói: "Triều đình sẽ lập tức chuẩn bị việc thông gia, nàng không thể ở bên ngoài nữa."
Tô Như lấy khăn tay ra, giúp hắn lau miệng, nói: "Tâm địa của công chúa điện hạ thiện lương, không biết thái tử Sở quốc là hạng người gì, hi vọng sau khi nàng đến Sở quốc có thể có được hạnh phúc."
Tiểu Như không biết thái tử của Sở quốc là hạng người gì, Đường Ninh lại rất rõ ràng, đó là một tên cặn bã còn khó coi hơn cả Khang Vương cùng Đoan Vương, lần này Triệu Mạn đi Sở quốc, chính là nhảy vào hố lửa.
Uống xong một chén cháo, hắn liền đi ra cửa phủ, tùy tiện đi một chút, trong lúc không để ý đã đi tới trong Thiên Nhiên Cư.
"Thế nào, không vui?" Tô Mị đang nhảy dây ở trong sân, nhìn thấy hắn đi tới, hỏi: "Không phải là chuyện ở hình bộ đã được giải quyết rồi sao, Khang Vương chỉ cần có một chút đầu óc, liền sẽ không bởi vì vậy ghi hận ngươi, còn có chuyện gì cần phải phiền não?"
"Không có việc gì." Đường Ninh khoát tay áo, nói: "Nhàn rỗi nhàm chán, chơi một chút chứ?"
Tô Mị lấy bộ mạt chược bạch ngọc ra, tìm tòi ở trong hộp, nói: "Không thấy xúc xắc, lười đi tìm, ngươi bắt bài trước đi."
Để tỏ lòng công bằng, bọn họ cũng biết dùng điểm số chẵn lẻ của xúc xắc để quyết định ai bắt bài trước, Đường Ninh từ trong ngực móc ra một viên xúc xắc, nói: "Không cần, ta có."
Hắn đem viên xúc xắc kia ném lên trên mặt bàn, nhìn một chút, nói: "Sáu, số chẵn, ngươi bắt trước."
Tô Mị vươn tay, lại cũng không phải là bắt bài, mà là cầm con xúc xắc kia lên.
Nàng nhìn kỹ con xúc xắc kia một chút, sau đó nhìn Đường Ninh, hỏi: "Xúc xắc này lấy ở đâu thế?"
"Người khác tặng." Đường Ninh nhìn con xúc xắc trong tay Tô Mị, hắn cũng không biết tại sao Triệu Mạn phải tặng hắn thứ này, không biết đây có phải là có ý tứ chúc hắn sớm ngày phát đại tài hay không.
Trên mặt Tô Mị lộ ra biểu lộ cảm thấy hứng thú, hỏi: "Ai tặng?"
Đường Ninh nhìn nàng, ý thức được hẳn là có chỗ nào đó không đúng, hỏi: "Thế nào?"
Tô Mị nháy nháy mắt, hỏi: "Là cô gái nào tặng a?"
Đường Ninh kinh ngạc nói: "Làm sao ngươi biết?"
Tô Mị nhìn con xúc xắc nhỏ nhắn đẹp đẽ trong tay kia một chút, nhìn hắn hỏi: "Biết đây là cái gì không?"
"Xúc xắc."
"Ta đương nhiên biết đây là một con xúc xắc." Tô Mị lườm hắn một cái, đem con xúc xắc kia đưa cho hắn, nói: "Ngươi nhìn kỹ một chút, xúc xắc này có chỗ nào đặc biệt không?"
"Không phải chỉ là một con xúc xắc. . ." Đường Ninh nhìn kỹ một chút, kinh ngạc nói: "Thứ hồng hồng ở trong con xúc xắc là cái gì thế?"
"Đậu đỏ." Tô Mị nhìn hắn, giải thích nói: "Vương Duy có câu thơ: Nước nam sinh đậu đỏ, xuân về nở cành xinh, chàng ơi hái nhiều nhé, nhớ nhau tha thiết tình. . ., cho nên đậu đỏ cũng gọi là đậu tương tư, đậu đỏ nhập xúc xắc, chính là tương tư tận xương, cho nên ngươi thành thật nói cho tỷ tỷ biết đi, đây là coog ái nào tặng tín vật đính ước cho ngươi?"
" Xúc xắc lung linh hòa đậu đỏ, thương nhớ sâu đậm người có hay?" Đường Ninh giật mình sững ở tại chỗ, trong đầu lập tức nhớ ra một câu thơ của Ôn Đình Quân.
Từ xưa đến nay, đậu đỏ xúc xắc đều là tín vật đính ước mà nhiều nữ tử đưa cho nam tử, sau khi được Tô Mị nhắc nhở, hắn lập tức liền nghĩ ra, nhưng. . .
Con xúc xắc trong tay hắn rơi lên trên mặt bàn, khó có thể tin nói: "Sao có thể có chuyện này!"
Lúc từ Thiên Nhiên Cư trở về, trong lòng Đường Ninh vẫn còn có chút không tin, hắn đi đến cửa ra vào Đường phủ, có một bóng người đi tới, nói: "Đường đại nhân, chủ nhân nhà ta mời ngài."
Đường Ninh nhìn thiếu nữ kia: "Chủ nhân nhà ngươi?"
Thiếu nữ đưa tay chỉ tới cỗ xe ngựa ở cách đó không xa, nói: "Chủ nhân nhà ta đang ở chỗ đó."
Nơi này chính là trước cửa Đường phủ, Đường Ninh cũng không lo lắng là có thích khách, lúc đi đến phía trước cỗ xe ngựa kia, một bóng người liền xuống xe.
Đường Ninh nhìn bóng người kia, kinh ngạc nói: "Quận chúa An Dương. . ."
Quận chúa An Dương nhìn hắn, cười cười, nói: "Đường đại nhân, tìm một chỗ nói chuyện một chút chứ?"
Hồng Tụ các.
Sau khi Đường Ninh ngồi xuống, ngẩng đầu hỏi: "Không biết là quận chúa tìm ta, là có chuyện gì quan trọng hay sao?"
Quận chúa An Dương nhìn hắn, nói: "Ta tới là vì chuyện về Công chúa Bình Dương mà."
"Công chúa, công chúa làm sao à?"
"Công chúa thích ngươi, ngươi có biết không?"
"Khụ, khụ!" Đường Ninh bị đầy miệng nước trà làm cho sặc, che miệng, ho lên kịch liệt.
Quận chúa An Dương nhìn về phía hắn, hỏi: "Không sao chứ?"
Đường Ninh ho khan một trận, vỗ vỗ ngực, nói: "Thật có lỗi, thất thố ở trước mặt quận chúa."
Quận chúa An Dương lắc đầu, biểu thị cũng không thèm để ý.
Nàng nhìn Đường Ninh, tiếp tục nói: "Kỳ thật ta cũng giống như Đường đại nhân, ngay từ đầu cũng không tin, Bình Dương từ nhỏ đã có tính tình đơn thuần, ham chơi tùy hứng, làm sao biết cái gì là ưa thích?"
Đường Ninh lau khóe miệng, lắc đầu nói: "Công chúa vẫn còn con nít, chưa từng trải, có thể sẽ đem một ít tình cảm, ngộ nhận là ưa thích."
"Ngay từ đầu ta cũng nghĩ là như vậy." Quận chúa An Dương nhìn hắn, nói: "Nhưng mà trẻ con cũng sẽ có ngày lớn lên, ta không biết nàng bắt đầu thích ngươi từ lúc nào, nhưng ta biết, nàng tình nguyện chính mình đến Sở quốc, gả cho một người không thích, cũng không muốn liên lụy tới ngươi, thậm chí không muốn nói cho ngươi những chuyện này, nàng coi ngươi còn quan trọng hơn so với chính mình, Đường đại nhân cho rằng đây là loại tình cảm gì đây?"
Đường Ninh nhấp một ngụm trà, không trả lời.
Quận chúa An Dương đứng lên, nói: "Hôm nay ta nói cho ngươi những chuyện này, cũng không phải là hi vọng ngươi làm chuyện gì cho nàng, chẳng qua là cảm thấy, những chuyện này, ngươi hẳn là nên biết."
. . .
Đường Ninh cảm thấy, lượng tin tức mà hôm nay hắn nhận được, còn nhiều hơn so với cả một rương sách trong viện Hàn Lâm.
Triệu Oa Oa ưa thích hắn, nói đùa cái gì vậy, nàng. . . Nàng làm sao có thể ưa thích hắn?
"Tiểu nha đầu ngốc nghếch. . ."
Hắn ngồi ở trong sân, nhìn con xúc xắc linh lung trong tay, dở khóc dở cười.
Một bóng người từ ngoài viện đi vào, nhìn thấy hắn, nói: "Đường đại nhân, bệ hạ triệu kiến."
Hôm nay thật đúng là để cho người ta một phút cũng không được thanh nhàn, Đường Ninh vừa mới về nhà chưa được bao lâu, liền lại phải ngồi lên xe ngựa tiến cung.
Địa điểm mà Trần Hoàng triệu kiến hắn ngay ở trong Ngự Thư Phòng, trừ hắn ra, Hình bộ Thượng thư cùng Hộ bộ Thượng thư cũng đang ở đó, Lễ bộ Thượng thư Đường Hoài cũng xuất hiện, không cần đoán, ba vị còn lại, hẳn là thượng thư ba bộ khác.
Lúc Đường Ninh đi tới, Trần Hoàng đang răn dạy Hình bộ Thượng thư Tống Nghĩa.
"Thân là Hình bộ Thượng thư, thủ hạ bao che trắng trợn như thế, ngươi không nhìn thấy sao, Hình bộ là nơi giải oan cho bách tính, không phải là nơi để cho bách tính phải chịu oan. . ." Trần Hoàng khiển trách một trận, giọng điệu mới dần dần hoà hoãn lại, nói: " Chức hình bộ Thị lang, mau chóng đề cử ra một vị bổ sung."
Hình bộ Thượng thư Tống Nghĩa vội vàng nói: "Thần tuân chỉ."
Trần Hoàng nhẹ gật đầu, lại nhìn về phía Đường Hoài, nói: "Chuyện công chúa xuất giá, Lễ bộ phải mau chóng bắt đầu chuẩn bị đi, việc này quan hệ tới mặt mũi Trần quốc chúng ta, các loại lễ nghi cũng không thể xuất hiện sai lầm gì, trong một tháng, nhất định phải trù bị hoàn tất, mặt khác, nhân tuyển đưa hôn sứ, cũng chọn bên trong Lễ bộ của các ngươi đi. . ."
Đường Hoài ôm quyền khom người, nói: "Thần tuân chỉ."
Trần Hoàng lại thương thảo thêm mấy chuyện với Lục bộ thượng thư, ánh mắt mới nhìn tới Đường Ninh đã chờ ở bên cạnh đã lâu, hỏi: "Trong Lục bộ, ngươi đã đi đến Hộ bộ cùng Hình bộ, bộ tiếp theo mà ngươi muốn đi là nơi nào?"
Lời này của Trần Hoàng vừa nói xong, trong Lục bộ thượng thư, trừ Hộ bộ Thượng thư cùng Hình bộ Thượng thư ra, mặt của bốn người còn lại đều lộ ra dị sắc.
Ánh mắt của Đường Ninh đảo qua trên người mấy người kia, cuối cùng dừng lại ở trên người một người.
"Đường đại nhân, tiếp đó, sợ là muốn thêm phiền toái cho Lễ bộ rồi."
Hắn chắp tay đối với Đường Hoài, trong lòng bàn tay nắm chặt một con xúc xắc linh lung.
----------------------------------------
Người dịch: Thờisênh239
Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com