"Sao ngươi lại tới đây!"
Thiếu nữ nhìn Đường Ninh, trong giọng nói, tràn đầy vẻ ngoài ý muốn khó có thể tin cùng vui mừng, loại hờ hững giống như đem toàn bộ thế giới đều kháng cự ở bên ngoài vừa rồi kia, trong nháy mắt liền biến mất vô tung vô ảnh.
Đường Ninh nhìn nàng, chắp tay, nói: "Lễ bộ lang trung Đường Ninh, gặp qua công chúa."
Triệu Mạn không đi vớ giày, đi chân đất từ trong màn ra ngoài, ngơ ngác nhìn hắn, hỏi: "Ngươi, ngươi là tống hôn sứ?"
Một bóng người từ ngoài điện đi tới, lúc thấy được nàng, sắc mặt đại biến, giọng nói sắc nhọn: "Công chúa há có thể lộ ra mắt cá chân ở trước mặt nam tử!"
Ánh mắt của bà ta nhìn về phía hai tên tiểu cung nữ, cả giận nói: "Các ngươi còn đứng ngây ra đó làm gì, còn không mau đỡ công chúa đi vào!"
Triệu Mạn bị hai tên cung nữ vội vàng đỡ đi vào, lúc này ánh mắt của nữ quan trung niên kia mới nhìn về phía Đường Ninh, hỏi: "Là Lễ bộ lang trung Đường đại nhân sao?"
Đường Ninh nhẹ gật đầu, nữ quan kia nhìn hắn, nhàn nhạt nói: "Ta là thượng nghi phụ trách giảng dạy lễ nghi cho công chúa, quy trình có quan hệ với lễ nghi đại hôn lần này của công chúa, còn xin Đường đại nhân dời bước nói chuyện."
Thượng nghi là một chức vị nữ quan, phụ trách giảng dạy lễ tiết hoàng gia cho hoàng tử công chúa, quy trình chế định lễ nghi của Lễ bộ, còn cần phải trải qua sự xét duyệt ở trong cung.
Đường Ninh đem sổ ghi chép của lễ bộ giao cho nàng, một mình chờ đợi ở trong thiền điện.
Triệu Mạn đã đi vớ giày, nhưng bước chân lại có chút quái dị, từ ngoài điện từng bước nhỏ tiến vào.
Đường Ninh nhìn nàng một chút, hỏi: "Chân công chúa sao thế?"
Một tên tiểu cung nữ ở bên cạnh nàng chu miệng lên, nói: "Đều là Thôi thượng nghi, công báo tư thù, hung hăng tra tấn công chúa, chân công chúa đều sắp bị mài hỏng!"
"Không nói những chuyện này." Triệu Mạn phất phất tay, ánh mắt nhìn về phía Đường Ninh, hỏi: "Ngươi chừng nào đã biến thành Lễ bộ lang trung, như thế nào lại biến thành tống hôn sứ?"
Đường Ninh uốn nắn nàng nói: "Ta là trở thành tống hôn sứ trước, sau đó mới trở thành Lễ bộ lang trung."
Triệu Mạn truy hỏi: "Thế nhưng ngươi không phải là đang ở Hình bộ hay sao, làm sao lại đến Lễ bộ, tống hôn sứ lại là chuyện gì xảy ra?"
Đường Ninh lắc đầu, nói: "Chuyện này nói ra rất dài dòng, có thời gian thì ta sẽ chậm rãi giải thích."
Hắn vừa dứt lời, Triệu Mạn đang định nói tiếp cái gì, Thôi thượng nghi từ ngoài cửa đi tới, mặt không thay đổi nói: "Công chúa, ngài nên luyện tập lễ nghi."
Triệu Mạn nhìn nàng, nói: "Hôm nay không luyện."
Thôi thượng nghi nhăn mày lại, nói: "Không được, đây là. . ."
"Ta nói hôm nay không luyện!" Ánh mắt của Triệu Mạn bình tĩnh nhìn nàng, nói: "Ra ngoài!"
Thôi thượng nghi khó có thể tin nhìn nàng, trề môi một cái, còn chưa kịp mở miệng, Triệu Mạn tiếp tục nói: "Không nghe thấy lời nói của ta sao?"
Sắc mặt của Thôi thượng nghi lúc xanh lúc trắng, hồi lâu sau mới nói: "Dạy lễ nghi cho công chúa, đây là lời bệ hạ nhắn nhủ, ta sẽ đem chuyện ngày hôm nay rõ ràng nói lại cho bệ hạ."
Sau khi ném lại câu nói này, nàng liền trầm mặt đi ra ngoài.
Tiểu cung nữ bên cạnh Triệu Mạn nhìn chung quanh một chút, đi ra cửa, trong điện liền chỉ còn lại Đường Ninh cùng Triệu Mạn.
Ánh mắt của Đường Ninh nhìn ra phía ngoài cửa, nói: "Thôi thượng nghi này là chuyện gì xảy ra?"
"Chuyện này không quan trọng." Triệu Mạn lắc đầu, nhìn hắn, nghiêm túc nói: "Ngươi đi cầu xin phụ hoàng, đừng cho ngươi làm tống hôn sứ nữa."
Đường Ninh kinh ngạc nói: "Vì cái gì?"
"Bởi vì ta thích ngươi!"
". . ." Đường Ninh liền lập tức ngơ ngẩn.
Triệu Mạn nhìn hắn, mỗi chữ mỗi câu nói ra: "Ta đã thề ở trong lòng, nếu như còn có cơ hội gặp lại, ta nhất định phải nói cho ngươi biết, ta thích ngươi!"
"Mặc dù là ngươi hung dữ với ta, làm phiền ta, luôn luôn chọc ta tức giận. . ., nhưng ta chính là thích ngươi!"
"Ta cũng không biết tại sao ta phải thích ngươi, vì cái gì lại thích một người xấu. . ."
"Ta thích ngươi, cho nên ta không muốn ngươi làm tống hôn sứ, không muốn ngươi đi theo ta đến Sở quốc, ta không muốn ngươi thấy ta gả cho người khác. . ."
. . .
Nàng ngẩng đầu lên nhìn Đường Ninh, trong mắt đã sớm ngấn đầy nước mắt, lần đầu tiên thiếu nữ thổ lộ nội tâm, giọng nói rất nhẹ, nhưng lại nặng như vạn tấn.
Kỳ thật Đường Ninh cũng là lần thứ nhất bị người khác tỏ tình như thế này, tuổi của Triệu Mạn cùng Tiểu Như Tiểu Ý tương tự, nhưng hình tượng của nàng ở trong lòng Đường Ninh, vẫn một mực dừng lại ở Anh Anh công chúa lúc trước kia, chỉ là một tiểu nha đầu điêu ngoa bốc đồng mà thôi, đâu có biết cái gì là ưa thích?
Nhưng nàng vẫn còn ở cái tuổi không hiểu cái gì là ưa thích, yêu thích một người, Đường Ninh lại sao có thể nhẫn tâm để cho một mình nàng đi tiếp nhận những thứ nàng vốn không nên tiếp nhận này.
"Chính là bởi vì như thế, ta mới muốn làm tống hôn sứ." Đường Ninh giúp nàng lau nước mắt ở trên gương mặt, nói: "Bởi vì ta cũng không muốn để cho ngươi gả cho thái tử Sở quốc."
Triệu Mạn kinh ngạc nhìn hắn, lẩm bẩm nói: "Ngươi, ngươi mới nói cái gì?"
"Yên tâm đi, ta sẽ không để cho ngươi gả cho hắn." Đường Ninh giật giật mặt của nàng, nói: "Mặt khóc xấu xí không thể yêu nổi, cười một cái coi, những chuyện khác, có ta rồi."
Triệu Mạn ngu ngơ ở tại chỗ một hồi lâu, mới hồi phục lại tinh thần, cuống quít nói: "Ngươi đừng làm chuyện gì điên rồ. . ."
"Ta sẽ không làm chuyện ngu ngốc." Đường Ninh lắc đầu, chỉ có cô nương ngốc này mới có thể làm ra chuyện điên rồ, vốn cũng không phải là người làm việc nặng, lại nhất định phải tự mình khắc một con linh lung xúc xắc ra, vết thương trên tay, đến bây giờ còn chưa khỏi hẳn.
Triệu Mạn nhìn hắn, nói: "Còn có thể gặp lại ngươi một lần, ta liền đã rất vui vẻ."
Ánh mắt của Đường Ninh nhìn về phía nàng, nói: "Công chúa vẫn còn nhỏ, còn không biết cái gì là ưa thích chân chính, có khả năng chỉ là công chúa thích ta chơi với ngươi, cũng có thể là thích truyện ta viết, có lẽ qua mấy năm nữa, chờ đến lúc công chúa biết cái gì là ưa thích, liền sẽ không thích ta nữa."
"Vậy thì chờ đến lúc đó rồi nói sau." Trên mặt Triệu Mạn lộ ra nụ cười, nói: "Chí ít là vào giờ phút này, ta ưa thích người đứng ở trước mặt ta."
Tên tiểu cung nữ kia từ cửa ra vào đi tới, nói: "Công chúa, không thể nói chuyện nữa, bằng không người khác sẽ hoài nghi. . ."
Ánh mắt của Triệu Mạn một lần nữa nhìn về phía hắn, lắc đầu: "Ta không muốn ngươi vì ta mà phải mạo hiểm."
Đường Ninh nhìn thẳng vào mắt nàng, hỏi: "Công chúa tin tưởng ta chứ?"
Triệu Mạn nhìn vào mắt hắn, khẽ gật đầu.
. . .
Đường Ninh đi ra ngoài điện, suýt nữa đụng phải Thôi thượng nghi cũng đang chuẩn bị tiến vào.
Thôi thượng nghi nhìn hắn một chút, hoài nghi nói: "Công chúa nói cái gì với Đường đại nhân thế?"
Đường Ninh vừa rồi ở bên trong đã nghe ngóng chuyện liên quan tới vị Thôi thượng nghi này từ chỗ tiểu cung nữ kia, mặc dù địa vị của nàng ở trong cung cũng không thấp, nhưng đến cùng vẫn chỉ là một nữ quan, sở dĩ hà khắc đối với Triệu Mạn như vậy, có lẽ liền nghĩ là công chúa gả đi giống như nước đã đổ ra, trước khi nàng đi, tiện thể báo thù cũ đã kết xuống ngày xưa.
Hắn cười cười, nói: "Công chúa hỏi một chút việc liên quan tới trình tự lễ nghi."
Thôi thượng nghi nhìn hắn, nói: "Công chúa thông gia không giống như là xuất giá, nghi trình mà Lễ bộ chế định ra, có nhiều chỗ còn cần phải sửa chữa, đều đã đánh dấu ở trên bên trên sổ ghi chép rồi."
Đường Ninh nhẹ gật đầu, nói: "Ta lại mang về sửa chữa một chút, ngày mai lại đến."
Thôi thượng nghi đem sổ ghi chép giao cho hắn, ánh mắt nhìn về bên trong điện, vẫn còn mang theo một tia nghi ngờ.
Bà ta bỗng nhiên nhíu nhíu mày, một bàn tay đập lên trên cổ mình, nhìn vào trong lòng bàn tay, lại phát hiện ở trong lòng bàn tay cũng không có vật gì, bà ta gãi gãi cổ, đi vào trong đại điện, nói: "Điện hạ, nếu như không luyện tập, đến lúc đó, ngài cũng không thể bàn giao cho bệ hạ."
Triệu Mạn nhìn nàng, nói: "Ngươi đi ra ngoài trước, ta lập tức liền ra."
Thôi thượng nghi vốn cho rằng lại phải phí thêm một phen miệng lưỡi, nhìn nét tươi cười trên mặt Triệu Mạn, so với vừa rồi giống như là hai người khác nhau, sửng sốt tại chỗ một hồi lâu, mới có chút hơi không hiểu thấu đi ra ngoài.
. . .
Đường phủ.
Hai tay Đường Yêu Yêu chống cằm, nhìn một mảnh giấy ở trên bàn ngẩn người.
Tú Nhi từ bên cạnh đi tới, hiếu kỳ nhìn một chút, hỏi: "Tiểu thư, đây là cái gì?"
Đường Yêu Yêu há to miệng, mặt ủ mày chau nói: "Ký văn."
"Ký văn?" Tú Nhi lập tức nổi lên hứng thú, lại gần nhìn một chút, hỏi: "Tiểu thư, phượng khứ Tần lâu, vân liễm Vu sơn, đây là ý gì?"
Đường Yêu Yêu nhắm mắt lại, nói: "Không biết. . ."
Tú Nhi nhìn chằm chằm vào trang giấy kia một chút, bỗng nhiên nói: "Tiểu thư, ta đã biết, phượng khứ Tần lâu, nói chính là ý trung nhân sắp đi, vân liễm Vu sơn, Vu sơn, mây. . ., ý không phải là nói, ý trung nhân muốn đi, muốn lưu lại hắn, ngay trước khi hắn đi, hai người chung phó Vu sơn, mây mưa một phen, đem gạo nấu thành cơm?"
----------------------------------------
Người dịch: Thờisênh239
Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com