Tư tưởng của Trần Hoàng rất nguy hiểm, không hiểu thấu để cho hắn cưới Lý cô nương, đừng nói tới chuyện Tiểu Như cùng Tiểu Ý sẽ không đồng ý, liền ngay cả Đường Yêu Yêu cũng sẽ không đồng ý.
Huống chi, tình cảm của bọn họ cũng còn chưa tới tình trạng kia.
Nhưng mà, ông ta là hoàng đế, hoàng đế liền có thể muốn làm gì thì làm không nói đạo lý, nếu như ông ta thật sự ép buộc hắn làm như thế, hắn cũng không kháng cự được, đến lúc đó hắn phải làm gì ------ chuyện này thật đúng là để cho người ta nhức đầu.
Trần Hoàng nhìn hắn, lời muốn nói ra lại nuốt trở vào.
"Mấy người các ngươi. . ." Ông ta đưa tay chỉ tới Hoài Vương Phúc Vương cùng Đường Ninh, lại phất phất tay, nói: "Nếu như trẫm chỉ định một người, cũng có vẻ như trẫm thiên vị bất công, không bằng liền để cho tự Trường Ninh quận chúa lựa chọn đi."
Xưa nay chỉ có chuyện hoàng đế tùy tiện lựa chọn một vị công chúa để gả đi, lại rất ít có người để cho tự công chúa lựa chọn vị hôn phu của mình, nhưng hai nước Trần Sở vốn thông gia để trao đổi chính trị, căn bản là không có nhiều coi trọng như vậy.
Lần này Trần Hoàng triệu hắn tiến cung, chính là dặn dò chuyện này.
Lần này đi sứ Sở quốc, tống hôn sứ là hắn, ngoại trừ việc hộ tống công chúa ra, còn cần phải gánh vác trách nhiệm cầu hôn, trách nhiệm gánh trên vai không thể nói là không nặng.
Chuyện thông gia, Khang Vương cùng Đoan Vương ai cũng không tranh được với ai, tan rã trong không vui.
Đường Ninh cùng Hoài Vương cùng đi ra ngoài đại điện, Hoài Vương quay đầu nhìn hắn một cái, cười nói: "Lần này đi Sở quốc, đường xá xa xôi, Đường đại nhân gánh vác trách nhiệm, cần phải bảo trọng nhiều hơn."
Đường Ninh chắp tay, nói: "Đa tạ Hoài Vương điện hạ quan tâm."
Hắn cũng không quen với Hoài Vương, chỉ là đã từng gặp mặt một lần mà thôi, hàn huyên một câu, hắn liền tự mình đi xuống bậc thang, trực tiếp rời đi.
Phúc Vương từ trong điện đi ra, đứng ở bên cạnh Hoài Vương, nhìn bóng lưng đang rời đi của Đường Ninh, trên mặt tươi cười, nói: "Vị quan trạng nguyên này, lại cũng là người thông minh khó được."
"Hoàng thúc nói chính là chuyện này." Hai cánh tay của Hoài Vương giấu ở trong tay áo, nhún vai, nói: "Quan trạng nguyên tam nguyên cập đệ, xưa nay mới chỉ có mấy người, cũng không phải là học vẹt liền đạt được."
Phúc Vương nhìn hắn, nụ cười trên mặt ấm áp, hỏi: "Nghe nói Trường Ninh quận chúa kia xinh đẹp khuynh quốc khuynh thành, thiện văn tốt võ, lại là con gái của Nhiếp Chính Vương, địa vị tôn sùng, không có ý định tranh một chút sao?"
"Tha cho ta đi. . ." Hoài Vương kiên quyết lắc đầu, nói: "Chưa nói đến chuyện không bước qua nổi hai vị hoàng huynh, chỗ Vương phi nhà ta thì ta cũng không có cách nào giải thích, đây không phải là Vương thúc định hại chết ta sao?"
Phúc Vương cười ha ha một tiếng, nói: "Thân là con cháu hoàng thất, thế mà sợ vợ thành dạng này, trong phủ ngoại trừ Vương phi, một vị trắc phi cũng không có, thế nhưng mà sẽ bị người cười chê đấy."
Hoài Vương nhìn hắn, lắc đầu nói: "Người thường thường nói quá lên, làm sao Vương thúc lại nói ít đi, ngài không sợ người khác đùa cợt, có dám đem lời nói vừa rồi lặp lại một lần nữa ở ngay trước mặt Vương phi không?"
Phúc Vương nghe thấy vậy liền giận dữ: "Ngươi có ý gì, không lớn không nhỏ, lễ nghi đều không học được chút nào. . ."
. . .
Lúc Đường Ninh đi ra ngoài cung, trong lòng không khỏi thầm than, hoàng đế đương triều gặp phải được đại sự, vẫn là trước sau như một không quả quyết.
Nhưng mà lần này ông ta không quả quyết, ngược lại là lại hợp ý của Đường Ninh, quyền lớn đưa dâu cùng cầu thân đều ở trong tay hắn, không biết là sau này trở về, Khang Vương lại sẽ phải âm thầm đưa tới lễ nặng bao nhiêu.
Hắn vốn tưởng rằng Trần Hoàng sẽ hướng Sở quốc cầu thân, chỉ là vì để cho liên hệ giữa hai nước càng thêm chặt chẽ, nhưng hôm nay lúc ở trên đại điện Trần Hoàng lại nói vài câu có ngụ ý không rõ, lại để cho hắn hiểu được dụng ý chân chính của Trần Hoàng.
Tình hình của hoàng thất Sở quốc, còn phức tạp hơn xa so với của Trần quốc.
Sở Hoàng không còn sống được thêm bao lâu nữa, thái tử vừa vô năng lại vô đức, hết lần này tới lần khác ở trên triều đình lại có một vị Nhiếp Chính Vương tài đức vẹn toàn, năng lực xuất chúng, vạn chúng quy tâm, sau khi Sở Hoàng băng hà, hoàng vị này còn chưa biết sẽ rơi vào trong tay ai.
Thái tử của Sở quốc thượng vị đương nhiên là chuyện tốt, nếu như thượng vị chính là Tín Vương, như vậy lần thông gia này liền không còn ý nghĩa, thậm chí còn có thể để cho Triệu Mạn rơi vào tình cảnh nguy hiểm.
Nhưng nếu như cả hai lần thông gia đều thành công, mặc kệ là Sở quốc thái tử thượng vị, hay là Tín Vương thượng vị, đối với Trần quốc, đều không có khác nhau gì lớn.
Mặc kệ Sở quốc trong tương lai như thế nào, Trần quốc cũng đều không lỗ, đây mới là ý đồ mà Trần Hoàng muốn mưu lợi.
Vì ích lợi của quốc gia, có thể hy sinh cả hạnh phúc thậm chí cả tính mệnh của con gái ruột, đây sợ rằng mới là bản tính của Đế Vương.
Đường Ninh không có ý định đem những chuyện này nói cho Triệu Mạn, nàng chỉ cần làm một cô gái ngây thơ ngọt ngào là được rồi.
Hắn đem những suy nghĩ này tạm thời đè xuống, lúc đi ngang qua Hàn Lâm viện, thấy có người từ trong viện đi ra.
Lúc này đã sớm qua thời gian hạ nha, nghĩ không ra trong Hàn Lâm viện thế mà còn có người ở lại đến tận bây giờ, nhìn kỹ, phát hiện người đi ra lại là Phương Triết.
Phương Triết đã là Hộ bộ Thị lang, lại kiêm cả thị độc học sĩ, cho nên ngày bình thường hắn có hai cái nha môn để lựa chọn, Đường Ninh làm Hộ bộ lang trung kiêm thị độc học sĩ cũng giống như vậy.
"Phương đại nhân dừng bước đã." Nghĩ tới một việc, Đường Ninh mở miệng gọi hắn lại.
Phương Triết quay đầu lại, Đường Ninh từ trong ngực móc ra một cái túi thơm đưa tới, nói: "Đây là của Tiểu Nguyệt quên ở nhà ta, Phương đại nhân mang về giúp nàng."
Tiểu Tiểu cùng Phương Tân Nguyệt vốn là muốn đi bắt chuồn chuồn, lo lắng lúc nhảy nhót sẽ làm mất túi thơm, liền nói Đường Ninh thu lại trước, nếu gặp Phương Triết, vừa vặn để cho ông ta mang giúp trở về.
Phương Triết nhận lấy túi thơm, thuận miệng hỏi một câu: "Bệ hạ triệu kiến?"
Đường Ninh nhẹ gật đầu.
Phương Triết thu túi thơm lại, hỏi: "Vừa rồi nhìn thấy Khang Vương Đoan Vương cùng Hoài Vương đều đi qua, nói hẳn là chuyện cầu thân Trường Ninh quận chúa của Sở quốc đi, bệ hạ đem việc này giao cho ngươi?"
Đường Ninh kỳ thật cũng không quá muốn nói chuyện với Phương Triết, mặc dù hắn rất ưa thích Phương Tiểu Nguyệt, nhưng lại không thích người cha âm mưu xấu bụng này của nàng.
"Bệ hạ ngược lại là rất tín nhiệm ngươi nha." Phương Triết vừa đi, vừa nói: "Nhưng mà, ngươi chủ động yêu cầu tiến vào Lễ bộ, phí hết tâm tư lên làm tống hôn sứ, ngàn dặm xa xôi từ kinh sư đến Sở quốc, không phải chỉ là muốn đưa công chúa xuất giá đấy chứ?"
Đường Ninh dừng lại, hỏi: "Phương đại nhân muốn nói điều gì?"
Phương Triết đứng ở cửa cung, nói: "Người trẻ tuổi, vẫn nên biết trời cao đất rộng, chuyện gì có thể làm, chuyện gì không thể làm, lấy trứng chọi đá, kiến càng lay cây, sẽ chỉ tự chịu diệt vong."
Hắn nói xong liền chậm rãi đi ra ngoài cung.
Đường Ninh im lặng một lát, mở miệng nói: "Xem ra, Phương đại nhân năm đó, chính là bởi vì biết trời cao đất rộng, biết chuyện gì có thể làm, mới có thể ở trong Hàn Lâm viện phí thời gian 14 năm, hậu tích bạc phát, một khi đốn ngộ, liền có thể nhập chủ Hộ bộ, quát tháo triều đình. . ."
Bước chân của Phương Triết dừng lại, không biết là nhớ ra chuyện gì, nắm tay giấu ở trong tay áo nắm chặt lại.
Lúc Đường Ninh đi qua bên cạnh hắn, bước chân một lần nữa dừng lại, mở miệng hỏi: "Nếu như lại cho thêm Phương đại nhân một cơ hội, năm đó ông sẽ lựa chọn không biết trời cao đất rộng, hay là lựa chọn biết lợi hại, biết tiến thối, 14 năm sau trở thành Hộ bộ Thị lang?"
Hắn không chờ Phương Triết trả lời, liền trực tiếp rời đi, biến mất ở trong dòng người chen chúc trên đường.
Phương Triết đứng tại chỗ một hồi lâu, quả đấm nắm chắc ở trong tay áo mới chậm rãi buông ra, thở phào một hơi nhẹ nhõm.
Đường Ninh đi trên đường, nhưng trong lòng lại không thể buông lỏng giống như hai ngày trước được.
Hắn nghe ra, Phương Triết là đang nhắc nhở hắn, liên lụy đến lợi ích giữa hai nước, sơ sẩy một chút thôi, chính là vạn kiếp bất phục.
Mặc dù niềm tin của hắn cũng đầy đủ, nhưng trước khi đi, cũng nhất định phải làm tốt chuẩn bị vạn toàn.
Trong lòng của hắn nghĩ đến một ít chuyện, lúc đi ngang qua một nơi nào đó bên đường, chợt nghe thấy ở bên trong cửa hàng bên cạnh truyền đến một tiếng vang thật lớn.
Hắn quay đầu nhìn lại, nhìn thấy có mấy tên tiểu nhị từ trong tiệm thuốc bên đường kinh hoảng chạy tới.
Một tên tráng hán từ trong tiệm thuốc nhanh chân đi ra, một tay ôm một tên nữ đồng, một tay khác mang theo một thanh đao mổ heo, giận dữ nói: "Lang băm, để mạng lại!"
Nhìn tráng hán kia, Đường Ninh đứng ở trên đường, lộ ra vẻ kinh ngạc.
----------------------------------------
Người dịch: Thờisênh239
Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com