Từ lúc đầu tháng hai bắt đầu đảm nhiệm chức vụ tống hôn sứ đến bây giờ, trừ phần lớn thời gian ở trong nhà ra, mỗi ngày Đường Ninh đều đi tới Thiên Nhiên Cư ngồi một chút, cách hai ngày cũng sẽ đi vào trong cung một lần, nhưng từ vài ngày trước sau khi Lễ bộ xác nhận quy trình lễ nghi cuối cùng xong, hắn liền không có lý do gì để tiến cung thăm Triệu Mạn nữa.
Mặc dù làm tống hôn sứ, hắn càng dễ nhìn thấy Triệu Mạn hơn so với người khác, nhưng nếu như không có việc gì mà mỗi ngày đều đi Trường Ninh cung, khó đảm bảo được người khác sẽ không hoài nghi có phải là hắn có ý đồ gì khác đối với công chúa hay không.
Thời gian lên đường đã được quyết định, ngày mùng 3 tháng 3, nghe nói là Khâm Thiên Giám xem được đó là ngày tốt, bây giờ đã sắp tới hạ tuần tháng hai, cách ngày lên đường chỉ còn không đến nửa tháng.
Hắn đã có vài ngày không gặp Triệu Mạn, lần tiếp theo gặp lại, hẳn sẽ là vào ngày xuất phát đi.
Vì an ủi nàng tạm thời xa cách chỉ là vì ngày sau dễ gặp nhau hơn, hắn cũng đã phí không ít miệng lưỡi.
Thục Tú cung.
Thục phi để cuốn sách trên tay xuống, hỏi: "Đỗ Quyên, nếu như bản cung không nhớ lầm, hôm nay đã là ngày 18 đi?"
Một tên cung nữ hầu hạ bên cạnh nàng lập tức nói: "Hồi bẩm nương nương, hôm qua đã là 18, hôm nay là 19."
"Nhanh như vậy à." Thục phi đứng dậy, nói: "Cách ngày mùng 3 tháng 3, chỉ còn không đến nửa tháng nữa."
Đỗ Quyên nhẹ gật đầu, nói: "Còn có mười bốn ngày, công chúa liền phải xuất giá."
"Nói đến cũng đã rất nhiều ngày không gặp Mạn nhi, cũng không biết là bây giờ nàng như thế nào." Nàng khoác lên một cái áo ngoài, nói: "Đi Trường Ninh cung."
Đi ra ngoài Thục Tú cung, cung nữ tên là Đỗ Quyên kia nói: "Nghe nói những ngày này, thượng nghi ở trong cung đang dạy lễ nghi cho công chúa."
Thục phi lắc đầu, nói: "Mẫu phi của nàng mất sớm, lại một mực được bệ hạ sủng ái, bây giờ mới học cung lễ, nhất định là cũng không dễ dàng."
Đỗ Quyên nói với Thục phi ở sau lưng: "Lần trước nô tỳ ở trong cung gặp được công chúa, nàng tiều tụy hơn rất nhiều so với ngày bình thường."
"Sinh ở hoàng gia, những chuyện này, nàng không thể không tiếp nhận." Thục phi thở dài, nói: "Cho nên bản cung mới muốn đi qua an ủi nàng một chút, chẳng may đứa nhỏ này nghĩ quẩn. . ."
Trong lúc hai người nói chuyện, cũng đã đi tới Trường Ninh cung.
Xuyên qua cửa điện, đi vào vườn hoa trước điện, bên tai bỗng nhiên nghe được một trận tiếng ca.
"Quan quan sư cưu, tại hà chi châu. Yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu. . ."
Tiếng ca rõ ràng xuất ra từ miệng một thiếu nữ trẻ tuổi, dễ nghe êm tai, trong giọng ca có một niềm vui sướng không đè nén được, cùng một loại tình cảm không nói rõ được cũng không tả rõ được.
Thục phi bước thêm hai bước về phía trước, giọng ca của nữ hài tử kia mới im bặt mà dừng, vui mừng nói: "Sao nương nương lại tới đây. . ."
Thục phi giật mình, nhìn thiếu nữ tràn đầy vui sướng từ trên xuống dưới kia, một bụng lời an ủi chuẩn bị lúc trước, ở thời điểm này đều không còn tác dụng.
Nữ hài tử kia không chỉ là không hề tiều tụy giống như trong tưởng tượng của nàng, ngược lại là tinh thần lại toả sáng, trước đó rõ ràng là có muôn vàn loại bất mãn đối với việc hôn sự này, hôm nay lại hát《 Quan Sư 》khen ngợi tình yêu nam nữ.
Tình hình trong Trường Ninh cung, cùng trong tưởng tượng của nàng hoàn toàn khác biệt.
Triệu Mạn đi tới, thân thiết kéo lấy tay nàng, lúc này Thục phi mới hồi phục lại tinh thần, hỏi: "Mạn nhi học lễ nghi như thế nào rồi?"
"Đều đã học xong." Biểu lộ của Triệu Mạn hơi có chút đắc ý, nói: "Từ thượng nghi còn khen ta học nhanh nữa. . ."
"Vậy là tốt rồi." Phương thục phi nhẹ gật đầu, nói: "Còn nửa tháng nữa thì sẽ phải lên đường, ngươi chuẩn bị sẵn sàng chưa?"
"Còn nửa tháng nữa a. . ." Triệu Mạn xoè ngón tay ra đếm đếm, nói: "Ta đã sớm chuẩn bị xong, thật hy vọng nửa tháng này qua nhanh hơn một chút."
Chưa tới nửa giờ sau, Phương thục phi từ Trường Ninh cung đi ra, biểu lộ trên mặt vẫn còn có chút mờ mịt.
Đứng một hồi lâu ở nguyên chỗ, nàng mới lắc đầu, lẩm bẩm nói: "Người tuổi trẻ bây giờ, thật sự là càng ngày càng khó hiểu. . ."
Rời khỏi Trường Ninh cung, nàng tự mình nấu một bát canh thang đưa đến Ngự Thư Phòng, lúc hồi cung đi ngang qua Hàn Lâm viện, vừa lúc thấy Phương Triết từ trong viện đi ra.
Phương Triết dừng bước lại, nhìn nàng, mở miệng nói: "Nhị tỷ."
Phương thục phi nhẹ gật đầu, nhìn hắn hỏi: "Gần đây nha đầu Tân Nguyệt kia thế nào rồi, rất lâu rồi không thấy tới Thục Tú cung."
Phương Triết nói: "Nàng rất khỏe, chính là hơi ham chơi một chút."
"Tuổi nàng còn nhỏ, ham chơi một chút cũng không sao, chờ tới lúc nàng trưởng thành tới tuổi của Mạn nhi, tự nhiên là sẽ hiểu chuyện thôi." Nghĩ đến chuyện vừa rồi, nàng lại khẽ lắc đầu, nói: "Hiểu chuyện cũng chưa chắc đã tốt hơn so với lúc còn bé, một hồi khóc một hồi cười, bản cung thật sự là già rồi, nhìn không thấu trong lòng những người trẻ tuổi các nàng đang suy nghĩ gì nữa."
Ánh mắt của Phương Triết nhìn tới phía trước, chậm rãi nói: "Người trẻ tuổi liền nên thừa dịp còn trẻ, làm một chút việc của người trẻ tuổi, cho dù là bởi vì xúc động phạm vào chút sai lầm, cũng còn tốt hơn so với việc về sau hối hận. . ."
. . .
Trong toàn bộ tháng hai, được bách tính trong kinh sư quan tâm nhất, tự nhiên là tin tức Công chúa Bình Dương xuất giá.
Chuyện hoàng thất gả công chúa cũng không hiếm lạ, những năm gần đây, cơ hồ là cách mỗi mấy năm liền sẽ gả đi một người, nhưng những công chúa trước đó, tất cả đều là gả cho con cháu những quyền quý trong kinh hoặc có thể là con cái của các trọng thần, lần này công chúa Bình Dương thông gia với Sở quốc, mặc kệ là quy mô hay là ảnh hưởng, đều không phải là mấy vị công chúa trước đó có thể so sánh.
Trong mấy chục năm qua thì Sở quốc cùng Trần quốc đều là hữu hảo lân bang của nhau, lại có chung địch nhân, những năm gần đây quan hệ càng ngày càng xa cách, thông gia lần này, chính là biểu hiện cho quan hệ ngoại giao giữa hai nước Trần Sở lại một lần nữa ngưng tụ lại, là tin tức mà bách tính Trần quốc nghe được liền cảm thấy vui mừng.
Đương nhiên, chuyện thông gia lớn như vậy, liên quan đến lợi ích giữa quốc gia và quốc gia, tạo phúc cho bách tính hai nước, nhưng không có ai thèm quan tâm tới chuyện công chúa có muốn gả đi hay không, gả đi qua sẽ có cuộc sống dạng gì.
Người khác không quan tâm, chuyện không có người quan tâm, cũng nên có người quan tâm.
Những ngày này Đường Ninh ngoại trừ bồi tiếp người nhà ra, cũng không hề nhàn rỗi, chính mình điều phối không ít thuốc, dù sao, trước mắt võ công của hắn vẫn còn không ra sao cả, chỉ có thể dựa vào xuất kỳ chế thắng.
Sau khi dùng ý nghĩ quyết tử, Đường Ninh dùng Đường Yêu Yêu thử một chút thuốc, ở trong thời gian một khắc đồng hồ, nàng liền ngủ thiếp đi, sau khi tỉnh lại cũng không phát hiện ra là hắn đã động tay chân.
Phải tìm cơ hội nhắc nhở Đường nữ hiệp võ công không tầm thường một chút, mặc dù võ công của nàng cao, nhưng ý thức đề phòng quá kém, may mắn là lần này người hạ dược là hắn, nếu như đổi lại là người khác, hậu quả khó mà lường được.
Có lão Trịnh ở bên cạnh, hắn chuẩn bị những vật này, cũng chỉ là để phòng vạn nhất, không nhất định là có thể dùng đến.
Hơn phân nửa tháng đã trôi qua, bệnh của Niếp Niếp đã sắp khỏi rồi, có thể chạy có thể nhảy, cả ngày theo sau lưng Phương Tân Nguyệt làm cái đuôi nhỏ, lão Trịnh cũng có thể yên tâm rời đi.
Chuyện cho tới bây giờ, Đường Ninh nên chuẩn bị, đã chuẩn bị hoàn tất, vạn sự sẵn sàng, chỉ chờ lên đường.
Tô Như ở trong phòng bận rộn một hồi, nói: "Tiểu Ninh ca, bao quần áo này ngươi nhớ mang theo."
Đường Ninh nhìn một cái bọc quần áo khổng lồ ở trên giường, hỏi: "Đây là cái gì?"
Tô Như nói: "Lần này còn không biết là cần phải đi bao lâu, quần áo bốn mùa ta đều chuẩn bị mấy bộ cho ngươi, để phòng vạn nhất."
Đường Ninh vừa mới đem bọc quần áo nhét vào trong rương, Chung Ý lại đưa qua một cái bọc nhỏ, nói: "Những thứ này tướng công cũng mang theo đi, trên đường có thể sẽ cần dùng."
Đường Ninh mở bọc ra nhìn một cái, bên trong là một chồng ngân phiếu thật dày.
"Những thứ này cũng không cần đi." Những ngân phiếu này thông dụng ở Trần quốc, nhưng đến Sở quốc, đổi chác cũng có chút phiền phức, huống hồ lần này chi phí xuất ngoại của bọn họ, tất cả tiêu xài đều có quốc gia chi trả, căn bản là không cần chính mình phải bỏ tiền ra.
Chung Ý đem bao cái bọc kia một lần nữa gói kỹ, nói: "Tướng công vẫn nên mang theo đi, có thể sẽ dùng đến cũng chưa biết chừng?"
Coi như là muốn mang theo ít bạc, cũng không cần mang theo nhiều ngân phiếu như vậy a, mặc dù về mặt giá trị cũng không phải là rất lớn, nhưng cộng lại cũng có mười mấy vạn lượng.
Thời gian nửa năm, không lâu nhưng cũng không tính là ngắn, lại là một đoạn thời gian cách xa các nàng lâu nhất, cho dù là đã bắt đầu chuẩn bị từ trước đây rất lâu rồi, vẫn cảm thấy là thời gian không đủ.
Hồi lâu sau, Đường Ninh mới từ trong phòng đi ra, đứng ở trong viện, thầm thở dài.
Ăn no rửng mỡ đi lấy thái tử Sở quốc, thật là giày vò, không có việc gì cầu thân làm cái quái gì?
Hắn đi ra ngoài cửa chính, nhìn thấy Đường tài chủ từ sát vách đi tới.
Đường Ninh chắp tay: "Đường bá phụ khỏe chứ."
Cha của Đường Yêu Yêu từ trước đến nay cũng không chào đón hắn cho lắm, nhưng lần này thế mà cho hắn một nụ cười tươi, rồi mới lên xe ngựa rời đi.
Đường Ninh có chút ngoài ý muốn, sau đó mới nghĩ đến, Đường tài chủ đi, chẳng lẽ là hắn có thể đi cửa chính tìm Đường yêu tinh?
Leo tường tiến vào tiểu viện của Đường yêu tinh thì hắn đã xe nhẹ đường quen, cũng rất ít khi đi cửa chính, hắn bước vào trong sân nhỏ của Đường Yêu Yêu, thấy nàng đang ngồi ngẩn người ở bên cạnh cái bàn đá trong sân.
----------------------------------------
Người dịch: Thờisênh239
Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com