Virtus's Reader
Như Ý Tiểu Lang Quân

Chương 356: CHƯƠNG 355: NGƯƠI NGHĨ HAY LẮM

Vương ngự y nghiên cứu giải dược mà nữ tử trung niên kia cho bọn hắn một lúc, sau đó đi tới nói ra: "Đường đại nhân, mặc dù còn chưa xác định vật này có tác dụng giải độc hay không, nhưng cũng không phải độc dược gì, cho dù là dùng chúng thì tình huống cũng sẽ không kém hơn."

Cô nương bị Đường Ninh giữ lại làm con tin này rõ ràng rất có địa vị trong đám người kia, vì an toàn của nàng, nữ tử trung niên kia hẳn là sẽ không động tay chân gì trên thuốc giải, Đường Ninh nghĩ một chút rồi nói: "Trước tiên cứ dựa theo lời bà ta nói, hai bao thuốc trộn lẫn với nhau rồi đun lên, tìm một người trúng độc sâu nhất thử trước một chút, nửa canh giờ sau, nếu có chuyển biến tốt thì lại để cho mọi người dùng."

Vương ngự y chắp tay, nói ra: "Vẫn là Đường đại nhân suy tính chu đáo, hạ quan lập tức đi làm."

Sau khi Vương ngự y rời đi, Lục Đằng đi về phía hắn, báo cáo: " Trùm thổ phỉ trong Thập Lý Lâm, tất cả đều đã bị bắt lại, nên xử trí bọn hắn như thế nào?"

Đường Ninh phủi tay, nói ra: "Trước tiên đi qua đó xem một chút đi."

Lục Đằng nghĩ nghĩ, lại nói: "Vậy nữ nhân này thì sao?"

Đường Ninh nhìn nàng một chút, nói ra: "Đưa đến trong lều của ta, lát nữa ta có lời muốn hỏi nàng."

Lục Đằng nhẹ gật đầu, dặn một binh sĩ đứng sau lưng: "Đưa nàng ta đến trong trướng của Đường đại nhân."

Người kia nhìn nữ tử thảo nguyên kia một chút, lại nhìn Đường Ninh một chút, trên mặt hiện ra vẻ kính ngưỡng, gật đầu nói: "Đã rõ!"

Kỳ thật đối với nữ tử kia, tâm tình của Đường Ninh cũng khá phức tạp.

Vẽ rồng vẽ hổ khó vẽ xương, biết người biết mặt không biết lòng, ai ngờ được một cô nương thảo nguyên rất có duyên phận trên đường đi cùng bọn hắn lại là thích khách muốn phá hư thông gia hai nước, lập trường khác biệt, tự nhiên sẽ không thể nói tới tình cảm.

Bên ngoài doanh địa, trên một chỗ đất trống khác, quân phòng thủ Phong Châu đã bao vây hơn một ngàn tặc phỉ, hơn mười tên thủ lĩnh đạo tặc bị trói gô, bị ép ngồi trên mặt đất.

Số lượng của đám thổ phỉ này kỳ thật cũng không ít, nhưng bị cấm vệ và quân phòng thủ vây quanh nên rất nhanh đã hoảng sợ, trong đó tuyệt phần lớn người vốn không có lòng phản kháng, bởi vậy Lục Đằng dẫn người đi đánh một trận nhưng chỉ có mốt số người bị thương, chỉ tuỳ tiện ra tay đã có thể giành được lấy được thắng lợi.

"Vị tướng quân này, chúng ta đều là bất đắc dĩ mà, nữ nhân kia hạ độc cho chúng ta, nếu chúng ta không nghe nàng thì cũng chỉ có một đường chết!"

"Đúng vậy đúng vậy, kỳ thật chúng ta cũng không muốn, chúng ta đều không phản kháng, xin tướng quân thả cho chúng ta một con đường sống. . ."

" Độc trên người chúng ta còn chưa giải, cầu tướng quân để nữ nhân kia giao ra giải dược. . ."

. . .

Đường Ninh đi qua đó, mấy tên đại ca thổ phỉ còn đang kêu khóc.

"Đường đại nhân."

"Lưu tướng quân."

Đường Ninh và tướng lĩnh quân phòng thủ lên tiếng chào hỏi lẫn nhau, tướng lĩnh kia nhìn hắn, nói ra: "Những người này nên xử trí như thế nào?"

Thập Lý Lâm đã nằm ngoài Phong Châu, tuy nói vẫn thuộc về phạm vi quản hạt của Phong Châu, nhưng chỉ cần đám giặc cỏ này không tụ tập lại tới đánh Phong Châu thành, quân phòng thủ cũng lười tiêu diệt bọn hắn, thật sự muốn bắt tất cả bọn hắn về, không chỉ đại lao chứa không nổi mà trong thành Phong Châu còn có thể sẽ lộn xộn.

Đường Ninh hiểu bọn hắn lo lắng, nhìn những tên cường đạo kia một chút, nói ra: " Giao bọn hắn cho ta đi."

Hắn bước qua đó đã có thủ lĩnh đạo tặc la lớn: "Vị đại nhân này, nữ nhân kia bắt được sao?"

Đường Ninh nhìn bọn hắn, nói ra: "Đi rồi."

"Đi, đi rồi?" Tất cả thủ lĩnh đạo tặc đều vô cùng sợ hãi, bật thốt lên: "Vậy độc trên người chúng ta phải làm sao bây giờ?"

"Xong rồi, hừng đông ngày mai, tất cả chúng ta sẽ bị ruột xuyên bụng nát, thổ huyết mà chết!"

"Nữ nhân đáng chết, ngươi hại chúng ta làm thật thê thảm!"

Khó trách đám giặc cỏ trong Thập Lý Lâm ngày bình thường đều ở địa bàn của mình mà lần này đều tụ tập lại, hóa ra là do phụ nhân kia hạ độc cho những tên thủ lĩnh đạo tặc này, Đường Ninh nhìn một người, hỏi: "Bà ta hạ độc gì cho các ngươi?"

"Chúng ta cũng không biết là độc gì." Người kia nghĩ nghĩ, nói ra: "Chỉ biết là khi độc phát, lục phủ ngũ tạng như lộn tung lên, quả thực là sống không bằng chết. . ."

Đường Ninh nghĩ nghĩ, hỏi: "Bà ta cho các ngươi ăn vào, có phải là một loại bột phấn màu đỏ hay không?"

Người kia giật mình, hỏi: "Làm sao ngươi biết?"

"Trước khi độc phát thì bụng các ngươi luôn luôn trướng trướng?"

"Ngươi, ngươi. . ."

Vừa rồi khi mở ra bao giải dược mà phụ nhân kia đưa cho, Đường Ninh đã phát hiện ra trong đó có một thành phần quen thuộc, chính là dùng thi thể cổ trùng mài thành bột phấn, cách này mặc dù khác với độc thuật mà lão khất cái dạy hắn, nhưng lại cực kỳ tương tự độc cổ chi thuật mà Tô Mị dạy hắn.

Hắn nhìn người kia, lại hỏi: "Loại bột phấn màu đỏ kia, có phải còn có một vị ngọt, nhưng sau khi ăn vào, trong miệng lại có mùi hôi hay không?"

Người kia gật đầu như gà con mổ thóc: "Đúng vậy, vật kia ngửi thì thơm, nhưng ăn vào lại giống như ăn phải phân vậy!"

"Coi như các ngươi may mắn." Đường Ninh nhìn bọn họ một chút, lấy ra một bọc nhỏ từ trong tay áo, nhờ ánh lửa tìm kiếm một lúc mới lấy ra một bình sứ màu lam, ném cho bọn hắn, nói ra: "Đây là giải dược."

Một người vội vàng giơ tay nhận lấy, sau khi mở lắp bình ra, đổ ra một viên dược hoàn cực nhỏ, nhìn một chút Đường Ninh, nghi ngờ nói: "Đây thật sự là giải dược?"

"Ngươi không ăn thì ta ăn!" Đột nhiên có một người đưa tay đoạt lấy dược hoàn từ trong tay của người kia, ném vào trong miệng, nói ra: "Trái phải đều là chết, bây giờ bị hạ độc chết và ngày mai bị phát độc chết, khác nhau ở chỗ nào?"

Hắn lời còn chưa dứt, sắc mặt đột nhiên biến đổi, hai tay chống trên mặt đất, liên tục nôn mửa, từ trong miệng nôn ra một đống đồ tanh hôi.

Đám người khiếp sợ nhìn hắn, mấy người vốn đang kích động, cũng lập tức thu tay về.

Sau một lát, người nôn mửa kia chậm rãi ngồi xuống, nâng lên tay áo lau miệng, sờ lên bụng của mình kinh hỉ nói: "Bụng của ta không còn trướng nữa, độc của ta được giải rồi!"

Đám người thấy vậy, hai mắt lập tức léo ánh sáng xanh bốc đứng lên tranh đoạt.

"Cho ta một viên!"

"Lấy tới, đây là của ta!"

"Súc sinh, để cho ta một viên!"

. . .

Sau khi ăn vào giải dược đằng sau, mọi người đều dùng hai tay chống xuống đất, nôn đến mức trời đất quay cuồng, cả một vùng đầy thứ tanh hôi.

Đường Ninh đứng ra xa một chút, phụ nhân kia tinh thông độc thuật, dọc theo con đường này, vẫn nên cẩn thận chút, trúng độc là một chuyện, chẳng may bị bà ta dùng độc khống chế thì sẽ là phiền phức không nhỏ.

Không bao lâu sau, những tên thủ lĩnh đạo tặc kia mới đi tới, ôm quyền trăm miệng một lời: "Đa tạ đại nhân ban thưởng giải dược!"

Đường Ninh phất phất tay, nói ra: "Không cần cám ơn ta, những giải dược kia mặc dù có thể giải độc mà các ngươi bị trúng, nhưng cũng ẩn chứa một loại kỳ độc khác, chỉ là loại độc này phải chờ tới một năm sau mới có thể độc phát, trong vòng một năm, nếu như các ngươi tuân thủ luật pháp, đến lúc đó ta tự nhiên sẽ để cho người đưa giải dược tới, nếu như các ngươi tiếp tục làm xằng làm bậy, thì vẫn không chạy thoát được cảnh ruột xuyên bụng nát, ngũ tạng lộn tung."

Phù phù!

Mấy người nghe vậy, hai chân mềm nhũn quỳ rạp xuống đất.

Thật vất vả mơi lấy được giải dược, cứ nghĩ rằng mạng nhỏ được bảo đảm, ai biết lại là mới ra hang hổ, lại nhập vào ổ sói!

"Ngươi, ngươi nói bậy. . ." Một người chỉ vào hắn, run giọng nói: "Trên đời này nào có dạng độc dược này!"

"Muốn tin hay không thì tùy các ngươi."

Đường Ninh nhìn bọn họ một chút rồi quay người trực tiếp rời đi.

Đám thủ lĩnh đạo tặc nhìn nhau, có người cắn răng nói: "Hắn nhất định là gạt chúng ta, các ngươi có ai nghe nói về loại độc này chưa?"

"Hắn đang hù chúng ta!"

"Ta cũng chưa từng nghe qua!"

Có người liếm đầu lưỡi, sắc mặt trắng bệch, hỏi: "Nhỡ may là thật thì sao?"

Đường Ninh đi trở về đi, Vương ngự y đã đi lên trước, nói ra: "Đường đại nhân, thuốc mà phụ nhân kia cho hẳn là giải dược, sau khi các tướng sĩ dùng đều đã dần dần khôi phục khí lực."

"Vậy là tốt rồi." Đường Ninh nhẹ gật đầu, nói ra: "Nhưng để cho an toàn, vẫn nên tiếp tục quan sát bọn họ mấy ngày nữa cho an toàn."

Hắn đi tới lều vải Triệu Mạn trước để an ủi nàng một lúc, chờ đến khi nàng ngủ rồi mới trở lại trướng bồng của mình.

Vừa rồi để Lục Đằng đưa nữ tử kia tới, là có mấy câu muốn hỏi nàng.

Bao gồm thân phận cụ thể của nàng, chuyến này các nàng xuất động bao nhiêu người, còn có kế hoạch cùng thủ đoạn gì. . . , cho dù nàng đã trở thành con tin, những chuyện này vẫn phải hỏi rõ ràng thì tốt hơn.

Hắn đi vào lều vải, sau đó lại khẽ giật mình.

Nữ tử kia cũng không có ở trong lều của hắn, hắn thầm giật mình, chẳng lẽ nàng đã chạy?

Sau một khắc, hắn mới phát hiện trên giường của hắn có thứ gì khẽ động, hắn đi qua kéo chăn lên, nhìn thấy nữ tử kia nằm ở trên giường, trên miệng bị đút vải trắng, thân thể đang không ngừng giãy dụa.

Dây thừng trên người nàng còn chưa cởi được, lại đổi một phương pháp trói khác, nhìn qua vô cùng có cảm giác nghệ thuật, đương nhiên cũng rất xấu hổ.

Đường Ninh quay đầu nhìn một chút, thủ hạ của Lục Đằng thế mà còn có nhân tài buộc dây thừng nghệ thuật này?

Nữ tử kia nhìn hắn, đôi mắt đẹp trợn lên, bởi vì miệng bị chặn nên chỉ có thể phát ra mấy tiếng hừ hừ hừ.

Đường Ninh lấy vải trắng trong miệng nàng ra, nàng trừng mắt nhìn Đường Ninh, cắn răng nói: "Nếu ngươi dám làm gì ta, ta nhất định sẽ giết ngươi!"

"Làm gì ngươi á?" Đường Ninh nhìn dáng người như mặt phẳng của nàng, cách ăn mặc quái dị, và hương vị từ trên thân phát ra, lắc đầu, nói ra: "Ngươi nghĩ nhiều rồi!"

----------------------------------------

Người dịch: Thờisênh239

Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!