Mặc dù ngoài miệng tiểu man nữu thảo nguyên nói chết cũng không ăn đồ ăn của bọn hắn, nhưng khi Đường Ninh thu dọn đồ đạc chuẩn bị lên đường thì lại phát hiện trên bàn thiếu mất hai cái bánh bao.
Hắn lắc đầu, lẩm bẩm nói: "Kỳ quái, trong lều vải này lại có chuột. . ."
Hoàn Nhan Yên liếc hắn một cái, lén đưa tay lên lau lau miệng.
Đường Ninh nhìn nàng một chút, dặn dò: "Ngươi chuẩn bị một chút, chúng ta sắp lên đường rồi."
Nói một câu thật lòng thì tiểu man nữu này làm tù binh nhưng Đường Ninh đối xử với nàng đã tốt đến mức không thể tốt hơn, ngoại trừ không thể rời đi thì cũng không hạn chế nàng hoạt động, thậm chí khi đi đường, còn để nàng đơn độc ngồi trên một chiếc xe ngựa.
Có bọn sơn tặc quen thuộc địa hình Thập Lý Lâm dẫn đường, hành trình rõ ràng đã thuận lợi hơn rất nhiều, nơi nào có đường tắt, nơi nào có dòng sông, sơn cốc nơi nào chật hẹp, đường rừng nơi nào rộng mở, bọn hắn đều hiểu rất rõ.
Buổi trưa lên đường, trời còn chưa có tối, bọn hắn đã đi ra khu rừng.
Lục Đằng ngồi trên lưng ngựa, chỉ tới phía trước, nói ra: "Lại đi về phía trước hơn mười dặm là đến Liêu Châu thành."
Liêu Châu thành ở tận cùng phía Nam của Sở quốc, cũng là cửa khẩu tiến vào Sở quốc, ra khỏi khu rừng, Lục Đằng lập tức phái mấy tên sứ giả đi trước một bước, để cho quan viên Liêu Châu chuẩn bị trước.
Đường Ninh xuống xe ngựa, nói ra: "Nghỉ ngơi tại chỗ một khắc, sau một khắc đồng hồ thì lập tức lên đường, trước khi màn đêm buông xuống, chúng ta cần đuổi tới Liêu Châu thành."
Nghỉ ngơi một khắc đồng hồ, là muốn để tất cả mọi người giải quyết vấn đề cá nhân của chính mình, trong rừng này còn có chỗ che chắn, đi tiếp hơn mười dặm đường kia, cho dù có gấp cũng phải kìm nén.
Ttrong xe ngựa của công chúa đều đủ ngũ tạng, căn bản chính là một biệt thự di động, cũng không cần lo lắng vấn đề ba gấp.
Hoàn Nhan Yên từ trên xe ngựa nhảy xuống, đi đến bên cạnh hắn, nói ra: "Ta muốn đi tiểu."
Nữ tử từ thảo nguyên tới chính là thô lỗ như vậy, ở thời đại này, nếu nữ tử người Hán dám nói như vậy, sợ là đã bị người nhà cho một bạt tai ngay tại chỗ rồi.
Tự nhiên không thể để cho một mình nàng đi, lỡ nàng chạy mất thì Hà đại nhân không phải sẽ không thể trở lại sao, Hà đại nhân có đổi được về hay không cũng không sao, quan trọng chính là những người trong thảo nguyên kia sẽ không có gì cần kiêng kị, dọc theo con đường này không biết sẽ gây ra bao nhiêu trò nữa.
Đường Ninh nhảy xuống xe ngựa, nói ra: "Ta đi cùng ngươi."
Hắn đi cùng nàng đến một chỗ không người ở trong rừng, Hoàn Nhan Yên nhìn xem hắn, nói ra: "Ngươi quay đầu đi."
Đường Ninh dứt khoát đi tới nơi cách nàng ba trượng, khoảng cách này mặc dù không nhìn thấy nàng, nhưng cũng không sợ nàng chạy mất.
Bên tai truyền đến tiếng nước chảy, Đường Ninh lại đứng xa một chút, một lát sau, nghe thấy sau lưng không có động tĩnh gì mới hỏi: "Xong chưa?"
Bên tai truyền đến tiếng xé gió, thân thể Đường Ninh khẽ nghiêng, hắn đưa tay nắm cổ tay của nàng, cái tay còn lại cong ngón trỏ cùng ngón giữa nổi lên, điểm tới đầu vai của nàng.
Đùng!
"Đã nói ngươi đừng gây chuyện." Hắn lại tét một bàn tay vào trên mông của nàng, vác nàng lên trên vai, nhanh chân đi ra ngoài rừng.
"Cắn chết ngươi!" Đầu của nàng chạm tới ngực Đường Ninh, há mồm muốn cắn.
"Hí. . ." Đường Ninh hít vào một ngụm khí lạnh, lập tức ném nàng trên mặt đất, xoa ngực, cả giận nói: "Ngươi là chó sao!"
Hoàn Nhan Yên nhìn hắn chằm chằm, cũng không nói chuyện.
Đường Ninh vuốt vuốt ngực, một lần nữa vác nàng lên, chỉ là lần này cái mông hướng về phía trước.
Hoàn Nhan Yên vừa mới hé miệng, còn chưa kịp cắn, đã nghe được một tiếng"Đùng", sau đó trên mông liền truyền đến một trận đau rát.
Đường Ninh bình tĩnh nói ra: "Ngươi lại cắn ta, buổi tối hôm nay ngươi chỉ có thể nằm sấp ngủ."
Hoàn Nhan Yên mở ra miệng nhưng vẫn không cắn, tuy nói nữ tử thảo nguyên các nàng không hề giống nữ tử người Hán coi trọng danh tiết như vậy, nhưng cũng biết một số bộ phận trên thân thể nữ tử là không thể để nam nhân đụng.
Đồ vô sỉ âm hiểm xảo trá này, về sau nếu rơi vào trong tay của nàng, nàng muốn trả lại hắn gấp mười gấp trăm lần những vũ nhục trong hai ngày này ả!
Vì để cho nàng an tĩnh lại, khi Đường Ninh ném nàng lên xe ngựa đã thuận tay điểm huyệt ngủ của nàng.
Từ trên thân tiểu man nữu này, hắn mới tìm được một chút cảm giác thành tựu của việc mình là nam nhân.
Chỉ cần là nữ tử biết võ công mà hắn quen thì hắn luôn đánh không lại, tiểu man nữu này xuất hiện rốt cục đã giúp hắn tìm được tự tin.
Lục Đằng nhìn hắn cùng Hoàn Nhan Yên đi vào rừng cây, lại nhìn thấy hắn vác nàng đi về chỉ trong thời gian nửa khắc đồng hồ, khẽ lắc đầu. . .
. . .
Thời điểm đến Liêu Châu hơi muộn hơn một chút so với dự đoán của Đường Ninh, bọn hắn cũng không đuổi tới trước lúc trời tối, mà khi đến Liêu Châu thành đã là sau giờ Hợi rồi.
Trong Liêu Châu thành đã sớm cấm đi lại ban đêm, nhưng ở cửa thành vẫn có không ít người tụ tập.
Đội xe tiến đến dưới tường thành, đã có một người đi tới, cao giọng nói ra: "Liêu Châu thứ sử, đợi công chúa đại giá đã lâu. . ."
Đường Ninh tung người xuống ngựa, Liêu Châu thứ sử đi lên trước, chắp tay nói: "Chắc hẳn vị này chính là tống hôn sứ Đường đại nhân a?"
Đường Ninh nhẹ gật đầu, nói ra: "Một đường bôn ba, công chúa đã hơi mệt rồi, chúng ta vẫn nên mau mau vào thành đi."
Liêu Châu thứ sử nhẹ gật đầu, nói ra: "Dịch trạm sớm cho người ta dọn dẹp xong, cung nghênh công chúa điện hạ vào thành. . ."
Khi vào thành đã là đêm khuya, tới khi sứ đoàn tùy hành sắp xếp vào dịch trạm xong thì quan viên Liêu Châu mới giải tán.
Chung quanh dịch trạm, ngoại trừ có người của Lục Đằng ở bên ngoài, còn có cả thủ vệ do Liêu Châu thứ sử phái tới, dù vậy Lục Đằng cũng không hề thư giãn.
Bọn hắn chưa quen thuộc với tình hình Sở quốc, Đường Ninh và lão Trịnh ở sát vách Triệu Mạn, lỡ có việc gì cũng có thể lập tức đuổi tới.
Mặc dù bôn ba đường dài nhưng khi đến Sở quốc thì Đường Ninh lại không hề thấy buồn ngủ.
Hắn ngồi ở trong sân, trước mặt là bầu rượu, một mình tự rót tự uống.
Ngày bình thường hắn rất ít uống rượu, tối nay mặt trăng đang tròn, bỗng nhiên nổi hứng nên để đầu bếp tùy hành làm mấy món nhắm, sau đó tới đây đối nguyệt nâng chén.
Đi ra ngoài đã hơn hai tháng, không biết Tiểu Như Tiểu Ý thế nào, võ công của Tiểu Tiểu đã tăng tới đâu như thế nào, Tô Mị ở một mình có thể ngủ hay không, chứng bệnh tư xuân của Đường yêu tinh có tốt hơn chưa. . .
Khoảng cách tới đô thành Sở quốc ngược lại lại càng ngày càng gần, đến lúc đó sợ là sẽ dọa Lý Thiên Lan nhảy dựng, mặc dù rất nhớ Tiểu Như Tiểu Ý, nhưng hắn cũng mong đợi để nhìn xem vẻ mặt khi gặp lại nàng.
Đường Ninh ngửa đầu một ngụm rượu, hỏi: "Cái mông lại ngứa sao?"
Một bóng người từ phía sau hắn lén lén lút lút đi tới lập tức ỉu xiug, sau đó nàng lại nghênh ngang ngồi đối diện với hắn, ôm lấy bầu rượu kia uống vào mấy ngụm, lại duỗi ra tay, nhón lấy một miếng đồ ăn đưa vào trong miệng.
Tùy ý lau lau miệng, chuẩn bị lại nhón lần thứ hai thì lại bị Đường Ninh dùng đũa quất vào mu bàn tay, nàng lập tức thu tay lại, ra sức thổi lấy mu bàn tay, những vẫn không quên trợn mắt nhìn Đường Ninh.
Đường Ninh nhắc nhở nàng nói: "Không nên quên ngươi là tù binh."
Nàng thừa dịp Đường Ninh không chú ý, lại dùng tay nhón lấy một miếng đồ ăn, nói ra: "Có bản lĩnh ngươi liền giết ta."
Gặp phải loại vô lại này, Đường Ninh cũng không có cách, lấy cho nàng một đôi đũa, Hoàn Nhan Yên siết đũa trong tay, nhìn hắn, hỏi: "Dùng như thế nào?"
Đường Ninh nhất định là đời trước đã tạo nghiệt gì đó rất nặng, không chỉ dạy nàng tiếng Hán, còn phải dạy nàng dùng đũa, tiểu man nữu rất có thiên phú trên ngôn ngữ lại mãi mà không học được cầm đũa, nàng tức giận ném đũa xuống đất, tiếp tục lấy tay nhón ăn.
Đường Ninh nhìn nàng hỏi: "Rửa tay chưa?"
Nàng vừa nhón đồ ăn, vừa nhìn xem Đường Ninh, hỏi: "Sao phải rửa tay?"
Đường Ninh để đũa xuống, đến khi cầm lên bầu rượu mới nhớ tới dáng vẻ nàng ôm bầu rượu rầm rầm rót, thế là hắn cũng buông bầu rượu xuống.
So sánh cùng tiểu man nữu này, ngay cả Đường Yêu Yêu dã man nhất trong suy nghĩ của Đường Ninh cũng đột nhiên biến thành thục nữ hiểu lễ phép và biết vệ sinh.
Nhìn nàng vừa ăn, vừa dùng ống tay áo lau miệng, móng tay bóng nhẫy còn thỉnh thoảng bôi lên trên người, cảm giác thèm ăn của Đường Ninh lập tức không còn, ngửi được bên người có một hương vị kỳ quái, hỏi: "Ngươi đã bao lâu không tắm rửa rồi?"
Hoàn Nhan Yên cảm thấy rất hứng thú đối với đồ nhắm của Đường Ninh, thuận miệng nói: "Một tháng trước có tắm. . ."
Nàng nhìn Đường Ninh điểm lên đầu vai của nàng, thân thể không thể động, chỉ có thể dùng ánh mắt nhìn hắn chằm chằm, giận dữ nói: "Ngươi muốn làm gì!"
Đường Ninh đi đến ngoài viện, dặn một tên thủ vệ nói: "Đi gọi hai cung nữ tới."
Hắn có thể cho phép tiểu man nữu ngồi cùng hắn bàn ăn cơm, lại nhẫn nhịn không được để nàng cả ngày ở bên cạnh hắn chạy tới chạy lui, Đường Ninh điểm huyệt đạo của nàng, cởi tất cả quần áo nàng mặc trên người rồi ném đi, lại để cho hai tên cung nữ giúp nàng tắm rửa.
Tiếng kêu như mổ heo trong phòng kéo dài gần nửa canh giờ, Đường Ninh ngồi ở trong sân, hơi nhức đầu đưa tay bịt lỗ tai.
Ngoài viện, hai tên thủ vệ đứng ở cửa ra vào, liếc nhìn nhau, vẻ mặt đầy sợ hãi và bội phục.
"Ai nói Đường đại nhân chỉ chưa tới một khắc đồng hồ?"
"Lúc này đã sắp nửa canh giờ rồi!"
. . .
Giữ vệ sinh là thói quen tốt, không phân dân tộc, đối với mình hay đối với người khác đều tốt, Đường Ninh quyết định giúp nàng dưỡng thành thói quen tốt mỗi ngày tắm rửa, lần sau lại trực tiếp dùng tay bốc cơm, trước hết sẽ để nàng đói một ngày. . .
Không biết qua bao lâu, tiếng kêu như mổ heo trong phòng đã dừng lại, Hoàn Nhan Yên mặc quần áo của Triệu Mạn, tóc tai bù xù, chân trần từ bên trong phòng chạy đến, gắt gao trừng mắt Đường Ninh, lớn tiếng nói: "Ta muốn giết ngươi!"
Tóc của nàng không còn tết thành từng bím nhỏ nữa, mà đã hoàn toàn rối tung ra, quần áo da lông trên người cũng đổi thành quần áo tơ lụa thượng đẳng, mặc dù vẻ mặt nhìn Đường Ninh rất hung ác, nhưng cũng không có bộ dáng lôi thôi lúc trước.
Đường Ninh thầm nghĩ trong lòng, quả nhiên phật dựa vào mạ vàng người dựa vào ăn mặc, không có nữ nhân xấu xí chỉ có nữ nhân lười, tiểu man nữu tắm rửa thay quần áo khác thế mà lại hoa lệ thăng cấp thành tiểu mỹ nữu. . .
----------------------------------------
Người dịch: Thờisênh239
Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com