Sở quốc triều đình cũng không có động thái gì về việc hôm qua thái tử bị ẩu sự, sáng sớm hôm sau, có thị vệ đến báo người của Đông Cung đã tới.
Đông Cung là nơi ở của thái tử, Đường Ninh đi vào trong phòng nào đó, Lục Đằng đã ở bên trong.
Lục Đằng chỉ một người thuộc phủ thái tử rồi giới thiệu: "Vị này là chiêm sự của thái tử, Vương đại nhân."
Đường Ninh chắp tay chào hắn, nói ra: "Không biết Vương chiêm sự đến đây là có chuyện gì?"
Thái tử chiêm sự nhìn xem hắn nói: "Hôm qua thái tử điện hạ ở Cẩm Tú cung bị ác đồ ẩu đả, phủ thái tử hi vọng hai vị đại nhân có thể giao tên ác đồ cầm đầu kia ra để phủ thái tử xử trí."
Tên tiểu tướng đứng sau lưng Lục Đằng khẽ run rẩy.
Đường Ninh nhìn thái tử chiêm sự, hỏi: "Đây là ý của triều đình quý quốc, hay là ý của Đông Cung?"
Thái tử chiêm sự nhíu mày, hỏi: "Cái này có khác nhau sao?"
Đường Ninh nhìn hắn, đột nhiên cười cười, nói ra: "Thật sự là không đúng dịp, hôm qua sau khi chúng ta biết thích khách lại chính là thái tử thì chúng ta đã nghiêm trị hắn, để hắn thu dọn đồ đạc trở về rồ, Vương chiêm sự đã muộn một bước."
Thái tử chiêm sự nhìn Đường Ninh, nheo mắt lại nói ra: "Ẩu đả thái tử là trọng tội, hi vọng quý sứ có thể hiểu rõ."
Đường Ninh nói: "Cho nên chúng ta đã nghiêm trị hắn, để hắn trở về."
Thái tử chiêm sự càng híp mắt lại nhỏ hơn, từ khe hở nhỏ hẹp kia để lộ ra hung quang.
Đường Ninh nhìn hắn, kinh ngạc nói: "Vương chiêm sự mệt nhọc sao, nếu là mệt nhọc thì nên sớm đi đi về nghỉ ngơi đi."
"Ngươi. . ."
Thái tử chiêm sự duỗi ngón tay ra chỉ hắn, cuối cùng chỉ có thể vung tay áo, quay người bước nhanh rời đi.
Phủ thái tử tự nhiên không thể sánh được với triều đình, nếu những sứ thần Trần quốc này không muốn giao người, bọn hắn cũng không thể dùng thủ đoạn mạnh mẽ gì, cho dù là đối phương dùng lý do quá mức tùy tiện để đẩy mọ chuyện ra, hắn cũng chỉ có thể tạm thời đè nén tức giận thôi.
Thái tử chiêm sự rời đi, tiểu tướng sau lưng Lục Đằng lập tức đứng ra, khom người nói: "Thuộc hạ Trần Chu cám ơn Đường đại nhân!"
"Không cần khách khí, nhất cử nhất động của ngươi ở đây đều liên quan đến mặt mũi Trần quốc, tự nhiên không thể giao ngươi ra." Đường Ninh vỗ vai của hắn, nói ra: "Có thời gian thì dạy ta cách trói dây thừng lần trước ngươi dùng. . ."
Tên thủ hạ này của Lục Đằng, mặc dù tên nghe không may mắn lắm, nhưng đúng là có chút tay nghề.
"Ta đi xem công chúa một chút." Hắn nói với Lục Đằng một câu rồi đi vào trong đường.
Hôm qua đồng ý với Triệu Mạn cùng câu cá, đáng tiếc trong hồ ở Cẩm Tú cung không có cá, đúng lúc hôm nay rảnh rỗi, có thể mang nàng ra ngoài hít thở không khí.
Hắn giúp Triệu Mạn họa trang xong, nàng đổi lại quần áo của cung nữ rồi nghênh ngang đi từ tẩm cung ra.
Ở cửa, tiểu tướng tên là Trần Chu ngẩng đầu nhìn thoáng qua, hai mắt lập tức trợn tròn, nhanh chóng đứng lên, khom người nói: "Công. . ."
Lục Đằng nhìn sang, Trần Chu nhìn Đường Ninh một chút, lại nhìn Triệu Mạn một chút, lớn tiếng nói: "Công. . . , cung tiễn Đường đại nhân. . ."
Đi ra Cẩm Tú cung, Triệu Mạn mới vỗ vỗ ngực, nói ra: "Ta cảm thấy vừa rồi hình như hắn nhận ra ta."
Đường Ninh nhìn nàng, hôm nay đi ra hơi vội vàng, trang dung của nàng đúng là không thay đổi nhiều, nhưng cũng không có người nào dám nhìn thẳng mặt nàng, dù sao cũng đã ra ngoài rồi, không cần thiết phải trở về.
Nhưng nơi này là Sở quốc, khó đảm bảo ở chung quanh Cẩm Tú cung không có người có dụng tâm khác nhìn chằm chằm, lão Trịnh đi rồi, để phòng vạn nhất, Đường Ninh vẫn mang theo mấy đệ tử Cái Bang tinh anh.
Hôm qua bị vị đại nương kia lừa gạt chạy qua cả một nửa kinh đô, Đường Ninh cũng biết nơi nào có sông, hắn và Triệu Mạn mang theo cần câu, tìm được một chỗ thích hợp để thả câu.
Câu cá ở đây không chỉ có bọn hắn, vị trí tốt nhất đã bị người chiếm trước, đó là một người trung niên, mặc nho sam, tay cầm cần câu, nhìn dáng vẻ khí định thần nhàn.
Đường Ninh và Triệu Mạn đi qua bên cạnh ông ta, nhìn thấy trong chiếc thùng bên cạnh ông ta đã có vài con cá con.
Điều này chứng tỏ nơi này có cá để câu, Đường Ninh chọn chỗ thả cần câu rồi ngồi cùng Triệu Mạn trên tảng đá chờ đợi cá cắn câu.
Đáng tiếc, hôm nay vận khí của bọn hắn không tốt lắm, từ khi bọn hắn ngồi xuống, nam nhân trung niên kia đã liên tục có ba con cắn câu, nhưng hắn và Triệu Mạn thì một con cũng không câu được.
Nam nhân trung niên lại câu thêm được một con nữa, ánh mắt mới nhìn sang chỗ hai người, nói ra: "Người trẻ tuổi, ở đó không có cá, các ngươi đến chỗ này câu đi."
"Đa tạ."
Nam nhân trung niên này có vẻ rất quen với mảnh thuỷ vực này, có lẽ là thường xuyên tới đây thả câu, Đường Ninh và Triệu Mạn chuyển đến chỗ ong ta, rất nhanh Triệu Mạn đã câu lên được con cá thứ nhất lớn bằng bàn tay.
Triệu Mạn vui vẻ hô: "Ta câu được trước ngươi!"
"Ngươi lợi hại, ngươi lợi hại. . ." Đường Ninh giúp nàng gỡ con cá từ trên lưỡi câu xuống thả vào trong thùng rồi nói ra: "Nhỏ giọng một chút, chớ quấy rầy người ta câu cá."
"Không sao, ta cũng muốn trở về rồi." Nam nhân trung niên kia đổ cá trong bình vào trong sông, thu cần câu lại, chậm rãi quấn dây rồi thuận miệng nói: "Ở đây thả câu đã nhiều năm, đây là lần đầu tiên gặp được người trẻ tuổi nhàn hạ thoải mái giống các ngươi."
Đường Ninh lắc đầu, hỏi: " Vì sao người trẻ tuổi lại không thể nhàn hạ thoải mái rồi?"
Nam nhân trung niên nói: "Người trẻ tuổi thường coi đọc sách báo quốc làm nhiệm vụ của mình, lấy sách thánh hiền để tiêu khiển, lấy thi từ văn chương làm niềm vui, có thể lãng phí thời gian vào những chuyện tiêu khiển này?"
Đường Ninh nhấc cần câu lên, gỡ một con cá trên cần câu xuống, nói ra: "Người trẻ tuổi cũng chưa chắc đều thích đọc sách, cũng không phải tất cả mọi người đều yêu thích thi từ văn chương, mỗi người đều có quyền lựa chọn, nếu ngay cả như thế nào để vui vẻ cũng không thể tự mình lựa chọn thì dù làm hoàng đế cũng không có gì tốt."
Nam nhân trung niên kia cất kỹ cần câu, đứng người lên, hỏi: "Người trẻ tuổi, ngươi biết làm hoàng đế tốt bao nhiêu không, là ngườ đứng trên vạn vạn người, có chuyện gì mà không thể tự lựa chọn?"
Đường Ninh bỏ xuống lưỡi câu, hỏi: "Hoàng đế muốn câu cá, có thể ngồi ở chỗ này câu cá sao?"
Nam nhân trung niên nghe vậy, đầu tiên là khẽ giật mình, sau đó lại dùng ánh mắt khác thường đánh giá hắn, gật đầu nói: "Không sai, hoàng đế có thể làm rất nhiều chuyện, lại không có khả năng ngồi ở chỗ này câu cá giống như các ngươi."
Không biết có phải là do nam nhân trung niên vừa mới thả đi không ít cá không mà Đường Ninh vừa mới bỏ lưỡi câu xuống đã thấy cần câu rung rung rồi.
Nhưng lần này hắn không chú ý tới cần câu, mà là đứng lên, xoay người nhìn lên trên bờ.
Cách bọn họ mấy chục bước, xuất hiện mấy người toàn thân giấu trong áo choàng.
Mấy người cầm binh khí trong tay, đang chạy như bay đến bờ sông.
Đường Ninh lập tức nghĩ tới có người muốn ám sát Triệu Mạn, Sở quốc này quả nhiên có mức nước quá sâu, thái tử kia cha không đau cậu không yêu, bị đánh cũng không ai ra mặt, sứ đoàn đến ngày thứ hai đã có người dám trực tiếp ở trên đường phố ám sát công chúa. . .
Hắn phất phất tay, mười tên đệ tử Cái Bang đứng cách đó không xa lập tức ngăn ở trước mặt những người này.
Trong nháy mắt, bọn hắn đã kết thành trận pháp, vây những người kia lại.
Những đệ tử này đều là tinh nhuệ trong tinh nhuệ, là lão khất cái tự tay dạy dỗ qua, khi kết trận xong sẽ rất mạnh, đối phương chỉ có năm người, mặc dù thân thủ cũng không tệ lắm, nhưng bị vây ở trong trận, cũng chỉ có phần chịu đánh.
Chỉ một lát sau, năm người kia đã bị những đệ tử kia dùng cây gậy trong tay đánh cho bất tỉnh.
Cách đó không xa, đã có quan sai vội chạy tới.
Triệu Mạn trộm đi đi ra, bị bọn hắn phát hiện sẽ có phiền phức, Đường Ninh ném cần câu, nắm lấy tay của nàng, nói ra: "Đi mau!"
Mười tên đệ tử Cái Bang cũng rất nhanh rời đi, đến khi mười mấy tên quan sai chạy tới, lập tức bắt lấy năm người ngất đi đang nằm trên mặt đất.
Một người từ trong đám người chạy đến trước mặt nam tử trung niên kia, vội hỏi: "Sao ngài lại đi ra một mình rồi?"
Nam nhân trung niên đưa cần câu đưa cho hắn, nói ra: "Có các ngươi ở đây, cá đều bị hù chạy, ta câu cái gì?"
Người kia nhíu mày, nói ra: "Nhưng như thế cũng quá nguy hiểm!"
"Không phải là không có chuyện gì sao?" Nam nhân trung niên phủi tay, nhìn qua theo hướng Đường Ninh cùng Triệu Mạn biến mất, dặn dò: "Trở về đi, chuyện hôm nay đừng nói cho quận chúa cùng Vương phi."
Người kia nhìn tới một hướng khác, nói ra: "Quận chúa đã biết."
Nữ tử áo trắng từ trong đám người đi tới, nhìn nam nhân trung niên, nói ra: "Lần sau người muốn câu cá cũng không cần một người đi ra, con giúp người."
"Được được được, Lan Lan nói cái gì chính là cái đó. . ." Nam nhân trung niên khoát tay áo, nói ra: "Lần này con tới chậm rồi, vừa rồi ta còn gặp được một người trẻ tuổi cũng ưa thích câu cá giống như ngươi. . ."
----------------------------------------
Người dịch: Thờisênh239
Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com