Virtus's Reader
Như Ý Tiểu Lang Quân

Chương 370: CHƯƠNG 369: GẶP LẠI

Sở quốc Thái tử nhìn chòng chọc vào nữ tử trung niên kia, vẻ giận dữ trên mặt không kiềm chế được.

Hai chữ "Tín Vương" này, chính là bóng ma theo hắn từ nhỏ nương theo đến lớn.

Mặc dù hắn là thái tử một nước, nhưng ở trên hắn, còn có Nhiếp Chính Vương có quyền thế càng lớn, Tín Vương rất được dân tâm, uy vọng trong triều như núi, hắn không nhớ được có bao nhiêu lần mình bừng tỉnh lại từ trong trong mộng, chỉ vì mình mơ tới nam nhân kia.

Hắn chỉ cách hoàng vị một bước nhỏ, nhưng muốn bước qua một bước nhỏ này, thì hắn còn cần vượt qua dãy núi này.

"Chúng ta biết thái tử điện hạ đang lo lắng chuyện gì." Nữ tử trung niên ngẩng đầu nhìn hắn, nói ra: "Có lẽ, chúng ta có thể giúp đỡ thái tử một chút."

Sở quốc thái tử bình phục lại tâm tình, nhìn bà ta rồi hỏi: "Các ngươi có thể giúp đỡ bản cung chuyện gì?"

Nữ tử trung niên nói: "Nếu như kinh đô không có Tín Vương, có lé thái tử điện hạ sẽ rất vui vẻ?"

Sở quốc thái tử nheo mắt hỏi bà ta: "Các ngươi muốn bản cung làm cái gì?"

Nữ tử trung niên nhìn hắn, khóe môi khẽ cong lên: "Rất đơn giản, chỉ cần điện hạ giúp chúng ta một vấn đề nhỏ là được rồi. . ."

. . .

Thảo nguyên phái sứ tới Sở quốc, động cơ vô cùng đáng nghi, nhưng mục đích của bọn hắn cũng không để mọi người phải suy đoán lâu, không đến nửa ngày sau, mọi người đều rõ ràng.

Phái đoàn sứ giả từ thảo nguyên còn chưa chờ sắp xếp lại, bọn họ đã gióng trống khua chiêng tới bái phỏng các quan lớn ở Sở quốc, trong đó có cả Tín Vương phủ, phủ thái tử, phủ tể tướng, phủ Lục bộ thượng thư cũng đi mấy lần.

Những hành vi không theo quy củ này, đã khiến vô số người nhìn mà rơi cằm.

Nhưng những năm gần đây, mâu thuẫn giữa thảo nguyên và Sở quốc không ngừng xảy ra, hai nước cũng chưa từng phải sứ thần tới nước nhau, đây là lần đầu thảo nguyên lai sứ, đối với Sở quốc đúng là có ý nghĩa phi phàm.

Nếu hai nước có thể nghị hòa, thành lập quan hệ ngoại giao, hiển nhiên sẽ tốt hơn là luôn luôn chiến tranh, triều đình cũng đặc biệt coi trọng những sứ giả của thảo nguyên này.

Cũng chính bởi vì vậy mà khi bọn hắn tới phủ bái phỏng, phần lớn người đều không cự tuyệt bọn hắn.

Trong Cẩm Tú cung, Hà Thụy vội vã đi tới, nói ra: "Đường đại nhân, chúng ta đã điều tra được đám mọi rợ kia muốn làm gì, bọn hắn muốn thông gia cùng Sở quốc, cũng cầu hôn Trường Ninh quận chúa, đám mọi rợ này thế mà dám đoạt trước chúng ta!"

Đường Ninh nhìn hắn, hỏi: "Bọn hắn đưa ra điều kiện rất phong phú sao?"

Hà Thụy ngẩng đầu, kinh ngạc nói: "Sao đại nhân biết?"

Trần quốc và Sở quốc là đồng minh, cùng thảo nguyên lại là địch nhân, chuyện Trần quốc muốn cầu hôn Trường Ninh công chúa gần như mọi người đều biết, người trong thảo nguyên muốn chen vào một chân, làm sao có thể không chuẩn bị đầy đủ chứ?

Đường Ninh nhìn hắn hỏi: "Bọn hắn định bỏ ra giá gì?"

Hà Thụy nói: "Hàng năm cống cho Sở quốc ngàn thớt chiến mã, trong vòng mười năm không sinh chiến sự với Sở quốc."

Người trong thảo nguyên rất giỏi kỵ xạ, chiến mã rất tốt, khi kỵ binh lướt qua sẽ không có người nào có thể ngăn, đây cũng là chỗ mà hai nước Trần Sở cực kỳ hâm mộ, nếu hàng năm bọn họ cống cho Sở quốc ngàn thớt chiến mã được huấn luyện nghiêm chỉnh, không đến mấy năm, Sở quốc sẽ có thể huấn luyện rađược một nhóm kỵ binh dũng mãnh.

Còn chuyện trong vòng mười năm không sinh ra chiến sự, điều kiện này đối với triều thần Sở quốc cũng vô cùng có sức dụ hoặc.

Sở quốc khác với Trần quốc, mặc dù bây giờ hai nước Trần Sở có quốc lực tương đương, nhưng Trần quốc duy trì quốc lực hiện tại đã lâu, đồng thời còn đang dần giảm xuống theo từng năm, mà Sở quốc lại đang ở thời kỳ phát triển, nếu có thời gian mười năm để nghỉ ngơi lấy lại sức, còn không biết nước họ sẽ cường thịnh đến mức nào.

Đương nhiên, cũng không loại trừ khả năng bọn hắn chỉ dùng kế để ly gián, muốn phá hư quan hệ kết minh hai nước Trần Sở, Sở quốc triều đình không có ngu như vậy, nhưng bất kể như thế nào, đến từ thảo nguyên những người kia, đã thành công đem vũng nước này trộn lẫn.

Cái này cũng từ mặt bên nói rõ một cái đạo lý, nữ nhân muốn không lo gả, vẫn là phải đề cao mình.

Võ công cao cường, học thức uyên bác, dung mạo xinh đẹp, dáng người lại đẹp, chính là sẽ có nhiều người muốn đoạt như vậy. . .

Đường Ninh nhìn Hà Thụy, hỏi: "Tín Vương phủ cho Hoàn Nhan bộ sứ giả tiến vào không?"

Hà Thụy lắc đầu, nói ra: "Nghe nói Tín Vương không ở nhà, bọn hắn không được vào."

Đường Ninh giật mình, hỏi: "Tín Vương không ở nhà?"

Hà Thụy gật đầu nói: "Nghe nói là đi tới hoàng cung."

Đường Ninh đi ra ngoài cửa rồi mới quay người dặn: "Nếu công chúa muốn tìm ta, thì nói ta có việc đi ra ngoài."

Hoàng cung.

An Thần điện.

Tín Vương chắp tay sau lưng đi tới bên ngoài cửa cung, lên tiếng hỏi một tên hoạn quan: "Bệ hạ tỉnh chưa?"

Tên hoạn quan kia khom người bẩm: "Bệ hạ vừa tỉnh một hồi."

Tín Vương nhẹ gật đầu, đi vào trong điện, Sở Hoàng tựa ở đầu giường nói: "Đệ đã đến, nghe nói hôm nay lại gặp chuyện rồi?"

Tín Vương phất phất tay, nói ra: "Mấy tên tiểu mâu tặc, đã để người bắt được rồi."

Sở Hoàng lắc đầu, nói ra: "Hắn đúng là không ra gì. . ."

"Không sao." Tín Vương đi tới trước cửa sổ rồi ngồi xuống, hỏi: "Hôm nay hoàng huynh cảm thấy thân thể mình thế nào?"

Sở Hoàng không trả lời vấn đề này, dừng lại một lát mới mở miệng hỏi tiếp: "Trần quốc sứ thần đã đến, để cho người ta chiêu đãi thật tốt. . . , nghe bọn hắn nói, Trần quốc muốn cưới Trường Ninh, đệ có ý gì?"

Tín Vương lắc đầu, nói ra: "Triệu Chính vẫn được tính là có chút bản sự, còn hai đứa con trai của hắn chỉ là bao cỏ mà thôi."

Sở Hoàng nhìn xem hắn, hỏi: "So với Trực nhi thì thế nào?"

Tín Vương nghĩ nghĩ, nói ra: "So với hắn thì mạnh một chút."

Sở Hoàng cúi đầu, dừng lại một hồi mới nói: "Thảo nguyên phái người đến sao?"

"Dụng ý khó dò, kẻ đến không thiện." Tín Vương giúp ông ta dịch chăn rồi nói tiếp: "Hoàn Nhan bộ có dã tâm rất lớn, hai bộ Thuật Hổ và Giáp Cốc ngăn được nhất thời, nhưng không ngăn được cả đời, sớm muộn cũng có lúc phải đánh. Nhưng lần này cứ để bọn hắn quấy đi, ngược lại có thể khiến đám người ánh mắt thiển cận trên triều đình nhảy ra."

"Có dã tâm không chỉ là thảo nguyên." Sở Hoàng nhìn tới một chỗ, chậm rãi nói: "Trước có hổ sau có sói rình mò, hai chúng ta đánh xuống thiên hạ, giao tới trên tay Trực nhi, cho dù trẫm chết cũng không dám nhắm mắt. . ."

"Sau khi trẫm đi, đệ phải giúp hắn quan tâm đến triều đình này, nếu đỡ được thì thuận tiện đỡ hắn, nếu không thể đỡ hắn được thì, thì. . ." Ông ta còn chưa nói hết câu đã che miệng ho kịch liệt.

Tín Vương vỗ nhè nhẹ vào lưng của ông ta, nói: "Hoàng huynh nghỉ ngơi thật tốt đi, đừng lại suy nghĩ những chuyện thương tâm này. . ."

. . .

Tín Vương phủ, thủ vệ ở cửa ra vào nhìn Đường Ninh, nói ra: "Sứ giả đại nhân, Vương gia nhà ta không có nhà, ngày khác ngài trở lại đi."

Đường Ninh chắp tay, nói ra: "Vậy thì ta cáo từ."

Trong phủ, trong một sân nhỏ nào đó.

Một thị nữ bưng khay đi vào trong viện, nói ra: "Quận chúa, đây là canh do Vương phi tự tay vì ngài."

Lý Thiên Lan ngồi bên cạnh bàn, nói ra: "Trước tiên cứ để đó đi."

Thị nữ kia lùi về phía sau mấy bước rồi lại nhắc nhở: "Vương phi đã dặn quận chúa nhất định phải uống lúc còn nóng."

Lý Thiên Lan cầm lấy thìa, nếm thử một ngụm rồi lập tức buông g thìa.

Nàng lấy ra một cây thăm từ trong tay áo, trên thăm có một câu là "Giờ là khi nào, thấy vậy lương nhân" .

Nàng nhìn cây thăm một chút, vẻ mặt đầy vẻ tự giễu rồi ném qua một bên.

Tự giễu là vì từ trước đến nay nàng không tin Thần Phật mà lại có một ngày cũng sẽ bị những chuyện hư vô này khiến lòng người rối loạn, nếu là lời thăm này là thật, như vậy hiện tại nên có người xuất hiện ở trước mặt nàng.

Nàng lại cầm lấy thìa, ánh mắt đột nhiên phát hiện ra chuyện gì đó, nàng ngẩng đầu nhìn về phía trước.

Một bóng người từ ngoài tường nhẹ nhàng bay vào, vững vàng rơi xuống đất.

Đường Ninh phủi tay, thủ vệ Tín Vương phủ này quả nhiên sâm nghiêm, hai cái cửa của vương phủ đều có thủ vệ tuần tra, ngay cả thời gian thay ca cũng không sơ hở một chút nào.

Hắn dạo quanh vương phủ một vòng, thế mà chỉ phát hiện chỗ này là nơi phòng vệ yếu nhất.

Hắn nhìn chung quanh, định tùy tiện tìm một hạ nhân hỏi xem quận chúa ở nơi nào, lúc ngẩng đầu lên lại khẽ giật mình.

Từ ngoài tường nhảy vào là một tiểu viện, có một nữ tử ngồi bên cạnh bàn đá trong tiểu viện.

Sau một khắc, nữ tử kia thân ảnh biến mất trước mắt Đường Ninh.

Ngay sau đó, hắn chỉ cảm thấy trước mắt có một trận gió nhẹ lướt qua.

Đường Ninh hơi biến sắc mặt, gần như là trong nháy mắt đã phía lướt ngang ra một thước sang bên trái, nhưng sau một khắc, hắn lại cảm giác cần cổ phát lạnh, một thanh trường kiếm lạnh lẽo gác ở trên cổ của hắn.

Hắn thậm chí có thể cảm nhận được lưỡi kiếm sắc bén kia, Đường Ninh lập tức đưa tay kéo miếng vải đen trên mặt, hỏi: "Ngươi làm gì?"

Loảng xoảng.

Trường kiếm trong tay nữ tử rơi trên mặt đất.

----------------------------------------

Người dịch: Thờisênh239

Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!