Virtus's Reader
Như Ý Tiểu Lang Quân

Chương 377: CHƯƠNG 376: LẠI MỜI

Trong triều có một nửa đại thần trở lên liên danh thỉnh cầu phế truất thái tử, chỉ một lát, triều đình đã hoàn toàn yên tĩnh.

"Ngươi, các ngươi. . ." Thái tử quay đầu, nhìn đám quần thần đang quỳ rạp xuống đất, hoảng sợ nói: "Các ngươi, các ngươi muốn tạo phản sao!"

"Các ngươi đang làm cái gì đây?"

"Làm càn!"

. . .

Thái sư cùng thái phó run rẩy chỉ vào đám người, cả giận nói: "Các ngươi đây là phạm thượng, là đại nghịch bất đạo!"

"Khục!"

Trên long ỷ, sắc mặt của Sở Hoàng đỏ lên, che ngực, ho lên kịch liệt.

"Bệ hạ, bệ hạ. . ." Một tên hoạn quan lập tức tiến lên, kinh hoảng nói: "Thái y, mau truyền thái y!"

Hắn nhìn xuống một cái, khua tay nói: "Long thể của bệ hạ không khỏe, bãi triều, bãi triều!"

Hai tên hoạn quan đỡ Sở Hoàng rời đi, thái sư cùng thái phó hừ lạnh một tiếng, vung tay áo rời đi, lúc này quần thần đang quỳ trên mặt đất, mới chậm rãi đứng dậy.

Hình bộ Thượng thư nhìn Lễ bộ Thượng thư ở bên cạnh, hỏi: "Trương đại nhân, ông tự tác chủ trương, chẳng lẽ không sợ Vương gia trách tội hay sao?"

Lễ bộ Thượng thư nhìn hắn, hỏi: "Có người hạ độc trong đồ ăn ở vương phủ đã hơn nửa tháng, Triệu đại nhân biết bọn họ sử dụng loại độc gì không?"

Án này chính là Hình bộ đang phụ trách điều tra, Hình bộ Thượng thư tự nhiên là biết cụ thể chi tiết, nói: "Bách Nhật Hương, nghe nói loại độc này rất khó giải, sau một tháng trúng độc, Thần Tiên khó cứu."

Lễ bộ Thượng thư nói: "Bệ hạ đã sụp đổ, nếu là ngay cả Vương gia cũng sụp đổ, kế tiếp đổ chính là triều đình, là Sở quốc, thái tử đã lấn lên tận trên đầu, làm sao Vương gia có thể thờ ơ, bản quan tin tưởng, mệnh lệnh hôm qua của Vương gia, nhất định là có thâm ý."

Thời gian tảo triều hôm nay rất ngắn, nhưng lại liên tiếp xảy ra hai đại sự.

Thái sư cùng thái phó đã thật lâu không để ý tới triều sự, hiếm thấy phát biểu ở trên triều đình, đầu mâu trực chỉ vào Tín Vương, nói thẳng Tín Vương chuyên quyền độc đoán, đả kích đối lập, nhiễu loạn triều cương.

Một chuyện khác, lại càng làm cho người ta kinh hãi.

Lấy Lễ bộ Thượng thư cầm đầu, gần một nửa trọng thần trong triều liên danh thỉnh cầu, thỉnh cầu bệ hạ phế truất thái tử, mặc dù cũng không lấy được kết quả gì, nhưng chuyện như vậy tạo thành ảnh hưởng, cũng đủ để khiến cho toàn bộ kinh đô sôi trào.

Thái tử vô đức, mọi người đều biết, Sở quốc có thể có hôm nay, một nửa đều là công lao của Nhiếp Chính Vương, nhưng dù sao thái tử cũng là thái tử, từ tổ tông lễ chế đã nói, chỉ có hắn, mới có thể trở thành hoàng đế Sở quốc đời tiếp theo.

Nhưng mặc kệ là dân gian hay là triều đình, đều có vô số chi sĩ hiểu biết, đã triệt để thất vọng đối với thái tử, bọn họ hi vọng Tín Vương có thể dẫn đầu làm cho Sở quốc càng thêm phú cường, mà không phải là để cho thái tử vô đức vô năng bại hoại giang sơn thật vất vả mới xây dựng được này này.

Chuyện trên triều đình hôm nay truyền đi, loại âm thanh này càng là mãi vẫn không thể ngừng.

Giữa trưa, trong cung liền truyền đến thánh chỉ, thái tử thất đức, ra lệnh cho hắn ở trong phủ nghĩ lại ăn năn, trong vòng nửa tháng không được xuất phủ, ngày sau khi biết được thân hiền thần, xa tiểu nhân, đồng thời lệnh cho thái phó ở trong Đông Cung dạy bảo. . .

Đông Cung, giờ phút này là một mảnh bối rối.

Sau khi tảo triều tán đi, thái tử liền bệnh nằm trên giường, sốt cao không lùi, có mấy vị thái y trong cung đi tới, gấp tới sứt đầu mẻ trán.

"Không nên phế ta, không nên phế ta. . ."

"Ta là trữ quân, ta là hoàng đế. . ."

"Những loạn thần tặc tử các ngươi, loạn thần tặc tử!"

. . .

Thái tử nằm ở trên giường, sắc mặt tái nhợt, con mắt trợn lên, trong miệng còn đang tự lẩm bẩm.

Thái phó từ ngoài cửa đi vào, nắm lấy một tên thái y, hỏi: "Thái tử thế nào rồi?"

"Không quá lạc quan." Thái y kia lộ ra sắc mặt nghiêm trọng nói: "Thái tử chính là bị thương tâm thần, nếu như không thể gắng gượng qua nổi, sợ là, sợ là. . ."

Câu nói này của hắn còn chưa nói hết, nhưng tất cả mọi người đều nghe được thâm ý trong lời nói của hắn.

Hôm nay ở trên buổi tảo triều, hơn phân nửa trọng thần đều liên danh gián nghị, thỉnh cầu bệ hạ phế truất thái tử, lúc ấy thái tử cũng đang ở trên điện, lại há có thể không sợ hãi?

Thân là thái tử của một nước, hoàng tử duy nhất của bệ hạ, nội bộ lục đục đến mức này, cũng coi là xưa nay chưa từng có.

Thái phó buông thái y kia ra, nói: "Tất cả mọi người ra ngoài đi."

Thái y kia cùng hạ nhân ở bên trong căn phòng lập tức lui ra ngoài.

Ánh mắt của thái tử mờ mịt, run giọng nói: "Thái phó, bọn họ muốn phế bản cung, bọn họ muốn phế bản cung a. . ."

Thái phó đi đến trước giường thái tử, chậm rãi nói: "Điện hạ không cần lo lắng, lễ chế của tổ tông há có thể nhẹ nhàng phế đi, chỉ cần điện hạ hối cải để làm người mới, ngày sau đăng cơ, bên người có một đám hiền thần phụ tá, vẫn có thể trở thành minh quân."

Thái tử run rẩy nói: "Nhưng hắn không để cho ta làm hoàng đế, chính hắn muốn làm hoàng đế, triều thần đều bị hắn mua chuộc, bách tính đều bị hắn mua chuộc, ta đấu không lại hắn, ta đấu không lại hắn, những đại thần kia, hắn nói bắt liền bắt, nói phế liền phế, đây là hắn đang cảnh cáo ta, là đang cảnh cáo ta à. . ."

Thái phó nhìn hắn, chậm rãi nói: "Hắn không phải là đang cảnh cáo điện hạ. . ."

Ánh mắt của ông ta ngưng lại, nhìn thái tử, nói: "Lời nói phía sau của lão thần, điện hạ nên lắng tai nghe. . ."

. . .

"Thái phó đại nhân."

Thấy thái phó từ trong phòng thái tử đi ra, đám người nhao nhao hành lễ, lúc nhìn thấy thái tử đi theo sau lưng thái phó, tất cả mọi người đầu tiên là khẽ giật mình, sau đó liền lập tức nói: "Tham kiến điện hạ."

Thái tử phất phất tay, nói: "Thay bản cung đưa tiễn Thái phó đại nhân."

Thái phó quay đầu nhìn hắn, nói: "Điện hạ tĩnh dưỡng cẩn thận, lão thần trở về."

Vẻ mặt của thái y kia vô cùng nghi hoặc nhìn thái tử, mới ngay trước đó, thái tử còn rơi vào hoảng hốt không có cách nào tự kềm chế, mấy tên thái y bọn họ đều thúc thủ vô sách, không biết vừa rồi thái phó rót thuốc gì cho thái tử, làm sao hắn lại nhanh như vậy đã khỏe lại rồi.

Sau khi thái phó đi, thái tử mới nhìn về phía một người sau lưng, nói: "Phái người đi tới chỗ đám mọi rợ thảo nguyên kia, nói cho bọn họ. . ."

. . .

Tín Vương phủ.

Một tên tiểu tướng chắp tay, nói: "Điện hạ, hôm nay tảo triều, do Trương đại nhân dẫn đầu, mười mấy tên trọng thần liên danh khẩn cầu bệ hạ phế truất thái tử. . ."

"Biết." Tín Vương nhấp một ngụm trà, trên mặt không có biểu lộ gì, đứng lên, nói: "Phái người nói cho bọn họ, để cho bọn họ đừng tiếp tục làm những việc dư thừa này nữa."

"Vâng." Tiểu tướng kia nhẹ gật đầu, lại nói: "Vương phi đang đợi ngài ăn cơm."

Tín Vương đi vào trong nhà ăn, sau khi ngồi xuống, nhìn Tín Vương phi, hỏi: "Làm sao vậy, sầu mi khổ kiểm?"

Tín Vương phi nhìn thức ăn đầy bàn, lo lắng nói: "Trong thức ăn này sẽ không còn có người hạ độc nữa chứ?"

Tín Vương lắc đầu, nói: "Yên tâm đi, mỗi món đồ ăn, đầu bếp làm đồ ăn đều đã tự mình nếm qua, không có vấn đề gì."

Tín Vương phi lắc đầu, nói: "Nhưng nếu như là loại không lập tức trúng độc giống như Bách Nhật Hương kia, có thể là về sau mới phát độc, liền xem như là nếm qua cũng sẽ không lập tức phát tác, vậy thì phải làm sao bây giờ?"

Tín Vương suy nghĩ, nhìn sang phía bên cạnh, nói: "Lan Lan, con đi mời tên Đường Ninh kia đến, liền nói hôm qua mở tiệc chiêu đãi xem như vương phủ thất lễ, hôm nay bổ sung."

Lý Thiên Lan đứng lên, nói: "Được."

Nhìn nàng gọn gàng mà linh hoạt đi ra ngoài, Tín Vương lắc đầu, thở dài.

Cẩm Tú cung.

Mười tên đệ tử Cái Bang cầm Tề Mi Côn trong tay, đem trận thế do 30 tên cấm vệ hình thành tuỳ tiện tan rã, xung quanh truyền đến một trận âm thanh khen hay.

Lục Đằng đứng ở phía trước nhất, mở miệng nói: "Loại trận pháp này thật sự là kỳ diệu, lấy yếu thắng mạnh, lấy ít thắng nhiều, nếu như dùng ở trên quân trận, chẳng phải là một đội kỳ binh có thể lấy yếu thắng mạnh?"

Một tên tiểu tướng ở bên cạnh hắn nói: "Đường đại nhân lợi hại, liền hộ vệ bên cạnh đều lợi hại như vậy."

Cùng nhau đi tới, cấm vệ tùy hành đối với vị tống hôn sứ trẻ tuổi kia đã tâm phục khẩu phục, biết căn bản là hắn không văn nhược giống như vẻ bề ngoài, có thể nói là văn thao vũ lược mọi thứ tinh thông, nếu không phải là có hắn ở đây, dọc theo con đường này, còn không biết là bọn họ sẽ hao tổn bao nhiêu người.

Một tên thị vệ đi tới, nói: "Lục thống lĩnh, bên ngoài có một vị nữ tử tìm Đường đại nhân."

Tên tiểu tướng kia nói: "Ta đi bẩm báo Đường đại nhân."

Đường Ninh đang ở trong phòng bồi Triệu Mạn đánh cờ vây, lại nhận được thiếp mời của Lễ bộ.

Nội dung của thiếp mời rất đơn giản, buổi tối nay muốn tổ chức nghênh thân yến, bởi vì một ít nhân tố bất khả kháng, tạm thời hủy bỏ, Lễ bộ biểu thị khắc sâu áy náy đối với sứ đoàn của Trần quốc.

Không cần dùng đầu óc nghĩ cũng biết, âm thanh phế truất thái tử của triều đình Sở quốc xôn xao, việc cưới xin này có thể thành hay không còn chưa nhất định, còn nghênh thân, thiết yến cái gì nữa?

Triệu Mạn nghe thấy vậy, giật mình, hỏi: "Sở quốc thái tử bị phế, có phải là ta cũng không cần gả nữa hay không?"

Đường Ninh nhẹ gật đầu, nói: "Nếu như thái tử Sở quốc bị phế, chúng ta liền có thể chuẩn bị lên đường trở về."

"Quá tốt rồi!"

Trong mắt Triệu Mạn bỗng nhiên bắn ra hào quang, cơ hồ là bổ nhào lên trên người Đường Ninh, ôm hắn, cao hứng nói: "Ta không cần gả. . ."

"Đường đại nhân, bên ngoài có một nữ tử. . ." Tiểu tướng tên là Trần Chu từ ngoài cửa đi vào, bước chân bỗng nhiên trì trệ, ngay sau đó, liền vươn tay hướng về phía trước, vừ tìm tòi, vừa nói: "Đường đại nhân, con mắt của ta vừa rồi bỗng nhiên không nhìn thấy gì, y thuật của ngài siêu quần, có thể giúp ta nhìn hay không. . ."

----------------------------------------

Người dịch: Thờisênh239

Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!