Virtus's Reader
Như Ý Tiểu Lang Quân

Chương 425: CHƯƠNG 424: ĐỂ Ý CHÚT ĐI

"Ngươi không nghe!"

Đường Yêu Yêu ép Đường Ninh đến góc tường, cắn răng nói: "Ngươi không chỉ không nghe, mà ngươi còn dính tới hai người, Triệu Mạn thì không nói, nhưng còn có ả sóng gió lớn kia!"

Đường Ninh cô phụ kỳ vọng của Đường yêu tinh, không phản bác được.

Đường Yêu Yêu dùng ngón tay chỉ vào lồng ngực của hắn, nói ra: "Ngươi xứng đáng với Tiểu Ý sao, xứng đáng với Tiểu Như sao, ngươi cùng ai ở một chỗ không có quan hệ gì với ta, thế nhưng Tiểu Như sẽ tha thứ ngươi sao, Tiểu Ý sẽ tha thứ ngươi sao?"

Đường Ninh há to miệng, nói ra: "Các nàng đã tha thứ."

Đường Yêu Yêu giật mình, trừng mắt liếc hắn một cái, nói ra: "Ngươi chờ đấy, ta đến hỏi Tiểu Ý!"

Thấy nàng nhanh chân đi ra ngoài, Đường Ninh mới chậm rãi ra khỏi phòng.

Tiểu Như Tiểu Ý bình tĩnh nằm ngoài dự đoán của hắn, Đường yêu tinh tức giận như thế cũng nằm ngoài dự đoán của hắn, hắn đi ra trong viện, nhìn Tú Nhi, hỏi: "Mấy ngày nay có phải tiểu thư nhà ngươi. . . đến kỳ không?"

Tú Nhi giật mình, bấm ngón tay tính một cái, sau đó nhẹ gật đầu, nghĩ nghĩ lại lắc đầu.

Bình thường Đường yêu tinh không chọc được, Đường yêu tinh đến kỳ kinh nguyệt lại càng không thể chạm vào, Đường Ninh định nhanh chân trở về, ngay trước mặt Tiểu Ý, nàng sẽ không giống như vừa rồi.

"Đường đại nhân." Hắn nhảy lên đầu tường, sau lưng đột nhiên truyền đến một tiếng gọi.

Hắn quay đầu nhìn Tú Nhi, hỏi: "Chuyện gì?"

Tú Nhi đứng trong sân, ngẩng đầu nói ra: "Ta muốn hỏi ngươi một vấn đề."

Đường Ninh nhìn xem nàng nói: "Hỏi đi."

Tú Nhi khoanh tay trước ngực, dùng ánh mắt hiếu kỳ đánh giá hắn, hỏi: "Đàn ông các ngươi đều thích bỏ gần tìm xa sao?"

Tú Nhi hỏi vấn đề này rất kỳ quái, cái gì mà bỏ gần tìm xa, tại sao muốn bỏ gần tìm xa, rõ ràng có gần không cầu nhất định phải đi cầu xa, đây không phải có bệnh à. . .

Đường Ninh nhìn nàng nói: "Cũng không phải tất cả nam nhân đều thích bỏ gần tìm xa, ví dụ như ta không phải thế. . ."

Nhìn Đường Ninh nhảy xuống tường viện, Tú Nhi đứng trong sân, lắc đầu, lẩm bẩm nói: "Vậy rốt cuộc là dáng dấp tiểu thư nhà chúng ta không đủ xinh đẹp, hay là ngươi đọc sách đến choáng váng?"

Khi trở về Đường Ninh, phát hiện Triệu Viên lại đến đây.

Trên danh nghĩa hắn là tiên sinh của Triệu Viên, bởi vậy Triệu Viên có thể mượn cớ thỉnh giáo nên có thể quang minh chính đại xuất cung, đương nhiên, mục đích thật sự chỉ là tới đây ăn nhờ ở đậu.

Triệu Viên đứng bên cạnh hắn câu được câu không nói, Đường Ninh nhìn như đang nghe hắn nói chuyện, trên thực tế tất cả lực chú ý của hắn đều dồn tới trong đình cách đó không xa.

Trong đình, Đường Yêu Yêu đang nói chuyện cùng Tiểu Như Tiểu Ý.

Đường Yêu Yêu nhìn Chung Ý, hỏi: "Các ngươi thật sự dễ dàng tha thứ cho hắn như vậy, hắn, hắn. . . , các ngươi thật sự không để ý sao?"

"Tự nhiên là để ý." Chung Ý khẽ thở dài, nói ra: "Nhưng các nàng cũng có tình cảm sâu nặng với tướng công. . ."

Đường Yêu Yêu bĩu môi, nói ra: "Người thích hắn nhiều, các ngươi có thể để hắn đều lấy về nhà sao?"

Chung Ý nhìn nàng, nghi ngờ nói: "Còn có ai thích tướng công?"

". . ."

Đường Yêu Yêu phất phất tay, nói ra: "Ta chỉ lấy một ví dụ."

"Vậy dĩ nhiên là không thể nào, hai người Lý cô nương và công chúa thật tình đối với tướng công, người khác không giống với các nàng." Chung Ý nhìn nàng, nói ra: "Lần này là lần thứ nhất, về sau ta và Tiểu Như sẽ trông tướng công thật kỹ, lần sau sẽ không dễ dàng như vậy. . ."

Đường Yêu Yêu cắn cắn môi dưới, nâng chung trà lên nhấp một miếng, chỉ cảm thấy càng uống càng khát. . .

Trong viện, Triệu Viên nhìn Đường Ninh, từ trong ngực móc ra một cây trâm xinh đẹp, nói ra: "Ta dùng cây trâm này đưa cho Vương gia muội muội dỗ dành trở về , chờ đến ngày mai lại dỗ dành Trương gia tỷ tỷ và Bạch gia muội muội. . ."

Phương Tân Nguyệt từ ngoài cửa nhảy tiến đến, hỏi: "Đường Ninh ca, Tiểu Tiểu tỷ đâu?"

Đường Ninh nói: "Ở phía sau luyện công đâu, ngươi đi tìm nàng đi."

Sau lưng Phương Tân Nguyệt còn có ba tiểu cô nương tuổi nhỏ hơn, nàng quay đầu nhìn một chút, nói ra: "Các ngươi nhìn đi, ta đã nói Triệu Viên ở trong này mà."

Nàng đang muốn đi tìm Tiểu Tiểu, nhìn thấy cây trâm trong tay Triệu Viên, kinh ngạc nói: "Cây trâm này thật xinh đẹp a, ngươi không phải nữ hài tử, cầm cây trâm làm gì, đóng giả nữ tử sao?"

"Ai muốn giả nữ chứ!" Triệu Viên liền vội vàng lắc đầu nói: "Ta là định tặng nó cho. . . , cho. . ."

Đường Ninh hứng thú nhìn Triệu Viên, nếu như không ngoài dự liệu, sau một khắc nữa chính là hiện trường tiểu tử này lật xe.

Hắn biết tôn nữ của Vương thừa tướng, chính là đứng sau lưng Phương Tân Nguyệt, còn hai người đứng bên cạnh nàng, hẳn là Trương gia tỷ tỷ và Bạch gia muội muội trong miệng Triệu Viên.

Tuổi còn nhỏ không học tốt, lại học người đi trêu gái, ba tiểu cô nương này hoàn toàn không biết điều như Tiểu Như, mỗi người đều là bình dấm chua nhỏ, hắn muốn xem xem Triệu Viên sẽ đối phó thế nào.

Phương Tân Nguyệt nhìn Triệu Viên, hỏi: "Ngươi muốn tặng cho ai vậy?"

Triệu Viên nhìn ba tiểu cô nương kia, cuối cùng nhìn về phía Phương Tân Nguyệt, nói ra: "Đưa cho biểu tỷ đấy, ta cảm thấy cây trâm này rất hợp với ngươi, ngươi cài nhất định sẽ rất xinh đẹp."

"Thật sao?" Phương Tân Nguyệt giật mình, nhận lấy cây trâm hắn đưa tới, không tin chắc nói: "Thật sự là đưa cho ta?"

"Đương nhiên." Triệu Viên dùng sức gật đầu.

"Vậy cám ơn ngươi, ngày mai mang đồ ăn ngon cho ngươi." Phương Tân Nguyệt sờ đầu của hắn, rồi lập tức đi tới hậu viện tìm Tiểu Tiểu.

Triệu Viên thở phào một hơi, nhìn ba tiểu cô nương, nói ra: "Các ngươi đi tìm biểu tỷ chơi trước đi, hiện tại ta phải thỉnh giáo tiên sinh mấy vấn đề. . ."

Ba tiểu cô nương đi tới hậu viện, Triệu Viên đợi các nàng đi rồi mới lập tức nói: "Tiên sinh, nếu như lát nữa các nàng đi ra tìm ta, nói là phụ hoàng triệu kiến, ta về cung trước. . ."

Nói xong lập tức như một làn khói chạy ra ngoài.

Triệu Viên vừa mới đi ra ngoài không bao lâu, Triệu Mạn đã từ ngoài viện đi tới.

Nàng đầu tiên là ngắm Đường Ninh một chút, cũng không đi tới, mà là đi về phía đình nghỉ mát.

Trong đình, Đường Yêu Yêu nhìn Triệu Mạn đi tới, sắc mặt phức tạp.

Chung Ý cùng Tô Như đứng người lên, có chút khom người nói: "Gặp qua công chúa."

"Ai nha, không cần khách khí như thế." Triệu Mạn vội vàng chạy tới, nói ra: "Chung tỷ tỷ Tô tỷ tỷ, nơi này không có người ngoài. . ."

Chung Ý nhẹ gật đầu, nhìn về phía nàng, nói ra: "Chúng ta đi bên trong nói chuyện đi, vừa vặn ta có mấy lời muốn đối với muội muội nói."

Triệu Mạn nhìn nàng, giống như là ý thức được cái gì, sắc mặt từ từ đỏ lên xuống tới, cúi đầu, nhỏ giọng nói: "Được. . ."

Nhìn các nàng đi vào trong phòng, Đường Ninh chợt nhớ tới, hắn còn có một cái vòng tay muốn chuyển cho Triệu Mạn, về thư phòng lấy vòng tay, đi tới lúc, Đường Yêu Yêu đứng ở trong sân, nhìn xem hắn hỏi: "Ngươi cầm vòng tay làm gì?"

Đường Ninh giải thích nói: "A, đây là đưa. . ."

Đường Ninh nhìn nàng, kịp thời thu chữ "Triệu" về.

Đường yêu tinh đã sớm nổi giận với hắn, nếu như bây giờ nói vòng tay này là đưa cho Triệu Mạn, chẳng phải là lửa cháy đổ thêm dầu?

Đường yêu tinh tức giận đã rất khủng bố, nếu càng thêm tức giận ------ Đường Ninh không xác định hắn có thể giải quyết hay không.

Giờ khắc này, khuôn mặt béo của Triệu Viên chợt lóe lên trong đầu của hắn.

"Đây là đưa cho. . . , đưa cho ngươi." Đường Ninh đưa cho nàng, hỏi: "Ta cảm thấy nó thật xứng với ngươi, thích không?"

Đường Yêu Yêu giật mình, hỏi: "Ngươi vô duyên vô cớ đưa vòng tay ta cho làm gì?"

"Ngươi không cần à?" Đường Ninh thu tay lại, nói ra: "Không cần thì thôi, không thì ta đưa cho người khác."

Hắn còn chưa dứt, trên tay đã không còn, trong chớp mắt vòng tay kia đã đeo lên trên cổ tay Đường Yêu Yêu.

"Ngươi đã đưa rồi sao ta có thể không nhận chứ." Đường Yêu Yêu liếc mắt nhìn hắn, lãnh khốc rời đi.

Đường Ninh đứng ở trong sân, khẽ thở dài, vòng tay vốn là của Triệu Mạn lại cho Đường yêu tinh, hai ngày này còn phải đi Thiên Nhiên Cư muốn một cái, cũng không biết mẹ còn có không. . .

Cách nhau một bức tường, Đường Yêu Yêu nằm nhoài trên bàn đá trong viện, nhìn vòng tay trên tay mà ngẩn người.

Tú Nhi đi tới, ngồi đối diện nàng, nhỏ giọng nói ra: "Tiểu thư, nếu khi đó ngươi nghe ta thì tốt rồi."

Đường Yêu Yêu lười biếng ngước mắt lên, hỏi: "Lời gì?"

Tú Nhi ung dung nói ra: "Nếu ngươi đem gạo nấu thành cơm trước, làm sao có thể đến phiên công chúa và Lý Ba Lan kia?"

Đường Yêu Yêu đột nhiên ngồi thẳng lên, nhìn xem nàng, kinh hoảng nói: "Ngươi nói cái gì đó!"

"Đến bây giờ ngươi còn đang tự lừa gạt mình, lại tiếp tục như thế, về sau dù đến phiên Triệu Yêu Yêu, Lý Yêu Yêu gì đó cũng không tới phiên ngươi. . ." Tú Nhi lắc đầu, khẽ thở dài, nói ra: "Tiểu thư ơi, ngươi để ý chút đi!"

----------------------------------------

Người dịch: Thờisênh239

Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!