Virtus's Reader
Như Ý Tiểu Lang Quân

Chương 438: CHƯƠNG 437: TỶ THÍ

Đường Yêu Yêu thả ra một quyển Ỷ Thiên Đồ Long ký trong tay xuống, lẩm bẩm nói: "Thế mà đúng là có viết thật. . ."

Tú Nhi bĩu môi, nói: "Hắn không chọc người khác, hết lần này tới lần khác lại chọc giận tiểu thư, xưa nay tiểu thư không bắt nạt người khác, hết lần này tới lần khác chỉ bắt nạt hắn, như thế vẫn chưa đủ để nói rõ vấn đề sao?"

"Ai bắt nạt hắn. . ." Đường Yêu Yêu liếc trái liếc phải, nhìn Tú Nhi, sau đó dần dần trở nên chột dạ, cuối cùng không có sức hỏi hết câu.

"Từ trong sách một người viết, có thể thấy được thế giới nội tâm của hắn." Tú Nhi nhìn Đường Yêu Yêu, nói ra: "Tiểu thư ngươi đọc nhiều sách của hắn như vậy, đương nhiên là hiểu hắn."

Đường Yêu Yêu nhìn quyển sách trong tay một chút, giống như ý thức được cái gì, đột nhiên hỏi: "Trương Vô Kỵ cuối cùng lại chọn cao bay xa chạy với một quận chúa dã man, ý của ngươi là nói. . ."

Tú Nhi lắc đầu liên tục: "Em không nói gì."

"Ta biết rồi, quận chúa mọi rợ kia chính là sóng gió lớn. . ." Đường Yêu Yêu giống như hiểu ra, sau đó vừa nghi nghi ngờ nói: "Nhưng nàng ta không phải. . ."

Tú Nhi suy nghĩ một chút rồi nói: "Không phải tất cả đều đúng."

"Nhưng chuyện này không giống, Triệu Mẫn là người Trương Vô Kỵ thích nhất. . ." Đường Yêu Yêu lắc đầu, nói ra: "Cho dù không phải, hắn viết quận chúa dã man này cũng nhất định là có dụng ý khác."

Nàng lại lật lật quyển sách kia, sau đó liếc mắt nhìn về phía sân nhỏ sát vách t: "Hắn cũng biết nữ nhân càng xinh đẹp càng biết gạt người. . ."

"Ai nha, tiểu thư cũng đừng đoán mò." Tú Nhi bất đắc dĩ nhìn nàng, đưa tay lấy lại « Ỷ Thiên Đồ Long ký » từ trong tay nàng, rồi lại đưa một quyển mới tới, nói ra: "Đọc quyển khác."

Đường Yêu Yêu tạm thời đè lại suy nghĩa trong lòng, lật ra quyển « Lộc Đỉnh ký » trong tay.

. . .

Vị trí Tả Kiêu Kỵ doanh là ở bên ngoài cửa thành phía Tây của kinh sư, doanh địa cách thành mười dặm, trừ Tả Hữu Vũ Lâm vệ và Tả Hữu Kim Vũ vệ phụ trách tuần phòng hoàng cung và nội thành, 12 vệ còn lại bảo vệ các phương hướng khác.

"Tiêu giáo úy."

Tiêu Giác dẫn theo đám người Đường Ninh đi vào từ cửa vào doanh địa, trực tiếp đi vào trong tòa trướng nào đó, nói với thân binh đứng gác ở cửa: "Triệu tập100 người tham gia thi đấu, để bọn hắn tới diễn võ trường tập hợp."

"Đúng!"

Thủ vệ kia ôm quyền, rồi lập tức chạy ra ngoài.

Trong Thập Lục Vệ, dùng võ chức để phân chia, cao nhất có một Đại tướng quân, xuống nữa là hai tướng quân, một trung lang tướng, Tả Hữu lang tướng, tiếp theo chính là giáo úy.

Tả Kiêu Kỵ vệ tổng cộng có hơn năm nghìn binh tướng, có năm giáo úy, mỗi giáo úy phụ trách một ngàn người, trực tiếp quản lý vệ binh cấp thấp nhất.

Tiêu Giác làm một trong các giáo úy, có doanh trướng độc lập của chính mình.

Tiến vào doanh trại, Tiêu Giác đi đến bên giường, Đường Ninh lại nhìn thấy hắn lấy từ trong ngăn tủ ra một hộp phấn lót, bôi lên trên mặt.

Tiêu Giác nhìn thấy vẻ giật mình của Đường Ninh, giải thích nói: "Ta che vết thương, không thể để cho bọn hắn nhìn thấy."

Biết hắn bị nữ nhân đánh là một chuyện, nhìn thấy trên mặt hắn bị thương lại là một chuyện khác, hắn dặm phấn lót xong, ngoại trừ sắc mặt hơi tái nhợt một chút, vết máu ứ trên mặt đã phai nhạt rất nhiều.

Tiêu Giác thu phấn lót lại, cắn răng nói: "Chờ lấy, chờ ta luyện công phu giỏi, ta nhất định phải cho Lục Nhã nếm thử sự lợi hại của ta!"

Đường Ninh nói: "Ngươi dứt khoát cưới nàng đi, ngươi cưới nàng ấy về, nàng ấy hẳn là sẽ không làm vậy với ngươi nữa."

"Cưới nàng ấy? Ngươi coi ta là cầm thú à?" Tiêu Giác phất phất tay, nói ra: " Bối phận của ta tương đương với cha nàng ấy đấy, tính toán ra thì nàng ấy vẫn là chất nữ của ta, ngươi sẽ lấy cháu gái của ngươi sao?"

Đường Ninh suýt nữa đã quên mất, Tiêu Giác là do Tiêu lão công gia đến già mới có, tính ra thì đúng là cùng thế hệ với Lục Đỉnh, nghiêm túc mà nói, Lục Đằng và Lục Nhã đều phải gọi hắn một tiếng là thúc thúc.

Nghĩ tới đây, Đường Ninh không khỏi nhớ tới Chu Vương, chất nữ thì làm sao, Lan Lan là chất nữ của Chu Vương, Chu Vương không phải cũng xưng huynh gọi đệ với mình sao, thật sự tính ra, nàng không phải cũng là. . .

"Đừng nói tuyệt đối như thế." Đường Ninh nhìn hắn, nói ra: " Nữ tử ở kinh sư cùng thế hệ với ngươi đều có thể làm mẹ ngươi, chẳng lẽ ngươi muốn chọn một người trong bọn họ? Lại nói, tướng công người ta cũng sẽ không đồng ý. . ."

"Cũng không phải như thế." Tiêu Giác lắc đầu nói: "Chỉ là Lục Nhã gọi cha ta là Tiêu gia gia, không phải chính là cháu gái của ta sao, nếu không phải nể tình nàng là vãn bối, ta. . ."

Một người từ ngoài cửa đi tới, đánh gãy ý định tự an ủi của Tiêu Giác, người tướng lĩnh mặc áo giáp nhìn Đường Ninh, cười hỏi: "Vị này chính là Đường Ninh Đường đại nhân a? Ngưỡng mộ đại danh đã lâu. . ."

"Là ta." Đường Ninh nhẹ gật đầu, nhìn hắn hỏi: "Vị tướng quân này là. . ."

Tiêu Giác giới thiệu nói: "Vị này là Trần trung lang tướng."

Đại tướng quân của Thập Lục Vệ bình thường sẽ không ở trong doanh, rất nhiều người chỉ là chức suông, ví dụ như cha Tiêu Giác, trung lang tướng đã là phía dưới hai vị tướng quân, là chưởng khống giả thực tế của mỗi một vệ.

Đường Ninh chắp tay chào lại: "Trần tướng quân."

"Binh bộ muốn mượn dùng doanh trại của Tả Kiêu Kỵ vệ, Tiêu giáo úy đã nói cho ta biết." Trần trung lang tướng nhìn Đường Ninh, nói ra: "Có gì cần Tả Kiêu Kỵ vệ chúng ta phối hợp, Đường đại nhân cứ việc mở miệng."

Đường Ninh nói: "Ta hôm nay chỉ tới xem một chút, có Tiêu giáo úy ở đây là được rồi."

Trần trung lang tướng nói: "Đúng lúc bản tướng cũng nhàn rỗi, mang Đường đại nhân dạo chơi trong này cũng tốt."

Hắn vừa dứt lời, tên thân vệ vừa đi ra ngoài kia lại chạy vào, nói ra: "Tiêu giáo úy, đã dựa theo mệnh lệnh của ngài, đã gọi bọn hắn tới diễn võ trường."

Trần trung lang tướng nhìn Tiêu Giác, hỏi: "Đây là muốn. . ."

Đường Ninh giải thích nói: "Lần trước phân tổ chỉ là bước đầu, Binh bộ còn phải căn cứ vào chiến lực của Thập Lục Vệ, có lẽ sẽ còn điều chỉnh việc phân tổ nữa."

Chiến lực Kiêu Kỵ vệ tự nhiên là phải tìm hiểu rõ, nếu bởi vì hắn làm hại Đường yêu tinh thua tiền, bán hắn đi cũng không đủ hoàn lại.

Trần trung lang tướng nhẹ gật đầu, nhìn lão Trịnh đứng bên cạnh Đường Ninh một chút, nói ra: "Vậy đi diễn võ trường xem một chút đi."

Người tham gia thi đấu Thập Lục Vệ, đều là tinh nhuệ trong mỗi một vệ, trên diễn võ trường, 100 người trong Tả Kiêu Kỵ vệ được chọn tham gia lần so tài này, đã tụ tập ở đây, nhưng bọn họ không biết tại sao Tiêu giáo úy muốn tập hợp bọn hắn làm gì, cùng nhau xì xào bàn tán.

Đường Ninh đứng cách thật xa đã cảm thấy đội ngũ mà Tiêu Giác mang có chút rối loạn, cũng không có vẻ gì là kỷ luật nghiêm minh, kỷ luật quân đội nghiêm minh có vẻ khác xa so với trong tưởng tượng của hắn.

Nhưng hắn cũng có thể hiểu được, trong cấm quân kinh sư, Tả Hữu Vũ Lâm vệ chịu trách nhiệm bảo vệ hoàng cung, kỷ luật tự nhiên là nghiêm minh, Kim Vũ vệ có nhiệm vụ tuần thành nên cũng không dám quá mức thư giãn.

Còn lại 12 vệ bình thường đều không có chuyện gì làm, bình thường chỉ diễn võ huấn luyện, chắc cũng chỉ làm qua loa cho xong, cũng chỉ có tỷ thí hàng năm là có thể để bọn hắn tập trung một chút tinh thần.

Tiêu Giác và Trần trung lang tướng dường như đã tập mãi thành thói que đối với cảnh tượng này, lão Trịnh chỉ lướt nhìn những người kia một chút, sau đó lập tức dời đi ánh mắt, nhìn không có chút hứng thú nào.

Tiêu Giác đi qua, hỏi Đường Ninh nói: "Ngươi muốn nhìn gì?"

Đường Ninh chỉ đệ tử Cái Bang phía sau, nói ra: "Rất đơn giản, để bọn hắn cùng hộ vệ nhà ta so tài một chút là được."

Trần trung lang tướng nhìn về phía một người, nói ra: "Chọn hai mươi người từ trong bọn họ đi ra."

"Không cần." Đường Ninh giơ tay lên, nói ra: "Để bọn hắn cùng tiến lên."

"Cùng tiến lên?" Trần trung lang tướng cho là mình đã nghe lầm, nhìn Đường Ninh, hỏi: "Đường đại nhân có ý là, muốn dùng ngươi 20 tên hộ vệ tỷ thí cùng 100 người của Tả Kiêu Vệ?"

Đường Ninh cười cười nói: "Trần tướng quân không nên xem thường những hộ vệ nhà ta, bọn hắn có hiểu một chút chiến trận chi thuật."

Trên chiến trường, lấy ít địch nhiều gặp không ít, nhưng đều cần nhờ thiên thời địa lợi, mà cho dù lấy ít địch nhiều, trong tình huống binh lực chênh lệch nhau bốn lần cũng rất ít có khả năng thắng được.

"Dù vậy, bọn hắn cũng không có khả năng thắng." Trần trung lang tướng nhìn hắn, hỏi: "Đường đại nhân chẳng lẽ đang nói đùa?"

Tiêu Giác nhìn Trần trung lang tướng, nói ra: "Cứ dựa theo lời hắn nói đi."

Trần trung lang tướng xác nhận Đường Ninh không phải đang nói đùa, ánh mắt nhìn về phía người bên cạnh, nhẹ gật đầu.

Người kia ôm quyền, nhanh chân đi tới đám người, một lát sau, một đô úy cầm đầu nhìn người kia, kinh ngạc nói: "Cái gì, để cho 100 người chúng ta đánh 20 người bọn hắn?"

Thân vệ kia nói: "Đây là ý của vị Binh bộ đại nhân kia."

"Chúng ta đã mất mặt ở Binh bộ một lần rồi, cũng không thể lại mất lần thứ hai, 100 người đánh 20 người, nếu chuyện này truyền đi, người khác còn tưởng rằng Tả Kiêu Vệ chúng ta chỉ biết lấy nhiều bắt nạt ít. . ."

Hắn nhìn về phía một người sau lưng, nói ra: "Tiểu Bành, ngươi mang 20 người đi qua, dùng tốc độ nhanh nhất giải quyết bọn hắn."

Đội trưởng kia ôm quyền nói: "Lĩnh mệnh!"

----------------------------------------

Người dịch: Thờisênh239

Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!