Ai mặc quần áo nữ nhân đều không quan trọng, quan trọng là thông qua trận tỷ thí hôm nay, Đường Ninh đã có hiểu biết sơ lược về thực lực của Kiêu Kỵ vệ, mấy ngày nay hắn dự định đi tới vệ khác nhìn xem, biết người biết ta, trăm trận trăm thắng.
Ngoài ra, sân thi đấu ở Kiêu Kỵ doanh phải nhanh chóng xây dựng, dựng trong phòng là chuyện không thể nào, xây ở ngoài thì số lượng công trình sẽ ít đi rất nhiều, đầu tư nhỏ, lợi ích thu được cao, không biết có thể điều một số người từ Công bộ tới hay không, có thể tiết kiệm một chút là một chút.
Tiêu Giác dặm phấn trên mặt xong, lại cùng hắn trở về, Kiêu Kỵ doanh cách kinh thành không xa, ban đêm hắn không ở trong doanh địa.
Vừa tiến vào thành, giống như là nghĩ tới điều gì, hắn đột nhiên nhìn về phía Đường Ninh, nói ra: "Ta không vội trở về, đi tới nhà ngươi uống hai chén."
Nhìn dáng vẻ của hắn, có lẽ là Tiêu phủ có đồ vật gì hoặc là người nào khiến hắn e ngại vậy.
Không đợi Đường Ninh đưa ra câu hỏi, hắn đã chủ động giải thích nói: "Lục Nhã thường xuyên tới nhà ta bồi cha ta uống rượu, hiện tại đi về có thể sẽ gặp phải nàng, nữ nhân này lấy oán trả ơn, ta đã cứu nàng, nàng còn luôn luôn đánh ta, có thể tránh thì vẫn nên tránh một chút. . ."
Đường Ninh cũng không quan tâm chuyện này, nói không chừng đến lúc nào đó hắn cũng phải tới Tiêu phủ tránh nạn.
Trước đây thật lâu Đường Yêu Yêu đã bắt đầu chăm chỉ luyện công, nàng có quyền khống chế tuyệt đối Đường Nhân trai và tửu quán, cũng nắm vuốt mệnh mạch của lão khất cái, một bên liên quan đến truyền thừa, một bên liên quan đến rượu ngon, Tiểu Tiểu và Đường yêu tinh đã cầm chắc hai thứ mà lão khất cái coi trọng nhất, lão dạy các nàng có thể nói là tận sức lực.
Nếu như có ngày nào hắn lại chọc giận Đường Yêu Yêu, còn có nơi để hắn có thể tránh một chút.
Trong nhà hôm nay hình như có khách tới, Đường Ninh đi đến trong viện, nhìn thấy một đám oanh oanh yến yến, Tiểu Như Tiểu Ý Đường Yêu Yêu đều có mặt, Triệu Mạn cũng đến đây, bên cạnh nàng là An Dương quận chúa, nữ tử ngồi bên An Dương quận chúa thì Đường Ninh cũng không nhận ra.
"Ngươi đi thư phòng của ta trước, ta đi lấy rượu. . ."
Đường Ninh quay đầu nói một câu, phát hiện người mới vừa rồi còn đứng bên cạnh hắn đã biến mất.
Hắn đi đến trong viện, Tiểu Ý đi tới, chỉ vào nữ tử xa lạ kia nói ra: "Tướng công, ta giới thiệu cho chàng một chút, vị này là. . ."
Đường Ninh nói: "Vị này hẳn là chính là Lục Nhã Lục cô nương?"
Chung Ý nhìn xem hắn, kinh ngạc nói: "Tướng công biết Lục tỷ tỷ?"
Đường Ninh lắc đầu, nói ra: "Đoán."
Lục Nhã đi tới, thi lễ với Đường Ninh, nói ra: "Nghe phụ thân nói về Đường đại nhân, chuyến đi tới Sở quốc kia, đa tạ Đường đại nhân đã chiếu cố Lục Đằng."
"Đều là đồng liêu, chiếu cố lẫn nhau mà thôi." Đường Ninh phất phất tay, nói ra: "Các ngươi trò chuyện đi, ta còn mấy việc. . ."
Vị Lục cô nương này nhìn rất ôn nhu, hoàn toàn không giống hình ảnh hung thần ác sát mà Tiêu Giác miêu tả cho hắn nghe, quả nhiên tai nghe là giả, mắt thấy mới là thật, Tiêu Giác chỉ thiếu miêu tả nàng thành yêu nữ ăn thịt người sống uống máu người.
An Dương quận chúa không hổ là đóa hoa giao tiếp nổi danh nhất kinh đô, từ khi Triệu Mạn chuyển tới đây, tần suất nàng tới đây cũng nhiều một chút, khiến cho Tiểu Như và Tiểu Ý cũng không nhàm chán nữa, quen biết được rất nhiều danh viện trong kinh, có thể dần dần hòa nhập vào vòng này.
Chuyện về nữ tử các nàng, Đường Ninh sẽ không nhúng vào, hắn còn có rất nhiều chuyện muốn làm.
Trước kia thi đấu Thập Lục Vệ mặc dù có thanh thế to lớn, nhưng chỉ diễn ra trong vòng tròn thượng tầng, bách tính phổ thông có thể tiếp xúc đến không nhiều, trong dân gian cũng không có bao nhiêu lời bàn tán.
Trước khi tới tháng mười hai, hắn còn cần tuyên truyển chuyện nào thành một đại sự được người người quan tâm, cứ như vậy, vé vào cửa của hắn mới có thể bán ra ngoài.
Trong đìn ở giữa viện, An Dương quận chúa nhìn Lục Nhã, nói ra: "Ta vừa nhìn thấy Tiêu Giác."
Lục Nhã liếc cửa ra vào một chút, nói ra: "Ta cũng nhìn thấy."
"Xem ra các ngươi thật sự không quá phù hợp." An Dương quận chúa thở dài, nói ra: "Cho tới bây giờ hắn vẫn chưa đừng sợ ai như thế, nếu không, ta giới thiệu cho ngươi thêm các tài tuấn tuổi trẻ khác?"
Lục Nhã liếc nàng một cái, hỏi: "Kinh sư còn có người đồng ý cưới ta sao?"
An Dương quận chúa lập tức im lặng, nữ nhi của Binh bộ Thượng thư Lục Đỉnh, tính tình bất thường, mọi người đều biết, đúng là không có vị tuổi trẻ tài tuấn nào muốn nhảy vào hố lửa này, bọn hắn thậm chí vừa nghe đến tên"Lục Nhã" đã biến sắc, đều đang đợi có người cưới nàng, cứu bọn họ ra biển khổ ------ mà loại danh khí này, đều là từng quyền từng quyền mà Lục Nhã đánh ra trên người Tiêu Giác.
Nàng nhìn về phía Lục Nhã, kinh ngạc hỏi: "Ngươi thật sựn thích Tiêu Giác?"
Lục Nhã cắn răng nói: " Lục Nhã ta đời này, không hắn không gả."
An Dương quận chúa nghi ngờ nói: "Rốt cuộc là vì sao?"
Lục Nhã nói: "Ngươi còn nhớ rõ khi còn bé, có một lần chúng ta đi tới Nam Hồ chơi sao?"
An Dương quận chúa nghĩ nghĩ, nói ra: "Ngươi nói là mùa đông năm đó, ngươi nhất định phải đi tới trên băng chơi, kết quả mặt băng bị đạp vỡ nên ngươi rơi vào trong hồ một lần kia?"
Lục Nhã nhẹ gật đầu, nói ra: "Lần đó tất cả mọi người đều bị dọa bỏ chạy, chỉ có hắn chịu nhảy đi xuống cứu ta đi lên, bắt đầu từ lúc đó, ta đã nghĩ về sau nhất định phải gả cho hắn."
"Ta nhớ được sau đó hắn trở đã bệnh nặng một trận, có thể lo lắng Tiêu lão công gia, trong đêm lập tức tiến cung mời ngự y. . ." Trên mặt An Dương quận chúa giống như đang nhớ lại, sau đó mới kinh ngạc nhìn nàng, nói ra: "Vậy vì sa từ nhỏ ngươi lại khi dễ hắn đến tận bây giờ, đây không phải lấy oán trả ơn sao?"
Lục Nhã nhìn nàng, hỏi: "Nếu như ta không khi dễ hắn, thì còn có cái gì khác những người khác, nói không chừng hắn đã sớm quên ta. . ."
An Dương quận chúa nhìn nàng, thực sự không phản bác được.
Giờ khắc này, nàng nhớ tới trước đó không lâu nhìn qua một quyển sách, trên sách nói, có môt số nam hài từ lúc nhỏ sẽ dùng cách khi dễ tiểu cô nương để hấp dẫn sự chú ý của các nàng , nàng không ngờ nữ tử cũng như thế, hơn nữa còn không chỉ là lúc nhỏ. . .
Đường Yêu Yêu đứng ở một bên, nghe hai người đối thoại, vẻ mặt như có điều suy nghĩ.
Đường Ninh ngồi trong thư phòng, lại thêm vào kế hoạch thi đấu.
Trong Thập Lục Vệ, cũng chỉ có Vũ Lâm vệ và Kim Vũ vệ là có cảm giác tồn tại, những vệ khác không có chiến tích gì có thể đem ra được, bình thường cũng không lộ diện, thậm chí ngay cả tên Thập Lục Vệ mà dân chúng cũng không nói được đầy đủ.
Làm cấm quân bảo vệ an toàn kinh sư, bọn hắn cần được càng nhiều người biết, cũng cần có nhiều người biết tới thi đấu Thập Lục Vệ lần này.
Hắn quyết định để Đường Nhân trai ra vài kỳ album, giới thiệu kỹ càng về Thập Lục Vệ, lại dán ra xếp hạng thi đấu mười năm gần đây, cho bọn hắn tham khảo một chút, dù sao đến lúc đó các sòng bạc lớn khẳng định sẽ mở ra bàn khẩu, những số liệu này đối với dân cờ bạc rất có ý nghĩa tham khảo.
Nhưng hắn còn không phải hiểu rất rõ về chuyện này, ngày mai cần đi Binh bộ tra tư liệu chút.
Hắn vừa mới đứng lên, đang định đi tắm lại nhìn thấy Đường Yêu Yêu từ ngoài cửa đi tới.
Đường Ninh ngẩng đầu nhìn nàng, hỏi: "Có việc?"
Đường Yêu Yêu khoát tay nói: "Cũng không có việc gì. . ."
"Không có việc gì ta đi tắm. . ."
"Chờ một chút. . ." Đường yêu tinh gọi lại hắn, hỏi: "Ta có một vấn đề muốn hỏi ngươi."
Đường Ninh nhìn xem nàng nói: "Vấn đề gì?"
Đường yêu tinh chắp tay sau lưng, lúc ẩn lúc hiện tại nguyên chỗ, suy nghĩ thật lâu mới hỏi: "Trong tất cả những nhân vật chính mà ngươi viết qua, ngươi muốn làm nhất cái nào?"
Đường Ninh kinh ngạc nói: "Ngươi hỏi chuyện này để làm gì?"
Đường Yêu Yêu không nhịn được nói: "Ta hỏi thì ngươi nói đi, lề mề chậm chạp!"
Đường Ninh nghĩ nghĩ, những Thần Quỷ kia thì không nói, rất hư vô mờ mịt, phần lớn đều có thân thế thê thảm, nội dung cốt truyện khúc chiết, Đường Ninh cũng không thích giày vò chính mình.
Còn lại những truyện khác, lấy Kim Dung võ hiệp chiếm đa số, Quách Tĩnh lấy thân tuẫn quốc, Đường Ninh còn muốn an hưởng tuổi già đâu, tự nhiên không muốn làm Quách Tĩnh, Dương Quá ------ Thế này thì càng không suy tính, thân thế của Trương Vô Kỵ quá thảm hơn nữa còn Thánh Mẫu, Đường Ninh không thích, Lệnh Hồ Xung ------ lý do không sai Dương Quá lắm.
Nghĩ tới nghĩ lui, dường như chỉ có một người hạnh phúc nhất.
Hắn nhìn xem Đường Yêu Yêu, nói ra: "Vi Tiểu Bảo đi."
----------------------------------------
Người dịch: Thờisênh239
Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com