Đường Ninh biết, trước kia lão Trịnh cũng ở trong quân lăn lộn qua, kiến thức tự nhiên là bất phàm.
Tựa như là 12 vệ còn lại không thể so sánh với Vũ Lâm vệ Kim Vũ vệ, Vũ Lâm vệ cùng Kim Vũ vệ cũng không thể so sánh với biên quân.
Đây là hoàn cảnh đưa đến, biên quân muốn sinh tồn, chỉ có thể lấy mạng đổi mạng, hoàn cảnh của cấm vệ thì tương đối an ổn, thời gian dài, sức chiến đấu thấp kém cũng không có gì kì lạ.
Đường Ninh nhìn lão Trịnh, hỏi: "Nói cách khác, bọn họ liền xem như học xong trận pháp, cũng không nhất định có thể thủ thắng?"
Lão Trịnh khinh thường nói: "Lão ăn mày đánh nhau thì lợi hại, nào biết đánh trận gì?"
Thật vất vả mới có thể có chỗ để mà khinh bỉ lão khất cái, hơn nữa ông ta lại không ở nơi này, Đường Ninh có thể trải nghiệm được tâm tình của lão Trịnh.
Lão Trịnh đứng lên, xoa xoa đôi bàn tay, trong mắt lộ ra một loại hào quang nào đó, nói ra: "Đem bọn họ giao cho ta, một tháng sau trả lại ngươi."
Đường Ninh nghe thấy vậy liền khẽ giật mình: "A?"
. . .
Lão Trịnh ở trong lòng Đường Ninh, từ trước đến nay đều là Phật hệ, không nói nhiều, cũng không nhiều chuyện, nếu như không tìm hắn nói chuyện, thậm chí hắn còn có thể tự mình một người an tĩnh ngồi cả một ngày.
Thế mà hắn lại chủ động nói ra chuyện huấn luyện Kiêu Kỵ vệ, hoàn toàn ra khỏi đoán trước của Đường Ninh.
Không muốn làm tướng quân hộ vệ không phải là đồ tể tốt, lão Trịnh có rất nhiều ưu điểm, ưu điểm lớn nhất chính là đáng tin cậy, nếu như hắn đã chủ động đưa ra yêu cầu này, sau khi Đường Ninh thương lượng với Tiêu Giác một lúc, liền đồng ý.
Trong lòng Tiêu Giác là một tên lười, có thể không cần tự mình động thủ liền không động thủ, hết sức vui vẻ đem việc phải làm này giao ra, về phần chỗ Trần trung lang tướng, cũng chỉ là chuyện một câu nói của hắn.
Lão Trịnh không huấn luyện bọn họ ở Kiêu Kỵ doanh, mà là ở trong núi chọn một khu vực, trọng lập doanh địa, trong vòng một tháng, không cho phép bất cứ kẻ nào quan sát.
Hắn nói làm liền làm, cùng ngày liền mang theo 100 người tiến vào núi, lúc trở về, lại từ bên trong Kiêu Kỵ vệ chọn mười người bổ sung, bởi vì ban đầu ở trong đội ngũ, có mười người ngay ngày đầu tiên liền bị đánh quân côn, không có ba tháng tĩnh dưỡng, đừng nghĩ leo xuống giường.
Hôm nay lão Trịnh nhìn có chút không bình thường, từ trong ra ngoài tản mát ra một loại khí chất xa lạ, hơi tiến lại gần hắn một chút, liền sẽ có một loại cảm giác thở không nổi.
Tiêu Giác nghe tiếng kêu thảm trong doanh, có chút sợ hãi nhìn lão Trịnh một cái, hỏi Đường Ninh nói: "Hắn đến cùng là có được hay không?"
Đường Ninh phất phất tay nói: "Yên tâm đi, hắn khẳng định là làm tốt hơn ngươi."
"Ta bây giờ cũng được." Tiêu Giác liếc hắn, nói ra: "Hơn nữa, nếu không phải là lúc ta còn bé rơi vào hồ băng, bệnh nặng một trận, ta cũng sẽ không. . ."
Lòng tự trọng của Tiêu Giác vẫn là rất mạnh, vừa rồi kỳ thật Đường Ninh cũng không có ý tứ này, hắn liền chính mình nghĩ tới một phương diện nào đó rồi.
Lúc hai người từ Kiêu Kỵ doanh về thành, Tiêu Giác bỗng nhiên nghĩ đến một chuyện, nhìn hắn hỏi: "Công phu của ngươi tốt, có thể dạy ta vài thức tuyệt chiêu hay không, lần tiếp theo nếu như ta gặp phải Lục Nhã, nói không chừng còn có thể lật về một chút mặt mũi."
Đường Ninh biết không ít tuyệt chiêu, nhưng cái gọi là tuyệt chiêu, đầu tiên là cần phải xây dựng ở trên cơ sở của thực lực, một đứa bé ba tuổi, tay cầm dao phay cũng không gây thương tổn cho người trưởng thành được, Đường Ninh đã gặp qua Lục Nhã một lần, thật sự động thủ, chính hắn đều không có nắm chắc thắng được nàng, liền loại công phu mèo ba chân này của Tiêu Giác, cơ hội xoay người rất nhỏ.
Nhưng mà hắn cũng không đả kích Tiêu Giác, thuận miệng nói: "Tốt, có thời gian ta dạy cho ngươi."
"Liền ngày mai đi." Tiêu Giác sớm đã không kịp chờ đợi, nói ra: "Ngày mai ngươi hạ nha, ta tới tìm ngươi."
Lúc Đường Ninh về đến nhà, phát hiện ở cửa nhà Đường Yêu Yêu ngừng không ít xe kiệu.
Từ sau khi thương nhân trong kinh biết Thập Lục Vệ thi đấu lần này là do Đường gia bỏ vốn chuẩn bị ra, người đến Đường gia bái phỏng liền mỗi ngày đều gia tăng mãnh liệt.
Thương nhân lợi lớn cũng cầu danh, bọn họ đã kiếm lời đầy đủ bạc, càng cần chính là tên tuổi.
Đường thị ở kinh sư không hiển sơn không lộ thủy, cũng là gần hai năm nay mới dần dần phát triển lên, cũng không bị phú thương trong kinh để vào mắt, nhưng người nào nghĩ đến, Thập Lục Vệ thi đấu lần này, Đường thị thế mà lấy loại phương thức này, xuất hiện ở trong mắt của tất cả mọi người.
Mặc kệ là dân gian hay là triều đình, thương nhân đều không được coi trọng, loại cơ hội lộ mặt này, cũng không phải là tùy tiện người nào đều có thể lấy được.
Huống chi, bọn họ đã sớm nghe nói tới, lần thi đấu này, triều đình vẫn sẽ chọn ra không ít người đến xem lễ, ở trong đó liền bao gồm cả thương nhân, cơ hội bực này, bọn họ cũng cần tranh thủ ở Đường gia nơi này.
Lui thêm bước nữa, cho dù là không thể được mời, tạo mối quan hệ với Đường gia, cũng không có chỗ nào xấu, sau khi trải qua chuyện này, người nào không biết bối cảnh thông thiên của Đường gia ở kinh sư?
Đường Ninh dù sao cũng chỉ là lão bản sau màn của Đường Nhân trai, chuyện này, trên mặt nổi là do Đường tài chủ ra mặt, Đường Yêu Yêu thì đại biểu cho Đường Nhân trai bọn họ.
Hắn đứng ở cửa ra vào suy nghĩ, vẫn là có ý định vào xem.
Đường gia gia đại nghiệp đại, ở rất nhiều châu phủ đều có sản nghiệp, nhưng trước đó Đường tài chủ lại cắm rễ ở Linh Châu, cũng không phát triển càng thêm màu mỡ cùng phồn hoa giống như kinh sư, Đường Ninh vẫn cảm thấy, hình như ông ta có một loại kháng cự cùng mâu thuẫn nào đó đối với kinh sư.
Chuyện này dẫn đến Đường gia không có căn cơ ở kinh sư, mặc dù hai năm này có lòng chuyển di, nhưng so sánh với những thương hộ khác trong kinh, cũng không có bao nhiêu sức cạnh tranh.
Lần này ông ta không mời chào tài trợ, chính là vì đem tên tuổi của Đường gia đánh đi ra trước, chờ đến lúc căn cơ của bọn họ trầm ổn ở kinh sư, đến lúc đó, đương nhiên là sẽ không buông tha nhiều công ty quảng cáo cùng nhà tài trợ như vậy.
Dù cho Đường tài chủ không chào đón hắn, hắn có chuyện tốt gì, vẫn nghĩ đến chuyện gọi ông ta, dù sao thì ông ta vẫn là cha của Đường yêu tinh, nếu như đổi lại là người khác, đừng nói tới chuyện đi theo hắn ăn thịt, một ngụm canh cũng đừng nghĩ uống vào trong miệng.
Đường phủ.
Trong phòng tiếp khách, đầu người nhiều, những phú thương này trước kia cũng không đem Đường gia để vào trong mắt, ở kinh thành đã sớm kinh doanh mười mấy năm mấy chục năm, giờ phút này đối mặt với Đường tài chủ, lại đặc biệt khách khí.
"Đường chưởng quỹ, kính đã lâu kính đã lâu. . ."
"Đã sớm nghĩ đến tới chuyện bái phỏng Đường chưởng quỹ, đáng tiếc cho đến hôm nay mới có cơ hội."
"Đây là thiên kim của Đường phủ đi, quả nhiên là tiểu thư khuê các, khí chất bất phàm. . ."
. . .
Đám người vây ở bên cạnh Đường tài chủ, lời tán dương không ngừng bên tai, Đường Yêu Yêu ở bên cạnh tức thì bị tán thưởng nhân gian ít có, trên trời khó tìm, nghi thất nghi gia tiểu thư khuê các. . .
Sau một phen khách khí, cuối cùng cũng có một người nhìn Đường tài chủ, cười hỏi: "Nghe nói Thập Lục Vệ thi đấu lần này, là do Đường thị chuẩn bị, Đường chưởng quỹ quả nhiên là thần thông quảng đại, nói không chừng ngày sau những người chúng ta, còn muốn dựa vào ngài quan tâm nhiều hơn."
Đường Tể phất phất tay, nói ra: "Đều dựa vào vận khí."
Đường Ninh đi tới cửa, nghe được câu nói này của Đường tài chủ, bước chân dừng lại một chút, không nhịn được liếc mắt nhìn ông ta.
Vận khí lớn nhất của ông ta, chính là có một đứa con gái tốt, cùng con gái tốt của ông ta có một cái hảo bằng hữu đáng tin cậy.
Trong sảnh, có người đi đến trước mặt Đường Tể, thử thăm dò: "Nghe nói, lần thi đấu này, chỉ cần mua vé vào cửa, người bình thường cũng có thể xem lễ, không biết là thật hay giả?"
"Không sai." Đường Tể nhẹ gật đầu, nói ra: "Qua ít ngày nữa, liền sẽ mở bán vé vào cửa, nếu chư vị có ý, đến lúc đó chú ý nhiều hơn là đủ."
Đám người nghe thấy lời ấy, trong lòng đều chấn động.
Ý tứ của những lời này nói đúng là, vé vào cửa xem Thập Lục Vệ thi đấu, cũng là do Đường thị phụ trách bán. . .
Loại trường hợp này, mấy năm mới có một lần, trong kinh không biết là có bao nhiêu người muốn đi lại không có tư cách, có thể tưởng tượng, loại vé vào cửa này một khi bán ra, sẽ có bao nhiêu người tranh đoạt.
Bọn họ mua được không chỉ là vé vào cửa, còn là một loại vinh hạnh đặc biệt, đến lúc đó, quan viên quyền quý trong kinh đều tề tụ, còn có sứ thần nước khác, thậm chí là bệ hạ đều sẽ xuất hiện, làm thương nhân vốn không được chào đón, đời này của bọn họ, có mấy lần cơ hội có thể xuất hiện ở trong trường hợp như vậy?
Trong lúc nhất thời, ánh mắt của đám người nhìn về phía Đường tài chủ, lập tức liền trở nên lửa nóng.
Đường Ninh từ ngoài cửa đi vào, đi đến bên cạnh Đường Yêu Yêu, cho nàng một ánh mắt, ra hiệu nàng ra ngoài nói chuyện.
Vé vào cửa xem thi đấu, thế nhưng là Đường Nhân trai bọn họ mua bán, Đường Nhân này không phải Đường gia kia, Đường tài chủ cáo già, sơ ý một chút, tiện nghi này liền bị ông ta chiếm lấy, phải căn dặn Đường yêu tinh thật kỹ.
Trong trường có người chú ý tới Đường Ninh, nhìn về phía Đường tài chủ, cười nói: "Vị này hẳn chính là Đường công tử, dáng dấp thật sự là tuấn tú lịch sự, xem xét chính là rồng phượng trong loài người. . ."
Mặt Đường Tể không chút thay đổi nói: "Không phải."
Người kia giật mình, liền lập tức sửa lời nói: "Vậy hắn nhất định chính là cô gia, ai nha, cô gia cùng tiểu thư thật sự là xứng, quả thực là ông trời tác hợp cho, Kim Đồng Ngọc Nữ a. . ."
Ầm!
Đường Tể mạnh mẽ đem chén trà đặt lên trên bàn, nhìn hắn một cái, nói: "Tiễn khách!"
----------------------------------------
Người dịch: Thờisênh239
Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com