Virtus's Reader
Như Ý Tiểu Lang Quân

Chương 455: CHƯƠNG 454: THẾ XÁC VÀ TINH THẦN ĐỀU MỆT

Xếp hạng thực lực của Ngân Kỳ vệ ở trong Thập Lục Vệ thật ra cũng không thấp, thi đấu nhỏ bao năm qua đều có xếp hạng ở mấy vị trí phía trên, hôm qua Tả Ngân Kỳ vệ nhẹ nhàng thắng Đông Môn vệ, thành công tích được hai điểm.

Chỉ tiếc, hôm nay đối thủ của bọn hắn là Tả Vũ vệ, cho dù Tả Ngân Kỳ vệ dốc hết toàn lực thì vẫn bị đối phương chiếm soái kỳ.

Đến tận đây, thi đấu tiểu tổ đã tiến hành được một nửa, trong Giáp tổ, Tả Vũ vệ cùng Ngân Kỳ vệ đều đã thắng một trận, thua một trận, tích được ba điểm, Đông Môn vệ thua một trận, tạm thời chỉ có một điểm, Kiêu Kỵ vệ thắng một trận, tích hai điểm, ngày mai Kiêu Kỵ vệ và Đông Môn vệ tranh tài, lộ ra có chút quan trọng.

Ngân Kỳ vệ mặc dù thua, nhưng cũng thua tâm phục khẩu phục, bọn hắn không phải đối thủ của Tả Vũ vệ, nhưng trong tổ này, ngoại trừ Tả Vũ vệ, thì thực lực của bọn hắn mạnh nhất, nếu như sau này có thể ổn định phát huy, thì vẫn có khả năng tiến vào Top 8.

Biết được kết quả tỷ thí hôm nay, trên người Đường Ninh vác bao lớn bao nhỏ, cùng Tiểu Như dạo phố.

Hôm nay hắn thuộc về Tiểu Như, ngày mai thuộc về Tiểu Ý, ngày kia thuộc về Triệu Mạn.

Đối với hắn, chuyện cùng đi dạo này mặc dù có chút nhàm chán, nhưng vẫn là chuyện tương đối thả lỏng, nhưng nếu liên tục ba ngày thì vừa nghĩ đã cảm thấy sống không còn gì luyến tiếc.

May mắn là người ăn dấm mới chỉ có ba vị , chờ đến sau này, Đường Ninh thật sự khó có thể tưởng tượng bình dấm chua trong một phòng đổ sẽ có bộ dáng gì.

Về sau nói chuyện ở trong nhà, cũng cần cẩn thận một chút, trong tiểu thuyết viết những cảnh tam thê tứ thiếp hòa hòa thuận thuận kia đều là nhà khác, nhà bọn hắn chỉ cần không cẩn thận, chính là hiện trường lật xe lớn.

Trong lúc cùng Tiểu Như đi dạo, hắn còn thuận tiện chú ý tỉ lệ đặt cược ở các sòng bạc lớn.

Hiện tại chỉ là tiểu tổ thi đấu, đánh cược mỗi một trận đấu cũng không có nhiều người, ngoại trừ trận đầu Kiêu Kỵ vệ xuất hiện ngoài ý muốn thì sòng bạc cũng không sinh ra sóng gió gì khác.

Ngày mai có bốn trận tranh tài, đều là do các đội ngũ có thực lực xếp hạng sau hai trận tỷ thí trong các tổ, ba năm thi đấu nhỏ, mỗi năm một trận thi đấu, biểu hiện Thập Lục Vệ ở trên trận đều tương đối ổn định, cực ít trường hợp có bất ngờ, thực lực Đông Môn vệ vốn cao hơn Kiêu Kỵ vệ, nhưng cân nhắc đến chiến tích Kiêu Kỵ vệ đã chiến thắng Tả Vũ vệ, sau khi cân đối suy tính, trận này sẽ không có bất ngờ lớn, tỉ lệ đặt cược mở ra cũng không cao.

Tiểu tổ thi đấu đã tiến hành đến ngày thứ tư, ở giữa các tổ, bốn đội ngũ tuần hoàn tỷ thí, cuối cùng theo tổng điểm tích lũy định ra thứ tự, so với các năm trước rút thăm tỷ thí càng khiến người tin phục, trong Thập Lục Vệ cũng chưa từng xuất hiện lời phản đối nào.

Trận đầu hôm nay, là Tả Kiêu Kỵ vệ đấu với Tả Đông Môn vệ.

Hai vệ trong quá khứ cũng từng đọ sức, trong mười năm nay có tỷ thí năm lần, kết quả là Tả Đông Môn vệ bốn thắng một thua, trận thất bại duy nhất kia vẫn là chuyện từ mười năm trước.

Trên đấu trường, trăm người của Tả Đông Môn vệ đã tập kết đầy đủ.

Mỗi đội ngũ sẽ do một giáo úy phụ trách, nhưng bản thân giáo úy không xuống đài, Tả Đông Môn đô úy dặn dò đám người một phen, lúc này mới đi vào thính phòng.

Những người quen biết hắn đều chào hỏi: "Trịnh giáo úy, xem các ngươi."

Trịnh giáo úy giơ tay lên, nói ra: "Hôm nay thắng trận tranh tài này, ban đêm tới Túy Hương lâu mời các ngươi uống rượu."

Mấy năm gần đây, hai vệ tỉ thí, Tả Đông Môn vệ đối đầu với Kiêu Kỵ vệ, gần như vẫn luôn duy trì ghi chép bất bại, lần này tình thế tỷ thí tự nhiên cũng vô cùng lạc quan.

Tiêu Giác đứng ở một bên khác, lườm hắn không nói gì.

Có người nhìn Trịnh giáo úy nói: " Đông Môn vệ các ngươi lần này phải dùng thêm ít sức, có lẽ còn có thể đánh ra Giáp tổ."

Trịnh giáo úy khách khí nói: "Chuyện này cần xem vận khí."

Mặc dù Đông Môn vệ mạnh hơn Kiêu Kỵ vệ, nhưng không phải đối thủ của Tả Vũ vệ và Ngân Kỳ vệ, nhưng cũng không phải là hoàn toàn không có cơ hội, nếu vận khí tốt, có lẽ còn có thể giẫm lên Ngân Kỳ vệ.

Sau một tiếng tiếng chiêng vang lên, ánh mắt Trịnh giáo úy nhìn về phía sàn đấu, nói ra: "Bắt đầu."

Trong Thập Lục Vệ thi đấu, tất cả mọi người bị đào thải rơi rồi bị cướp cờ là một chuyện rất mất mặt, không có người, cờ cũng mất, nhưng mất mặt nhất chính là, người vẫn còn, cờ không có. . .

Bởi vì có vết xe đổ của Tả Vũ vệ, lần nữa gặp Kiêu Kỵ vệ, Đông Môn vệ đã xếp nhân thủ gấp ba để trông coi soái kỳ.

Tỷ thí vừa mới bắt đầu, hai đội đã rơi vào trạng thái điên cuồng, đều có tổn thương, không ngừng có người vị dính vào bạch phiến rồi bị đào thải.

Có người đứng ở một bên, kinh ngạc nói: "Kì quái, Tả Kiêu vệ hình như cũng không yếu như vậy."

Trước đó, tất cả mọi người đều nghĩ Kiêu Kỵ vệ là là đội yếu nhất trong Giáp tổ, là dựa vào âm mưu quỷ kế mới thắng được Tả Vũ vệ, đến khi gặp được Đông Môn vệ, mặc dù không đến mức bị nghiền ép, nhưng vừa mở trận sẽ hiện ra khuyết điểm cực lớn.

Nhưng sự thật lại không giống với tưởng tượng của bọn hắn, tỷ thí bắt đầu đã một hồi, Đông Môn vệ còn chưa chiếm được tiện nghi.

Chuyện phát triển chênh lệch quá lớn với dự đoán, sắc mặt Trịnh giáo úy bắt đầu thay đổi.

Bọn hắn đã bại bởi Ngân Kỳ vệ, ngày mai tỷ thí cùng Tả Vũ vệ, nhất định là sẽ thua không thắng, nếu ngay cả trận hôm nay đều thua, vậy thì chính là ba trận thua liên tiếp, trở về tướng quân nhất định sẽ tháo hắn thành tám khối.

Trong lòng của hắn đã bắt đầu luống cuống, nhưng vẻ mặt lại cố tự trấn định, nói ra: "Đây là chiến thuật của Đông Môn vệ, chư vị cứ xem tiếp đi. . ."

"Thì ra là thế." Đám người nhìn về phía trong sân, ầm ĩ nghị luận.

"Đông Môn vệ đã bắt đầu phòng thủ, hẳn là Trịnh giáo úy dùng chiến thuật phòng thủ?"

"Kiêu Kỵ vệ đã đánh tới phía dưới soái kỳ, đây chẳng lẽ là kế sách Trịnh giáo úy dụ địch xâm nhập?"

" Soái kỳ Đông Môn vệ bị rút, Đông Môn vệ. . . Đông Môn vệ thua. . ."

"Bạc của ta. . ."

. . .

Đến tận khi Binh bộ Ngô lang trung tuyên bố kết quả, Trịnh giáo úy ở đứng nguyên tại chỗ run rẩy, đôi môi khô khốc mấp máy, lúng túng nói: "Hôm nay bọn hắn không phát huy tốt. . ."

Bên sân có mấy người đi tới, một người trẻ tuổi cầm giấy bút trong tay đi đến trước mặt Trịnh giáo úy, không kịp chờ đợi hỏi: "Vị giáo úy này, vừa rồi trong trận thi đấu thứ tư trong Giáp tổ kết thúc, Tả Đông Môn vệ bại bởi Tả Kiêu vệ, không biết ngài có ý kiến gì với kết quả này không?"

Trịnh giáo úy nhíu mày nhìn người này, hỏi: "Ngươi là người phương nào?"

Người tuổi trẻ: "Tại hạ là phóng viên của Đường Nhân trai, ta đang làm một bài phỏng vấn sau trận đấu, hi vọng ngài có thể phối hợp với chúng ta. . ."

Nghe được đối phương là phóng viên Đường Nhân trai, lông mày Trịnh giáo úy lập tức giãn ra.

Mấy ngày na hắn đều ở đấu trường, tự nhiên biết "Phóng viên" là ai, trên sàn thi đấu, thà gây thù với tướng lĩnh đối thủ, cũng đừng gây sự với phóng viên của Đường Nhân trai, đây là thiết luật, cán bút của bọn họ cũng không phải dễ trêu, nói sai một câu, những người này chỉ cần động bút, ngày mai bách tính toàn kinh sư sẽ đều biết.

"Chuyện này, cái nhìn. . ." Trịnh giáo úy hắng giọng một cái, nói ra: "Đông Môn vệ sở dĩ thất bại, chủ yếu là bởi vì đây là doanh trại của Kiêu Kỵ, tướng sĩ Đông Môn vệ không quá quen thuộc với sân bãi nơi này. . ."

"Thứ hai, vừa rồi lúc tỷ thí, người vây xem bốn phía vẫn luôn la to, ảnh hưởng tới tướng sĩ quân ta phát huy. . ."

"Thứ ba, hôm nay thời tiết không. . ." Trịnh giáo úy ngẩng đầu nhìn, thấy vạn dặm không mây, gió mát ấm áp, ho nhẹ một tiếng, nói ra: "Hôm nay thời tiết quá tốt rồi, gió này thổi khiến người buồn ngủ, các tướng sĩ không. . ."

. . .

Đây là ngày thứ ba Đường Ninh xin nghỉ phép, cũng là ngày cuối cùng.

Hôm nay thời tiết rất tốt, Đường Ninh nằm trong sân, phơi nắng, thổi gió mát, Tình Nhi và Tiểu Tiểu một tả một hữu giúp hắn đấm chân, theo lý thuyết là cực kỳ hưởng thụ, nhưng cả người hắn lại không khỏe tí nào.

Sau khi mệt nhọc quá độ, luôn có cảm giác thân thể bị móc sạch, hắn nằm ở chỗ này, chỉ cảm thấy thể xác và tinh thần đều mệt.

Hôm nay là ngày thứ năm tiểu tổ thi đấu, trận đấu buổi sáng vừa mới kết thúc, Tả Vũ vệ nhẹ nhàng đánh bại Đông Môn vệ, đến lúc này, Đông Môn vệ ba trận chiến đều bại, bị đào thải ra khỏi cục.

Trong Giáp tổ, Tả Vũ vệ hai thắng một thua, tích năm điểm, đã sớm ra biên, Ngân Kỳ vệ một thắng một thua, tích ba điểm, Kiêu Kỵ vệ hai thắng, tích bốn điểm, ngày mai là một trận tỷ thí cuối cùng là Tả Kiêu vệ đấu với Ngân Kỳ vệ.

Ngày mai nếu Kiêu Kỵ vệ thắng, thì sẽ lấy thành tích sáu điểm thu hoạch được vị trí thứ nhất tiểu tổ, nếu Kiêu Kỵ vệ bại, thì Tả Vũ vệ Kiêu Kỵ vệ cùng Ngân Kỳ vệ đều tích năm điểm, căn cứ quy tắc, thì cần tính toán tất cả trận đấu, số lương người còn thừa trên sân đấu, hai tổ có số người còn thừa nhiều nhất sẽ tiến vào vòng trong.

Cho dù là đã tiến hành năm cuộc tỷ thí, kết cục sau cùng vẫn sự không chắc chắn được.

Đường Ninh nằm trên ghế, Chung Ý cùng Tô Như tay nắm tay đi tới, nhìn xem hắn, nói ra: " Hai ngày này tướng công mệt muốn chết rồi a?"

Đường Ninh khoát tay áo, nói ra: "Không có việc gì, ở cùng các ngươi thì ta không hề cảm thấy mệt mỏi. . ."

Chung Ý cúi người xuống, ghé vào lỗ tai hắn nhỏ giọng nói: "Vất vả tướng công, buổi tối hôm nay, ta cùng Tiểu Như cùng nhau hầu hạ tướng công. . ."

Sắc mặt Đường Ninh trắng nhợt, đứng người lên, nói ra: "Xin nghỉ mấy ngày,chuyện ở Binh bộ đã tích vào một đống, buổi tối hôm nay ta phải đi Binh bộ xử lý suốt đêm, các ngươi ngủ trước, không cần chờ ta. . ."

----------------------------------------

Người dịch: Thờisênh239

Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!