Trong bài học về màu sắc, màu tím là một loại sắc thái xen giữa màu đỏ và màu lam, đại biểu cho cao nhã, ung dung, cũng đại biểu cho thành thục, kích thích. . .
Trong những nữ tử mà Đường Ninh nhận biết, cũng chỉ có Tô Mị loại hình ngự tỷ có thể khống chế được màu tím. . . Cái yếm.
Hai người bọn họ mỗi người một chăn, Đường Ninh ngủ ở ngoài giường, Tô Mị ngủ ở bên trong.
Hắn nằm thẳng ngửa mặt ngủ, Tô Mị thì quay mắt với hắn, thỉnh thoảng dựa đi tới ngửi một cái.
Đường Ninh nhịn không được hỏi: "Trên người của ta có hương vị?"
Tô Mị nói: "Ta thích ngửi mùi trên người ngươi."
Đường Ninh cảm thấy ở trong mắt Tô Mị, hắn có thể là một con mèo, mà nàng chính là một chủ nhân không tốt đam mê ngửi mèo.
Hắn nghe thấy bên tai truyền đến tiếng hô hấp đều đều, hỏi: "Ngươi dự định cứ như vậy đi theo sư phụ ngươi sao?"
"Không thế thì sao?"
"Ví dụ như vì mình ngẫm lại về sau, nữ nhân luôn luôn phải lập gia đình. . ."
"Sư phụ ta không có lấy chồng, sư thúc ta cũng không có lấy chồng."
"Ngươi và các nàng. . . , không giống nhau."
"Có cái gì không giống?"
Đường Ninh dừng một chút, nói ra: "Ngươi xinh đẹp hơn các nàng."
Trong bóng tối Đường Ninh không thấy rõ vẻ mặt của Tô Mị, nhưng cũng phát hiện được, hình như nàng đang cười.
Tô Mị trầm mặc một hồi, mới mở miệng nói ra: "Chờ ta báo đáp ân cứu mạng cùng dưỡng dục của bà ấy, ta muốn về quê nhà. . ."
Nàng dịu going kể: "Đã nhiều rất nhiều năm chưa từng thấy hoa cỏ quê quán, nơi đó không chỉ có đậu hũ bánh trôi, còn có biển hoa nhìn không hết, lam, đỏ, tím. . . , nữ tử ở quê hương của chúng ta, thường xuyên đứng trong biển hoa ca hát. . ."
Đây là lần thứ nhất Tô Mị kể về quê hương của nàng, Đường Ninh nghe nghe, trong đầu lập tức xuất hiện một hình ảnh .
Hắn quay đầu, hỏi: "Quê của ngươi ở đâu?"
Hô hấp của người nằm bên đã dần dần chậm chạp và bình ổn, không có cong lời nào đáp lại, Tô Mị đã ngủ thiếp đi, Đường Ninh gối hai tay lên sau đầu, hắn không thấy buồn ngủ.
So với ban ngày là đệ nhất mỹ nhân kinh sư ở trước mặt mọi người phong tình vạn chủng kia, khi đêm xuống Tô Mị điềm tĩnh nằm ở trên giường, mang theo ước ao và chờ mong, được trở vể nhìn quê quán mình, đây mới thật sự là nàng.
Lúc sắp đi ngủ sẽ có chút mất ngủ, Đường Ninh không biết tối hôm qua hắn ngủ từ lúc nào.
Khi hắn tỉnh lại, cảm giác trước ngực bị đè nặng, mở to mắt ra mới phát hiện Tô Mị ôm hắn giống như là bạch tuộc, vẫn chưa tỉnh lại, đang ngủ say.
Hắn nhìn chung quanh một chút, hắn còn ngủ ở trong chăn của mình, nhưng Tô Mị thì không biết từ lúc nào đã chui vào, đầu dựa vào lồng ngực hắn, may mắn nàng ngủ không chảy nước miếng giống như Đường Yêu Yêu, nếu không thì hắn cũng không có quần áo đổi.
Hắn nhìn ra ngoài phát hiện ngoài cửa sổ đã sáng rõ, thầm nghĩ trong lòng phải dậy rồi, hắn cẩn thận đỡ nàng xuống gối, vội vàng xuống giường.
Hôm qua mặc cả áo mà ngủ, lúc này chỉ cần đi vớ giày là có thể rón rén đi ra ngoài cửa.
Nếu đi chậm một chút nữa, sợ là sẽ bỏ lỡ trận đấu của Kiêu Kỵ vệ.
Cửa phòng khe khẽ mở ra lại nhẹ nhàng đóng lại, cô gái trên giường từ từ mở mắt, trong mắt cũng không có vẻ mê mang khi vừa tỉnh ngủ, nàng duỗi lưng một cái, sau đó đầu chui vào trong chăn, hít hà một hơi thật sâu, trên mặt lộ ra nụ cười thỏa mãn.
Đường Ninh đi vào Kiêu Kỵ doanh, Kiêu Kỵ vệ và Ngân Kỳ vệ đã ra sân, nhưng tranh tài còn chưa chính thức bắt đầu.
Tiêu Giác đi tới nhìn một chút hắn, hỏi: "Sao giờ ngươi mới tới?"
Đường Ninh sửa sang lại quần áo, nói ra: "Có mấy việc nên chậm trễ."
Tiêu Giác quan sát hắn một chút, hỏi: "Ngươi đêm qua đi Thiên Nhiên Cư, không về nhà?"
Đường Ninh lập tức nhìn về phía hắn.
"Đừng hiểu lầm, ta không theo dõi ngươi." Tiêu Giác giải thích nói: " Hôm qua ta và Nhã nhi tới bên hồ Thiên Nhiên Cư tản bộ, nhìn thấy ngươi tiến vào sân nhỏ Tô cô nương, trước khi cấm đi lại ban đêm mà vẫn không thấy ngươi đi ra."
Đường Ninh nhìn Tiêu Giác, lo lắng xem có cần dứt khoát diệt khẩu hắn hay không.
"Yên tâm." Tiêu Giác dường như đã nhìn ra ý đồ của hắn, nói ra: "Chúng ta là hảo huynh đệ, hảo huynh đệ nên giúp đỡ cho nhau, lần này ta giúp ngươi, lần sau đến phiên ngươi giúp ta. . ."
Không ngờ nhìn Tiêu Giác thành thành thật thật như thế, trong lòng cũng không an phận như thế, ngay cả Lục Nhã trong chén còn chưa giải quyết được, thế mà hiện đã nghĩ trong nồi, trong lòng Đường Ninh khiển trách hắn một phen, gật đầu nói: "Thành giao!"
Lục Nhã và Lục Đằng từ bên cạnh đi tới, nghi ngờ hỏi: "Thành giao cái gì?"
Tiêu Giác quay đầu lại, giải thích nói: "Chúng ta vừa rồi đánh cược, nếu như Kiêu Kỵ vệ thắng, hắn thua ta một trăm lượng bạc, nếu như Ngân Kỳ vệ thắng, ta thua hắn một trăm lượng bạc."
Lục Đằng liếc mắt nhìn hắn, nói ra: "Muốn thắng Ngân Kỳ vệ, trở về luyện thêm bốn năm đi."
Trong Giáp tổ, Tả Vũ vệ có thực lực mạnh nhất, trận tỷ thí với Ngân Kỳ vệ kia, cũng phí không ít công phu, hai ngày trước Kiêu Kỵ vệ đối chiến với Đông Môn vệ còn phải thắng hiểm, so sánh với Ngân Kỳ vệ thì căn bản không cùng một trình độ.
Tiêu Giác nhìn hắn, cau mày nói: "Tại sao ngươi lại nói chuyện cùng tỷ phu như thế?"
Từ khi cua được Lục Nhã, hắn đã có thể chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng, cáo mượn oai hùm, ở trước mặt Lục Đằng nói chuyện có thể ngóc đầu lên tới.
Lục Đằng nhìn hắn, cả giận nói: "Ai nói tỷ ta muốn gả cho ngươi!"
Lục Nhã nhéo một cái trên cánh tay hắn, cả giận nói: "Ngươi đừng nói chuyện!"
Lục Đằng giật mình, nhìn Lục Nhã, sắc mặt thoạt đỏ thoạt trắng.
"Thế nào, ngươi không phục?" Tiêu Giác nhìn xem hắn, nói ra: "Dám cược sao?"
Lục Đằng đã sớm nhìn hắn không thuận mắt, nhìn hắn nói: "Đánh cược gì?"
Tiêu Giác nói: "Nếu như hôm nay Kiêu Kỵ vệ có thể tấn cấp, về sau ngươi phải gọi ta là tỷ phu, nếu như Kiêu Kỵ vệ không thể tấn cấp, ngươi muốn ta thế nào thì thế nấy, có dám đánh cược hay không. . ."
"Tốt!" Lục Đằng mắt lạnh nhìn hắn, nói ra: "Nếu như Kiêu Kỵ vệ không thể tấn cấp, ngươi. . ."
"Khục!" Hắn lời còn chưa nói hết, Lục Nhã đã nhìn hắn, liên tục ho một tiếng.
Giọng nói Lục Đằng dừng vặt, cắn răng nói: "Ngươi, ngươi thua ta một trăm lượng bạc!"
Nét mặt của hắn uất ức đến cực điểm, nói xong lập tức nhanh chân rời đi.
Tiêu Giác nhìn bóng lưng của hắn, lắc đầu, thở dài nói: "Hắn sớm muộn đều phải kêu, lần này cược thua lỗ, cược thua lỗ. . ."
Một trận tranh tài cuối cùng của Giáp tổ lập tức bắt đầu, mấy vị tướng lĩnh Ngân Kỳ vệ tập hợp một chỗ, vẻ mặt có chút khẩn trương.
Lần này tỷ thí là chế độ điểm tích lũy, thắng tích hai điểm, thua tích một điểm, Ngân Kỳ vệ có thể tham gia tranh tài phía sau hay không thì phải nhìn trận này.
Nếu trận này bọn họ bại, tất nhiên sẽ bị đào thải, cho dù có thắng cũng phải đại thắng, cam đoan số lượng người trong ba trận tranh tài của bọn hắn không ít nhất trong 3 đội mới được.
Số người vượt qua Tả Vũ vệ là không thể nào, trừ phi tổn thất của bọn họ chỉ mất mười người, nhưng dù Kiêu Kỵ vệ có yếu cũng có điểm mấu chốt, sẽ không đơn giản tặng soái kỳ như vậy.
Tả Vũ vệ nhất định có thể tấn cấp, hiện tại bọn hắn muốn tranh đoạt lấy vị trí cuối cùng với Kiêu Kỵ vệ, không chỉ muốn thắng, mà còn phải có số lượng người trên sân đủ nhiều, áp lực có thể nghĩ.
Lục Đằng đi tới, nói ra: "Trần giáo úy."
Trần Xuyên- giáo úy Tả Ngân Kỳ nhìn Lục Đằng, hỏi: "Lục đô úy có chuyện gì?"
Lục Đằng mặc dù còn trẻ hơn hắn mấy tuổi, tạm thời vẫn là đô úy, nhưng sợ là sau lần Thập Lục Vệ thi đấu này, bệ hạ liền sẽ giao chức giáo úy cho hắn, Thập Lục Vệ không có chiến công, tỷ thí hàng năm chính là đường tắt tấn thăng tốt nhất.
Lục Đằng nhìn hắn, nói ra: "Cuộc tỷ thí này, các ngươi không cần vội vã cướp cờ, đào thải toàn bộ người của Kiêu Kỵ vệ đã, các ngươi có thể thuận lợi tấn cấp."
Kỳ thật vừa rồi Trần Xuyên cũng nghĩ đến vấn đề này, tỷ thí năm trước, tất cả vệ đều thề muốn đuổi tận giết tuyệt đối phương, không lưu một người, năm nay thi đấu lại rất kỳ quái, từ sau trận đầu, tất cả vệ đều đặt mục đích chủ yếu là đoạt kỳ vệ, thường thường phân ra thắng thua, hai đội cũng còn lại không ít người, mà trước mắt, số lượng người của Kiêu Kỵ vệ lại chiếm ưu thế hơn Ngân Kỳ vệ.
Y theo biểu hiện của tam vệ mấy trận này, nếu như Ngân Kỳ vệ có thể đào thải tất cả mọi người của Kiêu Kỵ vệ thì có thể ổn thỏa đứng thứ hai.
Trần Xuyên chắp tay với Lục Đằng, nói ra: "Đa tạ Lục đô úy nhắc nhở."
Tiêu Giác đi thong thả đi tới, nhìn bọn họ một chút, hỏi: "Các ngươi đang nói cái gì?"
Ngân Kỳ vệ bàn bạc chiến thuật đương nhiên sẽ không nói cho hắn biết, Trần Xuyên nhìn hắn một cái, hỏi: "Tiêu giáo úy có việc?"
"Đương nhiên có chuyện." Tiêu Giác nhìn hắn, nói ra: "Ta lần này đến, là thương lượng với Trần giáo úy một việc."
Trần Xuyên nhìn xem hắn, hỏi: "Chuyện gì?"
Tiêu Giác cười cười, hỏi: "Trần giáo úy có muốn tấn cấp hay không?"
Trần Xuyên nhìn một chút hắn, nói ra: "Tự nhiên muốn."
Tiêu Giác gật đầu nói: "Rất tốt, Kiêu Kỵ vệ ta cũng muốn."
Hôm nay không phải Ngân Kỳ vệ thắng chính là Kiêu Kỵ vệ thắng, Trần Xuyên hừ lạnh một tiếng, nói ra: "Vậy lát nữa so tài xem hư thực đi."
"Không không không, Trần giáo úy hiểu lầm, ta không phải ý tứ này." Tiêu Giác khoát tay áo, nói ra: "Đợi lát nữa tỷ thí bắt đầu, người của các ngươi đừng động, ta để bọn hắn đưa soái kỳ cho ngươi, trận này coi như các ngươi thắng, như thế nào?"
Trần Xuyên nhìn Tiêu Giác, vẻ mặt ngạc nhiên, nếu như đây không phải bẫy rập gì, thì nhất định là Tiêu Giác điên rồi.
Kiêu Kỵ vệ chủ động đầu hàng, Ngân Kỳ vệ chẳng phải là nằm cũng thắng, không chỉ có nằm thắng, mà lại một người cũng không tổn hại ------ không chỉ có Ngân Kỳ vệ không tổn hại một người, Kiêu Kỵ vệ cũng một người không tổn hại.
Cứ tính toán như thế đến, Tả Vũ vệ, Kiêu Kỵ vệ Ngân Kỳ vệ đều là hai thắng một thua tích năm điểm , dựa theo quy tắc, điểm tích lũy giống nhau, lấy số lượng còn lại sau ba trận tranh tài để xếp hạng, mà trận này Kiêu Kỵ vệ và Ngân Kỳ vệ đều còn thừa trăm người ------ cộng lại chẳng phải là đều nhiều hơn Tả Vũ vệ?
Lục Đằng bấm ngón tay tính một cái, tính toán rõ ràng mới đứng nguyên tại chỗ, cả người run run giống như bị sét đánh.
----------------------------------------
Người dịch: Thờisênh239
Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com