Ngụy Gian cũng đúng là nhàn rỗi không có chuyện gì làm, cố ý chạy tới hỏi một câu nhảm nhí, nói xong lại đi về đứng sau lưng Trần Hoàng.
Đường Ninh lại một lần nữa nhìn về phía trên trận, tỷ thí giữa Kiêu Kỵ vệ và Ngân Kỳ vệ vẫn rất kịch liệt, chỉ trong chốc lát, mỗi đội đều đã bị đào thải ba mươi người trở lên.
Một màn này cũng thật sự nằm ngoài tưởng tượng của đám khan giả ở đây.
"Kì quái, Kiêu Kỵ vệ lại có thể đấu ngang tay với Ngân Kỳ vệ, chẳng lẽ trước đó bọn hắn đều giấu nghề. . ."
"Không thể nào, trận trước bọn hắn tỷ thí cùng Đông Môn vệ, suýt nữa đã thua, lần này nhất định là phát huy vượt hơn bình thường."
"Ngân Kỳ vệ xảy ra chuyện gì, ngay cả Kiêu Kỵ vệ cũng đánh không lại, ta cược bọn hắn thắng!"
. . .
Kiêu Kỵ vệ và Ngân Kỳ vệ ngươi tới ta đi, đánh đến mức khó phân thắng bại, khiến người xem vo cùng sốt ruột, cuối cùng khi ba tiếng tiếng chiêng vang lên, trong tay đô úy nào đó của Kiêu Kỵ vệ quơ soái kỳ của Ngân Kỳ vệ, một trận tỷ thí cuối cùng của Giáp tổ rốt cục đã kết thúc.
Tình hình chiến đấu mặc dù kịch liệt, nhưng Ngân Kỳ vệ cuối cùng không địch lại Kiêu Kỵ vệ, trăm người trên trận bị đều đào thải, nhưng Kiêu Kỵ vệ cũng trả giá nặng nề, cuối cùng ở trên trận cũng không đủ năm người.
Ngô lang trung hắng giọng một cái, đi lên trước, lớn tiếng nói: "Trận này, Tả Kiêu vệ thắng!"
Thi đấu vòng tròn Giáp tổ đến đây hoàn toàn kết thúc, Tả Kiêu vệ ba trận chiến ba thắng, lấy vị trí thứ nhất tiểu tổ đi vào vòng trong, Tả Vũ vệ hai thắng một thua, cũng thu được tư cách lọt vào vòng trong.
Về phần Đông Môn vệ và Ngân Kỳ vệ lại tiếc nuối bị loại, dừng bước ở Top 16.
Kết quả này kỳ thật hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của tất cả mọi người, Kiêu Kỵ vệ làm một con hắc mã, đào thải được Ngân Kỳ vệ có thực lực cao hơn, cường thế tấn cấp, sau khi khiến vô số kinh ngạc đến mức đánh rơi cằm, cũng khiến cho không ít người thua mất bạc.
Lục Đằng hiển nhiên không thể tiếp nhận đối với kết quả này, nhưng cuối cùng vẫn đi đến trước mặt Tiêu Giác, tâm không cam tình không nguyện kêu một tiếng "Tỷ phu" .
"Không tệ." Trần Hoàng nhìn Đường Ninh, hài lòng nhẹ gật đầu, nói ra: "Trẫm rất chờ mong, ngươi có thể luyện Kiêu Kỵ vệ thành bộ dáng gì. . ."
Xem hết trận đấu này, Trần Hoàng cũng không ở lại thêm, mang theo mọi người đồng hành hồi cung.
Trước khi Ngụy Gian đi, còn nhìn hắn thêm một cái, ánh mắt đầy ý vị.
"Đường Ninh ca."
Đường Ninh đang chuẩn bị đi về, chợt nghe thấy một tiếng gọi quen thuộc.
Phương Tân Nguyệt từ bên cạnh chạy tới, nhìn hắn nói ra: "Ta và huynh cùng trở về, Tiểu Tiểu tỷ tỷ có ở nhà không?"
"Ta cũng không biết, ngươi đi Đường phủ xem một chút đi." Lão khất cái thỉnh thoảng sẽ mang Tiểu Tiểu ra ngoài, đêm qua Đường Ninh không có trở về, thật sự không biết nàng có ở đó hay không, lắc đầu, nói ra: "Tại sao muội lại ở chỗ này?"
Nàng nhìn ra phía sau, nói ra: "Cha nói nơi này có náo nhiệt nên mang ta tới xem một chút."
Phía sau Phương Tân Nguyệt chính là Phương Triết, hắn nhìn một chiếc hộp ở trên bàn phía trước, một cái hộp dùng gạch xây thành, hỏi: "Đây là vật gì?"
Đường Ninh thuận miệng nói: "Rương rút thưởng."
Thập Lục Vệ thi đấu không phải chỉ tổ chức một lần, lý do thuận tiện, hắn để cho người dùng cục gạch xây thành một cái rương rút thưởng, đạt ở địa phương bắt mắt nhất, tất cả mọi người có thể nhìn thấy, miễn cho có người nói bọn hắn dở trò.
Phương Triết lại hỏi: "Đây là dùng để tuyển ra cái gọi là cá chép kia?"
Đường Ninh nhẹ gật đầu.
Phương Triết nhìn một chút hắn, hỏi: "Ngươi cảm thấy. . ."
"Không được." Đường Ninh không hề nghĩ ngợi liền cự tuyệt.
Mặc dù Phương Triết là phụ thân của Phương tiểu bàn, nhưng cũng đừng hòng để hắn giành phần cho, đây là vấn đề nguyên tắc, hắn là người không có nguyên tắc như vậy sao?
Phương Triết lắc đầu, hỏi: "Ngươi cảm thấy. . . , phần đại lễ này không rút trúng bệ hạ, thích hợp sao?"
"Làm sao không hợp. . ."
Đường Ninh không chút do dự mở miệng, nói đến một nửa, đột nhiên giống như nghĩ tới điều gì, hai mắt đột nhiên trợn to.
Lúc này hắn nghĩ tới ánh mắt của Ngụy Gian trước khi đi, đồng thời cũng hiểu ra thâm ý của ánh mắt ông ta.
Đây CMN căn bản không phải là một lần rút thưởng công bằng!
Lần này cá chép nếu như chỉ có một cái, vậy cũng chỉ có thể, cũng nhất định phải là Trần Hoàng!
Đây không phải vấn đề tiền, mà là thái độ ------ ngay trước mặt Trần Hoàng, ngay trước quan viên cả triều, quyền quý trong kinh, ngay trước mặt các nghề nhân vật đại biểu các ngành kinh sư lại nói cho bọn hắn, người khác mới là người được trời chọn, khí vận chi tử. . .
Nếu quả thật như vậy, Đường Ninh cảm thấy đời này hắn cũng chỉ là một trung lang tướng, không, rất có thể là ngay cả trung lang tướng cũng không có.
Thiên Tử Thiên Tử, trên vùng đất Trần quốc này, chỉ có Trần Hoàng mới là nhi tử của lão thiên gia, nếu ai dám nhận loạn người cha là lão thiên này, đều không có kết cục tốt.
"Xã hội phong kiến đáng chết!" Đường Ninh âm thầm cắn răng, trong lòng rỉ máu không thôi.
"Đừng để Tiểu Nguyệt chơi quá muộn, để nàng về sớm một chút." Phương Triết nhìn hắn một cái, chắp tay sau lưng rồi quay người rời đi.
Đường Ninh cùng Phương Tiểu Nguyệt về đến nhà, trong lòng vẫn không ngừng lo lắng.
Quảng cáo phô thiên cái địa đều đã tuyên truyền đi xuống, cá chép nhất định phải rút, nếu không thật vất vả mới tích lũy được nhân khí đều sẽ bị hủy hoại chỉ trong chốc lát, cũng không thể thực sự đưa rương ngầm cho Trần Hoàng, nếu không cho dù là đồ đần cũng biết đây là có chuyện gì, sẽ có người ở sau lưng đâm bọn hắn.
Vì kế hoạch hôm nay, chỉ có thể tăng giá ban thưởng, rút ra hai cá chép, lại cho ra một phần gói quà lớn giống nhau như đúc, lập tức tổn thất thêm một vạn lượng bạc, hắn cũngvô cùng đau lòng.
Mà chuyện này, hắn còn chưa nghĩ ra nên ăn nói thế nào với Đường Yêu Yêu.
Trước đó còn có một chuyện phải căn dặn lão Trịnh.
Lão Trịnh hiển nhiên có chuyện cũ mà hắn không muốn nhắc tới, Đường Ninh dù có ngu xuẩn cũng sẽ không thật sự tin tưởng trước kia hắn chính là mổ heo trong quân.
Trần Hoàng có tính cách đa nghi, lão Trịnh hỗ trợ luyện binh, ông ta đã hoài nghi, nếu lão Trịnh không muốn nhắc tới chuyện cũ, vì không tạo thành phiền toái gì, Đường Ninh nhận mọi chuyện lên trên người mình.
Không nghĩ tới lần này thế mà ôm ra một trung lang tướng.
Dặn dò lão Trịnh xong, mới leo tường đi tới sân nhỏ Đường Yêu Yêu.
"Ngươi đêm qua đi nơi nào?" Đường Yêu Yêu đứng ở trong sân, nhìn xem hắn hỏi: "Hôm qua ta đi Binh bộ tìm ngươi, bọn hắn nói trước giờ cấm đi lại ban đêm ngươi đã rời đi!"
Đường Ninh đi lên trước, nói ra: "Chuyện này trước không vội, ta có một chuyện quan trọng phải nói cho ngươi."
"Chuyện gì?"
Cảnh tượng này giống như đã từng quen biết, sắc mặt Đường Yêu Yêu đột nhiên trở nên cảnh giác lên.
Giống như là nghĩ tới điều gì, nàng xích lại gần bên người Đường Ninh, ngửi ngửi, sắc mặt đại biến, nói ra: "Trên người ngươi tại sao lại có hương vị của hồ ly tinh họ Tô kia, ngươi ở cùng với nàng rồi?"
"Cái gì?" Đường Ninh kinh ngạc nhìn nàng, nói ra: "Ngươi nghĩ đi đâu vậy, ta là muốn nói, lần này danh mục quà tặng chúng ta đưa ra ngoài để rút cá chép, sợ là phải thêm một phần. . ."
Đường Yêu Yêu nhìn hắn, hồ nghi nói: "Liền chuyện này?"
Đường Ninh gật đầu nói: "Đúng là chuyện này."
"Ngươi cùng Tô hồ ly tinh không ở cùng một chỗ?"
"Ngươi làm sao lại nhắc tới chuyện này?"
Đường Yêu Yêu nhẹ nhàng thở ra, yên lòng, phất phất tay, nói ra: "Thêm thì thêm thôi, chuyện nhỏ. . ."
Đường Ninh giật mình, nói ra: "Đây chính là một vạn lượng bạc a. . ."
Đường Yêu Yêu vừa đi về phòng, vừa khua tay nói: "Không phải chỉ là một vạn lượng sao, ta đồng ý. . ."
Hôm nay Đường yêu tinh lại đột nhiên hào phóng thế này, thông tình đạt lý khiến Đường Ninh có chút không dám tin tưởng.
Nhưng nàng không so đo liền tốt. . . , không đúng, dù nàng không so đo, Đường Ninh cũng muốn so đo, tiện nghi của hắn dễ chiếm như vậy sao?
Đây không chỉ là chiếm tiện nghi, căn bản chính là bạch chơi.
Cân nhắc đến đối phương là hoàng đế, Đường Ninh quyết định trước tiên ghi lại món nợ này, trước khi hắn nghĩ được biện pháp vãn hồi tổn thất, trước tiên sẽ thu chút lợi tức ở trên thân nữ nhi của hắn.
. . .
Hôm qua tất cả trận thi đấu tiểu tổ đã kết thúc, danh sách Top 8 Thập Lục Vệ đã ra lò.
Tả Hữu Vũ Lâm vệ và Tả Hữu Kim Vũ vệ không có gì bất ngờ xảy ra thành công tấn cấp , khiến cho người bất ngờ chính là Tả Kiêu vệ cũng lọt vào, biến thành tồn tại trong Top 8 làm người ta chú ý nhất.
Sở dĩ chú mục, là bởi vì đây là trong mười năm gần đây đến, lần thứ nhất Tả Kiêu vệ xếp hạng tiến vào top 8 Thập Lục Vệ.
Nếu như tin tức này chỉ là tại kinh sư đưa tới nho nhỏ gợn sóng, như vậy Đường Nhân cùng Đường thị bỗng nhiên tuyên bố, lần này trên trận chung kết, sẽ rút ra hai đầu cá chép thời điểm, kinh sư người đã mua trận chung kết vé vào cửa lại một lần sôi trào.
Ý nghĩa là xác suất rút trúng bọn hắn sẽ tăng lên gấp đôi, đối với một số người tới nói, chính là khả năng nửa đời sau áo cơm không lo đã tăng lên gấp đôi.
Hành động đột nhiên tăng phần thưởng này, không thể nghi ngờ gì đã khiến Đường Nhân trai cùng Đường thị thành ở trong lòng bách tính trở thành thương gia cólương tâm, trong nửa ngày, luwognj khách vào cửa hàng của hai nhà ở kinh thành đã bạo tăng.
Trong Hoàng cung, Trần Hoàng thả phần báo chí trong tay hôm nay xuống, nói ra: "Thế mà dự định rút hai đầu cá chép, hắn đúng là hào phóng, về sau nếu an bài hắn đến Hộ bộ, lúc nào trẫm cũng nhắc nhở hắn, bạc không thể tiêu như thế. . ."
Ngụy Gian cười cười, nói ra: "Đường đại nhân là ngườ có đại trí tuệ, tin tưởng hắn làm như thế, nhất định có dụng ý của hắn.
----------------------------------------
Người dịch: Thờisênh239
Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com