Trần quốc đối với văn võ quan viên tấn thăng, đều có một bộ hệ thống thành thục lại nghiêm khắc, Đường Ninh rất quen thuộc đối với thứ này.
Trong quan võ, biên quân dựa vào chiến công, cấm quân dựa vào xếp hạng, Tiêu Giác dựa vào mặt mũi, tấn thăng là có thể rất nhanh, chỉ cần công tích đầy đủ, hoàn toàn có thể vào lúc tuổi còn trẻ liền tấn thăng vị trí cao.
So với quan võ mà nói, văn thần tấn thăng cực kỳ chậm chạp.
Phổ biến mà nói, dù chỉ là nửa cấp, cũng cần phải chịu đủ mấy năm tư lịch, đương nhiên, loại người có nhan trị có năng lực còn có thể đem ra được thành tích cùng kinh lịch này giống hắn có thể ngoại lệ, hai năm leo lên đến chính tứ phẩm, không thành vấn đề.
Nhưng đại đa số người, đều là phải từng bước một từ từ leo lên bậc thang.
Ví dụ như Bình An huyện lệnh muốn tấn thăng lên làm Kinh Triệu doãn, con đường thông thường là quan thăng lên nửa cấp trước, đi ra ngoại châu, làm một thứ sử tá quan, sau đó lại dùng thời gian mấy năm leo đến chức thứ sử, tích lũy mấy năm chiến tích, được điều nhiệm hồi kinh, nhưng cũng không thể trực tiếp đảm nhiệm Kinh Triệu doãn, còn cần phải ở Kinh Triệu phủ đảm nhiệm một tá quan trước, lại trải qua mấy năm, chờ đến lúc Kinh Triệu doãn bị dời đi, mới có cơ hội tiếp nhận.
Nhạc phụ đại nhân đã trải qua một lần nhảy ba cấp, lần thứ hai có khả năng không lớn, vì chiếu cố tâm tình của ông ta, lúc Đường Ninh đánh cờ đều nhường cho ông ta.
Một ván cờ còn chưa đánh xong, trong cung liền có người truyền tin, bệ hạ tuyên triệu.
Đường Ninh nhìn Đường tài chủ đi tới, đứng lên nói: "Nhạc phụ đại nhân, ta tiến cung trước, ván cờ này để Đường bá bá đánh với ngài đi."
Không biết là Trần Hoàng lại tìm hắn có chuyện gì, Đường Ninh đổi quan phục, theo hoạn quan kia đi ra ngoài cửa.
Đường tài chủ ngồi vào vị trí ban đầu của Đường Ninh, giương mắt nhìn Chung Minh Lễ một cái, hỏi: "Cô gia mỗi ngày gặp hoàng đế, ngươi là người làm nhạc phụ này, sợ là còn chưa từng gặp qua mấy lần a?"
Kỳ thật Chung Minh Lễ chỉ mới gặp qua hoàng đế hai lần, lần đầu tiên là lúc đậu Tiến sĩ, bệ hạ triệu kiến tập thể, hắn ở trong đám người thậm chí còn không có dũng khí ngẩng đầu, lần thứ hai là lúc bệ hạ cải trang vi hành, may mắn được diện thánh, nói qua mấy câu, từ đó về sau, hắn liền rốt cuộc chưa từng thấy qua nữa.
Ông ta lườm Đường tài chủ một cái, hỏi: "Ngươi gặp qua sao?"
"Chưa từng." Đường tài chủ lắc đầu, nói: "Nhưng mà, ta là một thương nhân, gặp hoàng đế làm gì, ngươi đều đã là quan ngũ phẩm, chậc chậc, làm chức quan này, còn không bằng cô gia nhà ngươi. . ."
Chung Minh Lễ đặt quân cờ xuống, thản nhiên nói: "Ngươi cũng là đại thương nhân, nói tới chueyejn làm ăn, tựa hồ cũng không bằng cô gia nhà ta. . ."
Đường tài chủ hừ lạnh một tiếng, nói: "Ngươi vốn dựa vào cô gia mà lên chức, có tư cách gì nói ta?"
Chung Minh Lễ lườm hắn, hỏi ngược lại: "Chẳng lẽ ngươi không phải?"
Đường tài chủ giật mình, ánh mắt nhìn về phía hắn, hỏi: "Ngươi nói cái gì?"
Chung Minh Lễ ý thức được lỗ thủng của câu nói mới vừa rồi kia, cải chính: "Ta nói là, ngươi cũng là dựa vào cô gia nhà ta."
Lúc ông ta nói chuyện, tận lực đem hai chữ "Nhà ta" này nhấn rất mạnh.
. . .
Đường Ninh còn tưởng rằng lần này Trần Hoàng đơn độc triệu kiến hắn, tiến vào Ngự Thư phòng, mới phát hiện ra nhân số ở trong điện không ít, Hộ bộ tả thị lang Phương Triết, Lại bộ tả thị lang Phương Hồng, Lễ bộ Thị lang Lưu Phong, còn có Binh bộ Chu thị lang, còn có mấy vị có gương mặt lạ, cộng lại hết thảy cũng có hơn mười người.
Trần Hoàng thỉnh thoảng sẽ ở ngoài thời điểm tảo triều mở tiểu triều hội, Đường Ninh bị ông ta lâm thời kêu đến mấy lần, bình thường là hỏi chút chính sự, hoặc là có chuyện gì sai bảo.
Lưu Phong liếc mắt nhìn hắn liền dời ánh mắt đi, Phương Hồng khẽ gật đầu đối với hắn, Phương Triết tựa ở trên cây cột tựa hồ là đã ngủ thiếp đi, chỉ có Chu thị lang đi lên phía trước, nhìn hắn, mỉm cười nói: "Đường đại nhân cũng được bệ hạ triệu kiến. . ."
Đường Ninh luôn cảm thấy nụ cười của Chu thị lang có chút cứng nhắc, hơn nữa còn rất cách thức hóa, tựa hồ là cố ý giả vờ vậy, nhưng mà người khác có thái độ tốt như vậy, hắn cũng không thể không nể mặt, sau khi nhìn một chút, cười hỏi: "Bệ hạ vẫn còn chưa tới sao?"
Chu thị lang khách khí trả lời: "Ngụy tổng quản nói, bệ hạ một lát nữa sẽ đến."
Một chỗ thiền điện cách Ngự Thư phòng không xa, Trần Hoàng suy nghĩ hồi lâu, mới đặt xuống một con cờ, lẩm bẩm nói: "Thời gian đánh ván cờ này có chút dài. . ."
Nam tử trung niên ở phía đối diện nói: "Bệ hạ đi Ngự Thư phòng trước đi, thảo dân ở chỗ này chờ bệ hạ."
"Thôi, để cho bọn họ chờ một lát, ván cờ này đánh xong lại nói." Trần Hoàng phất phất tay, nói: "Ngươi cũng đừng cứ kêu thảo dân mãi, nghe xưng là thần đã lâu, trẫm đến bây giờ còn nghe không quen."
Nam tử trung niên cúi đầu nói: "Thảo dân đã sớm là một người chết, cũng không xứng lại xưng "Thần", có thể bồi tiếp bệ hạ đánh vài ván cờ, giải buồn, liền đã vừa lòng thỏa ý."
"Trẫm lưu lại mệnh của ngươi, cũng không phải là để cho ngươi bồi tiếp trẫm đánh cờ." Trần Hoàng một lần nữa hạ xuống một con, đem một bản tấu chương đưa cho hắn, nói: "Điều Kinh Triệu doãn đi Lại bộ, vị trí Kinh Triệu doãn này lại trống không, đây là danh sách mà Lại bộ báo lên, ngươi xem một chút."
Sau khi nam tử trung niên đưa tay nhận lấy, nhìn lướt qua, mở miệng nói: "Mười cái tên, Khang Vương năm vị, Đoan Vương năm vị. . ."
"Bọn họ ngược lại là phân chia công bằng." Khóe miệng của Trần Hoàng giật giật, nói: "Triều đình của trẫm, nếu như không nhìn chằm chằm vào một chút, liền bị bọn họ chia cắt hết."
Ông ta một lần nữa cầm lên một con cờ, nói: "Nếu không đi, bọn họ chắc là sẽ chờ sốt ruột, còn có lời gì, ngươi mau nói, trên triều đình này, ngoại trừ Đường Ninh ra, cũng chỉ có người chết là ngươi dám nói thật với trẫm. . ."
Nam tử trung niên suy nghĩ, một lát sau mới mở miệng: "《 Quốc Ngữ 》 có nói, phòng miệng dân, rất tại phòng xuyên, liên quan tới báo chí mà Đường đại nhân in ấn, mặc dù thật sự là có tác dụng, nhưng cũng không thể mặc kệ nó, triều đình cũng muốn tiến hành ước thúc, hoặc dứt khoát để cho triều đình tự mình khắc bản, cấm chỉ hiệu sách tư in ấn. . ."
"Triều đình khắc bản, cần một số lớn bạc a, tình thế ở phương bắc càng ngày càng khẩn trương, mỗi một món tiền của triều đình, đều phải tốn ở trên lưỡi đao. . ." Trần Hoàng suy nghĩ một lát, nói: "Trẫm sẽ nhắc nhở hắn, hắn làm việc cũng có chừng mực, huống chi, chuyện này, triều đình cũng không thích hợp đi làm."
Không nỡ bỏ bạc ra là một mặt, một phương diện khác thì là bởi vì ông ta thực sự không buông mặt mũi ra được, ở trên báo chí viết "Bệ hạ chính là người được trời chọn, Trần quốc ở dưới sự dẫn đầu của bệ hạ, nhất định sẽ trở nên càng thêm phồn vinh, càng thêm phú cường. . ." .
Mặc dù ông ta rất ưa thích nghe những lời này, nhưng mà ông ta cũng muốn mặt.
Những lời này người khác có thể nói, triều đình lại không thể, chuyện mà triều đình cần thông báo, thông qua dán thiếp bố cáo, cũng có thể đạt tới hiệu quả truyền bá, về sau cũng có thể ở trên báo chí của Đường Nhân trai trưng dụng một tờ dùng để thông cáo những chuyện này, nghĩ đến hắn cũng sẽ không lớn mật đến mức đòi mình bạc.
Sau khi nam tử trung niên nhẹ gật đầu, tiếp tục mở miệng: "Phía Tây Vực, lời nói của sứ giả Ô Tử quốc, cũng không thể khinh thị, tốc độ quật khởi của Tiểu Uyển quá nhanh, chẳng mấy chốc sẽ hình thành uy hiếp đối với phía tây, nghe nói bộ tộc Tây Phiên, gần hai năm nay cũng có dấu hiệu thống nhất, mặt khác, Hoàn Nhan bộ ở trên thảo nguyên, tựa hồ đã trở nên cấp bách, đang cấp tốc chiếm đoạt lấy bộ tộc nhỏ xung quanh, chẳng may Giáp Cốc cùng Thuật Hổ áp chế bọn họ không nổi, cân bằng ở trên thảo nguyên bị đánh phá, Trần Sở cùng thảo nguyên, tất sẽ có một trận chiến. . ."
Trần Hoàng dùng ngón tay trỏ đập lên bàn cờ, lẩm bẩm nói: "Con trai của trẫm, tình thế phía ngoài đều đã như vậy, thế mà bọn họ còn đang đấu tranh nội bộ. . ."
. . .
Trần Hoàng thật sự không phải là một hoàng đế đúng giờ, Đường Ninh đã hàn huyên với Chu thị lang ở trong điện đến một khắc đồng hồ, còn không thấy ông ta tới.
Nhưng mà ở trong thời khắc này, thông qua việc nói chuyện phiếm cùng Chu thị lang, hắn cũng đã biết thêm một chút tin tức không biết.
Thời gian gần một năm nay Chu thị lang đều đang ở phía bắc, là phụ trách tình thế trên thảo nguyên, đối với chuyện trên thảo nguyên cũng biết sơ lược.
Từ sau khi Trần Sở liên thủ, âm thầm giúp đỡ Giáp Cốc cùng Thuật Hổ hai bộ, bước chân nhất thống của Hoàn Nhan bộ bị ngăn chặn, nhưng thực lực của bọn họ lại cũng không phải là đang dần dần suy yếu.
Ở dứoi hai đại bộ áp chế, Hoàn Nhan bộ vẫn từng bước một xâm chiếm khuếch trương, cho tới bây giờ, đã có dấu hiệu không ngăn chặn được.
Đương nhiên, đây chỉ là dấu hiệu mà thôi, có Trần Sở ở sau lưng, chí ít là ở trong vòng mười năm, Hoàn Nhan bộ đừng nghĩ tới chuyện xoay người, nhưng nếu như tiếp tục để bọn họ tùy ý như vậy, mười năm sau, sẽ không còn ai có thể ngăn chặn bọn họ.
Lần này Chu thị lang trở về, chính là chuyên môn bẩm báo việc này, thương thảo đối sách.
Ánh mắt của Đường Ninh nhìn về phía hắn, nói: "Ngài mới vừa nói, gần đây Hoàn Nhan bộ phát sinh một chút biến hóa, biến hóa gì?"
Chu thị lang nói: "Hoàn Nhan bộ trước kia có ba vị vương tử, trong tay ba vị vương tử này, đều nắm mấy bộ tộc, Nhị vương tử chết ở Sở quốc, thế lực của hắn vốn nên một lần nữa bị phân phối, nhưng sự thực là thế lực của Nhị vương tử cũng không bị đại vương tử cùng tam vương tử chia cắt, mà là được ban cho cho một vị công chúa. . ."
"Công chúa?" Đuôi lông mày của Đường Ninh khẽ động, hỏi: "Vị công chúa kia? Tên gọi là gì?"
Chu thị lang suy nghĩ, nói: " Đại Hãn của Hoàn Nhan bộ có bốn vị công chúa, Nhị công chúa chết yểu, đại công chúa cùng Tam công chúa đều gả cho thủ lĩnh của những bộ lạc khác, tiếp nhận thế lực của Nhị vương tử, là Tứ công chúa, tên Hán hẳn là. . . Hoàn Nhan Yên."
----------------------------------------
Người dịch: Thờisênh239
Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com