Virtus's Reader
Như Ý Tiểu Lang Quân

Chương 502: CHƯƠNG 501: SẤM SÉT GIỮA TRỜI QUANG

Võ Liệt Hầu phủ.

Thanh niên kia xoa cổ, từ trong bước ra nhìn Võ Liệt Hầu, hỏi: "Cha, sao ta lại ở trong nhà thế, vừa rồi không phải ta còn ở Thiên Nhiên Cư sao?"

Võ Liệt Hầu nhìn hắn một cái, trầm giọng nói: "Ngươi không cần cả ngày đi cùng đám hồ bằng cẩu hữu kia, hết uống rượu lại đi thanh lâu, Hàn gia chúng ta không giống với nhà khác, Hàn. . ."

"Tương lai Hàn gia đều dựa vào ta đúng không. . ." Người trẻ tuổi nhìn ông ta, bĩu môi nói: "Biết rồi biết rồi, ta đi ngủ. . ."

"Chờ một chút." Võ Liệt Hầu gọi hắn lại, nói ra: "Có một chuyện phải nói cho ngươi biết."

Người trẻ tuổi nhìn ông ta, hỏi: "Chuyện gì?"

Võ Liệt Hầu nói: "Chờ năm mới tới, ta chuẩn bị cho ngươi đi tới Tả Kiêu vệ học hỏi kinh nghiệm, ngươi cũng đừng suốt ngày chạy linh tinh, nhân cơ hội ta còn sống được mấy năm này, có thể ở trong quân cố gắng lấy một chức quan, về sau không đến mức chết đói. . ."

"Cái gì?" Người trẻ tuổi nghe thấy thế, sắc mặt đại biến, lập tức nói: "Ta không đi, nghe nói nơi đó có thể hành hạ người sống thành người chết, muốn đi thì cha tự đi đi, ta mới không đi!"

Sắc mặt Võ Liệt Hầu trầm xuống, nói ra: "Ý ta đã quyết, ngươi muốn đi cũng phải đi, không muốn đi cũng phải đi!"

Người trẻ tuổi nhìn ông, lớn tiếng nói: "Ta không đi, ta chết cũng không đi!"

Võ Liệt Hầu đứng lên, cầm đầu cây trượng, giơ cao lên, nói ra: "Vậy ta đánh chết ngươi trước!"

Người trẻ tuổi ngẩng đầu lên, nhắm mắt lại, nói ra: "Cha đánh chết ta đi, đúng lúc để ta đi gặp mẹ ta, ta sớm muốn đoàn tụ với mẹ ta!"

Sắc mặt Võ Liệt Hầu trắng nhợt, giơ quải trượng nhưng cuối cùng chỉ nhẹ nhàng đặt xuống.

Ông nhìn người trẻ tuổi một chút, thở dài một hơi, khập khễnh ra khỏi phòng, nhỏ giọng nói: "Thôi, ngươi không muốn đi thì thôi, cha không làm khó ngươi. . ."

Người trẻ tuổi nở một nụ cười, mỗi lần hắn gặp rắc rối, trăm lần dùng chiêu này đều không sai. Hắn bĩu môi lẩm bẩm nói: "Làm cấm quân thì có gì tốt, người nào thích làm thì kẻ đó đi mà làm, cho dù lão tử chết cũng sẽ không làm!"

. . .

Sau ngày 15 đằng tháng giuêng mới phải tới Kiêu Kỵ doanh, Đường Ninh vốn nghĩ rằng trước đó có thể ngồi hưởng tề nhân chi phúc, không ngờ rằng phần lớn thời gian đều vườn không nhà trống.

Hắn ngồi trong thư phòng, nhìn thấy Tiểu Như và Tiểu Ý muốn đi ra ngoài, vội vàng đi ra ngoài, hỏi: "Các nàng đi đây thế?"

Chung Ý quay đầu lại, nói ra: "Cùng Yêu Yêu đi tới miếu dâng hương, mấy ngày trước nàng ấy đã rủ chúng ta cùng đi. . ."

Tiểu Tiểu không biết đã bị lão khất cái đưa đến nơi nào rèn luyện rồi, gần như mỗi ngày Tiểu Như Tiểu Ý đều đi ra ngoài xã giao, không phải tới hội vui chơi của An Dương quận chúa thì chính là hội gì khác, đã vài ngày nay Đường Ninh đều chỉ có một người, nghe vậy nói: "Ta và các nàng cùng đi chứ."

Chung Ý giật mình, sau đó cười nói: "Tốt."

Đường Ninh vẫn chưa ra khỏi cửa, Tình Nhi đã nhảy nhảy nhót nhót chạy tới, nói: "Cô gia, bên ngoài có người tìm ngươi, nói là Võ Liệt Hầu. . ."

Đường Ninh thở dài, nhìn Chung Ý cùng Tô Như, nói ra: "Chính các nàng đi thôi."

Cũng không biết Võ Liệt Hầu có chuyện gì, kế hoạch của hắn đều bị phá vỡ, Đường Ninh đi đến phòng khách, nhìn thấy Võ Liệt Hầu ngồi trên ghế, đi lên trước, cười hỏi: "Lần này Hầu gia tới là vì chuyện hôm qua?"

Võ Liệt Hầu có chút ngượng ngùng nhẹ gật đầu.

Đường Ninh ngồi đối diện với ông ta, nói ra: "Chờ đến sau tết Nguyên Tiêu, Hầu gia chọn một ngày đưa hắn tới là được. . ."

"Không không không, Đường tướng quân hiểu lầm." Võ Liệt Hầu đứng người lên, áy náy nói ra: "Thực không dám giấu giếm, hôm qua Xung nhi tỉnh lại, ta đã nói chuyện này với hắn, hắn cực kỳ kháng cự chuyện này, ta cũng không có biện pháp, thật sự là thật có lỗi. . ."

"Không sao." Mặc dù trong lòng Đường Ninh cảm thấy Võ Liệt Hầu quá mức cưng chiều nhi tử, nhưng vẫn khoát tay áo, nói ra: "Không sao, nếu chỉ là việc này, Hầu gia phái người tới nói một tiếng là được rồi, không cần tự mình đến đây. . ."

Võ Liệt Hầu nhìn xem hắn, nói ra: "Không dối gạt Đường tướng quân, lần này ta đến là còn có một chuyện muốn nhờ."

Đường Ninh nhìn ông ta một chút, nói: "Hầu gia cứ nói đừng ngại."

"Thật ra lần này ta đến, vẫn là vì chuyện của Xung nhi." Võ Liệt Hầu than nhẹ một tiếng, nói ra: "Khi Xung nhi còn nhỏ đã chịu không ít khổ, thật sự là sợ khổ, sợ nghèo, sinh hoạt mấy năm này cũng được cải thiện nên lại dưỡng thành tính tình hoàn khố, chờ đến khi ta đi gặp nương của hắn, hắn sẽ không còn chỗ nương tựa, không biết phải sinh tồn như thế nào, cho nên ta có chuyện này muốn nhờ Đường tướng quân."

Hàn Xung hành động như vậy, là điển hình cho hành vi nhà giàu mới nổi, thời gian khổ cực quá lâu, bỗng nhiên chợt giàu sau một đêm, thân phận địa vị đều được đề cao, thế nên sẽ không khống chế nổi chính mình, đắm chìm trong hưởng lạc không cách nào tự kềm chế, loại hành vi này cũng không có gì kỳ quái.

Chỉ là hắn không quá quen thuộc với Võ Liệt Hầu, không phải ông ta muốn hắn nuôi nhi tử cửa ông ta chứ?

Võ Liệt Hầu nhìn Đường Ninh, nói ra: "Ta và Đường tướng quân không thân chẳng quen, biết chuyện này có chút đường đột. . ."

Đường Ninh nhẹ gật đầu: "Là có chút đường đột. . ."

Võ Liệt Hầu lấy ra một chồng ngân phiếu từ trong tay áo, nói ra: "Ta biết, thương hội'Đường Nhân' lớn nhất trong kinh, chính là sản nghiệp của Đường tướng quân, ta muốn nhập chút bạc trong thương hội, giống như Tiêu gia, Lưu gia cùng Hoàng gia, lợi nhuận mà Hàn gia có được, trước hết cứ đặt ở chỗ Đường tướng quân, nếu như về sau ta xảy ra chuyện gì, cũng có thể để Xung nhi không đến mức chết đói."

Đường Ninh nghe xong mới hiểu được, hóa ra Võ Liệt Hầu muốn giống như đám người Lưu Tuấn cùng Hoàng Dục Long nhập cổ phần, lúc trước hắn chỉ muốn tìm mấy minh hữu mà thôi, hiện tại Đường Nhân đã đủ cường đại, không cần làm như thế, chuyện làm ăn hơn mấy ngàn vạn lượng bạc cũng căn bản không cần hắn cùng Đường Yêu Yêu ra tay.

Hắn nhìn Võ Liệt Hầu, cười hỏi: "Hầu gia cứ tin tưởng ta như vậy sao?"

Võ Liệt Hầu gật gật đầu, nói ra: "Nếu ta không tin Đường tướng quân, thì hôm nay ta sẽ không tới."

Đường Ninh thu lại chống ngân phiếu kia, gật đầu nói: "Được."

Hắn đồng ý với Võ Liệt Hầu, mặc dù là bởi vì ông ta và Tiêu Giác có quan hệ, nhưng càng nhiều hơn là hắn không đành lòng cự tuyệt yêu cầu của một người phụ thân, Võ Liệt Hầu có thể vì nhi tử hoàn khố mà làm đến bước này, đã đủ khiến người khác cảm động.

Trên mặt Võ Liệt Hầu lộ ra vẻ vui mừng, đứng lên nói: "Đa tạ Đường tướng quân, về sau có chuyện gì làm được cần đến ta, ngươi cứ mở miệng, chỉ cần Hàn mỗ có thể làm được, nhất định sẽ không cự tuyệt."

"Hầu gia khách khí." Đường Ninh nhìn ông ta một chút, lại nói: "Nhưng ta vẫn phải nói một câu, Hầu gia đối với lệnh công tử thực sự quá mức dung túng, cứ thế mãi, đối với hắn chỉ có hại mà thôi."

"Ta biết." Võ Liệt Hầu nhẹ gật đầu, nói ra: "Trước kia ta thua thiệt mẹ con bọn hắn quá nhiều, hiện tại không cầu hắn có thể chấn hưng Hàn gia, chỉ cầu hắn có thể vô bệnh vô tai sống đến hết đời là đủ hài lòng. . ."

Đường Ninh nhẹ gật đầu, nói ra: "Hầu gia yên tâm, số bạc này, chỉ cần không quá phung phí cũng đủ để hắn không lo áo cơm."

Võ Liệt Hầu cung kính khom người với Đường Ninh, nói ra: "Tạ ơn Đường tướng quân."

Đường Ninh cũng khom người đáp lễ, nói ra: "Không cần khách khí."

Võ Liệt Hầu đứng dậy cười nói: "Hàn mỗ không quấy rầy Đường tướng quâ nữa, cáo từ."

"Đi thong thả."

Đường Ninh tiễn ông ta ra cửa, nhìn ông ta khập khiễng rời đi chỉ khẽ thở dài, khẽ lắc đầu.

Cho dù biết phương pháp Võ Liệt Hầu dạy con không đúng, nhưng làm người ngoài, hắn cũng không có lập trường gì để khuyên cả.

Trong nhà ban ngày vẫn không có người nào, nữ chủ nhân mang theo nha hoàn đi, Đường Ninh nhàn rỗi không chuyện gì, luyện công, ăn bánh ngọt lót dạ một chút, sau đó về thư phòng ngủ trưa.

Một giấc này không biết ngủ bao lâu, mơ mơ màng màng tỉnh lại đã không biết là giờ nào.

Đường Ninh dùng nước lạnh rửa mặt, thầm nghĩ trong lòng thật hoang đường, hắn vừa rồi ngủ trưa thế mà mơ tới thành thân cùng Đường yêu tinh, đều do Tú Nhi cùng Tiêu Giác, lúc thì thăm nhân duyên khi lại thuật xem tướng, những thứ đồ ngổn ngang này, đều ảnh hưởng đến tiềm thức của hắn.

Ngoài cửa truyền đến tiếng cười thanh thúy, nghe tiếng là biết là các nàng trở về.

"Đường cô nương cũng thật là lợi hại, hai tên đăng đồ tử kia còn muốn đùa giỡn phu nhân, bị nàng đạp hai ba lần đã đánh ngã."

"Đúng vậy, động tác của nàng thật nhanh, đều không cho chúng ta cơ hội xuất thủ. . ."

"Hai tên đăng đồ tử kia là ai tới, một kẻ giống như là nhi tử hầu phủ, còn có một người goi là Phong gì. . ."

. . .

Thi Thi cùng Tửu Nhi đi ở phía trước nói chuyện phiếm, nhìn thấy Đường Ninh trong sân, vội vàng đi lên trước, một người giúp Đường Ninh lau mặt, một người đổ sạch. bồn nước rửa mặt

Đường Ninh nhận khăn mặt trong tay Thi Thi, xoa xoa mặt, hỏi: "Các ngươi mới vừa nói chuyện gì?"

Thi Thi nói: "Vừa rồi trên đường chúng ta đi thắp hương, đụng phải hai tên đăng đồ tử, Đường cô nương hung hăng dạy dỗ bọn hắn một trận. . ."

Các nàng đi trên đường, tỉ lệ quay đầu chính xác là cực cao, đổi lại Đường Ninh là đăng đồ tử, có lẽ cũng phải lên trước trêu đùa một chút, nhưng có Đường Yêu Yêu ở đó, Thi Thi cùng Tửu Nhi cũng có bản lĩnh không tầm thường, cũng không cần lo lắng cái gì.

Hắn lau xong mặt, Đường Yêu Yêu đi đến trước mặt hắn, do dự một lát, ngẩng đầu nhìn hắn, hỏi: "Ngươi tin tưởng dấu hiệu sao?"

Nói đến dấu hiệu, Đường Ninh không khỏi nhớ tới giấc mộng buổi trưa kia, nhìn xem nàng, hỏi: "Sao đột nhiên ngươi lại hỏi cái này?"

Ánh mắt Đường Yêu Yêu hốt hoảng, hai tay xoắn cùng một chỗ, nói đến: "Chính là tùy tiện hỏi một chút."

"Không tin." Đường Ninh lắc đầu, nếu như làm mơ cũng coi là dấu hiệu, hắn chẳng phải là muốn thành thân cùng Đường yêu tinh rồi?

"Ta cũng không tin!" Đường Yêu Yêu dùng sức nhẹ gật đầu, cầm trong tay cây thăm có viết "Quan quan Sư Cưu, tại hà chi châu, yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu" hôm nay xin được trong miếu, nàng bẻ gãy rồi ném xuống đất.

Đường Ninh nhìn nàng một cái, hỏi: "Ngươi hôm nay lại động thủ với người khác?"

Đường Yêu Yêu vỗ vỗ tay, nói ra: "Hai tên đăng đồ tử mà thôi, giáo huấn bọn hắn nho nhỏ."

Đường Ninh đang muốn hỏi một chút chi tiết, đã nhìn thấy nhạc phụ đại nhân vội vàng từ ngoài cửa đi tới, giống như là có chuyện gì gấp, sắc mặt lo lắng.

Hắn đi đến bên người Đường Yêu Yêu, nhìn xem nàng, hỏi: "Yêu Yêu, ngươi hôm nay có phải động thủ đánh người hay không, còn nhớ rõ người kia tên gọi là gì sao?"

"Chung bá bá làm sao mà biết được?" Đường Yêu Yêu kinh ngạc nhìn ông một chút, nghĩ nghĩ, nói ra: "Một người tên Lăng Phong, một người khác giống như là cái gì Xung. . ."

Chung Minh Lễ lập tức nói: "Hàn Xung?"

"Đúng, hình như là Hàn Xung." Đường Yêu Yêu nhìn ông, hỏi: "Thế nào?"

"Hàn Xung. . ." Chung Minh Lễ nhìn nàng, sắc mặt trắng bệch, nói ra: "Hắn chết rồi."

----------------------------------------

Người dịch: Thờisênh239

Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!