Virtus's Reader
Như Ý Tiểu Lang Quân

Chương 509: CHƯƠNG 508: NGƯỜI THÀNH THẬT

Trong thư phòng, Tiêu Giác nhìn Đường Ninh, vẻ mặt khó có thể tin: "Các ngươi thật. . ."

Đường Ninh thuận tay đưa hai thiếp mời đã viết xong cho hắn, nói ra: "Một phong cho ngươi, còn có một phong cho Lục Nhã."

Tiêu Giác mở thiếp mời ra nhìn một chút, rồi lại nhìn về phía Đường Ninh, hồ nghi nói: "Đột nhiên như vậy, chẳng lẽ là phụng tử thành hôn?"

Giải thích với Tiêu Giác rất phiền phức, Đường Ninh phất phất tay, nói ra: "Đến lúc đó không cần mang lễ vật quý trọng, các ngươi là tốt."

Lúc đầu đây là một cơ hội rất tốt để là thịt Tiêu Giác, tiếc rằng sau khi mẫu thân Lưu Phong đại thọ 60, triều đình đã ra lệnh rõ ràng cấm chỉ tặng lễ, lễ có thể đưa, nhưng không thể đưa quá nặng, Đường Ninh cũng không chuẩn bị thu lễ quá nặng, để tránh Trần Hoàng nhìn đỏ mắt.

"Các ngươi làm sao không cẩn thận như vậy. . ." Tiêu Giác nhận lấy thiệp mời, lắc đầu, nói ra: "Nghĩ không ra, Đường cô nương nhanh như vậy đã rơi vào ma trảo của ngươi."

Họ Tiêu này hoàn toàn là đang đổi trắng thay đen, là hắn rơi vào ma trảo của Đường yêu tinh còn tạm được, hắn đúng là muốn Đường Yêu Yêu rơi vào ma trảo của hắn, nhưng thực lực không cho phép a. . .

Tiêu Giác nhìn tường viện vừa bị đập vỡ kia một chút, hỏi: "Đường cô nương đâu?"

Đường Ninh nói: "Đi Lăng gia."

Tiêu Giác kinh ngạc nói: "Lăng gia?"

Nghe xong Đường Ninh giải thích, hắn lộ ra vẻ bất ngờ, nói ra: "Khôn ngờ nàng cùng Lăng gia còn có tầng quan hệ này, nếu thế thì chẳng phải nàng là biểu muội của Lăng Vân cùng Lăng Phong?"

Đường tài chủ có quan hệ cùng Lăng gia, cũng nằm ngoài dự đoán của Đường Ninh, mặc dù ông ta không nói rõ, nhưng Đường Ninh cũng đoán được đại khái, hai mươi năm trước, Đường tài chủ vẫn là một tên thư sinh nghèo cùng tiểu thư Lăng gia lưỡng tình tương duyệt, lại bị Lăng gia phản đối, dưới cơn nóng giận, ông ta mang theo Lăng gia tiểu thư, cũng chính là mẹ của Đường yêu tinh bỏ trốn đến Linh Châu, từ đó quyết cả đời không qua lại với Lăng gia. . .

Thời gian có thể hòa tan rất nhiều thứ, hai mươi năm sau, bọn hắn sớm đã gạo sống luộc thành cơm chín, thậm chí ngay cả gạo sống mà bọn hắn đều có thể nấu cơm, những ân oán ngày xưa cùng Lăng gia kia, cũng tự nhiên không đáng giá nhắc tới.

Lần này nếu như không phải có Lăng gia xuất thủ, vụ án nhi tử Võ Liệt Hầu bị sát hại này cũng không nhanh thể kết án như vậy.

Tiêu Giác nghĩ tới một chuyện, nhìn hắn hỏi: "Vụ án về Hàn Xung, ngươi có nghe nói không?"

Đường Ninh nhẹ gật đầu, nói ra: "Đại Lý Tự nói là báo thù, tên hộ vệ kia báo thù xong, đến khi bị Đại Lý Tự tìm tới đã cung khai tự sát."

"Tên hỗn trướng Hàn Xung này, thật sự là chết chưa hết tội." Tiêu Giác nắm chặt nắm đấm, nói ra: "Chỉ đáng thương Hàn đại ca, người đầu bạc tiễn người đầu xanh. . . , nghe nói mẫu thân hộ vệ kia, đêm qua cũng treo cổ bỏ mình trong nhà."

Đường Ninh nhìn hắn, hỏi: "Chết rồi?"

Tiêu Giác nhẹ gật đầu, nói ra: "Bà ta chỉ có một đứa con trai như vậy, nhi tử chết rồi, không có người nuôi sống, bà ta cũng không sống nổi, có thể là bởi vì nguyên nhân này mới treo cổ a. . . , nhưng bên ngoài lại có người đồn, nói là Hàn đại ca ra tay, muốn báo thù vì Hàn Xung, bọn hắn biết cái gì, Hàn đại ca không phải người như vậy. . ."

Đường Ninh hỏi: "Võ Liệt Hầu là hạng người gì?"

Tiêu Giác nói: "Làm tướng hung hãn không sợ chết, xung phong đi đầu, làm người có tình có nghĩa, ân oán rõ ràng, hắn đã từng vì báo ân cha ta thưởng thức mà suýt nữa mất mạng, cũng từng vì oan tình của một vị bách tính mà chạy ngược chạy xuôi, trên triều thẳng thắn can gián, để Kinh Triệu doãn của một nhiệm kỳ nào đó vốn xem mạng người như cỏ rác bị biếm quan. . ."

Đường Ninh khẽ thở dài: "Nói cách khác, Võ Liệt Hầu là một người thành thật."

Tiêu Giác nhẹ gật đầu, nói ra: "Trong quyền quý đương triều, người thành thật giống hắn cũng không nhiều."

"Người thành thật cũng dễ dàng bị bắt nạt nhất." Đường Ninh nhìn hắn một chút, nói ra: "Cùng ta đi Lăng gia một chuyến, ta có mấy lời muốn hỏi Lăng Phong."

Hắn đã để Lưu lão nhị phái người đi nghe ngóng, tên hộ vệ của Võ Liệt Hầu phủ kia, đúng là có một vị hôn thê thanh mai trúc mã bị Hàn Xung chà đạp, nhảy giếng bỏ mình, hắn chịu khổ hai năm, trà trộn vào Võ Liệt Hầu phủ báo thù cũng là chuyện đương nhiên, nhưng vụ án này, hắn vẫn cảm thấy có chỗ nào kỳ quặc.

Vốn muốn cho người tới nhà hộ vệ kia điều tra thêm, không ngờ mẹ của hắn cũng treo cổ tự tử.

Mặc kệ chuyện này có phải do Võ Liệt Hầu làm hay không, manh mối này đã gãy mất, không biết từ chỗ Lăng Phong có thể hỏi ra chuyện gì đó không tầm thường hay không.

Đường phủ.

Đường Hoài chắp tay sau lưng đứng ở trong viện, hỏi: "Xử lý sạch sẽ sao?"

"Mặc dù không ngờ được tại sao lần này Đại Lý Tự tra án nhanh như vậy, nhưng đã xử lý sạch cái đuôi kia." Một lão giả cụt một tay đứng sau lưng ông ta nhẹ gật đầu, nói ra: "Trước khi người của Đại Lý Tự đi tời thì bà ta đã chết."

Đường Hoài xoay người, lẩm bẩm nói: "Vụ án về Võ Liệt Hầu phủ, tại sao Lăng gia lại nhúng tay?"

Đường Cảnh từ bên ngoài đi tới, đi đến trước mặt Đường Hoài, nói ra: "Cha."

Đường Hoài nhìn xem hắn, lạnh nhạt nói: "Chuyện gì?"

"Lần trước nói chuyện kia. . ." Đường Cảnh nhìn xem hắn, nói ra: "Nương nương có nói gì hay không, lúc nào đến hỏi bệ hạ?"

"Gấp cái gì. . ." Đường Hoài nhìn hắn một chút, nói ra: "Lúc nào nói, nương nương có nắm chắc, ngươi kiên nhẫn chờ lấy là được, tháng này lập tức đã qua hơn nửa, mấy ngày nay mà ngươi cũng không chờ được sao?"

Đường Cảnh nhẹ gật đầu, trong mắt hiện ra vẻ mong đợi cùng oán hận, gật đầu nói: "Ta đã biết."

Trong ngự thư phòng, Đại Lý Tự Khanh cung kính đứng trong điện, chắp tay nói: "Bệ hạ, liên quan tới vụ án Võ Liệt Hầu. . ."

Trần Hoàng nhìn về phía hắn, hỏi: "Bản án kia, còn không có kết án sao?"

Đại Lý Tự Khanh nói: "Hồi bệ hạ, sau khi hộ vệ kia giết chết Hàn Xung đã tự sát, trong nhà lưu lại quả phụ hôm qua cũng treo cổ tự tử, Đại Lý Tự cảm thấy ở trong đó có cái gì kỳ quặc. . ."

"Có thể có cái gì kỳ quặc?" Trần Hoàng đi đến trên, thản nhiên nói: "Hộ vệ kia trả thù giết người, Hàn Xung chết chưa hết tội, sau khi nhi tử chết, quả phụ sinh hoạt không thể tiếp tục được nữa, treo cổ tự tử bỏ mình, cũng phù hợp lẽ thường, không có cái gì kỳ quặc, án này dừng ở đây đi."

Đại Lý Tự Khanh ngẩng đầu nhìn Trần Hoàng, yết hầu động mấy lần, cuối cùng khom người nói: "Thần tuân chỉ."

Cho dù là án này còn có cái gì kỳ quặc, nhưng hiển nhiên, vô luận là tình huống gì, bệ hạ cũng không nguyện ý lại tra tiếp.

Võ Liệt Hầu bởi vì hận mà giết người cũng tốt, còn có nguyên nhân sâu xa gì cũng được, án này lại tra tiếp, người bị liên lụy sẽ càng ngày càng nhiều, đây không phải chuyện mà bệ hạ muốn nhìn thấy, nói một cách tương đối thì hắn càng hy vọng vùi lấp mọi chuyện như vậy.

Đại Lý Tự Khanh tại vị nhiều năm, tự nhiên có thể lĩnh hội được ý tứ.

Sau khi Đại Lý Tự Khanh lui ra ngoài, Trần Hoàng mới đi đến trong điện, chắp tay sau lưng nói: "Làm người khó có khi hồ đồ, làm hoàng đế càng khó hồ đồ. . ."

Ở cửa Đại Lý Tự, Đại Lý Tự Khanh nhìn Võ Liệt Hầu, thở dài nói: "Bản quan có thể hiểu được tâm tình Hầu gia, nhưng hung thủ giết hại lệnh công tử đã đền tội, trước khi chết cũng đã thú nhận bộc trực tội ác, Đại Lý Tự phái người kiểm tra đối chiếu sự thật qua lời hắn nói, xác nhận không sai, án này đã không có bất luận cái gì điểm đáng ngờ, Hầu gia còn có cái gì lo nghĩ đâu?"

Võ Liệt Hầu nói: "Hộ vệ kia có mẫu thân là quả phụ đã treo cổ tự tử."

"Nhi tử chết rồi, bà ta chỉ có một người, sinh hoạt cũng khó có thể tiếp tục, ngỗ tác đã nghiệm qua, bà ta thực sự treo cổ tự tử, không có điểm đáng ngờ, " Đại Lý Tự Khanh nhìn Võ Liệt Hầu, nói ra: "Huống hồ, có người nói, trước khi bà ta treo cổ tự tử, đã từng nhìn thấy Hầu gia đi qua nơi đó. . . , đương nhiên, bản quan không phải hoài nghi Hầu gia, chỉ là lời đồn đáng sợ, Hầu gia còn muốn cẩn thận a. . ."

Võ Liệt Hầu nhìn hắn, trầm mặc hồi lâu, mới chắp tay nói: "Quấy rầy rồi."

Nhìn ông ta khập khiễng rời đi, Đại Lý Tự Khanh thở dài, quay người trở về Đại Lý Tự.

Trước cửa Lăng phủ, Đường Ninh đưa bái thiếp, nói ra: "Làm phiền thông báo."

"Hai vị chờ một lát." Phòng gác cổng Lăng gia khách khí nói một tiếng, liền lập tức chạy vào đi.

Sau đó người từ Lăng phủ chạy ra không phải phòng gác cổng mà là Đường Yêu Yêu.

Nàng chạy đến trước mặt Đường Ninh, cao hứng nói: "Ngươi tới tìm ta sao?"

Tiêu Giác nói: "Không phải, chúng ta tới là tìm Lăng. . ."

Đường Ninh thuận tay điểm huyệt cườ của Tiêu Giác, nhìn Đường Yêu Yêu, nói ra: "Hai ngày không thấy, ngươi giống như đã xinh đẹp hơn hai ngày trước. . ."

"Nào có. . ." Đường Yêu Yêu ngượng ngùng phất phất tay, sau đó mới nhìn về phía Tiêu Giác cười to không ngừng, lông mày dựng thẳng lên, hỏi: "Ngươi cười cái gì, ngươi cảm thấy hắn nói không đúng sao?"

----------------------------------------

Người dịch: Thờisênh239

Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!