Virtus's Reader
Như Ý Tiểu Lang Quân

Chương 523: CHƯƠNG 522: DIỆU KẾ

Đường Cảnh chết rồi, tự nhiên cũng không làm được phò mã nữa, chuyện hôn sự mà Trần Hoàng mới tuyên bố chưa được mấy ngày liền hết hiệu lực như vậy.

Nhưng mà phiền não của Triệu Mạn vẫn không kết thúc, làm công chúa, tuổi của nàng đã không nhỏ, đã sớm tới thời điểm xuất giá, hai ngày này Trần Hoàng lại bắt đầu tìm kiếm vị phò mã kế tiếp cho nàng.

Nàng nhìn Đường Ninh, nhíu cái mũi lại nói: "Làm sao bây giờ a, tiếp tục như vậy, liền không dứt. . ."

Đường Ninh nhéo nhéo cái mũi của nàng, an ủi: "Đừng lo lắng, không phải là còn có ta sao. . ."

Bây giờ căn bản là nàng không biết uy danh của nàng, đại công tử của Đường gia cùng thái tử của Sở quốc, một người bị nàng khắc chết, một người bị nàng khắc sống không bằng chết, uy danh của nàng đã ở bên ngoài, trong kinh còn có hào môn nào dám cưới nàng?

Ngay cả bình dân bách tính thành thân, đều cần phải xem bát tự tính cát hung, huống chi là những hào môn đại tộc kia, đối với những chuyện này nhìn so với cái gì đều còn quan trọng hơn.

Lui 10,000 bước tới nói, liền xem như thực sự có người dám đồng ý, trận này Đường Ninh cũng rất nhàn, hơn nữa tâm tình có chút phiền muộn, không để ý chơi đùa với bọn họ, giúp Triệu Mạn ngồi vững thanh danh khắc chồng.

Mặc dù chuyện này nghe có chút tiện, hơn nữa có loại cảm giác chính mình rủa mình, nhưng mà phụ phụ đến chính, hắn là một ngôi sao chổi, còn sợ chút nguyền rủa ấy?

Hoàng cung, trong ngự thư phòng, Trần Hoàng nhìn một người phía dưới, hỏi: "Chuyện hôm qua trẫm thương lượng với ngươi, ngươi suy tính như thế nào?"

Một vị lão giả phía dưới mặt lộ vẻ khó xử, nói: "Khởi bẩm bệ hạ, Trương gia có thể được long ân của bệ hạ, lão thần tự nhiên là vô cùng cảm kích, chỉ là. . ."

Trung thư lệnh xem như quăng cổ chi thần ở trong triều, đem công chúa gả cho dòng dõi nhà trung thư lệnh, về mặt thân phận chính là thích hợp, trưởng tử của Trương gia chưa có hôn phối, trong lòng của ông ta mới có ý nghĩ này, thấy mặt của trung thư lệnh lộ ra vẻ từ chối, Trần Hoàng cau mày nói: "Chỉ là cái gì?"

Trung thư lệnh nói: "Chỉ là Tĩnh nhi đã sớm có hôn ước với người khác, nếu như là bội bạc, hủy thanh danh Trương gia chỉ là việc nhỏ, nếu như khiến cho hoàng gia bị long đong, lão thần muôn lần chết cũng không thể đền. . ."

Hắn nói tới chỗ này, giọng nói bỗng nhiên xoay chuyển, nhìn sang một bên khác, nói: "Lão thần nhớ kỹ, con trai của Triệu thị trung, tựa hồ tuổi tác cũng tương đương với công chúa, đồng thời chưa có hôn phối. . ."

Trung thư lệnh họa thủy đông dẫn, mặc dù trên mặt Triệu thị trung không biểu hiện ra cái gì, nhưng trong lòng đã sớm đem hắn mắng máu chó xối đầu.

Có người nào không biết Bình Dương công chúa là mệnh cách khắc chồng, ai cưới ai không may, tôn nhi của trung thư lệnh sợ nàng, chẳng lẽ Triệu gia nhà hắn liền không sợ, Triệu gia bọn họ thế nhưng là đơn truyền, nếu như con trai chết giống như Đường gia, ngay cả cơ hội thay người đều không có. . .

Trong lòng Triệu thị trung mắng trung thư lệnh, trên mặt lại vẫn mang theo dáng tươi cười như cũ, nói: "Hồi bệ hạ, Trương đại nhân có chỗ không biết, đã từng có một vị đạo sĩ du lịch qua coi số mạng cho Trung nhi, nói hắn qua hai năm nữa mới có thể hôn phối, nếu không tuổi già sẽ nhiều tai nạn, tổn hại phúc giảm thọ, thần không dám trì hoãn công chúa. . ."

Muộn hai năm mới thành gia, dù sao cũng còn tốt hơn so với không thành gia được, chỉ cần có thể né qua lúc này, những chuyện khác đều không phải là vấn đề lớn.

Trung thư lệnh nói: "Triệu thị trung thật là, lời nói của đạo sĩ, không thể tin. . ."

Triệu thị trung không cam lòng yếu thế, nói: "Bản quan làm sao chưa nghe nói qua chuyện tôn nhi của Trương đại nhân có hôn ước với người khác?"

Trung thư lệnh liếc mắt nhìn hắn, nói: "Đây là chuyện của Trương gia, Triệu đại nhân không biết thì có gì kỳ quái sao?"

. . .

Nhìn hai người không cam lòng yếu thế, bán lẫn nhau, sắc mặt của Trần Hoàng âm trầm, nói: "Đều im miệng cho trẫm!"

Hai người nghe thấy vậy, thân thể run rẩy, lập tức ngậm miệng lại.

Trần Hoàng nhìn hai người, mặt trầm như nước, như thế nào ông ta lại không nhìn ra, hai người này công kích lẫn nhau, nguyên nhân căn bản là ở chỗ, bọn họ không muốn cưới công chúa, lúc nào, Hoàng gia công chúa vậy mà luân lạc tới tình trạng không gả ra được?

Đây mới là nhục nhã tôn nghiêm của hoàng gia!

Hắn đứng lên, đang muốn mở miệng, chợt có một tên hoạn quan chạy vào, kinh hoảng nói: "Bệ hạ, không xong, Thái hậu bỗng nhiên bệnh nặng, rơi vào hôn mê. . ."

Sắc mặt của Trần Hoàng đại biến, cũng không lo được trung thư lệnh cùng thị trung nữa, bước nhanh đi ra ngoài điện, vừa đi, vừa nói: "Để tất cả thái y đều đến Dưỡng Thần điện!"

. . .

Đường Ninh cùng Tiểu Tiểu ở trong đình đánh Flight chess, vốn là bồi Triệu Mạn đánh, nhưng vừa rồi bỗng nhiên nàng được vời tiến cung, nghe tiểu hoạn quan truyền chỉ kia nói, tựa hồ là thân thể của Thái hậu xảy ra vấn đề.

Đường Ninh đã tiến vào hoàng cung vô số lần, nương nương trong hậu cung lại chỉ gặp qua hai vị, đối với vị Thái hậu này, vẻn vẹn nghe nói qua mấy lần.

Thái hậu bây giờ của Trần quốc, chính là mẹ đẻ của Trần Hoàng, nghe nói thân thể của nàng không tốt lắm, cho tới nay đều thâm cư trong cung, cho dù là rất nhiều đại thần trong triều cũng chưa từng gặp qua hình dáng của nàng.

Triệu Mạn tựa hồ rất khẩn trương đối với vị hoàng tổ mẫu này, vội vội vàng vàng tiến cung, bây giờ cũng không biết đến cùng là tình huống trong cung như thế nào.

Hoàng cung, trong Dưỡng Thần điện.

Trần Hoàng nhìn Trần thái y lệnh, trầm giọng nói: "Bệnh tình của Thái hậu như thế nào?"

Trần thái y lệnh vội vàng nói: "Hồi bệ hạ, thần đã thi châm ổn định bệnh tình của Thái hậu, Thái hậu lão nhân gia bây giờ cần tĩnh dưỡng, đại khái buổi sáng ngày mai liền có thể tỉnh lại."

Trần Hoàng yên tâm, lại hỏi: "Bệnh tình của Thái hậu luôn luôn ổn định, tại sao lần này lại bỗng nhiên phát bệnh?"

Trần thái y lệnh cẩn thận nói: "Bệ hạ, tuổi tác của Thái hậu đã cao, thân thể cũng không bằng trước kia. . ."

"Trẫm không muốn nghe ngươi nói những lời này." Trần Hoàng nhìn hắn, hỏi: "Ngươi liền trực tiếp nói cho trẫm, còn có biện pháp gì có thể ổn định bệnh tình của Thái hậu?"

Trần thái y lệnh suy nghĩ, nói: "Nếu như Tôn thần y ở trong kinh sư, có lẽ sẽ có chút biện pháp, nhưng lão nhân gia ông ta vân du tứ hải, tung tích khó tìm, thần chỉ có thể hết sức nỗ lực. . ."

Triệu Mạn vội vã đi tới, hỏi: "Phụ hoàng, hoàng tổ mẫu thế nào rồi?"

Trần Hoàng thở phào một hơi, nói: "Đã không có gì đáng ngại."

Triệu Mạn cũng yên tâm, nói: "Vậy là tốt rồi. . ."

"Thái hậu là người có phúc thọ thâm hậu, không có chuyện gì." Trần Hoàng nhìn nàng, bỗng nhiên nói: "Mạn nhi đã đến tuổi kết hôn, bệnh tình của Thái hậu lại không quá an ổn, trẫm muốn kiếm một vị tuổi trẻ tuấn kiệt ở trong kinh thành, để cho các ngươi sớm ngày thành hôn, cũng tốt xung hỉ cho Thái hậu, ngươi cho rằng như thế nào?"

Triệu Mạn thở dài, nói: "Đường Cảnh ca ca chết rồi, bọn họ đều nói mệnh của nhi thần là khắc chồng, nếu như lại xảy ra thêm chuyện gì đó không hay, cũng không phải là xung hỉ, mà là sẽ giảm thọ cho hoàng tổ mẫu. . ."

Nàng ngẩng đầu nhìn Trần Hoàng, nói: "Nhi thần nguyện ý xuất gia thành đạo, mang tóc tu hành ba năm, thắp hương cầu phúc cho hoàng tổ mẫu, phụ hoàng nghĩ như thế nào?"

Trần Hoàng nhìn nàng, nói: "Chuyện này chẳng phải là sẽ chậm trễ hôn nhân đại sự của ngươi?"

Triệu Mạn cười cười, nói: "Hôn nhân của nhi thần không tính là cái gì, chỉ cần thân thể của hoàng tổ mẫu có thể tốt lên, nhi thần làm cái gì đều nguyện ý."

Trần Hoàng nhìn nàng, vui mừng nói: "Mạn nhi trưởng thành."

Triệu Mạn nhìn Trần Hoàng, nói: "Người luôn luôn sẽ lớn lên. . ."

. . .

Đường Ninh nhìn Triệu Mạn, kinh ngạc nói: "Cái gì, ngươi muốn xuất gia thành đạo?"

"Chỉ có ba năm nha. . ." Triệu Mạn nhìn hắn, nói: "Ngươi không phải là đã nói, nhiều nhất ba năm, chúng ta liền muốn rời khỏi kinh sư, huống chi, cứ như vậy, trong ba năm này, phụ hoàng liền sẽ không lại loạn chỉ phò mã cho ta, chúng ta cũng không có nhiều phiền toái như vậy nữa. . ."

Đường Ninh hơi kinh ngạc nhìn nàng, nghĩ không ra thế mà nàng có thể nghĩ ra phương pháp như vậy để trốn tránh Trần Hoàng bức hôn, xem ra nữ lớn 18 biến đổi, biến đổi không chỉ là dáng người cùng khuôn mặt, còn có đầu não. . .

Triệu Mạn đắc ý nhìn hắn, hỏi: "Thế nào, ta thông minh không?"

Đường Ninh nhéo nhéo mặt của nàng, nói: "Ngươi thật đúng là một tiểu quỷ cơ linh. . ."

Loảng xoảng!

Bên ngoài cửa nguyệt, trên tay Tiêu Giác mang theo một vò rượu ngon quẳng xuống đất, hai mắt trợn lên, khiếp sợ không gì sánh nổi nhìn bọn họ, run giọng nói: "Ngươi, các ngươi. . ."

----------------------------------------

Người dịch: Thờisênh239

Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!